File "hyvong04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Hyvong/hyvong04.htm
File size: 39.42 KiB (40361 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-top:24.0pt;
margin-right:0in;
margin-bottom:0in;
margin-left:0in;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Cambria","serif";
color:#365F91;
}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Hy Vọng</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="ANH_HÙNG">ANH HÙNG</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Tìm niềm hy vọng cho người khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Anh Terry Fox sống tại Ottawa, Canada bị cắt một chân vì ung thư lúc 18
tuổi. Bốn năm nay anh mang chân giả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ngày 22 tháng 4 năm 1980, anh bắt đầu cuộc chạy bộ xuyên Canada từ đông
sang tây để gây ý thức lập quỹ chống lại bệnh ung thư.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Anh mơ ước sẽ quyên góp được 100 ngàn đôla cho mục đích trên. Anh gọi
cuộc chạy bộ của anh là cuộc chạy của niềm hy vọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lúc đầu không ai để ý đến anh, nhưng càng chạy, anh càng làm cho người
ta chú ý. Ngày 1.8.1980 là ngày Quốc khánh của nước Canada, khi anh chạy
đến Ottđa, thì đã có một đoàn đông người đứng đợi để hoan hô và chào
đón anh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Nhưng khi anh chạy được 5 ngàn 500 kilômét, nghĩa là quá nửa đoạn đường
mà anh muốn đến thì bệnh ung thư của anh lại tái phát, lần này thì ở
phổi. Anh đành phải bỏ dở cuộc chạy vào ngày 2.9 năm đó.</span></p>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Mộng ước của anh không bị dở dang, có một hội chống ung thư mang tên
anh “?Terry Fox” nhiều đài truyền thanh và truyền hình đã nói đến gương
can đảm của anh. Số tiền mơ ước của anh là 100 ngàn đôla trở thành quá
nhỏ bé đối với thực tế. Anh đã thực sự lạc quyên được 24 triệu đôla để
cho hội chống ung thư. Sau khi anh chết, Thủ tướng chính phủ đã tặng cho
anh huy chương cao nhất của nước, và tuyên dương anh là Anh Hùng của
Canada."</span> </p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀI_HỌC_CHIẾN_THẮNG">BÀI HỌC CHIẾN THẮNG</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một ông vua kia dẫn quân đi đánh trận mà lần nào cũng hầu như thua hay
may lắm là không phân thắng bại</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Vài vị tướng cùng với quần thần xin vua rút quân để địch khỏi làm hại
tướng sĩ nữa. Nhưng nhà vua khẳng khái tuyên bố:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Quí vị và ba quân tướng sĩ! địch thù đang huấn luyện cho binh sĩ của
chúng ta cách đánh trận. Từ những sơ hở và thất bại, quân ta sẽ già dặn
hơn và rút tỉa kinh nghiệm quí báu để chiến thắng những trận kế tiếp.
Nhà vua còn quả quyết: một trận thua không có nghĩa là thua cả cuộc
chiến."</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Ước_mơ_đẹp">Ước mơ đẹp</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Cô bé vẫn mải mê gấp những ngôi sao bé nhỏ vì cô tin vào truyền thuyết
cổ khi gấp đủ một trăm ngôi sao nhỏ đem tặng cho người mình yêu quý thì
một điều ước của người đó thành sự thật.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Cô bé muốn bạn trai của mình được vui vẻ, cô bé không muốn người bạn
trai đó mãi mãi im lặng, cô muốn thấy những nụ cười thật sự, những niềm
vui trong ánh mắt của bạn trai. Thời gian trôi đi cô bé vẫn luôn luôn là
người đứng đầu lớp và nhóm bạn thân của cô về hầu hết mọi mặt. Túi sao
nhỏ của cô càng ngày càng nhiều và cho đến một ngày kia là ngày cô sẽ
phải xa rời các bạn, xa rời quê hương để đến một nơi mà bố mẹ cô cho là
tốt cho bản thân cô, cho tương lai rực rỡ, và cô gái quyết định mang
những túi sao đủ màu sắc đến cho bạn cô với lý do ban đầu của món quà
trước khi rời xa .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Cô bé: " tối nay nhiều sao quá" mắt cô sáng ngời :" ấy hãy ước điều gì
đó đi” -giọng nói thật nhẹ nhàng như chờ đợi. Cậu bạn trai khẽ mỉm cười
mở gói quà và nói:" chúc những điều hạnh phúc nhất sẽ đến với ấy, bạn
thân” Cô bé giật mình, đôi mắt nhoà đi, giọng như bật khóc:” tớ muốn
nghe điều ước dành cho ấy" …..</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Bỗng cô nhận ra trong ánh mắt kia đã lâu lắm rồi như đang thật sự cười
và phản chiếu một bầu trời sao đang dành cho cô những điều tốt đẹp nhất.
Cô vội vàng thầm ước……đôi mắt đó nụ cười đó mãi mãi theo cô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Những mong ước đôi khi không vĩ đại, nó thật nhỏ bé chân thành và nó
thật giản dị , đôi khi niềm hạnh phúc của người khác là nụ cười của bao
người, bất chợt đến và sẽ không phai...</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BIẾT_BAY">BIẾT BAY</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Con chim nói : “Tôi
biết bay”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Hoa sen nói : “Tôi
cũng biết bay”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Con chim khinh miệt
không thèm nhìn hoa sen, nói : “Mày có sai không ? Mày đã bị đóng chết
trên mặt đất, làm sao mà bay được chứ ?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:
12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">Hoa sen vui vẻ,
sung sướng trả lời rất tự nhiên : “Anh xử dụng cánh để bay, còn tôi xử
dụng quả tim để bay”.</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
<a name="Thắp_Lên_Ngọn_Ðèn_Cũ">Thắp Lên Ngọn Ðèn Cũ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Trong một cuộc phỏng vấn, Mẹ Têrêxa thành Calcutta đã thuật lại một sự
kiện như sau: Ở Úc Châu có một người thổ dân Aborigines kia sống trong
một hoàn cảnh thật thảm thương. Ông cũng đã khá cao niên rồi, sống trong
một túp lều xiêu vẹo. Khởi đầu câu chuyện tôi nói với ông:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Ðể tôi dọn dẹp nhà và sửa soạn giường ngủ cho ông. Ông ta trả lời một
cách hững hờ:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Tôi đã quen sống như vậy rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Nhưng ông cũng cảm thấy dễ chịu hơn với căn nhà sạch sẽ và ngăn nắp.
Sau cùng ông ta bằng lòng để tôi dọn dẹp nhà cửa lại cho ông. Trong khi
quét dọn tôi thấy một cái đèn cũ đẹp nhưng phủ đầy bụi bặm và bồ hóng.
Tôi hỏi ông:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Có bao giờ ông thắp đèn này chưa? Ông ta trả lời một cách cộc lốc:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Nhưng thắp đèn cho ai? Có ai bước chân vào nhà này bao giờ đâu. Tôi
sống ở đây đã từ lâu không hề trông thấy một người nào cả. Tôi hỏi ông:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Nếu như các nữ tu đến thăm ông thường xuyên, ông có vui lòng thắp đèn
lên không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Dĩ nhiên rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Từ ngày đó các nữ tu quyết định mỗi chiều sẽ ghé qua nhà ông. Từ đó ông
ta bắt đầu thắp đèn và dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ hơn. Ông còn sống thêm
hai năm nữa. Trước khi chết ông nhờ các nữ tu ghé thăm nhắn tin cho tôi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
- Xin nhắn với Mẹ Têrêxa, bạn tôi rằng, ngọn đèn mà Mẹ đã thắp lên trong
đời tôi vẫn còn chiếu sáng. Ðó chỉ là một việc nhỏ mọn, nhưng trong bóng
tối cô đơn của đời tôi, một tia sáng đã thắp lên và vẫn còn tiếp tục
chiếu sáng mãi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Chúng ta đều cảm nghiệm được niềm vui sướng vì được yêu thương, được
chính Chúa thương yêu. Và chúng ta cũng hiểu được giới răn của Chúa:
"Hãy thương yêu nhau, như Thầy yêu thương các con".</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BIẾT_NGHE">BIẾT NGHE</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Chiều hôm
ấy, đi qua một chuồng heo, luật sư Gioan Parendi dừng bước lại xem. Để
cho qua chuyện Parendi nheo con mắt, nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif""> - Bầy
heo trông dữ quá nhỉ!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif""> Xếp
chăn heo không biết người đối diện với mình đó là ai, cũng vui miệng trả
lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif""> -
Vâng, dữ lắm! Chuồng không thiếu chi chỗ thế mà cứ dành nhau vào. Trông
thật không khác chi mấy ông luật sư trước cửa hoả ngục. Câu nói vô tình
ấy làm cho nhà luật sư giật mình, nghĩ đến nghề sinh sống xưa nay của
mình mà hồi hộp lo sợ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif""> Thế
rồi sau đó ít hôm, người ta bỡ ngỡ trông thấy Gioan Parendi đã đổi bộ áo
luật sư, mặc lấy tấm áo khó khăn của dòng Phanxicô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif""> “Sấm
bên Đông, động bên Tây</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Tuy rằng nói đó nhưng đây động lòng!”"</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
<font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
<a name="LỜI_TỰ_SỰ_CỦA_MỘT_THÂN_CÂY_">LỜI TỰ SỰ CỦA MỘT THÂN CÂY </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
“Hồi còn bé, tôi nào hiểu gì đâu. Khi lớn lên hơn và nhìn lại chính
mình, tôi mới bắt đầu hiểu ra một điều gì đó. Tôi vốn nhỏ thó, sần sùi,
đầy những cục u thô tháp. Bộ rễ bám chặt vào vách đá, tôi đứng nghiêng
nghiêng, xô lệch. Rõ ràng tôi không to cũng chẳng đẹp bằng chị bằng em ở
chung quanh mà mình nhìn thấy được. Anh sồi đằng kia uy phong, chắc
nịch, với tán lá rậm rì, phủ rộng. Chị linh sam mảnh dẻ, ngạo nghễ vút
cao. Chàng sơn thích mỗi độ thu về khoe tán lá vàng rực quí phái. Bạn
hiểu cho, chỗ tôi đứng là một bờ dốc đá. Từ thuở bé đến giờ, bộ rễ tôi
phải lần dò men vào từng khe đá nứt, tìm chút đất ít ỏi lẩn khuất bên
trong để làm điểm tựa sinh tồn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Tôi vẫn thường mơ mộng, ước gì mình cao lên, xõa cành duyên dáng –
cho gió vờn, cho mưa vỗ, và cho ánh nắng mặt trời vuốt ve. Nhưng mơ mộng
chỉ là mộng mơ suông! Tôi vẫn cứ thấp bé, vẫn dáng đứng nghiêng lệch
khom khom qua bao vòng tuế nguyệt. Gió đi qua, và cứ đi qua, xô thẳng
vào vách núi đá dựng sau lưng và reo lên ở đó. Gió chẳng bao giờ buồn
dừng lại đùa giỡn với tôi, vì cành tôi khẳng khiu và tàng lá tôi thưa
thớt đến tội nghiệp. Mặt trời chỉ ghé lại chút xíu lúc giữa trưa, rồi
cũng biến mất thật nhanh đằng sau vách núi. Tôi nhìn sang thung lũng bên
kia, thấy những tầng cây ngập đầy ánh nắng, mà nhiều khi không khỏi tủi
xót phận mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Tại sao số kiếp mình phải đứng ở nơi này? Một bờ dốc đá cỗi cằn,
khuất lấp! Tôi buồn cho số phận mình hẩm hiu. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Thế rồi, vào một sáng mùa xuân ấm áp, khi hương đất nồng nàn từ thung
lũng dưới kia thoang thoảng dâng dâng, tiếng chim hót líu lo chào ánh
bình minh tỏa ngợp chân trời, tôi nghe những tia nắng mới lãng đãng hôn
lên cành, lên tán lá thưa của mình. Một cảm giác rạo rực tràn ngập toàn
thân tôi, thấm sâu vào tận từng thớ thịt. Kìa, chung quanh tôi, đất trời
sao xinh đẹp quá! Có lẽ không một cây nào khác có thể có được tầm mắt
nhìn xa xuống bao quát cả một vùng thung lũng như tôi. Và tôi chợt nhận
ra vách đá dựng sau lưng mình – vẫn đứng đó tự bao đời – để che chắn cho
tôi khỏi cái lạnh buốt xương của khối núi băng sừng sững cao nghệu phía
bên kia. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Từ buổi sáng hôm ấy, tôi bắt đầu tỉnh ngộ. Tôi hiểu ra rằng mình
không xoàng xĩnh hay hẩm hiu như mình vốn tưởng. Thân tôi thấp cũn, sần
sùi, tích chứa và phô diễn cái phong trần một cách điệu nghệ có một
không hai đó chứ! Cành tôi ngắn, vặn vẹo díc dắc, nhưng rắn chắc cực kỳ!
Bộ rễ tôi dẻo dai, xuyên ngang xẻ dọc, bám chặt vào các khe đá, hun đúc
một ý chí sinh tồn lì lợm! Tôi nhận ra mình đã lớn lên và thích nghi
tuyệt vời với chỗ đứng của mình. Tôi sung sướng tự hào về tôi và chỗ
đứng của tôi giữa vũ trụ này. Thế đấy, bấy lâu nay mình không hề biết mở
mắt và nhìn ra đúng giá trị của mình! Vâng, những anh sồi, những chị
linh sam … dưới triền kia vẫn có nét đẹp riêng của họ; và tôi, tôi cũng
có nét đẹp của riêng mình. Chỗ đứng đẹp nhất của tôi là đây: là bờ dốc
đá hẹp mà xưa nay mình vẫn đứng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Ồ! Vì sao mãi đến hôm nay mình mới hiểu ra điều này nhỉ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-style: italic">
Lê Công Đức, Lm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BỨC_THƯ_KHÔNG_ĐỊA_CHỈ">BỨC THƯ KHÔNG ĐỊA CHỈ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Fred
Amstrong là một người hiền lành sống ở tỉnh lẻ miền quê Anh Quốc. Anh
đảm nhận một công việc khiêm tốn như con người của mình: chọn lựa, suy
đoán để gởi đến tận tay người nhận những bức thư sai địa chỉ. Sống cùng
vợ và hai con trong một ngôi nhà cổ kính, thú vui duy nhất buổi tối của
anh là hút một tẩu thuốc rồi kể cho hai con nghe việc làm không kém phần
hấp dẫn của mình. Nó giống như việc làm của nhà thám tử khi bắt tay điều
tra một vụ án. Bỗng dưng, vào một buổi sáng đẹp trời, Peter, cậu con
trai út của anh ngã bệnh rồi qua đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Tâm hồn
tan nát, anh cảm thấy bị hụt hẫng như đang chìm xuống tận cùng địa ngục.
Vợ anh cùng Marianne, cô con gái, đã chiến đấu hết sức mình để vượt qua
cơn hoạn nạn. Riêng Fred thì không, nỗi đau đã gặm nhấm và đục rỗng tâm
hồn anh... Bơ vơ, lạc lõng, anh buông xuôi đời mình trôi dạt như những
bức thư không địa chỉ. Anh đến sở làm như kẻ mất hồn, giam mình trong im
lặng, trừ khi các đồng nghiệp thăm hỏi. Tối đến, vào bàn, anh ngồi bất
động ăn vội vã rồi đi ngủ. Tuy nhiên, vợ anh biết chắc chắn là anh sẽ
thao thức suốt đêm để nhớ đến cậu con bé bỏng. Người vợ hiền thục đã
nhiều lần nhắc nhở anh quay về với cuộc sống thực tế, đảm nhận lại nghĩa
vụ của người chủ gia đình. Nhưng căn bệnh suy nhược tâm lý của anh hình
như trầm trọng hơn lên với thời gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Giáng
sinh đã cận kề. Fred ngồi lặng lẽ trong văn phòng tay mân mê chồng thư
mà anh đang cố đoán địa chỉ chính xác để gởi đi. Dù sao đấy cũng là
những tình cảm thiêng liêng người ta trao đổi nhau trong ngày Chúa ra
đời, Fred không thể lơ là. Giữa chồng thư bề bộn có một chiếc mà chắc
chắn anh biết không thể gởi đi được. Trên phong bì vỏn vẹn một hàng chữ
vụng về bằng bút chì, ghi một địa chỉ kỳ quặc: ÔNG GIÀ NOEL-CỰC BẮC ĐỊA
CẦU. Anh định vất vào sọt rác, nhưng một mãnh lực vô hình giữ tay anh
lại. Anh chậm chạp khẽ bóc thư, lướt mắt trên dòng chữ không được may
mắn lắm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif""> “Ông già
Noel thân mến!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Giáng
sinh năm nay gia đình con gặp chuyện rất buồn. Con van ông đừng mang quà
cho con nữa. Em trai con đã vội bỏ con về trời vào mùa xuân vừa qua. Con
mong ông mang hộ lên cho bé những món đồ chơi mà bé còn bỏ lại: con ngựa
gỗ, chiếc tàu hoả và những thứ khác. Bé chắc sẽ cảm thấy rất lạc lõng
khi không có chúng. Riêng con, con không dám xin ông một thứ gì, ngoài
việc giúp bố hút lại tẩu thuốc và kể chuyện cho con nghe như trước. Một
hôm con chợt nghe bố nói với mẹ là chỉ có cõi vĩnh hằng mới giúp được bố
lành bệnh. Ông có thể biếu nó cho bố con một ít?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Cháu gái
luôn ngoan ngoãn của ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Marianne”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Chiều hôm
ấy, Fred Amstrong trở về nhà với những bước chân vội hơn thường lệ. Từ
khi phố nhận nhịp rộn rã ánh đèn mừng Giáng sinh, anh rẽ vào sân nhà.
Dừng lại trong bóng đêm anh đánh diêm để châm tẩu thuốc. Đẩy nhẹ cửa
bước vào, anh nhả một làn khói thơm lừng, lượn lờ quanh hai khuôn mặt
thân yêu đang chờ đợi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">“Anh ấy
đã hút thuốc lại, thật không ngờ” Bà mẹ mừng thầm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Riêng cô bé gặp trên khuôn mặt cha nụ cười rạng rỡ như lúc cậu em Peter
còn sống. Lần đầu tiên, Marianne tìm lại được những ngày êm ả đích thực
của mình."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span> </i></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";
color:black"><a name="CHỮA_BỆNH_TIM_">CHỮA BỆNH TIM</a></span></strong><a name="CHỮA_BỆNH_TIM_"><span style="color:black"> </span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">C</span><span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">hàng
vốn là một chàng trai khỏe mạnh, lực lưỡng, và luôn luôn lu bu với hết
hoạt động này đến chương trình khác. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Bỗng dưng, tính mạng chàng bị lâm nguy, vì quả tim của chàng không còn
chịu đựng nổi nhịp sống căng thẳng dồn dập cũng như vóc người càng ngày
càng ‘giãn’ ra của chàng nữa. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Giải pháp duy nhất là gắn cho chàng một máy trợ tim, với hy vọng chàng
sẽ vượt qua được thử thách này và sẽ trở lại tình trạng sức khỏe bình
thường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Gắn máy trợ tim, điều đó có nghĩa là phải trải qua một cuộc phẫu thuật.
Tuy nhiên, loại phẫu thuật này cũng khá nhanh chóng và đơn giản thôi,
không có chi rắc rối lắm. Chỉ có điều, cho dù chàng được cấy vào người
cái thiết bị nhỏ xíu và tinh vi ấy, nó cũng không phải là chiếc đũa thần
dàn xếp mọi sự cho chàng. Chàng vẫn không thể hồi phục hoàn toàn được
nếu không thay đổi triệt để lối sống. Thay vì ở lầu ba, giờ đây chàng
phải dọn xuống ở tầng trệt. Thay vì làm việc mười tiếng một ngày, giờ
đây chàng phải cắt giảm còn sáu tiếng. Chàng cũng phải tránh những
nguyên nhân gây căng thẳng – và đồng thời phải bắt đầu chú trọng nghiêm
ngặt đến chế độ ăn uống của mình (phải ăn những gì và không được phép ăn
những gì; phải ăn bao nhiêu, vv…). Tất cả những thay đổi ấy có vẻ chẳng
ăn nhập gì với vấn đề của chàng; đến nỗi chàng dí dỏm: “Tôi không biết
người ta đặt chiếc máy trợ tim chính xác ở chỗ nào trong người tôi, chỗ
trái tim hay là chỗ bao tử?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Khi bệnh của người ta là bệnh tim, thì cái mà người ta phải điều chỉnh
sẽ không duy chỉ là trái tim mà là cả cuộc sống. Thay đổi toàn bộ lối
sống, sống một cuộc sống hoàn toàn mới – đó mới là chiếc ‘máy trợ tim’
thực sự hiệu nghiệm ! </span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";
color:black"> <strong style="font-weight: 400"><i><span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Lê
Công Đức, Lm</span></i></strong></span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";
color:black"><a name="JOHNNY_MÁY_CHỮ_">JOHNNY MÁY CHỮ </a> </span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Johnny được bố ghi danh cho học một khóa đánh máy. Sau vài tháng, cậu đã
có thể đánh máy nhuần nhuyễn bằng cả mười ngón tay. Ngày mãn khóa,
Johnny được gia đình tặng cho món quà là một chiếc máy đánh chữ xách
tay. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Johnny bắt đầu hành nghề – và không chỉ hành nghề, cậu còn nhiệt tình
vận động mọi người khác cùng đánh máy như cậu. Cậu muốn cả nhà mình đều
… đánh máy: cha cậu, mẹ cậu, các cô, dì, chú, bác, ông bà nội ngoại, và
ngay cả em bé trong nôi ! Johnny mua cho mỗi người một máy đánh chữ.
Nhưng Johnny gặp nhiều ách tắc trong cuộc vận động của mình: bà ngoại
mù chữ, ép mấy cũng không thể đánh máy được; đứa bé thì nhỏ xíu; còn mấy
người bà con ở miền quê thì bận rộn tối ngày với công việc đồng áng,
chẳng còn giờ đâu để … đánh máy như Johnny. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Bất cứ chỗ nào Johnny xuất hiện, người ta cũng nghe cậu hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
“Nè, có giấy tờ sổ sách gì cần đánh máy không đấy?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Hoặc: “Nè, đằng ấy nên học đánh máy đi, hay lắm đấy.” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Hoặc: “Ai cũng nên có một cái máy chữ. Đằng ấy có muốn mua chiếc máy chữ
này không? Hàng Mỹ, mô-đen mới nhất đấy !”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Và cứ thế, Johnny chỉ có một chủ đề để nói chuyện là máy chữ và các phụ
liệu của máy chữ . Các bạn cậu bắt đầu gọi cậu bằng biệt danh “Johnny
máy chữ”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Giờ đây, ngay cả người nhà của Johnny cũng chán ngán cậu. Ban đầu, ai
cũng kỳ vọng tay nghề của Johnny sẽ phục vụ mọi người; nhưng – quỉ tha
ma bắt - tay nghề ấy đã hóa nên một sự phiền nhiễu mọi người!</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";
color:black"> <strong style="font-weight: 400"><i><span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Lê
Công Đức, Lm</span></i></strong></span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>