File "hyvong_01.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Hyvong/hyvong_01.htm
File size: 33.9 KiB (34710 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-top:24.0pt;
margin-right:0in;
margin-bottom:0in;
margin-left:0in;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Cambria","serif";
color:#365F91;
}
span.verse
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Hy Vọng</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Hy_vọng">Hy vọng</a></font></b></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chúng ta ai cũng biết câu ngạn ngữ: “Thùng rỗng kêu
to”. Mà đúng vậy, những cái thùng thiếc rỗng thường kêu to nhất!</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trong đời sống của một người, những lãnh vực không
được “đổ đầy” ơn phước đã trở thành những cái thùng rỗng. Những cái
thùng rỗng này khua vang chát chúa, đến nỗi át mất tiếng vang của những
cái thùng đã được đổ đầy “chắc nịch” những ơn phước từ Trời. Khi điều
này xảy ra, mọi suy nghĩ của người đó chỉ tập trung vào cái tiếng ồn ào
của cái thùng thiếc rỗng. Kết quả là người đó đã không nhận ra những ơn
phước khác đang tuôn tràn trong đời sống để bày tỏ lòng tri ân đến
Thượng Đế.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đôi khi chỉ một cái lon thiếc rỗng bé tí lại kêu to
hơn một cái thùng to tổ bố chứa đầy bao phước hạnh.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đây là lý do tại sao nhiều người chỉ cảm ơn Thiên
Chúa khi gặt hái điều mình mong muốn nhưng thất bại trong việc bày tỏ
thái độ biết ơn trong mọi hoàn cảnh.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thậm chí nếu chúng ta không có được điều mình mong
muốn để cảm tạ Thượng Đế, chúng ta vẫn luôn luôn có thật nhiều điều khác
cần ghi nhớ, do vậy chúng ta nên bày tỏ lòng biết ơn Thiên Chúa trong
mọi hoàn cảnh như sứ đồ Phao-lô nhắc nhở: <span class="verse">“Hãy tạ ơn
trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn
trong Chúa Cứu Thế Giêsu”</span> (1 Tx 5:18)</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chúng ta không nên để những điều bất như ý cướp mất
sự thỏa lòng trong đời sống, nhưng luôn luôn cảm tạ vì ý muốn tốt lành
của Ngài trong đời sống chúng ta.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nếu chúng ta quan sát thật cẩn thận, lắng nghe thật
chăm chú và xem xét thật tường tận, chúng ta sẽ khám phá rằng có nhiều
chiếc thùng trong đời sống chúng ta đã được đổ thật đầy. Khi nhận ra
được như vậy, chúng ta không còn kêu to chát chúa như những cái thùng
rỗng nữa.</font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Hãy_Biết_Ơn_Về_Những_Gì_Bạn_Đang_Có">Hãy
Biết Ơn Về Những Gì Bạn Đang Có</a></font></b></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một đứa bé trai bị mù, ngồi bên lề đường, với một cái
nón đặt gần chân nó. Nó dựng một tấm bảng có ghi như vầy: “Tôi bị mù,
xin giúp tôi”. Trong cái nón của nó, lúc đó chỉ có thưa thớt một vài
đồng bạc cắc.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một người đàn ông đi qua. Ông ta thò tay vào túi, lấy
ra vài đồng bạc rồi thả vào cái nón. Sau đó, ông với tay lấy cái bảng,
xoay mặt sau ra phía trước và ghi một vài chữ lên đó. Ông để tấm bảng
lại chỗ cũ để những ai qua lại có thể đọc được hàng chữ mới ông vừa viết
lên đó.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sau đó cái nón của đứa bé mù bắt đầu có nhiều tiền.
Bây giờ, có nhiều người hơn hồi sáng cho tiền đứa bé mù này. Buổi chiều
hôm ấy, người đàn ông đã đổi hàng chữ trên tấm bảng, quay trở lại tìm
đứa bé để xem tình hình ra sao. Đứa bé mù nhận ra bước chân của người
đàn ông này và hỏi: “Có phải chính ông đã đổi những hàng chữ trên tấm
bảng này? Ông đã viết gì trên tấm bảng vậy?”</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người đàn ông bèn đáp: “Chú chỉ ghi ra sự thật mà
thôi. Những gì chú ghi ra trên tấm bảng cũng giống như câu cháu đã ghi,
nhưng chỉ theo một cách thức khác thôi”</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người đàn ông đã viết trên tấm bảng như sau: “Hôm nay
là một ngày đẹp trời nhưng tôi không thấy được”.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Quý vị và các bạn có nghĩ rằng hàng chữ của đứa bé và
hàng chữ của người đàn ông có cùng nói lên một điều không?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Dĩ nhiên, cả hai hàng chữ đều cho người ta biết cậu
bé bị mù. Nhưng hàng chữ thứ nhất chỉ nói rằng đứa bé bị mù, vậy thôi.
Nhưng hàng chữ thứ hai nói với mọi người rằng họ thật là may mắn bởi vì
họ không bị mù. Bây giờ quý vị có còn ngạc nhiên vì sao hàng chữ thứ
hai, do người đàn ông viết, gặt hái nhiều kết quả cho cậu bé mù.</font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Những_Con_Bọ_Chét">Những Con Bọ Chét</a></b></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Corrie ten Booms là một tác giả nổi tiếng với những
quyển sách hồi ký, kể lại kinh nghiệm che dấu người Do-thái, để rồi sau
đó bị Đức quốc xã bắt được và bị tống giam ở các trại tù tập trung trong
Đệ Nhị Thế Chiến. Bà và người chị Betsy bị đưa vào trại tập trung
Ravensbruck. Khu vực trại hai người bị giam thật là đông đúc, dơ bẩn và
kinh khủng nhất là đầy bọ chét. Một buổi sáng nọ, trong khi bà và người
chị thầm giở cuốn Kinh Thánh mà bà giấu được mang theo trong người, thì
hai người đọc đến câu trong sách 1 Tê-xa-lô-ni-ca nhắc nhở phải tạ ơn
Thượng Đế luôn luôn, dầu trong bất cứ hoàn cảnh nào.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chị Betsy nhắc: “Nè em Corrie, chúng ta phải tạ ơn
Thượng Đế vì khu vực trại tù này và thậm chí về những con bọ chét nữa”.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bà Corrie liền nói lại: “Không cách nào em có thể cảm
ơn Ngài vì những con bọ chét kinh khủng này được”. Nhưng vì chị Betsy cứ
thuyết phục, nên cuối cùng Corrie miễn cưỡng cùng chị Betsy thầm cảm ơn
Chúa về khu trại toàn những con bọ chét thật đáng gớm ghê này.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Những tuần lễ sau đó, Corrie và Betsy cảm thấy hình
như khu vực trại nơi mình bị giam, dường như sự canh gác được thả lỏng,
thậm chí họ dám tổ chức học Kinh Thánh công khai và tổ chức cầu nguyện
với nhiều người trong khu vực này. Đây quả thật là nơi trú ẩn an toàn
cho họ trong cơn phong ba của cuộc đời. Vài tháng sau đó, họ biết được
bọn lính gác không thích bén mảng tới khu vực trại này vì chúng ớn những
con bọ chét kinh khủng kia!</font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Bốn_ngọn_nến">Bốn ngọn nến</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trong 1 căn phòng thinh lặng có 4 ngọn nến đang
cháy...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngọn nến thứ nhất nói :</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">+Tôi là biểu tượng của hòa bình! thế giới này rất cần
tôi</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngọn nến thứ 2 nói:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">+Tôi là biểu tượng của lòng trung thành! hơn tất cả
mọi người đều cần đến tôi.<br>
Ngọn nến thứ 3 lên tiếng:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">+Tôi là biểu tượng của tình yêu! hãy tưởng tượng xem
thế giới này sẽ ra sao nếu không có tình yêu, thế giới thật sự rất cần
đến tôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đột nhiên cánh cửa căn phòng mở tung 1 làn gió lùa
vào thổi tắt cả 3 ngọn nến,cậu bé chạy vào ngạc nhiên hỏi:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">+Tại sao 3 ngọn nến lại tắt?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cậu bé òa lên khóc,lúc này ngọn nến thứ 4 mới lên
tiếng:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">+Đừng khóc cậu bé,khi nào tôi còn cháy sáng thì cậu
vẫn còn có thể thắp sáng cả 3 ngọn nến kia lại bởi vì tôi chính là: HIỆN
THÂN CỦA HY VỌNG</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chúng ta có thể mất: hòa bình, lòng trung thành thậm
chí cả tình yêu, nhưng chỉ cần còn giữ lại được niềm hy vọng thì ta vẫn
có thể lấy lại được tất cả những thứ đã mất.<br>
Đừng bao giờ từ bỏ hy vọng...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lúc này cậu bé không khóc nữa và cầm ngọn nến thứ 4
lần lượt thắp sáng cả 3 ngọn nến còn lại...</font></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt"><b>
<span style="font-family:Arial"><a name="Người_ăn_cắp_cừu">Người ăn cắp
cừu</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Tại một vùng nông thôn nước Mỹ, có hai
anh em nhà kia vì quá đói kém, bần cùng đã rủ nhau đi ăn cắp cừu của
nông dân trong vùng. Không may hai anh em bị bắt. Dân trong làng đưa ra
một hình phạt là khắc lên trán tội nhân hai mẫu tự “ST”, có nghĩa là
quân trộm cắp (viết tắt từ chữ stealer). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Không chịu nổi sự nhục nhã này, người
anh đã trốn sang một vùng khác sinh sống hòng chôn chặt dĩ vãng. Thế
nhưng anh chẳng bao giờ quên được nỗi nhục nhã mỗi khi ai đó hỏi anh về
ý nghĩa hai chữ “ST” đáng nguyền rủa này. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Còn người em, anh tự nói với bản thân
mình: “Tôi không thể từ bỏ sự tin cẩn của những người xung quanh và của
chính tôi”. Thế là anh tiếp tục ở lại xứ sở của mình. Chẳng mấy chốc anh
đã xây dựng cho mình một sự nghiệp cũng như tiếng thơm là một người nhân
hậu. Anh sẵn sàng giúp đỡ người khác với tất cả những gì mình có thể.
Tuy nhiên, cho dẫu thời gian có qua đi, hai mẫu tự “ST” vẫn còn in dấu
trên vầng trán anh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Ngày kia, có một người lạ mặt hỏi một cụ
già trong làng về ý nghĩa hai mẫu tự này. Cụ già suy nghĩ một hồi rồi
trả lời: “Tôi không biết rõ lai lịch của hai chữ viết tắt ấy, nhưng cứ
nhìn vào cuộc sống của anh ta, tôi đoán hai chữ đó có nghĩa là người
thánh thiện (saint)”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 9.0pt">
<i><span style="font-family:Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Hi_vọng">Hi vọng</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một buổi sáng khi tôi dùng buổi điểm tâm, tôi nghe
lỏm được câu chuyện giữa hai bác sĩ điều trị ung thư. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một người than thở chua chát: “Anh biết không, tôi
không hiểu nổi nữa. Chúng ta sử dụng cùng những loại thuốc, cùng liều
lượng, cùng thời gian và cùng tiêu chuẩn. Vậy mà tôi chỉ có 22 phần trăm
bệnh nhân có phản ứng tốt còn anh có tới 74 phần trăm. Điều chưa từng có
trong việc điều trị bệnh ung thư di căn. Anh làm điều đó như thế nào?".</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vị bác sĩ đồng nghiệp kia giải thích: “Cả hai chúng
ta đang sử dụng bốn loại thuốc Etoposide, Platinum, Oncovin và
Hydroxyurea. Anh gọi nó là EPOH. Tôi bảo với những bệnh nhân tôi gởi cho
họ HOPE, nghĩa là hy vọng". </font></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Hãy_tự_mình_quyết_định">Hãy tự mình quyết
định</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trong khi đợi bạn tôi ở sân bay, tôi đã chứng kiến
những khoảnh khắc đáng quí nhất đời mình. Và chuyện đó xảy ra chỉ cách
tôi khoảng nửa mét. Tôi thấy một người đàn ông xách hai chiếc túi nhỏ.
Anh ta dừng lại ngay cạnh tôi, nói người nhà anh đang chờ. <br>
<br>
Đầu tiên anh ta cúi xuống đứa con trai nhỏ nhất chỉ khoảng 5 hay 6 tuổi,
hôn nó thật thắm thiết. Hai cha con ôm chặt lấy nhau trông thật tình
cảm. Rồi người cha lùi lại một bước, nhìn vào mắt cậu bé và nói: "Gặp
lại con thật vui quá, bố nhớ con lắm!". Cậu bé bẽn lẽn cười, cúi xuống
và nói: "Con cũng thế ạ !". </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người đàn ông đứng thẳng dậy nhìn câu bé lớn hơn và
nói: "Con đã thực sự trưởng thành rồi đấy chàng trai nhỏ, cha yêu con
lắm!". Rồi anh ôm cậu bé thật lâu, còn khẽ cọ râu vào má nó nữa. Một bé
gái, nhắm chỉ khoảng 1 tuổi nắm tay mẹ đứng gần đó, cứ nhìn theo cha vẻ
rất hào hứng. Người đàn ông bế cô bé lên và nói: "Chào bé yêu của bố!",
rồi áp chặt cô bé vào ngực mình rất lâu. Rồi người đàn ông nói tiếp:
"Bao giờ cũng phải để dành điều quan trọng nhất cho người cuối cùng!",
nói xong anh choàng tay ôm hôn vợ mình thật chặt. Họ cầm tay nhau cười
thật hạnh phúc. <br>
<br>
Lúc đầu tôi ngỡ rằng đây là cặp vợ chồng mới cưới, nhưng không thể bởi
cậu con trai lớn đã hơn 10 tuổi rồi. Đột nhiên tôi như bị "say" trước
tình yêu của một gia đình, và tôi thấy giọng mình cất lên không hề chủ
ý: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Xin chào, anh chị cưới nhau bao lâu rồi?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Chúng tôi quen nhau 14 năm và đã cưới nhau 12 năm
nay - Người đàn ông trả lời, vẫn nắm chặt tay vợ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Vậy anh xa nhà bao lâu rồi?- Tôi hỏi tiếp.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Anh ta cười, lắc đầu vẻ hối lỗi: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Đã hai ngày chẵn rồi đấy.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hai ngày? Tôi thật sửng sốt! Nhìn họ mừng rỡ thế nào
khi gặp nhau, tôi đã nghĩ họ phải xa nhau nhiều tuần liền, nếu không nói
là nhiều tháng hay nhiều năm. Tuy nhiên để tỏ sự trân trọng, tôi kết
thúc câu chuyện: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Hy vọng mai sau kia khi kết hôn, tôi cũng được như
anh chị! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người đàn ông nhìn vào mặt tôi với tia nhìn quả quyết
nhất:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Đừng hi vọng. Hãy tự mình quyết định! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Rồi anh mỉm cười:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">-Chúc may mắn! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sau đó gia đình anh cùng hướng ra cửa sân bay. Tôi
nhìn theo đến khi họ đi khuất, đúng lúc đó bạn tôi hỏi: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Cậu đang nhìn gì thế?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi cười:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Tương lai! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Ứơc_mơ_và_sự_thành_công">Ứơc mơ và sự
thành công</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ước mơ thường gắn liền với tuổi thơ. Trẻ em đã có một
thời gian được tự do nhất trong thế giới hoài bão huyền ảo của mình.
Không may người lớn xuất hiện và đã phá tan tất cả. Họ thường khuyên,
nhiều khi bắt con cái của mình phải nghĩ một cách thực tế nhất. Phải trở
thành những con người giống họ, có cách suy nghĩ như vậy thì may ra mới
bươn trải được trên đường đời. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người lớn có cách sống như vậy không phải là sự bất
ngờ, bởi lẽ họ chỉ sống với những công việc thường nhật, những khó
khăn... </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trước mắt họ là một thế giới không màu sắc, và chính
cái hiện tại đó đã không cho phép họ ước mơ. Cái việc tưởng chừng quá dễ
dàng ấy vậy mà lại khó nhọc đến nhường nào. Như một quy luật, trẻ em
trưởng thành dần trong môi trường ấy và theo thời gian chúng tự nguyện
vứt bỏ những ước mơ thủa thiếu thời của mình. Để rồi dần dần mãn nguyện
với phận nghèo hèn mà bản thân đã gián tiếp hoặc trực tiếp chọn. </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Oscar Wilde đã từng nói: "Có những người ngay cả khi
nằm cạnh rãnh nước bẩn họ vẫn cứ với tay lên bầu trời bao la kia để hái
sao”. Có lẽ cũng chỉ nhờ những người trong đám "mơ hão” đó nhân loại mới
ở vị trí của ngày hôm nay. Chỉ nhờ những ước mơ tưởng chừng như nực cười
đó mà cái không có thể đã trở thành cái có thể. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đương nhiên chỉ có những ước mơ không thì chưa đủ,
nhưng chỉ có những thứ đó mới chắp cho bạn đôi cánh bay lên bầu trời bao
la kia để hái những vì sao lấp lánh. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Ước_mơ_">Ước mơ </a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mỗi chúng ta ai cũng muốn phác họa cho bản thân một
cuộc sống hoàn mỹ. Đó là những ước mơ, nhiều khi đã gắn liền từ thời thơ
ấu. Thật đáng tiếc vì đa số mọi người đều quyết định đi theo con đường
đời không phải của riêng mình mà do người khác vạch ra. Mọi người thường
quên rằng, dù có chọn con đường nào đi nữa thì cái giá của nó vẫn giống
nhau: trong cả hai trường hợp đều có gian nan thử thách, những giây phút
hạnh phúc, những giờ cô đơn và nhiều điều ngang trái khác. Chỉ khi nào
ước mơ trở thành hiện thực, tất cả những khó khăn trắc trở đó mới trở
nên có ý nghĩa. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cũng có thể bạn đã từng nghe câu chuyện về 3 người
đàn ông đập đá. Ai cũng được hỏi họ đang làm gì. Người thứ nhất mệt mỏi
nói: "Anh không nhìn thấy sao? Tôi đang đập đá!”. Người thứ hai nói với
một vẻ chán chường: "Anh không nhìn thấy sao? Tôi đang kiếm tiền để
sống”. Riêng chỉ có người cuối cùng, trả lời với những phấn khởi trong
ánh mắt: "Anh không nhìn thấy sao? Tôi đang xây dựng thánh đường!”...
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi còn là cậu bé, mẹ tôi đã từng kể cho tôi nghe câu
chuyện đầy ý nghĩa này. Nó khuyên bảo mỗi người rằng để biến ước mơ
thành hiện thực cần phải không ngừng phấn đấu, luôn trung thành và tin
tưởng vào tầm nhìn xa trông rộng của mình, nhất là những lúc mọi người
xung quanh không nhìn ra và hiểu thấu. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Số tiền mỗi người kiếm được mỗi ngày sau tám giờ làm
việc mệt nhọc có thể tiêu theo nhiều cách. Một thứ duy nhất không ai có
thể mua được đó là thời gian. Chính vì thế mà tôi tin rằng, trong những
giây phút chúng ta được ban tặng tốt hơn hết là phấn đấu để biến những
hoài bão của mình thành hiện thực, chứ đừng chỉ mơ không thôi. Ước mơ là
sự khởi đầu của cái gì đó cao cả hơn, là cái gì đó cho ta những sự lựa
chọn quan trọng hơn. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cuộc sống sẽ rất mạo hiểm đối với những ai trung
thành với ước mơ của đời mình. Nhưng sự mạo hiểm của những ai không có
đủ can đảm để sống cho những gì mình mơ ước còn lớn hơn rất nhiều.
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Giai_đoạn_đẹp_nhất_cuộc_đời">Giai đoạn
đẹp nhất cuộc đời</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hôm đó là ngày tôi bước sang tuổi 30. Tôi có cảm giác
lo lắng khi bước vào độ tuổi “tam thập nhi lập” và sợ rằng những năm
tháng đẹp nhất trong cuộc đời đang xa dần. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi vẫn thường tập thể dục ở một công viên gần nhà
vào mỗi buổi sáng. Ở đó tôi có dịp làm quen người bạn già Nicholas, ông
ta đã 79 tuổi. Hôm đó, khi gặp tôi ông bảo rằng trông tôi không vui vẻ
như mọi ngày và đoán rằng tôi đang có chuyện buồn.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi tâm sự với ông rằng tôi đang cảm thấy lo lắng khi
sắp bước sang tuổi 30. Tôi tự hỏi làm thế nào để tôi có thể quay trở về
những giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời. Vì thế tôi hỏi ông: “Khi nào là
giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời ông?”. Không chút ngập ngừng, Nicholas
trả lời: “Này Joe, đó là câu hỏi của triết học và đây là câu trả lời của
tôi". Rồi ông nói:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi tôi là một đứa trẻ sống ở nước Áo, được bố mẹ yêu
thương, chăm sóc thì đó là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Khi
tôi đến trường và được học những điều ngày nay tôi biết thì đó là giai
đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi tôi tìm được việc làm đầu tiên, có trách nhiệm và
quyền lợi với những việc mình làm thì đó là giai đoạn đẹp nhất trong
cuộc đời tôi. Khi tôi gặp được vợ tôi và khi chúng tôi yêu nhau thì đó
là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chiến tranh thế giới lần thứ hai xảy ra, tôi và vợ
tôi phải rời khỏi nước Áo để được an toàn. Khi chúng tôi được bên nhau
an toàn trong một chuyến tàu đi Bắc Mỹ thì đó là giai đoạn đẹp nhất
trong cuộc đời tôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi chúng tôi bắt đầu một gia đình mới thì đó là giai
đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Khi tôi trở thành một người cha trẻ và
được nhìn thấy đứa con của mình lớn lên hàng ngày thì đó là giai đoạn
đẹp nhất trong cuộc đời tôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Joe à, và bây giờ khi tôi đã 79 tuổi, tôi có sức
khỏe, tôi cảm thấy cuộc đời vẫn đẹp và điều đặc biệt là tôi vẫn còn yêu
vợ tôi như lúc chúng tôi gặp nhau lần đầu thì đó là giai đoạn đẹp nhất
trong cuộc đời tôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>