File "ThaThu_03.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/ThaThu/ThaThu_03.htm
File size: 45.75 KiB (46844 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
h1
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	page-break-after:avoid;
	font-size:16.0pt;
	font-family:Arial;
	}
span.norm
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tha Thứ</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p style="margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<b><font face="Arial"><a name="Biết_mình">Biết mình&nbsp;</a></font></b></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial">Chỉ những người nhận thức rõ khuynh hướng và thái độ của 
	mình đối với tội lỗi trong đời mình, mới có đủ đức khiêm nhường cần thiết để 
	phục hồi một cuộc đời đã sa ngã.</font></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial">Một nhân viên trong ban chấp hành của nhà thờ kia phạm 
	tội, linh mục triệu tập toàn ban lại để trình bày sự việc trong tình thương 
	và thông cảm. Rồi ông hỏi tất cả:</font></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial">- Nếu quí vị lâm vào hoàn cảnh bị cám dỗ như ông bạn của 
	chúng ta thì quí vị sẽ đối phó ra sao?</font></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial">Người đầu tiên trả lời:</font></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial">- Tôi tin chắc là tôi không bao giờ chịu đầu hàng như ông 
	ấy đâu.</font></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial">Một vài người khác cũng quả quyết như vậy. Sau cùng linh 
	mục hỏi nhân viên cuối cùng trong ban chấp hành và là người ai cũng kính 
	trọng về lối sống đạo đức của ông ta. Ông trả lời:</font></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial">- Thưa cha, nếu con bị cám dỗ như ông bạn của con thì có 
	lẽ con còn sa ngã sâu hơn nữa.</font></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial">Sau câu nói đó, mọi người đều im lặng. Cuối cùng linh mục 
	nói với người ấy:</font></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial">- Ông là người duy nhất có thể đi với tôi để thăm người 
	anh em của chúng ta và đưa anh ấy trở lại với Chúa cũng như với chúng ta.</font></p>
	<p style="text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt"><b><span style="font-family:Arial">
	<a name="Được_tha_thứ">Được tha thứ&nbsp;</a></span></b></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="justify">
	<span style="font-family:Arial">Chúa thật đáng sợ, nhất là khi chúng ta là 
	tội nhân còn Chúa là Ðấng Thánh. Tôi không thể nào xuất hiện trước mắt Chúa 
	cũng như tối tăm không thể nào tồn tại trước ánh sáng. Muốn đứng trước mặt 
	Chúa trong tình trạng tội nhân của mình tức là để mua lấy hủy diệt. Nếu Chúa 
	lưu giữ lại tất cả tội phạm của chúng ta, làm sao chúng ta có thể đối diện 
	với Ngài được?</span></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="justify">
	<span style="font-family:Arial">Trong một nghĩa trang bên ngoài thành phố 
	New York, Hoa Kỳ, có một tấm bia trước ngôi mộ, trên tấm bia chỉ ghi: &quot;Ðược 
	Tha Thứ&quot; và bên dưới là tên người chết. Ngoài ra không thấy ghi ngày sinh 
	hay ngày tử hoặc bất cứ lời nào khác.</span></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="justify">
	<span style="font-family:Arial">Có lẽ không mấy ai thích bia mộ của mình ghi 
	ngắn ngủi như vậy. Nhưng trên thực tế mỗi người cần được Chúa tha thứ tội 
	trước khi từ giã cõi đời này.</span></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="justify">
	<span style="font-family:Arial">Thánh vịnh (Tv 129,4) dạy rằng: &quot;Nhưng Chúa 
	có lòng tha thứ, để người ta kính sợ Chúa&quot;, Chúa sẵn lòng tha thứ là một 
	điều quan trọng được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong Thánh Kinh, Cựu Ước 
	cũng như Tân Ước. Người ta tôn thờ Chúa như hiện nay, vì Chúa có quyền tha 
	tội và chỉ một mình Ngài làm được việc ấy mà thôi. Một mình Chúa có thể xóa 
	bỏ hồ sơ phạm tội của mỗi chúng ta. Nếu Chúa không thể tha thứ thì chúng ta 
	chỉ có một cách là chạy trốn. Nhưng trốn đâu được qua cặp mắt nhìn thấy tất 
	cả của Ngài?</span></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="justify">
	<span style="font-family:Arial">Chúa đã chuẩn bị một kế hoạch rất chu đáo để 
	Chúa Giêsu Con Ngài vào đời chịu chết đền tội cho mọi người, ai tin nhận 
	Chúa Cứu Thế Giêsu chết thay cho mình thì người ấy được tha tội và được giải 
	cứu.</span></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="justify">
	<span style="font-family:Arial">Câu hỏi cuối cùng là: Bạn đã được Chúa tha 
	tội chưa? Tùy theo lời đáp cho câu hỏi này mà bạn biết mình đang đứng ở đâu 
	trước vinh quang của Chúa.</span></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="right"><i>
	<span style="font-family:Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Nếu_giận_anh,_hãy_mở_quà!">Nếu giận anh, hãy mở quà!</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Anh hay nhường nhịn và tôi cũng thường im lặng tự vấn lại 
	mình, thành ra hai đứa hiếm khi cãi nhau. Anh cũng như tôi luôn sợ sự cáu 
	giận để lâu gom lại, một ngày nổ bung ra thì nguy to. Hai đứa cứ mãi lo xa 
	như thế.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nhân ngày &quot;không sinh nhật&quot;, anh ôm tặng tôi một hộp quà 
	ghi tên &quot;Trút giận&quot; to cỡ màn vi tính 17 inch, dài bằng cái bàn phím, gói kỹ 
	càng đặt trong chiếc túi với lời nhắn: &quot;Giận anh, hãy mở quà&quot;. Tôi rất háo 
	hức song lại không mong chờ ngày ấy. Thành ra cứ thấp thỏm, mở hay không.<br>
	Tôi gần như quên nó cho đến một ngày, anh khiến tôi cáu nên hằm hằm bỏ về 
	trước. Anh không kịp đuổi theo... Về đến nhà, tôi điên tiết tắt máy, nằm gác 
	tay lên trán, mặt nóng bừng bừng. Đúng lúc ấy hộp quà treo trên tường đập 
	vào mắt. Tôi liền hạ nó xuống, lấy dao dọc mở thật cẩn thận.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một hộp nhỏ hơn nằm lọt bên trong hộp to ấy, phía trên 
	dán tờ giấy: &quot;Em giận anh thế cơ à? Sao không gặp thẳng anh nói chuyện, mở 
	quà ra làm chi? Dù có thế nào anh cũng muốn nói với em: Hãy bình tĩnh người 
	yêu dấu, anh luôn yêu em, vì em là lẽ sống của đời anh&quot;.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi bất ngờ, tự dưng thấy nguôi nguôi khi nghĩ lại nguyên 
	nhân khiến mình đùng đùng bỏ về cũng thật vô lý. Đang định dẹp tất cả sang 
	một bên, lao đi tìm anh và làm hoà nhưng rồi tôi lại tò mò bóc tiếp, vì thấy 
	tựa như búp bê Matrioshka của Nga, khi phía trong lại là hộp quà nhỏ hơn, 
	trên mặt là một icon cười nhăn nhở, giơ tấm biển mang dòng chữ “Xin lỗi mà” 
	ngộ nghĩnh, đáng yêu không thể tả. Kẹp phía trong có bức hình chúng tôi đang 
	cười hạnh phúc bên nhau, và vẫn kèm theo hộp quà gói giấy màu bé hơn, trên 
	là tấm hình có lẽ anh copy trên Internet. Một cậu bé mặt buồn thiu, đang 
	cõng nặng trĩu trên lưng còng gập, dòng chữ &quot;Hối hận&quot; bằng tiếng Anh. Miệng 
	&quot;I&#39;m sorry&quot; nom thật tội nghiệp.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi bật cười, không nén nổi háo hức, liền hăm hở mở. Bên 
	trong là chiếc hộp nhỏ xinh bằng thuỷ tinh chứa năm mươi đồng xu hai trăm 
	đồng kêu leng keng vui tai tượng trưng cho tổng số tuổi của hai đứa. Đến lúc 
	này thì tôi không còn giận anh một chút nào nữa. Giờ có mở thì cũng chỉ vì 
	tò mò cố đi đến tận cùng của &quot;câu chuyện&quot; thôi chứ không phải trút giận gì 
	ai.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Mỗi hộp quà mở ra là một câu nói vỗ về, động viên tôi và 
	một đồ vật có ý nghĩa mang tính gợi mở, bất ngờ khiến tôi cứ trào nước mắt 
	vì hân hoan, vì tình cảm bao la anh dành cho. Mỗi món quà nhỏ là mỗi lúc tôi 
	dành một phút suy ngẫm để hiểu anh hơn, để thấy rằng anh thật quý giá. <br>
	Đến hộp trong cùng, bé nhất, chỉ nhỉnh hơn chiếc điện thoại một chút, bên 
	ngoài ghi độc một dòng: &quot;Mãi yêu em!&quot; Trong đựng một trái tim màu tím thủy 
	chung, làm bằng vải nhung mềm mại cùng một tấm giấy nhỏ gấp làm tư, anh 
	viết: &quot;Đây là trái tim anh, qua bao thời gian, thử thách sẽ vẫn trọn vẹn gần 
	bên em, trao gửi đến em tình yêu chân thành nhất. Đừng giận anh nữa, em 
	nhé!&quot;.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nước mắt tôi đầm đìa, anh khi nào cũng thế, chín chắn và 
	luôn suy nghĩ sâu sắc hơn tôi nhiều. Tôi đắn đo chưa biết sẽ làm gì, liền mở 
	máy nhắn tin: &quot;Em yêu anh!&quot;. Anh vui mừng, rối rít gọi lại, hỏi han. Tôi đi 
	rửa mặt sau đó quay vào, gói ghém tất cả món quà theo thứ tự từ đầu, không 
	để lại dấu vết...</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Hôm sau anh đến chơi, thắc mắc nhìn hộp quà, rồi hóm 
	hỉnh: &quot;Đã mở &quot;Trút giận&quot; chưa?&quot; Tôi vờ bình thản, mắt nhìn nghếch sang: &quot;Mở 
	ra làm gì, có thế mà cũng giận, đòi mở quà thì anh phải gửi tới em chục hộp 
	nữa nhé!&quot;. Anh cười thật hiền: &quot;Thế thì tốt, để em phải nghĩ, anh lo lắm&quot;. 
	Tôi ngập ngừng: &quot;Để anh phải lo lắng em cũng buồn lắm, em sẽ không giận anh 
	đâu&quot;. Rồi tôi ra vẻ hậm hực: &quot;Nhỡ không bao giờ em giận anh thì sao, cũng 
	phải có hạn sử dụng để mở chứ?&quot;. Anh hét to: &quot;Được thôi, đó sẽ là dịp kỉ 
	niệm tám mươi năm ngày cưới&quot;.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Phải, đến một ngày anh với tôi mở ra và sẽ thấy, hộp 
	trong cùng, bên cạnh trái tim tím kia là tờ giấy gấp tư, có dòng chữ của tôi 
	viết lên mặt sau: &quot;Em đã mở quà và em biết nó sẽ là lần duy nhất em giận 
	anh, bởi bất cứ lý do nào để ta giận nhau cũng đều là ngốc nghếch. Sau này, 
	có điều gì không hài lòng về anh, em sẽ gặp và góp ý thẳng thắn, tỏ rõ lòng 
	mình. Bởi vì, em yêu anh!&quot;.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi tin, anh sẽ không giận khi biết tôi đã nói dối là 
	chưa mở quà.</font></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="right"><i>
	<span style="font-family:Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
	<span style="font-family: Arial; color: black"><a name="TỪ_LÒNG_NHÂN_HẬU_">TỪ LÒNG NHÂN HẬU 
	</a> </span>
	</strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đám tang của cụ 
	Cương, một hội viên bảo trợ của Legio, vừa xong thì trời đã sáng 
	rõ. Một số người lần lượt kéo nhau ra về để chuẩn bị công việc 
	cho một ngày mới. Một số còn đang bùi ngùi nán lại trước mộ 
	phần của cụ, lâm râm thêm mấy lời kinh cầu. Một số tản ra bốn 
	phía, đến với những ngôi mộ của người thân. Chúng tôi cũng nán 
	lại để cùng cụ đọc kinh Catena, rồi lặng lẽ kính chào cụ lần 
	cuối.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vừa ra đến 
	nghĩa trang, chúng tôi gặp một phụ nữ đang vội vàng lội ngược 
	dòng người. Chị hớt hải báo tin với chúng tôi:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Chị Lan uống thuốc tự 
	tử hôm qua, đã đưa đi bịnh viện cấp cứu, nhưng mới trả về sáng hôm 
	nay, đang nằm thoi thóp. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúng tôi nhìn 
	nhau bàng hoàng. Chị Lan là một điểm mà nhóm chúng tôi thường hay 
	thăm viếng. Chị đang rối hôn phối với một người lớn hơn chị gần 
	hai chục tuổi. Dù rối hôn phối không thể nào gỡ được, tuần nào 
	chị cũng đi dự lễ Chúa nhật. Chị khao khát muốn trở về với 
	Chúa. Thế mà…</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúng tôi đến 
	bên giường chị. Nồng nặc mùi thuốc sâu, chị đưa mắt nhìn chúng 
	tôi, ánh mắt mở to bằng sự cố gắng hết sức, như để van nài, khẩn 
	khoản.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Chị còn nhận ra chúng 
	em không, chị Lan? </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một cái gật 
	đầu yếu ớt nhưng vội vàng đáp lời chúng tôi. Với giọng đứt quãng 
	và gồng lên vì cố gắng, chị thều thào:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Tôi biết tôi đã sai. Vừa 
	lỗi luật sống rối vợ chồng, giờ lại uống thuốc tự tử. Tội tôi 
	khó tha, nhưng xin các anh chị cầu kinh để cứu linh hồn tôi, để 
	Chúa tha tội. Phần xác tôi thì tôi biết… tôi biết… </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cố sức nói 
	một hơi, vì sợ không còn nói được nữa, chị rũ người ra mà tay 
	vẫn quờ quạng tìm xâu chuối Mân Côi vừa buông rơi đâu đó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh nhìn tôi… 
	Tôi nhìn anh… một chút xót xa, một chút hy vọng. Anh nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Có tội gì thì tội, 
	nặng bao nhiêu Chúa cũng tha được hết ! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đồng cảm với 
	anh, tôi nói ngắn:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Mình đi ! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chiếc xe máy 
	lại đưa anh em chúng tôi lên ngay nhà xứ. Rất may mắn, cha xứ vừa 
	mới xong giờ thể dục buổi sáng. Mình còn nhễ nhại mồ hôi, Cha 
	tiếp chúng tôi ngay tại sân nhà xứ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh em chúng tôi 
	cố gắng trình bày ngắn gọn hoàn cảnh và tình trạng của chị Lan. 
	Câu nói của chị, chúng tôi cố gắng lặp lại từng chữ. Cha xứ lắng 
	nghe chúng tôi trình bày một cách chăm chú. Sau một thoáng đăm 
	chiêu, Ngài nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Các ông về làm việc 
	chuẩn bị, nhất là chuẩn bị tư tưởng cho chồng bà ấy. Tôi đi ngay…
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vừa vui mừng, 
	vừa hy vọng, chúng tôi ra về báo tin và chẩn bị mọi thứ cần 
	thiết. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế là chị Lan 
	được gặp cha trong giờ phút cuối, được lãnh nhận ơn tha thứ và 
	các bí tích sau hết. Chị thanh thản ra đi trong tình thương của 
	Chúa và của Hội Thánh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">….</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh em chúng tôi 
	lại gặp cha xứ một lần nữa để hỏi về chuyện mai táng cho chị. 
	Liệu chị có được chôn trong đất thánh không?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Các ông thử hỏi Ban 
	Thường Vụ… </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúng tôi biết 
	tại sao cha nói thế ! cha là người mới về xứ, còn xứ chúng tôi 
	vốn là một xứ đạo truyền thống của người Bắc. Chúng tôi có 
	nhiều quy định rạch ròi để gìn giữ những truyền thống lâu đời và 
	tốt đẹp của xứ đạo…</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Các ông biết rõ quy 
	định của giáo xứ mình rồi ! Đưa chị ấy ra sân banh mà mai táng, 
	nơi đó dành cho những tội nhân công khai ! Làm sao mà cho chôn trong 
	đất thánh được – Đó là câu trả lời mà chúng tôi nhận được từ Ban 
	Thường Vụ. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Không được ! – Cha xứ can 
	thiệp – đất sân banh thì tôi … sắp có kế hoạch để xây dựng !...
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Thế thì chôn ở đâu đây?
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Thì một góc nào đó 
	trong đất thánh cũng được mà ! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Nhưng thưa cha, tội nhân 
	công khai… </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Thì mới bị đưa vào một 
	góc! Phạt như thế cũng đủ chứ ạ! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Cha bảo thế thì chúng 
	con xin vâng… </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế là một 
	trường hợp hiếm thấy xưa nay đã xảy ra ở xứ tôi. Chị Lan, một tội 
	nhân công khai, vừa rối hôn phối vừa tự tử, lại được chôn trong đất 
	thánh, dù chỉ là một góc trong đất thánh. Mừng cho cái xác của 
	chị không phải tha hương.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đám tang của 
	chị thật lặng lẽ, dù cha xứ đã cho phép có cờ xí chiêng trống, 
	người đưa đám chị vẫn thưa thớt… có lẽ họ ngại !</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúng tôi lại 
	đến thăm ông Ba Dài, chồng của chị Lan, thắp hương và đọc mấy kinh 
	cầu cho hương hồn của chị sớm được về cùng Chúa. Tâm hồn ông Ba 
	vẫn còn đau xót và hụt hẫng. Ông bùi ngùi nói với chúng tôi:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Tôi rất bàng hoàng và 
	đau xót về cái chết của vợ mình. Nhưng qua biến cố này, tôi cũng 
	nhận được nhiều an ủi. Khi còn chung sống với nhau, bà ấy thường 
	nói với tôi rằng bà ấy có đạo, chung sống với tôi mà không có 
	phép hôn phối là bà ấy mắc tội nặng. Bà muốn tôi cùng theo đạo 
	với bà, để hai vợ chồng cùng chung một hướng… thế mà tôi cứ chần 
	chừ… Nay thì đâu còn kịp nữa ! Bà ấy đã đi rồi… </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dừng lại một 
	chút cho qua cơn xúc động, ông lại tiếp tục với cái giọng trầm 
	trầm:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Tôi muốn nói rất nhiều 
	lời cám ơn các anh chị em bổn đạo. Tôi đặc biệt cảm kích lòng 
	nhân hậu của cha xứ, đã tha tội và cho vợ tôi có một chỗ yên nghỉ 
	trong đất thánh, là điều mà vợ tôi đã hết lòng ước ao khi còn 
	sống. Tôi tin vợ tôi sẽ được Chúa tha thứ hết mọi tội lỗi. </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Chúng tôi cũng tin thế, 
	anh Ba ạ ! – chúng tôi bày tỏ sự đồng cảm – Vì Chúa luôn sẵn sàng 
	tha thứ hết mọi tội lỗi cho người có lòng hối cải mà !.. Chị Lan 
	bây giờ thì đã kể như đã ổn rồi. Còn anh… anh cũng phải lo cho 
	phần mình, và luôn nhớ mà cầu nguyện cho chị ấy chứ ! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Một chút băn khoăn, rồi 
	ông tròn mắt nhìn chúng tôi:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Làm sao mà cầu nguyện 
	được ! Tôi chưa có đạo mà… </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Thì anh có thể xin theo 
	đạo… </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Nhưng tôi đã già, và… 
	có muộn không? </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">- Với Chúa thì không bao 
	giờ muộn cả anh Ba ạ ! Chỉ cần anh muốn và anh tin Chúa… bọn em 
	sẽ giúp anh ! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế là từ đó, 
	một ông già ‘thất thập cổ lai hy’ mỗi chiều đều đặn đến với lớp 
	giáo lý dự tòng, chăm chú nghe Lời và tìm gặp Chúa bằng tất cả 
	thiện chí của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đám giỗ lần 
	thứ nhất của chị Lan có giờ kinh của đông đảo giáo dân tham dự, 
	trong giờ kinh có một giáo dân mới toanh: ông Ba Dài, chồng chị, hoa 
	quả của lòng nhân từ của cha xứ và sự yêu thương đón nhận của 
	cộng đoàn dân xứ chúng tôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400">
	<span style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">Cao Danh 
	Viện</span></strong></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b>
	<a name="Hận_cũ_hóa_giải,_nhưng_quá_khứ_không_bao_giờ_trở_lại!">Hận cũ hóa giải, nhưng quá khứ không bao giờ trở lại!</a></b></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Trừ những lúc ấm áp khi nghĩ đến đứa 
	bé trong bụng, còn với chồng, trái tim tôi lạnh giá như băng, không ăn bất 
	cứ thứ gì anh mua, không cần ở anh bất cứ món quà gì, không nói chuyện với 
	anh. </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Bắt đầu từ lúc ký vào tờ giấy kia, hôn 
	nhân cũng như tình yêu đã biến mất khỏi đời tôi. Có hôm chồng tôi thử quay 
	về phòng ngủ, anh vào, tôi ra phòng khách, anh chỉ còn cách quay về ngủ ở 
	phòng mẹ.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Trong đêm thâu, đôi khi từ phòng anh 
	vẳng tới tiếng rên khe khẽ, tôi im lặng mặc kệ. Đây là trò anh thường bày 
	ra, ngày xưa chỉ cần tôi giận anh, anh sẽ giả vờ đau đầu, tôi sẽ lo lắng 
	chạy đến, ngoan ngoãn đầu hàng chồng, quan tâm xem anh bị làm sao, anh sẽ 
	vươn một tay ra tóm lấy tôi cười ha hả. Anh đã quên rồi, tôi lo lắng là bởi 
	tôi yêu anh, còn bây giờ, giữa chúng tôi còn lại gì đâu?</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt 
	quãng để đón ngày đứa bé chào đời. Dường như ngày nào anh cũng mua gì đó cho 
	con, các đồ dùng của trẻ sơ sinh, đồ dùng của trẻ em, ngay cả sách thiếu 
	nhi, từng bọc từng bọc, sắp chất đầy gian phòng anh. </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Tôi biết chồng tôi dùng cách đó để cảm 
	động tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Anh đành giam mình trong 
	phòng, gõ máy tính “lạch cà lạch cạch”, có lẽ anh đang yêu đương trên mạng, 
	nhưng việc đó đối với tôi không có ý nghĩa gì.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Đêm cuối mùa xuân, cơn đau bụng dữ dội 
	khiến tôi gào lên, chồng tôi nhảy bổ sang, như thể anh chưa hề thay quần áo 
	đi ngủ, vì đang chờ đón giây phút này tới. Anh cõng tôi chạy xuống nhà, bắt 
	xe, suốt dọc đường nắm chặt bàn tay tôi, liên tục lau mồ hôi trên trán tôi.
	</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy 
	vào phòng phụ sản. Nằm trên cái lưng gầy guộc và ấm áp, một ý nghĩ hiện ra 
	trong đầu tôi: “Cả cuộc đời này, còn ai có thể yêu tôi như anh nữa không?”.
	</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Anh đẩy cửa phòng phụ sản, nhìn theo 
	tôi đi vào, tôi cố nén cơn đau nhìn lại anh một cái nhìn ấm áp. Từ phòng đẻ 
	ra, chồng tôi nhìn tôi và đứa bé, anh cười mắt rưng rưng. Tôi vuốt bàn tay 
	anh. Chồng tôi nhìn tôi, mỉm cười, rồi, anh chậm rãi và mệt mỏi ngã dụi 
	xuống. Tôi gào tên anh... Chồng tôi mỉm cười, nhưng không thể mở được đôi 
	mắt mệt mỏi... </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Tôi đã tưởng có những giọt nước mắt 
	tôi không thể nào chảy vì chồng nữa, nhưng sự thực lại khác, chưa bao giờ có 
	nỗi đau đớn mạnh mẽ thế xé nát thân thể tôi.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Bác sĩ nói, phát hiện chồng tôi ung 
	thư gan đã vào giai đoạn cuối cùng, anh gắng gượng cho đến giờ kể cũng đã là 
	kỳ tích. Tôi hỏi bác sĩ phát hiện ung thư khi nào? Bác sĩ nói năm tháng 
	trước, rồi an ủi tôi: “Phải chuẩn bị hậu sự đi!”.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Tôi mặc kệ sự can ngăn của y tá, về 
	nhà, vào phòng chồng tôi bật máy tính, tim tôi phút chốc bị bóp nghẹt. Bệnh 
	ung thư gan của chồng tôi đã phát hiện từ năm tháng trước, những tiếng rên 
	rỉ của anh là thật, vậy mà tôi nghĩ đó là...</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Có hai trăm nghìn chữ trong máy tính, 
	là lời dặn dò chồng tôi gửi lại cho con chúng tôi: “Con ạ, vì con, bố đã 
	kiên trì, phải chờ được đến lúc nhìn thấy con bố mới được gục ngã, đó là 
	khao khát lớn nhất của bố... Bố biết, cả cuộc đời con sẽ có rất nhiều niềm 
	vui hoặc gặp nhiều thử thách, giá như bố được đi cùng con suốt cả chặng 
	đường con trưởng thành, thì vui sướng biết bao, nhưng bố không thể. </span>
	</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Bố viết lại trên máy tính, viết những 
	vấn đề mà con có thể sẽ gặp phải trong đời, bao giờ con gặp phải những khó 
	khăn đó, con có thể tham khảo ý kiến của bố... </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Con ơi, viết xong hơn 200 nghìn chữ, 
	bố cảm thấy như đã đi cùng con cả một đoạn đời con lớn. Thật đấy, bố rất 
	mừng. Con phải yêu mẹ con, mẹ rất khổ, mẹ là người yêu con nhất, cũng là 
	người bố yêu nhất...”.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Từ khi đứa trẻ đi học mẫu giáo, rồi 
	học Tiểu học, Trung học, lên Đại học, cho đến lúc tìm việc, yêu đương, anh 
	đều viết hết.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Chồng tôi cũng viết cho tôi một bức 
	thư:</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">“Em yêu dấu, cưới em làm vợ là hạnh 
	phúc lớn nhất đời anh, tha thứ cho những gì anh làm tổn thương em, tha thứ 
	cho việc anh giấu em bệnh tình, vì anh muốn em giữ gìn sức khoẻ và tâm lý 
	chờ đón đứa con ra đời... </span><br>
	<span class="norm">Em yêu dấu, nếu em đang khóc, tức là em đã tha thứ cho 
	anh rồi, anh sẽ cười, cảm ơn em đã luôn yêu anh... Những quà tặng này, anh 
	sợ anh không có cơ hội tự tay tặng cho con nữa, em giúp anh mỗi năm tặng con 
	vài món quà, trên các gói quà anh đều đã ghi sẵn ngày sẽ tặng quà rồi...”.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Quay lại bệnh viện, chồng tôi vẫn đang 
	hôn mê. Tôi bế con tới, đặt nó bên anh, tôi nói: “Anh mở mắt cười một cái 
	nào, em muốn con mình ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp nằm trong lòng bố...”.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Chồng tôi khó khăn mở mắt, khẽ mỉm 
	cười. Thằng bé vẫn nằm trong lòng bố, ngọ nguậy đôi tay hồng hào bé tí xíu. 
	Tôi ấn nút chụp máy ảnh “lách tách”, để mặc nước mắt chảy dọc má...</span></font></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="right"><i>
	<span style="font-family:Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Yêu_thật_chân_thành,_tha_thứ_thật_nhanh">Yêu thật chân thành, tha thứ thật nhanh</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Có ai đó đã nói một câu rất đúng: &quot;Cuộc sống quá ngắn cho 
	những điều nhỏ nhen, vụn vặt và những màn kịch tính, nên hãy hôn thật chậm, 
	cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh&quot;. Đó rõ ràng là 
	một cách sống thông minh - nhưng không dễ thực hiện.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thực tế, ai cũng có thể thực hiện được phần… hôn thật lâu 
	và cười thật tươi. Ngay cả &quot;yêu thật chân thành&quot; là một điều khó hơn nhưng 
	vẫn khả thi. Chỉ có cái ý tưởng về &quot;tha thứ thật nhanh&quot; thì… thật khó.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Chúng ta thường thích đánh giá và phán xét một cách chủ 
	quan, rồi kết luận nhanh chóng. Khi thấy mình đúng đắn, chúng ta thích trừng 
	phạt hơn là tha thứ. Tha thứ khiến chúng ta cảm thấy như phải thoả hiệp, 
	phải… hạ mình. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Khi cơn tức giận đang choán chỗ mà bảo phải tha thứ thì 
	giống như bắt chúng ta phải uống một loại thuốc đắng, ép mình phải nuốt, dù 
	chỉ một giọt cũng vẫn thấy vô cùng khó chịu.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Jimmy và Rosalynn yêu nhau say đắm, và họ quyết định kết 
	hôn. Phải nói là yêu thì yêu, nhưng cả hai đều là những người &quot;cứng cỏi&quot; và… 
	cứng đầu. Cả Jimmy và Rosalynn đều thấy rất khó để thừa nhận rằng mình đã 
	sai, trong mọi trường hợp.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Và khi hai người bướng bỉnh sống với nhau thì tất nhiên, 
	những cãi vã là điều khó tránh khỏi. Một hôm, sau một trận cãi nhau rất ầm ỹ 
	nữa, Jimmy thấy rất mệt mỏi và quyết định rằng anh sẽ không để thêm một ngày 
	nào nữa kết thúc trong tình trạng một trong hai vợ chồng còn cáu kỉnh với 
	nhau.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nên anh vào xưởng mộc của mình, cắt một mảnh gỗ mỏng và 
	nhỏ. Trên đó, anh cẩn thận khắc dòng chữ: &quot;Kể từ giờ em nhé, vào mỗi buổi 
	tối, mảnh gỗ nhỏ này là để thay cho một lời xin lỗi, hoặc một lần tha thứ 
	của anh.&quot;</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ngay hôm đó, anh đưa mảnh gỗ cho Rosalynn. Và từ đó, anh 
	đều biết kiềm chế mình mỗi lần nổi cáu khi Rosalynn đưa mảnh gỗ cho anh xem. 
	Anh sẽ thừa nhận mình sai lầm - nếu đúng như thế, hoặc lắng dịu xuống, nếu 
	là anh đang tức giận với một sai lầm của vợ.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Với mảnh gỗ nhỏ đó, Jimmy đã giúp cho cả anh và người anh 
	yêu nhất là Rosalynn học cách tha thứ thật nhanh. Họ tạo ra một không khí ấm 
	áp trong gia đình, nơi cả hai có thể thừa nhận những sai lầm của mình và 
	biết rằng sẽ được tha thứ.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Và tôi cho rằng nếu chúng ta có thể tha thứ thật nhanh, 
	thì chúng ta sẽ không gặp khó khăn gì trong những việc ôm hôn, vui cười và 
	yêu thương. Mà có thể bằng cách tha thứ, chúng ta sẽ còn thực hiện nhiều hơn 
	những điều còn lại.</font></p>
	<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:15.0pt" align="right"><i>
	<span style="font-family:Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager