File "Khonngoan09.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Khonngoan/Khonngoan09.htm
File size: 33.31 KiB (34112 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman"}
span.vietadtextlink
{}
span.ilad
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Khôn Ngoan</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Cái_chết_của_Tổng_Lãnh_Thiên_Thần_Micae">Cái chết của Tổng Lãnh Thiên Thần Micae</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Có hai bản tính nơi Đức Giêsu Ki tô, bản tính
Thiên Chúa và bản tính loài người. Vào thế kỷ thứ V, có một người lạc
giáo Hy lạp tên là Eutychès dám quả quyết chỉ có một bản tính nơi Đức
Giêsu Ki tô mà thôi: bản tính Thiên Chúa. Hậu quả là: theo ông ta, Đức
Giêsu Ki tô chịu đau khổ với tư cách là Thiên Chúa. Đây là điều phi lý và
không thể được.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Vào thời đó, có một quân vương Hồi giáo tên là
Alamondare tin theo đạo Công giáo. Ông là một vị tướng lừng danh đến nỗi
nghe đến tên ông, cả xứ Syria và Phénécie đều khiếp. Thượng phụ
Antiochia tên là Sévèere ngả theo lạc giáo Eutychès và vì thế gởi hai sứ
giả đến gặp Alamondare để thuyết phục vị vương này theo Eutychès. Sau
khi nghe họ nói, vị vương này bảo họ hãy trở lại vào ngày mai. Trong lần
gặp thứ hai sau đó, một sĩ quan - mà vị vương đã sắp xếp dặn dò trước -
đến ghé miệng vào tai vị vương mà nói nhỏ điều gì. Tức thì Alamondare
trở nên buồn bã, đôi mắt ứa lệ mang máng vẻ sầu não vô cùng. Hai vị Giám
mục đang nói chuyện với ông bèn lên tiếng hỏi:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - Thưa ngài, có chuyện gì thế?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - Than ôi, người ta vừa báo cho tôi một tin buồn
quá! Các vị có tưởng được rằng Tổng lãnh Thiên Thần Micae vừa mới chết
và các thiên thần trên trời buồn.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Hai Giám mục kia không cầm lòng được, bật cười lớn
và trấn an Alamondare rằng các Thiên thần thì bất tử ở trên trời và các
ngài không thể đau khổ lẫn chết được.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - A! Alamondare liền kêu lên, thế mà các vị lại
đến thuyết phục tôi tin rằng Đức Giêsu Kitô chỉ có mỗi một bản tính và
Người đã chết ư? Thiên Chúa có thể chết sao?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Với luận cứ mà các sứ giả của Sèvère không ngờ tới
này, buổi thuyết phục của bè rối đã chấm dứt! Các sứ giả không biết ăn
nói làm sao cả và xin rút lui!"</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: 'Arial'"> </span><i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#000000">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="fr"><b><span style="font-family: Arial">
<a name="Alphonse_d`Aragon_và_hiệp_sĩ_Tây_Ban_Nha_">Alphonse d`Aragon và
hiệp sĩ Tây Ban Nha</a></span></b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Alphonse, nhà hiền triết,
vua xứ Ara-gon, nổi tiếng bởi lòng đạo đức và lối sống Ki tô hữu, ngày
nọ, trước lễ Giáng sinh ít ngày, đến thăm một hiệp sĩ Tây Ban Nha. Hiệp
sĩ này đã dành cho ngài một sự tiếp đón nồng hậu, chu đáo. Tuy nhiên,
hiệp sĩ này mang tiếng xấu vì lối sống sa đoạ của ông. Trước khi chia
tay ra về, vua Alphonse mới nói những lời đầy ý nghĩa sau đây:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> “Hỡi hiệp sĩ quí phái!
Người đã dành cho ta một sự đón tiếp đầy vinh dự và huy hoàng. Nhưng,
trong vài ngày nữa, Vua các vua sẽ đến, và Người muốn cử hành Lễ Giáng
sinh ở nhà ngươi. Chính vì thế mà khi đón tiếp Người, hãy cố gắng Trang
trí tâm hồn ngươi như ngươi đã Trang hoàng lâu đài của ngươi hôm nay để
đón tiếp ta!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Và vị hiệp sĩ này đã nghe
theo lời khuyên của vị vua khôn ngoan. Giáng sinh trở thành lễ đón tiếp
cuộc viếng thăm của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Hãy làm như vị hiệp sĩ này
để Đấng Thiên Sai đến ở trong chúng ta."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#000000">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Âm_thanh_của_đồng_tiền_">Âm thanh của đồng
tiền</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tại một khu phố của người Ả Rập hàng
trăm cửa tiệm ăn thi nhau mọc lên. Hương vị bốc ra từ các tiệm ăn này
thu hút người giầu lẫn người nghèo. Người giầu đến đây thưởng thức những
của ngon vật lạ. Người nghèo đến đây thì chỉ mong được ăn những của dư
thừa hoặc ít ra cũng được hít thở chút hương vị thơm ngon bốc lên từ các
nhà bếp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ngày kia, có người nghèo mon men đến
một cửa tiệm trên tay cầm một ổ bánh mì. Người nghèo này có ý nghĩ độc
đáo. Thay vì chờ chực để hưởng phần ăn thừa của thực khách, anh ta leo
lên mái nhà rồi ngồi cạnh ống khói của nhà bếp. Anh ta vừa nhai bánh mì
vừa hít làn khói thơm phức từ nhà bếp bay lên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nhưng không may cho anh, ông chủ tiệm
ăn trông thấy. Thế là ông ta cho lôi anh xuống và đòi tiền, ông ta bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Hương vị từ nhà bếp bốc lên không
phải là của chùa. Ngươi đã thưởng thức hương vị đó, ngươi phải trả tiền
cho ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Người nghèo không chịu trả tiền. Nội vụ
được đưa ra trước tòa. Các quan tòa phải nhức đầu vì vụ này. Hai ý kiến
được nêu lên, cả hai xem ra đều có lý. Một ý cho rằng hương vị thơm bốc
lên từ cửa hàng, nên nó là sở hữu của ông chủ. Ý khác lại cho rằng hương
thơm cũng như không khí là của chung mọi người, vì thế người nghèo có
quyền hưởng mà không phải trả tiền cho ai cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Sau khi bàn bạc và cân nhắc, chánh án
ra phán quyết sau đây:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Người nghèo đã thưởng thức hương vị
mà không đụng tới món ăn, vì thế anh ta phải lấy một đồng tiền, ra giữa
công viên gõ đồng tiền ấy vào ghế đá. Nếu người chủ cửa hàng muốn đòi
tiền hương thơm , hãy lắng nghe âm thanh của đồng tiền."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: 'Arial'"> </span><i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#000000">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Annibal_và_Phomion_">Annibal và Phomion</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trong khi Annibal (Annibal là một võ tướng nổi danh,
cùng với Alexandre và César là ba nhà đi chinh phục tiếng tăm nhất thời
xưa) ẩn thân tại triều đình của Antioéhus, vua sứ Syrie, có người hỏi
ông có muốn nghe chuyện của nhà hiền triết Phomion chăng. Annibal trả
lời có. Tức thì nhà hiền triết Phomion đến nói chuyện với Annibal liền,
và nói rất nhiều, nói luôn mấy tiếng đồng hồ về thuật dùng binh và
nhiệm vụ của viên tướng chỉ huy.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thính giả lắng tai nghe ra vẻ hoan hỉ lắm, ai cũng
khen Phomion hùng biện và ca tụng ông tài cao học rộng, rồi họ muốn biết
ý kiến của Annibal ra sao.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Annibal trả lời bằng tiếng Hy lạp, hơi vụng, nhưng
rất tự nhiên, chân thật:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Trong đời tôi, tôi đã gặp khá nhiều kẻ nói xàm,
nhưng quả thực chưa hề thấy ai lại nói xàm đến thế.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Annibal nói đúng. Còn hợm hĩnh chi cảnh tượng thô lỗ
này: một người chưa từng bao giờ trông thấy một trại quân, hay một đội
quân thù địch, chưa từng bao giờ nhận lãnh công vụ mà lại dám dạy nghề
chiến trận cho Annibal, là một người trong bao năm trường đã dành quyền
trị vì thế giới của người La mã, một người đã chiến thắng hoàn cầu, dám
dạy Annibal chiến thuật và chiến lược!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ở đây tưởng rút ra một bài học quí báu: người ta
không ai có thể tự xưng là hiểu biết toàn diện, ngay về một số mặt nào
đó, ta cũng chỉ có thể hiểu biết về một số khía cạch nào thôi. Tự mãn,
tự túc là đã tự co mình lại, huống hồ lại đắc ý kiêu căng, tránh sao
khỏi ba hoa khoác lác."</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: 'Arial'"> </span><i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#000000">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Ánh_sáng_">Ánh sáng</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Một người cha nọ có 3 con trai. Ông vốn sinh ra
nghèo khổ, nhưng nhờ chuyên cần làm việc và nhờ cần kiệm, nên ông đã trở
nên một điền chủ giàu có. Lúc về già, khi đã gần đất xa trời, ông nghĩ
đến việc chia gia tài cho các con. Nhưng ông muốn thử xem đứa nào trong
3 con trai ông là thông minh nhất, để ông có thể giao phó phần lớn gia
tài của ông cho cậu ta. Ông liền gọi 3 người con đến bên giường, trao
cho mỗi người 5 đồng bạc và bảo họ hãy ra chợ tìm mua thứ gì có thể lấp
đầy căn phòng trơ trọi mà ông đang nằm đây. Ba người con vâng lời cha,
cầm tiền ra đi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Người con trai cả nghĩ đây là một công việc quá dễ
dàng. Anh ra chợ mua ngay một bó rơm thật lớn đem về nhà.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Người con thứ nhì suy nghĩ chín chắn hơn một chút.
Sau khi đã rảo quanh chợ, anh quyết định mua mấy bao lông vịt thật đẹp
mắt.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Còn người con út cứ suy đi nghĩ lại mãi: với 5
đồng bạc này thì có thể mua được thứ gì để có thể lấp đầy căn phòng của
cha đây? Sau nhiều giờ đắn đo, bỗng mắt cậu sáng lên: cậu đã nghĩ ra
mình phải mua thứ gì. Cậu liền đến ngay tiệm tạp hóa, mua một cây đèn
cày và một hộp diêm.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Ngày hôm sau, cả 3 con trai đều tụ tập lại trong
căn phòng của người cha già và mỗi người đều mang theo quà tặng của
mình. Người con cả lấy rơm trải ra nền nhà, nhưng căn phòng quá lớn, số
rơm cậu mua chỉ trải được một góc nền nhà. Đến lượt cậu con thứ mang
lông vịt ra trải, nhưng rồi cũng chỉ lấp đầy được 2 góc nền nhà. Thấy
vậy, người cha tỏ vẻ hơi thất vọng. Bấy giờ người con út mới đứng ra
giữa phòng, trong tay cậu chẳng có món gì cả. Hai người anh tò mò nhìn
em chăm chú, rồi hỏi: “ Chú mày không mua gì hết à?” Cậu út từ từ rút
trong túi quần ra cây nến và hộp diêm. Thoáng một cái, căn phòng đã tràn
ngập ánh sáng. Mọi người đều mỉm cười.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Người cha rất sung sướng vì món quà tặng của người
con út. Thế là ông quyết định trao phần lớn ruộng đất và gia sản của
mình cho cậu con trai út, bởi vì ông nhận thấy cậu có đủ thông minh để
có thể quản lý gia sản của ông và cũng nhờ đó có thể giúp đỡ các anh em
sau này.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> * Một cây nến nhỏ và 1 que diêm đơn sơ đã có sức
làm cho căn phòng tối đen được tràn ngập ánh sáng, tượng trưng cho sức
sống và sự bình an. Để kêu gọi sự bình tĩnh sáng suốt và tinh thần hợp
tác khi đứng trước những khó khăn, những thử thách, người ta thường nói
với nhau: “ Thà thắp lên 1 ngọn nến còn hơn ngồi đó mà nguyền rủa bóng
tối! “</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Một chút ánh sáng của nụ cười, một chút ánh sáng
của sự chào hỏi, của sự chia sẻ, của sự tha thứ hay của niềm tin . . .
được chiếu toả ra sẽ gây nên niềm vui chấp nhận cuộc sống. Chỉ cần 1
chút ánh sáng thôi cũng đủ nâng đỡ ít nhất là 1 người mà ta gặp gỡ, bởi
vì không có 1 nghĩa cử nào được thực thi mà lại không ảnh hưởng đến
người khác!"</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: 'Arial'"> </span><i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#000000">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Cận_thần_Damoclès_làm_vua_">Cận thần <span lang="FR">Damoclès</span> làm vua</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> <span lang="FR">Denys Le Tyran có một cận thần tên
là Damoclès. Viên quan này luôn nghĩ răng vua là người sung sướng nhất
đời. Ngày kia, Denýs quyết định làm ông quan này tỉnh ngộ. Vua cấp cho
vị quan này những huy hiệu hoàng gia, một đoàn tuỳ tùng đông đảo và đưa
vào ở trong chính cung điện của vua, rồi sai dọn cho ông một bàn tiệc
rất thịnh soạn. Nhưng vua đã sai lính treo sẵn chỗ quan ngồi một thanh
gươm, lưỡi quay xuống ngay đầu quan. Thanh gươm được buộc băng một sợi
chỉ rất mỏng. Damoclès không hề hay biết điều này. Thấy chung quanh mình
đầy người hầu kẻ hạ. Thấy mình ăn mặc như một vị vua và ngồi trước bao
sơn hào hải vị, Damoclés ăn uống thoả thuê tưởng như ở thiên đàng! Bất
chợt ông nhìn lên và thấy thanh gươm với mũi nhọn hoắt ngay trên đầu
ông, và được buộc như thế, ông mất ngay hứng thú và ăn uống không ngon
lành gì nữa cả! Ông không còn muốn biết và nếm nguồn hạnh phúc của vị
vua nữa."</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: 'Arial'"> </span><i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#000000">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Cách_thu_thuế_của_ông_Phocion_">Cách thu thuế của ông Phocion</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có một lần, Phocion được lệnh đến những đảo Hi-Lạp để
thu thuế. Ông ta được nhà chức trách cho 20 tàu để lo sứ mạng này.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Phocion nói: “Nếu ta đi đánh giặc thì số tàu này quá
ít. Nếu ta đi tìm bạn đồng minh thì cần gì phải nhiều tàu như vậy”.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Phocion chỉ xin đem một chiếc tàu. Đến Hi-Lạp, ông đi
thăm các đô thị chẳng có vẻ gì doạ nạt mà cũng chẳng phô trương thanh
thế. Ông bày tỏ cho dân ở đó biết sứ mạng của mình, ông trò chuyện với
các quan một cách nhã nhặn và thành thật. Kết quả, ông đã thành công và
lại đem thêm được nhiều tàu về nước. Đó là những tàu của các nước đồng
minh dâng cho ông để ông chở tiền thuế vậy.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Truyện này nhắc chúng ta nhớ tới chuyện Phùng Hoan đi
mua nhân nghĩa cho Mạnh Thường Quân: tiền có thể hết, nhưng nhân nghĩa
thì còn mãi mãi. Cũng như tiền, bạo lực không đưa tới kết quả quyết
định."</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: 'Arial'"> </span><i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#000000">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Cái_lưỡi_">Cái lưỡi</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Tương truyền khi còn làm nô lệ, triết gia Escope
được chủ sai ra chợ mua thức ăn ngon nhất. Ông mua toàn lưỡi heo đem về
làm thức ăn. Người chủ lấy làm lạ, hỏi lý do. Ông đáp: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - Lưỡi là chìa khoá tất cả những lý lẽ của sự
thật, nhờ đó mà con người được địa vị cao sang, được nhiều người kính
nể, trọng vọng!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Muốn thử ông lần nữa, người chủ sai ông ra chợ mua
cái nào xấu và dở nhất về nấu. - Lần này ông cũng mua toàn lưỡi heo đem
về nấu. Người chủ ngạc nhiên hỏi tại sao lại mua lưỡi nữa? Ông đáp:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - Nếu nói về cái quý thì không gì quý hơn cái
lưỡi, nhưng tìm cái xấu thì không gì xấu hơn cái lưỡi. Chính cái lưỡi
đã khiến cho con người ưa tranh biện, gây chia rẽ, vu cáo, nói những
điều bất nhân bất nghĩa.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Tài hùng biện của Esope đã khiến người chủ chịu
thua."</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: 'Arial'"> </span><i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#000000">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Cái_đầu_và_hai_đầu_gối_">Cái đầu và hai đầu gối</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12pt; line-height: 115%"> </span>
Một văn sĩ nhật kể truyện hài hước: Ngày kia có một người rảnh việc ngồi
chồm hổm bên bờ ruộng. Hai cái đầu gối lúc ấy nói với đầu người ấy răng:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - Cũng là đầu như nhau, ông lại làm đầu người,
còn chúng tôi làm đầu gối. Nào có ai hơn ai, vì ai cũng quan trọng
trong thân xác mà! Thế mà ông coi rẻ hai đứa tôi quá. Ông có biết răng
nếu hai đứa tôi đập lại thì ông sẽ vỡ ra.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Đầu người nhỏ nhẹ trả lời:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - Tuy cũng làm đầu, nhưng trời cho tôi có lý trí,
còn hai chú thì cũng là dầu, nhưng là đầu gối dùng để quỳ lạy mà thôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Trong đời sống ai cũng giành làm đầu, nhưng mấy
ai là đầu có lý trí, còn ai là đầu để quỳ lạy thiên hạ."</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: 'Arial'"> </span><i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#000000">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Bọ_Ngựa_bắt_Ve_">Bọ Ngựa bắt Ve</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Thời xuân thu, Ngô vương chuẩn bị đánh phạt nước
Sở. Ông ta nói :</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - “Ai dám ngăn cản, thì xử tử lập tức !”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Quan theo hầu Ngô vương có một đứa con trai tuổi
còn nhỏ, nó muốn khuyên Ngô vương bỏ ý định đánh phạt nước Sở, nhưng
không dám tiến vào cung. Thế là sáng sớm mỗi ngày cầm cái cung da, đi
đến sau vườn hoa chơi, đi đã ba ngày, cuối cùng cũng gặp được Ngô vương.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Ngô vương nói :</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - “Thằng nhỏ, tại sao sáng nào cũng để cho áo quần
ướt như thế ?”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Đứa bé nói :</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - “Đại vương, ở trong vườn có một cây, trên cành
cây có một con ve sầu đang hể hả đắc ý kêu inh ỏi, nhưng lại không nghĩ
rằng có con bọ ngựa đang ẩn sau lưng chuẩn bị vồ nó ; nhưng con bọ ngựa
ấy cũng không nghĩ rằng có một con chim vành khuyên ở một bên đang muốn
mổ nó ; mà con vành khuyên thì cũng không ngờ rằng tôi cầm cây cung da
đang ngắm nó chính xác ! Đại vương, tất cả chúng nó chỉ nhìn thấy cái
lợi trước mắt, nhưng không nhìn thấy cái hại ở sau lưng, điều này rất là
nguy hiểm ạ !”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Ngô vương nói : </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> - “Rất có lí !”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Thế là tránh được chuyện đánh phạt nước Sở.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">
<b><i> Thuyết
Uyển</i></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Suy tư :</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Cái lợi trước mắt thì ai cũng thấy, còn cái
hại sau lưng thì ít người thấy, do đó mà trên thế giới không có được một
ngày hòa bình, vì ai cũng nhìn thấy cái lợi trước mắt : cái lợi của dân
tộc, cái lợi của quốc gia, cái lợi chủ nghĩa, cái lợi cá nhân, cái lợi
cộng đoàn, và ngay cả tôn giáo cũng không tránh khỏi con mắt tham lợi
của con người.v.v...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Cái lợi trước mắt là ham mê xác thịt, cái hại
sau lưng của nó là bị thiêu đốt đời đời ; cái lợi trước mắt là tiền ức
bạc triệu, cái hại sau lưng của nó là mất phúc thiên đàng ; cái lợi
trước mắt là ăn nhậu thỏa thích, cái hại sau lưng của nó là chết đói ơn
lành ; cái lợi trước mắt là nói xấu hại người, cái hại sau lưng của nó
là bị phán xét nặng nề...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Người luôn bình an trong tâm hồn là người
không nhìn thấy cái lợi trước mắt, nhưng nhìn thấy rất rõ cái hại sau
lưng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Là người Kitô hữu, cái lợi của tôi là Thập
Giá Đức Kitô, cũng có nghĩa là khi tôi nhịn nhục, khi tôi hi sinh, khi
tôi mĩm cười trong đau khổ, khi tôi bị vu oan giá họa, thì đó là cái
phúc cái lợi rất lớn cho tôi ở đời sau vậy !</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><font face="Arial">
Lm.Giuse Maria NhânTài, csjb.</font></i></b></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>