File "Khonngoan01.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Khonngoan/Khonngoan01.htm
File size: 31.29 KiB (32044 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
	{}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
h3
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:13.5pt;
	font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
	Truyện Minh Hoạ - Khôn Ngoan</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
		<h1 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial" size="3"><a name="Chim_Sơn_Ca_">Chim Sơn Ca</a></font></h1>
		<h1 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: 400"><font size="3">Bụi 
		trường xuân vừa ra hoa, Sơn Ca lập tức đoán ra ngay cái nguy cơ rình rập 
		loài có lông vũ. Tập hợp các loài chim lại, nó lên tiếng thuyết phục 
		chúng: </font></span></h1>
		<h1 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: 400"><font size="3">- Tốt 
		hơn hết là nên hạ cây sồi có bụi trường xuân mọc trên đó. Nếu không làm 
		nổi việc đó thì nên bay đến gặp loài người để cầu xin họ đừng dùng bụi 
		trường xuân để săn chim. </font></span></h1>
		<h1 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: 400"><font size="3">Nhưng 
		các lồi chim không nghe lời và chế nhạo nó. Sơn Ca liền bay đi để gặp 
		loài người để xin điều đó. Nhờ sự khôn lanh của nó, loài người đã chịu 
		để nó sống bên cạnh mình. Chính vì thế các loài chim khác đều bị loài 
		người bắt ăn thịt, chỉ riêng có loài Sơn Ca xin được nương náu bên cạnh 
		loài người là không bị đụng đến, được loài người cho phép xây tổ bình 
		yên trong nhà của họ. </font></span></h1>
		<h1 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: 400"><font size="3">Truyện 
		ngụ ngôn này cho thấy ai có khả năng nhìn thấy trước sự việc thì dễ dàng 
		tránh khỏi những cảnh hiểm nghèo.</font></span></h1>
		<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><i>Sưu tầm</i></font></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Lừa_và_Hải_Cẩu">Lừa và Hải Cẩu</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong style="font-weight: 400">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một cái cây đẹp mọc 
		ngay giữa đồng</strong></font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">Bác Lừa 
		ta chạy băng đồng, mải nhìn ngang nhìn ngửa nên đâm bổ vào, nẩy đom đóm 
		mắt. </font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">Lừa 
		giận lắm, bác ta đến bờ sông, gọi Hải Cẩu:</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Hải 
		Cẩu ơi ! Anh có biết giữa cánh đồng có một cái cây mọc không? </font>
		</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Sao 
		lại không biết!</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Thế 
		thì anh đi hạ cái cây ấy đi ! Răng anh sắc lắm mà...</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Để 
		làm gì? </font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tôi 
		vừa va phải nó, sưng hết cả mặt mũi lên đây này! Khốn khổ làm sao!</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Anh 
		nhìn đi đâu? </font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Nhìn 
		đâu... nhìn đâu... Tôi mới mải nhìn có một tý mà ra nông nỗi này đây... 
		Đi mà hạ cái cây đi cho rồi!</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Hạ đi 
		thì tiếc lắm. Nó làm đẹp cho cả cánh đồng.</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Nhưng 
		nó cản trở việc đi lại của tôi. Hạ nó đi anh !</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tôi 
		không muốn.</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Khó 
		nhọc lắm sao? </font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Không 
		khó nhọc nhưng tôi sẽ không hạ. </font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tại 
		sao? </font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tại 
		vì nếu tôi hạ cái cây ấy xuống thì anh sẽ lại va vào gốc.</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Thế 
		thì anh hãy đào cả gốc nó đi !</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tôi 
		mà đào cả gốc thì anh lại rơi xuống hố, què chân. </font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tại 
		sao? </font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tại 
		vì anh là con Lừa !</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right"><i>
		<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Một_câu_trả_lời">Một câu trả lời</a></font></b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một 
		hôm, chú Gà Con cứ bám riết lấy anh Gà Trống to tướng mà hỏi.</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tại 
		sao mỏ chị Diệc dài và hai chân chị ấy cao kều, còn của em lại nhỏ xíu?</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Lui 
		ra!</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tại 
		sao anh Thỏ lại có những hai cái tai dài còn em thì ngay cả một cái vành 
		tai ngắn nhất cũng không có?</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Đừng 
		quấy rầy nữa!</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Vì 
		sao Mèo Con có cả một bộ lông đẹp thế mà em thì chỉ có mấy cái lông lơ 
		thơ thế này?</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Thôi 
		đi!</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tại 
		sao anh Chó Con biết ngoe nguẩy đuôi còn em thì chẳng có tí đuôi nào cả?</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Thôi 
		im đi!</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tại 
		sao anh Dê Con có sừng mà em thì ngay cả một cái sừng xấu nhất cũng 
		chẳng có?</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Thôi 
		đi! Lui ra! - Anh Gà Trống tức điên lên.</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Lúc 
		nào cũng lui ra... lui ra! Tại sao người lớn ai cũng trả lời những câu 
		hỏi của trẻ con, còn anh thì lại không? - Gà Con trách móc.</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">- Tại 
		vì em không hỏi mà chỉ có ganh tỵ! - Gà Trống trả lời nghiêm khắc.</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">Và đó 
		hoàn toàn là sự thật!</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right"><i>
		<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
		<a name="Sẵn_Lòng_Giúp_Đỡ">Sẵn Lòng Giúp Đỡ</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
		Chạy khắp rừng thấm mệt, anh Nai muốn nghỉ ngơi chút đỉnh. Anh nằm xuống 
		bãi cỏ rồi nhờ Thỏ: - Chú mày làm ơn nửa giờ nữa đánh thức anh dậy nhé!
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal"><script>
	function Openwin(url){
		popupWin = window.open(url,'new_page','width=325,height=300,scrollbars=no,status=no')
	}
</script></span><span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Thỏ mừng 
		rối rít: được anh Nai nhờ đâu phải chuyện chơi!<br>
		<br>
		- Anh cứ ngủ đi! Ngủ đi! Thế nào em cũng đánh thức anh dậy đúng giờ! - 
		Thỏ hứa.<br>
		<br>
		Nai duỗi chân rồi nhắm mắt. <br>
		<br>
		- Để em lót cỏ cho anh ngủ nhé? - Thỏ đề nghị, rồi kéo cỏ đến nhét dưới 
		hông Nai. <br>
		<br>
		- Cảm ơn, thôi không cần! - Anh Nai nói vẻ ngái ngủ. <br>
		<br>
		- Không cần là thế nào? Nằm trên cỏ êm hơn chứ!<br>
		<br>
		- Thôi được! Thôi được rồi... Tôi buồn ngủ...<br>
		<br>
		- Hay để em mang cho anh cái gì uống trước khi ngủ? Gần đây có con suối. 
		Em chỉ chạy nhoáng một cái là có liền!<br>
		<br>
		- Thôi được rồi, không cần đâu... Tôi buồn ngủ lắm rồi...<br>
		<br>
		- Thì anh cứ ngủ đi! Ngủ đi! Hay anh muốn em kể chuyện thần thoại cho 
		anh nghe? Như thế anh sẽ dễ ngủ hơn! - Thỏ vẫn ngồi năn nỉ. <br>
		<br>
		- Thôi được... Cảm ơn... Tôi ngủ thế này cũng được...<br>
		<br>
		- Hay là mấy cái sừng nó làm anh khó ngủ? <br>
		<br>
		Nghe đến đấy, Nai đứng dậy bỏ chạy một mạch. <br>
		<br>
		- Anh đi đâu thế? - Thỏ ngạc nhiên hỏi - Chưa được hai mươi phút mà!</span></p>
		<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align:right"><i>
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">&nbsp;</span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Mikhankốp</span></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
		<a name="Chiếc_Vòng">Chiếc Vòng</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân 
		tín của mình. Vua bèn nói với ông: &quot;Benaiah này, ta muốn ông mang về cho 
		ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để 
		tìm thấy chiếc vòng đó. &quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Benaiah trả lời: &quot;Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức 
		vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy 
		chắc phải có gì đặc biệt? &quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Nhà Vua đáp: &quot;Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào 
		nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui&quot;. Vua 
		Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại 
		trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một 
		chút bẽ bàng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào 
		để tìm ra một chiếc vòng như thế.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong 
		những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng 
		rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân 
		lại hỏi &quot;Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người 
		hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi 
		nỗi buồn không? &quot;. Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản 
		dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, 
		khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot. &quot;Nào, 
		ông bạn của ta, &quot; Vua Salomon nói, &quot;Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu 
		chưa? &quot;. Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng 
		cười.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: &quot;Nó 
		đây thưa đức vua&quot;. Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên 
		khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: &quot;Điều đó rồi cũng qua 
		đi&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn 
		ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào 
		đó, ông cũng chỉ là cát bụi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
		<a name="Một_cách_xử_sự">Một cách xử sự</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Mr.Thomas là một 
		chủ nông trại giàu có. Ông và vợ mình đối xử rất thân thiện với mọi 
		người nên ai cũng yêu mến họ cả.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một hôm ông thấy 
		vợ mình, bà Thomas sai người giúp việc đến cuối làng, nhà bà John - một 
		tá điền của ông - để mượn một cái bào rau củ. Sau khi người này đi khỏi, 
		ông hỏi vợ :</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Anh không nghĩ 
		rằng nhà ta lại không có một cái bào hay không đủ khả năng mua mà em lại 
		sai người đi mượn cho thêm phiền phức như thế. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Bà Thomas từ tốn 
		trả lời :</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Đây, anh xem, 
		cái bào của nhà ta vẫn còn rất tốt. Em biết mọi người ở vùng này đều yêu 
		quí chúng ta vì chúng ta đem lại nhiều vật chất cho họ hơn các ông chủ 
		khác; nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được yêu mến bằng một thứ 
		tình cảm cao hơn, tình làng xóm. Mà điều đó chỉ có thể khi nào chúng ta 
		và họ không có khoảng cách giữa chủ và tớ, giữa giàu và nghèo. Như vậy 
		chuyện cái bào rau củ chỉ là cái cớ để anh và em đến gần với mọi người 
		hơn mà thôi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
		<a name="Ông_ấy_cần_tôi">Ông ấy cần tôi</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Cô y tá nọ hướng 
		dẫn một chàng thanh niên với vẻ mặt hốt hoảng âu sầu tới bên giường bệnh 
		của ông già. Cô nói: &quot;Ông ơi! Con trai ông đã tới đây này!&quot; Cô phải nhắc 
		lại nhiều bận thì ông già bệnh nhân mới mở mắt ra nhìn. Ông bị ảnh hưởng 
		thuốc mê và cơn đau nên chỉ nhìn thấy lờ mờ người thanh niên đứng bên 
		bình dưỡng khí ở đầu giường. Ông giơ tay quờ quạng nắm lấy bàn tay người 
		thanh niên, xiết chặt, không rời tay ra như cần một sự an ủi. Cô y tá 
		lăng xăng mang một chiếc ghế lại gần giường bệnh cho người thanh niên 
		ngồi. Rồi suốt đêm đó, người thanh niên ngồi giữ bàn tay ông già và nói 
		những lời an ủi đầy hứa hẹn. Người bệnh già thì chẳng nói được câu gì, 
		chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay người thanh niên.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sáng ngày ra, 
		người bệnh nhân thở hắt ra và chết. Người thanh niên bùi ngùi đặt cái 
		bàn tay bất động nọ xuống bên giường, và đi báo tin cho cô y tá. Trong 
		khi cô ý tá làm thủ tục giấy tờ, người thanh niên tần ngần đứng bên 
		cạnh. Khi cô làm xong thủ tục, cô ngỏ lời chia buồn với chàng thanh 
		niên, thì chàng này hỏi cô rằng: &quot;Ông ấy là ai vậy? Tên là gì?&quot;. Cô y tá 
		ngạc nhiên: &quot;Tôi tưởng ông ta là cha anh?&quot;. Chàng thanh niên trả lời: 
		&quot;Không, ông ta không phải là cha tôi, tôi chưa hề gặp ông ta bao giờ, 
		tôi vào thăm người bạn có lẽ cùng họ, nên cô dẫn tôi nhầm tới đây.&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Cô y tá kêu lên: 
		&quot;Ồ, thế sao anh không cho tôi biết khi tôi dẫn anh tới đây!&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chàng thanh niên 
		nọ chậm rãi: &quot;Khi tôi được biết ông ta bệnh nặng khó qua khỏi, mà ông ta 
		lại đang mong mỏi sự có mặt người con trai chưa tới được. Ông ta đã yếu 
		quá cũng không nhận ra được ai cả, tôi cảm thấy ông ta rất cần tôi, nên 
		tôi ở lại cũng có sao đâu!&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<h1 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial" size="3"><a name="Muối">Muối</a></font></h1>
		<p class="intro4" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh 
		ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc 
		sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.</font></p>
		<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học 
		mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một 
		thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.</font></p>
		<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.</font></p>
		<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Lập tức, chàng trai làm theo.</font></p>
		<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.</font></p>
		<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ 
		một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.</font></p>
		<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề 
		mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.</font></p>
		<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Người thầy chậm rãi nói:</font></p>
		<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc 
		sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người 
		hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống 
		như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. 
		Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến 
		cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì 
		có ích.</font></p>
		<p class="pbody" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
		<hr>
		<h1 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial" size="3"><a name="Hai_hạt_muối">Hai hạt muối</a></font></h1>
		<p class="intro4" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial;
color:black">Hạt muối Bé nói với hạt muối To: “Em đến chia tay chị nè, em sắp 
		được hòa trong đại dương”. Muối To trố mắt: “Em dại quá, sao lại để đánh 
		mất mình như thế. Em muốn thì em cứ làm, chị không điên!“.</span></p>
		<p class="pbody" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial;
color:black">Muối To thu mình co quắp lại, nhất định không để biển hòa tan. Muối 
		To lên bờ, sống trong vuông muối. Nó vẫn ngạo nghễ, to cứng và nhìn 
		chúng bạn bé tí ti đầy khinh khỉnh. Thu hoạch, diêm dân gạt nó ra ngoài, 
		xếp vào loại phế phẩm, còn những hạt muối tinh trắng kia được đội lên 
		đầu, hay bê bên lưng rồi đóng vào bao sạch đẹp... Lần đầu tiên nó thấy 
		mình bị xúc phạm!</span></p>
		<p class="pbody" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial;
color:black">Sau một thời gian lăn lóc hết xó chợ này đến xó chợ khác, cuối cùng 
		người ta cho nó vào nồi cám heo. Phải hóa thân phục vụ cho lũ heo dơ bẩn 
		này ư? Nó tủi nhục ê chề!.. Lòng kiêu hãnh không cho phép nó “tế thân” 
		cho lũ heo hạ tiện. Nó thu mình co cứng hơn mặc cho nước sôi trăm độ 
		cũng không lấy được, dù là cái vảy da của nó.</span></p>
		<p class="pbody" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial;
color:black">Khi rửa máng heo, người ta phát hiện nó, và chẳng cần nghĩ suy, ném 
		nó ra đường lộ. Người người qua lại đạp lên nó.</span></p>
		<p class="pbody" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:Arial;
color:black">Trời đổ mưa, muối Bé - bây giờ là hạt mưa - gặp lại muối To mừng 
		rỡ, ngạc nhiên: “Ôi chị muối To của em, sao chị lại nằm trơ trốc một 
		mình ở chốn này!”. Muối To sụt sùi kể: “Số kiếp của chị khổ lắm, tủi 
		nhục lắm... hư, hư... còn em sống thế nào?”. “Tuyệt lắm chị ơi! - muối 
		Bé hí hửng - khi em hòa tan trong nước biển, em được bay lên trời, thỏa 
		thích ngắm Trái đất trên cao, đẹp lắm. Sau đó em thành mưa tưới mát cho 
		Trái đất thêm xanh tươi. Chưa hết, em còn đi chu du nhiều nơi trên Trái 
		đất trước khi về biển, chuẩn bị một hành trình tuyệt vời khác... Thôi em 
		chào chị, em phải đi để sớm về với cội nguồn”.</span></p>
		<p class="pbody" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black">Nhìn 
		muối Bé hòa mình với dòng chảy, xa dần... bỗng dưng muối To thèm khát 
		cuộc sống như muối Bé, muốn hòa tan, hòa tan... Nhưng... chao ôi, quá 
		muộn rồi? Nó đã trở thành sỏi đá, mãi sống trong cô đơn, mãi bị người ta 
		chà đạp!</span></p>
		<p class="pbody" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:12.0pt">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
		<a name="Thuộc_về_ai">Thuộc về ai</a></span></p>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">Ngày xưa, 
		đức Phật đi giáo hóa ở vùng theo đạo Bà-la-môn. Sau khi nghe pháp của 
		Ngài, dân chúng bỏ đạo Bà-la-môn qui y Phật. Các thầy Bà-la-môn tức lắm. 
		Hôm sau Phật đi khất thực, một thầy Bà-la-môn chạy theo sau lưng kêu tên 
		Phật chửi. Ông chửi hoài mà Phật vẫn đi ung dung thản nhiên, không quan 
		tâm gì hết. Phật càng lặng thinh ông càng tức. Cuối cùng ông chạy đến 
		đón đường Phật hỏi:</span></font></h3>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">- Cù-đàm, 
		Ngài có điếc không?</span></font></h3>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">Phật nói:</span></font></h3>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">- Không.</span></font></h3>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">- Không 
		điếc, tại sao tôi chửi Ngài không trả lời?</span></font></h3>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">Phật bảo:</span></font></h3>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">- Này 
		Bà-la-môn, nếu ở nhà ông có giỗ mời người thân tới dự. Khi họ ra về, ông 
		đem quà tặng nhưng họ không nhận thì quà đó thuộc về ai?</span></font></h3>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">- Họ không 
		nhận thì quà đó thuộc về tôi chớ về ai?</span></font></h3>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">Phật nói:</span></font></h3>
		<h3 style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: 400"><font size="3">- Cũng 
		vậy, ông chửi ta nhưng ta không nhận thì lời lẽ đó thuộc về ai?</font></span></h3>
		<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt"><i><font face="Arial">
		Sưu tầm</font></i></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager