File "hysinh_07.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Hysinh/hysinh_07.htm
File size: 42.72 KiB (43747 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
	{}
h1
	{margin-top:24.0pt;
	margin-right:0in;
	margin-bottom:0in;
	margin-left:0in;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Cambria","serif";
	color:#365F91;
	}
span.verse
	{}
h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
	Truyện Minh Hoạ - Hy Sinh</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong><span style="font-family: Arial,sans-serif"><a name="Kẻ_cắp_">Kẻ cắp</a></span></strong></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Nghe 
		tiếng mẹ gọi dậy ,tôi vội vùng khỏi chiếc chăn ấm...Sáng nào cũng vậy, 
		cứ 5h sáng tôi phải dậy ra phụ giúp mẹ bán bánh.Mùa hè thì chẳng sao chứ 
		mùa đông,quả là khó khăn.Một hôm, đang lúc bận rộn bán hàng ,chợt có 
		tiếng nói:</span></strong></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
		-Ô....kia con chó lấy ổ bánh mì!</span></strong></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Con chó 
		kẻ cắp mồm ngoặm bánh đang chạy rất nhanh,có đuổi theo cũng không 
		kịp.Đến giờ đi học,tôi vội tới trường và cũng quên luôn câu chuyện lúc 
		sáng.</span></strong></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Nhưng 
		mấy hôm nay,ngày nào cũng mất một chiếc bánh,tôi cho rằng thủ phạm chính 
		là con chó lạ đó, phải cho nó một trận mới hả.Nhưng mẹ tôi lại bảo:</span></strong></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">-Thôi 
		con ạ!Chắc nó bị bỏ đói,ta cho nó vậy.</span></strong></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Tôi 
		không đồng ý và quyết định cho con Vàng to khoẻ,đẹp mã và nổi tiếng khôn 
		ngoan của tôi trừng trị.Quả nhiên sáng ấy đang lúc ngái ngủ bởi còn thưa 
		khách hàng,tôi giật mình nghe tiếng sủa rất to của con Vàng và vút một 
		cái nó xô tới con chó kẻ cắp đang tiến tới thùng bánh.Con chó lạ gầy 
		nhom sợ quá quay đầu co cẳng chạy bạt mạng.Không hiểu sao,con Vàng đuổi 
		theo một đoặn,sủa lên rất to rồi quay lại.Có lẽ nó thương hại.</span></strong></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Chủ 
		nhật được nghỉ học,tôi nảy ra ý định theo dõi xem con chó đó của nhà 
		ai.Tôi bắt đầu sốt ruột thì con chó lạ xuất hiện.Nó vội vàng lấy chiếc 
		bánh.Tôi và con Vàng nhẹ nhàng bám theo.Qua một dãy phố đến chân cầu 
		thang Bách hóa tổng hợp,con chó lạ dừng lại trước một thằng bé còm nhom 
		rách rưới,vẻ mặt bơ phờ,đang run rẩy vì lạnh.Chỉ nhìn đã biết nó là ăn 
		xin và đang bị ốm.Con chó lạ thả cái bánh vào tay chủ,đứa bé ăn một 
		miếng lại bẻ một ít cho con chó.Mải nhìn nên con Vàng chạy xô tới chỗ đó 
		mà tôi không kịp giữ lại.Thấy con Vàng con chó lạ gầm gừ nhưng thằng bé 
		quát im rồi bẻ miếng bánh cho con Vàng,Vàng ngửi ngửi,lưỡng lự,thằng bé 
		lại tung miếng nữa và gắng mỉm cười:</span></strong></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">-Ăn đi 
		mày,tao chỉ có vậy thôi.</span></strong></p>
		<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Thấy 
		chủ tỏ ra thân thiện,con chó kẻ cắp cũng lại gần ngửi ngửi làm quen.Lát 
		sau hai con chó đã vui vẻ tranh nhau những miếng bánh mà thằng bé tung 
		lên.Chúng đã là bạn của nhau thật rồi.Trông cảnh tượng đó mắt tôi bỗng 
		cay xè !</span></strong></p>
		<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial,sans-serif">Sưu tầm</font></i><hr color="#000000" size="1">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<b>
		<span style="font-size: 12pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		<a name="Cái_chậu_nứt">Cái chậu nứt</a></span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một người có hai cái chậu 
		lớn để khuân nước. Một trong hai cái chậu có vết nứt, vì vậy khuân nước 
		từ giếng về, nước trong chậu chỉ còn một nửa. Chiếc chậu còn nguyên rất 
		tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc chậu nứt luôn bị cắn rứt vì 
		không thể hoàn thành nhiệm vụ.<br>
		<br>
		Một ngày nọ chiếc chậu nứt nói với người chủ: &quot;Tôi thật xấu hổ về mình. 
		Tôi muốn xin lỗi ông!&quot;.<br>
		<br>
		- &quot;Ngươi xấu hổ về chuyện gì?&quot;<br>
		<br>
		- &quot;Chỉ vì lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ những gì xứng đáng 
		với công sức của ông!&quot;<br>
		<br>
		- &quot;Không đâu, khi đi về ngươi hãy chú ý đến những luống hoa bên vệ 
		đường&quot;.<br>
		<br>
		Quả thật, dọc bên vệ đường là những luống hoa rực rỡ. Cái chậu nứt cảm 
		thấy vui vẻ một lúc, nhưng rồi về đến nhà nó vẫn còn chỉ phân nửa nước.<br>
		<br>
		- &quot;Tôi xin lỗi ông!&quot;<br>
		<br>
		- &quot;Ngươi không chú ý rằng hoa chỉ mọc bên này đường, phía của ngươi thôi 
		sao? Ta đã biết được vết nứt của ngươi và đã tận dụng nó. Ta gieo những 
		hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm qua, ngươi 
		đã vui tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để trang hoàng căn nhà. 
		Nếu không có ngươi nhà ta sẽ không ấm cúng và duyên dáng như thế này 
		đâu&quot;.<br>
		<br>
		Mỗi con người chúng ta đều như cái chậu nứt kia, có ai là hoàn hảo đâu. 
		Điều quan trọng là biết cách tận dụng vết nứt của mình để nó trở nên có 
		ích, để làm cho cuộc đời này tươi đẹp hơn ...</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><br>
		(forum.petalia.com)</span></p>
		<hr color="#000000" size="1">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial,sans-serif"><a name="Bà_La-ren_đánh_cọp_">Bà La-ren đánh cọp</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Câu chuyện sau đây xảy ra vào ngày 3 
		tháng 7 năm 1991 tại Biluet, một làng của nước Canada, nằm trên bờ sông 
		Phơrat cách thành phố Vancôvơ 200 cây số về hướng đông bắc.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Chung quanh làng Biluet có núi rừng bao 
		bọc.&nbsp; Phong cảnh nơi đây trông thật nên thơ.&nbsp; Vì tính chất hoang dại của 
		nó nên dân cư còn thưa thớt.&nbsp; Trái lại vùng này là một địa bàn hoạt động 
		của đoàn quân trên dưới ba ngàn con cọp rừng.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Buổi sáng hôm đó trời thật đẹp, nên bà 
		La-ren Lếch 44 tuổi quyết định đưa năm em nhỏ mà bà nhận nuôi tại nhà ra 
		ngoài trời để vừa chơi vừa vẽ.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Đã từ rất lâu bà ấp ủ mộng ước mở một 
		nhà trẻ nhận chăm sóc các trẻ em ngay trong nhà của bà.&nbsp; Đây là một việc 
		làm thoải mái rất phù hợp với tấm lòng yêu thương trẻ em tràn trề của 
		bà.&nbsp; Sau khi trải qua tất cả các cuộc khảo hạch.&nbsp; Bà La-ren nhận được 
		đầy đủ văn bằng cần thiết để mở nhà trẻ.&nbsp; Lần đầu tiên bà thu nhận được 
		5 trẻ tuổi từ 2 đến 5, gồm 4 gái 1 trai.&nbsp; Cho đến ngày hôm đó mọi sự đều 
		dễ dàng trôi chảy như ý bà.&nbsp; Cuộc đời như tươi cười trước đôi mắt sáng 
		ngời tự tin của bà.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Đang trông coi các em bỗng bà có ý nghĩ 
		dẫn các em đi hái trái dâu dại mọc theo hàng dài dọc bờ sông.&nbsp; Mọi người 
		hăng hái lên đường.&nbsp; Bà không quên mang theo ba con chó bergiê giống Đức 
		đã được 1 tuổi.&nbsp; Sau khi hái dâu bà lại quyết định đưa các bé ra bãi cát 
		của bờ sông để chơi trò tương tự như trò tìm khăn của trẻ em Việt nam.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Vừa dự tính bắt đầu trò chơi bà La-ren 
		chợt nhận ra sự im lặng lạ lùng của các em. Ngước mắt lên bà trông thấy 
		Jang đứng trước mặt Nikê, bé trai 2 tuổi, một con cọp to bằng con chó 
		bergiê của bà.&nbsp; Đầu con cọp cúi xuống trên mặt bé Nikê.&nbsp; Trong nháy mắt 
		bà La-ren như chết điếng tại chỗ.&nbsp; Bỗng bà nói với con cọp như thể nói 
		với con mèo trong nhà: Thôi đi! Đừng liếm mặt bé Nikê nữa! Bà không biết 
		Nikê có bị cọp cắn không vì cậu bé cứ ngồi yên bất động.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Không một chút do dự bà nhảy bổ đến bên 
		con cọp và định kéo đuôi có. Nhưng rồi bà đổi ý ngay.&nbsp; Bà dùng hết sức 
		mình lấy tay túm cổ con cọp và lay nó thật mạnh.&nbsp; Tức khắc cọp con quay 
		phắt ra sau hùng hổ giơ các nanh vuốt nhọn của hai cẳng trước ta.&nbsp; Bằng 
		một động tác bất ngờ nó cào rách mặt hai bé đứng gần đó,&nbsp; rồi nhảy bổ 
		lại giơ hai cẳng trước để túm lấy đầu bà La-ren.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Mặc dầu còn nhỏ cọp con cũng đã đủ sức 
		để có thể giết chết một nạn nhân to lớn hơn nó gấp ba lần.&nbsp; Chỉ vào lúc 
		bấy giờ các cô cậu bé mới ý thức được nguy hiểm đang diễn ra.
		<span lang="FR">Các bé chạy núp sang bên bà La-ren và không ngừng la 
		hét.&nbsp; Bà La-ren càng ý thức rõ ràng mình đang đối đầu với một con vật vô 
		cùng nguy hiểm. Nhưng bà không có lựa chọn nào khác hơn là phải ăn thua 
		với con vật để bảo vệ đến cùng năm đứa trẻ mà bà có bổn phận phải coi 
		sóc.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; Vừa đối diện với cọp 
		con bà vừa ra lệnh cho các bé: Các con đứng tất cả sau lưng cô.&nbsp; Bà dùng 
		hết sức mạnh túm lấy hai cẳng trước của con cọp và tìm cách đẩy nó đi 
		xa.&nbsp; Bà quyết một sống chết với con cọp.&nbsp; Cuộc chiến diễn ra vô cùng 
		khốc liệt.&nbsp; Bà bị cọp cấu rách đầy mình.&nbsp; Vừa chống trả bà La-ren vừa la 
		hét ra lệnh cho con chó bẹc bergiê: Pan! Nhảy vào cắn cọp đi!&nbsp; Nhưng con 
		chó kinh hãi lùi ra xa, không dám phản ứng gì.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; Thấy mình quá yếu sức 
		lại không biết cầu cứu cùng ai bà La-ren dùng phương pháp cuối cùng, bà 
		tha thiết thầm xin Chúa cứu giúp vừa hét vào mõm con cọp: Mày hãy cút đi 
		và để tụi tao được yên, vừa đẩy nó về phía con chó.&nbsp; Bà nói như van lơn 
		con chó: Cắn nó đi! Cắn nó đi!.&nbsp;&nbsp; Cọp con bị đẩy quá mạnh liền lăn nhào 
		xuống và cắm cổ chạy vào rừng.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; Lúc đó bà mới hoàn 
		hồn.&nbsp; Không ngờ trong phút cực kỳ nguy hiểm, ngoài lòng tin cậy Chúa bà 
		La-ren đã dùng đúng chiến thuật phải dùng để đẩy lui địch thủ.&nbsp; Trước 
		tiên bà đã lên tiếng kịp thời để ngăn chặn không cho cọp con ghé mõm 
		ngậm đầu bé Nikê và mang đi.&nbsp; Sau đó bà không ngừng la hét bà tỏ thái độ 
		dữ tợn quyết một sống một chết với cọp.&nbsp; Theo các chuyên viên thì cọp 
		thường mất tính chất hung hăng của nó trước tiếng la hét dữ dằn của đối 
		thủ.&nbsp; Bà La-ren và năm trẻ nhỏ của bà đã thoát khỏi hiểm nguy nhờ lòng 
		tin cậy Chúa, cùng với sự can đảm và thật tình yêu thương trẻ của bà.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; Lòng yêu thương lớn lao 
		và tinh thần trách nhiệm cao độ đã khiến bà La-ren dám liều mạng để cứu 
		những kẻ mình yêu là một phản ảnh trung thực của Đấng đã thể hiện cách 
		hoàn hảo điều Ngài răn dậy: Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của 
		kẻ liều mạng vì người mình yêu.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; Gương bà La-ren cũng là 
		một lời mời gọi chúng ta diễn tả lại nơi bản thân mình lời dậy và gương 
		mẫu của Chúa Giêsu, đối với những người chúng ta yêu thương và có trách 
		nhiệm.&quot;</span></font></p>
		<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial,sans-serif">Sưu tầm</font></i><hr color="#000000" size="1">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="fr"><b><font face="Arial,sans-serif"><a name="Bà_mẹ_góa_">Bà mẹ góa</a></font></b></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">Hai anh em nọ con của một 
		mẹ goá, đã lớn lên và có địa vị trong xã hội, công việc kinh doanh rất 
		phát đạt. Người mẹ già yếu đối với chúng là một gánh nặng và chúng phải 
		hao tốn vì trang trải thuốc men cho bà.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">Ngày kia, hai anh em cùng 
		đến gặp một tổng giám thị một trại tế bần và yêu cầu ông ta nhận mẹ mình 
		vào trong trại. Ông tổng giám thị chấp nhận nhưng trước khi chia tay ông 
		nói:</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">Tôi có câu chuyện muốn kể 
		cho cô và cậu nghe:</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">Mấy năm trước đây tại 
		thành phố này có một người chết đi để lại người vợ trẻ và hai đứa con 
		thơ. Bà mẹ ấy nghèo lắm. Khi đó tôi đã đề nghị với bà ta bỏ hai đứa con 
		nhỏ vào cô nhi viện. Bà ta đã tỏ ra rất bất mãn với lời khuyên của tôi 
		và tỏ vẻ tức bực: “Tôi có 2 tay, và khi nào tay tôi chưa mòn trơ xương 
		thì không đời nào tôi để con tôi vào cô nhi viện”</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">Hai anh em hỏi ông Tổng 
		giám thị: </span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">- Truyện này có dính líu 
		gì đến chúng tôi đâu?</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">- Vì người đàn bà đó là 
		thân mẫu của cô và cậu đó!</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">Mẹ nuôi con bằng trời bằng 
		bể</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">Con nuôi mẹ con kể từng 
		ngày!!!&quot;</span>&nbsp;</font></p>
		<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial,sans-serif">Sưu tầm</font></i><hr color="#000000" size="1">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial,sans-serif"><a name="Bài_toán_và_bà_mẹ_">Bài toán và bà mẹ</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Đang giờ dạy toán trong lớp tiểu học, cô 
		giáo hỏi:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">John, giả sử mẹ em làm bánh và gia đình có 
		10 người, cha, mẹ, và 8 anh em. Vậy em được bao nhiêu phần bánh?</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Em trả lời:&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Thưa cô, một phần chín</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Cô giáo nói:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Này john, em để ý nhé. Có tất cả 10 người 
		cơ mà. Em không nhớ phần số à?</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Em bé đáp:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Thưa cô, em biết phân&nbsp; số chứ, nhưng em 
		cũng biết mẹ em nữa. Chắc chắn mẹ em sẽ nói là mẹ em không ăn.&quot;</font></p>
		<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial,sans-serif">Sưu tầm</font></i><hr color="#000000" size="1">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial,sans-serif"><a name="Bóng_thánh_giá_trên_hang_đá_">Bóng thánh giá trên hang đá</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Khi Đức Yêsu sinh ra, các thiên thần 
		đến dọn dẹp sạch sẽ hang đá: bò lừa nằm thứ tự lớp lang rơm rạ được xếp 
		gọn sạch.&nbsp; Ấy thế mà có một chú nhện không biết từ đâu đến giăng tơ ở 
		đó.&nbsp; Các con vật khác lên tiếng trách móc chú là đồ vô tích sự. Nhưng 
		nhện trả lời:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; - Các anh mới là đồ vô tích sự, không 
		giúp gì cho Chúa cả.&nbsp; Các dây tơ của tôi là những ăng ten nhờ chúng mà 
		tôi biết tin là trong đêm vui mừng này, vua Hêrôde lại đang tìm cách 
		giết bé Yê-su. Vậy xin thánh Yuse và Mẹ Maria bế hài nhi đi trốn ngay.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Hai ông bà nghe lời nhện, vội ẵm con 
		chạy trốn. Nhện thấy tất cả đều đi, cũng bám theo xe.&nbsp; Hai ông bà đi 
		không được nhanh, trong khi đó đã vang lại từ khắp nơi những đoàn binh 
		do vua Hêrôdê sai đi tìm giết Yêsu.&nbsp; Họ đến gần hai ông bà rồi, khó lòng 
		thoát tay họ.&nbsp; Hai ông bà bỗng thấy một hốc đá, bèn vào đó trú ẩn. Nhện 
		ta thương Chúa và cha mẹ Ngài, muốn tìm cách để cứu các Ngài. Nhện bèn 
		giăng tơ và đem hết sức mình giăng rất dày tơ đóng kín cửa vào hốc đá 
		lại.&nbsp; Vừa lúc đó, đoàn người tìm Đức Yêsu đến.&nbsp; Họ nhìn hốc đá, định 
		vào, nhưng thấy mạng nhện che kín cửa, mới nói: </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; - Có mạng nhện ở ngoài như thế chắc là 
		không có ai trốn bên trong, thôi đi tìm chỗ khác.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Nói xong, họ bỏ đi và thế là Thánh gia 
		thất thoát nạn. Nhưng trước khi đi, có một tên lính đã lấy gươm chém tả 
		tơi màng nhện và chém đứt luôn chú nhện, để thoả mãn phần nào quái thú 
		muốn chém giết đang sôi sục trong người gã.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Và thế là nhện hy sinh để bảo vệ Chúa 
		trong đêm Ngài đến với loài người.&quot;</font></p>
		<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial,sans-serif">Sưu tầm</font></i><hr color="#000000" size="1">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="fr"><b><font face="Arial,sans-serif">
		<a name="Câu_chuyện_những_cây_bút_chì_">Câu chuyện những cây 
		bút chì</a></font></b></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; Một hôm, trong khi ngồi 
		nghiên cứu, mơ màng, tôi nghe lỏm được câu chuyện của những cây bút chì 
		trong ống bút trên bàn.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; Cây bút chì đỏ nói với 
		vẻ tự hào:</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; - Tôi là người chỉ 
		đường. Tôi cũng là người phê duyệt chủ trương biện pháp. Tôi chỉ quen 
		sửa sai cho người khác, chứ tôi thì không sai bao giờ!</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; Cây bút chì Hoá học cãi 
		lại:</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR">&nbsp;&nbsp; - Tôi là thành tựu khoa 
		học kỹ thuật. </span>Trong thời đại ngày nay, tôi là then chốt. Tôi đã 
		viết ra công thức gì thì không ai xoá nổi.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Cây bút chì kỹ thuật nửa đồng tình 
		nhưng nửa cũng muốn nhấn mạnh đến tính chất quan trọng của mình:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; - Tôi mới là người vẽ ra kỹ thuật. Nét 
		bút của tôi tinh tế và chính xác biết bao! Không có tôi thì chẳng có thể 
		có sản phẩm mới.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Còn bút chì thường từ nãy đến giờ vẫn 
		im lặng, vì nó chẳng thấy mình có được ưu điểm gì cả. Nó làm việc quá 
		nhiều, bị mòn vẹt, bị gọt hết lượt này đến lượt khác, đến nay đã cùn cụt 
		chỉ còn một mẩu ngắn. Do đó, nó cũng chẳng còn sức để tham gia vào cuộc 
		tranh cãi nữa.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Còn tôi thì sau khi nghe câu chuyện cứ 
		suy nghĩ mãi: chẳng lẽ những người làm việc nhiều thì bị cùn cụt đi, còn 
		những kẻ ba hoa, khoác lác lại cứ được yên thân mãi sao?&quot;</font></p>
		<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial,sans-serif">Sưu tầm</font></i><hr color="#000000" size="1">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial,sans-serif"><a name="Bác_sĩ_Tom_Dooley_">Bác sĩ Tom Dooley</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Tom Dooley sinh trưởng trong một gia 
		đình giàu có ở St. Louis, Missouri. Khi còn nhỏ, Tom có mọi sự Tom muốn.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Tom muốn làm Bác sĩ. Đó có thể là một 
		cách bảo đảm có tiền để hưởng thụ cuộc sống. Tom đã có thể chăm chỉ học 
		hành hơn, nhưng thực ra anh chỉ học đủ để thi đậu. Cuối cùng anh cũng đã 
		thật sự trở thành Bác sĩ. Rồi Tom gia nhập Hải quân và được gởi sang 
		Việt nam để phục vụ.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Đến Việt nam, Tom thấy hàng ngàn người 
		nghèo đói, đau khổ và rất nhiều người bệnh tật. Họ đã bỏ nhà cửa đi tìm 
		tự do. Là một Bác sĩ. Tom cũng biết được rằng có nhiều người chưa từng 
		bao giờ đi Bác sĩ, vì những nơi đó không có Bác sĩ.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Kinh nghiệm làm việc ở Việt nam đã biến 
		đổi đời sống của Bác sĩ Tom. Ông bỏ ý định làm giàu. Sau khi nghỉ làm 
		việc cho&nbsp; Hải quân, Bác sĩ Tom trở lại vùng Đông Nam Á và mở một bệnh 
		viện nhỏ ở Lào. Ông học tiếng Lào. Ông yêu mến người Lào. Người Lào tin 
		tưởng và yêu mến ông. Ông huấn luyện một số người làm y tá và điều dưỡng 
		viên để chăm sóc bệnh nhân.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Một ngày kia Bác sĩ Tom khám phá ra ông 
		bị bệnh ung thư. Ông biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Ông làm 
		việc nhiều hơn để giúp những người đau ốm. Ông dâng hiến đời mình cho 
		Chúa Ki tô. Ông mất năm 1961 khi được 34 tuổi.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Nhân dân Lào và Việt nam ca ngợi lòng 
		can đảm và thương người của ông. Hải quân và Quốc hội Hoa Kỳ đã tưởng 
		thưởng huy chương đặc biệt cho ông. Ông là người Hoa Kỳ cao thượng và là 
		một người Công giáo cao cả. Ngày nay Giáo hội Hoa kỳ đang vận động để 
		xin phong thánh cho ông.&quot;</font></p>
		<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial,sans-serif">Sưu tầm</font></i><hr color="#000000" size="1">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial,sans-serif"><a name="Bác_sĩ_trở_thành_nữ_tu_">Bác sĩ trở thành nữ tu</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Cô Bác sĩ Sheila Cassidysau 4 năm hành 
		nghề tại Chí Lợi, Nam Mỹ và sau 2 tháng bị tù, bị tra tấn dã man, đã tìm 
		được ý nghĩa cuộc đời phục vụ và quyết định vào tu dòng Thánh Tâm</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Cô năm 1971 từ giã Anh quốc tới lập nghiệp 
		tại Chí Lợi. Theo cô, mục đích là để nổi danh, nhưng những thối nát của 
		chính phủ, cảnh đói khổ, thiếu thốn thuốc men… của dân chúng, những kinh 
		nghiệm cuộc sống đã biến đổi cô. Cô không hám danh nữa chỉ còn muốn phục 
		vụ</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Đêm 31.10.1975 cô bị cảnh sát Chí Lợi bắt 
		khi cô đang săn sóc cho một sơ đang ốm. Bị buộc tội cấp cứu cho cộng 
		sản, cô bị tra tấn dã man, bị điện giật… cô đã suy nghĩ nhiều: đời tu sẽ 
		là đời cho đi tất cả, giống như một tấm ngân phiếu trống đã được ký tên. 
		Tôi dâng đời tôi cho Thiên Chúa. Tôi nhận tất cả những gì Chúa muốn tôi 
		làm. Tôi chỉ muốn&nbsp; theo ý ngài. Không điều kiện. Nếu tương lai Chúa muốn 
		tôi tiếp tục nghề Bác sĩ, tôi rất thích. Nếu Chúa muốn khác, tôi vui 
		nhận.&quot;</font></p>
		<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial,sans-serif">Sưu tầm</font></i><hr color="#000000" size="1">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial,sans-serif"><a name="Bán_mắt_cứu_con_">Bán mắt cứu con</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Sau đây là chứng từ của một linh mục người 
		Ý chuyên săn sóc những người nghiện xì ke ma tuý. Cha thuật lại: </font>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Một hôm một người cha có đứa con gái 
		nghiện ma tuý đến gặp tôi. Ông khóc nức nở và nói:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">- Thưa cha, xin cha giúp con với, đời con 
		kể như tàn rồi, con không biết phải làm sao bây giờ nữa!</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Nghe thế tôi tìm cách khuyên nhủ ông đừng 
		thất vọng và nói:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">- Ông đừng quá lo. Người ta sẽ tìm được 
		nhiều phương pháp giúp giới trẻ ngày nay cai nghiện xì ke và làm lại 
		cuộc đời.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Nhưng người cha đau khổ ấy ngắt lời tôi:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; - Không, thưa cha, trường hợp đứa con 
		gái của con kể như là vô phương cứu chữa, con không còn hy vọng gì nữa.&nbsp; 
		Đã ba tháng rồi con không gặp nó, con không biết nó ở Đâu bây giờ. Có lẽ 
		một ngày gần đây con sẽ nhận được tin, người ta tìm thấy nó nằm chết 
		dưới vỉa hè phố hoặc trong cái xó xỉnh nào đó.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Tôi hỏi ông:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; - Nhưng mà cho đến nay ông đã tìm cách 
		chạy chữa cho nó chưa?</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; - Thưa cha, chúng con đã thử mọi cách.&nbsp; 
		Trước hết chúng con đưa nó vào nhà thương tư mặc dù tốn bao nhiêu tiền 
		của.&nbsp; Rồi sau đó lại có vụ nó bị ra toà, vì người ta tìm thấy trong túi 
		của nó có ba gói nhỏ đựng bạch phiến, và người ta đòi lên án nó vì tội 
		buôn bán ma tuý. Con phải bán cả của cải để trang trải các chi phí.&nbsp; Vậy 
		mà chúng con vẫn còn mang công mắc nợ, nào là tiền Bác sĩ, nào là tiền 
		luật sư, tiền trả án phí.&nbsp; Tệ hơn nữa là chúng con mất mặt với hàng xóm 
		láng giềng đến độ chúng con không dám bước ra khỏi nhà nữa.&nbsp; Quả là cơ 
		cực, và chúng con không còn đủ sức để chiến đấu nữa.&nbsp; Giờ đây con đến 
		xin cha một lời khuyên.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Nói đến đây người cha ngập ngừng.&nbsp; Tôi 
		khuyến khích ông ta và nói rằng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để 
		giúp ông, xin ông an tâm. Người đàn ông nói:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; - Thưa cha, con nghe nói ở Thuỵ sĩ có 
		những nhà thương chữa mắt, họ sẵn sàng trả những số tiền lớn cho những 
		ai chịu bán mắt của mình, để họ ghép cho những bệnh nhân giầu có.&nbsp; Ở 
		Italia này luật pháp cấm bán mắt như vậy, nhưng bên Thuỵ sĩ con có thể 
		bán một mắt của con hoặc bán một trái thận để cứu đứa con gái của con. 
		Con không thể để nó chết như vậy được.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Nghe đến đây tôi xúc động mãnh liệt. 
		Tôi cố an&nbsp; ủi người cha đau khổ ấy và nói với ông:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">- Thật ra đến nay ông đã làm quá nhiều cho 
		con cái rồi, ông hãy để kệ nó, nó tới tuổi trưởng thành rồi và phải hoàn 
		toàn chịu trách nhiệm về những hành động của nó.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">Người đàn ông ngắt lại lời tôi:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">- Vâng, thưa cha nó trưởng thành về phương 
		diện pháp luật, nhưng ma tuý đã tàn hại nó, làm&nbsp; cho nó không còn chịu 
		trách nhiệm luân lý về những việc nó làm nữa. Đối với con, nó vẫn còn là 
		đứa trẻ con chưa tự chủ được.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Tôi đáp:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; - Nhưng tôi thấy nó không xứng đáng đối 
		với sự hy sinh mà ông định dành cho nó.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Người cha đau khổ nói thêm:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; - Con&nbsp; không biết nó có xứng đáng hay 
		không, con chỉ biết nó là con gái của con và con không thể bỏ rơi nó 
		được! Chính con đã sinh ra nó và con sẵn sàng hy sinh mạng sống của con 
		để cứu nó!</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Nghe đến đây tôi xúc động tột độ, không 
		nói lên lời, trước người cha sẵn sàng hiến con mắt mình để cứu với đứa 
		con gái sa đoạ đã phá huỷ hạnh phúc của chính ông và gia đình ông. Quả 
		thực, tình&nbsp; yêu này là phản ánh tình thương của chính Chúa, Đấng đã hạ 
		mình xuống thế làm người và tự hiến mình trên thập giá để mang lại sự 
		sống cho chúng ta.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Câu chuyện trên đây, thuật lại trong 
		cuốn sách “Những vị thánh không có hào quang” do Cha Alexandia biên 
		soạn, dừng lại chỗ đó. Người ta không biết sau cùng người cha kia có bán 
		mắt và cứu thoát được đứa con gái của ông hay không. Nhưng truyện này 
		không khỏi làm cho người đọc suy nghĩ.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Quả thực vị linh mục đã có lý khi ví 
		tình thương của người cha đau khổ dành cho đứa con gái hoang đàng của 
		ông với tình yêu thương bao la của Chúa đối với loài người tội lỗi. 
		Chính vì để cứu nhân loại khỏi hư mất đời đời mà TC đã từ trời cao sinh 
		xuống trong hang đá nghèo hèn và hiến mạng sống để cứu chuộc và dẫn đưa 
		nhân loại về với Ngài.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Ngày hôm nay Thiên chúa vẫn tiếp tục 
		đến với ta, vẫn tiếp tục hiến thân để cứu ta. Mỗi người chúng ta sẽ làm 
		gì để đáp lại tình yêu thương của Ngài?&quot;</font></p>
		<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><font face="Arial,sans-serif">Sưu tầm</font></i></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager