File "ThaThu_04.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/ThaThu/ThaThu_04.htm
File size: 50.11 KiB (51311 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
h1
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	page-break-after:avoid;
	font-size:16.0pt;
	font-family:Arial;
	}
span.norm
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tha Thứ</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
	<a name="Cơn_Thịnh_Nộ_Của_Các_Thánh">Cơn Thịnh 
	Nộ Của Các Thánh</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Trong 
	tác phẩm có tựa đề &quot;Quyển Phúc Âm thứ 5&quot;, tác giả người Ý là ông Pomilio có 
	tưởng tượng một câu chuyện như sau: Ngày kia, các thánh trên Thiên Ðàng 
	không còn chịu đựng nổi những xúc phạm của con người đối với Thiên Chúa nữa, 
	cho nên Ngài mới họp công nghị để tìm cách chặn đứng tội lỗi của nhân 
	loại...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Sau 
	không biết bao nhiêu buổi họp, cuối cùng các thánh mới đồng thanh biểu quyết 
	rằng việc Con Thiên Chúa chịu chết trên thập giá vẫn chưa đủ để cứu rỗi con 
	người. Do đó, cần phải dùng đến sức mạnh ma</span><span style="font-family: Arial; font-weight: normal">y 
	ra mới trừng trị và thuyết phục được loài người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Các Ngài họp lại thành 
	một đạo binh hùng mạnh và xâm nhập vào trái đất. Chỉ trong nháy mắt, đạo 
	binh các thánh đã chinh phục được thế giới. Các Ngài giao việc cai trị trái 
	đất cho một số người công chính còn sót lại giữa loài người. Còn tất cả 
	những kẻ gian ác, tội lỗi, các ngài tập trung lại trong một thung lũng lớn. 
	Tại đây, các ngài dựng lên những dàn hỏa thiêu vĩ đại để tiêu diệt tất cả 
	những người tội lỗi. Các ngài tin chắc rằng sau cuộc thanh lọc này, dòng 
	giống con người trên mặt đất sẽ chỉ có những người công chính...<br>
	Khi mọi sự đã sẵn sàng để tiến hành cuộc tiêu diệt, thì giữa đám người tội 
	lỗi, các thánh bỗng thấy một người đang vác thập giá. Hắn đang ra hiệu cho 
	những người khác đến giúp dỡ hắn... Nhìn thấy cảnh tượng ấy, các thánh càng 
	bực tức hơn nữa. Tại sao một người tội lỗi lại bị xử theo hình phạt chỉ được 
	dành riêng cho Con Thiên Chúa mà thôi? Nghĩ như thế, cho nên các thánh mới 
	triệu kẻ vác thập giá đến, trói chân tay hắn lại và giải đến trước mặt thánh 
	Phêrô để xét xử.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Vừa thoáng nhìn qua kẻ 
	vác thập giá, vị thủ lãnh các tông đồ đã nhận ra ngay Thầy mình. Các thánh 
	ngỡ ngàng không ít, khi được thánh Phêrô tiết lộ rằng Con Thiên Chúa đang 
	lẫn lộn giữa những người tội lỗi. Các ngài mới nhớ lại lời của Ngài: &quot;Con 
	Người không đến để cứu thoát những người công chính mà chính là những người 
	tội lỗi&quot;. Chúa Giêsu cũng nói các thánh rằng Ngài đã quyết định chết một lần 
	nữa cho các tội nhân, bởi vì trên trần gian, không có một người nào có thể 
	cứu thoát kẻ có tội khỏi cơn thịnh nộ của các thánh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chúng ta dễ rơi vào 
	hai thái cức trái nghịch nhau: thái độ của những người biệt phái và thái độ 
	của Giuda, kẻ bán nộp Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Thái độ của những 
	người biệt phái được Chúa Giêsu phác họa qua hình ảnh của một người tự cao 
	tự đạo vào Ðền Thờ cầu nguyện. Người này kể ra bao nhiêu công trạng của mình 
	và nhìn một cách khinh bỉ về người thu thuế đang nép mình ở phía cuối Ðền 
	Thờ. Thái độ ấy tiêu biểu ấy cho chính cái nhìn mà đôi khi chúng ta cũng có 
	đối với người khác. Chúng ta hãnh diện về đời sống đạo đức của chúng ta và 
	kết án những yếu hèn, thiếu sót của những người xung quanh...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ðối nghịch với thái độ 
	kiêu ngạo của người biệt phái là thái độ thất vọng của Giuda. Sau khi đã bán 
	nộp Chúa, Giuda mới nhận ra lỗi lầm của mình. Ông không còn tin tưởng ở lòng 
	Nhân Từ của một Thiên Chúa có thể tha thứ tất cả tội lỗi của ông và có thể 
	mang lại cho cơ may để sống tốt đẹp hơn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tựu trung, cả hai thái 
	độ đều có chung một mẫu số: đó là đóng khung trong chính bản thân để khước 
	từ mọi ân sủng của Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Qua cuộc sống của 
	mình, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đặt tất cả tin tưởng, phó thác vào Tình 
	yêu của Thiên Chúa. Dù tội lỗi chúng ta có ngập tràn, Tình yêu của Thiên 
	Chúa vẫn luôn có sức xóa sạch tất cả. Tình yêu của Ngài mạnh hơn cả hỏa ngục 
	và sự chết... Qua cách cư xử của Chúa Giêsu với tội nhân, chúng ta cũng được 
	mời gọi để nên trọn lành như Cha chúng ta trên Trời, đó là luôn biết tha thứ 
	và cảm thông đối với những bất toàn, yếu đuối và tội lỗi của con người...
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
	<a name="Hòn_Ðá_Ném_Ði">Hòn Ðá Ném 
	Ði</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Văn hào Nga Leon 
	Tonstoi có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau: Có một người hành khất nọ đến 
	trước cửa nhà của một người giàu có để xin bố thí. Một đồng xu nhỏ hay một 
	miếng bánh vụn, đó là tất cả những gì người ăn xin chờ đợi nơi người giàu 
	có. Nhưng, mặc cho người khốn khổ van xin, người giàu có vẫn ngoảnh mặt làm 
	ngơ. Ðến một lúc không còn chịu nổi những lời van xin của người hành khất, 
	thay vì bố thí, người giàu đã lấy đá ném vào con người khốn khổ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người hành khất lặng 
	lẽ nhặt lấy hòn đá cho vào bị rồi thì thầm trong miệng: &quot;Ta mang hòn đá này 
	cho đến ngày nhà người sa cơ thất thế. Ta sẽ dùng nó để ném trả lại ngươi&quot;.<br>
	Ði đâu, người hành khất cũng mang theo hòn đá ấy. Tâm hồn ông lúc nào cũng 
	cưu mang sự báo thù.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Năm tháng qua đi. Lời 
	chúc dữ của người hành khất đã thành sự thật. Vì biển lận, người giàu có bị 
	tước đoạt tất cả tài sản và bị tống giam vào ngục. Ngày hôm đó, người hành 
	khất chứng kiến cảnh người ta áp giải người giàu vào tù ngục. Nỗi căm hờn 
	sôi sục trong lòng ông. Ông đi theo đoàn người áp tải. Tay ông không rời bỏ 
	hòn đá mà người giàu đã ném vào người ông cách đây mười mấy năm. Ông muốn 
	ném hòn đá đó vào người tù để rửa sach mối nhục hằng đeo đẳng bên ông. Nhưng 
	cuối cùng, nhìn thấy gương mặt tiều tụy đáng thương của kẻ đang bị cùm tay, 
	người hành khất thả nhẹ hòn đá xuống đất rồi tự nhủ: &quot;Tại sao ta lại phải 
	mang nặng hòn đá này từ bao nhiêu năm qua? Con người này, giờ đây, cũng chỉ 
	là một con người khốn khổ như ta&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tha thứ là điều khó 
	khăn nhất nhưng cũng là điều cao cả nhất mà Kitô Giáo đã cống hiến cho con 
	người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Trao ban tiền của, 
	trao ban thì giờ, trao ban chính mạng sống mình là điều xem ra dễ làm hơn 
	trao ban lòng tha thứ. Tha thứ là tuyệt đỉnh của yêu thương bởi vì tha thứ 
	là yêu thương chính kẻ thù của mình. Của lễ hy sinh trên thập giá củaChúa 
	Giêsu đã nên trọn khi Ngài thưa với Chúa Cha: &quot;Lạy Cha, xin tha thứ cho 
	chúng, vì chúng lầm không biết việc chúng làm&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tha thứ là của lễ đẹp 
	lòng Chúa nhất, bởi vì qua đó, con người được nên giống Thiên Chúa hơn cả. 
	Thiên Chúa mà Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta là Thiên Chúa tha thứ và 
	tha thứ không ngừng. Và chỉ có một Thiên Chúa tha thứ không ngừng ấy mới có 
	thể đòi hỏi con người phải tha thứ không ngừng...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tha thứ là nét cao đẹp 
	nhất của lòng người, bởi vì càng tha thứ, con người càng nên giống Thiên 
	Chúa. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
	<a name="Xin_Chúa_Tha_Thứ_Cho_Tôi">Xin Chúa 
	Tha Thứ Cho Tôi</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sau thời cách mạng 
	Pháp, trước cửa một nhà thờ tại Balê, người ta thường thấy một người hành 
	khất với một dáng vẻ lạ thường. Xuyên qua lớp áo rách rưới, ai cũng có thể 
	nhìn thấy trên vòng cổ của người ăn xin một cây thánh giá nhỏ bằng vàng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người khách quen thuộc 
	nhất của người xấu số này là một vị linh mục trẻ. Vị linh mục thường đến 
	dâng thánh lễ tại nhà thờ này. Mỗi lần ra khỏi nhà thờ, ông không quên hỏi 
	han và giúp đỡ người hành khất.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ngày nọ, vị linh mục 
	trẻ không còn thấy người ăn xin lảng vảng trước cửa nhà thờ nữa. Lần mò hỏi 
	thăm, vị linh mục đã tìm đến thăm người hành khất đang trong cơn rét run vì 
	bệnh tật và đói ăn. Cảm động trước nghĩa cử của vị linh mục, ông ta đã kể 
	lại cuộc đời của mình như sau: &quot;Khi cách mạng vừa bùng nổ, tôi làm quản gia 
	cho một gia đình giàu có. Hai vợ chồmg chủ tôi là những người đạo đức, giàu 
	lòng thương người. Thế nhưng tôi đã phản bội họ. Quân cách mạng tìm cách bắt 
	họ. Hai vợ chồng và hai đứa con của họ đã bị bắt giữ và kết án tử hình. Chỉ 
	còn người con trai duy nhất là thoát khỏi&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Nghe đến đây, vị linh 
	mục như muốn té xỉu, nhưng ông đã cố gắng giữ bình tĩnh để nghe tiếp câu 
	chuyện của người hành khất: &quot;Tôi nhìn họ leo lên đoạn đầu đài và thản nhiên 
	theo dõi cảnh người ta chém đầu họ. Tôi quả thực là một quái vật khát máu... 
	Từ đó, tôi không thể nào có sự bình an trong tâm hồn. Tôi bắt đầu đi lang 
	thang khắp các ngả đường để quên tội ác của mình. Tôi vẫn còn giữ tấm ảnh 
	của gia đình họ trong túi áo này đây. Cây thánh giá tôi đang treo ở đầu 
	giường là của người chồng, còn chiếc thánh giá bằng vàng tôi đeo trên cổ đây 
	là của người vợ... Xin Chúa tha thứ cho tôi&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Vừa nghe xong những 
	dòng tâm sự và cũng là lời tự thú của người hành khất, vị linh mục trẻ đã 
	quỳ gối xuống bên cạnh chiếc giường của người hấp hối và thay cho một công 
	thức giải tội, ông đã nói như sau: &quot;Tôi chính là người con trai còn sống sót 
	trong gia đình. Ðại diện cho gia đình và với tư cách là một linh mục, tôi 
	tha thứ cho ông nhân danh Cha và Con và Thánh Thần...&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Câu chuyện tha thứ 
	trên đây là một trong những mẩu chuyện đã và đang xảy ra ở mọi thời đại và 
	mọi nơi. Giữa sa mạc cằn cỗi của lòng người, Thiên Chúa vẫn còn cho mọc lên 
	những hoa trái của yêu thương, tha thứ. Tha thứ là vẻ đẹp thanh tú cao sang 
	nhất của lòng người...</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sự hiện diện của bà 
	Muzeyen Agca tại Roma dạo tháng 02/1987 nhắc lại cho chúng ta một biến cố vô 
	cùng đau thương, nhưng cũng gợi lại một nghĩa cử vô cùng cao quý của vị Cha 
	chung. Ngày 13/5/1981, giữa lúc hàng ngàn người đang chen chúc tại công 
	trường thánh Phêrô để chờ đón Ðức Gioan Phaolô II, thì một tiếng nổ chát 
	chúa vang lên từ đám đông đã làm cho mọi người như đứng tim. Ðức Thánh Cha 
	đã gục ngã trên chiếc xe Jeep mui trần, máu me vọt lên tung téo. Lần đầu 
	tiên trong lịch sử nhân loại, một vị Giáo Hoàng bị mưu sát.</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ali Agca, thủ phạm 
	chính của vụ mưu sát, đã bị bắt giữ ngay sau đó. Người thanh niên Thổ Nhĩ Kỳ 
	này đã bị giam giữ tại nhà tù Rebibbia ở Roma. Biến cố đẫm máu trên đây đã 
	ghi đậm sự thù hận đang sôi sục trong lòng người... Nhưng thế giới không chỉ 
	được nung náu bằng lò lửa của hận thù. Thiên Chúa đã tạo dựng con người để 
	yêu mến và tha thứ...</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Năm 1984, một biến 
	cố khác đã làm chấn động dư luận thế giới: Ðức Gioan Phaolô II đã đích thân 
	đến nhà giam Rebibbia để nói chuyện với Ali Agca và tha thứ cho anh. Không 
	ai biết hai bên đã trao đổi những gì, nhưng ai cũng cảm động trước cảnh 
	tượng kẻ sát nhân và người bị mưu sát đã bắt tay nhau và trao cho nhau ánh 
	mắt của tha thứ, của hòa giải...</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Tha_thứ">Tha thứ</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một Sufi thánh thiện trẩy đi 
	hành hương Mecca. Đến thánh địa, ông vui mừng nhận</span><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	thấy rằng có rất ít khách hành hương ở đó – nghĩa là ông có thể thoải mái 
	làm các việc đạo đức của mình mà không bị cảnh chen chúc xô đẩy.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Sau khi 
	làm xong các công việc đạo đức theo qui định, ông quì phủ phục dưới đất và 
	nói: “Lạy Đức Allah! Con chỉ có một ước mơ trong đời con – đó là xin Ngài 
	ban cho con ơn không bao giờ xúc phạm đến Ngài nữa.”</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Khi Đấng 
	Vô Cùng Thương Xót nghe lời ấy, Ngài cười và nói: “Tất cả các người đều xin 
	như thế. Nhưng nếu Ta ban ơn đó cho các người, thì thử hỏi rồi Ta sẽ tha thứ 
	cho ai?”</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family:
&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;Một tội nhân bước đi một cách rất 
	hiên ngang vào trong đền thờ, được hỏi tại sao anh không tỏ ra chút gì khúm 
	núm, anh trả lời: “Đầu ai cũng được trời che chở, chân ai cũng được đất đỡ 
	nâng; vậy Thiên Chúa há không phải là trời và đất của mọi người sao?”</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Nghìn_lẻ_một_đêm">Nghìn lẻ một 
	đêm</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Chuyện 
	&quot;Nghìn lẻ một đêm&quot; của Ba Tư có kể lại một phiên tòa như sau:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Có hai 
	người anh em ruột nọ bắt chói được thủ phạm giết cha mình. Họ lôi kéo tên 
	sát nhân đến trước quan tòa và yêu cầu xử theo luật mắt đền mắt răng đền 
	răng. Kẻ sát nhân đã dùng đá để ném chết cha của họ, thì hắn cũng phải bị 
	ném đá theo như luật đã quy định... Trước mặt quan tòa, tên sát nhân đã thú 
	nhận tất cả tội lỗi của mình. Nhưng trước khi bị đem ra xử, hắn chỉ xin một 
	ân huệ, đó là được trở về nhà trong vòng ba ngày để giải quyết mọi vấn đề có 
	liên quan đến một người cháu được ký thác cho hắn trông coi từ nhỏ. Sau thời 
	hạn đó, hắn sẽ trở lại để chịu xử tử... Quan tòa xem chừng như không tin ở 
	lời cam kết của tên tử tội. Giữa lúc quan tòa đang do dự, thì trong đám đông 
	những người tham dự phiên tòa, có một người giơ tay cam kết: &quot;Tôi xin đứng 
	ra bảo đảm cho lời cam kết của tử tội. Nếu sau ba ngày, hắn không trở lại, 
	tôi sẽ chết thế thay cho hắn&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Tên tử tội 
	được tự do trong ba ngày để giải quyết việc gia đình. Sau đúng kỳ hạn ba 
	ngày, giữa lúc mọi người đang chờ đợi để chứng kiến cuộc hành quyết, hắn 
	hiên ngang bước ra giữa pháp trường và dõng dạc tuyên bố: &quot;Tôi đã giải quyết 
	mọi việc trong gia đình. Giờ đây, đúng theo lời cam kết, tôi xin trở lại đây 
	để chịu tội. Tôi muốn trung thành với lời cam kết của tôi để người ta sẽ 
	không nói: Chữ tín không còn trên mặt đất này nữa&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Sau lời 
	phát biểu dõng dạc của kẻ tử tội, người đàn ông đã đứng ra bảo lãnh cho hắn 
	cũng ra giữa đám đông và tuyên bố: &quot;Phần tôi, sở dĩ tôi đứng ra bảo lãnh cho 
	người này, là vì tôi không muốn để cho người ta nói: Lòng quảng đại không 
	còn trên mặt đất này nữa&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Sau hai lời 
	tuyên bố trên , đám đông bỗng trở nên thinh lặng. Dường như ai cũng cảm thấy 
	được mời gọi để thể hiện những gì là cao quý nhất trong lòng người...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Từ giữa đám 
	đông, hai người thanh niên bỗng tiến ra và nói với quan tòa: &quot;Thưa ngài, 
	chúng tôi xin tha cho kẻ đã giết cha chúng tôi, để người ta sẽ không còn 
	nói: Lòng tha thứ không còn hiện hữu trên mặt đất này nữa&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Giữa sa mạc 
	cằn cỗi, một cụm cỏ hay một cánh hoa dại là cả một bầu trời hy vọng cho 
	những người lạc lõng. Giữa sa mạc nóng cháy, một tiếng suối róc rách là cả 
	một nguồn hy vọng tràn trề cho những ai đang đói khát... Giữa một xã hội khô 
	cằn tình người, giữa một xã hội mà những giá trị tinh thần và đạo đức đã bị 
	bóp nghẹt, chứng từ của người tín hữu Kitô cần thiết hơn bao giờ hết. Giữa 
	biển khơi mù mờ, có biết bao kẻ chới với đang cần một chiếc phao của chữ 
	tín, của lòng thành, của lòng quảng đại, của sự tha thứ...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Người tín 
	hữu Kitô phải sống thế nào để người ta có thể nói; Niềm tin vào cuộc sống, ý 
	nghĩa của cuốc đời vẫn còn cháy sáng giữa xã hội.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Người tín 
	hữu Kitô phải sống thế nào để người ta có thể nói: Thiên Chúa vẫn tiếp tục 
	yêu thương con người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Người tín 
	hữu Kitô phải sống thế nào để người ta có thể nói: Con người vẫn có thể yêu 
	thương nhau và sống cho nhau.</span></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Người tín hữu Kitô phải sống thế 
	nào để người ta có thể nói: Tôn giáo không là thuốc phiện mê hoặc quần 
	chúng, nhưng là sức mạnh để cải thiện xã hội.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="BA_BỨC_TRANH">BA BỨC TRANH</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Một hiệp sĩ dũng cảm tên là Hildebrand bị một bạn đồng nghiệp tên là Brunô 
	nhục mạ nặng nề.&nbsp; Hildebrand thề sẽ trả thù đích đáng món nợ này.&nbsp; Ông suy 
	nghĩ và chuẩn bị kỹ lưỡng chương trình hành động.&nbsp; Cuối cùng, ông chọn địa 
	điểm và ngày giờ thuận lợi. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Ông thức dậy nửa đêm, một mình võ Trang đầy đủ đi đến nơi thanh vắng mà ông 
	biết là Brunô sẽ đi ngang qua.&nbsp; Trên đường đi, ông gặp thấy 1 nhà nguyện nhỏ 
	mở cửa.&nbsp; Ông vào đó để chờ ngày sáng và trong khi chờ đợi, ông tiêu khiển 
	bằng cách nhìn các bức tranh dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu nơi cung 
	thánh.&nbsp; Ở đây có 3 bức tranh: bức thứ nhất vẽ Đấng Cứu Thế mặc áo choàng đỏ, 
	đầu đội mũ gai, phía dưới có ghi bằng tiếng La-tinh câu này: “Bị lăng nhục, 
	Người không đáp trả lại lăng nhục.”&nbsp; Bức thứ 2 nhắc lại cảnh đau buồn khi bị 
	đánh đòn, với hàng chữ: “Khi chịu những khổ đau như thế, Người không hề đe 
	doạ.”&nbsp; Và cuối cùng, bức tranh thứ 3 trình bày Đức Giêsu trên cây thập giá, 
	phía dưới ghi: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm.”&nbsp; Nhìn 
	liên tiếp 3 bức tranh như thế, tâm hồn Hildebrand bị xúc động mạnh.&nbsp; Ông quỳ 
	gối xuống và bắt đầu cầu nguyện.&nbsp; Dần dần cơn thù hận giảm đi, rồi biến 
	mất.&nbsp; Ông còn ngồi lại đó chờ kẻ thù của ông đến để tha thứ tận tình và để 
	làm hoà với nhau!&quot;</span> </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b>
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	<a name="NÉT_BÚT_CHÌ_NHẠT_">NÉT BÚT CHÌ NHẠT </a> </span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	Johnny nghịch phá trong lớp, bị thầy giáo đưa đến hiệu trưởng nhà trường để 
	được xử lý kỷ luật. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	Sau khi nghe đầu đuôi câu chuyện, vị hiệu trưởng lấy một cuốn sổ mới tinh và 
	ghi tên Johnny vào đó. Ông nói với cậu học trò nhỏ đang đứng khép nép, đầy 
	vẻ lo lắng, trước mặt mình: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	“Này Johnny, em chưa bao giờ bị gửi tới tôi trước đây. Đây là lần đầu tiên. 
	Vì thế, tôi tin chắc em là một học sinh tốt. Những học sinh tốt đôi khi vẫn 
	có thể phạm lỗi. Vậy, bây giờ tôi sẽ đánh dấu bằng bút chì về trường hợp của 
	em lần này. Em nhìn đây này, tôi ghi bằng bút chì</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	- và chỉ ghi bằng nét rất nhạt thôi. Nếu trong năm học này, em không bị gửi 
	tới tôi một lần nào nữa, thì tôi sẽ tẩy sạch tất cả những gì mà tôi đã ghi ở 
	đây. Và không ai có thể biết gì về chuyện sai phạm hôm nay của em. Nào, ta 
	hợp đồng&nbsp;với nhau như vậy nhé!”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i>
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	Lê Công Đức</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="BẢN_CHẤT_CON_NGƯỜI_LÀ__CỨU_VỚT">BẢN CHẤT CON NGƯỜI LÀ&nbsp; CỨU VỚT</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Một tín đồ Ấn Giáo 
	xuống tắm dòng sông Hằng để thanh tẩy và cầu nguyện.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ông đang ngụp lặn 
	giữa dòng sông, thì bỗng đâu có rác rưới tụ đến. Trong&nbsp; đống rác có con bọ 
	cạp đang chao đảo, chới với giữa dòng nước. Sẵn lòng khoan dung, ông chìa 
	tay ra để cứu vớt con vật. Cánh tay ông vừa đua ra đã bị con vật chích. 
	Nhưng không mất kiên nhẫn, con vật càng hung hăng, ông càng chịu đựng để cho 
	nó chích liên tiếp, miễn là cứu sống được nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Có người theo dõi 
	cảnh tượng đó mới trách ông:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ông thật là mất giờ 
	vô ích. Nó là con bọ cạp , bản chất của nó chỉ là dùng nọc độc để chích 
	thôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Người tín đồ điềm 
	nhiên trả lời:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">-Bản chất của bọ cạp 
	là dùng nọc độc để chích, nhưng bản chất của con người là cứu vớt.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Chúng ta dễ có khuynh 
	hướng phân biệt xã hội thành hai loại người, tốt và xấu. Bạn và thù, kẻ xấu 
	là hạng người đáng phải xa lánh, kẻ thù thì phải bị ghét bỏ. Sự phân biệt ấy 
	khiến xã&nbsp; hội chúng ta ra ngột ngạt khó thở.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Sống mà phải thanh 
	trừng gạn lọc nhau, sống mà phải dòm trước ngó sau để đề phòng kẻ xấu, người 
	thù, sống&nbsp; như thế quả thực không khác gì một thứ sống dở chết dở, bởi vì 
	khi chúng ta loại bỏ người, thì cũng là lúc chúng ta tự giam hãm mình trong 
	cô đơn sợ hãi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Chúa Giêsu đã đến để 
	đánh đổ óc biệt phái. Những kẻ bị xã hội cho là xấu xa, tội lỗi đã trở thành 
	bạn hữu của Ngài. Ngài đã nhìn người bằng đôi mắt thông suốt và yêu thương, 
	để chỉ thấy con người là hình ảnh cao quí của Thiên Chúa, trong cái nhìn ấy, 
	hàng rào của thù hận và bạn, của xấu và tốt đều bị tháo gỡ. Trong cái nhìn 
	ấy, mọi người đều có chung một danh xưng, đó là anh em của nhau.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Hơn ai hết, Kitô hữu 
	chúng ta được mời gọi để nhìn người bằng chính cái nhìn của Chúa. Giữa một 
	xã hội luôn lấy sự phân biệt tốt xấu, bạn thù làm nguyên tắc sống chúng ta 
	cần thể hiện bản chất cứu sống của con người Ấn Giáo trong câu chuyện trên.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Dù người ta có lừa lọc, cắn xé, phản bội chúng ta, thì bàn tay chúng ta vẫn 
	phải là bàn tay được chìa ra để giải hòa, san sẻ, và cái nhìn của chúng ta 
	phải là cái nhìn của khoan dung tha thứ.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b>
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	<a name="CHÚ_CHÓ_VÀ_CÔ_MÈO_">CHÚ CHÓ VÀ CÔ MÈO</a></span></b><a name="CHÚ_CHÓ_VÀ_CÔ_MÈO_"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
	</span></a></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Chú chó và cô mèo là đôi bạn thân thiết. Ngày ngày gặp nhau, đi dạo bên 
	nhau, thủ thỉ tâm tình với nhau, chải lông cho nhau và tỉ tê kể cho nhau 
	nghe biết bao nhiêu là chuyện.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Một hôm, cuối xóm xảy ra cuộc cãi nhau giữa cô vịt xiêm và anh gà trống. Mọi 
	người, mọi vật tò mò đổ xô ào chạy đến xem. Cô mèo và chú chó cũng theo đoàn 
	vật mà chạy. Chú chó thấy cô mèo chân ngắn chạy chậm hơn nên thương lắm muốn 
	giúp cô mèo chạy nhanh hơn. Chú chó chạy phía sau lưng cô mèo đẩy cô mèo 
	chạy cho nhanh. Nhưng nào ngờ, sự đời oái oăm, chú chó chân dài hơn cô mèo, 
	chạy nhanh hơn nên khi đẩy mạnh thì thay vì chạy nhanh hơn, cô mèo đị đẩy 
	ngã sóng soài lăn quay ra đất.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Cô mèo bị đẩy ngã, tức mình, đứng lên xỉa xói, mắng chửi chú chó:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	- Đồ mặt chó ! Đúng là đồ mặt chó !!!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Chú chó phân trần, giải thích thế nào cũng không được. Cô mèo nhất mực không 
	thèm nghe. Thế là chú chó và cô mèo ỏm tỏi cãi lộn nhau:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	- Đồ mặt chó! Meo … Meo … Meo… !!!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	- Đồ mặt mèo! Gâu … Gâu … Gâu … !!!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Từ đó, chú chó và cô mèo giận nhau, không thèm chơi với nhau nữa. Mỗi khi 
	trông thấy chú chó ở xóm trên thì cô mèo lộn lui xuống xóm dưới, gặp chú chó 
	ở dưới đất thì cô mèo lảng tránh, phóc lên cây bỏ đi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Chú chó và cô mèo trở thành hai con vật giận ghét nhau, không còn là đôi bạn 
	thân thiết thương yêu nhau nữa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i>
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Không phải chỉ có chú chó và cô mèo mới xảy ra chuyện như vậy đâu. Trong 
	cuộc đời, nhiều khi con người chúng ta vẫn thường gặp trường hợp như thế 
	lắm. Chúng ta cứ bình tâm ngẫm nghĩ mà xem.</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i>
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Ước mong là sao cho trong cuộc đời, tất cả mọi người ai ai cũng luôn mãi giữ 
	gìn tình yêu thương thắm thiết ngọt ngào để trao cho nhau trọn vẹn trái tim, 
	để làm sao cho tình yêu Thiên Chúa càng ngày càng lan rộng ra trên thế giới 
	luôn mãi.</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i>
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Gâu … Gâu … Gâu … Gâu … !</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i>
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Meo … Meo … Meo … Meo … !</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Tình bạn thắm thiết</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Chó mèo thương nhau</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Chỉ vì chút sầu</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Gây nên cãi vã</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Không thông không cảm</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Tình bạn chia lìa</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Đau đớn xót xa</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt">
	Thương thay: Mèo – Chó !!!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-style: italic">
	Nguyễn Ngọc Phi . Lm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
	<a name="Bờ_Dậu_Trước_Ngõ">Bờ Dậu Trước Ngõ</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Có một chàng thanh niên chán sống nơi thôn dã, đã bỏ nhà trốn lên thành 
	thị... Ở đó, chàng đã ăn chơi trác táng... Kiếm sống xa đọa đã đưa đẩy chàng 
	đến chỗ thân tàn ma dại.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Trong nỗi cùng cực, chàng bắt đầu hồi tâm và nhớ lại nếp sống ấm êm trong 
	gia đình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Chàng quyết định trở về. Nhưng trên đường về, nghĩ mình quá bất xứng không 
	biết cha mẹ có tha thứ không, nên chàng đã rẽ lối đi nơi khác. Ở đó, chàng 
	viết thư về cho cha mẹ và thú nhận tội lỗi. Chàng cũng ngỏ ý. Nếu cha mẹ 
	bằng lòng thì hãy lấy chiếc áo bông treo trước cửa nhà.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Mẹ chàng đã làm gì? Bà không những treo một chiếc áo bông mà lấy tất cả áo 
	trong nhà ra treo kín cả dậu trước ngõ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Thiên Chúa cũng đối xử với chúng ta như thế. Phiêu lưu trong tội lỗi, chúng 
	ta chỉ cảm thấy chán chường thất vọng, nhưng Thiên Chúa không bao giờ thất 
	vọng về chúng ta. Ngài chờ đợi chúng ta từng giây từng phút. Tình Yêu của 
	Ngài vượt lên trên mọi tính toán, đo lường của chúng ta. Ngài thi ân cho 
	chúng ta hơn cả sự mong đợi và cầu xin của chúng ta. Người con hoang trong 
	tin mừng chỉ xin được đối xử như một người làm công trong nhà, nhưng người 
	cha đã phục hồi anh trong tước vị làm con. Ông đã xỏ nhẫn cho anh, mặc áo 
	mới cho anh, và sai mở tiệc ăn mừng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Phải, Thiên Chúa yêu thương và tha thứ hơn cả sự chờ mong của chúng ta.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager