File "GiaoDuc_15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_15.htm
File size: 43.74 KiB (44791 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.apple-style-span
{}
span.vietadtextlink
{}
span.ilad
{}
table.MsoNormalTable
{mso-style-parent:"";
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b>
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
<a name="SỰ_TÍCH_HOA_PHƯỢNG_">SỰ TÍCH HOA PHƯỢNG</a></span></b><a name="SỰ_TÍCH_HOA_PHƯỢNG_"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: black">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Ngày xưa, xưa lắm, ở một vùng đất đồi kia, có một ông thầy dạy võ nổi tiếng
về tài đánh kiếm. Vợ ông chết sớm, ông thương vợ, không lấy ai nữa nên ông
không có con. Ông đi xin năm người con trai mồ côi ở trong vùng về làm con
nuôi. Ngoài những giờ luyện võ, ông lại cho năm người đi học chữ, vì ông
muốn năm người cùng giỏi võ, giỏi văn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Tuổi năm người con xấp xỉ ngang nhau. Năm ấy, họ chỉ mới mười ba, mười
bốn... Người nào học cũng khá và tài múa kiếm thì nổi tiếng khắp vùng. Ai
cũng dễ nhận được họ vì ông sắm cho năm người năm bộ quần áo màu đỏ, để mặc
ra đường. Thương bố nuôi nên năm người con rất biết nhường nhịn nhau và yêu
quý mọi người trong làng... Năm ấy trong nước có loạn. Giặc ngoài kéo vào.
Nhà cháy, người chết. Tiếng kêu khóc và lòng oán giận cứ lan dần, lớn dần.
Đâu cũng đồn tên tướng giặc có sức khỏe kỳ lạ. Chỉ cần đạp nhẹ một cái cũng
làm bật gốc được một thân cây to. Hắn lại sử dụng một cây thương dài và
nặng, đâm chết từng xâu người một cách dễ dàng. Mọi người còn đồn thêm rằng
hắn sở dĩ khỏe như vậy là vì hắn thích ăn thịt sống và đặc biệt hơn nữa là
chỉ thích ăn toàn xôi gấc chứ không thích ăn cơm, mỗi lần hắn ăn hàng chục
cân thịt cùng với một nong xôi gấc lớn. Người thầy dạy võ ở vùng đất đồi nọ
định xin vua đi đánh giặc thì ngã ra ốm. Tay chân ông bị co quắp cả lại. Cụ
lang giỏi nhất vùng đến xem bệnh và chỉ biết là ông uống phải thuốc độc. Ai
cũng nghi tên tướng giặc đã ngầm cho những kẻ chân tay của hắn đi tìm giết
trước những người tài giỏi trong nước. Người thầy dạy võ vừa uống thuốc, vừa
ngày đêm ra sức tập luyện để tay chân mình lại cử động được như xưa. Một
buổi sáng, tên tướng giặc bất thình lình phóng ngựa, dẫn quân lính của hắn
kéo ập vào làng. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Hắn thấy ông thầy dạy võ đang lấy chân đạp vào một gốc cây sung to. Cây sung
lúc đầu bị rung khe khẽ, rồi mỗi lúc rung một mạnh hơn. Sau đó, ông nhấc một
cái cối đá to đưa lên, đưa xuống, vẻ còn mệt nhọc. Tên tướng giặc cười phá
lên rồi xuống ngựa giơ chân đạp nhẹ vào thân cây sung. Thế là cây sung bị
gãy ngang và ào ào đổ xuống. Hắn lại nhẹ nhàng đưa một tay tóm lấy cái cối
đá ném vứt đi, như ta ném một hòn gạch con và cho rơi ùm xuống cái ao lớn
gần đấy. Hắn gọi mấy tên quân đến trói chặt ông thầy dạy võ lại rồi bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
-Tao nghe mày muốn đi đánh tao phải không? Bây giờ thì mạng mày nằm trong
tay tao rồi! Muốn sống thì hãy giết một con bò tơ, lọc năm mươi cân thịt
ngon nhất, nấu một nong xôi gấc rồi mang đến chỗ ta đóng quân ở trên ngọn
đồi giữa làng. Phải đội trên đầu mà đi chứ không được gánh. Đi luôn một
mạch, không được dừng lại hay đặt xuống nghỉ. Đội thịt đến trước! Đội xôi
đến sau! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Nói xong hắn ra lệnh cởi trói cho ông. người thầy dạy võ giận tím ruột, tím
gan nhưng chẳng nói gì. Lúc ấy năm người con đang đi vắng, họ phải đi học
chữ xa làng và lại sắp đến mùa thi. Không ai dám rời cái bút cái nghiên.
Nhưng vừa nghe tin giặc kéo đến làng, họ lập tức đeo gươm vào người mà xin
thầy cho về. Về đến nhà, nghe bố kể chuyện lại, năm người con nổi giận muốn
chạy đi tìm tên tướng giặc hung ác để giết ngay. Người bố liền khuyên:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
-Không được! Lúc nào quân lính của hắn cũng vây quanh, khó mà đến gần. Ngọn
thương của hắn lại có thể đâm chết người từ rất xa. Các con cứ bình tĩnh, ta
đã có cách khử nó! Người cha đi vay tiền mua một con bò tơ, mổ thịt rồi lọc
lấy năm mươi cân thịt ngon nhất để vào một cái nia to. Ông lại đi vay ba
gánh nếp trắng, đi xin ba chục quả gấc đỏ, nấu một chục nồi xôi thật dẻo.
Ông đội nia thịt bò tơ đến trước. Chân ông còn đau, năm mươi cân thịt đội
trên đầu không phải là nhẹ. Ông đội nia đi, mồ hôi vã ra đầy trán. Tên tướng
giặc thấy ông đội thịt đến, mồm cứ nuốt nước bọt ừng ực. Hết nuốt nước bọt
ừng ực, hắn lại khoái trá cười to. Còn người đội thịt thì bấm ruột chịu đựng
và nghĩ thầm: "Cho mày cứ cười rồi mày sẽ biết..." Tên tướng giặc cười nhận
thịt xong quát to lên và giục:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
-Còn nong xôi nữa, mày về đội đến đây ngay! Người thày dạy võ lại về đội
nong xôi đến. Nong xôi to và nặng hơn nia thịt nhiều. Nhưng xôi nấu ngon và
nhìn đẹp quá. Ông đội nong xôi đi đến đâu, ở đó cứ thơm lừng. Mới đi được
nửa đường, mồ hôi ông đã vã ra đầy mặt, đầy người. Đôi chân ông mỗi lúc một
yếu, cứ run lẩy bẩy. Cái cổ cứ như muốn gãy gập lại. ông vẫn bặm môi, cắn
răng và bắt đầu leo lên đồi. Tuy mệt lử nhưng đôi mắt ông sáng quắc và lòng
ông rất vui. Ông tự nhủ: "Gắng lên! Chỉ cần một lúc nữa, một lúc nữa..." Tên
tướng giặc ngồi trên cao theo dõi, vừa hả dạ, vừa lo lắng. Hắn nghĩ: "Thằng
này không bị thuốc độc của ta thì khó mà trị được nó. Mà ngay bây giờ, hắn
vẫn là một tay đáng sợ". Cái nong xôi gấc to lớn, thơm lừng vẫn lù lù tiến
lên đồi. Mặt người đội xôi tái hẳn lại. Chỉ có đôi mắt. Đôi mắt vẫn sáng
quắc. Nong xôi có lúc lảo đảo, ngả nghiêng, nhưng liền đó lại gượng lại, rồi
nhích dần lên. Tên tướng giặc vội giật lấy thanh gươm của tên lính hầu rồi
đứng phắt dậy, phóng gươm đi. Đường gươm sáng rực lên như một tia chớp, cắm
vào bụng người thầy dạy võ làm ông chực gục xuống. Nhưng ông đã gượng đứng
thẳng lên và đưa tay rút lưỡi gươm ra, phóng lại vào ngực kẻ thù. Tên giặc
tránh được. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Bỗng từ trong nong xôi, năm người con nằm quây tròn được xôi phủ kín, đã
vung kiếm nhảy ra và như năm làn chớp đâm phập cả vào ngực tên giặc ác. Tên
tướng giặc không chống đỡ kịp, rú lên một tiếng rung cả ngọn đồi rồi ngã vật
xuống. Thấy tướng đã chết, bọn lính giặc hoảng quá, kéo nhau chạy bán sống
bán chết. Dẹp giặc xong, năm người con trai trở về ôm lấy xác người bố nuôi
khóc vật vã mấy ngày liền. Cả làng cùng năm người con lo chuyện chôn cất rất
chu đáo. Dân làng mỗi người một nắm đất đắp cho ngôi mộ ông thày cao lên.
Thương bố nuôi, năm người con lại trồng quanh khu mộ năm gốc cây con, một
giống cây có lá đẹp như thêu và có nhiều bóng mát. Hàng năm, đến ngày giỗ
bố, họ lại đem áo đỏ ra mặc. Họ nhớ tiếc người thầy dạy võ đã có công giết
giặc cứu dân. Đến lúc năm người lần lượt chết đi thì năm cái cây họ trồng
quanh khu mộ người bố cũng lần lượt ra hoa màu đỏ thắm, đúng vào ngày giỗ
người thầy dạy võ. Hoa đỏ như muốn nói với mọi người rằng: tuy chết đi,
nhưng năm người con vẫn yêu thương người bố nuôi và hàng năm đến mùa giỗ bố,
họ lại mặc áo đỏ để tưởng nhớ người đã khuất... Hoa có năm cánh đỏ rực và
nhìn cả cây hoa nở rộ, người ta thấy giống như một mâm xôi gấc. Cái mâm xôi
ngày nào người bố đã giấu năm người con trong đó và đội đi giết giặc. Đó là
cây hoa Phượng ngày nay. Mỗi năm, khi mùa Hè đến, mùa thi đến, hoa Phượng
lại nở đỏ đầy cây, đầy trời. Khi mùa Hè qua, trên khắp các cành cây, người
ta lại thấy hiện ra những quả Phượng dài như những thanh gươm của năm người
con trai ngày trước...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
<a name="HAI_SỰ_CHỌN_LỰA_">HAI SỰ CHỌN LỰA </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Hai người kia sống tại một vùng rất khô hạn. Cứ ba năm mới có được một cơn
mưa. Không một loại cây nào có thể mọc lên ở đó – ngoại trừ những bụi xương
rồng gai góc tua tủa. Còn động vật, dường như chỉ có hai thứ: thạch sùng và
bọ chét! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Khát nước quá, hai người rủ nhau làm một cuộc hành trình đến sông Niagara.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Một trong hai người nhảy ùm xuống sông, uống thỏa thuê, rồi múc đầy một chai
nước, bước lên bờ, anh ta tự nhủ: “Khoảng chừng sáu tháng một lần, mình sẽ
tới đây lấy một hay hai chai.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
Còn người kia thì dựng một căn nhà bên bờ sông và định cư luôn tại đó.</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-style: italic">
Lê Công Đức, Lm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Bất_lực_với_con__">Bất lực với
con? </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Con bé hiếm khi biết biểu hiện
tình cảm yêu thương với ba mẹ. Con tôi càng lớn càng lạ lẫm.</span><span style="font-family:"Arial","sans-serif"">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con gái
đầu lòng của tôi vừa lên năm - độ tuổi đáng lẽ mọi thứ chỉ mới bắt đầu định
hình, nên khi tôi than đôi lúc cảm thấy "bất lực" vì không thể dạy con,
nhiều người chắc sẽ rất ngạc nhiên. Nhưng hình như tôi đã sai lầm gì đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Tôi vốn
không phải mẫu phụ nữ quá yêu con trẻ. Nhưng từ khi làm mẹ, tôi bỗng thấy
mình đa cảm, biết trân trọng cuộc sống xung quanh, ra đường nhìn thấy trẻ
con lòng dường như mềm lại. Chợt hình dung ra con mình, khuôn mặt, mùi thơm,
giọng nói... mọi thứ liên quan đến con, đều đáng yêu và thân thương chi lạ.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Tôi yêu
con lắm. Tôi muốn con được chăm bẵm kỹ lưỡng chu đáo, bằng chị bằng em, chí
ít cũng không quá cách xa so với con cái đồng nghiệp... Ba con bé còn yêu
chiều con nhiều hơn nữa. Hình như con gái thường quyến luyến ba nhiều hơn,
nên con bé sớm biết tận dụng ưu thế của mình. Sách truyện cổ tích, vở tập tô
màu, từ điển bằng tranh... được sắm thật nhiều, nhưng quyển nào cũng nhăn
nheo xộc xệch (vì vợ chồng tôi muốn con được tự do sử dụng, được thoải mái
sắp xếp "tài sản" của mình). Rồi bao nhiêu là đồ chơi, nhưng toàn sứt càng
gãy gọng. Lúc có trẻ con đến nhà chơi, muốn tìm một món gì đó nguyên vẹn để
mang ra thì quả là khó. Tôi không thể nhớ bé từng có bao nhiêu chì màu; trên
tường, trong sách báo của cả nhà, thậm chí trên cả quần áo, vật dụng của mọi
người đều có nét vẽ của con. Đĩa nhạc thiếu nhi, đĩa truyện cổ tích của bé
có thể gom lại đủ mở một tiệm đĩa mini. Hầu như, chẳng có thứ gì ngoài thị
trường đang bày bán mà vắng bóng ở nhà tôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Vợ chồng
tôi nào phải "đại gia", chúng tôi chỉ là nhân viên bình thường, phải toan
tính lắm mới đủ chi dùng hằng tháng. Nhưng chồng tôi không có thói quen từ
chối con điều gì. Con tôi coi như mình đương nhiên được hưởng thụ mọi điều
kiện vật chất. Chúng tôi cũng không có nhiều thời gian dành cho con, bởi bận
rộn kiếm sống. Chỉ ước mong sao chiều về đón con, cùng ăn bữa cơm tối, hỏi
han nhau, như vậy là bao nhiêu khó nhọc cũng được đền bù. Thế nhưng...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con bé
hiếm khi biết biểu hiện tình cảm yêu thương với ba mẹ. Con tôi càng lớn càng
lạ lẫm. Đôi lúc tôi cùng chơi với con, đặt câu hỏi gợi mở để con bày tỏ,
nhưng cháu vẫn không mấy tha thiết. Càng hiếm hoi những lời nói, cử chỉ âu
yếm, an ủi khi thấy mẹ buồn, mẹ đau. Thậm chí khi mẹ khóc con bé cũng chỉ
hơi ngạc nhiên. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mọi
chuyện nghiêm trọng hơn khi tôi sinh bé thứ hai. Con gái tôi càng ngang
bướng, khó bảo. Thời gian dành cho con bé càng ít đi, thi thoảng tôi còn mỏi
mệt nổi cáu la mắng con. Tôi hiểu, bé ít nhiều có cảm giác mất mát, bị chia
sẻ tình cảm của mẹ với em, dù tôi đã chuẩn bị tâm lý cho con khá kỹ. Bé
không chơi với em, sẵn sàng nói thêm mỗi khi tôi la em: "Đánh em luôn đi mẹ,
la làm chi mất công". Tôi sững sờ trước câu "xúi" đầy ác ý đó, lòng không
khỏi lo sợ... Mới đây, tôi đưa bé cùng đi dự tiệc. Bé đổ lì giữa chốn đông
người, hờn dỗi lăn ra đất, bất kể tôi vừa năn nỉ vừa hăm dọa. Tôi đành phải
đưa con ra về, lòng trĩu nặng nỗi hoang mang. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cha mẹ
sinh con, trời sinh tính? Tôi có đọc được ở đâu đó rằng, lòng hiếu thảo cũng
phải dạy dỗ mới có. Nhưng tham khảo sách báo cũng nhiều, mà tôi vẫn loay
hoay không biết phải bắt đầu như thế nào. Trao đổi với ba bé về phương pháp
giáo dục con cho hợp lý hơn, nhưng đôi lúc anh vẫn nuông chiều con thái quá.
Con bé ngày càng có thái độ né tránh tôi. Có người mẹ nào mà không cảm thấy
buồn lòng. Lẽ nào con vẫn ăn, vẫn chơi bình thường, mọi thứ vẫn hình như ổn
mà mẹ lại phải đi tư vấn tâm lý? Nhưng cứ thế này, tôi thật sự bối rối. Và
tôi, đôi khi cảm thấy mình như một bà mẹ bất lực trước con vậy. Có phải tôi
bi quan sớm quá hay không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Hải Yến</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BA_QUẢ_TIM_DÂNG_CHO_CHÚA_HÀI_ĐỒNG.">BA QUẢ TIM DÂNG CHO CHÚA HÀI ĐỒNG.</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thánh Benoit Joseph Labre là một đấng thánh đã đi ăn xin và qua đời tại Roma
năm 1783.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ngày kia khi đi thăm một người đau nặng, Ngài dạy cho ông ta phải biết dâng
của lễ gì cho đẹp lòng Chúa. Ngài nói: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- “Phải dâng lên cho Chúa ba quả tim: quả thứ nhất băng lửa, nghĩa là quả
tim đầy tình yêu đối với Chúa. Quả thứ hai băng thịt, nghĩa là đầy tình yêu
đối với tha nhân và năng hướng về sự cầu nguyện. Quả thứ ba băng đồng, nghĩa
là quả tim mạnh mẽ để chống các đam mê của ta, nhất là chống lại tình dục
của ta và lo hãm mình để phạt thân xác."</span> </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BA_QUÍ_TỬ">BA QUÍ TỬ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Cách phán đoán</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ba bà mẹ ra giếng múc nước. Không xa đó, có một ông già đang ngồi trên ghế
và lắng nghe ba bà mẹ khoe con mình. Bà thứ nhất nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Con tôi rất giỏi, không việc gì mà nó không luyện tập được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Con tôi hát hay như chim sơn ca, không ai có được giọng hát như thế. - bà
thứ hai khoe.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Bà thứ ba vốn im lặng. Hai bà kia lấy làm lạ hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Còn bà, sao bà không nói gì về con bà hết?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Con tôi chẳng có gì để khoe cả - bà thứ ba bèn trả lời, nó bình thường như
những đứa trẻ khác, nó không có gì đặc biệt về tài năng cũng như thiên phú.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thế rồi, họ múc nước và ra về. Ông già cũng đứng dậy, lững thững đi sau lưng
họ. Thùng nước rất nặng mà tay các bà lại yếu, các bà cảm thấy đau lưng nên
dừng lại nghỉ để lấy sức. Chợt ba thằng bé đến. Thằng thứ nhất chống tay
xuống và nhào lộn nhiều vòng như làm xiếc. Mấy bà reo lên:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Hay quá, thằng bé thật là tài giỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thằng bé thứ hai thì cất tiếng hát như sơn ca. Mấy bà yên lặng nghe và cảm
động chảy nước mắt. Còn thằng thứ ba chạy đến bên mẹ. Nó xách thùng nước lên
và đi về nhà. Bấy giờ, ba người đàn bà quay lại hỏi ông già:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Ông thấy những đứa con của chúng tôi thế nào?</span></p>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- Những đứa con nào? - ông già ngạc nhiên hỏi lại và nói tiếp -, Ở đây, tôi
chỉ thấy có một đứa thôi!"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BẤT_NHẪN">BẤT NHẪN</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Đời Đường bên Tàu, có gia tộc của quan Trương Công Nghệ, chín đời ông bà con
cháu chút chít ở chung với nhau dưới một mái nhà, được danh truyền là “Cửu
đại đồng đường”. Danh tiếng này vang đến cả vua Cao Tông, vua đã khen ngợi
gia tộc này như một truyện lạ, một mẫu gương hiếm có. Nên chính vua, một hôm
đã đích thân tới thăm, để tận mắt thấy được cảnh gia tộc xum họp ấy. Vua đã
hỏi quan Trương Công Nghệ làm thế nào mà gia tộc chín đời có thể sống chung
được như vậy. Quan Trương Công Nghệ đã bảo con cháu đem giấy bút ra, và ông
đã viết 100 chữ NHẪN, tựa để là “BẤT NHẪN” để dâng lên vua Cao Tông. Từ đó
truyền lại cho hậu thế gương gia tộc Trương Công Nghệ với danh xưng “BẤT
NHẪN”."</span> </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀ_MẸ_CỦA_THẦY_MẠNH_TỬ">MẸ CỦA THẦY MẠNH TỬ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thầy Mạnh Tử thuở nhỏ, nhà ở gần nghĩa địa, thấy người ta đào, chôn, lăn,
khóc, về nhà cũng bắt chước đào chôn lăn khóc. Bà Mẹ thấy thế nói “Chỗ này
không phải chỗ con ta ở được”. Rồi dọn nhà ra gần chợ. Thầy Mạnh Tử ở gần
chợ thấy người buôn bán điên đảo, Bà mẹ thấy thế lại nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
“Chỗ này cũng không phải chỗ con ta ở được”. Bèn dọn nhà đến ở cạnh trường
học. Thầy Mạnh Tử ở gần trường học, thấy trẻ đua nhau học tập lễ phép, cắp
sách vở. Bấy giờ bà mẹ mới vui lòng nói: “Chỗ này là chỗ con ta ở được đấy”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một hôm, thầy Mạnh Tử thấy nhà hàng xóm giết lợn, về hỏi mẹ: “Người ta giết
lợn làm gì thế? “ Bà mẹ nói đùa: “Để cho con ăn đấy!. Nói xong, bà nghĩ lại,
hối rằng: “Ta nói lỡ mồm rồi. Con ta thơ ấu, trí thức mới mở mang mà ta nói
dối nó thì chẳng ra ta dạy nó nói dối hay sao? Rồi bà đi mua thịt lợn về cho
con ăn thật.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lại một hôm thầy Mạnh Tử đang đi học, bỏ học về nhà chơi. Bà mẹ đang ngồi
dệt cửi, trông thấy liền cầm dao cắt đứt tấm vải đang dệt trên khung mà nói
rằng: “Con đang đi học mà bỏ học thì cũng như ta đang dệt tấm vải này mà cắt
đứt đi vậy”. Từ hôm đó Mạnh Tử học tập rất chuyên cần, rồi về sau thành một
bậc đại hiền. Thế chẳng là nhờ có cái công giáo dục quí báu của bà mẹ hay
sao?</span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Liệt Nữ Truyện</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀI_HỌC_LÀM_CHỦ_BẢN_THÂN">BÀI HỌC LÀM CHỦ BẢN THÂN</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Có 1 bé trai rất tham ăn. Em đặc biệt thích ăn khoai tây do tự tay em nấu
trên chảo. Một ngày, mẹ em đi vắng. Lợi dụng ngay cơ hội, em chạy vào bếp
làm món ăn em ưa thích. Khi món khoai rán đã chín vàng, em chuẩn bị món ăn
khoái khẩu, thì lại phải rời khỏi bếp để tìm 1 cái gì đó, chẳng may lúc đó,
ba em bất chợt đi ngang qua bếp, thấy củ khoai vàng và lấy ném nó vào bếp
lửa đã cháy thành than đen thui đen thủi, em hỏi ba em cách buồn bực:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Thưa ba, tại sao củ khoai của con lại rơi vào trong bếp lửa thế?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Con ạ - ba em trả lời - khi người ta không làm chủ các bản năng của mình
và khi người ta không biết vâng lời, thì tất cả những gì người ta làm đều
giống như củ khoai này: chỉ còn lại tro bụi và hư vô!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Em bé này không bao giờ quên bài học đó. Sau này, em trở thành linh mục và
còn hơn thế, trở thành 1 vị sáng lập dòng !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Với ơn Chúa, các em hãy cố gắng học chiến thắng bản thân và tập hy sinh, vì
“tuổi trẻ không phải được dựng nên để tìm lạc thú nhưng là để tập làm anh
hùng.”"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Đôi_bàn_tay_trắng">Đôi bàn tay trắng</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Có một nhà phú hộ nọ trong giờ hấp hối đã dặn dò thân nhân khi liệm xác ông
hãy đục lỗ hai bên quan tài và xỏ đôi tay cho thiên hạ ngắm nhìn. Các thân
nhân của ông rất đỗi ngạc nhiên không hiểu ông có ý nói gì. Ông trả lời:
“Tôi muốn cho mọi người biết khi tôi sinh vào thế gian, tôi chẳng có sự gì,
nay tôi trở về lòng đất tôi cũng chỉ mang theo đôi bàn tay trắng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Đúng thế, ngày chúng ta từ biệt cõi thế, điều chúng ta có thể mang theo bên
mình là tình Chúa và tình người. Thứ tình thương buộc chúng ta phải lo vun
trồng trong suốt thời gian tại thế. Bàn tay biết mở ra chia sẻ lúc sinh thời
thì phúc hơn bàn tay xoè ra cho thiên hạ ngắm nhìn vào giờ vĩnh biệt."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÁN_LINH_HỒN_CHO_QUỶ">BÁN LINH HỒN CHO QUỶ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Chàng playbay
Mauricio Savaro hứa bán linh hồn cho Satan để đổi lấy 6 tháng giầu sang, ăn
chơi thả cửa. Chàng đã toại nguyện. nhưng sau đó, Satan cũng không quên nhận
lời hứa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Câu chuyện có thật
vừa xẩy ra tại miền bắc nước ý. Mauricio, 25 tuổi hào hoa đẹp mã. Tiêu tiền
như nước tại các vùng nghỉ mát ý, Monte Carlo và bờ biển Riviera ở Pháp, để
rồi đúng vào nửa đêm của ngày cuối cùng của tháng thứ 6, chàng bị chết thiêu
trong chiếc xe hôi bị nổ tung vì loạt đạn của cảnh sát tại Treviso, ý đại
lợi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Bố của anh là ông
Antonio nói với phóng viên của tờ Gazetta Del Mezzogiorno:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Thằng con tôi trước rất ngoan, bỗng nhiên dạo sau này sống hưởng thụ vội
vàng. Tôi không biết tại sao, cho đến khi tôi vào phòng và tìm thấy được một
bức thư viết bằng máu của nó. Thư viết thế này: thưa quỷ Lucifer, tôi dâng
linh hồn tôi cho ngài để đổi lấy sáu tháng được giầu sang, tự do và truỵ
lạc. Khi mãn hạn ngài có thể mang tôi về địa ngục. Ký tên:Mauricio"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BẢO_TÀNG_VIỆN_TỘI_ÁC">BẢO TÀNG VIỆN TỘI ÁC</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Vào đầu tháng 5 năm
1993 tổng thống Hoa kỳ đã chủ tọa lễ khánh thành một bảo tàng viện tại
Washington D.C chứa về tội ác của Đức quốc xã đối với người Do Thái trong
thời Đệ nhị thế chiến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Phải mất ít nhất ba
tiếng đồng hồ du khách mới có thể tham quan hết mọi nơi trong bảo tàng viện
này. Thinh lặng là qui luật tối thượng ở đây. Người ta đến nơi này là để suy
gẫm và sống lại cái kinh nghiệm khủng khiếp của 6 triệu người Do Thái và 5
triệu người thuộc các quốc tịch và tôn giáo khác nhau trong các trại tập
trung và lò sát sinh của Đức quốc xã.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Ngoài những hình ảnh
và di tích về cuộc sát tế dã man được thu nhặt từ các trại tập trung và lò
sát sinh, bảo viện này còn dành riêng một khu để tố cáo sự đồng lõa và thiếu
trách nhiệm của nhiều quốc gia khác trong đệ nhị thế chiến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Chẳng hạn du khách sẽ
đến thăm khu diễn lại cuộc hội nghị được triệu tập năm 1938 do tổng thống
Hoa Kỳ thời ấy chủ tọa. Trong hội nghị này đại diện của 12 nước đã quay lưng
làm ngơ trước những người Do Thái đang cố gắng trốn thoát khỏi sự bố ráp và
giết hại của Đức quốc xã. Nguyên một chiếc tầu chở đầy người Do Thái đã đến
Hoa kỳ, nhưng đã bị từ chối không cho cập bến, đành phải quay trở lại với
những lò sát sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Thế nhưng, bên cạnh
sự đồng lõa tàn ác ấy cũng không thiếu những tấm gương hy sinh vì người đồng
loại. Như một thứ ánh sáng lóe lên giữa tối tăm của hận thù chết chóc, du
khách sẽ thấy một chiếc ghe nhỏ được làm nổi bật. Đây là chiếc ghe mà những
người Đan Mạch đã dùng để đưa những người Do Thái trốn sang Thụy Điển.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Trong bài diễn văn
khánh thành bảo tàng viện. Tổng thống Bill Clinton đã nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">“Ngôi nhà này nối
tiếp một trong những bài học đen tối nhất của lịch sử với tâm hồn đầy hy
vọng của Hoa kỳ. Như một ngọn lửa không bao giờ tắt bảo tàng viện này sẽ
chiếu rọi ánh sáng trên bóng tối đang tiêu tan.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>