File "hyvong02.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Hyvong/hyvong02.htm
File size: 30.22 KiB (30941 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-top:24.0pt;
margin-right:0in;
margin-bottom:0in;
margin-left:0in;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Cambria","serif";
color:#365F91;
}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Hy Vọng</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Không_thất_vọng">Không
thất vọng</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Một chiếc tàu đánh cá Xô Viết được đưa vào sửa chữa bên cạnh chiếc tàu
tuần dương Hoa Kỳ tại bờ biển New England. Các quan chức Mỹ- Xô cùng
ngồi trong chiếc tàu Nga bàn luận sôi nổi về kỹ thuật đánh cá ở Bắc Đại
Tây Dương. Cuộc hội thảo đang tiến hành tốt đẹp thì vào đêm nọ, một sự
cố bất ngờ đã đe doạ bầu khí thuận thảo giữa hai bên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Chuyện xảy ra là có một thuỷ thủ người Nga tên Simas Kudirka lẻn ra khỏi
tàu Xô Viết, bơi khỏi mười bộ (khoảng 3m) qua bên tàu Mỹ. Kudirka nài nỉ
được tỵ nạn chính trị, nhưng vị chỉ huy tàu Mỹ từ chối. Quyết định này
về sau bị các thượng cấp quở trách. Còn chàng thuỷ thủ hụt hẫng ấy bị
giao lại cho nhà cầm quyền Xô Viết, bị trả về Nga, sau đó bị giam vào
tù. Trong thời gian ở tù, chàng đã nhiều lần tuyệt vọng. May thay giữa
cơn thử thách ấy, một tù nhân khác đã dạy chàng vần thơ của thi sĩ
Ruydyard Kipling người Anh. Về sau, Kudirka cho hay rằng chính những
dòng thơ này đã gíup chàng đương đầu với tương lai. Một đoạn trích từ
những dòng thơ ấy:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
“Nếu dành được chiến thắng hay gặp cơn hoạn nạn, con vẫn xử sự như nhau,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Nếu điều chân thực con nói ra, lại bị những tên vô lại vu khống là gian
dối hại người, mà con vẫn tỏ ra bình thản.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Nếu nhìn toàn bộ sự nghiệp đời mình đang vỡ tan, mà con vẫn bình tâm
nhẫn nhục xây dựng lại, bằng những phương tiện cùn lụt.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Nếu con vẫn có thể dồn toàn bộ năng lực của tâm hồn, thần kinh và gân
cốt, để tiếp tục sinh hoạt như bình thường, sau khi chúng gần như bại
liệt…</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Và nếu con vẫn kiên gan bền chí, khi tất cả mọi sự đã tiêu tùng, chỉ còn
lại ý chí trong con bảo con phải kiên trì…</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Nếu con làm được như thế, thì trái đất và mọi sự trên đó sẽ thuộc về
con. Hơn thế nữa, hỡi con Ta, con sẽ là một con người đích thực.”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Thỉnh thoảng, Kudirka lại nhẩm đi nhẩm lại những lời trên, dần dà chúng
đem lại cho chàng một sức mạnh đáng kể giúp chàng kiên vững. Câu chuyện
còn dài nhưng tôi xin rút ngắn lại Kudrika vẫn sống sót sau khi bị tù,
và hiện nay anh đã được tự do. Kudirka cho rằng sở dĩ anh sống sót chính
là nhờ sức mạnh tinh thần do bài thơ của Kipling đem lại. Bài thơ ấy
giúp cho anh có sức mạnh để kiên trì khi nơi anh chẳng còn lại gì ngoài
ý chí truyền bảo anh: hãy cứ bền gan.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="đỢi_gì_nơi_cuỘc_sỐng_">đỢi gì nơi cuỘc sỐng </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Vào Tuần Thánh
1980, Đài phát thanh Vienne nước Áo truyền đi một bài phỏng vấn vô cùng
cảm động. Người được phỏng vấn là một nữ sinh viên đang nằm chờ cái chết
đến từng ngày tại một bệnh viện ở thủ đô Áo quốc. Cô phát biểu : “Sau
khi bác sĩ chẩn đoán và cho biết tôi mắc chứng sưng bạch huyết, tôi có
cảm tưởng như trời sập xuống trên tôi. Tuy nhiên tôi cũng cảm thấy như
Chúa muốn gởi đến cho tôi một cơ may mới. Từ hai ba năm nay tôi đã bắt
đầu có một cái nhìn mới. Tôi nhận ra trong đau khổ của riêng tôi cũng
như của những người chung quanh phản ảnh chính nỗi đau khổ của Chúa
Giêsu chịu đóng đinh và bị bỏ rơi trên thập giá. Tôi đã tìm cách yêu
thích nỗi đau khổ ấy”. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Chính vì muốn chấp
nhận đau khổ mà cô gái đã ghi danh vào trường Y khoa. Nằm trên giường
bệnh, biết mình không còn sống bao lâu nữa, vậy mà cô vẫn cầm trên tay
một cuốn sách và cây viết. Cô giải thích : “Không ai có thể nói cho tôi
biết chắc 100 phần trăm là tôi sẽ không học xong hoặc tôi sẽ không bao
giờ trở thành bác sĩ. Tuy nhiên vẫn luôn luôn có những phép lạ. Và riêng
tôi, tôi xác tín rằng tôi phải thực thi ý Chúa nếu tôi muốn tiến tới. Đó
là cách thế tôi chuẩn bị đón nhận cái chết, chuẩn bị đi vào thiên đàng.
Tôi để Chúa làm việc hầu cho tất cả mọi việc trở thành tình yêu. Tất cả
mọi sự, từ việc học hành của tôi cho đến những việc nhỏ mọn tôi làm cho
người khác. Bởi vì tôi không làm được những việc quan trọng nữa.” </span>
</p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Không khỏi ngạc
nhiên trước những lời phát biểu trên đây, người phóng viên liền hỏi : “
Tôi đọc thấy trên gương mặt của cô niềm vui và hy vọng. Thế nhưng cô còn
chờ đợi gì nơi cuộc sống này ?” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Cô gái mỉm cười
nói : “Tôi chờ đợi mọi sự từ cuộc sống. Nhưng trên hết mọi sự là tình
yêu của Chúa. Chính Ngài đã cho tôi nếm thử thiên đàng. Chỉ có như thế
tôi mới đương đầu được với những đau khổ đang đè nặng trên tôi”. </span>
</p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; font-style: italic">
Trích “Món quà giáng sinh”</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="Lẽ_Sống">Lẽ Sống</a></span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black"> <em><span style="font-family: Arial; font-style: normal">Ngày
xưa có một ông vua, tuổi đã quá ngũ tuần mà vẫn chưa xem được một quyển
sách nào. Bộ sách mà ông thèm khát được đọc nhất là bộ "Lịch sử loài
người". Nhưng khốn nỗi, cuộc đời của ông, từ mái đầu xanh cho đến tóc
điểm bạc, không lúc nào được rảnh rang. Ðời ông luôn luôn sống trên lưng
ngựa, nằm sương, gối tuyết trên bãi chiến trường. Nay chinh phục nước
này, mai ngăn chặn nước kia xâm lăng. Mắt ông chỉ thấy có gươm giáo và
máu lửa. Ông rất ân hận vì chưa đọc được một trang sách của thánh
hiền... Nay nước nhà đã hòa bình, ông muốn dành thời giờ còn lại để đọc
cho kỳ được bộ lịch sử loài người, để xem con người xưa nay sống để làm
gì? Nhưng tuổi ông đã cao, mà bộ sách lại quá dày. Biết sức mình không
thể đọc hết bộ sách, cho nên nhà vua mới ra lệnh cho viên sử thần làm hộ
cho mình công việc ấy. Với sự giúp đỡ của một ban gồm 50 người, viên sử
thần mới bắt tay ngày đêm miệt mài đọc sách.</span></em> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">
Sau 10 năm cắm cúi đọc sách, viên sử thần đã có thể tóm tắt bộ lịch sử
loài người thành 10 quyển sách, và cho mang vào trình lên nhà vua. Nhưng
vừa nhìn thấy 10 quyển sách và đo lường tuổi tác của mình, nhà vua lại
cảm thấy không đủ sức để đọc hết bộ sách đã được rút ngắn. Nhà vua mới
đề nghị cho ủy ban làm việc thêm một thời gian nữa. Sau 5 năm làm việc
thêm, ủy ban đã có thể tóm lược lịch sử loài người thành 5 quyển. Nhưng
khi ủy ban mang 5 quyển sách vào ra mắt nhà vua, thì cũng chính là lúc
nhà vua đang hấp hối trên giường bệnh. Biết mình không thể đọc được dù
một trang, nhà vua mới thều thào nói với viên trưởng ban tu sử hãy tóm
tắt bộ lịch sử loài người thành một câu mà thôi. Vị trưởng ban tu sử mới
tâu với nhà vua như sau: "Hạ thần xin vâng mạng. Lịch sử loài người từ
khai thiên lập địa đến giờ là: loài người sinh ra để khổ rồi chết". Nhà
vua gật đầu. Ðôi môi khô héo của nhà vua bỗng nở nụ cười mãn nguyện...
rồi tắt thở. Và giữa lúc ấy, vị trưởng ban tu sử cũng nấc lên mấy tiếng
rồi trút hơi thở cuối cùng.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black"> </span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong style="font-weight: 400">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">Tác
giả Veritas</span></strong></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="CÁI_KÉN_BƯỚM_">CÁI KÉN BƯỚM
</a>
</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black"> Chàng trai
kia nhặt được một cái kén bướm.Một hôm, anh thấy nơi cái kén hé một khe
nứt nhỏ, anh ta ngồi hàng giờ quan sát việc chú bướm cố thoát mình khỏi
cái khe ấy. Rồi mất kiên nhẫn khi thấy mọi việc có vẻ không tiến triễn
gì thêm,chú bướm không thể cố hơn được nữa, vì thế, anh quyết điịnh giúp
chú bướm nhỏ... lấy kéo cắt cho cái khe rộng thêm. Chú bướm dễ dàng
thoát ra khỏi cái kén, nhưng thân mình nó sưng phồng lên, đôi cánh thì
nhăn nhúm. Còn chàng thanh niên ngồi chăm chú quan sát cái kén với hy
vọng thân mình chú bướm sẽ xẹp lại và đôi cánh xòe rộng hơn để đủ nâng
đỡ thân hình chú. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black"> Nhưng chẳng
có gì thay đổi cả! Sự thật là chú bướm phải bò loanh quanh suốt quãng
đời còn lại với đôi cánh nhăn nhúm và thân hình sưng phồng, chú chẳng
bao giờ có thể bay được. Có một điều mà người thanh niên không thể hiểu
được là cái kén chật chội khiến chú bướm phải nổ lực mới chui qua được
cái khe nhỏ kia... chính là quy luật tự nhiên tác động lên đôi cánh và
cơ thể của bướm, giúp chú có thể bay ngay khi thoát ra ngoài. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black"> Đấu tranh là
một việc rất cần thiết cho cuộc sống. Bạn hãy nghiệm lại xem, nếu quen
sống một đời phẳng lặng, ta sẽ mất đi sức mạnh tiềm tàng mà bẩm sinh mỗi
người đều có... và dĩ nhiên ta khó có thể “bay” được. Vì thế, nếu bạn
thấy mình đang phải vượt qua nhiều áp lực và căng thẳng thì hãy tin rằng
sau đó bạn sẽ trưởng thành hơn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 19.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="NGƯỜI_DỆT_ƯỚC_MƠ_">NGƯỜI DỆT ƯỚC MƠ </a> </span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">“Ba ơi, bàn thắng này con
dành tặng ba đấy!” cậu bé Matthew Ryan Emrich chưa đầy chín tuổi hét to,
vừa ngước nhìn bầu trời vừa chạy quanh sân với hai nắm tay giơ cao. Với
tư cách là một thành viên thi đấu cho đội Little League, Matthew vừa mới
đánh được một quả bóng ăn điểm trực tiếp đầu tiên - một thắng lợi cho
“đội bóng trong mơ” của cậu.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" hasbox="2">
<span style="font-family: Arial; color: black">Cha cậu, ông Mark, đã
từng ước mong trở thành một cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp. Thế nhưng
sau khi trải qua rất nhiều ca mổ, ông đã không bao giờ có thể theo đuổi
ước mơ của mình được nữa - một ước mơ mà cha của ông, cụ Chet, đã truyền
lại cho ông. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Dù vậy, Mark vẫn tiếp tục
chơi cho các đội bóng ở địa phương và dạy cho bọn trẻ quanh xóm chơi
bóng chày. Ngày 30 tháng 7 năm 1985, khi cậu bé Matthew chào đời, Mark
tự hứa với lòng là ông sẽ chia sẻ ước mơ của mình với con trai. Năm
Matthew lên bốn, có lần cậu bé đánh bóng bay sang tận nóc nhà hàng xóm.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Trang phục thi đấu của
Matthew mang số 7 - cùng số với áo của cha cậu ngày xưa. Cậu bé rất vui
vì được cha yêu thương, cũng như tự hào khi được tiếp nối truyền thống
gia đình. Suy cho cùng thì bộ phim “Field of Dreams” không chỉ nói về
bóng chày mà còn nói về tình cảm cha con và về sức mạnh của niềm tin!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Tiếc thay, Mark thất bại
trong cuộc chiến cam go chống lại căn bệnh ung thư dù đã dũng cảm đương
đầu với nó bằng một niềm tin mãnh liệt. Ông đã ra đi vĩnh viễn ở tuổi
33. Ngày Chủ nhật khi Mark qua đời, ông đồng ý vào bệnh viện “chỉ để
được theo dõi”. Các bác sĩ hứa với ông rằng ông vẫn có thể xuất viện để
kịp xem trận đấu đầu tiên của Matthew vào chiều thứ Hai.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Gia đình và bạn bè đều
biết rằng Matthew sẽ vẫn chơi bóng vào ngày hôm sau - đúng như những gì
cha cậu từng mơ ước. Cậu bé Matthew tin rằng những lời cậu từng hứa với
mẹ Sherry, “Trái bóng đầu tiên mà con ghi điểm sẽ dành để tặng cha”, sẽ
được cha cậu luôn hiện hữu đâu đó trên cao kia nghe thấy. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" hasbox="2">
<span style="font-family: Arial; color: black">Chiến thắng của Matthew
“có thể khiến người cha đang dõi theo cậu trên đám mây kia phải xúc động
vì quá đỗi mừng vui”. Phải chăng lời nhận xét này đã đúc kết được những
điều làm nên chiến thắng trong cuộc đời này cho tất cả chúng ta?</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" hasbox="2">
<font face="Arial" size="2"><span style="font-style: italic">Ronald D.
Eberhard</span></font></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="GIÁ_TRỊ_NHỮNG_DẤU_CHẤM_CÂU_">GIÁ TRỊ NHỮNG DẤU CHẤM CÂU
</a> </span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Có một người chẳng may đánh
mất dấu phẩy. Anh ta trở nên sợ những câu phức tạp và chỉ tìm những câu
đơn giản. Đằng sau những câu đơn giản là những ý nghĩ đơn giản.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Sau đó, không may, anh ta
lại làm mất dấu chấm than. Anh bắt đầu nói khe khẽ, đều đều, không ngữ
điệu. Anh không cảm thán, không xuýt xoa. Không gì có thể làm anh ta
sung sường mừng rỡ hay phẫn nộ nữa cả. Đằng sau đó là sự thờ ơ đối với
mọi chuyện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Kế đó, anh ta đánh mất dấu
chấm hỏi và chẳng bao giờ hỏi ai điều gì nữa. Mọi sự kiện xảy ra ở đâu,
dù trong vũ trụ hay trên mặt đất hay ngay trong nhà mình mà anh ta không
biết, anh ta đánh mất khả năng học hỏi. Đằng sau đó là sự thiếu quan tâm
với mọi điều.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Một vài tháng sau, anh ta
đánh mất dấu hai chấm. Từ đó, anh ta không liệt kê được, không còn giải
thích được hành vi của mình nữa. Anh ta đổ lỗi cho tất cả trừ chính
mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Cứ mất dần các dấu, cuối
cùng, anh ta chỉ còn lại dấu ngoặc kép mà thôi. Anh ta không phát biểu
được một ý kiến nào của riêng mình nữa, lúc nào cũng chỉ trích dẫn lời
của người khác. Thế là anh ta hoàn toàn quên mất cách tư duy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Cứ như vậy, anh ta đi đến
dấu chấm hết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Thiếu những dấu chấm câu
trong một bài văn, có thể bạn chỉ bị điểm thấp vì bài văn của bạn mất ý
nghĩa, nhưng mất những dấu chấm câu trong cuộc đời, tuy không ai chấm
điểm nhưng cuộc đời bạn cũng mất ý nghĩa như vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Hy vọng mọi người không bao
giờ đánh mất những dấu chấm câu trong cuộc đời của mỗi người . Hãy cố
gắng trân trọng những gì mà cuộc sống đã đem lại cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial">
<a name="CHA_VẪN_SẼ_LUÔN_BÊN_CON_!_">CHA VẪN SẼ LUÔN BÊN CON !
</a>
</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đây là một câu chuyện cảm động từ một
trận động đất lớn tại Mỹ năm 1989. Cơn chấn động chết người này đã làm
nhiều người tử vong chỉ trong chưa đầy bốn phút.<br>
Trong cơn hỗn loạn của trận động đất, có một người cha đang chạy xe đến
trường để đón con trai mình. Khi ông tới nơi thì ngôi trường đã tan
thành bình địa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đứng quan sát những gì còn sót lại của
ngôi trường, người cha nhớ lại lời hứa với con trai: “Dù có xảy ra
chuyện gì đi nữa, cha vẫn sẽ luôn bên con”. Nước mắt bắt đầu trào ra từ
khóe mắt ông. Cảnh vật sao trông vô vọng quá, nhưng ông không thể thất
hứa với con được. Nhớ phòng học của con trai nằm ở cuối góc bên phải của
ngôi trường, ông vội chạy tới và bắt đầu đào bới đống đổ nát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Khi ông đang đào, những người cha người
mẹ đau khổ khác cũng vừa chạy đến kêu gào thảm thiết: “Trời ơi con trai
tôi!”, “Ôi con gái của tôi!”. Họ vừa cố kéo người cha ra khỏi đống đổ
nát vừa nói: “Đã quá trễ rồi!”, “Chúng chết cả rồi!”, “Ông không thể làm
gì được nữa đâu!”, “Về nhà đi!”. Ngay đến viên cảnh sát và người lính
cứu hỏa cũng khuyên ông tốt hơn hết là nên về nhà. Ông nói với những
người đã ngăn cản mình: “Mọi người có tính giúp tôi không?”. Họ không
trả lời ông và ông lại tiếp tục đào bới, quăng từng viên gạch ra ngoài
để cứu con trai mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Người đàn ông này cứ đào bới như thế
suốt tám tiếng đồng hồ, rồi 12 tiếng, rồi 24 tiếng và rồi đến 36 tiếng.
Cuối cùng, ở tiếng thứ 38, khi ông đẩy được viên đá lớn nhất ra ngoài,
ông nghe giọng nói của con trai. Ông thét gọi tên con “Armand!” và có
tiếng trả lời ông: “Có phải cha không? Con đây nè cha!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Rồi cậu bé nói thêm: “Con bảo mấy bạn
đừng lo lắng. Con nói với tụi nó nếu cha còn sống, nhất định cha sẽ tới
cứu con và khi cha cứu con, tụi nó cũng sẽ được cứu. Cha đã từng hứa với
con “dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, cha sẽ vẫn luôn bên con!” và cha đã
ở đây. Cha đã giữ lời!”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<span style="font-family: Arial; color: black"><a name="Chữa_bệnh_tim">Chữa bệnh tim</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black">Chàng vốn là một chàng
trai khỏe mạnh, lực lưỡng, và luôn lu bu với hết hoạt động này đến
chương trình khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black">Bỗng dưng, tính mạng của
chàng trai bị lâm nguy, vì quả tim của chàng không chịu đựng nổi nhịp
sống căng thẳng dồn dập cũng như vóc người ngày càng “giãn” ra của chàng
nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black">Giải pháp duy nhất là gắn
cho chàng một máy trợ tim, với hi vọng chàng sẽ vượt qua được thử thách
này và sẽ trở lại tình trạng sức khỏe bình thường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black">Gắn máy trợ tim, điều đó
có ngĩa là phải trải qua một cuộc phẫu thuật. Tuy nhiên, loại phẫu thuật
này cũng khá nhanh chóng và đơn giản thôi, không có chi rắc rối lắm. Chỉ
có điều, cho dù cuộc sống hoàn roàn mới - đó là chiếc máy trợ tim thực
sự hiệu nghiệm!</span></p></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>