File "HanhPhuc_03.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/HanhPhuc/HanhPhuc_03.htm
File size: 39.54 KiB (40493 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
{}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Hạnh Phúc</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<h3 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black"><font size="3">
<a name="BẢY_VỊ_THUỐC_TRỊ_BÁ_BỆNH">BẢY VỊ THUỐC
TRỊ BÁ BỆNH</a></font></span></h3>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black"> Câu chuyện của một thầy
thuốc sống vào những thời đầu của đạo công giáo, bị hoàng đế bỏ tù một cách
bất công. Sau nhiều tuần lễ bị giam, các người thân của ông được phép vào
thăm và tất cả đã phải chảy nước mắt vì áo quần ông rách tả tơi, người gầy
ốm vì mỗi ngày người ta chỉ cho ông một miếng bánh nhỏ và một ly nước lã.
Tuy nhiên vợ ông lại ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt của ông'</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- làm sao mà anh lại có một
nét mặt vui sướng như thế? Người ta có thể nói hình như anh vừa đi ăn tiệc
cưới về.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Vị thầy thuốc cười trả lời
rằng: ông ta đã tìm ra được một vị thuốc hợp cho mọi thứ bệnh. Người nhà ông
hỏi thử thuốc gì thì ông trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Đó là một thứ thuốc tuyệt
hảo trị bá bệnh, thể lý và tâm lý. Nó gồm 7 vị thuốc mà tôi kể ra sau đây:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Vị thứ nhất được gọi là
BằNG LÒNG VỚI SỐ PHẬN: Hãy bằng lòng với những gì anh có. Có lẽ tôi run rẩy
dưới bộ áo quần rách này, vừa run vừa gậm miếng bánh! nhưng tôi sẽ khổ hơn
nếu hoàng đế sai ném tôi trần truồng trong một hầm giam không có gì ăn!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Vị thứ hai là
LƯƠNG TRI. Dầu tôi hớn hở hoặc dù tôi lo lắng, tôi vẫn luôn ở trong tù, như
thế tại sao tôi lại than vãn?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Vị thứ ba là NHỚ
LẠI CÁC TỘI QUÁ KHỨ: hãy đếm chúng và gỉa thiết rằng mỗi tội đáng một ngày
tù thì hãy tính xem chúng ta phải bỏ bao nhiêu đời để ngồi tù?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Vị thứ tư là NGHĨ
ĐẾN NHỮNG ĐAU KHỔ MÀ ĐỨC KITÔ ĐÃ CHỊU CÁCH VUI VẺ VÌ CHÚNG TA. Nếu con người
duy nhất trên qủa đất này có thể chọn định mệnh của mình mà lại chọn sự đau
khổ thì con người đó đã phải nhìn nhận gía trị của điều này to lớn là ngần
nào! Vậy chúng ta hãy ý thức rằng sự đau khổ được đón nhận trong thanh thản
và niềm vui, có gía trị cứu chuộc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Vị thứ năm là SỄ
HIỂU BIẾT ĐIỀU NÀY LÀ sự đau khổ đã được gởi đến bởi một vị Chúa là Cha để
dùng nó thanh luyện và thánh hóa ta. Đau khổ mà chúng ta chịu có mục đích
thanh luyện chúng ta và chuẩn bị chúng ta vào nước trời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Vị thứ sáu là Ý
thức rằng, đối với một Kitô hữu không có đau khổ nào vô ích: nếu các thú vui
xác thịt là tất cả ý nghĩa của cuộc sống thì sự đau đớn và nhà tù sẽ chấm
dứt mục đích của con người trong cuộc sống. Nhưng nếu cái chính yếu của đời
sống là sự thật thì một căn phòng trong nhà tù sẽ không thay đổi gì cả.
Trong tù hoặc ngoài tù, 2 với 2 vẫn là 4. Nhà tù không ngăn cản được tôi
yêu. Những ngăn sắt không thể xua đuổi đức tin. Nếu các lý tưởng này tràn
ngập đời tôi, tôi có thể thanh thoát bất cử ở đâu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span lang="FR" style="color: black; font-weight: 700">
<a name="VINH_KHẢI_KỲ_">VINH KHẢI KỲ </a> </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Đức khổng Tử đi
chơi núi Thái sơn, gặp ông Vinh Khải Kỳ ngao du ở ngoài đồng, mặc áo cừu
thắt lưng dây, tay gẩy đàn cầm vừa đi vừa hát. Đức khổng Tử hỏi: "Tiên sinh
làm thế nào mà thường vui vẻ thế?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Ông Vinh Khải Kỳ
nói: "Trời sinh muôn vật, loài người quí nhất, mà ta được làm người, đó là
một điều đáng vui. Trong loài người, đàn ông quí hơn đàn bà, mà ta được làm
đàn ông, đó là hai điều đáng vui. Người ta sinh ra có người đui què, có
người non yếu, mà ta hoàn toàn khỏe mạnh, nay đã chín mươi tuổi, thế là ba
điều đáng vui... Còn cái nghèo là sự thường của thế gian, cái chết là sự hết
của đời người. Ta nay xử cảnh thường đợi lúc hết thì có gì là lo buồn?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Đức Khổng Tử nói:
"Phải lắm, Tiên sinh thế là biết cách tự làm cho khoan khoái mà hưởng sự vui
thú ở đời".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">
Liệt Tử</span></p>
<hr>
<h3 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black"><font size="3">
<a name="MÙA_MÀNG_TỐT">MÙA
MÀNG TỐT</a></font></span></h3>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Trong hạnh các
thánh giáo phụ, có kể lại một người nông dân hạnh phúc hơn bạn bè hàng xóm.
Được hỏi lý do tại sao, người nông phu trả lời: "các ông, các bà đừng có
ngạc nhiên, chính vì tôi luôn luôn được thời tiết theo lòng tôi ước muốn."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Không thể được!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Không bao giờ tôi
ước muốn thời tiết khác thời tiết Thiên Chúa gởi cho. Vì thế nên Thiên Chúa
luôn ban cho tôi mùa màng như lòng tôi ước nguyện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span lang="FR" style="color: black; font-weight: 700">
<a name="HẠNH_PHÚC_Ở_ĐÂU">HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?</a></span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span lang="FR" style="color: black">Ermann Coen được
mệnh danh là thánh Augustino của thời đại chúng ta. Ngài là một người Do
thái rất giầu có. Thời trai trẻ Ngài chỉ biết ăn chơi và chạy theo thế gian.
Sự nhàm chán cứ đè nặng trên vai ngài. Ngày kia ngài từ chối tất cả và xin
vào tu viện. Trong buổi giảng mùa Vọng tại đền thờ Đức Bà ở Ba lê, ngài nói:</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- "Tôi đã đi khắp
cả mặt đất, tôi đã yêu thế gian, tôi đã biết thế giới và tôi đã học được môt
điều: không có hạnh phúc ở trên thế gian này. Nhưng tôi cũng như nhiều người
khác, đã sa vào tìm nó nơi không có. Tôi đã tìm nó ở những nơi tôi tưởng nó
có: ở những nụ cười, ở những cuộc giải trí, ở những ngày lễ, ở những nơi
vàng bạc, ở nơi sắc đẹp... Ôi lạy Chúa, điều con mơ ước mọi giờ mọi ngày con
đã tìm ở đâu? Và con đã chỉ tìm được nó trong Chúa và tình yêu Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span lang="FR" style="color: black; font-weight: 700">
<a name="CHA_TAULERE">CHA TAULERE</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Câu chuyện của một
nhà thần học trứ danh sống ở thế kỷ 16. Trong 8 năm, ông cầu xin Chúa cho
ông gặp được một người đến chỉ cho ông con đường chân lý. Một ngày kia,
trong khi ông cầu nguyện sốt sắng hơn mọi lần khác thì ông nghe như có tiếng
nói với ông:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- hãy đến dưới cửa
ra vào nhà thờ kia và ở đó ngươi sẽ gặp người chỉ dạy ngươi con đường sự
thật. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Ông ta đi đến đó và
tìm gặp ở đó một người ăn xin, chân cẳng lở loét, áo quần rách tả tơi. Ông
mới chào người đó:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- chào bạn, cầu
Chúa cho bạn một ngày tốt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Người ăn xin trả
lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- tôi nhớ là chưa
bao giờ gặp ngày xấu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- xin Chúa chúc
lành bạn, nhà thông thái nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Ông muốn nói gì?
người ăn xin hỏi. Tôi luôn được chúc lành mà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Tôi muốn nói là
tôi ao ước bạn gặp được mọi sự hạnh phúc, một cuộc đời sung sướng' nhà thần
học giải thích.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Nhưng tại sao như
thế? Tôi chưa bao giờ khổ cả mà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Thiên Chúa ở với
bạn. Xin bạn hãy giải thích thái độ của bạn cho tôi, vì thú thật tôi không
hiểu nổi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Xin sẵn lòng'
người ăn xin trả lời. Tôi xác quyết là tôi chưa bao giờ biết những ngày xấu,
vì nếu tôi đói tôi ca ngợi Chúa' nếu tôi lạnh, tôi ca ngợi Chúa' khi trời
mưa, trời tuyết hay băng gía, lúc thời tiết thuận hoà cho chúng ta hay không
tôi ca ngợi Chúa' tôi khổ sở hay bị mọi người khinh khi, tôi tạ ơn Chúa. Và
đó là lý do tại sao tôi chưa hề biết những ngày đen tối. Tôi cũng xác quyết
là tôi chưa bao giờ được sung túc, biết sự giàu sang, tại vì tôi học cách
sống theo Chúa. Tôi biết rằng tất cả những gì Ngài làm thì luôn luôn tốt, và
tất cả những gì xảy đến cho tôi do ý muốn của Ngài hay với sự chấp thuận của
Ngài, tôi đón nhận chúng với sung sướng dù đó là vui hay buồn, cay đắng hay
dịu ngọt. Tất cả những cái đó đến với tôi từ bàn tay nhân ái của Ngài và tôi
đón nhận với vui vẻ. Tôi chỉ biết có sự chúc lành.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Cuối cùng tôi quả
quyết là không bao giờ tôi khổ sở cả, vì tôi đã quyết định sống hợp với
thánh ý của Chúa và chỉ thánh ý Ngài thôi. Tôi đã từ bỏ mọi ý riêng của tôi
để chỉ làm ý của Chúa, vì thế tôi không bao giờ khổ cả!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Bạn từ đâu đến và
bạn là ai vậy?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- tôi là vua' anh
ta trả lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Nhưng nước của
bạn là nước nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Nước của tôi là
tâm hồn của tôi. Tôi làm chủ các giác quan của tôi, bên trong cũng như bên
ngoài, với một quyền hành tuyệt đối đến nỗi tất cả mọi khuynh hướng của tâm
hồn tôi đều phục tùng tôi. Nước này dễ chịu hơn bất cứ nước nào trên qủa đất
này nhiều, rất nhiều!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Cuối cùng nhà thần
học hỏi làm thế nào anh ta đạt đến sự toàn hảo đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Bởi thinh lặng,
người ăn xin trả lời, bởi sự suy nghĩ và một cố gắng không ngừng kết hợp với
Chúa. Vì tôi chưa bao giờ biết một sự an bình nào ngoài Thiên Chúa. Hôm nay
tôi đã gặp được Thiên Chúa, tôi thưởng thức sự an bình và sự an nghỉ này sẽ
không bao giờ chấm dứt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><span lang="FR">
<a name="ÔNG_NHÀ_GIÀU_VÀ_NHÀ_HIỀN_TRIẾT">ÔNG NHÀ GIÀU VÀ NHÀ HIỀN TRIẾT</a></span></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Có một ông nhà giàu
khô khan nguội lạnh. Tâm thần ông không được hạnh phúc. Ông đến gặp một nhà
hiền triết. Ông này bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Hãy nhìn qua kính
cửa sổ và nói cho tôi biết ông thấy gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- tôi thấy người ta
qua lại ngoài đường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Tiếp đó nhà hiền
triết đưa cho ông cái gương soi và bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- và bây giờ ông
nhìn thấy gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- tôi thấy chính
tôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- ông không còn
nhìn thấy người khác nữa sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Không, tôi chỉ
thấy chính tôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">- Hãy biết rằng
kính cửa sổ và tấm gương, cả hai đều làm bằng chất thủy tinh. Nhưng tấm
gương được bôi lên một tấm sơn bạc và khi nhìn vào đó ông chỉ thấy chính
ông. Trái lại ông thấy muôn vàn người khác khi nhìn qua lớp kính trong nơi
cửa sổ. Khi nghèo nàn, ông thấy mọi người chung quanh và có lẽ ông có được
mối thân tình với họ. Còn khi ông quét lên mình một lớp sơn tiền bạc, ông
chỉ thấy có ông. Hãy vứt bỏ lớp áo tiền bạc này đi và ông sẽ được hạnh phúc
trông thấy người khác trở lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="NHỮNG_HẠT_NGỌC_">NHỮNG HẠT NGỌC</a></span></strong><font face="Arial"><a name="NHỮNG_HẠT_NGỌC_"><span style="color:black">
</span></a></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span arial , sans-serif=""="" mso-fareast-font-family: times new roman>
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Không có
một sự kiện vật chất gì bên ngoài chứng tỏ dân làng Aman giàu có, nhưng niềm
vui tươi nở trên gương mặt chứng tỏ sự nghèo vật chất không ngăn cản họ sống
hạnh phúc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Phải, tất
cả mọi người trong làng đánh cá Aman này đều sống trong an bình hạnh phúc.
Nhưng rồi một ngày kia có hai người đánh cá trong làng là Jopo và Jopa, lưới
lên một thùng rất nặng, khi thuyền về đến bờ, họ tò mò mở nhanh thùng ra và
rất đỗi ngạc nhiên khi thấy thùng chứa đầy những hạt ngọc. Hai anh em không
biết làm gì với kho tàng liền bàn nhau đem đến hỏi ý kiến nhà hiền triết
Akian sống gần bên. Jopo hỏi:</span></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span arial , sans-serif=""="" mso-fareast-font-family: times new roman>
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">- Thưa
Ngài, chúng tôi phải làm gì với những hạt ngọc này, số lượng đủ để phân phát
cho mỗi người trong làng chúng tôi mỗi người một hạt và như thế mỗi người
chúng tôi trở thành giàu có.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Nhà hiền
triết trả lời một cách khô khan.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">- Hãy
đem chúng đổ lại xuống biển.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">- Nhưng
thưa Ngài, Ngài không cảm thấy sung sướng cho những người dân trong làng mỗi
người được tặng một hạt ngọc để sống giàu có dư thừa hay sao?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Nhà hiền
triết chậm rãi giải thích:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">- Đó là
sự khác biệt to lớn giữa giàu có của cải vật chất và hạnh phúc.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Phải, dân
làng Aman này nghèo vật chất nhưng đang sống rất là hạnh phúc bởi vì họ yêu
mến qúy trọng sự sống vì sự sống đáng trọng chứ không phải vì sự sống đó
mang lại cho họ của cải lợi lộc vật chất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Con người
yêu thương nhau vì kính trọng phẩm giá của nhau chứ không phải vì người kia
có nhiều của cải. Nhưng liệu khi mỗi người được một viên ngọc để làm giàu
thì dân làng Aman này còn giữ được tình người và hạnh phúc đang được hay
không? Bậc thang giá trị có thể bị đảo lộn, sự sống được yêu thương không
phải là vì sự sống nữa mà vì lợi lộc mà sự sống có thể mang đến. Người này
yêu thương người kia vì của cải vật chất mà người đó có chứ không phải vì
chân tình nữa. Và nếu sự thật sẽ xảy ra như vậy thì dân làng Aman này sẽ trở
thành nơi buồn bã nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Nghe lời
giải thích của nhà hiền triết, hai anh em Jopo và Jopa liền đem thùng ngọc
trả lại xuống biển để duy trì hạnh phúc cho dân làng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="HẠNH_PHÚC_NGƯỜI_CÓ_CHÚA_">HẠNH PHÚC NGƯỜI CÓ CHÚA
</a> </span></strong></p>
<h3 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black"><font size="3">
</font></span>
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 400">
<font size="3">Một ông vua nọ sống trong cung điện, ăn những của ngon vật
lạ, đầy đủ phương tiện vui thoả xác thịt, muốn gì là được ngay...</font></span></h3>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Tuy nhiên nhà vua
vẫn cảm thấy đau khổ và không có hạnh phúc, tâm hồn vua lúc nào cũng bứt rứt
lo lắng. Các vị lương y khắp nước được triệu tập, nhưng tất cả đều bó tay.
Sau cùng có một lương y xin yết kiến' sau khi xem xét bệnh tình, vị lương y
tâu rằng:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black"> - Đức vua sẽ hoàn
toàn sung sướng hạnh phúc nếu đức vua mặc được chiếc áo lót của người sung
sướng hạnh phúc nhất trên đời!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Lập tức một vị chỉ
huy được lệnh đem binh đi khắp nước, tìm xem ai là người hạnh phúc nhất để
xin áo lót về cho vua mặc. Binh sĩ lục lạo khắp thủ đô làng mạc... Nhưng họ
đành thất vọng không thấy ai hạnh phúc từ người giàu có quyền thế đến đứa
thứ dân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Các binh sĩ đành
quay về chịu tội với vua nhưng trên đường về, họ gặp một bác chăn chiên đang
ca hát véo von với một giọng đầy vẻ sung sướng, không một chút lo âu. Vị chỉ
huy lại gần, ông ta vô cùng vui mừng vì đã tìm được người hạnh phúc nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial; color: black">Thế rồi bất chấp xã
giao lịch sự, đám lính tóm cổ người chăn chiên, lột áo. Nhưng vừa lột áo
ngoài của gã chăn chiên, tất cả đều chưng hửng vì bác ta không có nổi một
chiếc áo lót... Nhưng bác có Chúa làm gia nghiệp, vì thế bác hạnh phúc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Bobsy">Bobsy</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người mẹ trẻ 26 tuổi nhìn xuống đứa con đang bị bệnh bạch
cầu đến giai đoạn chót. Mặc dù trái tim người mẹ tràn ngập đau khổ, cô vẫn
có sự quả quyết mạnh mẽ. Như mọi cha mẹ khác, cô rất muốn con mình lớn lên
và đạt được mọi ước mơ của mình. Bây giờ thì chuyện đó không thể có được
nữa. Bệnh bạch cầu không cho phép con cô thực hiện ước mơ của mình. Nhưng cô
vẫn muốn tạo ra cho con một điều kỳ diệu. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô nắm lấy tay con và hỏi "Bobsy, con có bao giờ nghĩ đến
chuyện sẽ trở thành gì khi lớn lên không? Con có mơ ước về điều mà con sẽ
làm trong cuộc đời mình?" </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">"Mẹ à, con vẫn ước mơ sẽ trở thành lính cứu hỏa khi con
lớn lên." <br>
Người mẹ mỉm cười "Hãy chờ xem chúng ta có thể làm cho ước mơ đó trở thành
sự thật hay không." Trong ngày hôm đó, cô đi đến đội cứu hoả khu vực cua
Phoenix, Arizona. Ở đó cô gặp Lính cứu hoả Bob, người có trái tim lớn hơn cả
thành phố Phoenix. Cô giải thích ước mơ của con mình và xin cho con cô được
đi một vòng trên xe cứu hỏa. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người lính cứu hỏa Bob nói "Xem này, chúng tôi có thể làm
hơn thế nữa. Nếu cô có thể chuẩn bị cho con vào 7 giờ sáng thứ Tư, chúng tôi
sẽ cho cậu bé trở thành lính cứu hỏa danh dự của cả ngày. Cậu bé có thể tới
trạm cứu hỏa, ăn cùng chúng tôi, chạy cùng chúng tôi tới tất cả các vụ cứu
hoả trong ngày. Và nếu cô cho chúng tôi kích cỡ của con cô, chúng tôi sẽ làm
cho cậu bé một bộ đồng phục lính cứu hỏa dành riêng cho cậu, với một cái mũ
cứu hỏa - không phải là đồ chơi - với phù hiệu lính cứu hoả Phoenix trên đó,
một bộ áo nhựa màu vàng như của chúng tôi và ủng cao su. Tất cả đều được làm
tại Phoenix nên chúng ta sẽ có rất nhanh thôi." </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ba ngày sau người lính cứu hỏa Bob đến đón Bobsy, mặc cho
cậu bộ đồng phục của lính cứu hỏa và đưa cậu từ giường bệnh đến chiếc xe cứu
hỏa đang chờ. Bobsy ngồi ở ghế sau và giúp lái chiếc xe về đến trạm. Cậu bé
cảm thấy như đang ở trên thiên đường. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hôm đó có ba cú điện thoại gọi cứu hỏa và Bobsy tham dự
cả ba cuộc xuất quân. Cậu đi trên một chiếc xe cứu hoả khác, một chiếc xe y
tế, và cả trên chiếc xe của Chỉ huy lính cứu hỏa. Cậu còn được đài truyền
hình địa phương quay phim. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Với giấc mơ trở thành sự thật, với tất cả tình yêu và sự
quan tâm săn sóc mà mọi người dành cho, Bobsy vô cùng xúc động và hạnh phúc
đến mức mà cậu đã sống thêm được ba tháng – một thời gian dài hơn mức tất cả
các bác sĩ tiên đoán. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một đêm nọ, tất cả các dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt
xuống một cách đột ngột. Người y tá trưởng nhớ đến ngày mà Bobsy sống như
một lính cứu hỏa, cô gọi cho chỉ huy lính cứu hỏa và hỏi có thể gửi một
người lính cứu hỏa trong đồng phục đến với cậu trong lúc này hay không.
Người chỉ huy trả lời, "Chúng tôi sẽ có mặt ở đó trong vòng 5 phút nữa. Cô
có thể giúp chúng tôi một việc được không? Khi cô nghe tiếng và ánh chớp
phát ra từ xe cứu hỏa chạy đến thì xin cô hãy thông báo qua radio cho toàn
bệnh viện nghe rằng đó không phải là có báo động cháy. Đó chỉ là đội cứu hỏa
đến để chia tay với một trong trong những thành viên tuyệt vời nhất của
mình. Và xin cô hãy mở cửa sổ của phòng cậu bé. Xin cám ơn." </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khoảng 5 phút sau, chiếc xe cứu hỏa với cả móc và thang
chạy đến bệnh viện. dựng cái thang lên cho đến cửa sổ phòng Bobsy ở lầu 3,
14 lính cứu hỏa nam và 2 lính cứu hỏa nữ trèo qua thang vào phòng của Bobsy.
Được mẹ cậu bé cho phép, họ ôm cậu và nói với cậu bé rằng họ rất yêu cậu.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Với hơi thở cuối cùng trong cuộc đời mình, Bobsy nhìn
lên người chỉ huy và nói "Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hỏa thật sự
phải không?" </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">"Phải, cháu là lính cứu hỏa thật sự." người chỉ huy nói.
<br>
Với những lời nói đó, Bobsy mỉm cười và nhắm mắt lại mãi mãi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="TÔI_SẼ_NGỪNG_THAN_VÃN">TÔI SẼ NGỪNG THAN VÃN</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái
nhà che đầu và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này. Nếu
bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành
trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới. Nếu sáng nay
bạn thức dậy thấy mình khỏe hơn ngày hôm qua một chút thì bạn đã may mắn hơn
1 triệu người không thể sống qua nổi tuần này. Nếu bạn chưa bao giờ phải
trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn của tù tội, đớn đau của tra tấn
hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.
Nếu bố mẹ bạn còn sống và còn hạnh phúc bên nhau thì so với thế giới trường
hợp của bạn không nhiều đâu. Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này
thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỷ người trên thế giới chẳng bao giờ được đọc
bất cứ thứ gì cả. Hãy nâng niu những gì có trong vòng tay bạn, bởi rất nhiều
người đang thèm được như bạn đấy. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="fr">Sưu tầm</span></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>