File "GiaoDuc_18.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_18.htm
File size: 54.42 KiB (55724 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
span.apple-style-span
	{}
span.vietadtextlink
	{}
span.ilad
	{}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" align="center"><b>
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	<a name="Gạt_người_-_Người_gạt">Gạt người - Người gạt</a></span></b></p>
	<p class="MsoNormal" align="center">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	Ðứng trên cây, một con Gà Trống <br>
	Có trách nhiệm trông ngóng, canh chừng <br>
	Ðánh hơi, Chồn đến chào mừng, <br>
	&quot;Chúng ta cương quyết phải ngừng hại nhau. <br>
	Mối thù xưa hôm nay chấm dứt, <br>
	Anh em ta hợp lực đắp xây, <br>
	Hạnh phúc miên viễn từ đây, <br>
	Thái bình chung hưởng, vui vầy đệ huynh <br>
	Hãy bước xuống, đôi ta đàm đạo, <br>
	Bạn và tôi cố tạo tình thương. <br>
	Mặt mừng, tay bắt, hỗ tương, <br>
	Xoá bỏ oán cũ, đừng vương nghi ngờ&quot;<br>
	<br>
	Gà mừng rỡ, gáy to, vỗ cánh, <br>
	&quot;Tin vui này quý sánh hơn vàng, <br>
	Bỏ đi dĩ vãng phũ phàng, <br>
	Ðồng tâm hiệp lực, hưởng màn vinh quang. <br>
	Kìa tôi thấy có hai bạn mới, <br>
	Cặp chó săn chạy tới nhập đoàn. <br>
	Trẻ trung quắc thước lẹ làng, <br>
	Chỉ trong giây phút đôi đàng gặp nhau.&quot; <br>
	<br>
	&nbsp;Chồn nghe qua, giựt mình sợ hãi <br>
	&quot;Giã từ anh, tôi phải gấp đi, <br>
	Thu xếp vài việc li ti <br>
	Hẹn anh hôm khác, cần chi sẽ bàn&quot; </span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	Chồn cút mất, Gà cười khoái chí, <br>
	Sung sướng vừa đấu trí, giải khuây. <br>
	&quot;Mi tưởng gạt được ta đây, <br>
	Không ngờ bị gạt, vác thây chạy dài. <br>
	Cặp chó săn do ta tưởng tượng, <br>
	Ðánh lừa mi, lạc hướng cười chơi, <br>
	Việc đời chìm nổi,chơi vơi, <br>
	Gạt người, người gạt, trò đời trả vay!&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="right">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-style: italic">
	La Fontaine</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="BÍ__QUYẾT_THÀNH_CÔNG">BÍ&nbsp; QUYẾT THÀNH CÔNG</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .25in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Nhờ bỏ ăn trưa mà nhà kinh tế học WALTER WILLIAMS&nbsp; tìm ra được một trong 
	những bí quyết thành công. Ông đã kể lại như&nbsp; sau:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .25in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; “Năm 13 tuổi, tôi đúng là một đứa trẻ lang thang, lêu lổng. Mẹ tôi phải 
	đi nấu nướng thuê để nuôi chúng tôi,và tôi thường đến xin thêm tiền bà để ăn 
	trưa, vì bao nhiêu tiền dành cho việc ăn uống ở trường, tôi đã xài hết sạch.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .25in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Một hôm, mẹ tôi bảo:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .25in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp; &nbsp;-Con tiêu sạch tiền trong lúc con cũng hiểu rằng phải dành tiền để ăn 
	trưa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .25in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Và bà không cho tôi một xu nào. Nghĩ mẹ mình là một người tàn ác nhất 
	đời, tôi bỏ luôn bữa ăn trưa trong tuần. Nhưng từ đó, tôi không còn dám xài 
	chi vào tiền ăn nữa. Đó là bước đầu mà tôi đã sống như một con người thực sự 
	văn minh, tức là con người ý thức được trách nhiệm của mình.</span></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	&nbsp;&nbsp; Thật ra mẹ tôi đâu phải là người tàn ác. Bây giờ tôi mới hiểu được mẹ tôi 
	đã đau lòng thế nào biết tôi nhịn đói. Nhưng nếu các bậc cha mẹ không đủ can 
	đảm để bắt buộc con cái mình phải gánh chịu hậu quả về những sự vô trách 
	nhiệm của bản thân chúng nó, thì làm sao họ có thể dậy dỗ cho con cái họ 
	biết sống nên người?&quot;</span></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="BIẾT_LÀM_CHỦ_BẢN_THÂN">BIẾT LÀM CHỦ BẢN THÂN</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Sau khi chiếm được 
	Suse và Babylone, các bề tôi của vua Alexandre đua đòi ăn chơi truỵ lạc như 
	người Ba tư. Họ sống xa hoa, đàng điếm. Alexandre đại đế rất mực khôn ngoan, 
	đã đưa họ trở về đường ngay. Ngài không tức giận, chỉ khẽ khuyên bảo họ:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">- Phàm người nào 
	mệt mỏi thì ngủ ngon giấc hơn những người không làm gì. Sau khi đã trải gian 
	lao, khinh nguy hiểm, thắng bao nhiêu trận vẻ vang, các bạn có thể nào quên 
	được chiến thắng của mình. Đối với một vị vua, không có gì cao cả hơn là sự 
	làm việc, không có gì ti tiện hơn là sự xa hoa đàng điếm. Đem so sánh cuộc 
	sống của các bạn với cuộc sống của người Ba tư, các bạn còn chưa thấy rõ 
	sao? Một võ quan không tự làm việc cho mình, nhất nhất phải trông cậy một 
	người khác, không biết tự tay mình lo lắng cho thân mình thì vị võ quan đó 
	làm sao mà chăm chút được cho ngựa của mình, giữ gìn vũ khí và áo mão của 
	mình? Ta chỉ có một cách bảo vệ độc nhất kết quả chiến thắng của mình là 
	không bao giờ nên bắt chước những người bị bại trận.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Nêu gương cho bề 
	tôi của ngài, Alexandre đại đế càng vất vả chịu khó, càng xông pha nguy hiểm 
	hơn cả khi trước nữa. Một hôm, ngài một mình đánh nhau với sư tử và hạ được 
	ác thú.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tuy vậy, các bề tôi 
	cũng không chịu theo ngài. Vì ngốt ngát bạc vàng châu báu, họ chỉ muốn tận 
	hưởng mà thôi. Họ ưa sống cuộc sống lười biếng và xa hoa. Họ chán không muốn 
	nay đó mai đây, đánh hết trận này trận khác, họ không muốn nhọc mệt và những 
	cuộc viễn chinh, những trận hành quân. Họ cần yên. Chẳng bao lâu họ xì xèo 
	phản đối và chê trách Alexandre nuôi nhiều tham vọng quá. Alexandre nghe, 
	ngài buồn lắm nhưng không lấy làm lạ, mà cũng không tức giận. Ngài bảo:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">- Làm vua thì phải 
	thế, lúc nào cũng chờ nghe người ta chỉ trích. Mà nghe chính những lời chỉ 
	trích của những người mà mình đã thi ân cho họ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tại sao có người 
	trong lúc gian nan nguy hiểm thì tích cực đấu tranh, nêu cao lòng hi sinh, 
	nhẫn nại, đôi khi thắng lợi rồi lại đâm ra bê-tha hủ-hóa. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Đó chỉ là những 
	người không tự chủ được lòng mình trước những cám dỗ của dục vọng. Cho nên 
	người chiến thắng không kiêu, bại không nản, chiến đấu không ngừng, chí tiến 
	thủ luôn bồi dưỡng chống lại sự mệt mỏi hay xu hướng an thân, thái bình 
	hưởng lạc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	“Nhân dục vô nhai”, nếu cứ đi theo lòng muốn thì chính lòng muốn ấy trở lại 
	tiêu diệt ta.&quot;</span></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
	<a name="ĐÔI_GIÀY_ỦNG_DA_TRÂU_">ĐÔI GIÀY ỦNG DA TRÂU </a> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Một người lính đã chẳng sợ gì thì cũng chẳng bận tâm đến việc gì cả. Xưa có 
	một người lính như vậy bị thải hồi. Bác ta không học được nghề gì nên không 
	kiếm tiền được, đành đi lang thang ăn xin thiên hạ. Trên vai bác khoác chiếc 
	áo đi mưa, chân bác đi đôi giầy ủng kỵ mã bằng da trâu, tất cả của cải chỉ 
	còn lại có thế. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Một hôm, bác cứ đi thẳng cánh đồng, đi miết chẳng để ý gì đến đường đất, đi 
	mãi đến một khu rừng. Bác không biết mình ở đâu, chỉ thấy có một người đang 
	ngồi trên một gốc cây đã đẵn. Người ấy ăn mặc sang trọng, mặc bộ đồ đi săn 
	màu xanh. Bác chìa tay ra bắt, ngồi xuống cỏ bên người ấy và duỗi chân ra. 
	Bác bảo người đi săn: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Tôi thấy đôi giầy ủng của ông quả là đẹp, đánh bóng nhoáng. Nhưng ông phải 
	đi đây đi đó nhiều như tôi thì chẳng được mấy của nả. Ông cứ xem ủng của tôi 
	bằng da trâu, ròng rã lâu rồi mà chỗ nào cũng đi qua được đấy. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Một lúc sau, bác lính đứng dậy bảo: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Tôi không ở lâu hơn được nữa, cái đói nó thúc tôi đi. Này ông anh có đôi 
	giầy ủng bóng ơi, đường này đi đâu ấy nhỉ? </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Người đi săn đáp: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Chính tôi cũng không biết bác ạ. Tôi lạc trong rừng. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bác lính nói: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Thì ra anh cũng như tôi. Những người cùng cảnh ngộ thường hay kết bạn với 
	nhau. Thôi ta ở sát cánh với nhau, cùng nhau đi mãi cho đến đêm. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bác lính lại nói: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Ta không ra khỏi rừng được, nhưng tôi thấy ở đằng xa có ánh đèn le lói, có 
	thể tìm cái gì ăn được đấy. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Họ tìm ra một chiếc nhà bằng đá. Gõ cửa thì có một bà già ra mở. Bác lính 
	bảo: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Chúng tôi tìm chỗ ngủ đêm, muốn kiếm chút gì ăn cho đỡ đói, vì bụng đã lép 
	kẹp như chiếc bị nát. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bà già đáp: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Các bác không ở đây được đâu. Đây là nhà bọn cướp, khôn hồn thì các bác 
	cao chạy xa bay trước khi chúng về, kẻo chúng mà thấy thì đi đời. </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bác lính đáp: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Thì cũng đến thế mà thôi. Đã hai hôm nay, chưa được miếng nào, bị giết ở 
	đây hay chết đói trong rừng thì cũng như nhau. Thôi tôi cứ vào. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Người đi săn không muốn theo vào nhưng bác lính cứ cầm tay kéo vào. </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Anh bạn nối khố ơi. Cứ vào đây, chắc đâu đã toi mạng ngay. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bà già thương hại dặn họ: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Các bác hãy chui vào sau lò. Nếu bọn chúng ăn còn gì thừa, thì khi chúng 
	ngủ, ta sẽ tuồn vào cho. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Họ vừa chui vào ngồi một xó, thì có mười hai tên cướp ầm ầm bước vào. chúng 
	ngồi vào bàn có thức ăn đã dọn sẵn và ăn một cách bỉ ổi. Bà già bưng một 
	miếng thịt quay kếch xù vào, bọn cướp ăn rất ngon lành. Mùi món ăn thơm nức 
	mũi, bác lính bảo người đi săn: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Tôi không nhịn được nữa đâu, tôi ra ngồi bên cùng ăn đây. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Người đi săn giữ tay bác lính lại: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Bác làm thế là chết cả nút đấy. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Nhưng người lính bắt đầu ho lớn tiếng. Bọn cướp nghe thấy quẳng cả dao và 
	đĩa đi, nhảy xổ đến tìm thấy hai người ở sau lò. Chúng kêu lên: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Ha ha! Ra hai ngài ngồi ở trong xó này. Các ngài định kiếm chác gì ở đây? 
	Các ngài được cử đến đây do thám phải không? Được, đợi đấy, để bọn tớ cho 
	các ngài học bay ở một cành cây khô nhé. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bác lính nói: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Ấy, lịch sự một tí nào. Tớ đói lắm, cho tớ ăn đã, rồi sau các cậu muốn làm 
	gì tớ thì làm. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bọn cướp ngạc nhiên. Tên đầu sỏ bảo: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Ồ, tao thấy mày không sợ. Được lắm. Cho mày ăn, nhưng sau thì mày phải 
	chết đấy! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bác lính nói: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Rồi đâu sẽ có đó! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Rồi bác ngồi vào bàn, đưa tay cắt thịt quay một cách gan dạ. Bác gọi người 
	đi săn: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Nào ông anh giầy ủng bóng, lại đây chén đi kẻo rồi sẽ đói như tôi. Ở nhà 
	không có được món thịt quay ngon như ở đây đâu. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Nhưng người đi săn không chịu ăn. Bọn cướp ngạc nhiên nhìn người lính bảo:
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Tên này thật là không biết làm khách tí nào. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Sau đó bác nói: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Ăn thì quả là ngon đấy, giờ lấy cho tớ cái gì uống cho ngon. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Tên đầu sỏ, đương lúc cao hứng, cũng đồng ý, gọi bà già: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Mụ xuống cầm lấy lên đây một chai rượu vào loại ngon nhất. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bác lính mở nút chai đánh bốp, rồi mang chai lại bảo người đi săn: </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Này ông anh ơi chú ý nhé, rồi ông anh sẽ còn kinh ngạc nữa. Giờ đây tôi 
	xin nâng cốc, chúc sức khỏe tất cả mọi người. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Nói rồi, bác vung chai trên đầu bọn cướp mà hét: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Chúng bay sẽ sống hết, nhưng mồm há hốc ra, tay phải giơ lên không. </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Rồi bác tu một hơi ra trò. Bác nói chưa dứt lời thì cả bọn cướp ngồi đờ ra 
	như tượng đá, <br>
	mồm há hốc, tay phải giơ lên không. Người đi săn bảo bác lính: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Rõ rồi, đúng là anh còn nhiều thuật lạ. nhưng thôi ta về nhà đi. </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Ấy ấy. Ông bạn nối khố của tôi ơi, làm gì mà đi sớm quá thế. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Ta đã đánh bại được kẻ thù rồi thì cũng phải vơ vét một chuyến đã chứ. Bọn 
	chúng ngồi đực ra kia, mồm há hốc vì kinh ngạc. Nhưng chúng không dám nhúc 
	nhích cho đến khi tôi cho phép. Ta lại đây đánh chén đi. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bà già lại phải đi lấy một chai rượu loại ngon nhất nữa. Bác lính đánh chén 
	đủ no đến ba ngày rồi mới chịu đứng dậy. Mãi đến lúc trời sáng, bác mới nói:
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Giờ đã đến lúc ta nhổ trại. Bà già phải chỉ đường gần nhất ra tỉnh để ta 
	đi cho chóng. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Khi hai người ra đến tỉnh, bác lính đi gặp bạn đồng đội cũ bảo: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Tôi tìm thấy trong rừng một ổ toàn đồ chết treo. Ta hãy đến quét sạch nó 
	đi! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bác lính đi đầu, dẫn họ và bảo người đi săn: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Anh phải trở lại xem khi bọn mình tóm cẳng chúng rồi, chúng sẽ đú đởn như 
	thế nào. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bác bố trí cho cả bọn đứng quanh lũ cướp rồi bác cầm chai rượu uống một hơi, 
	vung chai trên đầu chúng, kêu: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Tất cả chúng bay phải sống! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Ngay lúc đó, chúng lại cử động, nhưng chúng bị quật xuống, chân tay bị trói 
	lại. Rồi bác lính bảo ném chúng như ném bị lên một chiếc xe. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Hãy chở chúng đến nhà tù ngay đi. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Người đi săn gọi riêng một người trong bọn ra và giao làm một việc. Bác lính 
	bảo: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Này ông anh giầy ủng bóng, chúng ta may mắn đã tóm gọn được bọn cướp và ăn 
	uống thỏa thuê. Giờ ta lại cứ bình tĩnh mà đóng cái vai trò lính bị tụt hậu, 
	lẽo đẽo theo sau. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Gần đến tỉnh, bác thấy cổng thành người xúm đông chen chúc nhau, tiếng reo 
	vui mừng, người ta vung vẩy cành lá xanh. Bác lại thấy cả đội quân cận vệ 
	tiến đến. Bác ngạc nhiên lắm, hỏi người đi săn: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Thế là nghĩa lý gì? </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Người kia đáp: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Thế anh không biết là vua đi xa nước đã lâu, ngày hôm nay trở về, nên 
	thiên hạ đi đón à? </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Bác lính hỏi: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Thế vua đâu mà tôi không thấy!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Người đi săn đáp: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Vua đây. Ta là vua ta đã cho báo tin trước là ta về. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Người ấy hé mở áo đi săn ra, để lộ áo bào nhà vua. Bác lính sợ hãi quỳ xuống 
	xin tha tội vì trước đây bác không biết là vua nên đã đối xử như kẻ ngang 
	hàng và xưng hô như vậy. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Nhưng vua chìa tay ra bắt tay bác bảo: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	- Ngươi là một người lính can trường đã cứu sống ta. Ngươi sẽ không phải 
	chịu cơ cực nữa, ta nhất định chăm sóc ngươi, khi nào ngươi thèm ăn một bữa 
	thịt quay như ở nhà bọn cướp thì cứ việc đến bếp hoàng gia. Còn khi nào 
	người muốn nâng cốc chúc ai, thì phải đợi ta cho phép đã.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Quy_luật_ấm_chén">Quy luật ấm 
	chén</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Hai thầy 
	trò đang ngồi đọc sách trước hiên, người học trò ra điều nghĩ ngợi, rời mắt 
	khỏi trang sách và hỏi thầy:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">“Thưa thầy, 
	làm thế nào để khiến người khác nghe mình ạ?”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Người thầy 
	đưa mắt nhìn học trò và nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">“Con vào 
	nhà pha cho thầy ấm trà.”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Rất nhanh 
	chóng người học trò mang đến trước mặt thầy một ấm trà và vài cái chén nhỏ. 
	Thầy chậm rã rót nước vào chén và nói với học trò:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">“Con hãy 
	hình dung ấm trà này là người nói, muốn rót được nước-muốn đưa thông điệp 
	đến với người nghe con cần làm gì?”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Người học 
	trò nhanh nhẹn đỡ lấy ấm trà, nhấc một chiếc chén lên, từ từ rót nước vào và 
	nói: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">“Thưa thầy, 
	ấm và chén phải tiếp xúc với nhau, cái ấm phải nghiêng đi thì nước mới vào 
	trong chén được ạ!”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Thế đấy, 
	nếu là người nói còn phải biết cách tiếp cận, tìm điểm chung với người nghe, 
	biết chắt lọc thông tin trước khi truyền đạt cho người nghe và biết “nghiêng 
	mình”. Còn nếu con là người nghe, hãy là người nghe tuyệt với nhất bằng cách 
	tự nâng cao giá trị bản thân, đeo bám và cũng phải biết nghiêng mình để đón 
	nhận thông tin. Và con nên nhớ, hãy là chiếc cốc rỗng đừng áp đặt, đừng chì 
	trích phê phán khi con thực sự muốn lắng nghe.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="BIẾT_MÌNH">BIẾT MÌNH</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;&nbsp; Nước 
	Lỗ có người ở một nhà. Bên láng giềng có người đàn bà goá sang xin ngủ 
	nhờ...&nbsp; Người láng giềng đóng cửa không cho vào.&nbsp; Người đàn bà đứng trước 
	cửa sổ nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;&nbsp; - 
	“Ngươi sao bất nhân thế, không cho ta vào!”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;&nbsp; Người 
	láng giềng đáp: “Ta nghe đàn ông, đàn bà 60 tuổi trở lên mới ở chung được.&nbsp; 
	Nay ngươi còn trẻ mà ta cũng còn trẻ, cho nên ta không thể cho ngươi vào ngủ 
	trọ được:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;&nbsp; Người 
	đàn bà nói: “Ngươi sao không làm như Liễu Hạ Huệ, ủ người con gái vào lòng 
	mà không tai tiếng gì!”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	&nbsp;&nbsp; Người láng giềng nói: “Ông Liễu Hạ Huệ thì thế được, chứ ta đây chưa thế 
	được.&nbsp; Vì ta cho ngươi vào mà ta không được như ông Liễu Hạ Huệ thì thà rằng 
	ta không cho ngươi vào mà ta cũng giữ không tai tiếng gì như ông Liễu Hạ 
	Huệ.&nbsp; Thế là ta không làm như Liễu Hạ Huệ mà cũng được như Liễu Hạ Huệ vậy.&quot;</span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
	<a name="Tôi_Xin_Chấp_Nhận">Tôi Xin Chấp Nhận</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
	Tại một bệnh viện trong thành phố Hiroshima bên Nhật Bản, một người đàn bà 
	bị phóng xạ nguyên tử từ 30 năm qua đang lên cơn hấp hối.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
	Bác sĩ chữa trị cho biết bà chỉ còn nhiều lắm là một hay vài giờ nữa là 
	cùng. Theo thói quen tại Nhật Bản, người ta thông báo để người sắp chết cho 
	biết ý muốn trong những giây phút cuối cùng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
	Bác sĩ vào phòng bệnh nhân và nói nhỏ với bà: &quot;Akiramé&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
	Người đàn bà ngước nhìn vị bác sĩ và dùng ngón tay trỏ viết vào trong lòng 
	bàn trái của bà câu: &quot;Akiramé&quot;, nghĩa là &quot;Tôi xin chấp nhận&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
	Với tất cả bình thản, người đàn bà đã biến những giờ phút hãi hùng nhất 
	trong cuộc sống thành một biến cố tự nhiên và thanh thản.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
	Cuộc sống của chúng ta dường như được cấu tạo bằng nhiều vị khác nhau: đắng 
	cay, chua xót, ngọt bùi... Gia vị là một điều cần thiết cho thức ăn. Người 
	không thích cay đắng thì sẽ xem trái ớt, hạt tiêu là kẻ thù của khẩu vị. 
	Người thích cay đắng thì lại tìm ra mùi vị thơm ngon của nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
	Hoa nào cũng có mật đắng. Nhưng loài ong khéo léo để chỉ hút mật ngọt.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
	Thiên Chúa ban cho chúng ta một cuộc sống với muôn màu sắc và hương vị khác 
	nhau. Chúng ta phải là loài ong đi tìm mật ngọt trong vườn hoa cuộc sống ấy. 
	Nếu chỉ nhìn thấy mật đắng, chúng ta sẽ bỏ cuộc đầu hàng trong chán nản. Nếu 
	biết biến báo, chúng ta có thể tìm được mật ngọt và biến những đắng cay chua 
	xót thành mật ngọt và hương thơm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">Sau khi 
	đã đánh bại Ðức Quốc Xã và giải phóng Âu Châu, Churchill thủ tướng nước Anh 
	đã tuyên bố: &quot;Không gì buồn thảm cho bằng một chiến thắng&quot;. Cảnh thu dọn 
	chiến trường, cảnh kẻ khóc người cười, cảnh vợ mất chồng, cảnh cha mẹ mất 
	con cái... Chiến thắng ngự trị trên tro tàn, đổ nát.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Dù vui với 
	chiến thắng đến đâu, có ai mà không ngậm ngùi xót xa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="VÀNG_VÀ_AXÍT">VÀNG VÀ AXÍT</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Thầy giáo 
	đang giảng bài về axít sulfuric:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">- Nào các 
	em, bây giờ thầy gỡ cái nhẫn thầy đang đeo bỏ vào trong lọ axít này. Hãy cho 
	biết chiếc nhẫn có bị axít ăn mòn không?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">- Nhất 
	định không ạ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">- Tại 
	sao?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	-Vì nếu chiếc nhẫn mà bị mòn làm sao thầy dám bỏ vào ạ.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="BIẾT_TÔI_LÀ_AI_KHÔNG">BIẾT TÔI LÀ AI KHÔNG?</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Trong một 
	kỳ thi, sau khi giám thị bảo bỏ bút xuống một sinh viên cứ tiếp tục hý hoáy 
	viết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Giám thị 
	tức giận lắm nên sau khi đã thu hết bài thì đến chỗ anh sinh viên còn đang 
	viết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Anh vi 
	phạm nội quy, hết giờ mà còn cố viết. Tôi sẽ đề nghị thầy giáo trừ anh 5 
	điểm”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Sinh viên 
	chẳng phải tay vừa,</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Ông biết 
	tôi là ai không? Ông biết ông đang nói chuyện với ai không?”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Anh là 
	ai mặc kệ. Đừng mang thần thế ra mà dọa tôi.”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Tôi hỏi 
	lại lần nữa ông biết tôi là ai không?”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Anh là 
	ai tôi không cần biết, tôi cũng cóc cần biết”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Trong khi 
	ông giám thị còn đang phùng mang trợn mắt quát tháo, anh sinh viên giúi ngay 
	bài thi vào giữa đống bài thi rồi ba chân bốn cẳng chạy,</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Bây giờ 
	thì đố ông biết tôi là ai. Yên tâm lắm rồi”</span></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
	Nguyễn Ngọc Thuỷ</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="BỘ_ÓC_CỦA_CON_LỪA">BỘ ÓC CỦA CON LỪA</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Sư tử và 
	cáo đi săn chung với nhau. Với sự cố vấn của Cáo, Sư tử gởi cho Lừa một sứ 
	điệp đề nghị kết giao giữa hai họ nhà chúng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Lừa vui 
	mừng đến chỗ hẹn trong viễn ảnh được kết giao với họ nhà Vua các loài vật. 
	Nhưng khi Lừa vừa đến, Sư tử chẳng nói chẳng rằng, nhảy xổ chụp lấy Lừa và 
	nói với Cáo: “Đây là bữa ăn hôm nay của chúng ta. Ngươi hãy canh chừng ở đây 
	trong khi ta đi nghỉ trưa. Vô phúc cho ngươi nếu ngươi động đến mồi của ta”. 
	Sư tử đi nghỉ và Cáo chờ đợi. Nhưng khi nhận thấy thầy của mình không trở 
	lại, Cáo liều lĩnh lấy bộ óc của Lừa và ăn. Khi Sư tử trở lại, nó nhận thấy 
	ngay sự việc. Nó tra vấn Cáo với một giọng giận dữ đáng sợ: “Ngươi đã làm gì 
	với bộ óc?”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">- Bộ óc, 
	thưa ngài! Nó không có óc hoặc nếu lỡ may nó có, thì nó đã không rơi vào bẫy 
	của chúng ta.”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Kẻ mưu trí bao giờ cũng có một câu trả lời sẵn.&quot;</span> </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager