File "TinhYeu_05.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/TinhYeu/TinhYeu_05.htm
File size: 44.65 KiB (45720 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.postdetails
{}
span.postbody
{}
h2
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:Arial;
font-style:italic}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.small
{}
span.title
{}
span.lyrictext
{}
span.artist
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td height="39"><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tình Yêu</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="title"><b><a name="Đơn_Phương">Đơn Phương</a></b></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Em bước đi với lòng đầy thanh
thản. Chẳng còn nghĩ suy, xây đắp những mộng tưởng hão huyền. Tất cả đã trôi
đi, chỉ còn kỷ niệm ngọt ngào đọng lại trong trái tim tuổi hai mươi. </span>
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Em mỉm cười nhìn lại tháng ngày
qua. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Trong đôi mắt của tuổi mười bảy
mộng mơ, anh hiện lên như bảy sắc cầu vòng lộng lẩy. Anh là thiên thần là
thần tượng của lòng em. Em luôn nghĩ về anh với những gì đẹp nhất. Anh là kỹ
sư mới ra trường, tiếng Anh và vi tính giỏi nhất văn phòng. Nếu chỉ như vậy
thôi thì rất nhiều chàng trai như anh. Trái tim em rung động bởi cái khác
nữa kia. Bấy giờ em nghĩ lại: Em tôn thờ anh bởi cũng chính sự bảnh trai của
anh. Anh đẹp. Ðẹp một cách kỳ lạ. Ðã có lần em tuyên bố với bạn bè: “Quách
Phú Thành, Lê Tuấn Anh chưa là gì cả”. Anh đẹp hơn nhiều. Ở đâu có lời bàn
tán về anh là em lại lắng nghe, em chỉ nơm nớp lo sợ người ta cướp mất “anh
của em”. Ðối diện với anh, em run rẩy trong xúc động. Trái tim em đập, loạn
nhịp. Còn anh, anh vẫn nói chuyện với em một cách nghiêm túc đứng đắn. Em
lóa mắt. Em đâu biết được điều đó, chỉ thấy sự dịu dàng, thi vị trong từng
lời nói của anh. Em nghĩ là anh cũng dành cho em những tình cảm như em hằng
mong đợi. Anh cho em mượn sách. Em nâng niu nó như báu vật của mình. Anh
nhận biết được điều đó. Anh nói: “Sách anh quý, anh cho mượn để đọc chứ
không phải để làm kỷ niệm”. Em cảm thấy mình bị xúc phạm. Nhưng ánh mắt của
anh lại đánh gục lòng tự trọng của em. Trái tim em luôn hướng về anh ngay cả
trong những phút giây học bài. Thành ra từ một học sinh giỏi, dần dần em học
sa sút đi. Nhiều khi em nghĩ cũng buồn, nhưng nghĩ đến anh, em thấy cuộc đời
sao đẹp thế! Còn anh, anh chỉ coi em như một người em gái. Ðiều đó làm cho
em đau khổ nhất. Ai đó trêu anh, anh chỉ cười và nói: “Em gái nhỏ ấy mà”.
Anh biết rằng giờ đây em đã là nữ sinh lớp mười hai, hai kỳ thi đang chờ
trước mắt. Anh cứ xa em dần và luôn cầu mong cho em học giỏi, thành đạt.
</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Em nhận thấy sự xa lánh của anh
và giật mình... Nếu thi trượt đại học???... Nếu... Trời ơi! Vậy thì... Lúc
đó anh... Nghĩ đến đó em rùng mình hốt hoảng. Từ đó em dồn hết sức lực vào
học. Ngồi vào bàn học, nghĩ đến ngày báo kết quả thi đại học mà em toát hết
mồ hôi, run sợ, lo lắng... Ðược cái bản chất chăm chỉ sẵn có và trí thông
minh không đến nỗi tồi nên em học rất vào và tiến bộ cũng rất nhanh. Lúc
nào, ở đâu em cũng có thể ghi: “Cố quyết tâm thì nhất định thành công”. Trên
bàn học của em lúc nào cũng có một ấm chè đặc quánh - bảo bối chống ngủ gật.
Vậy là em say sưa học, em quên anh lúc nào không hay... Những lúc nghĩ đến
anh, em tưởng tượng ra cảnh cầm giấy báo điểm đỗ đại học đến khoe với anh.
Nghĩ đến hai tiếng “Ðại học” mà em sung sướng trong ngất ngây. </span>
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial"><span class="artist">Thu Hà</span></font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="title"><b><a name="Xe_Đạp_Ơi...">Xe Đạp Ơi...</a></b></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Giờ đây khi ra đường với chiếc
Dream bóng lộn, có giây phút nào anh nhớ đến xe đạp xưa? </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Vậy là hai năm đã trôi qua, một
thời gian không dài nhưng cũng đủ để quên đi một người và tìm thân người
mới. Thế nhưng em vẫn không thể quên được anh, quên những kỷ niệm của mối
tình đầu. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Tất cả các con đường của thành
phố Mỹ Tho đều có dấu vết của kỷ niệm. Ngày ấy trên chiếc xe đạp cũ, anh chở
em đi khắp phố phường, len lỏi qua từng ngõ ngách. Có lần em hỏi: “Anh mệt
không?”. “Mệt. Nhưng chả lẽ để em chở anh sao?” Mình yêu nhau chân thành,
không hề giữ kẽ như những đôi tình nhân khác phải không anh? Thế nhưng, kết
cục chuyện tình mình lại giống những đôi tình nhân khác. Em tin rằng anh yêu
em, “anh yêu em nhiều hơn là em nghĩ” như lời anh thường nói. Nhưng tình yêu
ấy không đủ sức để quên đi những tính cách vốn có của mình. Những gì anh
cần, em hoàn toàn không có. Cuộc chia tay đã xảy ra ngoài dự liệu của em.
“Mình chia tay thôi”. Có lẽ anh nói lời chia tay với em, chẳng phải vì một
bóng hình nào khác, chỉ vì anh nghĩ đã đến lúc anh “phải” như thế. Vậy là
hết! </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Tuy đau khổ, nhưng em cũng không
muốn giữ lại những gì đã thật sự không muốn ở lại với mình. Ðôi mắt ráo
hoảnh. “Vâng, đến một lúc nào đó em cũng sẽ quên anh. Một năm, một tháng
hoặc có thể ngày mai, ngay sau khi em thức giấc”. Em nhìn lại lần cuối cùng
căn phòng nhỏ mà em biết không bao giờ trở lại. Em nhìn anh như nhìn một kẻ
xa lạ rồi bước ngay, bỏ lại sau lưng đôi mắt mở to sửng sốt... Anh biết
không, trên đường về, đôi mắt em vẫn ráo hoảnh. Em biết rằng nếu em khóc
được, hẳn sẽ dễ chịu hơn nhiều. Nhưng em không thể khóc, không thể khóc
trước cái chết của trái tim mình... </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Thế rồi ta mất nhau, mất luôn
những buổi chiều rong ruổi khắp phố phường. Xe đạp buồn thiu... Em lại sống
những ngày không có anh, cố làm việc để lấp đầy khoảng trống, cố trở thành
một con người khác với những suy nghĩ chính chắn hơn. Bởi em có cảm giác như
ở đâu đó, anh vẫn đang theo dõi và sẽ cười nhạo nếu em là một con bé yếu
đuối quỵ lụy. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Em có thói quen chê trách những
bài thơ thất tình ướt nhẹp, những cô gái, chàng trai ở trang tiểu thuyết rẻ
tiền, nhưng chỉ có em, em mới hiểu được chính bản thân mình. Những khi xong
việc, có một nỗi buồn thôi thúc em đi lang thang trên phố, loay hoay với sự
lạc lõng của mình. Quay đều, quay đều... từng vòng xe. Ðôi khi em lại thấy
hình ảnh chúng ta ngày xưa; anh biết không, trái tim tội nghiệp của em lại
nhói đau. Ngày chủ nhật, thành phố Mỹ Tho chợt rộng đến mức không có những
cuộc gặp gỡ tình cờ trên đường. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Ðôi lúc em nhớ anh đến không chịu
nổi, xé vội tờ giấy chỉ để viết vội vàng: “Em nhớ anh lắm”. Nhưng biết bao
lần, người viết thư cũng lại là người nhận. </span><br>
<span class="lyrictext">Giờ đây khi ra đường với chiếc Dream bóng lộn, có
giây phút nào anh nhớ đến xe đạp xưa?</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial"><span class="artist">Thu Trâm</span></font></i><span class="title"></span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="title"><b><a name="Xót_Xa">Xót Xa</a></b></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">
<span class="lyrictext">Tốt nghiệp Đại học Văn hóa – Nghệ thuật – Du lịch,
chị Hai ở luôn trên Thành phố làm Phó giám đốc cho một công ty Đầu tư và
phát triển Du lich tại Sài Gòn. Mãi đến hôm nay – dễ chừng gần ba năm – chị
Hai mới về. Cả nhà khôn xiết vui mừng. Má lật đật chèo xuồng đến chợ nổi mua
đồ về làm bữa cơm thịnh soạn: </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">- Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi
giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu? </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Đang ăn, chị Hai bỗng giật mình,
lấy đũa khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào ra: </span><br>
<span class="lyrictext">- Ai làm bê bối và cẩu thả thế này? Kiểu này ở nhà
hàng họ đã đổ vào thùng nước cơm! Khách du lịch mà biết, chỉ có nước đóng
cửa dẹp tiệm! Sạt nghiệp là cái chắc! </span><br>
<span class="lyrictext">Nói xong, chị Hai đứng dậy bỏ ăn, nhanh chân bước
lên nhà trên. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">Từ nãy giờ, má ngồi đó, im lìm
như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi một lúc rồi la to lên, giọng
còn ngọng nghịu : </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="lyrictext">- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má
ơi !</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="title">Xa Quê Sao Mình Không Thương Quê.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial"><span class="artist">Tầm Duyên</span></font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Arial"><a name="Sự_Tích_Chiếc_Nhẫn_In_Hình_7_Ngôi_Sao_">Sự Tích Chiếc Nhẫn In Hình 7 Ngôi Sao
</a> </font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chuyện kể rằng: ngày xửa ngày xưa, có 1 đôi nam nữ yêu
nhau say đắm. Cô gái Hath rất xinh đẹp, thông minh & giàu có. Chàng trai
Gimi nghèo khó, chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành. Dù vậy, họ yêu nhau
và sống hạnh phúc bên nhau.Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm
cô gái quyết định vào tiệm duỗi tóc. Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy
gấp ngàn lần hơn. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất
thế gian. Lời đồn đến tai thần Venus. Nữ thần sắc đẹp rất tức giận vì Hath
xinh đẹp hơn mình, nên bắt Hath phải chết.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Và rồi nàng Hath chết, song sắc đẹp của nàng vẫn không
tàn phai. Chàng Gimi đặt nàng nằm trong 1 chiếc quan tài bằng pha lê, và
chàng quyết tâm đi đến cùng trơì cuối đất tìm cách cứu nàng.Chàng đi ròng rã
ngày này sang tháng khác, vượt qua bao nhiêu khó khăn, đi qua bao miền đất,
giúp đỡ biết bao người dọc đường đi. Đến nơi chân trời xa kia, chàng gặp
được vị thần Eros. Thần tình yêu cảm động trước chàng, thần chỉ tay lên bầu
trời và dặn rằng:"Ở trong dãy thiên hà xa xôi kia, có 1 chùm sao gồm 7 ngôi
sao băng. Con hãy đến đó, và hái cho được 1 ngôi sao băng sáng nhất. Vào
ngày cuối cùng của tháng 7, con hãy ném ngôi sao ấy xuống trái đất, người
con yêu sẽ tỉnh dậy. Nhưng sau đó, con sẽ phải biến thành 1 ngôi sao để thế
chỗ cho ngôi sao băng đó, rồi suốt đời con sẽ chỉ là 1 ngôi sao. Con có chịu
không?"</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Những ai được chết vì yêu là đang sống trong tình yêu, ta
không quan tâm chuyện gì xảy ra, chỉ cần nàng được sống, chàng nghĩ. Và
chàng tiếp tục lên đường.Chàng đã hái ngôi sao băng sáng nhất, chàng đã chờ
đợi ngày ngày để ném nó xuống trái đất. Một ngày dài như một năm khi chờ
đợi, chàng không thể chờ thêm được nữa. Chàng đã ném nó xuống trái đất trước
1 ngày. Đêm 30-7 năm đó, khi ngôi sao băng sáng nhất được ném xuống trái
đất, gặp lực ma sát cực lớn của bầu khí quyển, nó đã vỡ tung ra thành hàng
trăm mảnh nhỏ, làm sáng rực cả một vùng trời. Sau này, người ta gọi đó là
mưa sao băng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng
Hath vẫn nằm im, xinh đẹp. Mái tóc nàng mượt mà như suối nước, những ngón
tay nàng nhỏ nhắn, mềm mại đến diệu kỳ. Cơ thể nàng vẫn lạnh ngắt. Chỉ 2
dòng nước mắt nóng chảy trên gò má nàng, chảy mãi, chảy mãi. Chàng Gimi giờ
trở thành 1 ngôi sao. Vì quá thương nhớ nàng Hath mà chàng không thể thắp
sáng nổi chính mình. Chàng dần mờ nhạt nhất trong cả chùm sao, mà sau này
người ta gọi là chòm sao tình yêu.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày nay, mỗi khi gặp mưa sao băng, chúng ta thường mơ
ước 1 điều gì đó. Đặc biệt, nếu gặp được mưa sao băng trong đêm 30-7, những
người yêu nhau luôn mơ ước mãi mãi không chia lìa.Sau này, khi sắp xếp lại
bảng chữ cái, chữ cái đầu tiên của tên 2 người được đặt kề cạnh nhau, theo
thứ tự chàng đi trước, nàng theo sau. Mong muốn 1 tình yêu bền lâu, những
người yêu nhau cũng thường tặng nhau những chiếc nhẫn in hình 6 ngôi sao
băng & 1 ngôi sao cô đơn mờ nhạt.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Tình_Yêu_Và_Lý_Trí_">Tình Yêu Và Lý Trí </a> </font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các
tính cách sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng
chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung
lại và bàn về một trò chơi nào đó.<br>
Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng chơi trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý
và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm
người tìm, các bạn trốn đi nhé !"</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lý trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm :"Một, hai,
ba...", Đức hạnh và Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để nấp. Dịu dàng nấp
sau mặt trăng. Phản bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn tròn giữa
những đám mây. Nồng nàn trốn ngay giữa trung tâm trái đất. Nói dối giấu mình
phía sau của tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn. Tham lam trốn trong một bao
tải... Và Lý trí đã đếm đến bảy mươi, tám mươi... chín mươi. Lúc này tất cả
đều tìm được chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình yêu. Tình Yêu không thể tìm
cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che
giấu Tình yêu trong trái tim mình. Khi Lý trí đếm tới một trăm, Tình yêu
nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình yêu cố
nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của
từng đóa hoa hồng ...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lý trí bắt đầu tìm kiếm. Lười biếng được tìm thấy đầu
tiên bởi vì Lười biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp
tốt. Sau đó lần lượt Dịu dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng được tìm
thấy, chỉ trừ Tình yêu. Ghen ghét với Tình yêu, Ghen tỵ đã thì thầm vào tai
Lý trí: " Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình yêu đấy ".</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lý trí bước lại gần và bắt đầu tìm kiếm. Lý trí đã xới
tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm
và dừng lại khi trái tim của Lý trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu.
Tình yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt.
Trong lúc tìm kiếm, Lý trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình yêu. Lý trí khóc
thét lên : " Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây ? Tôi đã làm cho bạn
mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ ?"</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tình yêu nói: " Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy
đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi ".
Và đó là lý do vì sao Tình yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý trí .</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="font-weight: 700">
<a name="Lời_Tỏ_Tình_Muộn">Lời Tỏ Tình Muộn</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bạn tôi tên John là một người đàn ông tốt bụng nhưng lầm
lì, ít nói. Tháng trước, vợ John vừa qua đời. Chị đã vật lôn với căn bệnh
ung thư suốt 8 năm. John nhờ tôi tới giúp anh dọn dẹp lại nhà cửa. Trong
ngăn bàn, tôi nhặt được một cái ví da cũ rích trong nhét một lá thư. Tôi đưa
cho John và anh mở ra xem. Đầu thư có vẽ một trái tim tô màu đỏ với hai chữ
John và Janet được tô đậm nằm ở hai bên. Nét chữ nguệch ngoạc hẳn là của một
cậu học trò. Đây chính là bức thư tỏ tình của John gửi cô bé Janet, khi hai
người học năm cuối trung học. John không hề ngờ là vợ anh còn giữ nó. Phía
dưới hai trái tim là những dòng chữ do Janet viết: "Lúc đó, anh không hề nói
là anh yêu em. Nhưng bây giờ, khi em biết mình không còn sống được bao lâu
nữa, em muốn nghe thấy anh nói "Anh yêu em". Em biết anh là người đàn ông
tuyệt vời của em. Anh luôn thầm lặng yêu em, chăm sóc và lo lắng cho em. Anh
biết tha thứ, biết khuyến khích em trong những giây phút khó khăn và biết
cách xoa dịu những cơn đau hành hạ em. Lúc nào anh cũng dịu dàng với em. Hệt
như cái lúc anh rụt rè giúi vào tay em mẩu thư này và ù té bỏ chạy. Thế
nhưng em vẫn chờ một lời nói: "Anh yêu em" của anh". Cầm lá thư trên tay,
John im lặng. Tám năm qua chúng tôi vừa ái ngại, vừa cảm phục John. Anh vừa
phải làm việc, vừa phải chăm sóc vợ và 7 đứa con của họ. Có dạo, John trông
rộc cả người. Có bữa đi làm về tới nhà thấy Janet đang bị những cơn đau hành
hạ, không biết làm gì hơn, anh xốc chị lên xe lái chạy vòng vòng, cố tìm
những nơi có thể giúp chị khuây khỏa. Tuy nhiên, chưa bao giờ chúng tôi thấy
John tỏ ra bực tức.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi đứng cạnh John, cố hình dung tình cảm của anh. Cái gì
đã gắn bó John và Janet gần bốn thập niên, giúp họ đi qua những khó khăn
nhất của cuộc đời? "Tôi không biết mình có thể chịu đựng nổi vợ mình hay
không, nếu một ngày kia cô ấy bệnh nặng?", bất giác miệng tôi nói ra ý nghĩ
đang quẩn quanh trong đầu. "Có thể. Cậu có thể làm được, nếu cậu yêu vợ mình
như tôi yêu Janet - John đáp - Thế mà mình vẫn còn nợ cô ấy một lời tỏ tình:
Anh yêu em, Janet !". </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p style="line-height: 200%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span style="line-height: 200%">
<a name="Chiếc_hộp_tình_yêu_">Chiếc hộp tình yêu
</a>
</span></b></font></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; line-height: 200%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính
là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống,
đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy nhưng lại vô tình
bỏ qua.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 200%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của
mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp,
người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang
trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến
nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của
mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy
cái hộp trống rỗng.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 200%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước
mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy
những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 200%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ
cầu xin con tha thứ.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 200%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một
tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi
khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình
yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 200%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc
hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta,
từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào
quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="NGÔN_NGỮ_TÌNH_YÊU_">NGÔN NGỮ TÌNH YÊU </a> </b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía
gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của
gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh
ta. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai, nhưng khi hai người gặp
nhau cô luôn hỏi: "anh có yêu em nhiêu không?". Cô hay bực bội do chàng trai
không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai người bất
hòa. Cô thường trút giận lên chàng trai. <br>
Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt
nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi, anh đã cầu hôn: "Anh biểu
lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng tất cả những gì mà anh
biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia
đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ?". </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối
cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước
khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác
xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình
qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về
nhau. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi
làm. Khi tỉnh dậy, cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được
tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng
nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng
nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây tổn thương não của cô và khiến cô không
thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong
suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng. <br>
Xuất viện về nhà, tình trạng của cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng
điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn
cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh
một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại
anh chiêc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao
cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hy vọng rằng cô sẽ thật
sự quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới.
Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến và cho
hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy
ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho
cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Khi mở thiệp
cưới cô thấy tên mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng
trước mặt. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh
đã dành thời gian học ngôn ngữ này, chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời
ước hẹn của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em".
</font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối
cùng mụ cười đã trở lại trên môi cô gái. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Arial"><a name="Thư_của_mẹ_gửi_con_gái">Thư của mẹ gửi con gái</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tình yêu thật sự là gì Thư của mẹ gửi con gái, </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có lẽ nụ hôn chiều nay vẫn làm con ngây ngất. Tim mẹ như
ngừng đập khi nhận ra đó là con, và cậu bạn vẫn đến giúp bố sửa máy vi tính!
Vậy là con gái mẹ, 18 tuổi, đã yêu và đã hôn! Thực lòng, điều đầu tiên mẹ
muốn là ngăn cấm con. Mẹ muốn nói với con về kỳ thi đang lúc nước sôi lửa
bỏng. Về chuyện “hãy đợi” đến khi đủ chín chắn. Nhưng cuối cùng, mẹ quyết
định để con tự lựa chọn. Bởi nếu đó không phải là những cảm xúc thoáng qua
mà là một tình yêu thực sự thì sẽ là điều đáng tiếc... Tình yêu thật sự là
gì? Tình yêu thật sự không phải là cảm xúc, dù nó thường đến cùng những cảm
xúc mạnh đến mức làm con người choáng ngợp. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tình yêu không thể kéo dài nếu hai người chỉ có cảm xúc
với nhau. Sự hiểu biết lẫn nhau mới là nền tảng của tình yêu thật sự. Con có
thể “phải lòng” một chàng trai thậm chí chưa bao giờ nói chuyện. Nhưng để có
một tình yêu thật sự, con cần phải tìm hiểu về người ấy. Bởi biết về tư cách
và cá tính người mình yêu là vô cùng quan trọng. Cùng chung một mục đích
sống sẽ giúp cho con và người ấy có được tình yêu dài lâu, bởi các con sẽ đi
cùng hướng suốt cuộc đời. Nếu tham vọng của con trở thành một doanh nhân
quốc tế, còn điều duy nhất người ấy mong ước là một mái ấm sum vầy, no đói
có nhau, thì chắc chắn là xung đột sẽ nảy sinh. Nếu con khao khát một cuộc
sống đổi thay, đầy thử thách, còn người ấy yêu một cuộc sống tĩnh lặng,
thanh thản, thì dù cảm xúc có lớn đến mấy, sẽ cũng có lúc những cá tính sẽ
va chạm. Và tình yêu sẽ tan vỡ cho dù hai người vẫn còn cảm xúc với nhau.
Tình yêu không phải là tình dục. Tình dục được tạo ra cho hôn nhân - một sự
cam kết lâu dài. Nếu vượt ra ngoài hôn nhân, tình dục chỉ mang lại hậu quả
khắc nghiệt: có thai ngoài ý muốn, những căn bệnh lây lan qua đường tình
dục, điều tiếng dư luận, và có thể cả sự xấu hổ tủi thẹn. Một mối quan hệ
chỉ dựa trên sự ham muốn. Con có hiểu không?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tình yêu là sự lựa chọn. Là một sự cam kết. Mặc dù cảm
xúc là một phần không thể thiếu được của tình yêu, mặc dù tình dục là một
phần của hôn nhân, thì tình yêu cũng không thể tồn tại nếu chỉ dựa vào những
điều đó. Nếu con hỏi mẹ tình yêu là gì, thì mẹ sẽ nói với con: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là nhìn thấy ở người đó những điều không hoàn hảo
mà vẫn yêu. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là muốn mang lại cho người mình yêu những điều tốt
đẹp nhất. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là không mất trí, vẫn học quên mình, vẫn dành trái
tim cho gia đình và bè bạn... </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là dành thời gian, công sức để tìm hiểu tâm hồn và
tính cách của nhau. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là dành thời gian và công sức để tìm hiểu và yêu
quý những gì mà người con yêu gắn bó. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là nếu tranh cãi thì không thường xuyên và cũng
không nghiêm trọng. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là nếu tranh cãi chỉ giúp hiểu nhau hơn và tình
yêu bền vững hơn. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là hướng tới một mối quan hệ lâu dài. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">• Yêu, là khi xa cách, chỉ thấy yêu hơn và gắn bó hơn.
Tình yêu là vậy, con ạ! Chỉ yêu nếu đó là tình yêu thật sự. Mẹ tin vào sự
lựa chọn của con. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ của con.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Thanhnien</font></i></p>
<hr>
<h1 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Bài_học_từ_cây_tre">Bài học từ cây tre</a></font></h1>
<h1 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; font-weight: normal">Cuộc
sống là sự đan xen của những niềm vui và nỗi buồn, của những khoảnh khắc
hạnh phúc cũng như bất hạnh.</span></font></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi tôi còn nhỏ một trong những ký ức dễ chịu nhất là khi
tôi chạy ra sông ngồi nghĩ vu vơ. Ở đó tôi thấy quanh mình thật yên bình,
nhìn dòng nước lững lờ trôi, nghe tiếng chim hót líu lo, nghe tiếng lá cây
xào xạc. Tôi cũng nhìn thấy những cây tre uốn cong trong gió nhưng rồi lại
vươn cao trở lại một cách duyên dáng khi gió ngừng thổi.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi tôi nghĩ về hình ảnh cây tre có thể vươn mình trở lại
sau những trận gió, bỗng nhiên tôi nghĩ đến từ “sự dẻo dai”. Khi được dùng
để nói về người thì từ này có nghĩa là khả năng phục hồi nhanh chóng sau
những cú sốc, những cuộc khủng hoảng tinh thần, hay bất kỳ tình huống nào
khác thử thách giới hạn cảm xúc của con người.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có bao giờ bạn cảm thấy như mình sắp bị bắn đến nơi? Có
bao giờ bạn cảm thấy mình đang ở trong tình huống nguy hiểm? Sẽ thật may nếu
như bạn vẫn còn sống sót để kể cho chúng nghe về chuyện đó.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trải qua nhiều chuyện không hay, bạn cảm thấy một mớ hỗn
độn những cảm xúc ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của bạn. Bạn cảm thấy cảm xúc
như khô cạn, tinh thần mệt mỏi và bạn đang chịu đựng hầu hết những cơn khó
chịu ấy.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bạn biết không, cuộc sống là sự đan xen trộn lẫn của
những niềm vui và nỗi buồn, của những khoảnh khắc hạnh phúc cũng như bất
hạnh. Những khi bạn cảm thấy mình đang trải qua những lúc tồi tệ nhất mà có
thế dẫn bạn đến chỗ hiểm nguy, hãy biết uốn cong bản thân đừng để mình bị
gục ngã. Hãy cố hết sức đừng để mọi thứ đánh bại bạn.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Biết hy vọng sẽ đưa bạn qua những thử thách khó khăn. Với
niềm hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn hay mọi việc rồi sẽ tốt đẹp hơn,
mọi chuyện sẽ chẳng tệ hại như bạn nghĩ.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nếu mọi thứ trở thật đen đủi đối với bạn và bạn đang gặp
nguy hiểm, hãy cho mọi người thấy “tính dẻo dai” của bạn. Hãy giống như
những cây tre, biết uốn cong chứ không chịu gục ngã, bạn nhé!</font></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>