File "HanhPhuc_02.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/HanhPhuc/HanhPhuc_02.htm
File size: 37.4 KiB (38302 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.btitle
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Hạnh Phúc</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Cho_và_nhận">Cho và 
	nhận</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một hôm, một sinh viên 
	trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các 
	sinh viên gọi thân mật bằng tên &quot;người bạn của sinh viên&quot; vì sự thân thiện 
	và tốt bụng của ông đối với học sinh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Trên đường đi, hai 
	người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của 
	một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn 
	bị kết thúc ngày làm việc của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Anh sinh viên quay 
	sang nói với vị giáo sư: &quot;Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. 
	Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây 
	kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Vị giáo sư ngăn lại: 
	&quot;Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu 
	chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm 
	cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy 
	đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta 
	ra sao.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người sinh viên làm 
	như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chẳng mấy chốc người 
	nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của 
	mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm 
	thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm 
	thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông 
	ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật 
	kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ 
	đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên 
	của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai 
	bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì 
	xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày 
	tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà 
	đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không 
	ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, 
	nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: &quot;Bây giờ em có cảm thấy vui hơn 
	lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?&quot; Người thanh niên trả 
	lời: &quot;Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây 
	giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: 
	&quot;Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về&quot;.</span></p>
	<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Hạnh_phúc_vô_biên">Hạnh 
	phúc vô biên</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Có những hạnh phúc vô 
	biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng 
	mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được sẻ chia sẽ được 
	nhân đôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Hai người đàn ông đều 
	bệnh nặng, được xếp chung một phòng tại bệnh viện. Một người được phép ngồi 
	dậy mỗi ngày trong một tiếng vào buổi chiều để thông khí trong phổi. Giường 
	ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng. Người kia phải nằm suốt ngày. 
	Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, 
	công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Mỗi chiều, khi được 
	ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả lại cho bạn 
	cùng phòng những gì ông thấy được ngoài cửa sổ. Người kia, mỗi chiều lại chờ 
	đợi được sống trong cái thời khắc một tiếng đó - cái thời gian mà thế giới 
	của ông được mở ra sống động bởi những hoạt động và màu sắc bên ngoài.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Cửa sổ nhìn ra một 
	công viên với một cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong 
	khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay 
	đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê toả bóng 
	mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Khi người đàn ông bên 
	cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể nhắm mắt và tưởng 
	tượng ra cho riêng mình một bức tranh sống động. Một chiều, người đàn ông 
	bên cửa sổ mô tả một đoàn diễu hành đi ngang qua. Dù không nghe được tiếng 
	nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của 
	người bạn cùng phòng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ngày và đêm dần 
	trôi...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một sáng, khi mang 
	nước tắm đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông bên cửa sổ đã qua 
	đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến mang ông ta về. Một ngày 
	kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến cạnh cửa sổ. Cô y tá đồng 
	ý để ông được yên tĩnh một mình. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng hai 
	cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Đối 
	diện với cửa sổ chỉ là một bức tường xám xịt. Ông hỏi cô y tá cái gì khiến 
	cho người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã mô tả cho ông nghe những điều 
	tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và thậm 
	chí ông ta cũng không thấy được cả bức tường nữa. Cô nói: &quot;Nhưng có lẽ ông 
	ta muốn khuyến khích ông can đảm hơn lên&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Hạnh_Phúc_Ở_Đâu">Hạnh Phúc Ở Đâu?</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ngày 
	xưa, có một bầy yêu tinh tập hợp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người. 
	Một con yêu tinh lên tiếng: &quot;Chúng ta nên giấu cái gì quý giá của con người. 
	Nhưng mà cái đó là cái gì?&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một 
	con yêu tinh khác lên tiếng: &quot;Chúng ta nên giấu hạnh phúc của con người. 
	Không có nó, ngày đêm con người sẽ phải khổ sở. Nhưng vấn đề là chúng ta sẽ 
	giấu hạnh phúc nơi nào mà con người không thể tìm thấy được.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một 
	con yêu tinh cho ý kiến: &quot;Chúng ta sẽ quẳng hạnh phúc lên đỉnh núi cao nhất 
	thế giới.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Con 
	yêu tinh khác phản đối: &quot;Con người rất khoẻ mạnh, chuyện trèo lên đỉnh núi 
	đối với họ không có gì là khó khăn.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">&quot;Vậy 
	thì chúng ta sẽ đem hạnh phúc ném xuống đáy biển sâu.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">&quot;Không 
	được, con người rất tò mò. Họ sẽ chế tạo ra những con tàu hiện đại để đi 
	xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người sẽ biết.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một 
	con yêu tinh trẻ có ý kiến: &quot;Hay là chúng ta đem giấu hạnh phúc ở một hành 
	tinh khác.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Con 
	yêu tinh già phản đối: &quot;Không được, con người rất thông minh. Càng ngày họ 
	càng thám hiểm nhiều hành tinh khác đấy thôi.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Suy 
	nghĩ hồi lâu, có một con yêu tinh già lụ khụ lên tiếng: &quot;Tôi biết phải giấu 
	hạnh phúc của con người ở đâu rồi. Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. 
	Đa số con người đi tìm hạnh phúc ở khắp chốn, khắp nơi, và bao giờ họ cũng 
	thấy người khác hạnh phúc hơn mình; còn bản thân họ thì họ chẳng bao giờ 
	quan tâm. Giấu nó ở đó thì con người không bao giờ tìm thấy hạnh phúc cả!!!&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Thăm_mẹ_">Thăm mẹ </a> </font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thuở còn thơ, con hay ngồi đợi mẹ ở mái hiên trước nhà. 
	Ngồi nơi đó con có thể nhìn thấy mẹ khi mẹ vừa về tới đầu xóm. Ngồi nơi đó, 
	để tiễn mẹ đi khi vạt lúa đầu bờ còn ướt đẫm sương sớm và cũng nơi đó, khi 
	nắng tắt bóng mẹ quay về liêu xiêu trải dài trên lối nhỏ ngoài đê.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Còn gì thích hơn ngồi đợi mẹ đi chợ về. Vừa thấy mẹ, mấy 
	chị em reo hò ầm ĩ rồi chạy băng băng qua cây cầu khỉ trước nhà để giành 
	nhau... mừng mẹ! Khi thì mẹ mua cho gói xôi bắp, chùm bánh ú, lúc mấy cái 
	bánh cam vàng ruộm, vắt cốm chùi, hôm khác là mấy củ khoai lang nóng hổi.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Có lẽ khó quên vì quà bánh cho mấy chị em được mẹ gói kỹ 
	lưỡng dưới lớp lá chuối tươi xanh để dưới đáy thúng chứ không lẫn lộn với 
	những thứ khác.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Chiều xuống, con đợi mẹ trở về sau buổi thăm đồng, chúng 
	con lại tranh nhau hít lấy hít để quần áo mẹ để đố nhau hôm nay mẹ đã làm gì 
	ở ngoài đồng. Mùi bùn non thường là mẹ phải sạ, cấy hoặc làm cỏ lúa; mùi rạ, 
	rơm là lúc mẹ gặt hoặc tuốt lúa... Những hôm trời mưa gió tụi con ngồi co ro 
	trước hiên lo lắng: không biết mẹ có chỗ trú mưa hay không? Đường trơn trượt 
	mà trời mau tối làm sao mẹ thấy đường mà về?</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Con lớn lên, đi học xa, mỗi lúc quay về thăm đều thấy mẹ 
	ngồi đợi con nơi mái hiên trước nhà. Từ khi con đi làm, những lần về thăm mẹ 
	càng thưa dần với cả 1.001 lý do. Chiều nay, thu xếp công việc, con về thăm 
	mẹ nhưng không báo trước. Vì bất ngờ nên mẹ đi vắng, vậy là con được dịp 
	ngồi trước hiên nhà đợi mẹ như ngày xưa.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cũng bờ tre xanh, con đê gập ghềnh giữa ruộng và có cả 
	cơn mưa đầu mùa ập xuống dậy mùi hơi đất quen thuộc. Con lại lo cho mẹ có 
	tìm được chỗ trú mưa? Có kịp về nhà trước khi trời tối?... Và khi bóng mẹ 
	thấp thoáng từ xa, con mới giật mình nhận ra mẹ già đi nhiều lắm: từng bước 
	chân chậm hơn trước, mái tóc cũng bạc nhiều thêm.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nhìn con bằng đôi mắt thấm đẫm yêu thương, mẹ bảo: “Công 
	việc bộn bề, điện thoại cũng được về chi cho cực vậy con!”. Nhưng từ trong 
	đáy lòng, con biết mẹ mừng và vui lắm. Con trêu mẹ: “Con về thăm mẹ sao mẹ 
	lại khóc?”. Mẹ móm mém cười: “Già cả lẩm cẩm đó mà, thôi vô nhà đi con!”.
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b><font face="Arial">
	<a name="Ngày_đẹp_nhất_trong_đời">Ngày đẹp 
	nhất trong đời</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Trong ánh sáng mờ nhạt của gác mái, một ông già cao lớn, 
	uốn thân hình to lớn đi về hướng của đống hộp nằm cạnh một trong những cửa 
	sổ nhỏ.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Gạt sang bên một búi tơ nhện, ông nghiêng chiếc hộp về 
	hướng sáng và lấy ra một cuốn album cũ. Đôi mắt một thời sáng tỏ giờ đây lờ 
	mờ tìm kiếm đến tha thiết từng kỷ niệm một.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Bắt đầu với những hồi ức êm đềm về tình yêu của đời ông. 
	Trong cuốn album này có những bức ảnh của bà. Lặng lẽ, ông nhẫn nại lần giở 
	cái kho báu đã cất giấu bấy lâu nay và trong phút chốc ông chìm sâu vào biển 
	hồ của ký ức. Dẫu rằng trái đất không ngừng quay khi người vợ quá cố ra đi 
	mãi mãi, nhưng quá khứ vẫn ngồn ngộn trở về khi ông phải sống với sự cô độc 
	hiện tại.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Đặt qua một bên cuốn album đầy bụi, ông lôi ra từ chiếc 
	hộp cuốn nhật ký về tuổi thơ ấu của người con trai đã trưởng thành của ông. 
	Ông không thể nhớ mình đã trông thấy nó bao giờ, có lẽ cậu con trai đã cất 
	kỹ cuốn nhật ký đó từ thời xa xưa. “Vì sao vợ mình lại giữ được những thứ 
	linh tinh cũ kỹ của trẻ con này nhỉ?”, ông tự hỏi và lắc đầu.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Mở những trang nhật ký, liếc nhìn những câu chữ ngăn 
	ngắn, vành môi ông nở một nụ cười vô thức. Trong sự yên tĩnh của không gian, 
	những ngôn từ của đứa bé 6 tuổi ngây thơ đã cuốn trôi ông về lại quãng thời 
	gian đã hầu như hoàn toàn quên lãng.<br>
	Chợt nhớ mình cũng cất giữ một cuốn nhật ký của mình năm xưa, ông bước về 
	chiếc cầu thang gỗ và đi xuống căn phòng nhỏ.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Mở cửa tủ, ông vui mừng khi tìm thấy cuốn nhật ký cũ kỹ 
	của mình, ông ngồi vào bàn và đặt hai cuốn nhật ký bên cạnh nhau. Cuốn nhật 
	ký của ông có bìa da thuộc và chạm khắc ngay ngắn tên ông bằng vàng, trong 
	khi cuốn nhật ký của cậu con trai thì rách nát và cái tên “Jimmy” đã trầy 
	trụa trên mặt bìa. Ông lướt nhẹ ngón tay gầy guộc trên những con chữ như thể 
	đang âu yếm đứa con yêu dấu.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Khi ông mở nhật ký của mình, đôi mắt của ông dừng tại một 
	câu đứng ngoài lề vì nó quá ngắn gọn so với nội dung của những ngày khác:</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Uổng phí một ngày câu cá với Jimmy. Chẳng câu được gì.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Với một tiếng thở dài và một bàn tay run run, ông mở nhật 
	ký của Jimmy và tìm thấy ghi chép của cậu trong cùng một ngày. Những chữ cái 
	nguệch ngoạc, ấn sâu vào mặt giấy:</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Đi câu cá với bố. Một ngày đẹp nhất của đời tôi!</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Theo Daily Inspiration</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
	<font face="Arial"><a name="Dưa_chuột">Dưa chuột</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Trước đây, có hai ông bà cụ sống rất hoà 
	thuận, có cả một vườn dưa chuột. Ông cụ thì thường xuyên chăm sóc vườn dưa, 
	còn bà cụ thì thường làm dưa chuột muối. Mỗi mùa đông, ông cụ lại nghiên cứu 
	các bản danh sách giới thiệu hạt giống để đặt mua loại tốt nhất. Cả gia đình 
	sẽ vui vẻ giúp ông xới đất, trồng và chăm sóc dưa chuột. Còn bà cụ thì rất 
	thích làm món dưa chuột muối. Thậm chí, bà cũng thường xuyên đọc sách dạy 
	nấu ăn để xem những thủ thuật làm dưa chuột muối.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Ai cũng nói đó quả là một gia đình hạnh 
	phúc, và vị khách nào đến nhà chơi cũng được tặng một bình dưa chuột muối 
	“đặc sản” mang về. Dần dần, những người con lập gia đình và chuyển đi. Nhưng 
	họ vẫn liên tục được bố mẹ gửi cho những hộp dưa chuột muối.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Nhưng cuối cùng thì ông cụ mất. Mùa xuân năm 
	sau, tất cả con cái về thăm mẹ và bảo:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">- Chúng con biết mẹ rất thích làm dưa chuột 
	muối, nên chúng con sẽ đặt mua hạt giống, sẽ trồng và chăm sóc dưa chuột cho 
	mẹ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Người mẹ mỉm cười:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">- Cảm ơn các con, nhưng các con không cần 
	trồng dưa đâu, vì mẹ thật sự không hề thích làm dưa chuột muối. Mẹ chỉ hay 
	làm món đó vì bố các con thích trồng dưa chuột mà thôi. Tất cả những người 
	con đều rất ngạc nhiên, chỉ có người con út có vẻ buồn. Bởi vì bố anh từng 
	kể với anh rằng ông không hề thích trồng dưa chuột, nhưng vì mẹ anh thích 
	làm dưa chuột muối nên ông trồng dưa để làm bà vui lòng mà thôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Đây là câu chuyện vui hay buồn, tôi cũng 
	không chắc nữa. Nhiều người cho rằng đây là một câu chuyện vui. Ông cụ và bà 
	cụ vui vẻ làm một việc vì nhau, và việc đó lại còn có ích cho mọi người. 
	Nhưng tại sao nó cũng là một câu chuyện buồn? Vì ông cụ và bà cụ không thể 
	thật sự chia sẻ những nhu cầu, niềm vui, sở thích của bản thân với nhau. Nên 
	thay vì cùng tốt hơn và tạo ra những điều mới, họ lại bị dính với một việc 
	mà họ nghĩ rằng là trách nhiệm đối với nhau.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Có lẽ, sự chia sẻ bao gồm cả hai mặt: Tôn 
	trọng và yêu quý sở thích của nhau, nhưng cũng được chia sẻ cả cảm xúc và 
	suy nghĩ thật của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><span style="color:black"><a name="ƯỚC_MƠ_ĐẸP_">ƯỚC MƠ ĐẸP 
	</a> </span></b>
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color:black">Cô bé vẫn mải mê gấp những ngôi 
	sao bé nhỏ vì cô tin vào truyền thuyết cổ khi gấp đủ một trăm ngôi sao nhỏ 
	đem tặng cho người mình yêu quý thì một điều ước của người đó thành sự thật.
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color:black">Cô bé muốn bạn trai của mình 
	được vui vẻ, cô bé không muốn người bạn trai đó mãi mãi im lặng cô muốn thấy 
	những nụ cười thật sự những niềm vui trong ánh mắt của bạn trai. Thời gian 
	trôi đi cô bé vẫn luôn luôn là người đứng đầu lớp và nhóm bạn thân của cô về 
	hầu hết mọi mặt. túi sao nhỏ của cô càng ngày càng nhiều và cho đến một ngày 
	kia cô là ngày cô sẽ phải xa rời các bạn xa rời quê hương để đến một nơi mà 
	bố mẹ cô cho là tốt cho bản thân cô, cho tương lai rực rỡ, và cô gái quyết 
	định mang những túi sao đủ màu sắc đến cho bạn cô với lý do món quà trước 
	khi rời xa . </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color:black">Cô bé: &quot; tối nay nhiều sao quá&quot; 
	mắt cô sáng ngời :&quot; ấy hãy ước điều gì đó đi” giọng nói thật nhẹ nhàng như 
	chờ đợi. Cậu bạn trai khẽ mỉm cười mở gói quà và nói:&quot; chúc những điều hạnh 
	phúc nhất sẽ đến với ấy, bạn thân” Cô bé giật mình đôi mắt nhoà đi, giọng 
	như bật khóc:” tớ muốn nghe điều ước dành cho ấy&quot; ….. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color:black">Bỗng cô nhận ra trong ánh mắt 
	kia đã lâu lẳm rồi như đang thật sự cười và phản chiếu một bầu trời sao đang 
	dành cho cô những điều tốt đẹp nhất. Cô vội vàng thầm ước……đôi mắt đó nụ 
	cười đó mãi mãi theo cô. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color:black">Những mong ước đôi khi không vĩ 
	đại, nó thật nhỏ bé chân thành và nó thật giản dị , đôi khi niềm hạnh phúc 
	của người khác là nụ cười của bao người, bất chợt đến và sẽ không phai...</span><span style="color:purple">
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><a name="Chiếc_bánh_kem_"><b>Chiếc bánh kem</b> </a> </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ăn thêm cái nữa đi con! - Ngán quá, con không ăn đâu! - 
	Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng! - Con nói là không ăn mà. 
	Vứt đi! Vứt nó đi! Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem 
	văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy 
	chạy đi. Hai đứa trể đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng 
	chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm 
	ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai: - 
	Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn. Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, 
	chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng 
	háu đói của nó làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn. - Ai biểu anh 
	Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít. - Ừa. Tại anh! Nhưng kem 
	còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi! </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="pintertitle" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Cha_tôi_-_thế_hệ_2X">Cha tôi - thế hệ 2X</a></font></b></p>
	<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cha tôi có tôi khi ông đã bước vào tuổi ngũ thập. Là nông 
	dân, không có kiến thức khiến cha mẹ tôi không biết kế hoạch hóa gia đình là 
	gì. Tôi là con út trong một gia đình 12 anh chị em. Là út, tôi sống xa cha 
	mẹ từ năm lên 3 tuổi. Tôi lớn lên với sách vở và các chị. Đến năm học lớp 12 
	tôi mới được sống gần cha mẹ. Có nhiều lúc tôi còn nghĩ cha mẹ không thương 
	mình. Cho đến một ngày...</font></p>
	<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Đó là một ngày mưa tầm tã của mùa hè năm tôi chuẩn bị lên 
	lớp 12. Cha gánh mắm đi bán về rất trễ. Mẹ nóng lòng bảo tôi đi kiếm cha. 
	Vừa đạp xe vừa tìm kiếm, tôi nhìn thấy ông ngồi ngủ gật dưới một mái hiên, 
	bên cạnh là gánh mắm đã bán hết. Nhìn dáng co ro của cha, nước mắt tôi ứa 
	ra. Con bé 17 tuổi ngày ấy đã thề với lòng mình sẽ học thật giỏi, sẽ đậu đại 
	học, sẽ kiếm được nhiều tiền để nuôi dưỡng cha mẹ lúc tuổi già sức yếu. Gánh 
	mắm trên vai cha đã đưa tôi vào đại học. Số tiền còm cõi hằng tháng cha cho 
	tôi chính là từ những giọt mồ hôi nhọc nhằn và hàng chục kilômet cha lội bộ 
	mỗi ngày tận các sóc Khmer để bán.</font></p>
	<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Mọi nhọc nhằn rồi cũng qua. Tôi đã làm được lời hứa khi 
	xưa là chăm sóc cha mẹ lúc tuổi già sức yếu. Nhưng tình thương của cha thì 
	không dừng lại. Lại có một ngày tôi đã khóc trước tình cha.</font></p>
	<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Đó cũng là một buổi trời mưa về sáng, khi tôi từ Sài Gòn 
	về thăm cha mẹ, bị kẹt phà Cần Thơ, về đến nhà đã 2g sáng. Hai mẹ con vừa lò 
	dò bước xuống xe đã thấy ông ngoại đội nón lá, mang áo mưa, cầm theo cây dù 
	để che cho cháu ngoại và con gái. Là mẹ, tôi cũng yêu con mình nhưng chưa 
	bao giờ thấy thấm thía tình cảm của cha đến như vậy. Ông ngoại đã ngoài 80 
	lội bì bõm trong con hẻm nhỏ ngập nước, vai cõng cháu và bước từng bước chậm 
	rãi để con gái bước theo bước chân mình, sợ con không rõ đường bước lọt 
	xuống cống.</font></p>
	<p class="pbody" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="pintertitle" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
	<font face="Arial"><a name="Chồng_tôi_nuôi_con">Chồng tôi nuôi con</a></font></b></p>
	<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Hằng đêm cậu nhóc 3 tuổi của tôi đi vào giấc ngủ êm đềm 
	trong tiếng hát dịu dàng của chồng tôi. Ba năm tôi có con, không biết bao 
	nhiêu câu ca dao với bao nhiêu cánh cò trắng muốt đã đi vào những giấc mơ 
	của con tôi từ lời ru của ông bố khó tính này.</font></p>
	<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">“Em đừng tắm con, để anh tắm”. Sợ tay tôi yếu đuối làm 
	rớt con, anh đã giành tắm con. Để đến giờ này, khi cháu đã 3 tuổi, anh vẫn 
	là người tắm con. Có người giúp việc anh cũng tự mình làm công việc đó: tắm 
	và hát ru con ngủ.</font></p>
	<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Anh thương nhưng không chiều con. Anh dạy bé biết khoanh 
	tay khi gặp người lớn, lên bàn ăn biết tự ăn khi cháu mới một tuổi rưỡi, 
	biết mời mọi người trước khi ăn và khi ăn xong thì tự dẹp dọn chén muỗng của 
	mình...</font></p>
	<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tôi không biết mai này lớn lên con trai tôi có nhớ được 
	ngày hôm qua không. Nhưng mỗi lúc nhìn con ngoan ngoãn, biết kính trên 
	nhường dưới, biết tự lập ngay từ tuổi bé xíu, tôi luôn trào dâng niềm biết 
	ơn ông bố của con và cảm ơn cuộc đời đã cho con tôi một ông bố tốt như vậy.</font></p>
	<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Mỗi ông bố có một cách riêng để yêu thương con mình. 
	Không cần phải là những anh hùng mới có thể là một ông bố tốt. Như trong mắt 
	tôi, cha tôi đã là một người hùng...</font></p>
	<p class="pauthor" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">LAM LINH</font></i></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager