File "hysinh04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Hysinh/hysinh04.htm
File size: 36.53 KiB (37403 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-top:24.0pt;
margin-right:0in;
margin-bottom:0in;
margin-left:0in;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Cambria","serif";
color:#365F91;
}
span.quangle
{}
span.norm
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Hy Sinh</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span lang="ES" style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="BỊ_hỐ">BỊ
hỐ</a></span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial"> Một thanh niên Tin lành muốn
cưới cô gái Công giáo. Cha mẹ cô đồng ý vì dù sao anh cũng thuộc gia
đình có đức tin. Vì vậy anh bắt đầu đọc sách và dự lớp giáo lý do một
linh mục giảng dạy.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial"> Mọi chuyện êm xuôi cho đến
một ngày, bà mẹ vào phòng thấy con gái nằm khóc. Cô nức nở : </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial">-Tại anh ấy. Không thể làm
đám cưới được.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial"> - Con gái mẹ, có điều gì
thế ? Anh ấy không yêu con nữa ?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial"> - Không phải. Chúng ta bị hố
rồi. Anh ấy muốn làm linh mục !</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="es">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Cuộc_Ra_Đi">Cuộc Ra Đi</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="quangle">Tôi ra lệnh đem ngựa từ chuồng
đến cho tôi. Người hầu không hiểu lệnh. Vì thế chính tôi đến tận chuồng,
thắng yên cương, và thượng mã. Tôi nghe tiếng kèn đồng từ xa vọng lại,
và tôi hỏi người hầu tiếng kèn ấy có nghĩa là gì. Y không biết gì cả và
không nghe gì cả. Tại cổng, y níu ngựa tôi lại và hỏi: "Chủ nhân đang đi
đâu thế?" Tôi đáp: "Ta không biết, chỉ rời khỏi nơi này, chỉ rời khỏi
nơi này. Rời khỏi nơi này, chẳng còn gì khác, đó là cách duy nhất ta đạt
được mục đích của ta." Y hỏi: "Vậy ngài biết mục đích của ngài?" Tôi
đáp: "Vâng, ta đã bảo ngươi. Rời khỏi nơi này, đó là mục đích của ta."
</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="display: none; font-size: 14.0pt">
<font size="3" face="Arial">
<input TYPE="hidden" NAME="search" VALUE="3"></font></span><i>
<font face="Arial">Franz Kafka</font></i></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span lang="ES" style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="Thánh_Kinh">Thánh Kinh</a></span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial"> Trở lại những ngày xa xưa,
một thợ săn lạc trong rừng Michigan nhiều lần. Một người bạn mua cho anh
một la bàn. Dù vậy, anh thợ săn trẻ vẫn bị lạc. Khi tìm thấy, người bạn
hỏi xem anh có mang theo la bàn. Anh bảo có.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial"> - Tại sao anh không dùng
nó ?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial"> - Tôi không dám. Tôi muốn đi
về hướng Nam và cố giữ cho kim chỉ hướng Nam, nhưng không được. Nó luôn
lắc quanh và chỉ hướng Bắc.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="ES" style="font-family: Arial"> Nhiều người mong Thánh Kinh
chỉ hướng <em><span style="font-family:Arial">họ muốn đi,</span></em>
hơn là hướng Thánh Kinh<em><span style="font-family:Arial"> muốn họ đi.</span></em></span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="es">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black; font-weight: 700">
<a name="Lựa_chon">Lựa chon</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Trên đời này những thứ mà
chúng ta có thể chọn cho riêng mình thì nhiều vô số, duy chỉ có cha mẹ
và con cái thì không thẻ lựa chọn.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Từ ngày tôi chỉ là một giọt
máu trong bụng mẹ, khi đó thì đã bắt đầu cho một cuộc đời và một số
phận. Số phận của mẹ là mẹ của tôi và số phận của tôi là làm con của mẹ.
Định mệnh ?? Cũng không biết rõ, nhưng nó đã gắng kết mẹ và tôi, cũng
như mọi người trên thế giời này không có quyền lựa chọn con cái và cha
mẹ. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Nhưng trong cuộc sống cũng
có những thứ tưởng chừng không liên quan nhưng nó lại gắn kết với nhau
...và không có quyền lựa chọn ....</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Không có quyền lựa chọn ??
Không muốn lựa chọn ?? Hay tại chính mình muốn chọn ?? </span></font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Trái tim của tôi không đủ
lớn để yêu tất cả và cũng không đủ lớn để bao dung tất cả. Tôi phát hiện
ra nó rất nhỏ bé thật nhỏ bé....Bậy giờ tôi thật muốn khóc, khóc thật to
tôi muốn đập đổ mọi thứ quanh tôi. Tại sao tôi không thể bỏ, tôi cũng
không thể ghét.....</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Và tại sao lại chính là
tôi. Mà không phải ai khác.?????</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Cuộc sống bình yên ai cũng
muốn, nhưng sao những người tôi yêu thương lại cứ mang sóng gió đến
trong cuộc sống của tôi .....Họ có yêu tôi không ?? Hay tôi là một vật
thưà thảy đã đến trong cuộc đời họ mà họ không thể chọn lựa ? Nếu có một
điều ước cho hôm nay và mãi mãi ....Tôi chỉ mong mọi người quanh tôi
được bình yên. Để tôi có thể được nhìn sự bình yên mà lòng mình cũng
được hưởng chút bình yên.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Hoán hận...giận hờn
.....ghen ghét .....la mắng ....</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Hoán hận những người làm
tôi đau, giận hờn những người tôi muốn giận , ghen ghét những thứ tôi
không có và chưa có và la mắng khi tức giận ....Và tôi cũng rất muốn làm
tổn thương những người đã làm tôi tổn thương .......Muốn hét thiệt to
...xin để tôi được bình yên ....Nhưng tôi đã không thành công để làm
điều đó ....Chỉ vì tôi yêu họ. Và bởi vì trái tim tôi quá nhỏ, nhỏ đến
mức không còn chỗ cho oán hận , ghen ghét và giận hờn ......Đau lắm
....thiệt đau.....nhưng tôi sẽ đau hơn gấp trăm ngàn lần khi nhìn thấy
họ đau ......</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Và sự không bình yên này có
thể là một thứ không thể lựa chọn. Nhưng nó lại cũng là thứ mà tôi đã
chọn ......</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Vì tôi tin rồi bình yên sẽ
đến ...đến với tôi và đến với tất cả những người tôi yêu ...yêu tôi
....quanh tôi ......</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black; font-style: italic">Tim</span></font></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="Phép_Lạ_Giáng_Sinh">Phép Lạ Giáng Sinh</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Hằng năm, cứ đến Giáng
Sinh, Hài Nhi Giêsu thường đi một vòng rảo qua khắp các làng mạc và đô
thị để tặng quà cũng như nhận quà và phân phát cho những ai cần đến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Năm nay, tại một đô thị
nọ, Ngài đang cần một món quà không dễ tìm ra: đó là một quả tim lành
mạnh để thay thế quả tim của một người bệnh đang hấp hối. Bệnh nhân có
quả tim gần như ngừng đập này là một nhân vật nổi tiếng trong cả nước:
đó là bộ trưởng tài chính!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Tất cả các bác sĩ trong
nước đều bó tay. Cuối cùng, họ mới chạy đến với Hài Nhi Giêsu, vì tin
tưởng rằng ít ra trong đêm Giáng Sinh, Ngài sẽ làm một phép lạ. Nhưng
Hài Nhi Giêsu trả lời với các bác sĩ: "Không phải Ta là người phải làm
phép lạ, nhưng chính là lòng quảng đại của một người dâng hiến quả tim
của mình".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Tin tưởng ở lòng người,
Hài Nhi Giêsu đã đến gõ cửa nhà của thân nhân, bạn hữu của vị bộ trưởng.
