File "GiaoDuc_22.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_22.htm
File size: 38.75 KiB (39680 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.apple-style-span
{}
span.vietadtextlink
{}
span.ilad
{}
table.MsoNormalTable
{mso-style-parent:"";
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr>
<tr>
<td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-weight: 700">
<a name="Cậu_bé_và_tia_sáng_nơi_cửa_sổ_">Cậu bé và tia sáng nơi cửa sổ</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Một cậu bé một hôm
cùng Mẹ đi qua thánh đường. Hôm ấy là một ngày đẹp trời và những tia nắng
dọi vào qua cửa sổ, in thành những đợt ánh sáng sặc sỡ trên nền nhà thờ. Cậu
bé thấy thế chỉ lên cửa sổ, hỏi mẹ: “cái gì kia thế Mẹ?”</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Người mẹ trả lời: “Đó
là một trong những vị thánh.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Mỗi lần hai mẹ con đi
qua một chùm ánh sáng, đứa bé lại hỏi mẹ cũng một câu hỏi như trên. Người mẹ
vẫn trả lời: đó là một trong những vị thánh.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Ít lâu sau, chính cậu
bé ấy đi học giáo lý, và người ta hỏi cậu: “Thế nào la một vị thánh, một vị
thánh là gì?” Cậu trả lời: “thánh là người có ánh sáng chiếu qua”."</span></font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><b>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">
<a name="Các_con_nhái_đòi_một_vị_vua_">Các con nhái đòi một vị vua</a></span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Các con nhái sống rất
tự do và thoải mái trong một cái ao. Chúng nhảy lên nhảy xuống bờ, bơi,
lặn... mà không để ý hay lo sợ ai làm phiền chúng. Nhưng có một số nghĩ rằng
sống như thế không thích thú, cần có một vị vua và một bản hiến chương
riêng. Do đó chúng chạy đến gặp thần Jupiter để xin điều chúng muốn. “Lạy
thần Jupiter vạn năng, chúng nói, hãy gởi đến cho chúng tôi một vị vua cai
trị và giữ chúng tôi trong trật tự”. Jupiter phát cười và ném xuống ao một
khúc gỗ lớn. Làng nhái nhà ta khuấy động vì sự xuất hiện vật lạ ở giữa
chúng. Tất cả đều nhảy lên bờ để nhìn con quái vật khủng khiếp đó. Nhưng sau
một lúc, khi thấy vật lạ không cựa quậy gì, vài con gan dạ nhất trong chúng
tiến lại gần và dám sờ vào đó. Vẫn không động đậy. Tức thì kẻ đầu sỏ nhất
trong bọn chúng nhảy len trên khúc gỗ và bắt đầu nhảy múa trên đó. Thấy vậy
các con khác cũng ào ào nhảy lên và làm như thế... Rồi chúng lại trở về với
công việc thường ngày của chúng mà không hề để ý gì đến nữa vị vua gỗ của
chúng nằm chình ình ở giữa chúng. Nhưng, điều này không làm chúng thoả lòng.
Chúng lại gởi sứ giả đến xin thần Jupiter một lần nữa: “Chúng tôi muốn một
vị vua thực sự, một vị vua cai trị trên chúng tôi”. Lần này thì thần Jupiter
tức giận và ông lập tức gởi đến giữa chúng một con Cò lớn. Trong chốc lát,
Cò ta lần lượt “đớp” con này đến con khác. Họ hàng Nhái phải hối hận thì đã
quá muộn!</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Không có Luật thì tốt
hơn là Luật hung ác."</span></font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-weight: 700">
<a name="Cách_chữa_cháy_diệu_kỳ_"> Cách chữa cháy diệu kỳ</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Một người dân thuộc một
bộ lạc miền núi, cả đời chưa hề thấy ánh sáng văn minh. Ngày kia, ông ta
được đưa xuống thăm một đô thị.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Ngay đêm đầu tiên ông đã
phải giật mình thức giấc vì tiếng trống vang cùng khắp đô thị. Sau khi được
những người chung quanh cho biết đó là tiếng trống báo động thị dân về một
cuộc hoả hoạn vừa xảy ra tại một khu phố nào đó, người dân miền núi nhìn về
ngọn lửa đang bốc cao ở một góc trời rồi trở lại giường ngủ tiếp.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Khi trở về làng, ông ta
báo cáo với các vị chức sắc trong bộ lạc.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">- Người dân thành thị có
một hệ thống chữa cháy rất kỳ diệu. Khi có hoả hoạn, người ta chỉ đánh trống
và ngọn lửa được dập tắt ngay tức khắc.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Nghe thế, các chức sắc
liền hồ hởi sai người đi mua đủ loại trống về phát cho dân chúng trong bộ
lạc.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Chẳng bao lâu sau đó, hoả
hoạn xảy đến trong làng. Tin chắc sự hiệu nghiệm ở những cái trống, tất cả
mọi người trong làng đều đem trống ra khua inh ỏi. Họ tin chắc rằng tiếng
trống sẽ xua được thần lửa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Thế nhưng, ngọn lửa cớ vô
tình thiêu rụi từ căn nhà này đến căn nhà khác, trước cái nhìn và bất lực
của mọi người.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Tình cờ ghé thăm bộ lạc,
nghe diễn tiến của cơn hoả hoạn, một người dân thành thị mới giải thích cho
dân làng:</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">- Các ngươi thật là ngây
ngô. Các ngươi tưởng tiếng trống có thể đập tan được ngọn lửa ư? Không phải
thế đâu. Tại thành phố người ta đánh trống để đánh thức dân chúng và kêu gọi
họ tích cực tham gia vào cuộc chữa cháy, chứ không phải ngồi đó mà chờ ngọn
lửa tự tắt đi đâu. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu
không ngừng gọi con người tỉnh thức. Nhưng tỉnh thức không có nghĩa là ngồi
đó, khoanh tay mà chờ đợi. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Sự tỉnh thức mà Chúa
Giêsu kêu mời là một sự tỉnh thức tích cực, đòi hỏi lao tác và đấu tranh.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Tỉnh thức là thái độ cơ
bản của người Kitô hữu. Toàn bộ Thánh Kinh là một lời mời gọi tỉnh thức.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Tỉnh thức, vì Thiên Chúa
của chúng ta là một Thiên Chúa đang đến. Ngài đến trong từng phút giây của
cuộc sống. Ngài đến qua từng sự kiện, từng biến cố. Ngài đến nơi mỗi con
người.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Tỉnh thức để nhận ra
Ngài, và nhất là để đáp trả cách tích cực tiếng gọi của Ngài. Tiếng gọi ấy
không chỉ vang lên trong những lúc cầu kinh ở nhà thờ, mà còn vọng lên giữa
chợ đời, giữa những tiếng ồn ào của cuộc sống, trong tiếng khóc than của
không biết bao nhiêu người bất hạnh.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Mong sao cuộc sống đức
tin của chúng ta không chỉ là những tiếng trống khua inh ỏi trong bốn bức
tường của nhà thờ, mà phải được thể hiện bằng những gặp gỡ Thiên Chúa qua
lòng tín thác vào tình yêu quan phòng của Ngài, và qua những hành động cụ
thể của yêu thương đối với mọi người anh em."</span></font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-weight: 700">
<a name="Cách_dạy_thánh_kinh_">Cách dạy thánh kinh</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Lớp thánh kinh đang
thảo luận về những bản dịch thánh kinh với những ưu và khuyết điểm ... người
ưa bản dịch này, kẻ thích bản dịch kia ... Mỗi người đều trình bày ý thích
riêng của mình và nói lý do. Lúc ấy một chàng sinh viên đứng lên: “Tôi thích
bản dịch của mẹ tôi nhất!”</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Mỗi người ngạc nhiên:
“Mẹ anh có dịch Thánh kinh bao giờ đâu?</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> - Mẹ tôi vẫn dịch
Thánh kinh qua lời nói hằng ngày với tôi. Trước khi tôi biết đọc biết viết,
mẹ tôi đã dịch Thánh kinh cho tôi nghe rồi; mẹ tôi đã sống những gì mẹ tôi
nói và dạy tôi làm như vậy. Đó là bản dịch hay nhất mà tôi biết."</span></font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-weight: 700">
<a name="Cách_giáo_dục_của_người_mẹ_">Cách giáo dục của người mẹ</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Hồi đó tôi học lớp ba.
Tôi được chọn đóng vai công chúa trong một vở kịch ở trường, và mẹ tôi,
trong nhiều tuần liền không nề hà công lao, đã cùng tôi tập những câu đối
thoại. Nhưng bất kể việc tôi có thể đọc vanh vách những câu đối thoại ở nhà
như thế nào, ngay khi bước lên sân khấu tôi không còn nhớ một chữ nào. Cuối
cùng, cô giáo gọi riêng tôi ra, cô giải thích là đã viết một vai thuyết minh
cho vở kịch và bảo tôi đổi vai diễn. Những lời của cô, dù dịu dàng đã làm
tôi nhức buốt, nhất là tôi thấy vai mình được giao cho đứa khác. Bữa ăn trưa
hôm ấy tôi không kể cho mẹ nghe việc gì đã xẩy ra, nhưng mẹ đã cảm nhận được
nỗi khổ tâm của tôi, và thay vì kêu tôi tập lại, mẹ hỏi có thích đi dạo
trong vườn không. Hôm đó là một ngày xuân đáng yêu và dây hồng xanh mơn-mởn
leo đầy trên giàn. Dưới tàn lá của những cây du khổng lồ, những chùm bồ
Interpolh vàng trồi lên cỏ xanh làm cho cảnh vật trong vườn tựa hồ được một
tay họa sĩ chấm phá bằng những nét cọ dát vàng. Tôi ngắm nhìn mẹ bất chợt
cúi xuống một chùm hoa. Mẹ nói: “Mẹ nhổ những cây bông dại này”, và đưa tay
nhổ một cây cả hoa lẫn rễ, “từ nay trở đi trong vườn ta chỉ có hoa hồng mà
thôi”. Tôi phản đối: “Nhưng con cũng thích hoa bồ Interpolh nữa. Mỗi loài
hoa đều đẹp kể cả bồ Interpolh”. Mẹ nhìn tôi một cách nghiêm nghị: “Phải
rồi, mỗi loài hoa đều mang lại sự thích thú cho ta, theo kiểu của chúng phải
không?” Tôi gật đầu lấy làm sung sướng vì được lòng mẹ, “vậy đối với người
cũng thế”, mẹ tiếp, “không phải ai cũng là công chúa, và việc đó không có gì
phải xấu hổ”. Nhẹ nhõm vì mẹ đoán được nỗi khổ tâm của mình, tôi vừa khóc
vừa kể có mẹ nghe sự việc xẩy ra. Mẹ lắng nghe và mỉm cười trấn an tôi: “Vậy
thì con sẽ là người thuyết minh xinh đẹp”. Mẹ nói và nhắc đi nhắc lại việc
tự tôi thích đọc to những truyện ngắn cho mẹ nghe như thế nào. Vai người
thuyết minh cũng quan trọng như vai công chúa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Trong những tuần lễ kế
tiếp, với sự khích lệ thường xuyên của mẹ tôi cảm thấy tự hào trong vai
thuyết minh của mình. Giờ ăn trưa, tôi sẽ trang phục ra sao. Đêm diễn, đứng
ở cánh gà sân khấu, tôi bỗng thấy bồn chồn. Ít phút trước khi vở kịch bắt
đầu, cô giáo đến gần tôi. Cô nói: “Mẹ em nhờ cô trao cho em vật này” và đưa
cho tôi một đoá bồ Interpolh. Mép cánh hoa bắt đầu cong và đoá hoa đã rũ
xuống. Nhìn hoa và nhớ lại câu chuyện với mẹ ở bữa cơm trưa, biết rằng mẹ
đang ở ngoài kia khiến tôi rất tự tin. Diễn kịch xong, tôi nhét cánh hoa vào
ngực áo và mang về nhà. Mẹ đem ép nó vào giữa hai mảnh giấy lụa để trong
quyển tự điển. Vừa làm, mẹ vừa cười vì có lẽ chỉ có hai mẹ con tôi mới đem
ép một cánh hoa dại héo úa như thế."</span></font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-weight: 700">
<a name="Cắt_thịt_tặng_vợ_">Cắt thịt tặng vợ</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Hoàng đế hạ lệnh đem
thịt tặng thưởng cho các đại thần, đã muộn rồi mà viên quan quản lí không
đến phân chia, Đông Phương Sóc bèn lấy kiếm cắt thịt, nói với các đồng liêu
: “Mùa oi bức nên về sớm một chút”. Bèn đem thịt trở về nhà.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Ngày hôm sau, có
người nói ra chuyện này, hoàng đế liền triệu Đông Phương Sóc lại tra hỏi,
Đông Phương Sóc lột mũ quỳ xuống tạ tội, hoàng đế nói :</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> - “Ông đứng dậy và nên
tự trách mình”.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Đông Phương Sóc lại
quỳ xuống lạy, nói :</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> - “Đông Phương Sóc hỡi
là Đông Phương Sóc hỡi,</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> đón nhận phần
thưởng gấp gáp không thể chờ được, vô lễ biết bao à ! </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Lấy kiếm cắt thịt,
anh dũng biết bao à ! </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Cắt thịt không
nhiều, liêm khiết biết bao à ! </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Về nhà tặng vợ, yêu
thương biết bao à !”</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Hoàng đế cười lớn :</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> - “Ta kêu ông tự mình
trách mình, nhưng ông lại nói để khen ngợi mình !”</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Rồi lại tặng thưởng
cho Đông Phương Sóc 100 vò rượu, 100 cân thịt, để ông ta đem về tặng vợ.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">
<i>Hán thư </i></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> <i> Suy tư :</i></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Đông Phương Sóc
không biện tội cho mình, cũng không xin tha tội. Ông chỉ thành thật nói lên
tâm trạng của mình mà thôi, thế là ông ta không bị phạt, không bị cách chức,
trái lại còn được vua thưởng rượu và thịt đem về.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Thành thật là một
đức tính tốt, không những trong cuộc sống thường ngày, mà ngay cả trong đời
sống linh đạo tu đức. Thành thật làm cho tâm hồn chúng ta được thoải mái,
bình an và vui sướng.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Người đời cần
sống thành thật với nhau, các tu sĩ nam nữ cần sống thành thật hơn người đời
gấp bội, vì bản chất của các tu sĩ là thành thật, không những thành thật với
mọi người, mà cần phải thành thật ngay cả với chính bản thân của mình nữa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> Người thành thật
với chính mình là người luôn làm theo sự chỉ dẫn của lương tâm, là người
không hay tìm lí lẽ để biện minh cho việc làm sai trái của mình, nhưng là
người biết nói có khi đối diện với sự thật, và biết nói không khi áp lực của
tên cám dỗ rình mò vây quanh...</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%"> “Lạy Chúa, xin
cho chúng con là những môn đệ của Chúa biết luôn sống thành thật, không
những thành thật với hết mọi người, mà thành thật ngay chính với bản thân
của mình, bởi vì thành thật với chính mình là một đức tính can đảm để chúng
con dành được Nước Trời...”</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">
<span style="line-height: 115%; font-style: italic"> Lm.Giuse Maria Nhân
Tài,csjb.</span></font></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><b><a name="Can_đảm_đổi_đời_">Can đảm đổi đời</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">Mahatma Gandhi kể lại mẩu chuyện đời ông: “Tôi
phạm một tội ăn cắp khi lên 15 tuổi, vì mắc nợ, tôi đã lấy trộm chiếc nhẫn
vàng của ba tôi để trả nợ. Nhưng tôi không thể nào chịu được sự ray rứt
trong tâm hồn. Dù thế, vì quá mắc cỡ tôi không thể nào mở miệng nói sự thật
với ba tôi. Tôi đã viết lời thú tội vào một tơ giấy. toàn thân tôi run rẩy
khi tôi trao miếng giấy này cho ba tôi, ông đọc, ông nhắm mắt lại một lúc và
sau đó xé miếng giấy đi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">Tôi mừng lắm. Ông khẽ nói và rồi choàng tay ôm
tôi. Từ ngày đó tôi lại càng yêu ba tôi hơn nữa."</font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial,sans-serif"><a name="Cái_hộp_thân_yêu_">Cái hộp thân
yêu</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"> <span lang="FR">Trong bếp có 1 que diêm bé
nhỏ. Cũng như những cây diêm khác, nó sống trong hộp diêm, nhưng nó lại
không nhìn đời như những cây diêm khác. Nó nghĩ: “Ta sinh ra là để mang ánh
sáng cho đời. Chả lẽ ta mà lại phải nằm trong cái hộp chật chội này ư? Ở
đây nhiều diêm quá, ta dễ dàng bị lẫn lộn trong bọn họ. Không, ta sẽ đi
khỏi nơi đây. Ta sẽ tìm cho mình một chỗ tốt hơn.”</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> Khi người ta mở hộp diêm,
nó lặng lẽ rời khỏi hộp và khi trời tối, nó bắt đầu lên đường. Nó đi một hồi
lâu. Bếp đối với nó là cả 1 giang sơn rộng lớn. Que diêm bước đi đến mệt lả.
Cuối cùng, nó bước tới chỗ kê cái tủ bếp.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Xin chào, Xếp đi đâu mà
khuya khoắt thế này?</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> Bỗng Diêm nghe thấy giọng
ai đó hỏi.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Đây là đâu thế này? Nó
hỏi lại.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Vùng tủ bếp, địa phận
ngăn thứ hai. Thìa, cà-phê giải thích. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Thế Xếp mới đến vùng này
lần đầu à?</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Vâng, lần đầu. Diêm nhấn
mạnh. Thậm chí chưa có khi nào tôi được nghe nói về vùng này. Thế có những
ai đang sống ở đây?</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Cốc, Chén, Dao, Nĩa,
Thìa...</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Có vẻ hợp với tôi đấy,
tôi sẽ ở lại đây.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> Và ngay lập tức, nó tự giới
thiệu:</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Que Diêm! Có lẽ các vị
chưa được biết danh?</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Không, chúng tôi không
biết! Thìa ta thật thà thừa nhận.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> -Ôi, sao lại lạc hậu thế!
Diêm bối rối. Chẳng lẽ các vị sống không cần có lửa ư?</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Chúng tôi không cần lửa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Vậy thì tôi sẽ sống với
các vị và sẽ cho các vị biết thế nào là lửa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> Và cây Diêm đăng ký hộ khẩu
tại vùng này. Lúc đầu, dân cư ở đây rất ngạc nhiên trước sự có mặt của nó.
Sau đó, người ta quen dần. Thậm chí có một số người còn tỏ ra rất kính nể
nó.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> - Cây Diêm không phải loại
tầm thường như tất cả chúng ta. Mấy cái cốc xì xèo. Que Diêm sẽ cho chúng ta
lửa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> Thời gian trôi qua, nhưng
Diêm vẫn chưa làm được cái việc mà người ta trông chờ ở nó.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="FR"> “Tôi sẽ mang lửa tới, tôi
sẽ mang lửa tới”. Nó nói vậy nhưng rồi chả mang tới cái gì hết. Mà làm sao
nó mang lửa tới được khi nó đã đi quá xa khỏi cái hộp diêm. Không có vỏ hộp
thì làm sao mà nó cháy được nữa?"</span></font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"><b><a name="Cái_rốn_của_Tôma_Edison __">
Cái rốn của Tôma Edison </a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif"> Nhà Xếp học Tôma khi còn nhỏ bị thất học, năm
12 tuổi đã phải đi làm đường rầy xe lửa. trong thời gian đi học, khi làm bài
nhiều lần Edison đã bị ăn zero và được thầy phê cho hai chữ ĐẠI NGU, very
stupid. Edison có tính hay tò mò thắc mắc. Một lần thầy giáo giảng bài về sự
xử đụng của các cơ thể con người, mắt dùng để xem, tai để nghe, mũi để ngửi,
miệng để nói tay để làm việc, chân để đi... bỗng Edison giơ tay xin hỏi:
thưa thầy, còn cái rốn dùng để làm gì? cả lớp cười rộ vì một câu hỏi ngớ
ngẩn. Nhưng chính nhờ sự thắc mắc tò mò có vẻ vớ vẩn như vậy mà Edison đã
trở thành một nhà Xếp học đại tài. Ông đã có tới 1,200 bằng sáng chế tìm ra
ít nhất 1,200 phát minh khác nhau, ông đã phát minh ra bóng đèn điện, máy
hát micro, nguyên tắc của radio, của máy chiếu phim, của ti vi... Như vậy
thì các ông chủ tiệm sửa ti ví chắc phải biết ơn ông nhiều lắm!Giả sử như
cha mẹ hay thầy giáo, cô giáo của ông lại tự ti mặc cảm và có thành kiến,
thấy ông ấy ngớ ngẩn rồi cấm đoán khinh khi, chắc chúng ta không được hưởng
dùng những tiện nghi như ngày nay."</font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial,sans-serif"><a name="Bốn_cây_">Bốn cây</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">Ngày kia một giáo sư già đi chơi qua khu rừng,
bên cạnh có cậu học trò cùng đi. Thình lình ông dừng chân chỉ vào bốn cây
gần đó; cây thứ nhất mới ló lên khỏi mặt đất, cây thứ hai khá hơn cây thứ ba
lớn hơn, cây thứ bốn đã khá to rồi.Trò hãy nhổ cây thứ nhất.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">chỉ với hai ngón tay, cậu đã nhổ dễ dàng</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">bây giờ hãy nhổ cây thứ hai.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">cậu phải dùng cả cánh tay</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">nhổ cây thứ ba</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">cậu phải dùng hết sức lực hai cánh tay lay mãi
mới nhổ được.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">bây giờ hãy nhổ cây thứ tư</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">hai cánh tay ôm ghì lấy thân cây, cậu cố sức
lay nhưng lá nó cũng chẳng rung rinh</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial,sans-serif">đó con thấy không? về các tính hư, tật xấu của
ta cũng vậy, khi mới nhiễm thì dễ khử trừ nhưng nếu để chúng đâm rễ sâu
trong tâm khảm, trong thân xác các con sẽ khó mà khử trừ."</font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
</td>
</tr>
<tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>