File "Khonngoan02.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Khonngoan/Khonngoan02.htm
File size: 28.06 KiB (28733 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Khôn Ngoan</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Biết_mình">
Biết mình</a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một cuộc bắt đạo rầm rộ bùng nổ trong
vùng. Ba trụ cột của tôn giáo – Thánh Kinh, Phụng Tự và Bác Ái– đến
trước mặt Chúa để trình bày nỗi lo sợ rằng một khi tôn giáo bị quét
sạch, thì cả ba cũng chẳng còn.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Đừng lo” - Chúa nói - “Ta đã có kế
hoạch gửi một Đấng xuống trần gian. Đấng ấy vĩ đại hơn cả ba nhà
ngươi.” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Đấng ấy tên là gì vậy, lạy Chúa”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“BIẾT MÌNH” - Chúa trả lời - “Đấng ấy
sẽ làm nhiều việc lớn lao hơn bất cứ gì cả ba nhà ngươi đã làm.”</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<span style="font-family: Arial"><a name="Kinh_nghiệm">Kinh nghiệm</a></span></b></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Ba nhà thông thái trẩy đi trong một
cuộc hành trình. Dù được ngưỡng mộ là các bậc thông thái ở quê hương xứ
sở mình, họ vẫn rất khiêm tốn hy vọng rằng đi một ngày đàng mình sẽ học
được một sàng khôn.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Vừa mới đặt chân sang một nước láng
giềng, họ trông thấy một tòa nhà chọc trời ở xa xa. Cái vật thể to kềnh
ấy là gì vậy nhỉ? Họ tự hỏi. Tốt nhất là cứ tiến tới và khám phá. Nhưng
không, như vậy sẽ rất nguy hiểm. Biết đâu đó là một vật sẽ phát nổ khi
người ta tới gần? Vậy thì, trước hết nên phỏng đoán xem nó là gì, rồi
hãy trực tiếp khám phá nó. Rất nhiều giả thuyết được đặt ra, được khảo
sát và được bác bỏ dựa trên nền tảng kinh nghiệm quá khứ của họ. Cuối
cùng, cũng dựa vào kinh nghiệm quá khứ rất phong phú của mình, họ kết
luận rằng dù vật thể ấy là gì đi nữa, chắc chắn chỉ có những người khổng
lồ mới có thể đặt nó ở đó.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Điều này dẫn họ tới quyết định rằng tốt
nhất là đừng bước tiếp vào xứ sở ấy. Vì thế họ quay trở về, bổ sung thêm
một cái gì đó vào kho kinh nghiệm của họ.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<i><span style="font-family: Arial"> Giả đoán khiến người ta quan sát.
Quan sát đem lại xác tín. Xác tín sinh ra kinh nghiệm. Kinh nghiệm làm
nên thái độ. Thái độ, đến lượt nó, lại củng cố giả đoán.</span></i></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Linh_hồn">
Linh hồn</a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Dov Ber là một con người rất không bình
thường. Những ai đến gặp ông đều run cầm cập. Ông là một học giả Thánh
Kinh có tiếng tăm, cứng cỏi không chút khoan nhượng trong lập trường của
mình. Không ai trông thấy ông cười bao giờ. Ông tin tưởng mãnh liệt vào
những khổ chế tự nguyện. Ông thường giữ chay liên tục nhiều ngày. Sự khổ
hạnh của Dov Ber cuối cùng đã có tác dụng trên ông. Ông ngã trọng bệnh
và các bác sĩ đành bó tay không thể chữa chạy được. Cuối cùng, có người
đề nghị: “Tại sao không cầu cứu đến Baal Shem Tov?”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Dov Ber đồng ý, dù ban đầu ông phản
kháng ý kiến đó – bởi vì ông rất dị ứng với Baal Shem, người mà ông cho
là một kẻ dị giáo. Thật vậy, trong khi Dov Ber tin rằng đời sống chỉ có
ý nghĩa xuyên qua các nỗi thống khổ, thì Baal Shem lại tìm cách xoa dịu
các nỗi đau và công khai giảng dạy rằng chính tinh thần vui tươi phấn
khởi mới đem lại ý nghĩa cho cuộc đời.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Baal đến vào lúc đã quá nửa đêm. Ông
vận áo khoác len và đội một chiếc mũ lông thú rất đẹp. Bước vào phòng
người bệnh, ông chìa ra một quyển sách. Dov Ber cầm lấy, mở sách và bắt
đầu đọc lớn tiếng.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Dov Ber đọc được chừng một phút, Baal
Shem nói cắt ngang: “Thiếu một cái gì đó rồi. Thiếu một cái gì đó trong
đức tin của ông.”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Cái gì?” Dov Ber hỏi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Linh hồn.” Baal Shem trả lời.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Hai_anh_em">
Hai anh em </a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ngày xửa ngày xưa, hai anh em nọ cùng
sống và làm việc chung trên một cánh đồng và một cối xay. Mỗi tối về,
hai anh em chia đều hoa lợi mà họ thu hoạch được trong ngày. Người em
sống độc thân; còn người anh có vợ và nhiều con cái. Bất chợt một hôm,
người em sực nghĩ: “Thật không công bằng chút nào việc chia đều hoa lợi.
Mình chỉ có một mình. Còn anh ấy phải nuôi cả vợ con nữa.” Thế rồi, mỗi
đêm khuya, người em âm thầm lấy bớt số thóc lúa của mình đem đổ vào kho
của người anh.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Gần như cũng đồng thời, người anh sực
nghĩ: “Thật không công bằng chút nào việc chia đều hoa lợi. Vì mình có
con cái cấp dưỡng cho mình trong tuổi già. Còn chú ấy sống một mình, sẽ
chẳng có ai cấp dưỡng. Chú ấy cần dự phòng cho tuổi già sau này.” Thế
rồi, mỗi đêm khuya, người anh âm thầm lấy bớt số thóc lúa của mình đem
đổ vào kho của người em.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Kết quả là, mỗi buổi sáng thức dậy, cả
hai người đều ngạc nhiên nhận thấy phần thóc lúa của mình đã được bổ
sung trở lại, không hề bị hao hụt đi. Song họ không hiểu tại sao.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đến một tối, hai người bắt gặp nhau
giữa đường, khi đang mang thóc đổ vào kho của nhau. Cả hai lập tức hiểu
ra sự việc. Và họ cảm động ôm chầm lấy nhau.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nhiều năm sau khi họ qua đời, câu
chuyện ấy dần lan rộng ra. Vì thế, khi dân chúng muốn xây dựng một thánh
đường cho thị trấn, họ đã chọn đúng chỗ mà hai anh em gặp nhau tối ngày
xưa ấy để đặt móng cho thánh đường – bởi họ nghĩ rằng không thể có chỗ
nào khác trong thị trấn linh thánh hơn chỗ này.</span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial"> Về mặt tín ngưỡng, nét phân biệt quan
trọng không phải là giữa người lễ bái và người không lễ bái – nhưng là
giữa người yêu thương và người không yêu thương.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Hoà_giải">
Hoà giải </a></span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đang bước đi trên đường, khách bộ hành
nọ gặp một người đàn ông cưỡi ngựa phóng vù qua. Đôi mắt của người cưỡi
ngựa có vẻ không lương thiện; hai bàn tay của gã dính đầy vết máu.</span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ít phút sau, cả chục người phóng ngựa
tới. Họ hỏi người khách bộ hành: “Anh có trông thấy một người với đôi
bàn tay dính đầy máu vừa phóng ngựa qua đây không? Chúng tôi đang gấp
rút đuổi theo người ấy.” </span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Đó là ai vậy?” Người khách bộ hành
hỏi.</span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Một kẻ xấu.” Người dẫn đầu trong nhóm
họ trả lời.</span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Các ngài đuổi theo để đưa người ấy ra
trước công lý phải không?”</span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Không. Chúng tôi đuổi theo để chỉ
đường cho anh ta đi.”</span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
<span style="font-family: Arial"> Chỉ có Hòa Giải – chứ không phải Công
Lý – mới cứu được thế giới. Công Lý thường chỉ là tên gọi khác của Trả
Thù. </span></i></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="PT-BR" style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Từ_bỏ">Từ bỏ</a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="PT-BR" style="font-family: Arial">Hai tu sĩ cùng sóng bước
trong một chuyến hành trình. Một trong hai người đang thực hành linh đạo
tích lũy, người kia thì theo linh đạo<i> từ bỏ. Suốt cả ngày, họ tranh
luận với nhau về linh đạo của họ. Khi trời sập tối, họ vừa</i> đến một
bờ sông.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="PT-BR" style="font-family: Arial">Người tu sĩ từ bỏ không có
một xu dính túi. Anh ta nói: “Chúng ta không có tiền để đi đò qua sông.
Nhưng nói cho cùng, thân xác con người nào có quan trọng gì! Chúng ta sẽ
trải qua đêm nay ở đây, đọc kinh cầu nguyện ca tụng Chúa, và sáng mai
chắc chắn sẽ có một nhà hảo tâm nào đó giúp trả tiền cho chúng ta qua
sông.”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="PT-BR" style="font-family: Arial">Người tu sĩ kia nói:
“Chẳng có làng mạc nào bên bờ sông này cả. Không một mái nhà, cũng chẳng
có một túp lều. Chúng ta nếu không làm mồi cho thú dữ, rắn rết, thì cũng
sẽ chết vì cóng. Qua bờ bên kia, chúng ta sẽ được ngủ đêm vừa an toàn
vừa dễ chịu. Tôi có tiền để trả tiền đò đây.”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="PT-BR" style="font-family: Arial">Khi cả hai đã sang tới bờ
bên kia, người tu sĩ tích lũy nói với bạn mình: “Anh có thấy giá trị của
việc giữ tiền chưa? Nhờ giữ tiền, tôi đã cứu được mạng sống của cả tôi
lẫn anh đấy. Điều gì xảy ra nếu tôi cũng là một người từ bỏ như anh?”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="PT-BR" style="font-family: Arial">Người kia trả lời: “Ồ,
chính sự từ bỏ của anh đã đưa chúng ta qua đây an toàn, anh đã từ bỏ
tiền của anh để trả cho người lái đò đấy, phải không? Hơn nữa, tôi không
có tiền trong túi tôi, nhưng tiền trong túi của anh đã trở thành của
tôi. Tôi cảm thấy mình không bao giờ phải khổ sở; bao giờ cũng có một
người nào đó lo cho tôi.”</span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Giác_ngộ">
Giác ngộ</a></span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"><b>
“</b>Người
ta cần phải làm gì để Giác Ngộ?” Các đệ tử hỏi. </span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Thầy đáp: “Bạn phải khám phá điều rơi
xuống nước mà không làm mặt nước gợn sóng tí nào, đi xuyên qua rừng cây
mà không làm lá cây xào xạc, đi qua cánh đồng mà không làm lắt lay dù
chỉ một cọng cỏ.” </span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Sau nhiều tuần gắng sức suy nghĩ nhưng
chẳng hiểu gì, các đệ tử hỏi: “Thưa Thầy, đó là cái gì vậy?” </span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Cái gì à?” - Thầy đáp – “Nhưng nó đâu
phải là một cái gì!” </span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Vậy thì nó không phải là cái gì cả?” </span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Có thể nói thế này.” </span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Nhưng làm sao người ta có thể tìm kiếm
nó?” </span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Ta bảo các người kiếm nó hồi nào? Nó
có thể được gặp thấy nhưng không bao giờ có thể được tìm kiếm. Bạn kiếm
nó, bạn sẽ hụt nó.”</span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="CON_CHỒN_TÀN_TẬT_">CON CHỒN TÀN TẬT </a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family: Arial; color: black">Một chuyện ngụ ngôn của
nhà thần bí Ả Rập Sa'di.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family: Arial; color: black"> Một người đi dạo trong
rừng, thấy một con chồn cụt mất bốn chân và tự hỏi làm sao nó có thể
sống được. Rồi thì ông ta thấy xuất hiện một con cọp, miệng đang ngậm
mồi. Con cọp đã ăn no nê và để lại chút thịt dư thừa cho con chồn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family: Arial; color: black"> Ngày hôm sau, Chúa cũng
gởi con cọp đến nuôi sống con chồn như thế. Người đó bắt đầu kinh ngạc
đối với lòng nhân từ bao la của Chúa và tự nghĩ: "Tôi cũng vậy, tôi nên
nằm trong một góc xó mà phó thác hoàn toàn cho Chúa để Ngài lo liệu mọi
thứ cần thiết cho tôi." </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông đã làm như thế trong
vòng một tháng và ông đã rơi vào tình trạng dở sống dở chết khi ông nghe
một Tiếng Nói: "Hỡi con, con đang đi trên con đường lầm lạc, con hãy mở
mắt ra để nhìn xem Sự Thật! Con hãy noi gương con cọp và đừng bắt chước
con chồn."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family: Arial; color: black">-Tôi thấy ở ngoài đường
một em bé trần truồng, đói khát và rét run. Tôi phẫn uất và thưa với
Chúa: "Tại sao Chúa đã để cho sự việc đó xảy ra? Tại sao Chúa không làm
gì hết?" </span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family: Arial; color: black">Chúa đã không trả lời.
Đêm đó bất ngờ Chúa nói: "Dĩ nhiên Cha có làm. Cha đã tạo dựng nên con
đấy.”</span><b><i><span style="font-family:Arial;color:navy"> </span>
</i></b></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black; font-weight: 700">
<a name="PHÉP_LẠ">PHÉP LẠ</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Một người đã băng ngàn lội
suối để kiểm chứng cho rõ thực hư về danh tiếng đồn đãi của Minh Sư. Ông
ta hỏi một đệ tử: "Minh Sư của anh đã làm được những phép lạ nào?"</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">"Này ông bạn, có những
phép lạ khác nhau. Trong xứ bạn, người ta bảo phép lạ là khi Thượng Đế
làm theo ý muốn của một người. Còn trong xứ chúng tôi, người ta bảo phép
lạ là khi một người thực thi Thánh Ý Thượng Đế!"</span></font></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black; font-weight: 700">
<a name="PHI_LÝ_">PHI LÝ </a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Minh Sư cố cọ xát một viên gạch trên sàn căn phòng mà
đệ tử đang tọa thiền.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ban đầu, đệ tử xem ra thích thú, lấy đó làm một trắc
nghiệm đối với năng lực tập trung của mình. Nhưng khi không thể chịu
đựng tiếng động được nữa, đệ tử la lên: "Trời đất ơi! Thầy làm gì vậy?
Thầy không thấy con đang thiền định hay sao?"</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Minh Sư đáp: "Thầy cọ giũa viên gạch này để làm thành
một tấm kiếng soi mặt.”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">“Thầy điên rồi! Làm sao thầy có thể làm một tấm kiếng
từ một viên gạch?” </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">“Thầy không điên hơn con đâu! Làm sao con có thể biến
cái tôi của con thành một con người thiền định?”</font></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="LINH_ĐẠO">LINH ĐẠO</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Mặc dù đó là Ngày Tịnh Khẩu của Minh-Sư, một khách
hành hương đã van lơn ngài ban bố một lời minh triết để có thể hướng dẫn
suốt hành trình cuộc sống.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Minh Sư ân cần gật đầu, lấy một tờ giấy và viết gọn
lỏn hai chữ: “Thức Tỉnh”.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lữ khách lúng túng: "Quá vắn tắt. Có thể nào xin thầy
vui lòng khai triển thêm chút xíu?” </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Minh Sư lại cầm miếng giấy lên và viết: “thức tỉnh,
thức tỉnh, thức tỉnh.”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người khách lạ không hiểu ất giáp gì cả nên nói:
"Nhưng những chữ đó nghĩa là gì?"</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Minh Sư với lấy tờ giấy và viết: “thức tỉnh, thức
tỉnh, thức tỉnh nghĩa là THỨC TỈNH”</font></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="ĐOÀN_SỦNG">ĐOÀN SỦNG</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một đệ tử là người Do Thái hỏi: "Con phải làm việc
lành nào để được Thượng Đế chấp nhận?"</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Minh Sư trả lời: "Làm sao thầy biết được. Thánh Kinh
nói rằng tổ phụ Abraham thực thi lòng hiếu khách và Thiên Chúa ở với
ông. Tiên tri Elia say mê việc cầu nguyện và Thiên Chúa ở với ông. Vua
David chăm lo việc trị nước và Thiên Chúa cũng ở với ông nữa.”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">“Có cách gì con có thể tìm ra việc mà Thượng Đế đã
phân định cho riêng con không.”</font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Có chứ. Hãy tìm kiếm trong nội tâm con
khuynh hướng sâu thẳm nhất, rồi nương theo đó mà hành động.</span></p>
<p style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>