File "Khonngoan03.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Khonngoan/Khonngoan03.htm
File size: 32.47 KiB (33252 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Khôn Ngoan</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="CHIM_SẺ_VÀ_CHIM_SÂU_">CHIM SẺ VÀ CHIM SÂU</a></span></strong><font face="Arial"><a name="CHIM_SẺ_VÀ_CHIM_SÂU_"><span style="color:black">
</span></a></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Có
chú chim sẻ và chú chim sâu vì tranh giành vùng đất kiếm mồi nên hục hặc
nhau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
Chim sẻ hùng hùng hổ hổ:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">-
Tại sao ông giành chỗ của tui ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
Chim sâu gân cổ cự lại:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">-
Ông giành chỗ của tui thì có !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
Chim sẻ hoa chân múa cánh:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">-
Tui báo cho ông biết, ông lo cuốn xéo đi chỗ khác kẻo không thì tui sẽ
cho ông biết cẳng của tui đó !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
Chim sâu cũng đưa cẳng ra:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">-
Xin lỗi ông đi, ông có cẳng thì tui cũng có cẳng chớ thua ông sao? Ông
coi chừng cái bản mặt của ông đó !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
Không ai chịu kém ai thế là cả hai dắt nhau đến với chim diều hâu nhờ
giải quyết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Sau
khi nghe đầu đuôi câu chuyện, diều hâu tách riêng chim sẻ và chim sâu ra
hai phòng khác nhau. Rồi diều hâu qua từng phòng mà vồ lấy ăn thịt từng
con một. Ăn xong, diều hâu quẹt nhỏ, cười lớn mà bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">-
Đồ ngu! Yên thân kiếm ăn không chịu. Tự nhiên đưa mồi đến cho ta nhậu.
Ha … Ha … Ha … Ha … ! Quá đã !!!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong style="font-weight: 400">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">Tác
giả Nguyễn Ngọc Phi . Lm</span></strong></p>
<hr>
<h3 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black"><font size="3">
<a name="BA_CÁI_NHÌN">BA CÁI NHÌN</a></font></span></h3>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Một người bao
nhiêu năm đã vui vẻ chấp nhận cuộc sống với những thiếu thốn tiền bạc và
rắc rối trong gia đình. Người ta hỏi ông:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Làm sao mà có
thể an vui như thế?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Tôi biết xử
dụng, ông trả lời, với đôi mắt sáng suốt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Như thế có
nghĩa là gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Trước hết,
tôi nhìn lên trời và nhớ rằng công việc chính yếu của tôi là đạt tới
trời. Rồi tôi nhìn xuống đất và cố hình dung một nắm đất tôi sẽ nằm
xuống sau khi chết, nó thật bé nhỏ. Và sau cùng tôi nhìn đến biết bao
nhiêu người đàn ông, đàn bà, cũng như trẻ thơ ở bên cạnh tôi trên khắp
trái đất này có khi còn cực khổ hơn tôi nhiều... Ba cái nhìn đó làm tôi
sung sướng và bằng lòng, nó khử trừ mọi than vãn trách móc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h3 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black"><font size="3">
<a name="TÁI_ÔNG_THẤT_MÃ">TÁI ÔNG THẤT MÃ</a></font></span></h3>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Tái Ông chuyên
sống nghề nuôi ngựa. Ngày kia ông mất một con. Có người đến thăm phàn
nàn cho sự rủi ro. Ông đáp: "Biết đâu việc mất ngựa chẳng là điềm may."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Bỗng vài ngày
sau con ngựa cũ trở về lại rủ được một con ngựa Hồ rất hay. Có người cho
đó là điềm may mắn. Ông nói: "Chưa hẳn được ngựa là may đâu!"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Đứa con trai
của ông thấy ngựa Hồ hay liền bắt cỡi thử, chẳng may bị ngã ngụa té gãy
chân. Nhiều người nghe tin đến phân ưu với ông. Ông lại nói: "Chưa biết
chừng đây là điềm báo trước điều phúc cho gia đình ông. Qua năm sau,
giặc Hồ tràn sang nước ông. Theo lệnh vua, các trai tráng trong làng đều
phải xung vào cơ ngũ đi dẹp loạn, và mười người chỉ sống sót được một.
Con trai ông vì tàn tật nên được miễn dịch, nhờ đó mà thoát chết và gia
đình ông được an toàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Vì thế có câu:
"Hoạ giả phúc dã!" </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">
Hoàn Nam Tử</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="ÔNG_CHỦ_CÂY_XĂNG_VÀ_HAI_NGƯỜI_KHÁCH">ÔNG CHỦ CÂY XĂNG VÀ HAI NGƯỜI KHÁCH</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Vui vẻ, can đảm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Buổi sáng ở ngoại ô San
Francisco. Một người ngồi xe hơi đến!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Xin cho hỏi thăm ông
chủ một chuyện. Hai tuần lễ vừa qua, tôi nghỉ mát tại Santa Cruz. Thật
hứng thú. Phong cảnh ở đó đẹp. Dân ở đó dễ thương. Còn về Redwood
Highway, ông chủ có ý kiến gì không? Ông chủ cây xăng hớn hở trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Ở Redwood Highway dân
cũng dễ mến lắm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Chưa đầy một tiếng đồng
hồ sau, một người khác cũng muốn biết về nơi nghỉ mát này. Chàng ta nhăn
nhó:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Vừa rồi tôi đã uổng mất
hai tuần nghỉ mát. Chỉ thấy bực mình. Phòng ngủ thì thiếu tiên nghi. Dân
ở đó dễ ghét.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông chủ rầu rầu đáp:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Miền Redwood Highway
cũng chẳng hơn gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Khách đi rồi, người ta
mới hỏi ông?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- tại sao thay đổi ý kiến
chóng như vậy?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông nói: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- đâu có. tôi chỉ nhận
xét rằng hai ông khách kia mỗi người theo đuổi một cảm nghĩ, không ai
muốn thay đổi: Ông thứ nhất yêu những người đã gặp và thích những phong
cảnh đã được xem. Vậy chắc là đi tới nơi nào ông cũng thích cũng yêu nơi
đó. Còn người thứ nhì thì khó tính, hay càu nhàu. Vậy tôi nghĩ rằng đi
tới đâu ông ta cũng bất mãn tới đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black; font-weight: 700">
<a name="BÀ_MẸ_VÀ_CÔ_GÁI.">BÀ MẸ VÀ
CÔ GÁI.</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Sống Đức tin,
Quan phòng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Bà mẹ kia có
đứa con gái. Nhưng con bà đâm hư hỏng và đi làm chiêu đãi ở những hộp
đêm. Bà đâm buồn phiền và ngồi than thân trách phận, cho mình là vô phúc
vì sinh ra một đứa con như thế. Nhưng có lần ngồi suy nghĩ lại, bà tự
hỏi: nếu ta thực sự tin Chúa, tin vào tình yêu của Ngài đối với mỗi một
người, tin vào sự quan phòng của Ngài thì tại sao tại không lên tiếng ca
tụng Ngài ở bất cứ mọi hoàn cảnh nào. Vì nếu Ngài muốn thì cái gì cũng
có thể tốt cả. Thế rồi từ đó trở đi, bà không buồn phiền mỗi khi nghĩ
đến người con, nhưng luôn lên tiếng ca khen Chúa. Lần kia, gặp người bạn
đến chơi, bà nói với ông về đứa con gái của bà. ... và ông này, lần nọ
vào một snack bar, và vô tình gặp người con của bạn mình. Cô này tiến
đến mời mọc ông. Nhưng trước sự ngạc nhiên của cô này, thay vì nói như
bất cứ người đàn ông nào vào trong quán: anh yêu em, em đẹp ... Ông ta
nói: Đức Kitô yêu cô lắm! Nói xong ông này bỏ đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Một câu nói gây
ngạc nhiên. Và từ ngạc nhiên làm suy nghĩ. Cô gái sau này đã làm lại
cuộc đời và trở nên một tín hữu có đức tin sống động hơn rất nhiều
người. Một bông hồng có thể mọc lên từ một đống phân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black; font-weight: 700">
<a name="CHÀNG_ĐỐN_CỦI_VÀ_CÂY_ĐA.">CHÀNG
ĐỐN CỦI VÀ CÂY ĐA.</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Sống đức tin,
quan phòng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Một hôm có
chàng thanh niên vào rừng đốn củi. Đến trưa nhọc mệt, anh nằm nghỉ dưới
gốc cây đa cổ thụ, nhìn lên cành lá rườm rà, song qủa đa nhỏ xíu. Anh
nghĩ: sao cây thì khổng lồ mà trái nho xíu! Tôi mà là ông trời, tôi cho
nó mang trái lớn như trái bí và lá to như lá chuối, như thế mới cân
xứng. Trong lúc đó thì thân cây bí yếu ớt mà phải mang trái lớn, cây
chưối không cứng rắn mà phải mang lá to như tấm phản! Qủa ông trời thiếu
khôn ngoan! Hay là không có ông Trời, mọi vật do ngẫu nhiên mà có chăng?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Miên man nghĩ
như vậy, anh thiếp ngủ lúc nào không hay. Đang giấc ngủ say, một cơn gió
lớn thổi mạnh làm rớt xuống giữa sống mũi anh một qủa đa. Anh giật mình
thức giấc, vừa xít xoa vừa nghĩ: "May qúa, phải chi trái đa lớn như trái
bí thì kể như bữa nay ta tận số rồi! Thế ra ông Trời khôn thật, Ngài xếp
đặt cả rồi đấy chứ! Hèn chi người ta nói: Trái dừa rớt bao giờ cũng
tránh người.!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
<span style="font-family:Arial;color:black"><a name="LÒNG_KHOAN_DUNG_">LÒNG KHOAN DUNG
</a> </span>
</strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Sau khi thắng trận lớn, Sở Trang Vương
mở đại yến khao tướng sĩ để tưởng thưởng công lao và lòng trung thành.
Vua truyền cho các cung nữ của mình ra hầu tiệc. Đang ăn bỗng một trận
gió làm đèn đuốc tắt hết. Lợi dụng bóng tối, một quan đại phu ôm chầm
lấy người đẹp đang chuốc rượu cho mình và hôn. Người đẹp chính là nàng
Hứa Cơ đang được nhà vua sủng ái nhất. Hứa Cơ bèn giật đứt giải mũ của
vị quan ấy và đem trình vua xin Ngài trừng trị thích đáng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Thay vì phẫn nộ, vua ra lệnh cho các
quan đều bỏ giải mũ khi đèn sáng. Không ai hiểu tại sao ngoài ba người
liên hệ. Sở Vương nói: “Trong nguy biến, các quan đã liều thân vì đất
nước, khi vui say, các quan quên lễ phép một chút, có sao đâu! Lẽ nào vì
một chuyện nhỏ mà quên đi lòng hy sinh cao cả của người khác”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Hai năm sau, nước Sở đánh nhau với nước
Tần. Đánh luôn năm trận mà trận nào cũng có một viên quan võ liều sống
liều chết xông ra phía trước, đánh rất dũng cảm làm cho quân Tần phải
lui binh. Nhờ vậy, quân Sở đại thắng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Sở Trang Vương lấy làm lạ bèn hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Trẫm đãi khanh cũng như mọi người
khác, cớ sao khanh lại hết lòng giúp trẫm như vậy?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Vị võ quan trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Thần rắp tâm đem tính mạng dâng cho
bệ hạ đã lâu, nhưng nay mới có dịp đáp đền nghĩa xưa. Thần đây chính là
người ngày xưa đã bị giật đứt giải mũ mà bệ hạ không nỡ hành tội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Thiên Phúc</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="DÒNG_SÔNG_SÁM_HỐI_">DÒNG SÔNG SÁM HỐI</a></span></strong><font face="Arial"><a name="DÒNG_SÔNG_SÁM_HỐI_"><span style="color:black">
</span></a></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Có vị sư nọ gặp ở giữa đường một viên ngọc quý. Vì
nghĩ rằng mình là người tu hành không cần chi thứ đó, nên ông đem giấu
viên ngọc này ở một gốc cây.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày nọ có người hành khất đến ăn xin. Ông không có
gì cho anh. Bỗng nhớ lại viên ngọc, nhà sư chỉ cho anh chỗ giấu. Người
ăn xin đến gốc cây và tìm thấy viên ngọc. Cầm ngọc quý trong tay, người
ăn xin rất đỗi vui mừng, nhưng anh ta suy nghĩ: </font><em>
<span style="font-family: Arial; color: black">Tại sao vị sư lại chấp
nhận sống nghèo khó trong khi có một viên ngọc quý giá thế này?</span></em><font face="Arial">
Sau một thời gian suy nghĩ, anh cầm ngọc qúy trả lại cho nhà sư và nói:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">"Bạch thầy, con thấy trong
lòng thầy có một sự giàu có to lớn, đến nỗi thày không thiết đến viên
ngọc này. Vậy con chỉ xin thầy cho con sự giàu có trong lòng thày mà
thôi."</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:Arial;color:black">
<a name="ĐỪNG_TỰ_XEM_MÌNH_LÀ_QUAN_TRỌNG_">ĐỪNG TỰ XEM MÌNH LÀ
QUAN TRỌNG</a></span><a name="ĐỪNG_TỰ_XEM_MÌNH_LÀ_QUAN_TRỌNG_"><span style="font-family:Arial;
color:red"> </span></a></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: -9.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">
Đức cố Giáo Hoàng Gioan 23 kể lại một kinh nghiệm độc đáo của đời mình
như sau: “Lúc tôi mới được bầu làm Giáo Hoàng để lãnh đạo Giáo hội hoàn
vũ, tôi rất lo lắng và sợ hãi trước một trách nhiệm quá lớn lao và nặng
nề. Nhưng một đêm kia, trong giấc ngủ chập chờn không yên, tôi nghe có
một tiếng nói phán bảo tôi: “Kìa Gioan, đừng tự xem mình là quan trọng”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: -9.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black"> Tôi
choàng tỉnh dậy, ngẫm nghĩ thấm thía về ý nghĩa giấc chiêm bao. Và kể từ
dạo ấy, tôi đã cố gắng áp dụng câu nói này trong đời tôi, trong mọi công
việc của Giáo Hội mà tôi phải giải quyết mỗi ngày. Đừng tự xem mình là
quan trọng! Và sự thật, tôi đã ăn ngon ngủ yên như trước khi được chọn
làm Giáo Hoàng!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: -9.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">
Khiêm nhường là một đức tin được Thiên Chúa yêu mến. Khác hẳn với yính
tụ cao, tự đại có thể được so sánh với những ngọn núi, vạt đồi, đức
khiêm nhường giúp chúng ta đào sâu những trũng thấp, để đón nhận được
những Hồng Ân của Thiên Chúa đã không dừng lại trên đỉnh núi hay triền
đồi, nhưng chảy tràn xuống và đọng lại chan chứa ở những nơi thấp nhất
dưới chân đồi...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="TỘI_LỖI_VÀ_ÂN_SỦNG_">TỘI LỖI VÀ ÂN SỦNG</a></span></strong><font face="Arial"><a name="TỘI_LỖI_VÀ_ÂN_SỦNG_"><span style="color:black">
</span></a></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Đức Hồng Y Fulton Sheen,
diễn giả nổi tiếng trên đài truyền thanh truyền hình Hoa Kỳ, đã có lần
kể lại như sau: Tại Nam Tư trong một lần giúp lễ, một cậu bé đã vô tình
đánh rơi lọ nước. Vị linh mục tức giận tát cậu bé và thét lên: Cút đi,
đừng bao giờ trở lại đây nữa. Quả thật, cậu bé đó đã không bao giờ trở
lại nhà thờ nữa, và sau này trở thành lãnh tụ của nước Nam Tư, cậu bé
tên là Ti-Tô.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi còn nhớ khi mình là cậu giúp lễ tại nhà thờ chính
toà, lúc đó tôi lên 7 tuổi. Trong một phiên giúp lễ, tôi cũng đã có lần
đánh rơi lọ rượu. Có lẽ ngay một trái bom nguyên tử nổ cũng không to
bằng âm thanh của một lọ rượu rơi trên nền đá cẩm thạch. Tôi sợ tưởng
chết đi được, vì mấy cậu bé giúp lễ chúng tôi cứ nghĩ Đức cha là người
rất nghiêm khắc. Thế nhưng sau thánh lễ, Ngài gọi tôi lại và hỏi: "Lớn
lên con sẽ học ở trường nào". Rồi ngài nói tiếp: "Con có bao giờ nghe
nói Louvain không?" Tôi đáp: "Thưa Đức cha, chưa". Ngài nói: "Vậy thì
con hãy về nói với mẹ con rằng khi lớn lên, con sẽ vào học tại trường
Đại học Louvain".</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi không ngờ rằng hai năm sau khi chịu chức linh
mục, tôi đã được Đức giám mục giáo phận chỉ định đi học tại đại học
Louvain. Cũng một biến cố, một lỗi lầm như nhau, nhưng tôi đã đi về
hướng này, còn Ti-Tô thì đi về hướng ngược lại.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Anh_em_họ_Điền">Anh em họ Điền</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày xưa, có giòng họ Điền, anh em ăn ở với nhau từ
đời nọ sang đời kia rất là hòa thuận. Về sau, họ này chỉ còn lại có ba
anh em. Ba người vẫn chung sống với nhau vui vẻ tử tế, cho đến khi người
thứ hai lấy vợ. Người vợ tính tình ích kỷ, lại hay sinh sự, lắm lời, nên
không khí trong gia đình không còn được như xưa. Rồi một hôm người vợ
nhất quyết đòi chia gia tài của ba anh em và bắt ép chồng đi ở riêng.
Người chồng ban đầu nghĩ tình anh em bấy lâu sum họp mà không nỡ chia
lìa, song rồi vì người vợ ngày đêm cằn nhằn khó chịu, kiếm chuyện gây gỗ
trong nhà, nên rồi cũng đành phải nghe theo vợ, nói với anh em đi ở
riêng. Người anh cả khuyên can không được cũng đành phải chia của cải
cha mẹ để lại ra làm ba phần đều nhau. Chỉ còn một cây cổ thụ trước nhà,
cành lá sum sê xanh tốt, chưa biết làm cách nào để chia cho đều. Ba anh
em cùng nghĩ ngợi, rồi sau cùng quyết định gọi thợ về hạ cây xuống, cưa
xẻ thành ván để chia làm ba phần.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đến hôm định hạ cây xuống, buổi sáng ba anh em ra
vườn thì thấy cây cổ thụ đã khô héo tự bao giờ. Người anh cả bèn ôm lấy
cây mà khóc nức nở. Hai người em thấy vậy mới bảo anh: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">"Một thân cây khô héo, giá phỏng là bao mà anh phải
thương tiếc như thế"? </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người anh cả đáp lại rằng: "Có phải anh khóc vì tiếc
cây đâu. Song nghĩ vì loài cây cỏ vô tri nghe thấy sắp phải chia lìa mà
còn biết buồn phiền khô héo đi, huống gì chúng ta đây là người cùng ruột
thịt. Anh thấy cây mà suy đến cảnh ba anh em chúng ta, anh mới phải
khóc".</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nghe anh nói, hai người em hiểu ý, đưa mắt nhìn nhau
rồi cùng òa khóc. Người vợ xúi chồng đi ở riêng nghe thấy vậy, cũng rơm
rớm nước mắt, đâm ra hối hận, cúi đầu xin lỗi hai anh em và thề không
bao giờ còn tính đến việc chia lìa nhau nữa.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Từ hôm đó, ba anh em ở lại với nhau êm ấm, vui vẻ như
trước.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cây cổ thụ nọ đã khô héo cũng trở lại xanh tươi như
cũ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Thế Sự</font></i></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>