File "HanhPhuc_06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/HanhPhuc/HanhPhuc_06.htm
File size: 42.74 KiB (43768 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.vietadtextlink
{}
span.ilad
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Hạnh Phúc</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<b><font face="Arial"><a name="An_bình_">An bình</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Một bà góa nghèo nàn có
hai người con trai. Cuộc đời già nua góa bụa của bà, hiện tại chỉ còn biết
trông nhờ vào công việc làm ăn của hai người con. Mỗi ngày bà điều lo âu van
vái cho hai người con làm ăn được để nuôi sống gia đình.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt"> Một người con của bà làm
nghề bán dù đi mưa. Vì vậy mỗi buổi sáng thức dậy, nếu thấy trời nắng thì bà
cảm thấy buồn, và suốt ngày mặt trời càng lên cao, bà càng lo âu phiền muộn,
vì biết ngày hôm đó con bà không bán được cây dù nào. Còn người con kia của
bà thì làm nghề bán quạt. vì vậy mỗi buổi sáng thức dậy, nếu thấy trời mưa
thì bà lại buồn phiền, và cứ suốt ngày trời cứ u ám, mây mù vần vũ, mưa rơi
lất phất thì bà lại lo âu sầu muộn, vì biết rằng người con bán quạt này sẽ
khó kiếm ra tiền. Cho nên, bất cứ ngày nào bà cũng sống trong buồn phiền lo
âu.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Một hôm, có người bạn đến
thăm. Bà rầu rĩ kể cho người bạn nỗi khổ tâm của bà. Người bạn mới khuyên bà
hãy đảo ngược cái nhìn lại. Khi nào trời nắng thì nghĩ đến người con bán
quạt, và khi trời mưa thì nghĩ đến người con bán dù. Nhờ thế, dầu lợi tức
gia đình không thay đổi, nhưng cuộc đời bà tươi hẳn lên và sống hạnh phúc
với hai người con cho đến mãn đời.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Kính
thưa quí vị</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Hạnh phúc hay đau khổ ở
trên đời này chỉ là tương đối. Nếu chúng ta biết lèo lái cái nhìn, hướng dẫn
dòng tư tưởng của mình về khía cạnh lạc quan, chúng ta sẽ thấy vui sống.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Trên đời có những người
cứ để mặc những lo âu vô căn cứ của mình hành hạ mình như bà góa trong câu
chuyện. Suốt đời cứ hết lo gần đến lo xa, hết lo đứa con nhỏ đến lo đứa con
lớn, mà chỉ lo suông chớ chẳng đi đến đâu cả. Đêm đến cũng vậy, đặt lưng
xuống giường không bao giờ chợp mắt được. Đầu óc ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Cho đến sáng dậy mệt thừ người ra mà mọi sự đâu vẫn hoàn vào đấy.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Chúa Giêsu đã bảo: “Chúng
con có lo lắng đến đâu đi nữa, cũng không làm sao cho chúng con cao lên một
chút… Mọi sợi tóc trên đầu chúng con đã được đếm… không một sợi nào rụng
xuống đất mà Cha chúng con trên trời không biết đến”.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Hãy nhìn chim trời, chúng
không gieo không gặt, không nhà không cửa, không lo lẫm tích trữ, nhưng Cha
trên trời vẫn nuôi chúng. Hãy nhìn hoa huệ ngoài đồng, chúng không dệt không
may, thế mà vua Salomon trong huy hoàng sang trọng cũng không mặc được như
chúng.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Chúng ta hãy cầu nguyện
cho tất cả chúng ta biết tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa và sống bình
an hạnh phúc trong tình thương của Chúa giữa những thăng trầm biến đổi của
cuộc sống này.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Lạy
Chúa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Chúa
dựng nên chúng con là cho Chúa, và tâm hồn chúng cin chỉ bình an vui sống
khi nào được nghỉ an trong Chúa. Chúng con biết chúng con chỉ được hoàn toàn
hết lo lắng và sống an bình khi nào chúng con về cùng Chúa trong nước hằng
sống.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Dầu
vậy nơi trần gian này, Chúa cũng ban cho con người cảm nghiệm được sự bình
an vĩnh cửu đó, khi con người chúng con biết tìm về với Chúavà hết lòng tin
tưởng vào Chúa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Xin
cho chúng con thấy được rằng, mức độ bình an trong tâm hồn chúng con là mực
thước để đo niềm tin yêu của chúng con đối với Chúa. Và sư bình an nơi trần
này chính là tiền nghiệm của bình an vĩnh cửu, và bình an vĩnh cửu chính là
sự kéo dài của bình an sống trong Chúa ở đời này.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Xin
cho chúng con biết lac quan vui sống, vì đời chúng con luôn có Chúa và Chúa
là nguồn hạnh phúc và bình an.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; font-style: italic">Chúng
con hết lòng cầu xin Chúa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<i><font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">Xin Chúa nhậm lời
chúng con.</span></font></i></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<b><span style="font-family: Arial"><a name="Hạnh_phúc_như_một_chú_bướm_">
Hạnh phúc như một chú bướm</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Từ khi còn bé tôi đã
luôn đặt câu hỏi: "Hạnh phúc là gì? Làm thế nào để có được hạnh phúc?".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Có lẽ câu hỏi đó sẽ còn
theo đuổi tôi mãi nếu như ngày hôm nay tôi không đọc được câu nói của
Nathaniel Hawthorne: "Hạnh phúc như một chú bướm, càng cố chộp lấy càng tuột
khỏi tay, nhưng nếu bạn bình tâm ngồi lại, nó sẽ đậu lại trên bạn."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Với Hawthorne, hạnh phúc
là một chú bướm. Còn trên thực tế mỗi con người sẽ có sự nhìn nhận khác
nhau. Hạnh phúc là một khái niệm trừu tượng mà chúng ta đang cố nhìn nhận nó
một cách rõ ràng. Nếu nhìn theo Hawthrone, nhìn hạnh phúc như cánh bướm ta
sẽ thấy nó thật mỏng manh, nhìn hạnh phúc như chú bướm ta sẽ biết nó dễ tuột
khỏi tay thế nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Hạnh phúc: "càng chộp
lấy càng tuột khỏi" - ấy là vào ta quá kì vọng vào niềm hạnh phúc, ta quá
mong chờ nó đến nỗi khi nhận được ta lại không hài lòng, ta lại cảm thấy như
điều đó là chưa đủ. Sự kì vọng quá mức làm giảm giá trị của hạnh phúc. Khi
ta đạt được điều này ta lại muốn nhiều hơn thế, hạnh phúc ta chờ đợi cũng
tăng dần, nấc thang đo hạnh phúc trong lòng ta ngày càng cao.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Có lẽ tất cả chúng ta
đều có chung một điểm: luôn đặt cho mình những mục tiêu ngày càng lớn. Nếu
lúc đầu mình chỉ hy vọng điểm 8 là vui lắm rồi thì sau đó mình lại đặt mục
tiêu 9,10 cơ. Rồi sau đó 9,10 là bình thường, ta không còn sung sướng khi
đạt được nó nữa. Ta luôn đặt mục tiêu rất cao và không bao giờ chịu thỏa mãn
với những gì mình đang có. Theo một cách nhìn khác thì điều đó là hòan toàn
hợp với tự nhiên. Nhưng theo tôi, ta nên cảm thấy thật thỏai mái với những
gì ta đang có trong tay đã, đó chính là hạnh phúc. Như ngày hôm nay tôi làm
được 4 bài trên tổng số 6, tôi vẫn mỉm cười và đón nhận, đó là hạnh phúc.
