File "hyvong03.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Hyvong/hyvong03.htm
File size: 40.95 KiB (41930 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-top:24.0pt;
margin-right:0in;
margin-bottom:0in;
margin-left:0in;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Cambria","serif";
color:#365F91;
}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Hy Vọng</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Bài_học_về_sự_tự_tin">Bài học về sự tự tin</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hôm ấy là ngày đầu tiên tôi học môn Toán với thầy
Peter. Vừa vào lớp, thầy cho cả lớp làm bài kiểm tra đầu năm.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cả lớp ngạc nhiên khi thầy phát cho chúng tôi ba loại
đề khác nhau rồi nói:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Đề thứ nhất gồm những câu hỏi vừa dễ và khó, nếu
làm hết các em sẽ được 10 điểm. Đề thứ hai có số điểm cao nhất là 8 với
những câu hỏi tương đối dễ. Đề thứ 3 có số điểm tối đa là 6 với những
câu hỏi rất dễ. Các em được quyền chọn đề cho mình.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thầy chỉ cho làm bài trong 15 phút nên tôi đã chọn đề
thứ 2 cho chắc ăn. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Không chỉ tôi mà các bạn cùng lớp cũng thế, chẳng có
ai chọn đề thứ nhất cả.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một tuần sau, thầy Peter phát bài kiểm tra ra. Cả lớp
lại càng ngạc nhiên hơn khi biết ai chọn đề nào thì được tổng số điểm
của đề đó, bất kể làm đúng hay sai. Lớp trưởng hỏi thầy:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Thưa thầy tại sao lại như thế?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thầy cười rồi nghiêm nghị trả lời:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Với bài kiểm tra nầy, thầy chỉ muốn thử thách sự tự
tin của lớp mình. Ai trong số các em cũng mơ ước đạt được điểm 10 nhưng
ít ai dám vượt qua thử thách để biến ước mơ ấy thành sự thật.<br>
Bài kiểm tra kỳ lạ ấy của thầy Peter đã dạy chúng tôi một bài học: "Có
những việc thoạt nhìn tưởng như rất khó khăn nên dễ làm cho chúng ta rút
lui ngay từ phút đầu tiên. Nhưng nếu không tự tin đối đầu với thử thách
thì chúng ta chẳng biết khả năng của mình đến đâu và cũng khó vươn tới
đỉnh điểm của thành công.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="ANH_PHAN_ĐỨC_HÒA_">ANH PHAN ĐỨC HÒA</a></span></strong><font face="Arial"><a name="ANH_PHAN_ĐỨC_HÒA_">
</a>
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Anh nầy li dị vợ đã lâu. Sống độc
thân và thương kính bà mẹ hết mức. Nói chung, Anh Hòa là con người có
hiếu; Anh coi mẹ mình là tất cả. Cũng vì lý do đó mà khi thấy bà vợ
không được thuận thảo với mẹ, Anh đã quyết định rằng thà bỏ vợ hơn bỏ
mẹ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Anh lui tới chơi thân với tôi khá
lâu. Có lẽ Anh cũng từng quan sát xem cuộc sống gia đình của tôi như thế
nào. Một hôm, trong câu chuyện hàn huyên về gia cảnh, Anh tự dưng bày tỏ
nhận xét:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> * Theo tôi thấy, Anh là một người
chồng tốt. Nếu là Anh, chắc chắn tôi không đưọc như Anh!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Anh thấy và nghỉ thế nào về lối sống
của tôi để mà có cảm tưởng như vậy?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Thấy Anh khá nhẫn nại và chịu đựng.
Có những cái chị làm và nhất là nói, tôi cho là quá chướng; gặp tôi là
nỗi sùng rồi đó. Tôi nóng lắm anh! Nhưng Anh thì khác, vẫn bình tĩnh,
không lộ một chút gì là bực bội, nói năng vẫn hoà nhã với chị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Anh khen thì tôi xin cám ơn và nhận
một phần thôi. Sự thật, tôi xin thưa về phần còn lại là như thế nầy: Bọn
tôi lỡ dại, bị kẹt!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Dại cái gì và kẹt cái gì, Anh cho
tôi biết được không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Chẳng có gì bí mật Anh ơi! Hồi cưới
nhau, tuổi trẻ, bọn tôi rất ư là “romantic”. Ai bảo gì cũng OK. Trong lễ
cưới tại bàn thờ, bọn nầy đã đặt tay lên Phúc Âm thề hứa ăn đời ở kiếp
với nhau. Có nghĩa là không li dị, sướng khổ vui buồn san sẻ cùng nhau,
bệnh hoạn lo cho nhau... Những cam kết đó, bọn nầy chưa bao giờ có dịp
để thực hiện. Lý do là từ ngày lấy nhau đến giờ, hai đứa vẫn OK; chỉ lâu
lâu cãi lộn, không có gì rắc rối trục trặc quá đáng xảy ra. Hôm nay bà
lâm bệnh, tôi nghĩ phải chăng đây là dịp phải mang lời tôi từng long
trọng tuyên hứa ra xài. Đơn giản chỉ có thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Nói thì nói, tôi thấy công giáo
không phải ai cũng làm như anh! Gìa trẻ sống quanh tôi cũng li dị, bỏ
nhau rầm rầm!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Anh nhận xét không có gì quá đáng!
Anh ơi, đây là cái thách đố, cái khó của kẻ theo chân Đức Kitô. Thú thật
với Anh, nếu mọi Kitô hữu đều giữ đúng theo những gì Chúa dạy thì tôi
tin, thế gian nầy đã trở thành vườn địa đàng từ khuya rồi và mọi người,
chẳng còn ai quay lưng lại với Đạo Chúa!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Câu chuyện chấm dứt ở đây. Bẳng đi một
thời gian, một hôm Anh Hoà gặp tôi và ngỏ ý mượn một ít tiền để trang
trải chi phí thuốc men cho bà vợ mà Anh đã từng li dị. Tôi ngạc nhiên
tìm hiểu:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> * Bộ Anh đã lui lại với bà vợ cũ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Không Anh! Bã ấy bệnh phải dùng xe
lăn. Bã ngỏ ý xin tôi về ở chung để hôm sớm lỡ có gì bất trắc xảy ra, có
người giúp đưa bã đi bệnh viện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Còn mẹ Anh thì sao? Bà có than phiền
gì về sự bỏ nhà của Anh không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Bà có phàn nàn, can ngăn tôi, nhưng
tôi có thưa với mẹ tôi rằng mẹ tôi còn có em gái tôi. Còn bà vợ cũ của
tôi không có ai chăm sóc, bà cần tôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Như vậy Anh còn hơn tôi một bậc đấy.
Tôi có lời hứa ràng buộc. Anh đâu có gì, thế mà Anh vẫn làm như tôi; mà
làm với một người vợ đã li dị!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">* Anh ơi! Mọi công việc, làm vì “ý
thức” trách nhiệm, với tiếng lương tâm vẫn là hay hơn hết... </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Hôm nay đi lễ, trong bài giảng, linh mục có đề cập
đến ý của Đức Giáo Hoàng: Truyền giáo không gì hay hơn bằng chính hành
động, bằng lối sống của mình. Người Mỹ có câu: “Don't talk, do it”. Hoặc
“Talking is so easy (Nói thì quá dễ). </font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong style="font-weight: 400">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">John Nguyen</span></strong></p>
<hr>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="KHỐN_QUẨN">KHỐN QUẨN </a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Minh Sư nói: "Hoạn nạn có thể làm cho
ta thăng tiến và giác ngộ.” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Và ngài đã giải thích điều đó như sau: </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một con chim hằng ngày thường tìm nơi
trú ẩn trên những cành khô héo của một cây đại thụ mọc giữa cánh đồng
hoang vắng. Ngày kia, một trận cuồng phong nổi lên làm tróc rễ cây đại
thụ, buộc con chim đáng thương kia phải vỗ cánh cả trăm dặm đi tìm một
nơi trú ẩn khác - cuối cùng, nó đến được một khu rừng với những cây cối
nặng trĩu hoa trái. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Rồi ngài kết luận: "Nếu cây đại thụ khô
héo kia còn sống, không có gì thúc đẩy nổi con chim rời bỏ nơi an ổn sẵn
có để vỗ cánh tung bay." </span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Anthony de Mello, S.J.</font><span style="font-family: Arial"> </span></i></p>
<hr>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight:700"><a name="HƯ_ẢO">HƯ ẢO </a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Minh Sư thường nhắc nhở đệ tử là sự
thánh thiện, cũng như sắc đẹp, chỉ chân chính khi tự nó không có ý thức
về chính nó. Ngài thích ngâm những vần thơ sau đây: </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Hoa hồng nở vì nó nở,</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Mà không tự hỏi vì sao.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Và cũng không khoe sắc màu</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Để cho tôi phải chú ý. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Và câu ngạn ngữ thường được lưu truyền:
"Một vị thánh chỉ thánh thiện cho tới ngày nhận ra rằng mình là thánh." </span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Anthony de Mello, S.J.</font><span style="font-family: Arial"> </span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Bốn_ngón_tay">Bốn ngón tay</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Lúc mới sinh ra, George Campbell đã bị
mù.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Khi George lên 6, một việc xãy ra làm
em không tự giải thích được. Buổi chiều nọ, George đang chơi đùa cùng
các bạn, một cậu bé khác đã ném trái banh về phía George. Chợt nhớ ra
cậu bé la lên:" Coi chừng! quả banh sắp văng trúng đấy".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Quả banh đã đập trúng người George - và
cuộc sống của George không như trước đây nữa. George không bị đau, nhưng
cậu bé thật sự băng khoan. Cậu quyết định hỏi mẹ:" Làm sao Bill biết
điều gì sắp xãy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó?".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Mẹ George thở dài, bởi cái giây phút bà
e ngại đã đến! Đã đến cái thời khắc đầu tiên mà bà cần nói rõ cho con
trai mình biết " Con bị mù!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Rất dịu dàng bà cầm bàn tay của con,
vừa nắm từng ngón tay và đếm:" Một - hai - ba - bốn - năm. Các ngón tay
này tựa như năm giác quan của con vậy.Ngón tay bé nhỏ này là nghe, ngón
tay xinh xắn này là sờ chạm, ngón tay tí hon này là ngửi, còn ngón bé tí
này là nếm...".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ngần ngừ một lúc, bà tiếp:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">"..Còn ngón tay tí xíu này là nhìn. Mỗi
giác quan của con như mỗi ngón tay, chúng chuyên chở bức thông điệp lên
bộ não con."<br>
Rồi bà gập ngón tay bà đặt tên " nhìn ", khép chặt nó vào lòng bàn tay
của con, bà nói:" Con ạ! con là một đứa trẻ khác với những đứa khác, vì
con chỉ có bốn giác quan, như là chỉ có bốn ngón tay vậy: một - nghe,
hai - sờ, ba - ngửi, bốn - nếm. Con không thể sử dụng giác quan nhìn.
Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con điều này. Hãy đứng lên con nhé ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">George đứng lên. Bà mẹ nhặt trái banh
lên bảo:" Bây giờ con hãy đặt bàn tay của con trong tư thế bắt trái
banh".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">George mở lòng bàn tay và trong khoảnh
khắc cậu cảm nhận được quả banh cứng chạm vào các ngón tay của mình. Cậu
bấu chặt quả banh và giơ lên cao.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">" Giỏi! giỏi!.." Bà mẹ nói: " Mẹ muốn
con không bao giờ quên điều con vừa làm. Con cũng có thể giơ cao quả
banh bằng bốn ngón tay thay vì năm ngón. Con cũng có thể có và giữ được
một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan thay vì năm
nếu con bước vào cuộc sống bằng sự nỗ lực thường xuyên!".<br>
<br>
George không bao giờ quên hình ảnh " bốn ngón tay thay vì năm ". Đối với
George đó là biểu tượng của niềm hy vọng. Và hễ cứ mỗi khi nhụt chí vì
sự khiếm khuyết của mình. George lại nhớ đến biểu tượng này để động viên
mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">George hiểu ra rằng mẹ cậu đã nói rất
đúng. George vẫ có thể tạo được một cuộc sống trọn vẹn và giữ lấy nó chỉ
với bốn giác quan mà cậu có được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="ptitle" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Trái_tim_yêu_thương">Trái tim yêu thương</a></font></b></p>
<p class="phead" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi tình cờ đọc được chuyên mục <em>Viết cho thiên
thần của tôi, </em>mẹ nghĩ sẽ viết về con - cô con gái đầu lòng bé nhỏ
của mẹ. Tuy con không xinh xắn và sắc sảo bằng hai em nhưng lòng vị tha
và tình yêu trong con dành cho các em thì thật nhiều.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">…Có lần mẹ nhờ con trông em để mẹ nấu cơm. Do mải xem
hoạt hình nên con để em cầm cả lọ thuốc con quên không đậy nắp, và em cứ
thế cho vào miệng ăn… Có lẽ phải một lúc lâu con mới nhận ra, con giật
mình thảng thốt, vội vàng giằng lấy lọ thuốc từ tay em. Nghe tiếng em
khóc ngằn ngặt, mẹ vội chạy lên, em bé nôn thốc nôn tháo ra đầy thuốc
khắp phòng và cả trên quần áo của con.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ thật sự hoảng sợ và lo lắng vô cùng, mẹ chưa hề
đánh con nhưng hôm ấy mẹ đã phạt con hai roi: “Con có biết cũng may đây
là lọ thuốc bổ. Nhưng con có nhìn thấy những thứ em nôn ra không? Con có
biết có những em bé mà bố mẹ, ông bà, người trông các em chỉ lơ đãng
chút xíu thôi, và trong khoảng thời gian chút xíu ấy có những chuyện xảy
ra không thể lường hết được không? Sự việc này mẹ muốn con nhận thấy
rằng đó là vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Ảnh hưởng đến tính mạng đấy. Hôm
nay con khiến mẹ rất buồn và lo lắng. Theo con, có cái gì thay thế được
em không?”. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi mẹ nói đến câu đó con nấc òa lên. Thường thì rất
ít khi con khóc. Vậy mà lần này con òa khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ, con
biết con sai rồi. Con biết con có lỗi rồi. Con sai rồi mẹ ơi. Mẹ đánh
con thêm nhiều nữa đi mẹ ơi…”.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi nghe con nói những lời như vậy, nhìn vào ánh mắt
của con mẹ biết con thật sự thương em (tình yêu thương xuất phát từ con
tim sẽ khác xa thứ tình yêu thương phù phiếm). Mẹ thấy cay mắt và… cũng
rất muốn khóc lắm đấy chứ con yêu. Thật sự chẳng có người mẹ nào muốn
đánh và mắng con cả. Nhưng mẹ chỉ muốn cho các con nhìn nhận vấn đề của
ngày hôm nay thật sự nghiêm trọng. Các con biết không, có những thứ con
người ta có hối hận, ăn năn cả đời cũng không bao giờ lấy lại được cả.
Và mẹ muốn các con hãy luôn suy nghĩ đến nó.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Suốt đêm mẹ thấy con trở mình liên tục. Mẹ biết con
trằn trọc không ngủ. Mẹ phải rất cầm lòng để không đến bên con. Bởi mẹ
thật sự muốn con có khoảng lặng để cảm nhận sâu sắc chuyện vừa xảy ra.
Trong suốt cuộc đời các con, bố mẹ sẽ chẳng thể đi theo các con suốt
chặng đường được. Bố mẹ muốn các con sẽ yêu thương, đùm bọc, che chở
nhau. Và nhất là cố gắng đừng để bao giờ phải hối hận những chuyện đã
xảy ra. Hãy cố gắng học cách sống biết thương yêu nhau, ngẩng cao đầu và
không phải ân hận điều gì, các con nhé.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">“Ngủ đi con, em không sao đâu. Nhưng mẹ chỉ muốn con
sẽ không bao giờ làm việc không tập trung và không tận tâm như vậy nữa
thôi. Làm việc gì cũng phải tập trung và cố gắng hết sức con ạ. Hứa với
mẹ như vậy con nhé. Con vẫn là đứa con khiến mẹ tự hào nhiều nhất”.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con nấc lên, hai hàng nước mắt trào ra. “Con có lỗi
nhiều mẹ ơi, mẹ vẫn cho con trông em mẹ nhé…”. Mẹ nghĩ chắc các ông bố
bà mẹ khác cũng chỉ mong muốn có được những đứa con ngoan đến như vậy
thôi. Con yêu, con khiến mẹ cay mắt quá!</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con trở mình đôi chút nữa và rồi mẹ nghe thấy tiếng
thở đều của con. Con đã ngủ. Hi vọng con có giấc ngủ thật sâu. Mẹ tin
rằng sau này con sẽ là cô gái giàu lòng vị tha với trái tim chan chứa
tình yêu thương. Mẹ luôn tin sau này chàng trai nào lấy được con sẽ rất
hạnh phúc. Chắc chắn là như vậy mà. Mẹ luôn tin như vậy. Cảm ơn đời đã
cho mẹ có các con!</font></p>
<p class="pauthor" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">DƯƠNG THỊ HỒNG THỦY</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><strong><a name="Nụ_cười_đến_sau_nước_mắt">Nụ cười đến sau nước mắt</a></strong></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bác sĩ khuyên tôi nên đưa mẹ về nhà chăm sóc, bởi vì
thời gian sống của người còn khoảng 3 tháng. Rời khỏi phòng bác sĩ, tôi
nghẹn ngào, nước mắt dàn dụa trên má. Vậy là mọi hy vọng cứu sống mẹ tôi
đã tắt.<br>
Cố nén khổ đau vào lòng, tôi lặng lẽ thu xếp đồ đạc và đưa mẹ ra sân bay
trở về nhà. Dù không được biết kết quả tình trạng bệnh của mình, nhưng
hình như mẹ đã linh cảm được chuyện chẳng lành xảy đến qua nỗi đau hiện
trên gương mặt của tôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi thơ thẩn đưa mắt nhìn mọi người trên sân bay. Ở
đàng kia, 1 cô bé khoảng chừng 11 tuổi đang khóc tức tưởi vì phải chia
tay với bố. Nhìn 2 cha con bịn rịn không nỡ rời nhau, tôi chạnh lòng
nghĩ đến mẹ. Hơn lúc nào hết, tôi chỉ muốn òa khóc,khóc nức nở như cô bé
đó.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi lên máy bay, bất ngờ cô bé ngồi đối diện với mẹ
con tôi, và dai dẳng khóc, hình như lời an ủi của mẹ cô bé không đem lại
kết quả gì cả. Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng mẹ tôi dỗ dành:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">-Này cô bé, nụ cười của cháu trốn đi đâu mất rồi. Nụ
cười ơi, hãy xuất hiện đi nào!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé nín khóc, nhìn mẹ tôi, và bẻn lẽn mìm cười. Bắt
được nụ cười đó, mẹ tôi khẽ reo:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">-Bà biết thế nào cháu cũng sẽ cười mà. Cháu biết
không, đằng sau những nụ cười là giọt nước mắt ấm áp đấy! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nghe những lời mẹ nói, tôi bất chợt nhớ lại ngày còn
nhỏ, tôi hay bị vấp ngã, đầu gối trầy xước khiến tôi chỉ biết rên rỉ,
khóc lóc. Mẹ thường nhẹ nhàng an ủi tôi:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<h1 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3" color="#000000">
<a name="Cánh_diều_chưa_bay_cao">Cánh diều chưa bay cao</a></font></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hồi còn bé, tôi rất ham chơi. Tuổi thơ tôi gắn liền
với những buổi nô đùa, nhảy tung tăng trên cáng đồng làng. Trong vô vàn
bất tận những trò chơi dân gian của lũ trẻ con nghèo quê tôi, chúng tôi
thích nhất là trò chơi thả diều.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nói đến đây, chắc các bạn sẽ hình dung ra những cánh
diều đỏ, vàng đủ màu sắc, chất liệu, hình dáng bay vút cao trên bầu trời
đúng không?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhưng những chiếc diều của chúng tôi hoàn toàn khác!
Nó độc một màu trắng! Đó là những con diều được làm từ những tờ giấy vở,
giấy nháp cắt nham nhở, dán qua loa bằng hồ bột hay cơm nếp lên trên vài
mảnh tre nhỏ. Chiếc diều nho nhỏ, hình thoi, hình vuông, ở ba đỉnh có
dán thêm mấy chiếc đuôi cũng bằng thứ giấy cắt nham nhở đó.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Và dĩ nhiên, với một kiểu thiết kế như thế thì chẳng
lấy gì để con diều có thể bay cao được. Chúng tôi cầm dây diều chạy như
vũ bão ngược theo chiều gió, cánh diều lạt sạt dưới đất một lúc rồi bay
lên. Nhưng hiển nhiên nó chỉ bay cao chút đỉnh và chúng tôi vẫn cứ phải
chạy chầm chậm không thôi.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bay cao sao được khi diều làm bằng giấy, lại nhỏ,
nặng và đó là những con diều do lũ trẻ chúng tôi làm ra, kĩ thuật sai be
bét. Mỗi lúc nhìn những con diều chim én, bươm bướm bằng vải, bằng giấy
màu tuyệt đẹp bay lượn trên tivi, chúng tôi lại chép miệng ao ước...</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhiều năm sau, tôi lớn lên, bận bịu việc học tập, tôi
không còn chơi thả diều nữa.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hai năm lên tỉnh học, tôi quên hẳn trò chơi ngày bé
thơ.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhớ lại hè vừa rồi, tôi trở về quê. Tới cánh đồng
làng quen thuộc...Hai, ba, bốn cô bé, cậu bé đầu trần, cầm dây diều chạy
tung tăng khắp đồng; mặt đầm đìa mồ hôi mà cái đầu vẫn cứ nghểnh lên,
miệng cười toe toét nhìn theo cánh diều. Tôi nghẹn ngào... vẫn là những
chiếc diều nho nhỏ, mộc mạc đến là đáng thương như của chúng tôi ngày
xưa.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Quê tôi vẫn thế, còn nghèo lắm! Lại còn phải chịu
nhiều cơn bão tai ương ...</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bao giờ các em ơi! Bao giờ quê mình đổi thay để các
em có được một con diều theo đúng nghĩa của nó. Một con diều thật đẹp,
bay thật cao?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cánh diều của chúng tôi, của các em không thể bay cao
hay là chưa thể bay cao?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hi vọng là ngày mai nó sẽ được góp mặt trên bầu trời
lộng gió và khoe nhiều màu sắc tươi vui , rực rỡ hơn nhiều...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="ĐÁM_TÁNG_NHÀ_THỜ_">ĐÁM
TÁNG NHÀ THỜ</a></span></strong><font face="Arial,sans-serif"><a name="ĐÁM_TÁNG_NHÀ_THỜ_"><span style="color: black">
</span></a></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">M</span><span style="font-family:"Arial","sans-serif";
color:black">ột linh mục được gửi đến một nhà thờ nọ ở Mỹ. Ông được cảnh báo
trước rằng cộng đoàn ở đó đã chết rồi. Ông vẫn nhận lãnh sứ mạng, nghĩ
rằng mình sắp sửa đương đầu với một thách đố lớn lao. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Quả thật, vị linh mục chẳng mấy chốc khám phá ra rằng ngôi nhà thờ tại
nhiệm sở mình đã hoàn toàn chết. Không một kế hoạch nào, không một sự
kêu gọi nào có thể nhen nhúm lên sức sống cho nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Linh mục tìm gặp các tín hữu ở trong khu vực và nói rằng họ đã chết. Ông
đề nghị tổ chức một đám tang nhà thờ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Thế là cờ tang được treo lên, một chiếc quan tài được khiêng đến. Đã đến
giờ cử hành đám táng. Từ rất lâu rồi, nhà thờ mới được một bữa rộn rịp
như vậy. Người ta tụ tập đông đúc vì ai cũng tò mò. Chưa ai từng nghe
nói đến một đám táng nhà thờ cả!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Linh mục tiến hành các lễ nghi an táng. Cuối cùng, ông mời cộng đoàn xếp
hàng đi qua viếng cỗ quan tài mở nắp. Lần lượt từng người một cúi xuống
nhìn vào quan tài. Tất cả họ đều bị sốc. Cỗ quan tài trống không, nhưng
đáy quan tài không phải là một tấm ván mà là một tấm gương lớn. Nhìn vào
quan tài của một ngôi nhà thờ chết, ai cũng nhìn thấy chính khuôn mặt
mình!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font color="#000000">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
<a name="Vịt_phải_biết_bơi">Vịt phải biết bơi</a></span></font></h1>
<h1 style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font color="#000000">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
Bản năng loài vịt sinh ra đã biết bơi. Chỉ <em>
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">cần</span></em>
xuống nước là vịt có thể bơi ngay được. Thế mà vịt con Út Bông ở xóm
Chài lại bản tính rụt rè sợ nước, không dám xuống hồ tập bơi. Nhìn anh
chị trong đàn biết bơi Bông thích lắm. Nó thường đứng trên bờ nhìn xuống
ao thèm thuồng nhưng nghĩ đến việc xuống nước bơi là vịt lại thấy khiếp
sợ.</span></font></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Bố mẹ
Vịt Bông bèn bàn bạc tìm cách làm cho Út Bông tin vào khả năng bơi lội
vốn có của loài, giúp Bông hòa vào cuộc sống của loài vịt. Một buổi sáng
như thường lệ, cả nhà vịt tung tăng ra hồ để bơi lội và kiếm ăn. Lũ vịt
con đã ào cả xuống hồ, chỉ còn Út Bông vẫn đứng ở trên bờ. Thấy vậy, Vịt
mẹ lại gần dỗ dành: “Út Bông ơi, trèo lên lưng mẹ đi, Mẹ sẽ cõng Út bơi
với các anh chị của con, ngoài kia vui lắm con ạ”.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Nghe
lời, Bông trèo lên và bám chặt mẹ. Út Bông vui quá vì được mẹ chở đi
quanh hồ, ngắm bao nhiêu cảnh đẹp, lại còn nghịch ngợm với chị em. Bỗng
Út Bông giật mình, cảm thấy chân mình đang quờ quạng dưới nước, lớp lông
cánh đã ướt sũng. Vịt Mẹ đã thừa lúc Bông không để ý, lặn sâu xuống
nước, thả vịt Bông ra khỏi lưng. Út Bông nhận ra thì đã không kịp, mẹ đã
ở tít xa. Nó bắt đầu sợ và đạp chân cuống quýt, miệng la hét gọi mẹ.
Nhưng bố mẹ cùng các anh chị không bơi lại mà chỉ động viên rằng nó đang
bơi đấy và có làm sao đâu. Mải mê vừa quẫy đạp, vừa la hét, Út Bông chợt
nhận ra mình vẫn đang nổi trên mặt nước, chẳng hề hấn gì. Bình tĩnh hơn
một chút, nó chỉ quờ nhẹ đôi chân, thật kỳ lạ, nó đang nổi và bơi được
những đoạn khá dài. Một lúc sau thì nó đã ở bên bố mẹ. Thế là vịt Bông
nhút nhát đã biết bơi. Chẳng bao lâu sau, chú trở thành chú vịt con bơi
giỏi nhất đàn trong đàn.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>