Họ đang mừng lễ Giáng Sinh: cây Giáng Sinh của họ đầy những hoa đèn và
quà tặng, bàn ăn của họ đầy những thịt rượu và của ngon vật lạ. Họ đang
ăn uống say sưa... Vừa thấy Hài Nhi đứng trước nhà, họ tưởng Ngài là một
cậu bé vô lại phá đám, cho nên đã tống khứ Ngài đi càng sớm càng tốt.
Hài Nhi Giêsu buồn bã bỏ đi... Nhưng Ngài vẫn chưa thất vọng về tình
người. Lần này, Ngài đến gõ cửa của những người thân cận vị bộ trưởng.
Họ là những người đã từng bán đứng lương tâm, chối bỏ phẩm giá của mình
để tìm kiếm lạy lục một chút cặn bã của vinh hoa, lợi lộc phù phiếm. Hài
Nhi Giêsu nghĩ thầm ít ra đây cũng là dịp để họ tỏ lòng biết ơn đối với
ông bộ trưởng. Nhưng tất cả đều lắc đầu từ chối, trái tim của họ đang
hướng đến người sẽ lên thay thế ông bộ trưởng trong những ngày gần đây.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Hài Nhi Giêsu lại tiếp
tục đi gõ cửa từng nhà, nhưng ai cũng đang bận bịu với cuộc vui đêm
Giáng Sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ngài đi, đi mãi trong
đêm, để rồi mệt lả không còn lê bước nữa. Ngài ngồi xuống bên vệ đường
ven đô thị. Ngài đang miên man nghĩ đến tình người thì bỗng dưới ánh đèn
đường mờ ảo, một bóng đen thất thểu tiến lại gần Ngài. Con người này xem
chừng như không biết lễ Giáng Sinh là gì. Quần áo bẩn thỉu, dáng đi ngập
ngừng. Trên vai của anh đeo lủng lẳng một chiếc đàn vĩ cầm cũ kỹ. Ðó là
tất cả vốn liếng của một kẻ lãng tử. Vừa thấy em bé ngồi tiu nghỉu bên
vệ đường, anh mới dừng lại, lấy chiếc đàn ra và dạo lên những khúc nhạc
du dương, trầm buồn. Bản nhạh bỗng mang lại hy vọng cho Hài Nhi. Trên
môi Ngài, một nụ cười bé thơ cũng vừa hé mở. Con người lang thang phiêu
bạt này, con người không có lấy một mái nhà để nương náu, không có được
một ngày lễ trong cuộc sống, không biết được đêm nay là đêm Giáng Sinh:
vậy mà con người ấy có được một trái tim quảng đại sẵn sàng dâng hiến!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Hài Nhi Giêsu đến nắm tay
anh, đưa anh vào bệnh viện. Tại đây, với nụ cười tươi nở trên môi, anh
để cho các bác sĩ khoét vào lồng ngực của anh để lấy quả tim quảng đại
của anh và đặt vào chỗ của quả tim đang thoi thóp của ông bộ trưởng tài
chính.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Cuộc ghép tim vừa chấm
dứt, thì mọi người đã có thể chứng kiến được phép lạ. Ông bộ trưởng với
quả tim quảng đại và yêu đời của người lãng tử đứng dậy khỏi giường và
bắt đầu ca hát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông đã ném đi quả tim chỉ
biết rung động vì tiền của, để thay thế bằng quả tim quảng đại biết ca
hát, và sẵn sàng tự hiến cho người.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="es">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<span lang="PT-BR"><font face="Arial"><a name="MỘT_TÂM_SỰ">MỘT TÂM SỰ</a></font></span></b></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span lang="PT-BR">Lưu lạc nơi đất khách quê người,
gặp được một người cùng làng cùng nước thật là mừng. Người nầy giới
thiệu người kia, cuối cùng ông Bá cũng gặp được chừng 10 người cùng quê.
Hội Ai Hữu X ra đời. Mỗi năm nhóm họp một lần. An uống, hàn huyên, kể
chuyện làng nước. Au cũng là niềm vui cho những người xa quê hương thuộc
thế hệ thứ nhất.Thấy các hội đoàn khác, có chương trình giúp đỡ quê nhà,
anh em bè bạn , trong một cuộc họp mặt thường niên, ông Bá đưa đề nghị:
Hay là mình lập chút quĩ gọi là Quĩ Bảo Trợ Ơn Thiên Triệu. Nhưng nhiều
ý kiến đưa ra: Rộng qúa, lấy đâu cho đủ? Hay là chỉ hỗ trợ cho một vài
người? Lỡ mà tò vò mà nuôi con nhện thì sao?Buổi họp mặt kết thúc chẳng
đi đến quyết định nào. Ông Bá ra về với một tâm tư trĩu nặng, bởi vì
ngày xưa ông cũng đã có một thời gian sống ở chủng viện.</span></font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="es">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="CÂY_MAI_MÙA_XUÂN_">CÂY MAI MÙA XUÂN</a></span></strong><font face="Arial"><a name="CÂY_MAI_MÙA_XUÂN_"><span style="color: black">
</span></a></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Có
một cây hoa mai sum xuê xanh tốt. Cây mai thật hạnh phúc vui sướng khi
thầy ngày ngày các trẻ em đến nô đùa quanh gốc mình. Ngày tháng dần trôi
qua. Cây mai càng ngày càng cố gắng hút nhựa nguyên đem đến từng cành,
từng lá để nuôi sống bổ dưỡng. Cây mai càng ngày càng xanh tốt với cành
lá um tùm xanh tươi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cây
mai nghĩ rằng, mình sẽ mãi mãi xanh tươi tốt đẹp với đất trời, với những
cây cối chung quanh, dù năm tháng, dù từng mùa, từng mùa, xuân hạ thu
đông tiếp nối, tiếp nối nhau trôi qua.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
Bỗng nhiên một hôn, trước tết khoảng một tháng, có mấy người nhẫn tâm
đến vạch trụi tất cả các lá xanh trên cây mai. Cây mai đau đớn giẫy giụa
thét gào phản đối:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">-
Ôi! Đau quá! Ôi! Đau quá! Ngừng tay lại! Ngừng tay lại ngay! Tại sao các
người nhẫn tâm độc ác như vậy !!!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Dù
cây mai có gào, có la nhưng người ta vẫn cứ mạnh mẽ vạch trụi hết lá
xanh trên cây. Cây mai xanh tươi, um tùm lá ngày nào giờ đây chỉ còn trơ
trụi cành. Cây mai giờ trông khẳng khiu trơ trụi chẳng khác nào một cây
chết khô. Thật thảm thương !!!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cây
mai buồn quá, khóc mãi, khóc mãi. Cây mai khóc thương than thở buồn chán
cho số phận hẩm hiu của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Một
tháng sau, chị mùa xuân ấm áp vui tươi, mặc chiếc áo choàng trắng tinh
xinh đẹp về thay chỗ cho bà già mùa đông lạnh giá và hay cau có. Cây mai
khẳng khiu trơ xương giờ đây đã được phủ đầy những nụ hoa vàng rực rỡ và
nhiều lá non xanh tươi mơn mởn nõn nà. Mọi người, mọi vật, mọi cây cối
chung quanh nhìn ngắm cây mai đầy lá non, hoa vàng mà hết lời trầm trồ
khen ngợi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cây
mai giờ đây mới cảm thấy dâng đầy hãnh diện và tràn trề hạnh phúc. Giờ
đây cây mai mới thấy <i>“phải qua đau khổ mới đạt đến vinh quang!”, </i>
phải chịu đau đớn hái trụi lá mới có được những bông hoa tuyệt vời để
góp phần giúp cho mùa xuân đẹp tươi hơn, lung linh hơn và ấm áp, hạnh
phúc hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
Cuộc đời của chúng ta nhiều khi phải chịu những lúc gian lao, khốn khó,
đau thương vùi dập nhưng hãy luôn luôn nhớ rằng:</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
“Con đường thênh thang – Con đường chết !</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">
Con đường gian nan – Con đường vàng !”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong style="font-weight: 400">
<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt; font-style: italic">
Thạch Ngọc</span></strong></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="57_xu">57 xu</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Một cô bé đang đứng thổn thức bên cạnh một nhà thờ
nhỏ sau khi đã chạy vòng vòng mà không vào được bên trong vì “nhà thờ
chật cứng. <br>
“Con không vào được lớp học Chủ Nhật (Sunday School: lớp học mà nhà thờ
thường mở vào ngày chủ nhật để dạy giáo lý và chữ cho trẻ em), cô bé nức
nở nói với vị giám mục vừa đi tới. Nhìn bộ dạng tiều tụy, nhếch nhác của
cô bé, vị giám mục hiểu ngay ra nguyên do, và cầm tay cô bé dẫn vào
trong, tìm cho cô một chỗ trong lớp học.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đêm hôm đó, cô bé lên giường ngủ mà đầu chỉ nghĩ tới
những đứa trẻ không có chỗ để thể hiện lòng tôn kính đối với Chúa.
Khoảng 2 năm sau đó, cô bé đã chết trong một chung cư tồi tàn. Cha mẹ
của cô bé gọi điện cho vị giám mục - người đã trở nên rất thân thiết với
cô bé, đến để chủ trì buổi lễ tang.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi di chuyển thi hài của cô bé nghèo, người ta đã
tìm thấy một chiếc ví rách nát và bẩn thỉu tựa như được moi ra từ đống
rác, trong đó có 57 xu và một tờ giấy xé nham nhở viết trên đó vài dòng
chữ nghoệch ngoạc của đứa trẻ: “Để giúp đỡ xây dựng một nhà thờ lớn hơn
cho nhiều đứa trẻ có thể đến Lớp học ngày Chủ nhật. Đó là kết quả trong
2 năm trời dành dụm với cả tấm lòng hy sinh không chút vụ lợi của cô bé.
Khi đọc những dòng chữ này, vị giám mục đã không thể cầm được nước mắt.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mang theo mảnh giấy và chiếc ví rách nát trong những
buổi lễ, vị giám mục kể cho mọi người câu chuyện về tấm lòng hy sinh cao
cả của đứa bé. Ông đã bỏ ra rất nhiều công sức để kêu gọi, quyên góp
tiền xây dựng một nhà thờ rộng hơn. Nhưng câu chuyện này không chỉ dừng
lại ở đó.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một tờ báo có uy tín đăng câu chuyện về cô bé, và có
một nhà kinh doanh bất động sản đã đọc được nó. Ông ta đề nghị nhượng
bán cho nhà thờ một mảnh đất rộng, mà giá trị hồi đó lên tới nhìêu ngàn
đô la, với giá chỉ có… 57 xu. Các tín đồ đã tổ chức một đợt quyên góp
quy mô rộng và lớn chưa từng có, chỉ chưa đầy 5 năm số tiền đã lên tới
250.000 đô la - một số tiền rất lớn thời bấy giờ (cách đây gần một thế
kỷ). Tấm lòng nhân hậu cao cả của cô bé đã được đền đáp một cách xứng
đáng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nếu có dịp qua thành phố Philadelphia, mời bạn ghé
thăm Nhà thờ Temple Baptist (Nhà thờ Thánh rửa tội) với sức chứa 3.300
người; và trường đại học Temple, nơi mà hàng trăm sinh viên đang theo
học. Và bạn cũng nên ghé thăm Bệnh viện Good Samaritan (Bệnh viện hội
bác ái) cùng với Trường học ngày Chủ nhật, nơi dành cho hàng trăm đứa
trẻ tham dự Lớp học ngày Chủ nhật, và sẽ không còn đứa trẻ nào trong
vùng phải đứng bên ngoài vào ngày chủ nhật nữa.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trong một căn phòng của toà nhà, bạn có thể tìm thấy
một tấm hình với khuôn mặt dễ thương của cô bé gái, người với 57 xu và
sự hy sinh của mình, đã làm nên một câu chuyện thần thoại.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngay bên cạnh đó, tấm hình của vị Giám mục -
Dr.Russell H.Conwell, tác giả của cuốn sách “Cánh đồng Kim cương. </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đó là một câu chuyện có thật, hoàn toàn thật, minh
chứng cho những gì mà một tâm hồn cao thượng và tấm lòng hy sinh cao cả
có thể làm được, chỉ với 57 xu.</font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="es">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Hai_cây_lúa">Hai cây lúa</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho
vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng
gần đó. Hạt thứ nhất nhủ thầm:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">“ Dại gì ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn
cả thân mình phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất
dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trú ngụ.” Thế là
nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ
mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời
mới.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi
góc nhà bởi vì nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Lúc này chất dinh
dưỡng chẳng giúp ích được gì- nó chết dần chết mòn. Trong khi đó, hạt
lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa
vàng óng, trĩu hạt. Nó lại mang đến cho đời những hạt lúa mới...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đừng bao giờ tự khép mình trong lớp vỏ chắc chắn để
cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của bản thân mà hãy can đảm bước đi, âm
thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ - đó là
sự chọn lựa của hạt giống thứ hai.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi hy vọng đó cũng sẽ là sự lựa chọn của bạn và tôi
khi đứng trước cánh đồng cuộc đời bao la này...</font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="es">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Dưới_mái_nhà_dột">Dưới mái nhà dột</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span class="norm">Nhà tôi dột đến thế nào đi chăng
nữa thì mẹ vẫn dành mọi thứ để chở che cho mái đầu chị em tôi. </span>
</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Mẹ luôn muốn chúng tôi hiểu rằng,
ba mẹ vất vả cả đời không mong để lại cho con cái của cải, chỉ mong cho
chúng tôi ăn học thành tài để rồi khi ra đời có thể sống được bằng chính
sức mình.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Nhà tôi bị dột. Nó dột từ hồi ba
đi làm xa, mẹ ở nhà nuôi hai chị em tôi ăn học. Mẹ tạm nghỉ làm ở cơ
quan quận vì đồng lương không đủ trang trải. Mẹ buôn bán ngoài chợ, cái
nơi mà những may rủi, những bon chen giành giật, những lời qua tiếng lại
càng làm hằn thêm những nếp nhăn trên trán mẹ mỗi chiều tan chợ. Tôi và
nhỏ em vẫn ngày ngày đến trường. Mỗi đứa được mẹ tặng một chiếc xe đạp
mi-ni khi bước vào cấp hai. Trường cũng không gần nhà, lại phải đi học
thêm nhiều, không có xe đạp mẹ sợ hai con trễ học. Rồi quần áo, sách vở,
bút viết, ngay cả tiền ăn quà vặt mẹ cũng không để con thua kém bạn bè.
</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Nhà tôi vẫn dột đến lúc ba tôi về.
Ba bắt đầu gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Mẹ trở về làm cán
bộ. Tôi không thể quên được những ngày, nhất là những ngày cận Tết, tiền
thầu xây nhà ba chưa được ứng mà tiền nợ thì người ta cứ đến đòi. Ba
nhiều khi không có nhà để mẹ nghe những lời nặng nhẹ mà vẫn phải ráng
gượng cười. Lên cấp ba, hai chị em tôi mỗi đứa đi học bằng một chiếc xe
honda đời mới. Mẹ nói vì trường cấp 3 xa nhà, mua xe tốt sẽ dùng được
lâu mà gặp trời mưa đường ngập nước xe sẽ không bị chết máy.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Nhà tôi vẫn còn dột khi tôi và nhỏ
em đã du học sang Đức một thời gian. Đến khi công việc làm ăn của ba
phát đạt thì mẹ đã nghỉ hưu. Hai đứa con không ở nhà, ba nhiều khi đi
công tác xa để mẹ ở lại buồn một mình. </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Hôm rồi mẹ nói, ba mẹ chuẩn bị xây
nhà mới để đón hai con về.</span></font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="es">Sưu tầm</span><span style="font-family: Arial; font-style: italic"> </span></p></td></tr><tr>
<td height="55"><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>