File "HanhPhuc_05.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/HanhPhuc/HanhPhuc_05.htm
File size: 67.73 KiB (69360 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.vietadtextlink
{}
span.ilad
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Hạnh Phúc</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Hạnh_phúc_muộn_mằn">Hạnh phúc muộn mằn</a></font></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có những lúc chị Hai cũng chẳng hiểu tại sao cuộc đời lại
đưa đẩy nhiều khổ đau đến với chị như vậy. Chị ngước mặt kêu trời mà trong
lòng biết rằng trời nào có thấu.</font><span style="font-family:Verdana"><span id="more-4213"></span></span><font face="Arial">Là
người con gái có nhan sắc, tính nết hiền lành, thông minh, được sinh ra
trong một gia đình gia giáo. Nhưng sau hơn ba mươi năm sống trên đời, giật
mình nhìn lại, chị Hai thấy mình hình như đã là một ai khác.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Hơn ba mươi tuổi, mái tóc đã lấm tấm muối
tiêu, khuôn mặt hằn những vết chân chim khắc khổ, dù nét đẹp của nhan sắc
ngày xưa chưa hẳn đã phai tàn, nhưng nhìn chị chẳng ai tin chị chưa đến bốn
mươi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Cũng vì có nhan sắc nên chị lấy chồng từ
rất sớm. Vừa chân ướt chân ráo về làm dâu chị đã mang bầu đứa con lớn, rồi
đứa thứ hai, thứ ba liên tiếp chào đời. Người chồng là con nhà khá giả, ham
mê nhan sắc vậy nên chỉ sau khi chị sinh con đầu lòng, anh ta đã nhạt dần
tình cảm với chị mà lén đi tìm những thú vui bên ngoài.</span><font face="Arial">
</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đêm đêm, ngã vào căn phòng chị là người đàn
ông say khướt, lè nhè những lời nói vừa bẳn gắt, vừa thô tục. Sự chăm sóc
của chị chỉ càng như đổ thêm nỗi bức xúc vào anh ta.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nhiều đêm, nước mắt ướt đầm trên gối. Chị
ghen, chị tức giận, chị khổ tâm. Nhưng là người con gái có giáo dục chị
không thể làm gì trái với những điều đã từng được cha mẹ dạy dỗ từ tấm bé.
Chị luôn hiểu thế nào là tam tòng, thế nào là tứ đức. Chị coi những thứ ấy
là kim chỉ nam cho cuộc sống lứa đôi của mình. Thế nhưng với chồng chị, tam
tòng, tứ đức không hơn gì một khúc gỗ, nó chẳng đáng giá bằng một vòng tay
lả lơi, hay bằng lời nói ngọt ngào của người con gái khác, dù cô ta có xấu
xí hơn chị thật nhiều.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Anh ta xem chị như một món đồ, mà không
phải là đồ trang sức, chị chỉ là món đồ dùng để sinh con cho dòng họ nhà anh
ta mà thôi.<br>
Mỗi lần nghe tiếng các con mình đùa vui, chị bỗng thấy thêm bấn loạn trong
lòng. Tại sao chị lại sinh ra chúng? Tại sao chúng lại là con chị? Tại sao
chúng có thể suốt ngày đùa vui mà không hiểu được nỗi đau của chị? Tại sao
lại như vậy?</span><font face="Arial"> </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Từ khi người chồng bỗng thường xuyên đánh
đập chị vì vẻ mặt u ám của chị khiến anh ta luôn bị thua trong những xới
bạc, thì cũng là lúc, trong lòng chị âm thầm căm ghét những đứa trẻ mà mình
đã sinh ra. Tại sao có lúc nhìn khuôn mặt chúng lại giống chị đến vậy? Chị
căm ghét bản thân u nhược của mình, vậy nên đứa trẻ có khuôn mặt giống mẹ
lại luôn là cái gai nhức nhối trong lòng chị. Còn đứa con trai út, tại sao
nó lại giống cha nó đến thế? Càng nhìn chị càng thấy uất ức, rồi nó cũng sẽ
là một thằng đàn ông và biết đâu sau này cũng làm khổ một đứa con gái nào đó
như chồng chị đã làm với chị?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Lần đầu trong đời, chị hét thật to, tiếng
hét như muốn xé tan lồng ngực, bay vòng vèo trong không gian nhà chị, làm lũ
trẻ rúng động. Chúng không còn dám đùa vui nữa, mà trở nên cảnh giác hơn và
luôn cảm thấy bất an.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bọn trẻ lặng lẽ ăn, rồi lặng lẽ ngồi một
góc phòng.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Còn chị, chị bỗng muốn làm một điều gì đó
thật lớn lao, thật khác biệt. Chị muốn thay đổi cuộc sống của mình, chị
không muốn phải chịu đựng thêm chút nào nữa. Chị lao khỏi nhà như cơn gió.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Chẳng ai biết chị đã đi đâu, chỉ biết chiều
tối, chị trở về với mái tóc rối bù, nước mắt nhạt nhoà trên khuôn mặt, quần
áo ướt sũng nước. Người giúp việc hốt hoảng lấy khăn lau cho chị, nhưng chị
kiên quyết gạt ra và đi lên lầu. Ngang qua đám con ngồi bên chân cầu thang
ngơ ngác nhìn chị, chị bỗng rộn lên trong lòng một ý nghĩ. Phải! Sẽ chết
hết, mẹ con chị sẽ chẳng ai cần sống để làm gì, người chồng, người cha bội
bạc kia có cần chị và đám trẻ này đâu.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nhớ tới chai thuốc diệt chuột trong kho
chứa đồ, chị lặng lẽ đi lên với đôi mắt đỏ ngầu. Chị sẽ cho đám trẻ uống
trước, phần còn lại để riêng mình.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Hối người giúp việc tắm rửa cho lũ trẻ
xong, chị cũng quay về phòng mình. Người giúp việc được chị sai đi mua đồ
cho lũ trẻ, chị biết ít nhất một giờ nữa chị ta mới về. Nhẩm tính vẫn kịp
thời gian để hoàn thành ý nguyện. Chị vẫy các con lại gần. Lúc này, mẹ con
chị nhìn như những thiên thần, đẹp đẽ, rạng ngời. Chị ôm đứa con lớn thì
thầm: “Con đi trước rồi đợi mẹ nhé!”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đã lâu không được mẹ ấp ủ, cô con gái lớn
sung sướng ngả đầu vào vai mẹ, dù chẳng biết mẹ nói vậy có ý gì nhưng vẫn hồ
hời đáp lời : “Vâng ạ!”.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tiếng “vâng ạ” của con chị khiến lòng chị
phút chốc như trùng xuống, nguội lạnh đi. Nhưng rồi hình ảnh người chồng bội
bạc lại chen về, thúc giục chị. Chị đứng dậy, ôm đứa lớn bước đi với ánh mắt
căm hờn, nhìn chăm chăm phía trước. Đứa con vẫn âu yếm ôm vai mẹ mà chẳng
biết rằng, đón nó ở phía trên kia cầu thang là liều thuốc diệt chuột hoà sẵn
trong chai nước cam của con bé.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bấy nhiêu bước chân, bấy nhiêu nỗi lòng chị
như cuốn phim hiện về. Qúa khứ, hiện tại và cái viễn cảnh tương lai sẽ khép
lại trong giây phút như càng tăng thêm cho chị sức mạnh. Chị bước nhanh và
nhẹ nhàng, vẫn ôm đứa trẻ trên tay với tấm lòng băng giá.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bỗng nhiên bước chân chị dội lại khi hai
tiếng “mẹ ơi!” bật ra khỏi miệng cậu con trai út đang vịn hai tay dưới chân
cầu thang. Chị xoay người và thấy…</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Thằng bé út nước mắt đầm đìa nhìn chị như
hờn dỗi, như cầu cứu. Có lẽ nó cảm nhận được nỗi sợ hãi mơ hồ, nó muốn được
mẹ bế như những ngày trước, ấp ủ nó, ru dín nó, nhưng mẹ nó lại bế con chị
khiến nó hờn.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ánh mắt của đứa con khiến ý định điên rồ
trong lòng chị vụt biến mất. Chạy từng hai bước một xuống chân cầu thang,
chị ôm cả ba đứa con vào lòng, thổn thức xoa đầu lũ trẻ:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Mẹ xin lỗi!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Niềm ân hận dâng lên trong lòng chị. Chị
bỗng thấy mình như một người điên vừa tỉnh cơn mê. Tại sao chị phải mải miết
kiếm tìm hạnh phúc nơi người chồng bội bạc mà không nhận ra rằng ba đứa trẻ
này hoàn toàn có thể mang lại cho chị nhiều ý nghĩa tốt đẹp còn hơn thế.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Lúc các con nín khóc, chị vẫn ôm chúng
trong lòng, nhưng với một niềm vui </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">rạng ngời. Chị đã tìm được ý nghĩa đích
thực cho cuộc đời mình, vậy mà suýt chút nữa…</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Con bé lớn bỗng đưa tay cù vào nách đứa con
gái thứ hai, chúng bật cười nắc nẻ, chị cũng cười, nụ cười chị đánh mất đã
lâu lắm rồi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đứng lên đưa các con về phòng, chị giật
mình thấy bóng người chồng trước cửa. Anh đã thấy ba mẹ con chị bên nhau với
những nụ cười như những thiên thần, vòng tay ôm của người mẹ cho các con và
nụ cười của họ đã đánh thức tấm lòng của người chồng, người cha. Anh chợt
nhận ra, mình đang có những điều vô cùng quý giá mà những xới bạc và những
cô gái chân dài chưa bao giờ đem lại được. Và anh cũng hiểu rằng anh chẳng
dại gì để mất nó, dù có chút muộn màng. Mái tóc tấm tấm sợi bạc hình như
khiến chị càng đẹp hơn, nó dường như cũng là một nhân chứng cho lỗi lầm của
anh. Anh thấy niềm ân hận trào dâng trong lòng. Nhất định anh phải giữ gìn
hạnh phúc này, anh sẽ chuộc lại lỗi lầm với chị và các con.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Anh âu yếm bế cậu con trai nhỏ ngồi lên
vai, một tay dắt con bé lớn, một tay ôm vai chị lên lầu. Chị mỉm cười hạnh
phúc, thơm vào má cô con gái thứ hai đang toét miệng cười với mẹ nó.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Cái giá của hạnh phúc có lúc cũng nhọc nhằn
biết bao.</span></p>
<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
<span style="font-family: Arial">Hà Thu</span><font face="Arial"> </font>
</i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
<a name="CÔ_HOA_KIM_NGÂN_VÀ_CHÚ_ONG_CẦN_MẪN_">CÔ HOA KIM NGÂN VÀ CHÚ ONG CẦN MẪN
</a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:.5in">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Có một giàn hoa được uốn theo hình khung vòm thật đẹp, thật nghệ thuật. Trên
đó, có cây hoa Kim Ngân uốn lượn, nở ra nhiều chùm hoa vàng tươi óng ả, rực
rỡ, trông thật duyên dáng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Hằng ngày, cứ mỗi khi ông Mặt Trời thức dậy thì có một chú ong cần mẫn bay
đến ghé thăm giàn hoa. Cây hoa Kim Ngân rất vồn vã tiếp đón chú ong này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
- Ô! Xin chào ! Xin chào ! Xin kính chào chú ong cần mẫn ! Chú đến rồi hả !
Mời chú vào chơi !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Chú ong cũng vui vẻ đáp lại :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
- A! Chào chị Kim Ngân xinh đẹp ! Chúc chị một ngày sáng tươi, tốt lành và
tràn đầy nhựa sống !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Chị Kim Ngân mở rộng đôi môi duyên dáng, cười thật tươi thân thương hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
- Thế nào? Chỗ mật hôm qua chú xài hết chưa ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Chú ong đáp lại với gương mặt rất rạng rỡ :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
- Tui đưa về và làm ra mật xong xuôi hết rồi !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Hoa Kim Ngân và chú ong luôn nương nhờ vào nhau để làm cho cuộc đời thêm
tươi đẹp ngọt ngào thắm hương.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Hoa Kim Ngân cố tạo ra thật nhiều mật hoa để trao tặng cho chú ong mỗi ngày.
Từ chỗ mật hoa này, chú ong sẽ đưa về tổ để làm ra mật ong ngọt ngào thơm
ngon cho cuộc đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Cuộc sống của mỗi người chúng ta cũng vậy. Nếu mỗi một người, ai ai cũng đều
biết yêu thương nhau, cố gắng chăm lo cho nhau thì cuộc đời này thật là êm
đẹp, thật cao thượng và sẽ tạo ra cho nhau nhiều niềm vui cũng như hạnh phúc
trong cuộc đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Cuộc đời này thật đẹp, thật đáng yêu và tràn đầy niềm vui nếu mỗi một người
trong chúng ta luôn luôn biết sống yêu thương và chăm lo cho nhau, phải
không bạn ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Kính chúc bạn luôn luôn có một đời sống phục vụ yêu thương chăm lo cho nhau
!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Ngọt ngào như một</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Thơm hương như hoa</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Yêu thương ! Yêu thương !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Huấn lệnh Chúa truyền</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Hy sinh ! Hy sinh !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Cho đời đẹp tươi</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Một đời dâng hiến</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:5.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in;
line-height:13.0pt">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; letter-spacing: .3pt; font-weight: normal">
Giúp đời ngọt hương !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
Nguyễn Ngọc Phi . Lm</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="CỔ_TÍCH_BỐN_MÙA_THẤT_VỌNG_">CỔ TÍCH BỐN MÙA THẤT VỌNG </a> </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một
bó hoa hồng rất đẹp và nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
" Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi thật lòng yêu em! Xin hãy ở lại với tôi,
chúng ta sẽ cùng dạo chơi đến tất cả những nơi mà em muốn. " </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Nhưng! Mùa Xuân không yêu Mùa Hè và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm,
nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên nóng bỏng...và cứ thế hè sang
đỏ lửa! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu
rất yêu Mùa</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
" Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa! Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho
anh, đừng đi anh nhé! " </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Nhưng! với Mùa Hè, Mùa Xuân là tất cả và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều
lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt ! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Thời gian rồi lại qua, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng
Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Băng
giá cảm thấy muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
" Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con
đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài tình ca hay nhất. Hãy ở
bên tôi Mùa Thu nhé! " </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
" Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi! "</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn! Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm thôi, mọi
thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì buồn lắm. Bà
nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
" Tại sao con không yêu Mùa Xuân? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại cho con
hạnh phúc ! " </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
" Không mẹ ơi, con không yêu Mùa Xuân. Chúng ta hãy rời khỏi đây được không
Mẹ? "</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và họ ra đi....</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rôì, bất chợt Mùa Xuân nhìn ra
xung quanh:" Ôi tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn rất trẻ và xinh đẹp
nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc
có ý nghĩa hơn? "</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và mọi thứ chung quanh như sống lại: cây cối tươi xanh, ra hoa, đâm chồi,
nảy lộc....</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Phải chăng chúng ta cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình,
luôn đòi hỏi những gì không dành cho mình? Chúng ta cứ luôn đợi chờ, hi
vọng, rồi buồn, rồi khóc. Có biết bao nhiêu người như thế? Và có bao nhiêu
người như Mùa Xuân, nhận ra con đường phía trước....?? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="MỌI_VẬT_ĐỀU_CÓ_MỤC_ĐÍCH_">MỌI VẬT ĐỀU CÓ MỤC ĐÍCH </a> </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Có một bà lão gánh hai thùng nước bằng hai vai, một thùng nguyên vẹn còn
thùng kia có vết nức dài. Vềt nức làm nước từ trong thùng chảy ra ngoài và
khi tới nhà chỉ còn lại một nửa trong khi thùng kia nước vẫn còn nguyên
vẹn.Hai năm trôi qua ngày nào bà lão cũng gánh một thùng rưỡi nước khi tới
nhà. Thùng nguyên vẹn luôn tự hào , trong khi thùng kia thì tủi thân vì sự
khiếm khuyết của mình. Cuối cùng nó lấy hết can đảm để nói với bà lão rằng
bởi vì vết nức này mà nước chảy ra ngoài và nó cảm thấy hổ thẹn. Bà lão cười
và chỉ nó thấy những cánh hoa mọc bên lề đường nơi bên dưới của nó , điều
này không có ở thùng bên kia. Sau đo’ bà nói : bởi vì thấy được sự khiếm
khuyết này , nên bà đã gieo hạt giống hoa bên này mà không gieo bên kia và
hàng ngày nó đã tưới làm xanh tốt những đóa hoa đó. Hai năm nay , nhờ sự rò
rỉ này mà bà có những đóa hoa trên bàn ăn lúc nào cũng xinh đẹp và ngôi nhà
lúc nào cũng đượm mùi hương.Khuyết điểm có trong chúng ta, nhưng những cái
ấy làm cuộc sống chúng ta đẹp đẽ và cao thượng hơn và hãy nhìn thấy sự tốt
đẹp từ những khiếm khuyết đó, cũng như bài học của cái thùng này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="BÍ_MẬT_CỦA_HẠNH_PHÚC_">BÍ MẬT CỦA HẠNH PHÚC </a> </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Khi còn ở tuổi niên thiếu, dường như mọi người chúng ta thường nhìn nhận
khái niệm hạnh phúc rất đơn giản – đó là đạt được những điều mình muốn. Khi
bước vào cuộc sống, chúng ta thực sự đặt chân lên cuộc hành trình tự khẳng
định mình, trải nghiệm, khám phá và đi tìm hạnh phúc cuộc sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Trong cuộc hành trình đó, biết bao điều bất ngờ, biến cố buồn vui đón chờ.
Và biết bao lần chúng ta phải đối diện với thất vọng, mất mát niềm tin, khổ
đau và cả bất hạnh. Chúng ta nhận ra hạnh phúc không hề đơn giản. Và chúng
ta đã từng trăn trở tìm cách để cảm nhận cuộc sống mình được hạnh phúc hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Và hạnh phúc mà chúng ta từng cảm nhận không chỉ là khái niệm ước muốn đơn
thuần hay là sự thành đạt mà là một tổng thể hài hòa của tình cảm con người,
tình yêu, các mối quan hệ, nội tâm và cách nhìn. Trong đó yếu tố tinh thần
là quan trọng nhất. Trong những phút giây đối mặt với thất bại, sai lầm,
nghịch cảnh và đắng cay cuộc đời, ngay với những người bản lĩnh, nhiều vốn
sống nhất cũng đôi lúc mất phương hướng và tự hỏi: Thế nào là hạnh phúc thực
sự? Ý nghĩa và giá trị cuộc sống của mình là gì? Vì sao cảm giác hạnh phúc
thực sự lại khó tìm đến thế? Hạnh phúc sao đến rồi lại đi? Có thực sự tồn
tại và phải đi tìm sự hạnh phúc vĩnh hằng ở đâu? Làm thế nào để hạnh phúc
thật sự?…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Đó không chỉ là trăn trở của mọi người chúng ta hiện nay mà còn từng là
những suy tư, câu hỏi của nhiều thế hệ. Có phải là hạnh phúc luôn ở phía
trước và khó nắm bắt – chúng ta chỉ có thể hướng đến mà thôi. Hay hạnh phúc
thật gần gũi, ở ngay trong tâm chúng ta. Rằng chỉ có những người từng trải
qua khổ đau mới có thể hiểu giá trị và cảm nhận trọn vẹn giá trị của niềm
vui hạnh phúc. Và ai đó đã chiêm nghiệm sâu sắc rằng hạnh phúc không phải là
cảm giác tới đích, mà chính trên từng chặng đường đi, hạnh phúc không chỉ là
nụ cười, mà còn là giọt nước mắt chia sẻ trên bờ vai tin cậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Sẽ đến một lúc chúng ta chợt nhận ra giá trị sâu sắc của hạnh phúc, tình yêu
– thật giản dị, thật mới mẻ, lắng đọng trong tâm hồn, bừng sáng như ngôi sao
chỉ đường, khiến ta thao thức, cảm nhận đến nỗi chúng ta muốn được chia sẻ
cảm xúc với ai đó. Đó chính là nguồn động viên lớn nhất của con người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Bí mật của hạnh phúc là một cuốn sách thực sự mới mẻ và sâu sắc dựa theo
những ý tưởng của cuốn sách nổi tiếng 100 bí mật đơn giản của những người
hạnh phúc của Tiến sĩ David Niven. Cuốn sách sẽ cùng bạn chia sẻ những trải
nghiệm chân thành, thực tế và hữu ích nhất cùng những câu chuyện sinh động
để khám phá ra những khía cạnh của hạnh phúc. Tìm ra được sự khác biệt giữa
người hạnh phúc và không hạnh phúc để tìm ra đường đến hạnh phúc của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="font-size:12.0pt">
<a name="Có_nên_nói_hết_với_con">Có nên nói hết với con</a></span></font></h1>
<h1 style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
Trong cuộc sống ẩn chứa lẫn niềm vui và nỗi buồn.Đôi khi chúng ta băn khoăn
tự hỏi liệu có nhất thiết phải nói hết mọi chuyện với con trẻ, khi
<span class="vietadtextlink">bé</span> còn quá nhỏ để hiểu và nếu có thì nên
nói như thế nào?</span></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tôi còn nhớ như in một buổi chiều tôi bận
họp đột xuất,tôi gọi điện cho cô giáo bé Mè và thông báo tôi sẽ đón cháu trễ
một chút.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Khi tôi xong việc lập tức tôi chạy đến
trường đón bé,từ xa bé Mèo thấy tôi lập tức bé chạy đến và ôm tôi thật chặc
và khóc. Lúc đó tôi rất lo sợ không biết chuyện gì đã xãy ra với cháu tôi
mới vỗ về cháu và nói” Mẹ xin lỗi vì đã đón con trễ,mẹ hứa không có lần
sau”, cô bé thút thít nói:” Mẹ ơi,ba mẹ đừng có chia tay, con muốn có cả ba
và mẹ sống với nhau”.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tôi rất ngạc nhiên và hỏi cháu : ” Sao con
lại nói như vậy, ba mẹ đâu có chia tay đâu !” và bé vừa khóc vừa chỉ về phía
cô bạn cũng đang đứng chờ ba mẹ đến đón và kể rằng:” Mẹ ơi, ba mẹ bạn Q.A
chia tay nhau rồi,bạn Q.A ở với mẹ đó” bạn ấy nói với con” Bạn ấy rất ghét
ba vì ba có đàn bà khác và chính vì bạn giống ba nên mẹ bạn cũng không thích
bạn ấy ” Mẹ bạn Q.A chỉ thương em thôi ” Khi nghe cháu kể xong tôi nhìn về
phía cô bé,cô bé đang nhìn tôi chằm chằm và hai giọt nước mắt của bé rơi
xuống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><script language="JavaScript" type="text/javascript" src="http://delivery.adnetwork.vn/247/adclick/ads_em9uZV9NVEkzTVRVd01ETXlOMTh4TWpRMU9EUXpOakk0WHpJd01GOHlNREE9Lmh0bWxVNzI4STdWRTEwMTAxMDc4Mk0zOFc=/">
</script></font><span style="font-family: Arial">Tôi thấy vậy đến bên cháu và ôm
cháu vào lòng.Tôi rất xót xa khi thấy cháu chỉ mới có 8 tuổi mà cháu phải
chịu cảnh như vậy.Tôi cố gắng ráng chờ cùng với cháu để được gặp mẹ cháu
nhưng vì tôi còn bé nhỏ ở nhà nên không chờ được lâu và cô giáo nói :” Chị
cứ về trước đi, để em ở lại chờ với cháu,đây không phải là đầu mà là thường
xuyên cháu phải về trễ”, ” em có biết hoàn cảnh của cô bé nên em rất thương
cô bé ” Tôi nghe vậy cũng yên tâm và phải về ngay vì còn có cô công chúa bé
nhỏ đang chờ ở nha.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tối hôm đó bé Mèo hỏi tôi mọi chuyện về bạn
Q.A ” Mẹ ơi, tại sao ba bạn lại có đàn bà khác” ” tại sao bạn lại ghét ba
bạn đến thế”…..Tôi mới giải thích bé :” các con còn rất nhỏ nên không thể
hiểu được chuyện của người lớn và nhiều khi ba của bạn đó cũng có nỗi khổ gì
đó không thể nói được, con nói với bạn Q.A đừng có ghét ba,mẹ tin chắc rằng
ba của ban cũng rất thương bạn.”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tôi không biết bé Mèo nói với bạn thế nào
đó,khoảng thời gian sau bé Mèo nói với tôi:” Mẹ ơi,hôm nay bạn được ba đến
đón về ở với <span class="ilad">ba 1</span> tuần, ba bạn mua nhiều quà lắm ”
Tôi nghe vậy cũng thấy vui vui,.Chính cũng vì chuyện đó mà hai vợ chồng tôi
rất ý tứ trong việc nói chuyện vì sợ làm ảnh hưởng đến con trẻ và nếu như
tôi có điều ước thì tôi chỉ ước sao cho gia đình cô bé đó hạnh phúc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font size="3" face="Arial"><a name="Một_chuyện_tình_cảm_động">Một chuyện tình cảm động</a></font></h1>
<h1 style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
Ngọc vừa nhận chức trưởng phòng, lại đang chuẩn bị cưới vợ thì bỗng tai họa
ập xuống đầu anh. Tự nhiên các ngón chân bên phải của Ngọc cứ sưng vù nhức
nhối. Bệnh viện chẩn đoán là viêm khớp.</span></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Chạy chữa
Tây y không khỏi, Đông y cũng chưa có tác dụng. Bệnh càng ngày càng nặng,
anh phải đến bệnh viện tháo khớp bàn chân phải. Những ngày ấy mẹ anh phải từ
Việt Trì xuống Hà Nội để <span class="vietadtextlink">chăm sóc</span> anh,
cô người yêu viện cớ bận việc, họa hoằn mới đến thăm anh dăm ba phút, nhưng
cũng chỉ được vài tháng rồi thôi hẳn.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Vết
thương sau khi phẫu thuật của Ngọc mãi vẫn không lành, nó cứ rỉ nước vàng và
nhức nhối. Mẹ anh lại đưa anh vào bệnh viện. Lại một lần phẫu thuật nữa và
lại mất thêm một đoạn chân. Cả năm trời mà vết mổ vẫn không lành.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Lần thứ 4
Ngọc phải vào bệnh viện. Chân anh đã bị cắt lên đến đùi. Nằm hai tháng trong
bệnh viện mà vết mổ vẫn ri rỉ nước vàng. Mẹ thương anh, nhiều lúc không cầm
được lòng, bà ra hành lang khóc thầm. Hôm ấy, bà đang lau nước mắt thì có
một cô gái tay quấn băng đến gần hỏi chuyện. Gặp được người để giải tỏa nỗi
lo và sự đau khổ nên bà dốc hết ruột gan tâm sự với cô.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Bà than:
“Tốn cho 4 lần đi mổ và chữa trị đã hết hơn hai trăm triệu rồi. Ba năm trời,
nhà cửa có gì cũng đã bán sạch. Lần này không biết nó có khỏi không. Không
khỏi thì chỉ còn nước chết…”. Bà lại bật khóc. Tiếng khóc đau khổ cố nén của
người mẹ thương con như tiếng đau đứt ruột làm cô gái xót xa, mắt cô cũng
rơm rớm.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Từ hôm
ấy, hai người phụ nữ hay rủ rỉ chuyện trò, có điều gì cũng tâm sự, kể cho
nhau nghe, thỉnh thoảng cũng có tiếng cười khe khẽ.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cô gái đó
có cái tên thật hay và thật dịu – Mai. Mai bị gãy tay, cũng sắp được tháo
bột. Hàng ngày ở nhà mang gì vào cho cô, cô cũng đem sang mời mẹ con Ngọc.
Bà không nhận thì Mai giận dỗi, Ngọc lại bật cười dỗ dành: “Mẹ anh không
nhận thì anh nhận. Em cứ để đấy cho anh, anh cám ơn em”. Thế là cô lại vui
vẻ.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mai không
nói ra nhưng cô vừa thương vừa phục Ngọc. Bệnh tình anh nặng là thế, tương
lai mù mịt là thế, mà lúc nào anh cũng vui vẻ như chẳng có chuyện gì, anh
còn an ủi người khác, anh còn trêu cô: “Con gái mà nghịch đến nỗi gãy tay
thì anh nào dám rước…”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Một tuần
sau khi Mai ra viện, cô quay lại thăm mẹ con Ngọc, thấy chân Ngọc vẫn rỉ
nước vàng mà phác đồ điều trị vẫn không hề thay đổi. Mẹ Ngọc phải đi trông
người bệnh thuê để kiếm tiền chi tiêu.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mai hỏi
Ngọc: “Anh có dám liều một phen không, có dám đánh một canh bạc được ăn cả
ngã về không không nào. Nếu anh dám thì em sẽ đưa anh đi đến một ông thầy đã
chữa cho một người bị giống y như anh thế này mà đã khỏi… Dám không? Anh
đừng lo chi phí. Phần chi phí chữa chạy thì em chịu, còn phần khỏi hay không
thì anh chịu… Dám không? Dám thì anh về theo em. Ở ngay nhà em. Thầy thuốc
là ông bác em…”.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Ngọc nghe
Mai nói thì bật cười: “Anh còn gì để mất mà không theo em. Hễ có cái phao
nào, anh cũng bám vào hết”. Ba tháng, chỉ ba tháng gặp thầy, gặp thuốc, chỗ
mổ không còn rỉ nước vàng, da dần dần liền lại. Niềm vui không bút nào tả
xiết.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Ngày đầu
tiên Ngọc tự đi được bằng chiếc chân giả anh đã bật khóc. Anh nói với Mai:
“Không có em thì chắc anh chẳng còn trên đời này nữa. Anh biết đền ơn em
bằng cách nào đây…”. Mai đang cười cũng òa khóc theo, vừa quệt nước mắt vừa
nói: “Thì anh đền ngay anh cho em đi…”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Chuyện
tình duyên của Mai và Ngọc là thế đấy. Như mọi chuyện cổ tích, luôn luôn có
hậu. Mai và Ngọc sống với nhau đã gần mười năm trong hạnh phúc trọn vẹn,
không một lần to tiếng. Bởi trong tình yêu của họ còn có sự cảm thông, chia
sẻ, còn có lòng biết ơn, khâm phục. Họ yêu nhau và sống vì nhau…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Ngày_mẹ_đi_lấy_chồng...__">Ngày mẹ đi lấy chồng...
</a> </font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày mẹ đi lấy chồng, con buồn và giận mẹ vì con nghĩ mẹ
không còn thương con nữa, bỏ con bơ vơ giữa cuộc đời. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày mẹ đi lấy chồng, con giận ba bỏ mẹ đi đâu để mẹ
quạnh quẽ một mình, vì cô đơn nên mẹ tái giá...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày mẹ đi lấy chồng, con mới 10 tuổi, không hiểu mẹ phải
chịu cảnh đơn thân nuôi con 10 năm vất vả như thế nào. Con chỉ kịp nghĩ là
từ nay... mất mẹ, và bị "bắt" phải gọi một người đàn ông xa lạ bằng ba.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người đàn ông ấy lớn hơn mẹ 5 tuổi, mẹ 35 thì ông đã qua
40. Vợ ông mất khi họ chưa có con. Người đàn ông ấy chất phác, chịu khó và
tinh tế. Ông dành tình yêu dồn nén bao nhiêu năm kể từ khi vợ mất cho mẹ và
cho... cả con. Trước đó, nhà mình hư cái bóng đèn, sửa nhà, có việc nặng,
ông đều sang giúp đỡ, con cũng quý mến, nhưng từ khi con biết mẹ sẽ lấy
người đó, con đã ghét cả ông và mẹ!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày mẹ lấy chồng, chỉ một mâm cơm đơn sơ, mời bà con hai
họ, bạn bè thân. Con biết mẹ vui, nhưng lòng con thì hậm hực. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người đàn ông đó yêu mẹ con mình. Điều đó đã hai năm rõ
mười. Đến giờ con đã gọi người đó bằng cái danh xưng thân thiết như máu mủ
của mình: Ba. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thưa mẹ và ba, con là đứa con ương bướng. Ngày ấy, con
không đủ trí khôn để hiểu và đánh giá đúng tình cảm của ba mẹ. Ngày ba về
sống chung, mãi con mới nguôi ngoai những giận hờn. Đó là những cảm giác khi
ba chở con đi học. Rồi những ngày mưa bão, ba lội nước đón con về. Có lần,
vì sợ không kịp giờ đón con, ba suýt bị nước lũ cuốn trôi. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ba yêu mẹ nên việc gì cũng nhỏ to với mẹ. 15 năm qua, con
chưa thấy ba nặng lời với mẹ và con. Ba thương con như con ruột, ngay cả khi
sau này ba và mẹ có em. Lúc có em, con cứ lo ba mẹ sẽ dửng dưng với đứa con
riêng khó dạy, nhưng ba mẹ đã chứng minh điều ngược lại. Con hạnh phúc vì
thế.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày mẹ lấy chồng là ngày gia đình mình nhiều tiếng cười
hơn. Sau này kinh tế nhà mình đỡ vất vả, con được đến trường, được học đại
học và được đi làm ở một cơ quan tốt. Nếu mẹ không lấy ba, nếu nhà mình
không có ba thì đâu được như bây giờ. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày mẹ đi lấy chồng, con hiểu là mẹ đã tìm được một nửa
của mẹ sau hơn 10 năm đợi chờ ba ruột của con. Và đến giờ con thầm cảm ơn mẹ
đã làm điều ấy, cảm ơn ba đã cưới mẹ để khi con đi xa và mai mốt có gia đình
riêng thì mẹ vẫn có một người để hủ hỉ lúc tuổi già chứ không chỉ đau đáu vì
con. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Tấn Khôi</font></i></p>
<hr>
<p class="title" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Hạnh_phúc_con_con">Hạnh phúc con
con</a></span></p>
<p class="author" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Đây là
lần đầu tiên tôi tự mình đi chợ và nấu cho vợ một bữa cơm thật ngon. Đến bây
giờ thì tôi mới thấu hiểu một điều mà tôi đã biết từ lâu, đó là hạnh phúc
đôi khi đến từ những điều hết sức bình dị. Sẽ thật thú vị biết bao khi bạn
có thể mang lại niềm vui lớn lao cho người mình yêu thương chỉ bằng một việc
làm nho nhỏ.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif""> Vợ tôi
có bầu được năm tháng rồi. Trong thời gian mang bầu nàng thường bị mệt mỏi,
khó chịu. Nhất là những khi đi làm về. Tôi thương vợ lắm. Tôi muốn làm nàng
vui. Tôi muốn tặng nàng những món quà đắt tiền, muốn đưa nàng đi nhà hàng ăn
những món ngon, muốn cùng nàng đi du lịch... Nhưng chúng tôi không có nhiều
tiền. Hai đứa vẫn phải cố gắng dành dụm để lo cho em bé. Dù vậy tôi vẫn luôn
cố gắng để làm nàng vui. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Có những
lúc bất chợt tôi ôm vợ vào lòng mà thủ thỉ: "Tớ iu Mèo ngố thế nhỉ" (Ở nhà
tôi gọi nàng là Mèo ngố còn nàng gọi tôi là Lợn ỉn). Những lúc thấy nàng
nhăn nhó vì mệt mỏi, khó chịu hoặc khi em bé đạp tôi lại nựng: “Ôi thương
Mèo quá” hay “Cún không nghịch nữa, Cún làm mẹ đau này, bố đánh đít bây
giờ”. Sau những lúc như vậy tôi biết tôi đã làm nàng vui. Tôi còn cố gắng
làm giúp vợ những công việc lặt vặt trong nhà như: giặt quần áo, rửa bát,
nhặt rau và đôi khi là đi… đổ bô. Nhưng tôi lúc nào cũng muốn làm nàng vui
hơn nữa, phải thật vui. Vậy là tôi nảy ra ý định một hôm nào đó sẽ tự mình
đi chợ và nấu cho nàng những món thật ngon mà nàng thích.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mặc dù đã
có ý định từ lâu nhưng vì bận rộn hoặc có đôi khi là do một chút lười biếng
nên tôi chưa thực hiện được. Phải cho đến hôm nay, tôi quyết tâm sẽ dành cho
nàng một bất ngờ thú vị. Thế là buổi chiều tôi thu xếp mọi việc xong thật
sớm, phóng xe ra chợ. Vừa đi chợ tôi vừa thấy một cảm giác phấn chấn, lâng
lâng khó tả. Cứ tưởng tượng ra cái cảnh: vợ vừa đi làm về nhìn thấy mâm cơm
đã tươm tất được bày ra, toàn những món nàng thích, nàng sẽ bất ngờ, reo lên
đầy mừng rỡ là tôi lại thấy sung sướng, hoan hỉ vô cùng. Có lẽ lúc đó ai mà
để ý đến tôi sẽ ngạc nhiên và buồn cười nghĩ bụng: “Cái thằng này bị làm sao
mà cứ tủm tỉm cười một mình thế nhỉ?”. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Thực đơn
dự định của tôi sẽ là món nộm tôm đồng và rau thập cẩm xào. Xem nào, phải
mua đậu cove, xúp lơ xanh, xúp lơ trắng và ớt Đà Lạt thật tươi cho món rau
thập cẩm. Còn phải thêm một củ xu hào to và hai củ cà rốt mập mạp nữa. Quên
mất món rau thập cẩm phải có cả nấm hương nữa. Mua xong nguyên liệu cho món
rau thập cẩm tôi đi tìm mua tôm đồng. Thấy tôi đi chợ mấy cô bán hàng vốn là
người quen hỏi: “Hôm nay sao lại đi chợ thế này? Vợ mày đâu rồi?”. Tôi cười:
“Hôm nay cháu trổ tài nấu nướng khao bà xã một bữa”. Mấy cô khen: “Con vợ
mày sướng thật, chồng biết chiều thế”. Tôi cảm thấy da mặt mình nóng lên,
sướng âm ỉ trong bụng. Mua xong tôm, khế, rau muống, lạc và rau lộc tôi thở
phào, nghĩ thầm: "Thế là xong, đi chợ cũng không đơn giản chút nào, về nấu
cơm thôi".</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Thực sự
thì tôi chỉ biết nấu những món đơn giản thôi, chủ yếu là các món xào. Được
cái trong một ngày đẹp trời tôi có thể nấu những món đó khá ngon. Món nộm
tôm đồng thì đơn giản rồi. Chỉ cần luộc tôm chín, bóc vỏ. Rau muống cắt khúc
rồi luộc sao cho rau thật xanh. Sau đó thì trộn tôm với rau muống luộc, khế,
lạc rang, rau lộc và ớt. Khi trộn vắt thêm chút chanh. Thế là tôi đã có một
đĩa nộm ngon lành. Còn món xào thì khỏi phải nói rồi. Tuy nhiên phải khéo để
các loại rau khi xào xong phải giữ được hương vị và màu sắc tươi ngon. Để
cho nóng, tôi chờ vợ về mới xào.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Và giây
phút hồi hộp nhất cũng đến. Vợ tôi đã đi làm về. Vừa thấy nàng cất cái mũ
bảo hiểm, tôi bảo: "Em đi tắm, để anh xào rau rồi ăn cơm luôn cho nóng".
Đúng như những gì tôi đã tưởng tượng, nàng reo lên: "Ôi trời! Lợn ỉn hôm nay
giỏi thế, toàn món em thích, Mèo yêu Lợn ỉn lắm". Tôi như đang bay trên mây.
Không có gì tả được niềm vui của tôi lúc đó. Nhìn mắt nàng tôi thấy hiện rõ
sự ngạc nhiên và niềm vui không bờ bến. Bữa cơm tối thật vui vẻ, ấm áp và
đầy hạnh phúc. Thật may mắn, hôm nay là một ngày đẹp trời, các món tôi trổ
tài thành công một cách mỹ mãn. Hai đứa ăn no căng bụng, no đến mức hai đứa
phải ngồi nghỉ để… ăn tiếp. Mọi lo toan, mệt nhọc đều tiêu tan. Trong bữa
cơm đầy ắp tiếng cười đùa của hai vợ chồng tôi.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Thế đấy,
tôi không biết các bạn quan niệm thế nào về hạnh phúc và làm cách nào để có
nó. Còn quan niệm của tôi thì rất đơn giản: hãy làm người khác hạnh phúc,
bạn sẽ hạnh phúc gấp bội. Và làm thế nào để người bạn yêu thương được hạnh
phúc? Có vô vàn cách. Chỉ cần thực sự quan tâm bạn sẽ thấy hạnh phúc có ở
khắp nơi, ở ngay những việc mà bạn từng xem là nhỏ nhặt.</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif"> <i>Lưu
Trường Sơn</i></span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Hạnh_phúc_bình_dị__">Hạnh phúc bình
dị </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Chiều em bận họp, anh đón con
giúp em nhé.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Anh sợ không đón được đâu, em
gọi điện cho cô giáo bảo cô đưa Bi về nhà cô đi.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Em đã gọi nhưng cô bảo chiều
nay nhà cô có việc.</span></i><span style="font-family:"Arial","sans-serif"">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Tin nhắn
qua lại, cuối cùng anh phải hủy cuộc hẹn với đám bạn để về làm cái việc mà
em vẫn quen làm mỗi chiều: đón con ở nhà trẻ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Giờ tan
tầm, xe cộ như mắc cửi. Qua ngã tư, đèn tín hiệu giao thông bị hỏng, xe cộ
hỗn độn. Khói bụi ngột ngạt đến khó thở. Đường tắc, anh phải cố lách lên vỉa
hè. Hằng ngày, anh không về vào giờ này nên không hình dung nổi việc vượt
qua năm bảy cây số vào giờ tan tầm lại khổ sở đến thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Sau hơn
nửa tiếng đồng hồ, anh cũng đến được trường học của con. Đến lúc này, anh
mới sực nhớ ra là quên hỏi em xem con học lớp nào. Con đi nhà trẻ đến nay đã
hơn một năm nhưng chưa một lần anh đón con. Gọi điện thì em đã khóa máy. Anh
như cậu học trò lớp một lơ ngơ trước cổng trường. Đi dọc hành lang, nhìn vào
các lớp học để tìm con, mắt anh ngưng lại khi bắt gặp chiếc áo phông màu cà
rốt con hay mặc. Anh gọi tên con, con quay lại. Có lẽ suốt đời anh không bao
giờ quên được ánh mắt đó: Ánh mắt tròn xoe, ngạc nhiên. Rồi hai chân líu ríu
vì vui sướng, con chạy đến ôm lấy cổ anh reo lên: Bố, bố...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con kéo
tay anh vào lớp, khoe với cô giáo và các bạn như thể khoe một món quà mà con
yêu thích. Suốt dọc đường về, con bi bô kể chuyện ở lớp: Chuyện bạn Tôm tè
dầm ra quần, chuyện bạn Thỏ đi học buổi đầu cứ ôm chặt lấy cái ba lô như sợ
ai lấy mất... Những câu chuyện qua lời kể của con thật đáng yêu và buồn cười
khiến anh như quên hết những căng thẳng, mệt mỏi của một ngày làm việc và cả
nỗi bực mình vì lỡ hẹn với bạn, vì tắc đường...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Về nhà,
Bi nghịch ngợm đủ thứ. Anh vừa thổi cơm, vừa canh chừng con... toát cả mồ
hôi. Chiều muộn, em về. Thấy nồi canh đang sôi trên bếp trong khi hai bố con
đang chơi xếp hình, em tủm tỉm cười, nụ cười hạnh phúc và có phần bí mật.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Em à, anh
đã biết được bí mật của em rồi. Thực ra hôm nay em không bận họp như em nói.
Em cố tình về muộn cho anh một lần đến nhà trẻ đón con để cảm nhận cái niềm
vui rất đỗi đời thường mà anh đã vô tình bỏ qua, có khi vì bận công việc
nhưng có khi chỉ vì bận "vui vẻ” với bạn bè. Anh phó mặc việc đón con cho
em, dù ngoài việc chăm sóc gia đình, em còn phải đi làm, viết lách, phải lo
toan rất nhiều thứ. Trong khi đó, anh vẫn có những giờ cuối chiều nhàn nhã
ngồi tán gẫu hay cụng ly, cà phê cà pháo với bạn bè. Giữa lúc ấy, em nôn
nóng trên con đường đầy bụi bặm vì sợ muộn giờ đón con, về đến lại tất bật
với công việc nhà. Anh đã vô tâm quá phải không em? Vô tâm với nỗi vất vả
của em và cả với nỗi mong ngóng, chờ đợi trong đôi mắt thơ ngây của con nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Vợ ơi,
anh đã hiểu: Hạnh phúc nhiều khi được tạo nên từ những điều thật đơn sơ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Tặng
vợ</span></i></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
Đức Vương</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>