File "GiaoDuc_20.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_20.htm
File size: 41.47 KiB (42461 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.apple-style-span
{}
span.vietadtextlink
{}
span.ilad
{}
table.MsoNormalTable
{mso-style-parent:"";
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Bài_học_khiêm_tốn_">Bài học khiêm tốn</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Trần Ngiêu Tử làm quan Tiết độ
sứ đời Tống là người tài bắn, thiên hạ khen phục, Nghiêu Tử cũng lấy làm
kiêu căng tự đắc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Nghiêu Tử thường bắn ở trong
vườn nhà mình. Một hôm có ông lão bán dầu đi qua, thấy Nghiêu Tử bắn, đặt
gánh xuống, ngấp nghé đứng xem. Ông lão thấy Nghiêu Tử bắn mười phát trúng
bảy, tám, thì hơi gật gù và mỉm miệng cười.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Nghiêu Tử thấy thế, gọi vào bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">- Nhà ngươi cũng biết bắn chứ,
ngươi cười ta bắn không được có phải không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Ông lão đáp:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">- Giỏi gì đâu, chẳng là quen tay
đấy thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Nghiêu Tử giận quá, nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">- A, nhà ngươi khinh ta bắn
không giỏi phải không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Ông lão bán dầu đáp:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">- Khinh hay không ngài cứ xem
tôi rót đầu dây thì biết!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Nói xong, ông lão lấy một cái
bầu đặt xuống đất, trên miệng bầu để một đồng tiền rồi từ từ rót dầu qua lỗ
mà không nhiễu một tí dầu nào ra lỗ đồng tiền cả. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Rót đoạn, ông lão ngẩng lên nhìn
Nghiêu Tử:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">- Như tôi đây cũng chẳng giỏi gì
đâu chẳng là quen tay đấy! Nghiêu Tử cười, khen phải và từ đó không lên mặt
là tay bắn giỏi nữa."</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Ba_cái_tai_của_con_thỏ_">Ba cái tai của con thỏ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Có một con thỏ có ba cái
tai.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Những con thỏ khác nhìn nó
không thuận mắt, nên nhao nhao phê bình, nói :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - “Thật kì quái, chúng ta đều
có hai cái tai, tại sao một mình anh lại có ba cái ?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - “Chắc chắn nó là quái vật
không bình thường”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - “Đúng, chúng ta không cần
quái vật, đuổi nó đi, đuổi nó đi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Để được sự đồng ý tiếp nhận
của chúng nhân, nó nhịn đau cắt đi một cái tai. Mấy năm sau, nó đi đến một
khu rừng rậm khác, bổng phát hiện những con thỏ ở đây đều có ba cái tai.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Chúng nó hình như phát hiện
ra người...ngoài hành tinh, vây lại bình phẩm đủ điều :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - “Trời ạ , con thỏ xấu xí
này ở đâu mà đến đây vậy ?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - “Anh coi, nó thiếu một cái
tai, chúng ta có bị truyền nhiễm không ?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - “Thật tôi không thể chịu
đựng khi ở chung cùng với loại thỏ như thế...”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Con thỏ nghi hoặc không
hiểu, rốt cuộc ba cái tai là bình thường hay là hai cái tai mới đúng. Nó chỉ
có một khẳng định duy nhất là : “Chỉ cần nó không giống với người khác, thì
nhất định bị coi là khác loài, không được đón tiếp”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">
(HạnhLâm Tử)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> <i>Suy tư :</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Muốn vừa lòng ông chủ,
những người làm công nịnh hót luôn đánh mất nhân cách của mình ; để cấp trên
khen thưởng và để lấy lòng họ, các nhân viên thường che giấu cái tôi của
mình, chịu lòn cúi, nịnh hót...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Con người ta khi đã đánh
mất mình đi thì không còn là mình nữa, chỉ là những con người máy làm theo
lệnh của cấp trên ; vì quyền lợi cá nhân, vì địa vị, vì danh vọng, mà có rất
nhiều người tự chặt bỏ đi sự can đảm, cương trực, ngay thẳng của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Thánh Gioan Tiền Hô đã
bị chặt đầu vì đã can ngăn những loạn luân lăng loàn của vua Hêrôđê. Ngài đã
không đánh mất sự cương trực của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Thánh nữ Maria Gôrétti
đã bị đâm hàng chục nhát đao để bảo vệ sự trong trắng của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Thánh Tôma Thiện thà
chịu chết vì đạo Chúa hơn là được quan gả con gái cho và được ra làm quan...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Bản chất của người Kitô
hữu là : có thì nói có, không thì nói không (Mt 5, 37).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Bản chất người tu sĩ khi
hoạt động tông đồ, khi học hành nghiên cứu, khi tiếp xúc... ...đừng nên để
bị đánh mất, vì những ham muốn không chính đáng với lời khấn của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">
Lm.NhânTài,csjb</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Ba_cái_nhìn_">Ba cái nhìn</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Một người bao nhiêu năm đã
vui vẻ chấp nhận cuộc sống với những thiếu thốn tiền bạc và rắc rối trong
gia đình. Người ta hỏi ông:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Làm sao mà có thể an vui
như thế?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Tôi biết sử dụng, ông trả
lời, với đôi mắt sáng suốt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Như thế có nghĩa là gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Trước hết, tôi nhìn lên
trời và nhớ rằng công việc chính yếu của tôi là đạt tới trời. Rồi tôi nhìn
xuống đất và cố hình dung một nắm đất tôi sẽ nằm xuống sau khi chết, nó thật
bé nhỏ. Và sau cùng tôi nhìn đến biết bao nhiêu người đàn ông, đàn bà, cũng
như trẻ thơ ở bên cạnh tôi trên khắp trái đất này có khi còn cực khổ hơn tôi
nhiều... Ba cái nhìn đó làm tôi sung sướng và bằng lòng, nó khử trừ mọi than
vãn trách móc."</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Báu_vật_trần_gian_">Báu vật trần gian</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Người ta kể rằng một thiên thần
nọ trong một ngày đẹp trời đã trốn khỏi thiên đàng tìm đường xuống thăm trần
thế. Ngài rảo qua khắp cánh đồng, nhà cửa, làng mạc, thôn xóm... để thưởng
ngoạn vẻ đẹp trần thế. Chiều nay, ngài phải về thiên đàng và ngài muốn mang
theo về những báu vật của trần gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Ngài thấy những đoá hồng tươi nở
toả hương thơm diệu vợi dưới ánh nắng mai tươi mát. Ngài tự nhủ: “Hoa hồng
thơm ngát và xinh đẹp biết bao, ta phải lấy một bông mang về trời mới được.”
Ngài ngắt lấy một bông. Khi bay ngang qua một căn nhà quê vách đất, ngài
nhìn qua khe cửa thấy nụ cười thơ ngây của một em bé, ngài khẽ nói: “nụ cười
của em bé xinh đẹp hơn bông hồng, ta cũng phải lấy về trời mới được”. Rồi
nhìn xa hơn, ngài thấy tình yêu bà mẹ đang tràn đổ xuống như thác nguồn ngọt
ngào trinh trong, khi bà hôn con và chúc nó ngủ ngon. Ồ, tình yêu người mẹ
là báu vật đẹp nhất ta tìm thấy trên trần gian, ta phải mang nó về thiên
đàng mới được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Với ba báu vật trong mình, ngài
bay thẳng về thiên đàng. Nhưng trước khi bước vào cổng, ngài quyết định kiểm
lại báu vật. Ngạc nhiên, ngài thấy những đoá hồng đã tàn héo, và nụ cười thơ
ngây của em bé đã đổi sang nhăn nhó, chỉ còn có tình yêu người mẹ vẫn giữ
được vẻ trinh trong xinh đẹp , ngài vất đoá hồng héo và nụ cười hết tươi của
em bé đi, rồi bước vào thiên đàng. Cả triều đình xúm vào chào đón và mong
xem ngài mang về những gì. ngài chỉ cho họ xem và nói: chỉ có mỗi tình yêu
người mẹ tôi nhận thấy còn giữ nguyên được vẻ xinh đẹp của nó từ đất lên đến
trời. Tình yêu người mẹ là điều ngọt ngào nhất trên trần gian."</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Bảy_vị_thuốc_trị_bá_bệnh_">Bảy vị thuốc trị bá bệnh</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Câu chuyện của một thầy thuốc
sống vào những thời đầu của đạo công giáo, bị hoàng đế bỏ tù một cách bất
công. Sau nhiều tuần lễ bị giam, các người thân của ông được phép vào thăm
và tất cả đã phải chảy nước mắt vì áo quần ông rách tả tơi, người gầy ốm vì
mỗi ngày người ta chỉ cho ông một miếng bánh nhỏ và một ly nước lã. Tuy
nhiên vợ ông lại ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt của ông;</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Làm sao mà anh lại có một
nét mặt vui sướng như thế? Người ta có thể nói hình như anh vừa đi ăn tiệc
cưới về.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Vị thầy thuốc cười trả lời
rằng: ông ta đã tìm ra được một vị thuốc hợp cho mọi thứ bệnh. Người nhà ông
hỏi thử thuốc gì thì ông trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Đó là một thứ thuốc tuyệt
hảo trị bá bệnh, thể lý và tâm lý. Nó gồm 7 vị thuốc mà tôi kể ra sau đây:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Vị thứ nhất được gọi là
BẰNG LÒNG VỚI SỐ PHẬN: Hãy bằng lòng với những gì anh có. Có lẽ tôi run rẩy
dưới bộ áo quần rách này, vừa run vừa gậm miếng bánh! Nhưng tôi sẽ khổ hơn
nếu hoàng đế sai ném tôi trần truồng trong một hầm giam không có gì ăn!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> </span>
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">- Vị thứ hai là LƯƠNG
TRI. Dầu tôi hớn hở hoặc dù tôi lo lắng, tôi vẫn luôn ở trong tù, như thế
tại sao tôi lại than vãn?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> - Vị thứ ba là NHỚ
LẠI CÁC TỘI QUÁ KHỨ: hãy đếm chúng và giả thiết rằng mỗi tội đáng một ngày
tù thì hãy tính xem chúng ta phải bỏ bao nhiêu đời để ngồi tù?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> - Vị thứ tư là NGHĨ
ĐẾN NHỮNG ĐAU KHỔ MÀ ĐỨC KI TÔ ĐÃ CHỊU CÁCH VUI VẺ VÌ CHÚNG TA. Nếu con
người duy nhất trên quả đất này có thể chọn định mệnh của mình mà lại chọn
sự đau khổ thì con người đó đã phải nhìn nhận giá trị của điều này to lớn là
ngần nào! Vậy chúng ta hãy ý thức rằng sự đau khổ được đón nhận trong thanh
thản và niềm vui, có giá trị cứu chuộc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> - Vị thứ năm là SỰ
HIỂU BIẾT ĐIỀU NÀY LÀ sự đau khổ đã được gởi đến bởi một vị Chúa là Cha để
dùng nó thanh luyện và thánh hoá ta. Đau khổ mà chúng ta chịu có mục đích
thanh luyện chúng ta và chuẩn bị chúng ta vào nước trời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> - Vị thứ sáu là Ý
thức rằng, đối với một Ki tô hữu không có đau khổ nào vô ích: nếu các thú
vui xác thịt là tất cả ý nghĩa của cuộc sống thì sự đau đớn và nhà tù sẽ
chấm dứt mục đích của con người trong cuộc sống. Nhưng nếu cái chính yếu của
đời sống là sự thật thì một căn phòng trong nhà tù sẽ không thay đổi gì cả.
Trong tù hoặc ngoài tù, 2 với 2 vẫn là 4. Nhà tù không ngăn cản được tôi
yêu. Những song sắt không thể xua đuổi đức tin. Nếu các lý tưởng này tràn
ngập đời tôi, tôi có thể thanh thoát bất cử ở đâu."</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Bay_">Bay</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Con chim cuốc
kháng nghị với Chúa Tạo Vật :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> - “Trong các loài
chim mà Ngài sáng tạo, tại sao có loài có lông cánh xinh đẹp ; có loài thì
tướng mạo khó coi, rất là không công bằng ạ !”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Chúa Tạo Vật như
than thở trả lời nó :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> - “Điều con nói đó
với chuyện biết bay, có quan hệ gì không ?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">
(Hạnh Lâm Tử)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Suy tư :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> “Thiên Chúa
dựng nên mọi sự, và Ngài thấy chúng tốt lành” (Stk 1, 1-31).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Chuyện đẹp hay
xấu, nó chẳng có quan hệ gì với sự tốt lành cả. Con giun đất nó xấu xí như
thế, nhưng lại có ích cho đất, vì nó làm cho đất tơi xốp, không phải là tốt
lành sao ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Chim, thì có
loài xấu có loài đẹp, nhưng đẹp hay xấu chúng nó cũng đều biết bay, chuyện
đẹp xấu không quan hệ đến biết bay hay không. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Con người ta
đẹp xấu không can hệ gì đến chuyện tốt lành. Có người vẻ bên ngoài rất đường
đường bệ vệ, oai phong lẫm liệt, nhưng là một tay trùm anh chị, giết người
không gớm tay ; có cô mặt đẹp như tiên giáng trần, nhưng là một...tú bà
non...; một Martin Porres đen đủi xấu xí, nhưng lòng yêu thương người thì
không ai sánh bằng, đã trở thành vị thánh thời danh của Giáo Hội...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Thiên Chúa
dựng nên mọi sự đều tốt đẹp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Đẹp hay xấu là
ở nơi tâm hồn tôi mà ra. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Khi tâm hồn
tôi đẹp đẽ tốt lành, thì dù cho diện mạo tôi có xấu xí, người ta vẫn nhìn
thấy hình ảnh Thiên Chúa tốt lành ở nơi tôi, trong cuộc sống của tôi ; và
nếu tâm hồn tôi, cuộc sống của tôi không diễn tả khuôn mặt tốt lành của
Thiên Chúa, thì dù cho tôi đẹp như hằng nga, thì người ta vẫn nhìn thấy tôi
là hình ảnh của satan...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif" lang="fr"> </span><span style="font-family: Arial,sans-serif">Lm.
Nhân Tài, csjb.</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Kiên_nhẫn_-_bền_chí_">Kiên nhẫn - bền chí</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Ngày xưa, ở nước Trịnh có người
học nghề che mưa. Anh học 3 năm mới thành nghề.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Thời đại hạn, không ai cần đến
dù, anh ta lại bỏ quay học nghề làm gầu tát nước. Cũng học 3 năm nữa mới
thành nghề.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Trời lại mưa mãi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Thấy nghề làm gầu không hợp
thời, anh ta lại trở về nghề dù. Lúc này trời tuy mưa, nhưng trong nước lại
nhiều người đi lính, lẽ dĩ nhiên khi người ta mặc đồ nhà binh thi không mấy
ai cần dù.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Trước thời cuộc, anh ta lại bỏ
hai nghề đã học mà chuyển sang làm nghề chế vũ khí. Anh ta tưởng sẽ thành
công, nhưng vì tuổi cao, lại thành hỏng bét.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Chán chường, anh đem nỗi lòng
than thở với một người bạn cố tri. Ông này thở dài bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">- Ôi! Xếp chẳng đã già đời mất
rồi ư? Già hay trẻ không phải là tự người mà tự trời, điều ấy là cố nhiên
nhưng nghề nghiệp nên hay hư, lỡ thời hay gặp dịp, không nên đổ cả cho hóa
công mà còn có mình trong đó nữa. Thuở xưa nước Việt có người làm ruộng, cấy
lúa chiêm trong ba năm đều bị hại vì lụt. Có người bảo nên tháo nước đi mà
lấy mùa. Nhưng anh ta không chịu cứ cấy chiêm như trước. Năm ấy nắng to mà
nắng luôn ba năm. Thế là anh ta liên tiếp trúng mùa, gỡ lại tất cả những hư
thiệt đã bị. Ngạn ngữ có câu: “Trời nắng thì nên nghĩ sắm thuyền, thời nực
nên nghĩ áo bông”. Sao bạn không nhớ lấy."</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Bệnh_dịch_hạch_">Bệnh dịch hạch</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Albert Camus (1915-1960),
triết gia hiện sinh Pháp, viết cuốn “La Péste” bịnh dịch hạch, đại khái như
sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Thành Oran bị dịch hạch. Các
Bác sĩ làm việc không xuể đành bó tay. Nhà cầm quyền cho cô lập thành Oran.
Trong cảnh tuyệt vọng ấy, đời sống tiếp tục, nhưng một cách bi thảm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Kẻ sợ bệnh sống trong hãi
hùng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Kẻ khác vì tuyệt vọng, chạy
tìm thú vui cho quên đi lo âu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Những kẻ khác lợi dụng nước
đục làm giàu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> - Một số rất ít can đảm,
không tuyệt vọng, với những phương tiện ít ỏi họ lo chạy chữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Cơn dịch bị đẩy lui dần dần,
nhờ số ít oi trên. Bệnh dịch đây là bệnh dịch trong tâm hồn con người: Dịch
láo, kiêu ngạo, ghen ghét, đầu cơ... mà trong chúng ta không ai không có,
chúng chỉ chờ cơ hội nổi lên tác hại ta."</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Bệnh_muốn_làm_lớn__">Bệnh muốn "làm lớn "</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> Lịch sử cổ kim ghi lại đày
dẫy những con người mang bệnh 'muốn làm lớn', muốn trở thành 'mặt trời' để
kẻ khác xoay chung quanh:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> 1/ Vua Babyon đã từng tuyên
bố: “Ta sẽ lên trời, trên các vì sao của Thiên Chúa, ta sẽ bắc ngai ta, ta
sẽ ngự trên núi, nơi bồng lai cực bắc. Ta sẽ lên chót vót tầng mây, ta sẽ
đồng hàng với Thượng Đế” (Is 14:13-14)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> 2/ César, khi chưa lên ngôi
hoàng đế La-mã, đã nói 1 câu trở thành phần nào kinh điển cho hậu thế: “Thà
làm số 1 ở 1 làng nhỏ hẻo lánh bên xứ Gaule, còn hơn làm số 11 ở kinh đô
La-mã!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> 3/ Và hiện nay, hàng năm trên
thế giới có xuất bản cuốn “Guiness”, sách ghi các kỷ lục thế giới, chẳng
hạn: người nào chạy nhanh nhất, sống lâu nhất ..., nghĩa là chỉ những ai số
1 ở một lãnh vực nào đó mới được ghi tên vào cuốn Guiness này, nhiều người
đã cố gắng lập những kỷ lục kỳ cục cốt chỉ để nổi danh, để thế giới biết
tiếng. Ví dụ: có người đã ra sức phá 1 hơi 2 cái đàn pianô trong vòng 5
phút! Dhanajay Kurksai, người Ấn, được mệnh danh là nhà quán quân của những
kỷ lục kỳ cục như sau: năm 1981, anh đứng một chân liền một mạch 35 giờ đồng
hồ; năm 1981: đi giật lùi một mạch 65 cây số; năm 1982: nhảy lò cò được 10
giờ 10 phút và nói liền 1 mạch không nghỉ 15 tiếng đồng hồ; tháng 10/1987:
nuốt hết 2 kg 600 thủy tinh. Mới đây Kurksai còn tiết lộ 1 ý đồ đầy tham
vọng là nhảy từ đỉnh thác nước Nigøara ở Ấn Độ và theo anh, nếu cuộc nhảy đó
thành công, anh sẽ cưới liền 1 lúc 105 vợ để phá kỷ lục của 1 người Mỹ đã
từng cưới 1 lúc 104 cô vợ tại thành phố Salt Lake, thủ phủ bang Utah</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Biết_làm_chủ__bản_thân_">Biết làm chủ bản thân</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Sau khi chiếm được Suse và
Babylone, các bề tôi của vua Alexandre đua đòi ăn chơi truỵ lạc như người Ba
tư. Họ sống xa hoa, đàng điếm. Alexandre đại đế rất mực khôn ngoan, đã đưa
họ trở về đường ngay. Ngài không tức giận, chỉ khẽ khuyên bảo họ:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">- Phàm người nào mệt mỏi thì ngủ
ngon giấc hơn những người không làm gì. Sau khi đã trải gian lao, khinh nguy
hiểm, thắng bao nhiêu trận vẻ vang, các bạn có thể nào quên được chiến thắng
của mình. Đối với một vị vua, không có gì cao cả hơn là sự làm việc, không
có gì ti tiện hơn là sự xa hoa đàng điếm. Đem so sánh cuộc sống của các bạn
với cuộc sống của người Ba tư, các bạn còn chưa thấy rõ sao? Một võ quan
không tự làm việc cho mình, nhất nhất phải trông cậy một người khác, không
biết tự tay mình lo lắng cho thân mình thì vị võ quan đó làm sao mà chăm
chút được cho ngựa của mình, giữ gìn vũ khí và áo mão của mình? Ta chỉ có
một cách bảo vệ độc nhất kết quả chiến thắng của mình là không bao giờ nên
bắt chước những người bị bại trận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Nêu gương cho bề tôi của ngài,
Alexandre đại đế càng vất vả chịu khó, càng xông pha nguy hiểm hơn cả khi
trước nữa. Một hôm, ngài một mình đánh nhau với sư tử và hạ được ác thú.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Tuy vậy, các bề tôi cũng không
chịu theo ngài. Vì ngốt ngát bạc vàng châu báu, họ chỉ muốn tận hưởng mà
thôi. Họ ưa sống cuộc sống lười biếng và xa hoa. Họ chán không muốn nay đó
mai đây, đánh hết trận này trận khác, họ không muốn nhọc mệt và những cuộc
viễn chinh, những trận hành quân. Họ cần yên. Chẳng bao lâu họ xì xèo phản
đối và chê trách Alexandre nuôi nhiều tham vọng quá. Alexandre nghe, ngài
buồn lắm nhưng không lấy làm lạ, mà cũng không tức giận. Ngài bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">- Làm vua thì phải thế, lúc nào
cũng chờ nghe người ta chỉ trích. Mà nghe chính những lời chỉ trích của
những người mà mình đã thi ân cho họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Tại sao có người trong lúc gian
nan nguy hiểm thì tích cực đấu tranh, nêu cao lòng hi sinh, nhẫn nại, đôi
khi thắng lợi rồi lại đâm ra bê-tha hủ-hóa .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Đó chỉ là những người không tự
chủ được lòng mình trước những cám dỗ của dục vọng. Cho nên người chiến
thắng không kiêu, bại không nản, chiến đấu không ngừng, chí tiến thủ luôn
bồi dưỡng chống lại sự mệt mỏi hay xu hướng an thân, thái bình hưởng lạc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">“Nhân dục vô nhai”, nếu cứ đi
theo lòng muốn thì chính lòng muốn ấy trở lại tiêu diệt ta."</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span><span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
</span></p></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>