Tôi biết mình thế nào, nên đặt sự kỳ vọng ở mức nào. Bạn luôn nghĩ 6/6 mới
là hoàn hảo, nhưng bạn nên đồng ý rằng 4/6 là hạnh phúc. Bạn nên vui vì
những gì mình làm được và cố gắng hơn ở lần sau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Cuộc sống của bạn sẽ rất
buồn tẻ nếu bạn luôn cảm thấy không hài lòng về bản thân. Bạn sẽ cảm thấy
hụt hẫng, sẽ tức giận, sẽ thấy mình kém cỏi. Một khi bạn đặt hạnh phúc quá
xa tầm tay và cứ cố với đến nó, bạn sẽ cảm giác như nó ngày càng tuột khỏi
tay mình. Điều đó thật khó chịu phải không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Hãy bình tâm lại, bạn sẽ
thấy hạnh phúc ở sát bên bạn thôi. Hạnh phúc đơn giản là những điều ta đã có
và đang có. Đó là gia đình, bạn bè, cuộc sống. Hằng ngày bạn làm rất nhiều
việc và tự thưởng cho mình những phút giây giải trí - đó là hạnh phúc. Dù nó
nhỏ bé và có lẽ bạn không để ý tới. Nhưng có một điều bạn luôn nghĩ - chẳng
phải hạnh phúc làm con người ta thấy thoải mái, vui vẻ hay sao? Vậy thì
những việc chúng ta làm đó đều là hạnh phúc. Hạnh phúc là mỗi sớm mai thức
dậy được nhìn bầu trời canh quang đãng, được hít thở luồng không khí trong
lành, được nhìn thấy những người thân yêu, được làm việc và được thư giãn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Hạnh phúc chỉ đến khi ta
không mong chờ vào nó. Thực tế là ta luôn mong hạnh phúc. Nhưng cái quan
trọng là ở mức độ nào. Nếu ta sống bình thường đặt hạnh phúc với giá vừa
phải, ta sẽ cảm thấy cực kì sung sướng khi nhận được nhiều hơn những gì mình
kỳ vọng. Còn nếu ra hy vọng vượt mức rồi tất cả đến, không được như ta muốn,
ta sẽ thất vọng. Ta càng cố nắm lấy hạnh phúc, nó càng tuột khỏi tay. Đừng
hy vọng quá nhiều và đặt mục tiêu quá lớn. Hãy biết trân trọng những gì mình
đang có, đang được hưởng thụ và hãy tận hưởng nó một cách có ý nghĩa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Câu nói của Hawthorne đã
ghi lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc. Tôi đã có câu trả lời cho câu hỏi
của mình, một câu trả lời hoàn hảo và tôi hạnh phúc vì điều đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-style: italic">
Phương Linh</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700" lang="fr">
<a name="Sống_kề_chết_cận_">Sống kề chết cận</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Ông Phao-lô Đu-rông ở bang
Pho-ri-đa, Hoa Kỳ, là người Công giáo; vợ chồng luôn thuận hòa, gắn bó, khi
còn sống đã vậy, cả khi vợ chết cũng thế, trước sau như một.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Bà qua đời năm 1977.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Kể từ đó, suốt 14 năm ròng rã:
sáng sớm ông ra mộ vợ chăm sóc, đọc sách, nghỉ ngơi ở đó (chắc có túp lều
tiện nghi), rồi tối mịt ông mới về nhà với các con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Cho tới năm 1991 thì ông đã tròn
81 tuổi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Ông tuyên bố: “Sở dĩ tôi không tự
vẫn theo bà ấy vì tôi là người Thiên Chúa giáo. Tôi chỉ mong nhanh chóng gặp
bà ấy trên thiên đàng”."</span><span style="font-family: Arial"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Giấc_ngủ_ngàn_thu_">Giấc ngủ ngàn thu</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“La-da-rô bạn của chúng ta đang an giấc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">(Ga 11,11)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Trong kho tàng cổ Tây Phương có câu truyện
Công chúa ngủ trong rừng:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ngày xưa, ở vương quốc hạnh phúc, nhà vua
sinh được một công chúa tuyệt vời. Lễ Rửa tội được tổ chức thật lớn, có mặt
các bà tiên, mỗi bà tặng công chúa một món quà là một lời chúc thật tốt đẹp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Mụ phù thủy ghen tức cũng bay đến, dù không
được mời. Mụ đi qua nôi và lẩm bẩm câu chúc dữ: “Một ngày kia, cái suốt chỉ
sẽ đâm vào tay công chúa và con bé sẽ phải chết!” Nói xong, mụ bay vù qua
cửa sổ! Mọi người buồn bã! May thay, vẫn còn một bà tiên tốt bụng đến trễ.
Bà nói: “Ta sẽ làm nhẹ lời nguyền rủa ấy. Cô bé sẽ không chết, chỉ một giấc
ngủ rất dài cho tới khi một hoàng tử tốt lành sẽ đến nắm tay cô kéo dậy và
cô sẽ được hạnh phúc mãi mãi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Để đề phòng, nhà vua cấm tất cả thần dân
không được dùng suốt chỉ. Nhưng một ngày kia, công chúa lên tháp canh trong
lâu đài và thấy một bà lão đang khâu vá. Cô xin bà cho khâu thử. Thế là cái
suốt chỉ đâm vào tay cô, cô lăn ra chết!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Người ta đặc xác cô ở giữa lâu đài, nhưng
các bà tiên tốt bụng đã khiến mọi người trong lâu đài cùng bất tỉnh cả. Một
rừng cây mọc lên che phủ tòa nhà. Hoa thơm cỏ lạ bốn mùa đua nở.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Và thời gian trôi đi đã cả ngàn năm, cho
đến khi một hoàng tử lịch lãm đi săn ngang đó khám phá ra tòa lâu đài và
bước vào ngỡ ngàng trước nàng công chúa tuyệt đẹp. Hoàng tử đã quỳ gối cầm
tay công chúa và công chúa liền mở mắt chỗi dậy. Thế là hoàng tử rước về
kinh thành xin vua cha tổ chức tiệc cưới thật linh đình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Những kẻ lành an giấc cũng được Chúa Giê-su
là Thái tử bình an (Is 9,6) đánh thức như vậy và đưa vào tiệc cưới Nước
Trời."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Bé_Lucia_">Bé
Lucia</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Lucia là một cô bé ngoan hiền và đạo hạnh
sống tại thành Nana nước ý, từ thuở nhỏ cô đã tỏ lòng yêu Chúa đặc biệt. Hồi
5 tuổi, một hôm bé tới nhà thờ, quì trước tượng Đức Mẹ bồng Chúa Hài Nhi,
Lucia nói với Đức Mẹ một cách chân thành. Mẹ ơi! con yêu mẹ lắm. con cũng
thường chúa hài đồng lắm. con ước ao được ẵm bế chúa hài nhi trên tay con,
cũng như mẹ đang ẵm chúa vậy. mẹ ơi, mẹ trao chúa cho con đi. sau đó, Lucia
liền giơ đôi cánh tay nhỏ bé và nũng nịu nói với Đức Mẹ: Mẹ cho con bế Chúa
một tí đi Mẹ. Đức tin và lời cầu nguyện đơn sơ của Luciađã làm nên phép lạ:
mẹ đã bước xuống khỏi toà, đặt Chúa Hài Nhi thực thụ và sống động trong vòng
tay nhỏ bé của Lucia. Phần bé thì sung sướng vô cùng, ôm ghì Chúa vào lòng,
bé hôn lấy hôn để và thỏ thẻ với Chúa những lời yêu thương. thế rồi Đức Mẹ
phán: Lucia, mẹ cho con bế Chúa Hài nhi về nhà 3 ngày để con chiêm ngắm và
tỏ lòng yêu thương đó. Lucia đã hớn hở bế Chúa về nhà, và trong 3 ngày,
Lucia đã để hết tâm chăm sóc đến Chúa Hài Nhi."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Về_sự_khôn_ngoan_">Về sự khôn ngoan</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một ký giả, khi được thực hiện một thiên
phóng sự về lễ Kim Khánh hôn phối của một đôi vợ chồng già sống rất hạnh
phúc, đã đến hỏi người chồng về bí quyết đã giúp cho ông giữ được niềm vui
và sự an hoà trong gia đạo. Ông lão đã trả lời đại khái như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> “Giản dị lắm cậu ơi! Tôi mồ côi cha mẹ
từ tấm bé và đã tự mình chống chọi với đời để mưu sinh ngay từ thuở nhỏ. Tôi
không còn thời giờ để nghĩ đến việc khác, cũng chẳng có thời giờ để phạm vào
một vài lỗi lầm của tuổi trẻ. Lúc đã gần đến tuổi lấy vợ, tôi mới để ý đến
Kiều Giang. . . Sau khi hôn lễ và những tiệc tùng đã chấm dứt, ông nhạc tôi
kêu tôi ra riêng một nơi, trao cho tôi một gói nhỏ mà bảo tôi: “ Đây là tất
cả những gì con cần biết để cho vợ con được hạnh phúc và mang hạnh phúc đến
cho con”. Trong cái gói nhỏ ấy chỉ có một cái đồng hồ quả quít. Đây, chiếc
đồng hồ ấy đây! Đây là chiếc đồng hồ vàng đã cũ nhưng chạy vẫn còn tốt lắm.
Cậu thấy không ? Chỉ cần ấn vào cái nút nhỏ này là đồng hồ mở ra. Bây giờ
mời cậu hãy nhìn vào hàng chữ khắc trên mặt đồng hồ. Tôi đọc đi đọc lại câu
ấy mỗi ngày 10 lần. Đó là tất cả bí quyết của tôi! “</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Ký giả đọc câu ấy như sau: “ Hãy nói vài
lời dễ thương với vợ con! “</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Những lời tử tế tạo được nhiều phép lạ!"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Biết_người_được_yêu_thương_">Biết người được yêu thương</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Em Gianetta từ khi mới sinh đã bị sứt môi,
mặc dầu đã được giải phẫu, nhưng môi em vẫn còn mang một cái sẹo. Tệ hại
hơn, tuy môi được sửa lại nhưng môi không thể làm cho em phát âm rõ ràng
được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Vì thế không lạ gì khi tới tuổi cắp sách
tới trường, em đã trở thành đối tượng cho các học sinh cùng lớp chế diễu,
chọc phá. Trẻ con tuy vô tư, vô ý thức, nhưng chúng cũng có thể trở nên rất
tàn nhẫn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Họa vô đơn chí, em bé gái Gianette lại bị
điếc bên tai trái. Điều làm em sợ nhất là các thầy cô và lũ học sinh cùng
lớp khám phá ra điểm yếu này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Vì những bất lợi thể lý trên em cố gắng
chăm chỉ học hành để không thua kém các bạn. Tuy nhiên em không thể giải
thoát mình ra khỏi tâm trạng bị bỏ rơi, bị bạc đãi. Vì thế em rất nhút nhát
và đóng kín.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Suốt một thời gian dài, mặc dù cô giáo làm
đủ mọi cách để tỏ lòng thương mến em, cô vẫn không giúp em thắng được tính
tự ti mặc cảm và nghi ngờ tất cả mọi người chung quanh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một ngày kia, cô giáo có sáng kiến làm một
cuộc thử nghiệm thính giác. Cô bảo các em thay phiên bịt lỗ tai bên phải rồi
bên trái để viết hai câu cô đọc rất nhỏ gần như thì thầm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Em Gianetta vì điếc tai trái, chỉ bịt tai
phải nửa chừng để cô giáo thì thầm bên tai cho một mình em nghe.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Cô giáo âu yếm bảo: “Ước gì em là đứa con
gái bé nhỏ của cô”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Câu thì thầm gần giống như một lời tỏ tình
này đã bắt đầu biến đổi cuộc sống của em Gianetta. Dần dần em trở nên dạn
dĩ và cởi mở hơn, vì em biết em được yêu thương. Con người cần đến con người
để có thể phát triển."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Cái_tạo_nên_hạnh_phúc_">Cái tạo nên hạnh phúc</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhà danh hoạ muốn tạo bức tranh để đời. trước khi nhắm
mắt về thế giới bên kia.Chàng ta đã suy nghĩ lâu ngày để tìm đề tài vẽ bức
tranh đó.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một hôm tình cờ, ông gặp một đôi tình nhân tay trong tay,
với vẻ mặt thật yêu đời đang đi tản bộ bên nhau, ông hỏi:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Anh chị nghĩ cái gì đẹp nhất trên đời này?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hai người nhìn nhau, không ai bảo ai cùng thưa:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tình yêu, là cái đẹp nhất trên đời này. Có tình yêu san
bằng mọi giai cấp, mọi khuyết điểm. Không có tình yêu, con người sống trong
đau khổ, thất vọng cuộc đời vô vị.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lần khác, ông gặp một người lính từ mặt trận về. Với câu
hỏi trước: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Theo anh, anh nghĩ cái gì là đẹp nhất trên đời này?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người lính chỉ vào cánh tay, vết thẹo vừa mới khỏi. Anh
trả lời:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hoà bình là đẹp nhất. Không có hoà bình con người sống
trong lo âu, con người hằn thù chém giết nhau. Không có hoà bình, mọi cái
đều đổ vỡ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">chàng gặp vị linh mục, với câu hỏi trên:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thưa cha, theo cha nghĩ cái gì đẹp nhất trên đời?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Không cần suy nghĩ, vị linh mục trả lời:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chỉ có niềm tin đáng quí nhất trên đời. Niềm tin giúp
chúng ta tin vào cuộc sống hiện tại và tương lai. Có niềm tin, chúng ta hy
vọng vào Thiên Chúa và tự tin vào mình. Mất niềm tin, chúng ta sống trong
thất vọng, chán nản và buông thả tất cả.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhà danh hoạ cố gắng thu góp những lời hay ý đẹp để diễn
tả trên bức hoạ của mình.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhưng khi về nhà, ông đã gặp những tư tưởng hay, những
đức tính cao quí đến trong gia đình ông.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">* chàng thấy tình thương thắm thiết vợ ông dành cho ông,
con cái ông sống trong tình thương yêu và nhường nhịn nhau.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">* Chàng cảm thấy gia đình ông sống trong bầu khí an
bình, tràn đầy hạnh phúc.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cuối cùng, nhà hoạ sĩ tài ba đó quyết định dùng hết tài
năng của bàn tay khéo léo vẽ bức tranh gia đình hạnh phúc của mình."</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Chai_nước_huyền_nhiệm_">Chai nước huyền nhiệm</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày nọ, một cha dòng Phanxicô đến thăm một gia đình. Vào
nhà thấy bà chủ đang khóc ngài hỏi:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có chuyện gì làm bà buồn phiền vậy?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chồng con thường hành hạ con, đôi khi còn đánh đập con
nữa. Bà chủ nhà trả lời.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vị linh mục nói tiếp:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi biết rằng bà là kẻ tốt lành và do đó hiểu được liều
thuốc của tôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thưa cha, thuốc gì vậy. Người đàn bà hỏi lại.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đây bà cầm lấy cái chai nhỏ này. Mỗi khi chồng bà nổi cơn
lôi đình, bà ngậm một hớp nước kỳ diệu chứa trong chai này. Cơn giông tố sẽ
tan biến một cách huyền nhiệm.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người đàn bà đã thi hành đúng theo lời vị linh mục dạy.
Do đó mỗi khi ông chồng nổi cơn la lối om sòm bà liền ngậm một hợp nước chứa
trong chai, và đương nhiên bà không thể mở miệng được để đối đáp nữa. Thấy
vợ hiền lành và lặng thinh, ông chồng bình tĩnh trở lại và cơn giận cũng tan
biến theo mây khói ngay lập tức.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ít lâu sau, vị linh mục trở lại thăm và hỏi:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Liều thuốc của tôi có hiệu nghiệm chút nào không?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thuốc của cha làm con thật mệt, nhưng thần diệu quá sức!
người đàn bà trả lời.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chắc chắn rồi. Vị linh mục kết luận. Nhưng chẳng phải
nước lạ chi đâu. đó chỉ là nước tự nhiên thông thường thôi đấy. Nước của
long nhân từ... Tôi có mang thêm một chai cho chồng bà nữa đây."</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Chú_heo_và_chị_bò_">Chú heo và chị bò</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tấm lòng quảng đại, cho hơn nhận.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một người đàn ông nọ thật giầu muốn gì cũng có ông chẳng
thiếu một tiện nghi nào. Tuy vậy ông ta chẳng cảm nhận hạnh phúc. Vì ông ta
chỉ nhận được những cái nhìn xoi mói, coi thường và khinh khi của tha nhân.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ông ta tìm đến một người nổi tiếng khôn ngoan và hỏi:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Tại sao người ta lại coi thường khinh miệt tôi, vì cho
tôi là kẻ keo kiệt bủn xỉn. Người ta đâu biết rằng sau khi chết tôi sẽ hiến
tất cả gia tài của tôi cho người nghèo và cho công việc từ thiện.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Để trả lời nhà khôn ngoan kể cho ông ta một câu chuyện
nhỏ như sau:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một chú heo than thở cùng chị bò cái:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Tôi cũng như chị, chúng ta cũng cống hiến thịt mình cho
loài người để nuôi sống họ, thế mà tại sao họ thân thiện với chị, còn tôi
lại xa lánh.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngẫm nghĩ giây lát chị bò cái trả lời:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Thịt chúng ta chỉ cống hiến cho loài người khi chúng ta
đã chết. Còn bây giờ có lẽ tại tôi hiến cho họ sữa lúc tôi còn sống nên họ
quí tôi hơn đấy thôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Điều đáng quí đáng trọng nơi con người không phải là
tiền bạc của cải, nhưng là tấm lòng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cho đi của dư thừa, trao tặng điều mình không cần nữa sẽ
chẳng nói lên được gì ngoài lòng ích kỷ và khinh người.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chúa Giêsu đã loan báo: “Người nghèo thì chúng con sẽ có
luôn bên cạnh”, bao lâu nhân loại này còn, lời ấy vẫn luôn hiện thực.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Là môn đệ Chúa Giêsu, Đấng đã mở rộng cõi lòng đón nhận
người cùng khổ, đã hiến cả mạng sống cho muôn người, chúng ta không thể nào
cứ khư khư tất cả, cứ chỉ lo tích góp cho riêng mình.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nếu chỉ cho đi cái dư thừa, chúng ta thực là người ích kỷ
tham lam. Nếu chỉ trao tặng khi đã chết, thì lúc này tuy sống đấy nhưng
chúng ta thực đã chết rồi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thánh Phaolô đã nói rằng cho thì có phúc hơn là nhận
lãnh. Phần bạn thì sao? Có như vậy không? Cho đi nhiều hay thu góp vào cho
mình. không những thu góp của cải vật chất nhưng cả phần thiêng liêng có nhớ
đến cứu các linh hồn về cho Chúa hay không? Nếu bạn đang sống trong môi
trường học sinh, hãy làm những việc hy sinh giúp đỡ bạn học, cư xử tốt với
bạn học. Vì đức ái thì nghĩ ra nhiều cách thế để làm đẹp lòng Chúa và thương
tha nhân. Nếu bạn là tu sĩ đang ẩn mình trong tu viện, hỏi bạn đã làm gì,
cho gì nơi tha nhân. Và tha nhân đang xin bạn những gì? Hãy ban phát những
hy sinh thầm kín, những lời than thở, những tác động yêu mến để cứu các linh
hồn tội lỗi. Những người cần đến lòng thương xót nhân lành của cha để được
ơn cứu rỗi. Việc rất dễ tại sao bạn không thi hành ngay đi? Còn chần chờ đến
lúc nào nữa? Hay là bạn bắt chước người giầu có để khi chết bạn mới hiến tất
cả gia tài cho các cơ quan từ thiện? Lúc còn sống không thực hiện thì rất
là khó làm khi mà bạn đã hai tay xuôi dưới lòng đất."</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>