File "hysinh02.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Hysinh/hysinh02.htm
File size: 30.73 KiB (31468 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-top:24.0pt;
margin-right:0in;
margin-bottom:0in;
margin-left:0in;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Cambria","serif";
color:#365F91;
}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Hy Sinh</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Hy_sinh">Hy sinh</a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đó là một tối mùa đông lạnh buốt xương.
Một thầy khổ tu lỡ đường hỏi xin trú nhờ trong một đền thờ.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Vị tư tế đền thờ thấy con người tội
nghiệp ấy đứng run rẩy trong gió tuyết, ông hơi lưỡng lự, song cuối cùng
ông nói: “Được, thầy có thể trú lại đây, nhưng chỉ qua đêm thôi đấy nhé.
Thầy biết đó, đây là một đền thờ, không phải một nhà tế bần. Sáng mai
xin thầy vui lòng ra đi.” ...</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Trong bầu khí tĩnh mịch của đêm tối, vị
tư tế nghe những âm thanh răng rắc rất lạ. Ông bật dậy, chạy sang đền
thờ và không thể tin vào mắt mình: Người khách lạ đang ngồi sưởi ấm bên
đống lửa mà ông ta tự nhóm lên giữa đền thờ. Một pho tượng Phật bằng gỗ
đã biến mất. Vị tư tế hỏi: “Pho tượng đâu rồi?”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Người khách đưa tay chỉ vào đống lửa,
rồi nói: “Tôi nghĩ cái lạnh khủng khiếp này có thể làm tôi chết cóng.”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Vị tư tế la lên: “Ông điên rồi sao? Ông
có biết ông đã làm gì không? Đó là Đức Phật. Ông đã đốt cháy mất Đức
Phật rồi!”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ngọn lửa hạ từ từ hạ xuống. Người khách
đăm đăm nhìn đống lửa, rồi bắt đầu cời nó với chiếc gậy của mình.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Ông lại làm gì đó vậy?” Vị tư tế hét
lên.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Tôi đang tìm kiếm xương của Đức Phật
mà ngài bảo rằng tôi vừa mới thiêu.” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Sau đó, vị tư tế kể lại câu chuyện cho
một thiền sư. Thiền sư nhận định: “Ông là một tư tế tệ hại, bởi vì ông
quí một Đức Phật chết hơn là một con người sống.” </span><span style="font-size: 10.0pt; font-family: Arial">
</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Kinh_Phật">Kinh Phật</a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tetsugen, một môn sinh của Thiền, quyết
tâm thực hiện một công việc vĩ đại: in bảy nghìn bản kinh Phật để phổ
biến – số là cho tới thời bấy giờ, ở xứ sở của ông chỉ có những bản kinh
Phật bằng chữ Hán.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ông đi ngược đi xuôi khắp nước Nhật để
quyên góp, chuẩn bị ngân sách cho dự án này. Một số người giàu có đã
tặng ông hàng trăm đồng vàng; nhưng phần lớn số tiền ông nhận được là
những đồng cắc của các nông dân nghèo. Tetsugen bày tỏ lòng biết ơn như
nhau đối với mọi nhà hảo tâm; ông không phân biệt số lượng tiền người ta
trao cho mình ít hay nhiều.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Sau mười năm cố công quyên góp, cuối
cùng ông tích lũy được số tiền cần thiết để thực hiện công việc của
mình. Đúng lúc đó, sông Uji tràn bờ, gây ngập lụt khủng khiếp. Hàng ngàn
người lâm cảnh màn trời chiếu đất, không có cơm ăn nước uống. Tetsugen
sử dụng tất cả số tiền mà mình vừa quyên góp được để giúp đỡ những nạn
nhân đáng thương kia.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Rồi, ông lại bắt đầu quyên góp cho dự
án chưa thành của mình. Ông lại phải mất mấy năm mới có được số tiền
mình cần. Đột nhiên, một cơn dịch bệnh lan tràn trên khắp nước; thế là
Tetsugen lại chi tất cả số tiền đó cho việc cứu trợ.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một lần nữa, ông cất bước lên đường đi
quyên góp ... Sau hai mươi năm, giấc mơ của ông về những bản kinh bằng
tiếng Nhật mới được thực hiện.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bản khắc để in những quyển kinh đầu
tiên này hiện còn trưng bày tại Tu viện Obaku ở Kyoto. Và các bậc phụ
huynh Nhật Bản nói với con em họ rằng Tetsugen đã làm tất cả ba bản
kinh, hai bản đầu là hai bản vô hình – nhưng giá trị vượt xa một trời
một vực so với bản thứ ba.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello,
S.J</span></p><hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="BÀ_GÌA_VÀ_CỦ_HÀNH_">BÀ GÌA VÀ CỦ HÀNH</a></span></strong><font face="Arial"><a name="BÀ_GÌA_VÀ_CỦ_HÀNH_"><span style="color: black; font-weight: 700">
</span></a></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Bà già ấy rất ác đức và
đanh đá. Cả đời bà chẳng có một hành động nào tốt lành. Bà chết, quỉ đến
lôi bà đi và quăng bà xuống biển lửa cháy phừng phừng. Thiên thần bản
mệnh của bà đứng lặng nhìn, xót xa, buồn thiu. Cuối cùng, nảy ra một ý,
thiên thần tức tốc bay về yết kiến Chúa và thưa: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">“Lạy Chúa, con sẽ không
bao giờ hạnh phúc được nữa vì con đã đánh mất người phụ nữ mà Chúa đã ủy
thác cho con. Chẳng lẽ không còn cách nào cứu bà ấy được hay sao, hả
Chúa?” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Chúa trả lời: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">“Nếu ngươi tìm ra được dù
chỉ một việc lành nhỏ nhoi mà bà ấy đã làm lúc sinh thời, thì Ta sẽ cứu
bà ấy.” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Thiên thần liền lật lại
tất cả các sổ sách ghi lại cuộc sống của bà già, và đây là điều tốt lành
duy nhất của bà mà Thiên Thần kiếm được: Cách đây lâu lắm rồi, có lần bà
đã nhổ một củ hành trong vườn mình, ném cho một phụ nữ ăn mày rách rưới
để tống khứ chị ấy như tống một của nợ rầy rà. Thiên thần trở lại gặp
Chúa và báo cáo về điều mình tìm thấy được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Chúa nói: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">“Đúng là một hành động
không tốt bao nhiêu. Nhưng dù sao đi nữa, ngươi cứ dùng chính củ hành đó
thòng xuống cho bà ta bám vào và kéo bà ta lên khỏi biển lửa.” </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Thiên thần làm theo lời
Chúa bảo, thòng củ hành xuống cho bà già và kêu lên: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">“Này bà già ơi, hãy bám
vào đây để tôi kéo bà lên!” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black"> Bà già nhanh nhẩu chụp
lấy củ hành và thiên thần bắt đầu kéo bà lên khỏi biển lửa. Nhưng ngay
lập tức, những người khác trông thấy, ào tới nắm lấy chân bà để được kéo
lên theo. Bà đạp mạnh, vừa hất văng những người kia ra, vừa hét lớn:
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">“Tôi được kéo lên chứ không phải các người. Đó là củ
hành của tôi chứ không phải của các người!”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vừa khi bà nói hết câu, củ hành đứt làm đôi, bà lại
rơi tõm xuống biển lửa. Thiên thần đành lắc đầu, bỏ đi. Chẳng còn cách
nào khác! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong style="font-weight: 400">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">Tác
giả Lê Công Đức, Lm. (Dịch) </span></strong></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="THỜI_GIAN_">THỜI GIAN </a> </span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 26.65pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Người
Mông Cổ có kể lại một câu chuyện ngụ ngôn như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 26.65pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Một
hôm, con Phượng hoàng hỏi con Quạ:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 26.65pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Này
anh Quạ, tại sao anh sống trên cõi đời này đến 300 năm, còn chúng tôi
chỉ có 33 năm thôi. Con Quạ hỏi ngược lại:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 26.65pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">-
Thế sao cô bạn chỉ uống máu tươi, còn chúng tôi phải sống bằng xác chết?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 26.65pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Con
Phượng hoàng nghĩ ngợi hay là chúng ta hãy thử ăn xác chết như loài quạ
cho biết. Thế là cả hai cùng bay lượn để tìm mồi. Thấy một con ngựa chết
thối, cả hai liền lao mình xuống. Con quạ như trúng số, nó ăn lấy ăn để
một cách ngon lành. Con Phượng hoàng cũng làm theo, nó mổ một cái rồi
dừng lại, nó lại thử một lần nữa nhưng lắc đầu bảo quạ:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 26.65pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">-
Này anh quạ, tôi không thể tiếp tục được, thà một lần được uống máu tươi
còn hơn phải 300 năm ăn đồ hôi thối.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 26.65pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px">
<font face="Arial">
<span lang="FR" style="color: black; font-weight: 700">
<a name="VUA_PHỔ_AN_VÀ_4_NGƯỜI_BẠN.">VUA PHỔ AN VÀ 4
NGƯỜI BẠN.</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Hạnh Phúc,
Bình an.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Có vị vua tên
Phố An, kết bạn với 4 ông vua bên nước láng giềng. Một hôm vua Phố An
mời 4 ông bạn sang nước mình hội yến. Tiệc hoa kéo dài đến 4 tháng,
tiếng ca nhạc, thức ăn ngon, đã làm cho tình thân hữu càng thêm đậm đà,
khăng khít. Đến ngày chia tay, vua Phổ An hỏi 4 bạn rằng: "Trên đời có
thú chi vui nhất?" Bốn vị vua đều theo chỗ ưa thích, tuần tự đưa ra mấy
điểm sau này: cuộc đạo chơi - gia đình xum họp - giàu sang - sắc dục.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Vua Phổ An nói:
"Theo ý kiến tôi, những điều các ông bàn luận, đều là thú vui mong manh
và nguyên nhân đau khổ, chỉ có đạo vô vi trong sạch là điều vui."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Phật nói: "Các
thú vui trên đều là đường lối đi vào sự lo sợ, đau buồn, không phải hạnh
phúc lâu dài, chân thật. Vì sao? Cảnh vật dù tươi đẹp trong mùa Xuân,
nhưng sang Thu, Đông, phải tàn tạ, héo khô. Thân quyến tuy sum họp, vui
cười, song có lúc sẽ dau khổ vì nỗi sinh ly tử biệt. Tiền của, ngựa xe
là những vật không lâu bền và khi chết ta không thể đem theo. Đến như
sắc dục là một mối nguy vô cùng, nó làm cho con người thân thể suy mòn,
tinh thần mỏi mệt. Những cảnh hư nhà, mất nước phần nhiều từ đấy sinh
ra. Tóm lại bao thú vui các ông vừa kể đã mong manh ngắn ngủi lại chính
là nguyên nhân cho sự luân hồi đau khổ về sau. Chỉ có cảnh niết bàn là
sáng suốt, trường tồn, an vui, trong sạch...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 26.65pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="món_quà_giáng_sinh_">món quà giáng sinh </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Một đôi vợ chồng
trẻ, Gim và Đêla, tuy nghèo tiền của nhưng rất giàu tình thương đối với
nhau. Giáng sinh sắp tới, Đêla tự hỏi phải tặng Gim món quà gì đây. Nàng
muốn tặng chàng sợi dây cho chiếc đồng hồ của chàng. Nhưng nàng không có
đủ tiền để mua. Vì thế nàng nẩy sinh một sáng kiến : Nàng có bộ tóc dài
rất đẹp, nàng rất quý nó và rất hãnh diện vì nó. Nàng quyết định cắt
ngắn bộ tóc và đem bán để mua cho Gim sợi dây đồng hồ. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Hôm áp lễ giáng
sinh, từ phố về, nàng cầm trong tay một chiếc hộp rất đẹp đựng sợi dây
đồng hồ mạ vàng mà nàng vừa sắm được bằng mái tóc của mình. Bỗng nhiên
Đêla cảm thấy lo lắng. Nàng biết Gim rất quý mái tóc dài của nàng. Nàng
tự hỏi không biết Gim có buồn vì nàng cắt và bán nó đi hay không. Về tới
nhà, Đêla mở cửa và thấy Gim đang đợi nàng. Tay chàng cầm một cái hộp
thật đẹp đựng món quà chàng mới mua cho nàng. Khi nhìn thấy mái tóc ngắn
của vợ, Gim như muốn khóc, nhưng chàng không nói gì cả. Cố trấn tỉnh,
chàng trao cho nàng chiếc hộp xinh xắn. Mở hộp ra, Đêla rất đỗi bàng
hoàng. Trong hộp là một bộ lược chải tóc bằng xà cừ rất đẹp. Còn chàng,
khi mở món quà vừa nhận được từ tay vợ, Gim cũng ngỡ ngàng không kém.
Chính lúc đó Đêla mới nhận ra rằng Gim đã bán chiếc đồng hồ vàng, món đồ
quý nhất của anh, để mua lược chải tóc tặng nàng. Phút chốc cả hai đều
hiểu rằng họ đã tặng nhau những gì quý giá nhất. Họ đã hy sinh tất cả
cho nhau. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 26.65pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong>
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="indira_tẦm_đẠo_">indira tẦm đẠo </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial"> Indira đến gặp đạo
sĩ Makia và ngỏ lời : “Xin Ngài hãy chỉ cho tôi một thần linh để tôn thờ
và một tôn giáo để sống theo”. Đạo sĩ Makia liền đưa Indira đến một tòa
nhà rộng lớn nơi đó mỗi vị thần được dành cho một gian phòng riêng. Dừng
chân đầu tiên trước tượng thần Batda, đạo sĩ giới thiệu : “Đây là vị
thần sẽ cất hết mọi đau khổ khỏi thế giới.” Nhưng Indira lắc đầu và xin
được sang phòng khác. Trước vị thần thứ hai, đạo sĩ Makia giới thiệu :
“Đây là nữ thần Sopha có bí quyết giúp con người tránh được đau khổ.”
Nhưng Indira cũng lại xin đạo sĩ đi nơi khác. Cuối cùng, hai người đến
trước một vị thần bị treo trên thập tự giá. Indira tò mò hỏi : “Vị thần
này là ai mà bị treo trên thập tự như thế ?” Đạo sĩ chậm rãi trả lời :
“Đây là thần của những người kitô.” Với chút xúc động lộ trên mặt,
Indira xin đạo sĩ giải thích thêm về những gì cần phải làm để trở thành
môn đệ của Đấng chịu treo trên thập tự. Đạo sĩ ngạc nhiên hỏi : “Này anh
Indira, anh làm tôi thắc mắc. Hai vị thần anh gặp lúc trước, một vị đề
nghị cất hết mọi đau khổ, một vị đề nghị giúp tránh sự đau khổ, thế mà
anh không thích vị nào cả. Tại sao anh lại thích và muốn làm đồ đệ của
vị chết nhục nhã trên thập tự như thế ?” Indira giải thích : “Hứa làm
mất đi sự đau khổ trên trần gian này là hứa suông vì người ta không thể
nào cất đi những đau khổ. Và dạy con người tránh đau khổ là dạy con
người sống thấp hèn và người ta cũng không thể nào tránh đau khổ được.
Nhưng nhìn vào vị thần của người kitô chấp nhận đau khổ trên thập tự,
tôi hiểu được ý nghĩa của đau khổ và chấp nhận nó. Rồi một khi người ta
hiểu và chấp nhận đau khổ thì niềm vui và an hòa sẽ trổ sinh trên thế
giới này. Đó là lý do tôi bị thu hút bởi Đấng chịu treo trên thập tự kia
và muốn làm đồ đệ Ngài. Vậy xin đạo sĩ đưa tôi đến nơi người kitô sống
để được trở thành người kitô”. Đạo sĩ dẫn Indira đến nhà thờ những người
công giáo để xin lãnh bí tích rửa tội. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">Khi vừa bước vào
làng thì hai người đã nhìn thấy những cảnh không tốt đẹp. Đây một nhóm
người đang cãi lộn. Nơi khác có những kẻ như sắp đánh giết nhau. Nơi
khác nữa thì nghe vẳng lại những lời tục tĩu vô lễ. Bảng ghi ”Coi chừng
bị móc túi” được dán nơi công cộng. Indira hỏi đạo sĩ : “Đây là đâu
vậy ?” Đạo sĩ trả lời : “Đây là làng của người công giáo.” Nghe thế,
Indira vội vã nói : “Thôi, chúng ta hãy đi nơi khác. Tôi mộ mến và tin
vào Đấng chịu đóng đinh trên thập giá. Nhưng tôi không muốn trở thành
một người kitô nữa.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; line-height: 130%; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial; font-style: italic">
Trích “Món quà giáng sinh” </span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="CHÚ_HEO_VÀ_CHỊ_BÒ">CHÚ
HEO VÀ CHỊ BÒ</a></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một người nọ thật giàu muốn gì cũng có.
Tuy vậy ông không thấy hạnh phúc vì ông chỉ nhận được những cái nhìn soi
bói, coi thường và khinh miệt của người khác. Ông tìm đến hỏi một người
nổi tiếng khôn ngoan : “Tại sao người ta lại coi thường và khinh miệt
tôi cho tôi là kẻ keo kiệt bủn xỉn ? Người ta đâu biết rằng sau khi
chết, tôi sẽ hiến tất cả gia tài của tôi cho người nghèo và cho công
việc từ thiện”. Để trả lời, nhà khôn ngoan kể cho ông một câu chuyện nhỏ
như sau : một chú heo than thở cùng chị bò cái : “Tôi cũng như chị,
chúng ta cống hiến thịt mình cho loài người. Thế mà tại sao họ thân
thiện với chị mà xa lánh tôi ?” Ngẫm nghĩ giây lát, chị bò cái trả lời :
“Thịt chúng ta chỉ cống hiến cho loài người khi chúng ta chết. Còn bây
giờ có lẽ tại tôi hiến cho họ sữa lúc tôi còn sống nên họ quý mến tôi
hơn đấy chăng.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Trích ”Món quà
giáng sinh”</span></p>
<hr>
<p style="margin-top:3.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-align:justify">
<strong><span style="font-family: Arial"><a name="CHỖ_Ở_CỦA_CHUỘT">CHỖ
Ở CỦA CHUỘT</a></span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Có một con chuột sống trong một ngôi
nhà thờ cũ kỹ ở miền quê. Một hôm nó đi lang thang dạo mát bỗng gặp một
con chuột khác cũng đang đi chơi. Nó liền được dịp tâm sự : “Tôi sống
chui rúc dưới gầm một tòa giải tội. Nhưng chẳng được yên thân vì hầu như
lúc nào cũng có người xưng tội, phá giấc ngủ của tôi.” Nghe thế, con
chuột kia nói : “Vậy bạn hãy dọn đến chỗ ở của tôi. Chỗ ấy ấm áp sạch sẽ
mà chẳng mấy khi có người quấy rầy, yên tĩnh lắm.” Ô thế bạn ở đâu
vậy ?” “Tôi ở trong thùng tiền cứu giúp người nghèo.”</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic"> Trích “Món quà
giáng sinh”</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
<a name="vỊ_thánh_là_ai _">vỊ
thánh là ai ? </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Ngày kia một em bé theo mẹ đi chợ. Từ
nhà đến chợ, hai mẹ con đi qua một thánh đường nguy nga. Em bé ngước
nhìn thánh đường rồi đưa tay chỉ mẹ và nói : “Mẹ xem kìa, những cửa kính
màu bám đầy bụi, trông chả đẹp tí nào.” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Bà mẹ không nói gì, nhưng lại nắm tay
con dẫn vào bên trong thánh đường. Từ bên trong thánh đường nhìn ra,
những cửa kính dơ bẩn xấu xí lại trở nên sáng chói và rực rỡ nhiều màu
sắc tuyệt đẹp. Em bé ngạc nhiên mở to mắt nhìn. Em thích thú đặc biệt
khi ngắm nhìn 4 vị thánh trên cửa kính sau bàn thờ đang rực rỡ chói lòa
nhờ ánh mặt trời chiếu thẳng qua. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Vài ngày sau, trong một lớp giáo lý,
tình cờ cô giáo hỏi : “Các em có biết vị thánh là ai không ?” Trước câu
hỏi bất ngờ, cả lớp đều thinh lặng, chỉ có em bé được mẹ dẫn vào nhà thờ
hôm trước giơ tay xin trả lời. Em nói : “Thưa cô, vị thánh là người được
ánh sáng mặt trời chiếu qua.” </span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Trích “Món quà
giáng sinh” </span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>