File "GiaoDuc_23.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_23.htm
File size: 42.42 KiB (43437 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
span.apple-style-span
	{}
span.vietadtextlink
	{}
span.ilad
	{}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr>
	<tr>
		<td>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Chỉ_có_kẻ_nào_Biết,_là_sống_">Chỉ có kẻ 
	nào &quot;Biết&quot;, là sống</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Trang tử cùng đệ tử đi chơi núi.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Thấy một cây to, cành lá rườm rà. Một thợ rừng đứng 
	bên nó mà không đốn. Hỏi tại sao, nó nói: Không dùng đặng nó chút nào hết. 
	Trang Tử nói: “Cây này vì bất tài mà đặng sống lâu.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Ra khỏi núi, Trang tử ghé nhà người quen. Chú nhà mừng 
	rỡ hối trẻ làm thịt chim mồng để nấu ăn. Thằng nhỏ thưa: “Có một con biết 
	gáy, một&nbsp; con không biết gáy, giết con nào? Chủ nhà nói: “Giết con không 
	biết gáy.”</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Hôm sau đệ tử hỏi Trang Tử: “hôm qua cái cây trong núi 
	vì bất tài mà sống, còn chim mòng vì bất tài mà chết. Giá như thầy, thầy sẽ 
	xử trí như thế nào?</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Trang LTử cười nói: Tài và bất tài cũng như nhau, đều 
	là quấy cả, nên không thể tránh khỏi luỵ thân ... Chỉ có kẻ nào biết.. Là 
	sống mà thôi. &quot;</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">(Trang Tử)</font></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Chán_đời_">Chán đời</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Chuyện khó tin nhưng có thật đã xảy ra tại Cuba được tuần 
	báo NewStreet ghi lại trong số cuối tháng 5/1994 như sau:</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Louis Enrike Dengado là một thanh niên hai mươi tuổi. Có 
	lẽ anh là đại biểu của vô số những thanh niên bất hạnh trên thế giới ngày 
	nay. Nói chung, anh là một thanh niên chán đời.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Từ năm năm trước đó, chính quyền không ngừng hạch sách 
	anh vì để tóc dài, vì đeo hình thập giá nơi tai và nhất là vì thái độ bất 
	cần của anh đối với đủ mọi thứ luật lệ của xã hội. Còn anh thì chỉ muốn được 
	sống yên thân, được nghe nhạc và sống gần bên cô bạn gái của anh mà thôi. Và 
	cuối cùng chỉ còn có một nơi duy nhất mà Dengado nghĩ rằng anh có thể đạt 
	được điều mình mong ước, đó là trung tâm dành cho những người mắc bệnh Sida.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Năm 1990, Dengado rời thành phố của anh và tìm đến một 
	trung tâm. Tại một người bạn mắc bệnh Sida đã lấy máu của mình bằng ống 
	chích rồi chích vào mạch máu của anh. Dengado giải thích như sau: “Chúng tôi 
	coi Sida như là một nguồn mạch giải thoát chúng tôi khỏi xã hội và bao nhiêu 
	luật lệ cưỡng Xếp để được sống trong một thế giới riêng tư của chúng tôi.”</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Dengado là một trong hàng tá những thanh niên thiếu nữ 
	Cuba đã tự nguyện cho nhiễm bệnh Sida để được giải thoát khỏi những ràng 
	buộc của xã hội và của chính cuộc sống. Ít ra tại trung tâm dành cho những 
	người mắc bệnh, họ được ăn uống đầy đủ mỗi ngày ba bữa và không còn bị chính 
	quyền hạch sách nữa.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Câu chuyện của Dengado trên đây là hội chứng của một xã 
	hội đang lâm nguy. Kể từ khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, xã hội Cuba cũng bắt 
	đầu lâm vào cảnh suy sụp. Ly dị và tự tử&nbsp; là hai hiện tượng ngày càng gia 
	tăng tại đây. Giữa lúc ấy thì Lãnh đạo nhà nước lại đưa ra một khẩu hiệu 
	mới: “Hoặc là Xã Hội Chủ Nghĩa, hoặc là chết”. Còn người dân Cuba thì lại 
	mỉa mai: “Chết rồi mới được đi vào Thiên đàng Xã Hội Chủ Nghĩa”.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Truyện xảy ra tại Cuba trên đây có lẽ không làm cho nhiều 
	người trong chúng ta ngỡ ngàng có biết bao nhiêu thanh niên thiếu nữ trong&nbsp; 
	xã hội chúng ta đã và đang tìm đến với sự tự huỷ và cái chết như một chủ 
	thuyết giữa một xã hội trống rỗng, trống rỗng nhất là vì không có một niềm 
	tin và lý tưởng trong cuộc sống.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Trong một xã hội như thế, người Ki tô hữu chúng ta đang 
	đóng một vai trò quan trọng. Niềm tin và sự hiện diện của người Ki tô hữu là 
	một đóng góp lớn lao vào những nỗ lực nhằm lấp đầy lỗ trống ấy của xã hội.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Trong một xã hội chỉ có lừa đảo, dối trá thì người Ki tô 
	hữu cố gắng minh chứng rằng chỉ có sự thật mới là sức mạnh giải phóng con 
	người. Trong một xã hội đầy dẫy những đố kỵ, hận thù, người Ki tô hữu cố 
	gắng minh chứng rằng tình thương là sức mạnh cải tạo và xây dựng xã hội.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Trong một xã hội đang bị tục hoá, họ cố gắng minh chứng 
	rằng niềm tin tô giáo là yếu tố tối cần để canh tân thế giới. Trong một xã 
	hội đang dẫn con người đến chỗ bế tắc, tuyệt vọng, họ cố gắng minh chứng 
	rằng thất bại khổ đau và ngay cả cái chết cũng có thể là khởi nguồn của một 
	tương lai tốt đẹp hơn.&quot; </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Múc_nước_vào_rổ_">Múc nước vào rổ</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một người Ả RẬP đưa cho con một cái rổ và bảo con: </font>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Con ra giếng múc nước đày rổ này cho ta!</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Đứa con vâng theo; nhưng khi trở về nó nói rằng:</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thưa cha, con làm theo lời cha, nhưng nước chẳng ở riêng 
	trong rổ.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thật thế, nhưng rổ đã sạch hơn biết mấy, cha đáp.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Chúng ta không thể nhớ hết những điều hay, ý tốt đã đọc 
	qua, nhưng chúng vẫn để dấu tích trong lòng ta và lọc sạch tư tưởng ta.&quot;</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Cướp_đất_">Cướp đất</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Một vị thần kia có rất nhiều phép mầu.&nbsp; Một người nọ 
	gặp được, yêu cầu cho được giàu có hơn thiên hạ.&nbsp; Vị thần bằng lòng, bèn 
	phán rằng:</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; - Ta cho ngươi được quyền làm chủ tất cả những khoảnh 
	đất nào mà nhà ngươi bước qua, kể từ giờ phút này cho tới lúc... sập mặt 
	trời.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Người nọ được vị thần hứa ban, anh ta liền phóng mình 
	chạy như tên bắn.&nbsp; Anh chạy rút một hơi, không dám ngoảnh mặt lại, chạy, 
	chạy mãi, bất kể chông gai.&nbsp; Mồ hôi đầm mình cũng không kịp lau, sợ mất ngày 
	giờ.&nbsp; Thời giờ không còn phải là bạc, mà còn hơn cả vàng nữa! Khát cũng 
	không chịu dừng để uống, đói cũng chẳng chịu nghỉ để ăn.&nbsp; Thời gian có hạn 
	mà!&nbsp; Sập mặt trời là hết rồi!</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Ôi, quả đất thì mênh mông, mà lòng tham lại không 
	đáy!&nbsp; Anh ta cứ chạy, chạy mãi không kịp thở, vì anh muốn tranh thủ với thời 
	gian và không gian.&nbsp; Mặt trời gần lặn rồi... Anh ta lại phóng mình chạy 
	nhanh hơn nữa.&nbsp; Hơi thở cạn dần, nhưng anh ta vẫn cắm đầu chạy miết.&nbsp; Mặt 
	trời đã vàng rực ở chân trời, và anh ta giờ chỉ còn là một bộ máy đau 
	thương, đang ôm ấp một tham vọng tràn trề: trở nên chủ nhân ông của một vùng 
	đất vô cùng rộng lớn.&nbsp; Dưới chân anh, máu chảy dầm dề.&nbsp; Hơi thở đã cấp Xếph 
	như muôn vàn mũi nhọn đâm thủng lồng ngực của anh và trong mạch máu như có 
	muôn nghìn cây kim đang châm chích.&nbsp; Quả tim anh cơ hồ như tan vỡ.&nbsp; Không 
	khí cơ hồ không đủ để cho anh hít thở...</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Còn 5 phút nữa... còn một phút nữa... Còn một ly nữa 
	thôi là mặt trời sập dưới chân trời.&nbsp; Gắng gượng thêm lên! Anh chuyển cả 
	thần lực gân tàn để tranh thủ từng tấc đất với bóng quang âm.&nbsp; Mau lên, mau 
	hơn nữa!&nbsp; Anh chỉ còn là một bó xương thịt chao động dưới bóng mặt trời, một 
	bụm mồ hôi, một nhóm hơi thở phì phò... Anh chỉ còn là hiện thân của đau khổ 
	đang vật vời giữa khoảng mênh mông của đất trời... Thôi rồi! Mặt trời vừa 
	khuất dạng, và anh ta cũng vừa ngã lăn ra bất tỉnh, ngay sau đó, trút hơi 
	thở cuối cùng.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Nói đúng ra, anh cũng chỉ tranh thủ được 3 thước đất 
	để chôn táng thi hài của anh mà thôi.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Than ôi! Cái mộng chiếm đoạt vũ trụ của con người 
	chung qui cũng chỉ có bấy nhiêu, không hơn gì người này.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">&nbsp;&nbsp; (Tolstoi)</font></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Có_đáng_chết_không._">Có đáng chết không.</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Đám tang của Hai-tân-sa-na một trong những tay đua xe nổi 
	tiếng thế giới, đã diễn ra tại Braxin như một quốc tang. Sê-na đã được người 
	dân Braxin coi như biểu tượng của niềm tự hào dân tộc. Tại Saint Paulô anh 
	đã được chôn cất với nghi lễ và sự long trọng dành cho các vị nguyên thủ 
	quốc gia. Chính phủ đã tuyên bố để tang anh ba ngày, và các đài truyền hình 
	trong nước đã ngưng mọi chương trình trong ngày để truyền đi cuộc đón rước 
	linh cửu của anh tại phi trường Garôlôt.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một ngày trước đó, trên hai trăm ngàn người đã đứng xếp 
	hàng dài đến hơn năm cây số để chào từ biệt thi hài của anh tại toà nhà quốc 
	hội, một số người đã lấy quốc kỳ phủ lên thân thể và bôi đen mặt của mình để 
	biểu lộ nỗi tiếc thương.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sê-na đã được người dân Braxin coi như một anh hùng dân 
	tộc chỉ vì anh là một trong những tay đua xe nổi tiếng nhất thế giới. Anh đã 
	ba lần đoạt chức vô địch quốc tế, và cứ sau một lần đua anh lại cố gắng phá 
	vỡ kỷ lục cũ cho bằng được. Năm 1991, trong một cuộc phỏng vấn, Se-na đã 
	tuyên bố: “Tôi nghĩ rằng chúng ta phải khai thác cho hết những giới hạn của 
	mình và giới hạn của máy móc”.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Có lẽ vì không muốn chấp nhận giới hạn của con người mà 
	Sêna đã tiến đến cái chết tại cuộc đua có tên là “công thức một” diễn ra tại 
	Italia. Đây là một cuộc đua xe vô cùng nguy hiểm và chỉ qui tụ những tay đua 
	dám vượt qua tốc độ gần bốn trăm cây số một giờ. Một ngày trước đó, cũng tại 
	khúc quanh nguy hiểm mà Sê-na ngộ nạn danh thủ người áo , Rôlăng 
	Giăc-giăng-bơ-gơ đã qua đời.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sê-na biết rõ nguy hiểm đang chờ đợi anh. Nhưng phải 
	chăng vì chính cuộc săn tìm tốc độ và danh vọng đã khiến anh lao mình vào 
	cõi chết như một con thiêu thân. Nhiều người qui cái chết của anh cho những 
	thiếu sót của kỹ thuật. Nhưng có ai tự hỏi một cái chết như vậy có phải là 
	một cái chết đáng để chết không? </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người ta thường nói rằng cơn khủng hoảng trầm trọng nhất 
	đối với giới trẻ&nbsp; nói riêng và đối với con người ngày nay nói chung đó là 
	cơn khủng hoảng về ý nghĩa của cuộc sống.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Khi không còn tìm ra được một ý nghĩa, hay đúng hơn, một 
	lý tưởng cho cuộc sống thì nhiều người hoặc tìm quên lãng trong men rượu, 
	trong ma tuý, trong tốc độ, hoặc trong nhưng cuộc chơi thâu đêm suốt sáng.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Quả thực khi cuộc đời là phi lý, khi con người không còn 
	tìm thấy một ý nghĩa nào nữa cho cuộc sống, thì tìm đến cái chết bằng cách 
	này hay cách khác là chuyện xem ra hợp lý nhất.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Với ánh sáng đức tin Ki tô hữu, chúng ta biết rằng ý 
	nghĩa của cuộc sống chính là tình yêu. Nói như Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II 
	trong Tông Huấn về gia đình thì tình yêu là ơn gọi cơ bản và bẩm sinh của 
	con người. Tình yêu là ơn gọi của con người, bởi vì con người đã được tạo 
	dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa tình yêu. Do đó, tình yêu là lẽ sống, là 
	lý tưởng, là ý nghĩa của đời người.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cũng chính Đức Thánh Cha đã viết trong Thông điệp “Đấng 
	Cứu Chuộc con người” như sau: “Con người không thể sống mà không có tình 
	yêu. Con người sẽ mãi mãi không hiểu được chính mình và cuộc đời sẽ mất ý 
	nghĩa nếu con người không đón nhận được mặc khải về Tình Yêu, nếu con người 
	không gặp được Tình Yêu, nếu con người không biến Tình Yêu thành của mình, 
	nếu con người không dự phần một cách mạnh mẽ vào Tình Yêu.”</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Chữ_nhẫn_">Chữ nhẫn</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Tôi vào thăm gia đình một cựu trung uý Hải quân tại 
	vùng St Louis, Missouri. Anh chị tiếp đón khách rất lịch sự. Trong lúc ngồi 
	nói chuyện, quan sát xung quanh phòng, trên bàn viết...tôi thấy có một dấu 
	khác biệt với các nhà tôi từng đến thăm. Đó là sau cánh cửa ra vào anh chị 
	đã viết một chữ NHẪN to tướng treo ở đó. Trên bàn viết, cũng một chữ NHẪN to 
	không kém. Ngay ở hè, lối vào các phòng bên trong, cũng một chữ NHẪN to cả 
	một gang tay. Tôi đã lựa lời để hỏi anh chị sao lại viết chữ này?</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Anh đã gật gù ra chiều ưng ý lắm, rồi bình tĩnh trả 
	lời, “Thưa cha, từ ngày vợ chồng chúng con tìm được biện pháp nhắc nhở này, 
	gia đình con thấy được nhiều thăng tiến hơn. Chữ nhẫn ở cửa nhắc chúng con 
	ra đường, ở sở làm, phải nhẫn nại với mọi người, mọi xe, mọi chờ đợi hoặc 
	bất trắc xẩy ra. Chữ Nhẫn ở bàn viết, nhắc con phải luôn nhẫn nại với bao 
	vấn đề phải giải quyết hằng ngày. Và mỗi lần ra vào bên trong, chữ Nhẫn kia 
	nhắc nhở chúng con phải nhẫn nại bao nhiêu có thể giữa vợ chồng, và trong 
	vấn đề nuôi dạy con cái. Ngoài ơn Chúa, chính chữ NHẪN đã đem lại hạnh phúc 
	cho vợ chồng chúng con, cho việc rèn luyện các cháu.”&quot;</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Dung_mạo_của_hoàng_đế_">Dung mạo của hoàng đế</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cầu nguyện, sống đạo/&nbsp; Giấc mộng vàng #41. Dung nhan 
	hoàng đế.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ngày kia, vị Hoàng đế nọ tập trung các nghệ nhân trong 
	vương quốc của mình lại và tổ chức một cuộc thi đua. Đề tài của cuộc thi 
	là:&nbsp; Mô tả dung mạo của Hoàng đế.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Khi thời gian ấn định đã đến, hoàng đế ra lệnh cho các 
	nghệ sĩ trưng bầy các tác phẩm của họ. Hoàng đế trầm trồ ca ngợi bức chân 
	dung của mình do các hoạ sĩ Ấn Độ vẽ. Khi đến pho tượng của người Ai Cập và 
	các mô hình của người Arménie, hoàng đế càng tỏ ra thán phục hơn. Sau sùng, 
	khi đến gian phòng trưng bày của người Hy lạp, hoàng đế chỉ thấy vỏn vẹn một 
	bức tường bằng cẩm thạch, nhưng mặt tường được đánh bóng đến độ nhìn vào đó, 
	hoàng đế thấy hiện nguyên hình khuôn mặt của chính mình. Và đoàn đoạt giải 
	chính là người Hy Lạp này, bởi vì đây là quan niệm của họ; Chỉ có hoàng đế 
	mới có thể hoạ được chính khuôn mặt của mình!</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">+++</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Hoạ lại khuôn mặt của Đức Kitô , đó là mục đích của 
	Giáo hội. Và như nhà danh hoạ kiêm điêu khắc Michel Angelo đã nói: “Để tạo 
	một bức tượng, điều quan trọng chính là những gì phải được gọt bỏ! “ </font>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Muốn hoạ lại được khuôn mặt của Đức Kitô, Giáo hội phải 
	đánh bóng bức tường khuôn mặt của mình và loại bỏ đi những gì còn sần sùi, 
	thừa thãi! Và một khi đã trở nên sáng bóng như một tấm gương, tâm hồn ta sẽ 
	tiếp nhận được khuôn mặt rạng ngời của chúa. Từ tấm gương linh hồn, dung 
	nhan Chúa sẽ giãi sáng qua mọi hành vi của đời sống chúng ta.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thật ra, không phải chúng ta hoạ lại khuôn mặt chúa Kitô, 
	mà Ngài hoạ nên khuôn mặt của Ngài nơi chúng ta với những đường nét mà chỉ 
	Ngài mới biết đích thực là của Ngài.&nbsp; Bổn phận của ta là hiến dâng trọn vẹn 
	con người và cuộc sống ta như một phiến đá cẩm thạch trong tay Ngài rồi tận 
	lực cộng tác vào công trình của Ngài. Phiến đá của ta càng được mài bóng, 
	dung nhan của Chúa Kitô càng tỏ hiện sáng ngời.&quot;</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial">
	<a name="Một_câu_chuyện_của_Ấn_Độ_">Một câu chuyện của Ấn Độ</a></span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Ngày xưa, 
	có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác 
	đáng ghi nhớ khiến ai cũng dều khen ngợi.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Ông mở một 
	lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. 
	Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của 
	khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ 
	năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp 
	đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông 
	vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự 
	nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của 
	học trò.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Trong một 
	số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng 
	tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga 
	rất hài lòng về Rajeev.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Một ngày 
	kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">- Ta rất 
	tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài 
	thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta 
	muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Rajeev làm 
	việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức 
	tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">- Con hãy 
	đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể 
	chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất 
	kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào 
	chỗ lỗi đó.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Rajeev làm 
	theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị 
	mọi người chỉ ra những sơ suất.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Sau hai 
	ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức 
	tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng 
	thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga 
	bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ 
	và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ 
	sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Hai ngày 
	sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa 
	gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">- Con đã 
	thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì 
	chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi 
	ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con 
	luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích 
	đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi 
	người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách 
	nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ 
	sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết- những thứ 
	mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ 
	mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá 
	của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đùng bao giờ đánh 
	giá người khác quá dễ dàng.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial">
	<a name="Cà_rốt,_trứng_và_hạt_cà_phê_">Cà rốt, trứng và hạt cà phê</a></span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Cô con gái 
	hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội 
	ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt 
	mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span lang="FR" style="font-family: Arial">
	Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống 
	bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông 
	lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để 
	chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.&nbsp;</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span lang="FR" style="font-family: Arial">
	Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền 
	muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc 
	cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span lang="FR" style="font-family: Arial">
	&nbsp;Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. &quot;Mềm lắm cha ạ&quot;, cô gái đáp. Sau đó, ông 
	lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và 
	đắng.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">-Điều này 
	nghĩa là gì vậy cha - cô gái hỏi.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">- Ba loại 
	thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. 
	Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Cà rốt khi 
	chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở 
	nên rất mềm.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Còn trứng 
	lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng 
	bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc 
	hơn.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Hạt cà phê 
	thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Người cha 
	quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải 
	nghịch cảnh.&nbsp;</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Con sẽ như 
	cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh 
	đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Con sẽ là 
	quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng 
	sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Hay con sẽ 
	giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu 
	không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Cuộc đời 
	này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại 
	giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như 
	thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial">
	<a name="Trưởng_thành_qua_gian_khổ!">Trưởng thành qua gian khổ!</a></span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Có một 
	thanh niên khao khát theo đuổi võ thuật. Anh băng rừng lội suối để tầm sư 
	học đạo. Một ngày nọ, sư phụ nói với anh rằng, ông có một việc cần giao cho 
	anh làm. Nói xong, ông chỉ tay vào một tảng đá lớn và bảo anh hãy dùng sức 
	mình nâng tảng đá đó rồi chuyển sang một chỗ khác.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Chàng 
	thanh niên bắt tay vào thực hiện công việc của sư phụ giao cho. Ngày lại 
	ngày, anh cố gắng dùng hết sức mình để chuyển tảng đá sang chỗ khác. Thậm 
	chí anh còn không đẩy nổi tảng đá ra khỏi vị trí đó nữa, bởi tảng đá quá to 
	và nặng. Ngày nào cũng vậy, anh cố gắng từ sáng sớm đến tối mịt, nhưng tảng 
	đá vẫn cứ đứng trơ trơ. Đôi vai anh theo năm tháng dần chai cứng lại. Chàng 
	thanh niên cảm thấy mệt mỏi, thất vọng, chán nản vô cùng với công việc của 
	mình vì công sức đã bỏ ra rất nhiều mà chẳng làm nên trò trống gì.</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Anh tự 
	nhủ, mình sẽ chẳng làm nổi việc đó đâu. Sao mình lại ngốc nghếch đi nhận lời 
	làm một công việc điên khùng như thế này cơ chứ? Anh quyết định đi tìm sư 
	phụ và từ chối không tiếp tục làm công việc này nữa</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Nhìn thấy 
	dáng vẻ đầy bức xúc của chàng trai, sư phụ ôn tồn vỗ vai anh: &quot;Ồ, con của 
	ta, thời gian vừa qua, ta đã yêu cầu con hãy dùng tất cả khả năng, sức lực 
	của con để làm công việc di chuyển tảng đá ra chỗ khác và con đã nhận lời. 
	Thế nhưng, ta chưa bao giờ hy vọng là con sẽ chuyển được tảng đá ấy ra chỗ 
	khác được cả. Bây giờ, con quay lại gặp ta, con cảm thấy mình đã cố gắng rất 
	nhiều và đã thất bại nên con sẵn sàng từ bỏ công việc đó. Thế nhưng con ơi, 
	con hãy thử nhìn lại xem, mặc dù con không thể di chuyển nổi tảng đá, nhưng 
	kết quả mà con có được là một sức khỏe phi thường, tay chân con bây giờ đã 
	cứng và mạnh hơn trước rất nhiều lần, có thể giúp con đứng vững vàng trong 
	cuộc đời. Đôi vai con bây giờ đã chai lại và con có đủ sức mạnh để gánh vác 
	mọi gánh nặng mà con gặp phải trên đường đời. Bây giờ, con đã hiểu mục đích 
	của ta chưa? Ta chỉ muốn con trở thành một con người mạnh mẽ, phi thường, đủ 
	sức để đương đầu với những trở ngại trên đường đời sắp tới của con mà 
	thôi!.&quot;</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Hỡi các 
	bạn trẻ, đừng bao giờ ngại ngần dấn thân vào gian khổ! Nhờ gian khổ, chúng 
	ta trưởng thành đến mức chính mình cũng không thể ngờ. Nếu cuộc đời chúng ta 
	chỉ toàn những điều dễ dàng và thuận lợi, có lẽ chúng ta khó có thể trưởng 
	thành được, phải không các bạn?</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">nghethuatsong.biz</span></strong></td>
	</tr>
	<tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager