File "ThaThu_02.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/ThaThu/ThaThu_02.htm
File size: 34.46 KiB (35291 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
h1
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
page-break-after:avoid;
font-size:16.0pt;
font-family:Arial;
}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Tha Thứ</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr>
<td height="6261">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Tha_thứ">Tha thứ</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Câu chuyện về một người cha và cậu con trai
đang ở lứa tuổi thiếu niên. Mối quan hệ cha con của họ không được tốt đẹp và
luôn căng thẳng. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Cuối cùng, sau một trận cãi vã kịch liệt,
cậu bé đùng đùng bỏ nhà ra đi. Tuy giận dữ và đau lòng, nhưng người cha biết
rằng con mình rất cần sự uốn nắn và dạy dỗ để trưởng thành. Vậy nên ông đã
bôn ba khắp nơi để tìm kiếm đứa bé nổi loạn ấy. Cuối cùng, khi tới Madrid,
trong nỗ lực cuối cùng của mình, ông cho đăng một thông cáo trên báo: "Paco
thương yêu, hãy đến gặp cha chiều mai trước cửa tòa soạn. Mọi tội lỗi đều
được tha thứ. Cha yêu con. Cha của con".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Chiều hôm đó, người cha đến tòa soạn thật
sớm vì ông không muốn trễ giây phút nào để gặp đứa con thân yêu của mình. Và
điều bất ngờ là, tới đó, ông đã gặp… 800 cậu bé tên Paco. Cả 800 cậu bé này
đều đã bỏ nhà ra đi và đều đang mong đợi sẽ gặp được người cha rộng lượng
của mình ở đó với vòng tay dang rộng yêu thương.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Vâng, đôi lúc có những người bạn yêu thương
lại làm tổn thương bạn, làm bạn rất đau lòng, và bạn lại càng đau lòng hơn
khi nghĩ rằng tại sao họ không nói lời xin lỗi bạn, tại sao họ lại không có
gì là ân hận, chẳng lẽ họ không biết rằng bạn đau đến thế nào sao? </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Họ biết chứ, họ ân hận chứ. Nhưng vì lòng
tự ái, vì nỗi sợ tỏ ra rằng họ yếu thế, và vì e ngại rằng họ không được tha
thứ đã ngăn họ lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nếu bạn còn yêu thương, nếu bạn thật lòng
tha thứ, hãy bày tỏ. Và bạn sẽ thấy những người ấy biết ơn bạn đến chừng
nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Tình_bạn">Tình
bạn</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Hai người bạn đi trên
đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một
người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau
nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất
của tôi đã tát vào mặt tôi".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Họ tiếp tục đi, đến
một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Anh bạn kia không may
bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ,
anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Anh bạn kia ngạc nhiên
hỏi: "Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết trên cát, còn bây giờ anh lại viết
trên đá?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Mỉm cười, anh trả lời:
"Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát,
gió sẽ thổi bay chúng đi cùng với sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn
xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi
không ngọn gió nào có thể xoá nhòa được...”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Hãy học cách viết trên
cát và trên đá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="tẶng_phẨm_chúa_mong_đỢi_">tẶng phẨm chúa mong đỢi </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Một đêm giáng sinh nọ,
Thánh Giêrônimô đang quỳ bên máng cỏ để suy niệm về mầu nhiệm Ngôi Hai Thiên
Chúa xuống thế làm người thì bỗng Chúa Hài Đồng hiện ra trong vầng sáng chói
loà. Ngài hỏi thánh nhân : </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">- Giêrônimô, con có gì
làm quà cho Ta trong ngày Ta giáng sinh không ? </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">- Lạy Chúa Hài Đồng,
thánh nhân đáp, con xin dâng Chúa trái tim của con. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">- Được lắm, nhưng còn gì
khác nữa không ? </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">- Lạy Chúa, con xin dâng
Chúa tất cả những gì con có và tất cả những gì con có thể. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">- Con còn điều gì khác
nữa không ? </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">- Con có điều gì khác để
dâng Chúa nữa đâu. Thánh nhân khẩn khoản thưa.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">Chúa Hài Đồng bảo : </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">- Này Giêrônimô, hãy
dâng cho ta cả những tội lỗi của con nữa. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">- Ô lạy Chúa, Thánh nhân
hốt hoảng hỏi lại, làm sao con dâng cho Chúa tội lỗi của con được ? </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">- Được chứ ! Ta muốn con
dâng cho Ta tội lỗi của con để Ta có thể tha thứ cho con. Đó là điều Ta rất
mong đợi. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">Nghe thế, thánh nhân bật
khóc vì sung sướng. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="chúa_đẾn_nơi_tha_nhân_">chúa đẾn nơi tha nhân </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">Vào buổi sáng nọ, người
thợ giầy thức giấc rất sớm. Anh quyết định chuẩn bị căn xưởng nhỏ của anh
cho tươm tất rồi vào phòng khách chờ đợi cho bằng được người khách quý.
Người khách đó không ai khác hơn là chính Chúa, bởi vì tối qua trong giấc mơ
Ngài đã hiện ra và báo cho anh biết Ngài sẽ đến thăm anh trong ngày hôm sau.
</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Người thợ giầy ngồi chờ
đợi, tâm hồn tràn ngập hân hoan. Khi những tia nắng sớm vừa rọi qua khung
cửa, anh đã nghe được tiếng gõ cửa. Lòng anh hồi hộp sung sướng. Hẳn là Chúa
đến. Anh ra mở cửa. Thế nhưng kẻ đang đứng trước mặt anh không phải là Chúa,
mà là người phát thư. Sáng hôm đó là một ngày cuối đông. Cái lạnh đã khiến
mặt mũi tay chân người phát thư đỏ như gấc. Người thợ giầy không nỡ để nhân
viên bưu điện run lẩy bẩy ngoài cửa. Anh mời ông ta vào nhà và pha trà mời
khách. Sau khi đã được sưởi ấm, người phát thư đứng dậy cám ơn và tiếp tục
công việc. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Người thợ giầy lại vào
phòng khách chờ Chúa. Nhìn qua cửa sổ, anh thấy một em bé đang khóc sướt
mướt trước cửa nhà. Anh gọi nó laị hỏi cớ sự. Nó mếu máo cho biết đã lạc mất
mẹ và không biết đường về nhà. Người thợ giầy lấy bút viết vài chữ để lại
trên bàn, báo cho người khách quý biết mình đã đi ra ngoài. Nhưng tìm đường
dẫn đứa bé về nhà đâu phải là chuyện đơn giản và nhanh chóng. Mãi chiều tối
anh mới tìm ra nhà đứa bé và khi anh về lại nhà thì phố xá đã lên đèn.
</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Vừa bước vào nhà, anh
đã thấy có người đang đợi anh. Nhưng đó không phải Chúa mà là một người đàn
bà với dáng vẻ tiều tụy. Bà cho biết đứa con của bà đang ốm nặng và bà đã
không thể chợp mắt suốt đêm qua. Nghe thế, người thợ giầy lại hối hả đến săn
sóc đứa bé. Nửa đêm anh mới về nhà, anh để nguyên quần áo và lên giường ngủ.
</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Thế là một ngày đã qua
mà Chúa chưa đến thăm anh. Nhưng đột nhiên trong giấc ngủ, người thợ giầy
nghe tiếng Chúa nói với anh : “Cám ơn con đã dọn trà nóng cho Ta uống. Cám
ơn con đã dẫn đường cho Ta về nhà. Cám ơn con đã săn sóc an ủi Ta. Cám ơn
con đã tiếp đón Ta ngày hôm nay” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="con_ngưỜi_là_kẺ_thù_cỦa_chính_mình">con ngưỜi là kẺ thù cỦa chính mình</a></span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Đời nước Tề, có một
người nằm mơ thấy có người đem gươm vào nhà ông mắng chửi rồi giận dữ bỏ đi.
Ông ta giật mình tỉnh dậy... nhưng không tài nào ngủ lại được nữa. Sáng hôm
sau ông nói với một người bạn : Từ thuở nhỏ tới giờ, tôi vốn là người trí
dũng. Đến nay 80 tuổi tôi chưa hề bị ai làm nhục. Thế mà đêm qua có người
đến làm nhục tôi. Tôi cảm thấy bứt rứt và cố tìm cho gặp được người đó, bằng
không tôi phải chết mất. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Thế là ngay sáng hôm
ấy, ông cùng người bạn đi tìm kẻ thù đã khiêu khích mình. 5 ngày trôi qua
nhưng ông vẫn chưa tìm được kẻ thù. Tức tối vì bị kẻ thù làm nhục, hậm hực
vì không tìm được kẻ thù, ông ta về nhà mất ăn mất ngủ mà chết. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Cicéron diễn giả Lamã
đã nói ”Con người là kẻ thù khủng khiếp nhất của chính mình”. Đúng thế, con
người tự tạo cho mình kẻ thù rồi tự tiêu diệt chính mình. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="sỰ_tha_thỨ_đích_thỰc_">sỰ tha thỨ đích thỰc </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Liền sau thế chiến II
chấm dứt, Coritanbun với những vết sẹo trên thân thể, tàn tích của những khổ
hình Bà phải chịu trong trại tập trung Đức quốc xã, đã đi khắp Âu châu rao
giảng sự tha thứ cho những kẻ đã làm hại mình. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Thế nhưng vào một Chúa
nhật nọ, sau khi kêu gọi mọi người hãy tha thứ cho nhau trong một nhà thờ
của thành phố Munich, bước ra ngoài Bà bất ngờ đối diện với một khuôn mặt
quen thuộc. Đó là dung mạo của người lính đã hành hạ bà và hàng ngàn nữ tù
nhân khác trong trại tập trung. Những tiếng than khóc, những cảnh tra tấn,
rồi những tiếng kêu trả thù nổi dậy mạnh mẽ trong tâm trí Bà. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Lúc đó người đàn ông
tiến lại khiêm tốn đưa tay ra vừa muốn bắt tay bà vừa nói : “Thưa Bà, tôi
rất cảm ơn những lời tốt đẹp của Bà kêu gọi sự tha thứ. Xin Bà tha thứ cho
tôi”. Bà Coritanbun như chết điếng người, vì trước đây bà đã cầu nguyện và
quyết tha thứ thật sự, nhưng giờ đây đối diện với con người cụ thể đã tra
tấn mình, bà đứng lặng im, tay không thể nào bắt tay người đến xin bà tha
thứ. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Sau này vào năm 1971
khi kể lại biến cố ấy trong tập sách ”Nơi ẩn trốn”, bà đã cho biết ”Trong
giây phút thinh lặng đó, tôi đã cố gắng dâng lên Chúa lời nguyện : Lạy Chúa,
Chúa thấy con chưa thể tha thứ cho người đã hành khổ con. Xin Chúa hãy ban
cho con những tâm tình của Chúa để con có thể tha thứ như Chúa”. Và chính
trong lúc đó Bà đã hiểu rằng con người chỉ có thể tha thứ cho nhau khi nhìn
nhận tình yêu thương và sự tha thứ của Thiên Chúa. </span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; font-style: italic">
Trích ”Món quà giáng sinh” </span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="nƯỚC_MẮT_SÁM_HỐI">nƯỚC MẮT
SÁM HỐI</a></span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Người Hồi giáo có chuyện sau đây : Ngày
kia Đức Ala truyền cho một sứ thần xuống thế gian tìm xem có điều gì tốt đẹp
nhất để mang về trời. Sứ thần đáp xuống ngay một chiến trường nơi máu của
các vị anh hùng đang chảy lai láng. Sứ thần thu nhặt một ít máu mang về cho
Đức Ala. Nhưng xem ra Đức Ala không hài lòng mấy. Ngài bảo : “Máu đổ ra cho
tổ quốc và tôn giáo là một điều quý giá nhưng vẫn chưa phải là điều tốt đẹp
nhất nơi trần gian.” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Sứ thần đành phải giáng thế một lần nữa.
Lần này ngài gặp đám tang của một người giàu có nhưng rất quảng đại. Vô số
người nghèo đi theo sau quan tài, vừa đi vừa khóc vừa xông hương để tỏ lòng
biết ơn đối với vị đại ân nhân. Sứ thần liền thu nhặt hương thơm nang về
trời. Lần này Đức Ala mỉm cười đón lấy hương thơm ngào ngạt. Nhưng xem ra
Ngài vẫn chưa hài lòng, Ngài nói : “Dĩ nhiên lòng biết ơn là một trong những
điều hiếm có và tốt đẹp nơi trần gian. Nhưng Ta nghĩ rằng còn có một cái gì
tốt đẹp hơn.” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Lại một lần nữa sứ thần đành phải vâng
lệnh. Sau nhiều ngày tìm kiếm khắp 4 phương, một buổi chiều nọ ngồi nghỉ bên
vệ đường, Ngài bỗng thấy một người đang khóc sướt mướt. Trước những câu hỏi
đầy ngạc nhiên của sứ thần, người ấy giải thích : “Tôi đã chìu theo cơn cám
dỗ mà phạm tội. Giờ đây nước mắt là lương thực hằng ngày của tôi”. Sứ thần
giơ tay hứng lấy những giọt nước mắt còn nóng hổi và thẳng cánh bay về trời.
Đức Ala chăm chú nhìn những giọt nước mắt rồi mỉm cười nói : “Thế là ngươi
đã hoàn thành tốt nhiệm vụ. Quả thật dưới trần gian không có gì tốt đẹp và
hữu ích cho bằng lòng sám hối, bởi vì nó có sức canh tân cuộc đời. Một lòng
sám hối chân thật có sức biến đổi mùa đông giá rét của lòng người thành mùa
xuân ấm áp của tình yêu.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> <i>Trích “Món quà giáng sinh” </i></span>
</p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="lẤy_ơn_báo_oán_">lẤy ơn
báo oán </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Có hai người thổ dân Nam phi rất ghét
nhau. Ngày kia một trong hai người gặp đứa con gái nhỏ của kẻ thù mình trong
rừng. Tên ấy liền bắt cô bé, lấy dao chặt hai ngón tay rồi thả ra. Cô bé vừa
chạy về vừa khóc, bàn tay máu chảy ròng ròng. Còn tên hung thủ vừa đi vừa la
lớn : “Trả được thù rồi”. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Ngày qua tháng lụn, thấm thoát mười mấy
năm, cô gái đã có chồng con. Một hôm có một tên ăn mày tới xin ăn. Người đàn
bà nhận ra đó là kẻ chặt tay mình, vội vàng trở vào nhà biểu đầy tớ đem sữa
bánh ra cho ăn. Khi kẻ kia ăn no rồi, người đàn bà đưa bàn tay cụt ra cho
hắn coi và nói : “Tôi cũng đã trả được thù rồi”. Tên ăn mày xúc động khóc
ngất. Riêng bà kia vì đã trở lại đạo nên hiểu rằng” Nếu kẻ thù mình đói, hãy
cho nó ăn, khát hãy cho nó uống...” (Rm 12,20) </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Có thể coi đó là hai cách trả thù : cách
của người ngoại giáo, và cách của người công giáo.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Trích ”Phúc”</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
<span lang="ES" style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="tha_hẾt_mỌi_tỘi_">tha
hẾt mỌi tỘi </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">Ngày kia thánh Phanxicô Salêsiô
cho một người xưng tội. Người này xưng rất thành thật, khiêm nhượng và hết
lòng ăn năn. Thánh nhân cảm động lắm. Sau khi xưng tội xong, người ấy hỏi : </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Bây giờ cha biết tất cả những
sự xấu xa của con rồi. Cha nghĩ thế nào về con ? </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Bây giờ cha nhìn con như một
đấng thánh. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Chắc cha phải nói ngược lại mới
được. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Không. Cha nói theo lương tâm
của cha. Con bây giờ hoàn toàn khác trước rồi. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Nhưng tội lỗi con đã phạm thì
luôn luôn ở với con mà.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Không phải thế đâu con ạ. Khi
bà Mađalêna đã ăn năn trở lại, Chúa xem bà như một đấng thánh. Chỉ có bọn
Pharisêu giả hình cứ coi bà là kẻ tội lỗi. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Nhưng đối với cha, con muốn
biết cha nghĩ thế nào về quá khứ của con ? </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Cha không nghĩ thế nào cả. Điều
gì không có trước mặt Chúa thì cha không nghĩ đến. Cha chỉ biết ngợi khen
Chúa và vui mừng vì con đã trở lại với Chúa. Cha muốn cùng các thánh trên
trời vui mừng với con. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">Nói xong, thánh nhân khóc. Người
kia bỡ ngỡ hỏi : </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Cha khóc à ? Chắc cha khóc vì
thấy con phạm nhiều tội quá ? </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Cha khóc vì thấy con đã sống
lại với Chúa. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">Thánh nhân biết rõ phép Giải tội
không phải là che dấu tội ta đã phạm, nhưng là rửa sạch hết mọi tội ta đã
khiêm nhường xưng ra. </span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial; font-style: italic">Trích”Phúc”</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="NHÌN_THẤY_CHÚA_TRONG_NGƯỜI_ANH_EM_">NHÌN THẤY CHÚA TRONG NGƯỜI ANH EM</a></span></strong><font face="Arial"><a name="NHÌN_THẤY_CHÚA_TRONG_NGƯỜI_ANH_EM_">
</a>
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chuyện kể rằng từ một quần đảo nọ, có hai bác nông phu
luôn kình địch và tìm cớ gây chiến với nhau. Chỉ cần một sự xích mích mất
lòng nho nhỏ cũng đủ làm cho họ gây gỗ với nhau, đời sống của cả hai càng
ngày càng thêm bất hạnh, không những chỉ cho hai người ấy mà thôi, nhưng còn
làm cho bầu khí của dân làng cũng thêm nặng nề nữa.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Thế rồi một hôm, mấy người
trưởng lão trong làng tìm cách giải hòa cho hai bác nông phu ấy. Sau khi đã
tìm đủ mọi cách, cuối cùng họ đề nghị với một trong hai người ấy: tốt hơn
ông nên đi gặp Thiên Chúa. Người ấy hỏi lại?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<em><span style="font-family:Arial;color:black">- Tôi đồng ý, nhưng phải đi
gặp Thiên Chúa ở đâu chứ?</span></em></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Họ nói: chuyện đó đơn giản lắm,
ông cứ leo lên đỉnh núi rồi ông sẽ thấy.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Không chút chần chừ do dự, sáng
hôm sau ông ta khăn gói với cái gậy trên tay ra đi gặp Thiên Chúa. Sau nhiều
ngày vất vả leo núi, ông đã lên tới đỉnh núi và ông nghỉ là Thiên Chúa đã
đợi ông sẵn đó lâu rồi. Ông xoa dụi mắt cố nhìn đây đó xem dung mạo của
Thiên Chúa ra sao. Nhưng vô ích, ông chỉ thấy ngọn núi trọc, phía trên chỉ
có trời cao, mây bay, phía dưới, sâu thăm thẳm, chỉ có biển rộng, sông dài,
đồng ruộng mênh mông thẳng cánh cò bày. Sau cùng ông chợt hiểu ra rằng: dung
mạo của Thiên Chúa chính là gương mặt dễ ghét của người hàng xóm, là thù
địch không đội trời chung của ông. Không ai biết được ông có gặp được Thiên
Chúa hay không hoặc ông đã nghe được những lời dạy bảo nào từ Thiên Chúa.
Chỉ có một điều ai cũng biết được là từ ngày ông xuống núi về làng, ông
không còn là người hay gây chiến như trước nữa. Thế nhưng, bất chấp tất cả
những cố gắng của ông để trở nên hiền lành và với thiện ý làm hòa của ông,
tất cả mọi sự đều kể như thất bại hoàn toàn bởi vì người bạn của ông không
chịu nhượng bộ, vẫn tìm cách gây chiến gieo hận thù.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Một lần nữa, các vị trưởng lão
trong làng lại họp nhau để tìm giải pháp hòa giải cho hai người. Sau cùng họ
đề nghị là người thứ hai cũng nên đi gặp Thiên Chúa. Khác với người thứ
nhất, ông này tìm đủ mọi cách để chối thoát, nhưng cuối cùng họ đã thành
công thuyết phục ông ra đi gặp Thiên Chúa trên núi. Và cũng chính trên đỉnh
núi đó, trong lúc ông ngồi cô đơn một mình, bình tỉnh, lặng lẽ. Tâm hồn ông
bắt đầu nhận ra Thiên Chúa có dung mạo giống như người thù địch của ông mà
ông hằng gây chiến. Thế là từ ngày đó, tính tình ông thay đổi hẳn, cả hai
người làm hòa với nhau, và cả dân làng sống trong cảnh thuận hòa vui vẻ.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><strong style="font-weight: 400"><font face="Arial" size="2">Tác giả
Veritas</font></strong></i></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>