File "HanhPhuc_04.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/HanhPhuc/HanhPhuc_04.htm
File size: 57.42 KiB (58801 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
	{}
h3
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:13.5pt;
	font-family:"Times New Roman"}
span.norm
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Hạnh Phúc</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Anh_trai">Anh trai</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nhân dịp lễ Giáng sinh, Paul được anh trai tặng một món 
	quà tuyệt vời - một chiếc ô tô. Một ngày trước lễ Giáng sinh, Paul vừa ra 
	khỏi văn phòng thì thấy một cậu bé đang đi vòng quanh chiếc xe với vẻ mặt 
	rất ngưỡng mộ. &quot;Ðây là xe của anh à?&quot;, cậu bé hỏi. Paul gật đầu: &quot;Anh trai 
	tớ tặng nhân dịp Giáng sinh đấy!&quot;. Cậu bé lấy làm kinh ngạc: &quot;Thế có nghĩa 
	là anh trai anh cho chiếc xe này và anh không phải trả một đồng nào? Ôi, giá 
	mà em...&quot;, cậu bé ngập ngừng, &quot;... giá mà em được là người anh như vậy&quot;. 
	Paul nhìn cậu bé một cách đầy ngạc nhiên, và trong phút bốc đồng, anh nói: 
	&quot;Cậu có muốn đi chơi một chuyến trên chiếc xe của anh không?&quot;. &quot;Ồ vâng, em 
	rất sẵn sàng&quot;. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sau một lúc đi lòng vòng, cậu bé quay sang với đôi mắt 
	ngời sáng: &quot;Anh ơi, anh có thể lái xe tới thẳng nhà em được không?&quot;. Paul 
	mỉm cười. Anh nghĩ cậu bé muốn cho những người hàng xóm thấy cậu về nhà trên 
	một chiếc xe ô tô sang trọng. Nhưng một lần nữa Paul lại nhầm. &quot;Anh đỗ lại ở 
	chỗ hai bậc thang này nhé&quot; - cậu bé đề nghị. Cậu chạy lên các bậc cầu thang. 
	Một lúc sau Paul nghe thấy tiếng cậu quay trở lại, nhưng không vội vã như 
	lúc trước. Cậu bé bế theo một đứa em tàn tật, đặt em ngồi xuống trên những 
	bậc cầu thang, quàng tay âu yếm qua vai chú bé và chỉ vào chiếc xe: &quot;Ðấy, nó 
	đấy, giống như những gì anh đã nói với em lúc trước. Anh trai anh ấy tặng 
	nhân dịp Giáng sinh và anh ấy không phải trả một đồng nào. Một ngày nào đó 
	anh cũng sẽ tặng em một chiếc xe như thế này, và em sẽ thấy được mọi thứ 
	trong dịp Giáng sinh thật tuyệt vời như những gì anh vẫn kể với em&quot;. </font>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Paul bước ra khỏi xe và bế cậu bé tàn tật lên xe. Người 
	anh với đôi mắt ngời sáng cũng leo lên xe và cả ba bắt đầu một chuyến đi 
	chơi Giáng sinh thật đáng nhớ. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Noel năm đó Paul mới thật sự hiểu: &quot;<strong><i><span style="font-weight: normal">Khi 
	đem hạnh phúc đến cho người khác, ta sẽ là người hạnh phúc hơn cả</span></i></strong>&quot;.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Bí_quyết_nuôi_dưỡng_hạnh_phúc">Bí quyết nuôi dưỡng hạnh 
	phúc</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Vào ngày chúc thọ mừng 90 tuổi của thầy 
	giáo, cả bọn học sinh chúng tôi vây quanh thầy chúc mừng đại thọ và không 
	ngừng khen thầy là người cao tuổi tráng kiện nhất, sắc mặt da dẻ hồng hào, 
	tinh thần lại phấn chấn hoàn toàn không giống người ở tuổi 90.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Lúc đó có một người thưa hỏi thầy, có bí 
	quyết gì trong cuộc sống không? Thầy liền tiết lộ bí quyết cho chúng tôi 
	nghe: “65 năm về trước, sau khi kết hôn. Vào đêm tân hôn tôi và cô ấy (vợ 
	thầy) đã vạch ra một pháp lệnh như sau: Từ nay về sau nếu chúng ta cãi nhau, 
	khi đã biết được ai sai thì người đó phải ra vườn tản bộ. 65 năm qua, mỗi 
	khi cãi nhau thì tôi là người ra vườn đi tản bộ hoặc đi dạo phố”. Nghe xong, 
	cả bọn chúng tôi cười ầm lên, bỗng nhiên có một học sinh nam nói nhỏ rằng: 
	“ngốc thế, sao lần nào thầy cũng sai cả”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Kỳ thật, thầy giáo chúng tôi không ngốc và 
	cũng không phải mỗi lần cãi nhau đều do lỗi của thầy hay do thầy sai đâu. 
	Nhưng bởi vì thầy nhường nhịn, mỗi lần như vậy thầy đều chủ động ra vườn tản 
	bộ, làm giảm bớt những điều không đem lại lợi ích giữa vợ chồng và dập tắt 
	đi sự tranh cãi. Tinh thần của thầy đáng làm cho mọi người cảm động và khâm 
	phục, bao nhiêu cặp nam nữ có thể không xảy ra tranh cãi chứ? Thà rằng “tự 
	nhận sai” và nhường đi vài lời để cắt ngang lời lẽ không hay giữa hai người, 
	làm cho hai người bình tĩnh suy xét lại mình trong chốc lát còn hơn rướng cổ 
	tranh cãi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Sự thật rất nhiều người biết tranh luận 
	nhưng không nhất định biết nói năng chuyện trò. Đặc biệt là những lúc cãi 
	nhau đến đỏ mặt tía tai thì thế nào có thể hiểu được đạo lý “bớt một lời 
	biển rộng trời cao”? Và sự thật đã chứng minh những người thích tranh cãi 
	nhiều là những người càng ít tư tưởng. Bởi vì những người chỉ chú ý đến 
	tranh cãi thì ít suy ngẫm tìm tòi. Cho nên lúc những người thường thích dùng 
	miệng lưỡi tranh cãi biện luận thì dần dần không thích dùng tai lắng nghe và 
	cũng ít dùng trí để suy nghĩ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Người xưa thường nói “ thanh thiếu niên 
	thích nói nhiều, trung niên thích làm hơn và người già thì thích suy ngẫm”. 
	Nhưng tôi cảm thấy, thầy giáo chúng tôi thích nói và làm nội tâm ngoại tướng 
	đều tương đồng, không nặng lời mắng nhiếc, không tranh hơn thua, cho nên 
	trường thọ tướng hảo. Có một triết gia nói rằng: “khi một người nữ nổi giận 
	giống như một hồ nước bị quấy lên đục ngầu đáng sợ,</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">làm mất đi vẽ đẹp thanh nhã vốn có”. Kỳ 
	thật nam hay nữ nổi giận thì gương mặt đều khó xem như nhau thôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chỉ có sự nhường nhịn và bao dung trong lời 
	nói, “tự nhận sai và ra vườn tản bộ trầm tư suy nghĩ. Đó mới chính là bí 
	quyết để nuôi dưỡng hạnh phúc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Như Nguyện dịch</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Để_tôi_được_nghe_tiếng_mưa...">Để tôi được nghe tiếng 
	mưa...</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Hồi tôi còn nhỏ, gia đình tôi sống ở châu 
	Âu. Bố tôi làm chủ một nhà máy dệt, còn mẹ tôi thì bận rộn với việc nuôi 
	nấng chăm sóc chị em tôi... Nhưng đến khoảng năm 1935, chủ nghĩa phân biệt 
	chủng tộc trỗi dậy và đẩy chúng tôi ra bên lề cuộc sống. Luật sư da màu 
	không được hành nghề. Phụ nữ da màu chỉ được mua sắm ở những cửa hàng nơi 
	hàng hoá và thực phẩm &quot;do người da màu sản xuất&quot; được phép bán. Các bác sĩ 
	không được phép chăm sóc những người thuộc &quot;chủng tộc thấp kém&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Dần dần, những người không-phải-da-trắng bị 
	buộc phải bán, hoặc đóng cửa các cửa hàng, nhà máy của mình. Học sinh &quot;hạ 
	đẳng&quot; bị buộc phải rời khỏi các trường công, không được đi các phương tiện 
	công cộng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Không được đi học, tôi đành ở nhà và dành 
	hầu hết thời gian của mình để đọc sách. Tôi hay nằm đọc, và dần dần bỗng 
	thấy vùng mặt hơi đau đau mà tôi cứ nghĩ là chỉ do nằm nghiêng đọc sách quá 
	nhiều. Rồi mặt tôi sưng lên. Mẹ nghĩ tôi bị viêm răng. Phải làm sao bây giờ? 
	Tôi đau đến khốn khổ nhưng bác sỹ không muốn chữa cho trẻ con da màu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Trong cơn lo lắng, bố tôi đã lén đi gặp và 
	năn nỉ một vị nha sĩ. Ông này đồng ý, nhưng đòi rất nhiều tiền, để khám cho 
	tôi vào lúc đêm khuya. Đêm đó, tôi phải thức khuya, mẹ tôi mặc áo trùm kín 
	mít cho cả nhà rồi chúng tôi đi bộ tới phòng khám. Tôi ngồi bẹp gí, khóc 
	thút thít vì đau và vì sợ khi nghe ông nha sĩ nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">- Bị nhiễm trùng. Cái răng bên cạnh răng 
	hàm phải được nhổ đi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Ông ta ra sức lay rồi kéo, và cuối cùng 
	cũng bẻ được cái răng ra. Tôi rên rỉ, nước mắt ròng ròng vì đau, nên mẹ tôi 
	khẩn khoản:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">- Bác sĩ có thể cho cháu loại thuốc gì để 
	giảm đau được không ạ?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">- Không - Ông ta trả lời - Người như các 
	người thì làm sao biết đau! Nó chỉ giả vờ đấy thôi!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Lúc ấy tôi đau muốn ngất đi, và sau này tôi 
	hiểu chắc bố mẹ lúc đó còn cảm thấy đau gấp nhiều lần tôi. Bố mẹ phải dìu 
	tôi về nhà. Trời đã tối mịt và không ai nhìn thấy chúng tôi. Sáng hôm sau, 
	tôi tỉnh dậy, thấy trên gối tôi có rất nhiều mủ trắng. Hóa ra, vấn đề không 
	phải là ở cái răng của tôi. Chưa từng là ở cái răng! Mà đó là bệnh viêm tai!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Tôi uống aspirin, lấy bông gạc nóng chườm 
	vào tai, còn mẹ phải nhỏ từng giọt dầu vào lỗ tai tôi với hy vọng nó sẽ khá 
	hơn. Cuối cùng, hình như đã hết nhiễm trùng, nhưng tai phải của tôi nghe 
	ngày càng kém.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Quá lo lắng, bố mẹ tôi gom hết tiền để dành 
	để gửi tôi sang Hà Lan, nơi nạn phân biệt chủng tộc có đỡ hơn vào thời điểm 
	đó, để tôi được chữa bệnh. Nhưng tai phải của tôi điếc hẳn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Thế rồi, để tôi thật sự được chữa trị, bố 
	mẹ tôi đã bán hết gia sản, đưa cả gia đình sang Mỹ. Sung sướng nhất là tôi 
	lại được đi học, dù phải chọn chỗ ngồi có thể hướng tai trái lên phía giáo 
	viên mà nghe giảng. Nhưng thính giác của tôi tiếp tục giảm, cả ở bên tai 
	trái. Rồi tôi phải nghỉ học.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Bố mẹ tôi không bỏ cuộc. Hai ba năm sau đó, 
	đọc trên báo về một chương trình trợ giúp cho những người khiếm thính ở Đại 
	học Wyoming, gia đình chúng tôi lại chuyển nhà tới Wyoming. Tại Đại học 
	Wyoming, may mắn thay, họ tìm được một thiết bị trợ thính có thể giúp được 
	tôi. Tôi vẫn còn nhớ khi tôi đi cùng bố dọc theo một hành lang của trường, 
	và tôi hỏi:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">- Tiếng gì thế hả bố?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">- Tiếng mưa đấy - Bố đáp, mắt hơi đỏ lên. 
	Tôi thậm chí đã quên mất tiếng của những giọt mưa rơi xuống đất.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Ngày hôm sau là một ngày mưa gió, vậy mà 
	tôi lang thang cả ngày trên phố để &quot;thưởng thức&quot; tất cả - tiếng lá bay lạo 
	xạo, tiếng mưa đập vào cửa kính, tiếng líu ríu của chim mẹ gọi con về tổ, 
	tiếng ôtô, tiếng còi xe... Thậm chí, cả tiếng giày bước trên những vỉa hè 
	ướt mưa kêu lép nhép.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Và trong tôi tràn ngập lòng biết ơn với bố 
	mẹ mình, những người đã vượt qua một đại dương, một cuộc chiến, bỏ lại sau 
	lưng gia tài của cả một đời làm lụng, để cho tôi được hưởng lại những hạnh 
	phúc rất đời thường này.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Khi tôi về đến nhà, người đã lạnh run vì 
	mưa gió. Bố mẹ đang sốt ruột ngồi chờ tôi, sốt ruột đến mức vừa thấy tôi về, 
	cả hai người đã không kìm được mà mắng cho tôi một trận té tát vì trời mưa 
	mà không về nhà ngay, lại còn không mang theo áo khoác ấm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Đối với tôi, những lời trách mắng của bố mẹ 
	hôm đó nghe thật... tuyệt vời và ngọt ngào.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><a name="Mẹ_và_chiếc_đèn_cháy">Mẹ và chiếc đèn cháy</a></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Cách đây mươi năm, mỗi dịp trung thu 
	không bày bán nhiều loại đèn như bây giờ, nhất là ở nông thôn. Ở quê tôi, 
	khi ấy cuộc sống còn nhiều khó khăn, tết trung thu nhà nào cũng chỉ mua một 
	cái đèn ông sao cho con cái chơi chung.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Với mẹ tôi, thứ đồ chơi có một đêm rồi 
	cất vào góc ấy mua chỉ tốn tiền Mẹ chỉ lo làm sao để đêm rằm sẽ có thêm con 
	gà trong bữa cơm cho con cái. Có cái bánh với quả bưởi cho mâm cỗ trông 
	trăng. Mấy chị em tôi thì vẫn thích đèn trung thu hơn, vì cả năm mới được 
	một dịp chơi. </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Mẹ chạy chợ lo cơm gạo đã mệt rồi còn 
	đèn đóm cho con cái gì chứ. Mẹ thì bảo mua đồ ấy tốn tiền vô ích. Chỉ có bố 
	tôi là quan tâm đến những sở thích trẻ con của mấy chị em.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Năm ấy, bố tôi dành cho chúng tôi niềm 
	vui bất ngờ bằng cách mua một chiếc đèn kéo quân rất đẹp. Mọi năm chúng tôi 
	chỉ có cái đèn ông sao bằng bóng kính thôi. Những chiếc rua đỏ, lớp màu 
	trắng ngà và khung gỗ của chiếc đèn kéo quân ấy khiến tôi mê mẩn. Bố treo nó 
	vào cái đinh trên tường đợi trung thu sẽ đốt cho chị em tôi xem. Suốt ngày 
	tôi luẩn quấn với những câu hỏi Thế đèn có sáng không hả bố?Thế những hình 
	người kia sẽ chạy thế nào? Thế sắp rằm chưa hả bố? Cứ như thế tôi hỏi không 
	biết chán và rất hồi hộp đợi đến ngày rằm. </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Hôm ấy, cả nhà đi vắng tôi kê ghế với 
	chiếc đèn xuống. Tôi xuống bếp tìm diêm muốn thử đốt nến xem mấy cái hình 
	kia sẽ chạy thế nào mà thôi. Lửa vừa bén vào nến, ánh sáng phát ra tôi chưa 
	kịp thích thú thì lửa bén vào lớp giấy ngoài xèo xèo.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Lúc ấy tôi sợ hãi đến độ lấy cả bàn 
	tay bé bỏng của mình dập lửa mà không biết bỏng. Lửa tắt, tôi càng khóc to 
	hơn không phải vì vệt bỏng trên bàn tay mình đau rát mà vì chiếc đèn của mấy 
	chị em đã bị cháy loang cả một mặt.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Tôi rất sợ, bố sẽ không mua cái thứ 
	hai cho chị em tôi đâu vì cái đèn náy giá cao hơn đèn ông sao rất nhiều. Các 
	chị sẽ giận tôi lắm vì nó cũng là của các chị mà tôi lại phá hỏng. Chị em 
	tôi đi chơi trung thu không có đèn thể nào cũng bị bạn giễu cợt. Bao nhiêu 
	nỗi sợ ùa đến. Tôi kê ghế lên treo chiếc đèn vào chỗ cũ, không quên quay mặt 
	rách vào trong để tạm thời không ai nhìn thấy. </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Cả đêm tôi mất ngủ vì bàn tay bỏng 
	rát, thêm vào đó là lo sợ chuyện chiếc đèn đã bị hỏng. Tôi thiếp lúc nào 
	chẳng biết, khi tỉnh dấy thấy vệt bỏng trong bàn tay nhỏ đi dịu hẳn đi.
	</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Đêm trung thu. Lúc bày mâm cỗ, tôi 
	trốn tiệt trong buồng. Tôi có thể không ăn phần bánh và bưởi của mình cũng 
	được, chỉ cần mọi người đừng la mắng khi biết chiếc đèn đã bị phá hỏng. Mãi 
	đến lúc mẹ gọi, tôi mới lén lút ra thấy hai chị đang truyền tay xem cái đèn. 
	Tôi cúi gằm mặt xuống nhận phần bánh mẹ đưa. Mọi khi, những miếng bánh này 
	thơm ngon lắm mà tôi thấy đắng nghét trong cổ. </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Bố bắt đầu châm nến, ánh sáng dịu dàng 
	phát ra, những hình người bắt đầu chuyển động thật sinh động. Thấy các chị 
	cứ trầm trồ đèn đẹp tôi ngửng lên. Kì lạ thật, đây là một chiếc đèn kéo quân 
	nguyên vẹn không hề có vệt sứt nào. Tôi ngạc nhiên lắm, không lẽ có phép 
	thần tiên xảy ra chăng. Tôi vui như sáo líu lo đủ thứ rồi rủ mấy chị mang 
	đèn đi khoe. Bỗng mẹ níu tôi lại :</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">- Con cẩn thận kẻo lửa bén nhé, tay 
	con chưa khỏi bỏng đâu đấy! </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Thì ra mẹ chính là người đã mua chiếc 
	đèn mới thế vào chiếc đèn đã hỏng. Và cũng chính mẹ phát hiện ra vết bỏng, 
	thoa mỡ trăn vào đó khi tôi ngủ. Lúc ấy tôi hạnh phúc vô cùng ôm chầm lấy mẹ 
	vâng dạ tíu tít. Đó là trung thu vui nhất, và nhiều niềm vui bất ngờ nhất 
	trong những ngày bé thơ của tôi.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Mẹ là thế đấy, luôn lặng lẽ quan tâm 
	từng li từng tí đến chúng tôi mà không cần thốt thành lời. Mỗi mùa trung thu 
	tôi lại nhớ đền cây đèn cháy năm nào để biết tình yêu của mẹ thầm lặng mà 
	lớn lao biết bao.</span></font></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">NGÔ THỊ TRANG</font></i></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
	<font face="Arial"><a name="Kẹo_đường_và_ba_lần_siết_tay">Kẹo đường và ba lần siết tay</a></font></b></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Mẹ tôi rất thích kẹo đường , lúc nào 
	ghé thăm mẹ và đem theo kẹo đường , tôi cũng thấy mình thậm chí còn vui hơn 
	cả mẹ.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Vào những năm cuối cùng của mẹ , bố mẹ 
	tôi đều sống trong viện dưỡng lão vì bệnh mất trí nhớ và rối loạn nhận thức 
	ở người già của mẹ , bố tôi cũng rất yếu. Vì thế , hai người không được ở 
	cùng trong một phòng nhưng những lúc bố mẹ khỏe hơn , tỉnh táo hơn , hai 
	người vẫn nắm tay nhau đi dạo và đó là hình ảnh lãng mạn nhất mà tôi từng 
	thấy. Khi mẹ mới bị bệnh , tôi từng viết một lá thư và gửi vào viện dưỡng 
	lão cho mẹ . Trong đó , tôi nói rằng tôi yêu mẹ đến đâu . Tôi xin lỗi mẹ vì 
	những lần tôi làm mẹ không vui , tôi cũng khẳng định rằng mẹ là một người 
	tuyệt vời và tôi luôn tự hào vì có mẹ . Sau này , bố tôi kể lại rằng mẹ 
	thường ngồi hàng tiếng đồng hồ đọc đi đọc lại lá thư đó . Nhưng thời gian 
	sau mẹ không còn nhớ nổi tôi là con của mẹ nữa . Có một lần , tôi mua hai 
	hộp kẹo đường mang vào viện dưỡng lão . Tôi đưa cho mẹ một hộp và bố một hộp 
	, khi tôi quay lại phòng mẹ , tôi thấy mẹ đã đi nằm với hộp kẹp đường để bên 
	gối . Nhưng mẹ chưa ngủ , mẹ thấy tôi bước vào phòng , tôi không nói gì , 
	chỉ ngồi xuống cạnh giường và nắm lấy tay mẹ. Trong im lặng , tôi vẫn cảm 
	thấy điều kỳ diệu của sự yêu thương , dù tôi biết rằng mẹ hầu như không biết 
	là ai đang nắm tay mẹ, hay là mẹ đang nắm tay tôi ? </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Sau khoảng 10 ph , tôi bỗng sững người 
	khi cảm thấy mẹ đang siết tay tôi , 3 lần siết tay nhẹ . Ngay lập tức , tôi 
	hiểu mẹ muốn nói gì với tôi , dù mẹ không còn biểu hiện được những gì mẹ 
	đang nghĩ bằng lời nói như ngày trước nữa , Nhưng lời nói là không cần thiết 
	, 3 cái siết tay làm tôi tin rằng lúc đó mẹ tôi đã &quot; trở lại &quot;.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Tôi từng nghe bố tôi kể rằng khi bố mẹ 
	yêu nhau , mẹ đã &quot; phát minh ra cách nói &quot; I love U &quot; khi họ ở bên nhau . Mẹ 
	siết tay bố 3 lần cho câu &quot; I love U &quot; còn bố cũng siết tay mẹ 2 lần để nói 
	&quot; Me , too &quot; . Tôi nhẹ nhàng siết tay mẹ 2 lần , mẹ quay lại phía tôi và mỉm 
	cười , không ai trong chúng tôi nói thêm gì nữa trong khoảng 10 ph . Rồi 
	bỗng nhiên mẹ nhìn tôi và nói :&quot; Có một người yêu thương mình thật là một 
	điều đáng quí &quot;. Vài hôm sau , mẹ tôi mất , đó là cuộc trò chuyện cuối cùng 
	giữa hai mẹ con tôi . Mặc dù rất ít từ ngữ , nhưng là cuộc trò chuyện quí 
	giá nhất mà tôi từng có .</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Hãy luôn nói với những người bạn yêu 
	thương rằng bạn yêu thương họ như thế nào , bên họ bạn cảm thấy hạnh phúc ra 
	sao , hãy luôn chân thành với tình cảm của chính mình . Đừng để phải hối 
	tiếc với những câu hỏi &quot; Tại sao mình đã không nói rằng .... ?&quot; bởi vì &quot; 
	Người ta chỉ cảm nhận được giá trị của hạnh phúc khi đã đánh mất nó &quot;...</span></font></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><a name="Câu_chuyện_cảm_động">Câu chuyện cảm động</a></b></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Một ngày, có một cậu bé nói với một cô 
	bé ” Nếu chỉ có một bát canh trường sinh , một nửa anh sẽ cho cha mẹ, nửa 
	còn lại sẽ cho em”. Cô bé đã yêu cậu bé rồi. Năm đó cậu bé 12 tuổi, cô bé 10 
	tuổi.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">10 năm trôi qua, ngôi làng bị một cơn 
	lũ tràn qua, chàng trai dốc hết sức cứu người bị nạn, có người già, trẻ con, 
	có người quen biết, có người không quen biết , duy chỉ có cô gái là anh 
	không tự mình đi cứu, sau khi cô ấy được người khác cứu rồi, có người hỏi 
	anh rằng “Đã yêu cô ấy, sao anh không cứu cô ” anh từ tốn trả lời “Chính vì 
	tôi yêu cô ấy, tôi mới cứu người khác trước. Cô ấy chết rồi, thì tôi cũng 
	không sống nữa” 1 năm sau đó hai người họ kết hôn. Năm đó anh 22 tuổi, cô 20 
	tuổi.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Về sau , cả nước mất mùa, hai người họ 
	cũng lâm vào cảnh nghèo khó kiệt quệ. Cuối cùng chỉ còn lại một chút miến, 
	chút miến này đủ nấu thành một bát. Anh không nỡ ăn, nhường cho cô, cô cũng 
	không nỡ ăn, nhường cho anh ăn! 3 ngày sau, bát canh miến ấy bị mốc. Năm đó 
	anh 42 tuổi, cô 40 tuổi.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Do ông bà trước đây là thành phần địa 
	chủ, cho nên anh bị đem ra đấu tố. Trong khoảng thời gian này, “tổ chức” 
	giao cho cô nhiệm vụ phải ” Vạch ra giới tuyến, phân rõ trắng đen”, cô nói ” 
	Tôi không biết trong bộ phận nhân dân ai là giặc, nhưng tôi biết, anh ấy là 
	người tốt, anh ấy yêu tôi, tôi cũng yêu anh ấy, thế là đủ rồi.” Tiếp đó, họ 
	bên nhau lần lượt chịu từng cái tát một. Treo biển làm du lịch, đôi vợ chồng 
	trong những năm tháng khó khăn đã nhận ra số mệnh tương đồng ! năm đó anh 52 
	tuổi, cô 50 tuổi.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Rất nhiều năm qua đi, ông và bà cùng 
	nhau tập luyện khí công, rèn luyện sức khỏe. Thời kỳ này họ đã chuyển về 
	thành phố, sáng sớm mỗi ngày đều đi xe bus đến công viên trung tâm, có người 
	thanh niên thấy vậy nhường chỗ, nhưng hai người đều không ai chịu ngồi vì 
	người còn lại phải đứng, họ tay trong tay dựa vào nhau, trên khuôn mặt nở nụ 
	cười hạnh phúc. Những người trên chiếc xe ấy xúc động mà đều tự động đứng 
	dậy. Năm đó ông 72 tuổi, bà 70 tuổi.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Bà nói ” Nếu 10 năm nữa chúng ta cùng 
	chết, tôi sẽ trở thành ông còn ông sẽ trở thành tôi, để ông cũng được uống 
	phần canh trường sinh mà ông tặng”.</span></font></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><a name="Bài_học_từ_cậu_học_trò_nhỏ">Bài học từ cậu học trò nhỏ</a></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Chính tôi, Rosemarie Wolmarans, phải 
	quyết định: liệu tôi có nhận cậu bé khuyết tật này vào học trường tôi hay 
	không?</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Năm học mới bắt đầu và việc ghi danh 
	đã kết thúc tại trường mẫu giáo mà tôi làm hiệu trưởng ở Pretoria, Nam Phi.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Hôm ấy, một bà mẹ rụt rè đẩy chiếc xe 
	lăn vào văn phòng của tôi. Tôi ngước mắt nhìn. Cậu bé trông già hơn tuổi, 
	nhưng tôi đã có câu trả lời: đôi chân bị bó bột và nẹp thanh kim loại.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Bệnh Perthes là bệnh viêm đầu các 
	xương đùi của trẻ em, làm xương bị biến dạng và ngắn hơn. Để tránh cho đùi 
	khỏi biến dạng, người ta cố định chân bằng cách bó bột và nẹp chân bằng 
	thanh kim loại. Và như thế việc điều trị phải kéo dài 1-2 năm.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Nói tiếng Anh với giọng Ý, bà mẹ trẻ 
	giải thích với tôi: “Con trai Christo của tôi sẽ vào lớp 1 năm tới. Tôi cố 
	tìm một ngôi trường có thể đón cháu vào học nhưng tuyệt vọng. Cháu cần phải 
	khá tiếng Anh và sẵn sàng để vào lớp trên”.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Nước mắt giàn giụa, bà mẹ chỉ vào đôi 
	chân của con và kể: “Cô biết không, với tình trạng của cháu, mọi ngôi trường 
