File "TinhYeu_03.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/TinhYeu/TinhYeu_03.htm
File size: 32.01 KiB (32778 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.postdetails
{}
span.postbody
{}
h2
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:Arial;
font-style:italic}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td height="39"><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tình Yêu</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<h1 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="NGỤ_NGÔN_TÌNH_YÊU">NGỤ NGÔN TÌNH YÊU</a></font></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em><span style="font-style: normal">Ngày xưa có một hòn
đảo,nơi tất cả mọi cảm xúc sinh sống:Hạnh phúc,nỗi buồn,tri thức...và nhiều
cảm xúc khác trong đó có cả tình yêu.</span></em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em><span style="font-style: normal">Cuộc sống trên đảo
cứ thế trôi đi lặng lẽ,cho tới một ngày tất cả mọi cảm xúc đuợc thông báo
rằng hòn đảo này sẽ chìm.Thấy thế mọi cảm xúc đều đóng thuyền cho mình để
rời đảo ngoại trừ tình yêu,tình yêu là nguời muốn trống trọi đến giây phút
cuối cùng.Và mãi cho đến khi hòn đao sắp chìm thì tình yêu mới nhờ sự giúp
đỡ của mọi nguời.</span></em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em><span style="font-style: normal">Đúng lúc đó giàu có
đi qua trên một con thuyền rất lớn,tình yêu gọi "Giau co oi! có thể cho tôi
đi cùng với không?"Giàu có trả lời"Không thể,vì trên thuyền có rất nhiều
vàng bac,nếu thêm bạn thuyền sẽ chìm mất".</span></em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em><span style="font-style: normal">Tình yêu quyết định
nhờ sự giúp đỡ của phù hoa.Phù hoa đang đi trên một con thuyền rất đẹp.Tình
yêu cất tiếng gọi:"phù hoa oi!Hãy giúp tôi với".Phù hoa trả lời:"Tôi không
thể giúp bạn đuợc,Bạn quá ẩm uớt bạn sẽ làm hỏng thuyền của tôi mất"</span></em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em><span style="font-style: normal">Vừa lúc đó nỗi buồn
đi qua,tình yêu cất tiếng gọi:"nỗi buồn ơi!cho tôi đi với".Nỗi buồn trả
lời:"Ôi !Tình yêu ơi! tôi đang rất buồn nên tôi chỉ muốn ở một mình thôi".</span></em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em><span style="font-style: normal">Tình yêu đang trong
lúc tuyệt vọng.Thì phía xa có tiếng gọi vọng lại:"lại đây tình yêu,ta sẽ
cho cháu đi cùng".</span></em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em><span style="font-style: normal">Khi tới một miền dất
khô ráo,họ cho tình yêu xuống,ttình yêu quá vui mừng nên quên không hỏi họ
là ai?và đi đến đâu.Tới khi nhới ra thì học đã đi xa.Tình yêu bèn hỏi trí
thức:"Trí thức ơi!bác có biết ai đã giúp cháu không?"Trí thức trả lờ:"đó là
THỜI GIAN".Thời gian ư.Tình yêu lại hỏi.Nhưng tại sao thuời gian lại giúp
cháu chứ?.Trí thức trả lời;</span></em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em><span style="font-style: normal">"CHỈ CÓ THỜI GIAN
MỚI HIỂU HẾT ĐƯỢC GIÁ TRỊ CỦA TÌNH YÊU"</span></em></font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<em><font face="Arial">Sưu tầm</font></em></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Em_nợ_anh_rất_nhiều">Em nợ
anh rất nhiều</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Em và anh không máu mủ
ruột rà, chưa từng nợ nần ân nghĩa, nhưng anh đã tốt với em, tốt thực sự.
Bởi sẽ không ai dám vì em như thế, hy sinh cho bạn bè mình nhiều như thế. Em
nợ anh một sự hy sinh </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"><script>
function Openwin(url){
popupWin = window.open(url,'new_page','width=325,height=300,scrollbars=no,status=no')
}
</script>Giờ mới là giữa thu nhưng cái se lạnh của mùa thu cộng với những cơn
mưa do ảnh hưởng từ bão làm không khí trở nên lạnh lẽo và u ám. Lòng em lúc
này cũng vậy, buồn mênh mang nhưng ấp áp vô cùng. Nghịch lý quá phải không
anh?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Em và anh quen nhau
không hề tình cờ bởi vì chúng ta là đồng nghiệp. Chỉ có điều công việc cuốn
anh và em về hai phía khác nhau khiến chúng ta không có thời gian hiểu về
nhau. Nhưng, đúng là "hữu xạ tự nhiên hương", không hẹn mà gặp, em và anh
trở nên thân thiện cũng rất tình cờ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Có phải bởi chúng ta
tuy không giống nhau về hoàn cảnh, về số phận nhưng cả hai đều có những tâm
trạng, những nỗi niềm không biết chia sẻ cùng ai. Vậy nên "tình cờ" em và
anh là điểm tựa cho nhau, cùng vững vàng trong cuộc sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Anh lớn hơn em nhiều
tuổi, anh chững trạc và chín chắn từ cách suy nghĩ, cách nhìn nhận đến cách
giải quyết vấn đề. Còn em, tưởng chừng là một người biết suy nghĩ, nhưng
thực ra rất nông nổi và bồng bột. Với cái tuổi của em bây giờ, lẽ ra em cũng
phải có được độ chín chắn nhất định, ấy vậy mà em không thấy được điều đó ở
bản thân mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Vậy nên, mặc dù coi
anh là người bạn thực sự, một người bạn đặc biệt của mình nhưng đã có lúc em
vẫn đặt ra những câu hỏi về anh, về sự chân thành của anh. Như thế là em nợ
anh một sự tin tưởng rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Em rất hay "than vãn"
với anh từ chuyện công việc đến những chuyện riêng tư. Anh luôn là người
động viên và giúp em lấy lại niềm vui trong cuộc sống. Anh làm cho em vơi
bớt nỗi buồn em gặp phải, tiếp thêm cho em niềm tin để em thấy mình cần phải
cố gắng hơn đối với những khó khăn em trải qua. Anh kể cho em nghe về con
người anh, về hoàn cảnh gia đình, về công việc của anh nữa. Em chỉ biết nghe
mà chẳng động viên anh được gì. Như thế là em nợ anh một sự ân cần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Không chỉ chia sẻ với
em, anh còn lo lắng cho em vì một lý do mà chỉ em và anh mới biết. Anh sẵn
sàng giúp đỡ em không toán tính, mặc dù anh biết rằng người thiệt thòi sẽ là
anh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Em băn khoăn và đắn đo
nhiều lắm, nhưng mỗi lần nói ra những băn khoăn đó, anh lại gạt đi. Anh bảo
rằng, anh đã suy nghĩ rồi giờ không suy nghĩ nữa, khi nào em cần em cứ nói
với anh!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Em và anh không máu mủ
ruột rà, chưa từng nợ nần ân nghĩa, nhưng anh đã tốt với em, tốt thực sự.
Bởi sẽ không ai dám vì em như thế, hy sinh cho bạn bè mình nhiều như thế. Em
nợ anh một sự hy sinh!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">À không, em nợ anh
nhiều hơn thế, bởi đó không đơn thuần là một sự hy sinh, một sự cân cần, một
điểm tựa cho em có niềm tin vào cuộc sống. Nó lớn lao hơn rất nhiều, bởi giá
trị của nó sẽ khiến em nợ anh cả cuộc đời!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Tình_Thương,_Giàu_Sang_và_Thành_Đạt">Tình
Thương, Giàu Sang và Thành Đạt</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một người phụ nữ vừa
bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy có 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi trên
phiến đá ở trước sân nhà. Bà không quen biết họ, nhưng với con người tốt
bụng, bà lên tiếng nói: "Tôi không quen biết các cụ nhưng chắc là các cụ
đang đói bụng lắm, vậy xin mời các cụ vào nhà tôi dùng một chút gì cho ấm
bụng nhé... ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Ông chủ có ở nhà
không thưa bà.... Một cụ cất tiếng ái ngại hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Dạ thưa không, nhà
tôi đi làm chưa về. Người phụ nữ trả lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Thế thì chúng tôi
không thể vào nhà của bà bây giờ được, bà ạ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Đến chiều khi người
chồng đi làm về, người phụ nữ kể lại chuyện cho chồng nghe. Nghe xong người
chồng bảo vợ: "Vậy thì bây giờ em hãy ra mời ba cụ ông vào, nói với mấy cụ
rằng anh đã về và muốn mời họ vào". Người vợ làm theo ý của chồng, bà bước
ra sân mời cả ba cụ cùng vào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Rất tiếc thưa bà, cả
ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được. Họ đồng thanh đáp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Vì sao lại thế thưa
các cụ.... Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một cụ già bèn đứng
dậy từ tốn giải thích:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Cụ ông này tên là
Giàu Sang, còn kia là cụ ông Thành Đạt, và còn lão già đây là Tình Thương.
Bây giờ bà hãy vào nhà hỏi ông nhà xem sẽ mời ai trong ba lão chúng tôi vào
nhà trước nhé. Người phụ nữ đi vào nhà và kể lại sự việc cho chồng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Ồ vậy thì tuyệt quá!
Người chồng vui mừng nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- "Vậy thì tại sao
chúng ta không mời cụ ông Giàu Sang vào trước. Cụ là điềm phước rồi đây, sẽ
cho chúng ta nhiều tiền bạc của cải sung túc". Nhưng người vợ lại không đồng
ý. "Nếu vậy thì tại sao chúng ta lại không mời cụ Thành Đạt vào trước chứ...
Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể. " Hai vợ
chồng cứ tranh cãi một lúc mà vẫn chưa đi đến quyết định.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Cô con gái nãy giờ
đứng nghe yên lặng ở góc phòng bỗng lên tiếng nhỏ nhẹ: "Ba mẹ ạ, tại sao
chúng ta không thử mời ông già Tình Thương vào nhà trước đi. Nhà mình khi ấy
sẽ tràn ngập tình thương yêu ấm áp, và ông già sẽ cho gia đình chúng ta thật
nhiều hạnh phúc. "</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- "Có lẽ con gái mình
nói đúng". Người chồng suy nghĩ rồi bảo vợ, "Vậy thì em hãy mau ra ngoài mời
cụ Tình Thương vào trước đi vậy. "</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người phụ nữ ra ngoài
và cất tiếng mời, "Gia đình chúng tôi xin hân hạnh mời cụ Tình Thương làm vị
khách mời đầu tiên vào với gia đình của chúng tôi". Cụ già Tình Thương từ
tốn đứng dậy và chầm chậm bước vào nhà. Nhưng hai cụ già kia cũng từ từ đứng
dậy và bước theo cụ già Tình Thương...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Rất đỗi ngạc nhiên,
người phụ nữ bước lại gần hai cụ Giàu Sang và Thành Đạt hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- "Tại sao hai cụ cũng
cùng vào theo... Các cụ đã chẳng nói là cả ba cụ không thể vào nhà cùng một
lúc sao". Khi ấy cả hai cụ cùng trả lời: "Nếu bà mời cụ Giàu Sang hay Thành
Đạt tôi đây, thì chỉ một trong hai chúng tôi vào nhà được thôi, nhưng vì bà
mời cụ ông Tình Thương, nên cả hai chúng tôi cũng sẽ vào theo. Bởi vì ở đâu
có Tình Thương thì ở đó sẽ có Giàu Sang và Thành Đạt đó bà ạ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Tình_yêu_và_đôi_cánh">Tình
yêu và đôi cánh</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ngày xưa có một cô bé
sống trong rừng một mình cô đơn. Một hôm cô đi dạo trong rừng thì gặp hai
con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ trong tổ của chúng. Cô liền đem chúng
về và nuôi chúng trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngày cô chăm sóc chúng
bằng cả tình thương của mình. Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây
giờ ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé,
hót cho cô bé nghe những giai điệu mượt mà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một hôm cô bé quên
đóng cửa lồng chim, tức thì một con bay ra ngoài, nó bay vòng quanh cô bé
như quyến luyến, cô bé nhìn con chim buồn bã, khi con chim bay thật gần cô
bé, cô bé vươn tay giữ chặt nó, con chim khó nhọc thoi thóp trong tay cô bé.
Bỗng cô bé cảm thấy con chim mềm nhũng trong tay cô bé, hoảng hồn cô bé nhìn
lại thì con chim mà cô quý mến đã nhắm mắt. Cô buồn bã nhìn con chim còn lại
trong lồng, chợt cô bé có suy nghĩ nó cần phải được bay lên bầu trời xanh
thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và mở cửa thả con chim còn lại ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Con chim bay một vòng,
hai vòng, ba vòng rồi n vòng như muốn quyến luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu
dàng nhìn theo, bỗng con chim đậu nhẹ nhàng lên vai cô bé và cất tiếng hót
cao vút những giai điệu mà cô chưa từng được nghe trước đó, làm cho cô bé
quên hết những phiền muộn trước đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất
để đánh mất tình yêu là hãy giữ chặt lấy nó, còn muốn giữ mãi tình yêu thì
hãy chắp cho nó đôi cánh tự do.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Trái_tim_hoàn_hảo">Trái
tim hoàn hảo</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Có một chàng thanh
niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có
một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà
họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: "Trái tim của anh không đẹp
bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó
đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra
và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề
ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có
mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cười nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Chắc là cụ nói đùa!
Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và
vết cắt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Mỗi vết cắt trong
trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái
mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè... Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ,
thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé
ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ
trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và
con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn
yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi
trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những
vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết
khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao
lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chàng trai đứng yên
với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo
của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích
của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo
nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn
hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ già đã
chảy trong tim anh...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h1 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Lòng_biết_ơn_">Lòng biết ơn </a> </font></h1>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Có
một cô gái trẻ xinh đẹp bị mù đôi mắt và vì thế cô căm ghét bản thân mình vì
sự mù lòa này. Cô căm ghét tất cả mọi người ngoại trừ người bạn trai đáng
yêu của cô. Người bạn trai này luôn bên cạnh cô, chăm sóc và an ủi cô mỗi
ngày. Cô đã quả quyết rằng nếu có được một đôi mắt sáng và nhìn được thế
giới này thì cô sẽ cưới ngay người bạn trai của mình làm chồng. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Một
ngày nọ, có một người đã tặng đôi mắt sáng của mình cho cô gái và cô có thể
nhìn thấy tất cả và tất nhiên là thấy được người bạn trai của mình. Người
bạn trai của cô đã hỏi cô “Bây giờ em đã nhìn thấy được tất cả, vậy em có
bằng lòng lấy anh làm chồng không?” Cô gái đã thật sự bị sốc khi cô nhìn
thấy người bạn trai của mình vì anh ta cũng bị mù và cuối cùng … cô đã từ
chối và không giữ lời hứa của mình. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
Người bạn trai của cô đã ra đi trong nước mắt và sau đó anh viết thư về cho
cô gái chỉ với một hàng chữ “HÃY GIỮ GÌN VÀ CHĂM SÓC ĐÔI MẮT CỦA ANH!”.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Đây là câu chuyện nói về
sự thay đổi lòng dạ của con người khi mà cuộc đời họ có những sự thay đổi.
Rất ít người nhớ đến cuộc sống cũ của họ và nhớ đến những người đã luôn ở
bên cạnh họ trong những thời khắc khó khăn nhất của đời mình. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Kỳ_tích_tình_yêu">Kỳ tích tình yêu</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một người Nhật Bản Trong quá trình phá nhà
sửa lại đã phát hiện trong vách tường chú thạch sùng bị kẹt trong đó. Một
chiếc đinh đóng từ bên ngoài đã vô tình ghim vào đuôi của chú thạch sùng.
Đáng ngạc nhiên là người chủ nhà nhớ rõ, chiếc đinh ấy đã đóng trên tường
tới 10 năm mà chú thạch sùng bằng cách nào đó vẫn sống. Người này đã nhờ tới
chuyên gia vườn thú tới để khám phá bí ẩn này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Họ đã đặt một ống kính viễn vọng cách xa 10
mét so với chổ chú thạch sùng bị mắc kẹt, họ hy vọng quan sát được nguyên
nhân của điều kỳ diệu. Quả nhiên, không bao lâu: từ trong tường xuất hiện
một chú thạch sùng khác, miệng ngậm thức ăn tới mớm từng miếng cho chú thạch
sùng khốn khổ kia.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tất cả những người chứng kiến đều xúc động,
họ cho rằng chỉ có tình yêu mới có nhiều sức mạnh đến như vậy. Bởi tình yêu
thực sự không bị thay đổi bởi sống hay chết, khiến cho một chú thạch sùng bị
đinh ghim trong 10 năm không chết, khiến cho một chú thạch sùng khác 10 năm
kiếm thức ăn chăm chúc cho bạn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Chuyện_tình_đẹp_nhất_Trung_quốc_2006">Chuyện tình đẹp nhất
Trung quốc 2006</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Câu
chuyện về ông lão Trung Quốc 70 tuổi tự tay đẽo hơn 6.000 bậc thang đá để
giúp người vợ 80 tuổi của mình trèo lên núi đã đoạt giải thưởng năm 2006 về
câu chuyện tình đẹp nhất Trung Hoa. Sau khi câu chuyện này lan rộng, chính
quyền địa phương đã cam kết cấp điện vào chiếc hang nơi cặp vợ chồng sống từ
60 năm nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
Cách đây gần nửa thế kỷ, chàng trai 20 tuổi Liu Guojiang đem lòng yêu Xu
Chaoqing, một góa phụ đã có con. Gia đình và bạn bè không tán thành và ra
sức can ngăn quan hệ của họ, phần vì tuổi tác chênh lệch, phần vì Xu đã có
con. Mệt mỏi với những lời đàm tiếu của dân làng, cặp tình nhân bỏ lên núi
sống trong hang động, thuộc huyện Jiangjing, gần thành phố Trùng Khánh. Cuộc
phiêu lưu của họ làm bạn đọc cảm động đến mức nó đứng đầu trong danh sách 10
câu chuyện tình Trung Quốc do các phóng viên Tuần san phụ nữ viết lại sau
khi lặn lội khắp đất nước ghi nhận.<br>
"Anh có chắc là không hối tiếc không ?", Xu thường hỏi chồng như vậy mỗi khi
cuộc sống gian khổ quá sức chịu đựng. Và câu trả lời luôn luôn là một:
"Chừng nào chúng mình còn làm việc cần cù, cuộc sống sẽ chỉ tốt lên". Tại
buổi lễ trao giải, con trai của họ Liu Mingsheng mang theo một chiếc đèn dầu
và kể: "Vì yêu nhau, cha mẹ tôi sống ẩn dật từ hơn 50 năm nay. Ở nhà, chúng
tôi không có điện, nên bố tôi làm ra cây đèn này. Mẹ tôi hiếm khi xuống núi,
nhưng chính vì bà mà bố tôi đã đẽo hơn 6.000 bậc đá".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>