	tôi đến đều từ chối nhận cháu. Cô là niềm hi vọng cuối cùng của tôi“.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Sự lựa chọn thật khó khăn. Tôi không 
	chắc có thể xử lý được sự khiếm khuyết này giúp cậu bé. Làm sao cậu bé có 
	thể tham gia các giờ thể dục, những buổi dã ngoại, những trò chơi ngoài trời 
	đây? Tệ hại hơn, liệu cậu bé có thể chịu đựng nổi những lời chọc ghẹo không 
	sao tránh khỏi của các học sinh khác không?</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Khi tôi nhìn cậu bé, đôi mắt sáng của 
	cậu nhìn thẳng vào mắt tôi như muốn van nài: “Xin cô hãy nhận con...”.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Nếu tôi từ chối như từng làm với bao 
	người khác, điều gì sẽ xảy đến đây? Tôi quyết định nói với người mẹ trẻ: 
	“Tôi đề nghị với bà như thế này nhé. Chúng tôi thử nhận cháu Christo trong 
	hai tuần lễ. Nếu cháu phát triển tốt và các giáo viên hài lòng, cháu có thể 
	tiếp tục học”.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Như chú chim sổ lồng bay, Christo đến 
	trường chúng tôi và nôn nóng bắt đầu. Sự nhanh nhẹn của cháu làm chúng tôi 
	ngạc nhiên. Bất chấp các bậc cấp, cháu nhảy lên băng rãnh trượt bằng sức 
	mạnh của đôi cánh tay. Lên đến bậc cao mong muốn, cháu bỏ chân qua hai bên 
	và ngồi lên băng rãnh rồi trượt xuống đất một cách vui vẻ, sau đó chơi tiếp 
	với sự thán phục của những người đứng xem.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Christo sớm được mọi người chấp nhận.
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Các bạn học còn giành nhau xem ai được 
	đẩy cái đu hoặc ghế lăn của cậu bé nữa cơ. Sự nhút nhát và thiếu tự tin của 
	cậu còn nhường chỗ cho niềm vui sống chân thành nữa.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Sau hai tuần, chẳng còn lý do gì để 
	cậu bé rời xa chúng tôi nữa. Cậu bé được cả trường nhất trí đón nhận, và cậu 
	cũng chấp nhận chúng tôi. Còn khó khăn nào không? Khó khăn duy nhất mà 
	Christo gặp phải là cát. Cát len lỏi vào trong chỗ bó bột làm đau rát da 
	nhưng Christo không hề than trách. Đối với cậu bé, đó là một cái giá nhỏ bé 
	phải trả cho niềm vui chơi ở sân cát. Rồi Christo lớn lên, người ta thay các 
	thanh nẹp mới. Đến cuối năm học cậu bé mang các nẹp nhẹ hơn bằng sợi thủy 
	tinh.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Đến giờ cậu bé tỏ ra thật hoàn hảo. 
	Trong lễ bế giảng, mẹ cậu tặng tôi món quà nhỏ kèm tấm thiệp ghi: “Cảm ơn về 
	tất cả những gì cô đã làm cho Christo”. Tôi thật xúc động, nghẹn ngào: 
	“Chúng tôi có làm được gì nhiều đâu. Chính Christo đã cho chúng tôi nhiều 
	hơn đấy chứ”.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Christo đã dạy cho học sinh chúng tôi 
	sự cảm thông, lòng tử tế và tính kiên nhẫn. Em dạy chúng tôi phải can đảm và 
	hạnh phúc, kiên trì và chống lại nghịch cảnh bằng niềm vui, thái độ tích cực</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Vài tuần sau lễ khai giảng năm học 
	mới, tôi có một cuộc tiếp thật bất ngờ. “Cô nhìn xem, người ta tháo nẹp cho 
	cháu rồi đó. Việc điều trị đã thành công và con tôi đã lành bệnh”. Hai mẹ 
	con Christo mới ra khỏi bệnh viện và họ muốn tôi là người đầu tiên nhìn thấy 
	Christo không còn mang nẹp ở chân nữa. Kìa, cậu bé đứng thẳng trên đôi chân 
	trước mặt tôi. Cái nhìn sâu lắng như muốn nói với tôi bao điều mà suốt cuộc 
	đời tôi sẽ không bao giờ quên.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">N.T.Đ.A</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><a name="Một_nụ_hôn,_một_cái_ôm">Một nụ hôn, một cái ôm</a></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Tôi vừa trở về từ viện dưỡng lão, nơi 
	mẹ tôi đang ở. Những người ở đây hầu hết đều mắc chứng Alzheimer&#39;s – một 
	dạng của bệnh đãng trí. Cứ mỗi lần đến thăm mẹ, tôi luôn cảm nhận được cái 
	đẹp tâm hồn của họ. Hôm qua, tôi gặp một cụ bà tên Betty …</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Bà Betty giành hầu hết thời gian của 
	mình cho trò chơi ghép hình. Buổi tối, mỗi cụ tự chọn một góc phòng để chơi 
	ghép hình. Khi bà Betty không chơi ghép hình, bà thường hỏi nhân viên trực, 
	những người ở gần bà, hay bất cứ người nào mà bà thấy một vài thứ để ăn, 
	uống. Nhiều lần, bà đòi ăn ngay sau khi vừa rời khỏi phòng ăn. Tôi nghĩ có 
	vài lý do khiến bà Betty cứ ăn mãi. Có lẽ bà thường ăn nhanh (chia thành 
	nhiều lần ăn) và thói quen xấu đó kéo dài đến bây giờ, hoặc cũng có thể lúc 
	ở nhà, bà ta thường ăn trong khi chơi ghép hình. Nhưng dù vì lý do gì đi 
	nữa, bà Betty cũng bị coi là người đòi ăn liên tục ngoại trừ giờ bà ngủ. 
	Những lúc bị bà hỏi, tôi cố dẫn bà ấy lại những nhân viên phục vụ, vì họ 
	biết bà đã ăn hay chưa.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Khi tôi kéo hành lý ra cửa và chuẩn bị 
	tới sân bay thì bà Betty lại gần tôi. Như mọi lần, với thái độ nhẹ nhàng, 
	đứng đối mặt tôi, cái nhìn đầy hy vọng của một đứa trẻ khi đang chờ đợi một 
	món quà. Tôi nghĩ thế nào bà ấy cũng hỏi vài thứ để ăn hoặc uống, và tôi tự 
	hỏi sẽ phải nói gì để từ chối bà đây. Nhưng thật bất ngờ, bà xin tôi một thứ 
	mà tôi có thể cho bà được. Lúc đó, bà Betty nói : “Cô cố thể ôm, hôn tôi 
	được không?”.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Tôi đã cảm thấy ngại về việc này vì cả 
	tuần nay tôi bị viêm họng, nhưng bà ấy đã đứng rất gần tôi. Tôi nghĩ nếu bà 
	ấy hôn lên má tôi, bà có thể bị lây bệnh. Vậy là tôi ôm bà rất chặt, nồng 
	nàn chan chứa bằng tất cả tình cảm của tôi. Bà bất ngờ đặt một nụ hôn thật 
	lâu lên má. </span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Tôi cười, cảm thấy rất hạnh phúc vì đã 
	cho bà Betty thứ bà cần. Một cảm giác ấm áp hiện về, bà hỏi tôi, “tôi có thể 
	hôn lên má còn lại được không?”. Tôi cười khúc khích và nói “dĩ nhiên”. Sau 
	đó, bà trở về bàn tiếp tục trò ghép hình của mình</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Tôi đã rất xúc động về những gì bà 
	cần: bà cần một cái ôm ấm áp, một nụ hôn dịu dàng, một cảm giác khi da tôi 
	chạm vào da bà. Tôi nghĩ có lẽ bà cảm thấy cô đơn. Ý nghĩ đó làm tôi thoáng 
	buồn nhưng tôi thấy bà đã rất vui.</span></font></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><a name="Cha_tôi">Cha tôi</a></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Khi viết những dòng này, bất giác tôi thấy đắng lòng. 
	Niềm yêu nhớ và đau xót khôn tả về cha lại dâng đầy trong trái tim tôi…</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ngày ấy gia đình tôi rất nghèo. Để có tiền nuôi hai chị 
	em, cha mẹ thường phải làm việc vô cùng vất vả. Ngoài việc làm lụng đêm ngày 
	với mấy thửa ruộng cằn khô, mẹ tôi còn nhận thêm việc sửa đồ thuê, còn cha 
	thì đi theo mấy công trình xây dựng làm thợ. Còn đọng lại trong trí nhớ tôi 
	là những ngày mưa phùn lâm thâm, tôi ngồi nghịch đống vải vụn của mẹ, miệng 
	líu ríu hỏi han đủ thứ.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Những sáng mùa hè oi nồng, tôi đi theo mẹ ra đồng. Mùi cỏ 
	khô, mùi nắng, mùi bùn còn vương trong kí ức nồng nàn. Tôi thường tưởng 
	tượng cha là người xây nên những căn nhà đồ sộ, cha ngồi chót vót trên những 
	tòa nhà chọc trời. Vừa làm, cha vừa hướng mắt xuống dưới để có thể nhìn thấy 
	mẹ con tôi.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Những năm tháng ấy với tôi hóa ra là những ngày hạnh phúc 
	nhất. Tôi được sống trong trọn vẹn thương yêu của cha và mẹ. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi rất mong chờ những ngày cuối tháng. Đó thường là ngày 
	cha đi làm về. Thường là tối mịt, khi tôi và mẹ bắt đầu sốt ruột bên mâm cơm 
	được chuẩn bị chu đáo từ chiều. Cha sẽ giấu trong áo một chiếc bánh mì patê 
	- món ăn mà tôi thích nhất, rồi ôm choàng cả hai mẹ con, cọ cọ cái cằm đầy 
	râu của cha vào má tôi, bắt tôi hôn cha thật kêu, thật ngọt. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sau bữa cơm, cha sẽ bảo tôi đánh cho cha một bài tẩm 
	quất. Tôi bặm môi “tẩm quất” cho cha, cố nghĩ ra đủ trò để làm cha khoan 
	khoái…</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi vừa tẩm quất vừa nghe cha kể chuyện cổ hoặc nghe 
	chuyện xưa tích cũ. Tôi mê mải nghe, mê mải tưởng tượng ra đủ nhân vật, đủ 
	khung cảnh thần tiên…</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi cứ ngỡ cuộc sống sẽ mãi như thế, bình yên, ngọt ngào, 
	dù cho khi ấy tôi vẫn chưa hiểu thế nào là bình yên, chưa hiểu hết giá trị 
	hạnh phúc mà mình đang nắm giữ.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tháng chạp năm tôi tròn tám tuổi. Đó là một mùa đông lạnh 
	và buồn. Năm ấy vụ mùa không ăn thua. Những ngày đi làm xa của cha tôi cũng 
	kéo dài hơn bình thường. Tôi mỏi mắt chờ cha, chờ chiếc bánh mì ngon lành, 
	chờ những tối có cả ba người trong bữa ăn…</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Mẹ bảo sắp tết mà nhà chưa có gì nên cha phải cố làm 
	thêm. Mẹ nhắc tôi phải ngoan, học cho chăm, cho giỏi, về cha mới vui, mới 
	mua bánh cho tôi. Tôi gật đầu, thôi nhõng nhẽo đòi cha trong những đêm chỉ 
	có hai mẹ con. Tôi thương cha, nhớ cha ghê gớm…</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một hôm đi học về, vừa vào đến cổng tôi đã nghe có tiếng 
	xôn xao trong nhà. Mấy bác hay đi làm cùng cha tôi đều có mặt. Tôi hí hửng 
	tưởng bố đã về, chạy ào vào trong nhà, hét toáng lên “Bố! Bố!”...</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi không thể ngờ đó là những tiếng gọi cha vui mừng cuối 
	cùng trong đời tôi. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Đập vào mắt tôi là mẹ gục trên ghế. Mấy người họ hàng mắt 
	đỏ hoe… Không có cha. Tôi khựng lại. Mơ hồ sợ hãi…</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cha tôi mất vì một tai nạn trên công trường. Người bị rơi 
	từ trên giàn giáo xuống. Quá đột ngột. Quá kinh hoàng, Những gì còn lại của 
	cha được chuyển về. Cả làng tôi xôn xao. Mẹ tôi thẫn thờ. Tôi khóc sướt 
	mướt. Lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là “chết”. Thế nào là vĩnh viễn mất đi 
	một người thân yêu…</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Mọi chuyện rồi cũng lắng xuống. Người làng thôi bàn tán. 
	Họ hàng bớt đến nhà thăm hỏi. Người ta dần lãng quên cha tôi. Chỉ có tôi và 
	mẹ là thao thiết nhớ. </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi nhớ bàn tay lạnh của cha thường luồn vào lưng khiến 
	tôi cười ré lên vì “buồn” và vì bất ngờ. Tôi nhớ cái cằm tua tủa râu của 
	cha. Nhớ vị bánh mì patê béo ngậy. Những nỗi nhớ không tên tràn ngập căn nhà 
	nhỏ từng phút, từng giờ. Tôi còn quá nhỏ. Tôi dằn vặt mẹ bằng những câu hỏi 
	ngốc nghếch. Tết năm ấy nhà tôi lặng ngắt. Cha vĩnh viễn không về…</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sau này tôi lớn khôn và quen dần với nỗi thiếu vắng cha. 
	Những khi trên đường đời quá chông chênh, thèm một bờ vai vững vàng để tôi 
	gục vào, thèm một tiếng gọi cha nồng nàn, tôi lại khóc. Sắp đến ngày của 
	cha, những kỉ niệm về người lại trở về… Cha tôi có lẽ chưa từng biết tới sự 
	tồn tại của ngày này… </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thế nhưng tôi vẫn muốn gửi tới người vài dòng ngắn ngủi… 
	Những lời thương yêu day dứt trong trái tim tôi… Những dòng chữ chưa khô 
	mực, mà bất giác hai dòng nước mắt đã lăn dài trên má…</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 13px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">THU HUYỀN</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<font face="Arial"><b><a name="Huyện_về_một_bữa_sáng">Huyện về một bữa sáng</a></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Con hẻm đối diện một trường đại học, 
	sáng nào cũng khá ồn ào. Trong hẻm người ta bán đồ ăn sáng, có đủ loại: cơm 
	tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì... Tùy nghề nghiệp, sở thích, túi tiền mà 
	mỗi người có sự lựa chọn khác nhau...</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Sáng nào tôi cũng thấy có hai sinh 
	viên, chắc là bạn cùng phòng trọ, ra đầu hẻm mua bánh mì. Họ học trường đại 
	học bên kia đường. Áo đồng phục, một tay xách cặp, tay kia cầm ổ bánh mì, họ 
	cùng qua đường, khuất trong làn xe ngược xuôi tất bật.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">&quot;Bữa sáng là bữa của vua...&quot;. Tivi 
	cũng tuyên truyền rằng mọi người nên ăn sáng để lấy sức lực cho một ngày làm 
	việc, lao động, học tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội vàng, qua 
	loa, cốt để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, 
	thành một thói quen, một nhu cầu hay đơn giản chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị 
	mẹ mắng.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Một sáng nọ tôi dậy sớm, thủng thẳng 
	ra đầu hẻm mua bánh mì. Thành phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng 
	chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá, nhẹ nhàng như vỗ về ai.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Lại thấy hai sinh viên từ trong hẻm đi 
	ra. Họ dừng lại bên xe bánh mì. Nhưng một cậu hơi lúng túng: &quot;Cậu mua đi. Tớ 
	không ăn đâu&quot;. Cậu kia ngạc nhiên: &quot;Sao lại thế?&quot;. Rồi như chợt nhớ ra, cậu 
	&quot;à&quot; lên một tiếng. Nhận thấy ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra làm đôi 
	và đưa một nửa cho bạn: &quot;Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi 
	được, huống chi ổ bánh to đùng này&quot;. Cậu nháy mắt, cười hồn nhiên.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Hai người, vẫn áo đồng phục, tay xách 
	cặp, mỗi người cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đường. Tôi bồi hồi trông 
	theo. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn mà bỏ 
	tiền mua thêm một ổ khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. Ánh mắt ấm 
	áp, nụ cười gần gũi ấy đã gửi lại một điều gì đó khiến bữa sáng tưởng quen 
	bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa khám phá một điều gì bấy lâu nay mình chưa 
	từng nghĩ đến.</span></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span class="norm">Cũng một bữa ăn sáng, có người chỉ no 
	bụng, có kẻ lại ấm lòng.</span></font></p>
	<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
	<font face="Arial">Bùi Thị Mỹ Ngân</font></i><span class="norm"></span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager