File "GiaoDuc_14.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_14.htm
File size: 59.97 KiB (61410 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
span.apple-style-span
	{}
span.vietadtextlink
	{}
span.ilad
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
	<a name="CHIẾC_CẦU_PHÚC_ĐỨC_">CHIẾC CẦU PHÚC ĐỨC </a> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Ngày xưa có 
	anh chàng chuyên sống về nghề ăn trộm. Trong nhà còn có mẹ già phải nuôi. 
	Tuy có lúc được nhiều, có lúc được ít, nhưng trong nhà không bao giờ có của 
	để dành. Hai mẹ con chàng thường phải chịu bữa ăn, bữa nhịn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Một hôm, 
	nhân ngày giỗ cha, mẹ chàng ôn lại cho chàng nghe cuộc đời của ông và cha 
	chàng xưa kia.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Xưa kia ông 
	nội của chàng cũng làm nghề ăn trộm, có đêm kiếm được những món đáng bạc 
	chục, bạc trăm, vậy mà khi nhắm mắt xuôi tay cũng không để lại cho cha chàng 
	được chút gì.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Rồi đến đời 
	cha chàng. Lớn lên, không biết chọn nghề gì khác tốt hơn, cha chàng lại nối 
	nghề ông cụ, đến đêm lại đi rình mò hết làng trên đến xóm dưới, mà cũng 
	không bao giờ kiếm được nổi hai bữa cho hai vợ chồng và đứa con. Rồi cha 
	chàng chết đi cũng không có gì để lại. Nay đến đời chàng, lao theo cái nghề 
	này đã gần hai chục năm rồi mà tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Đã vậy, chàng 
	cũng không tìm được nổi một người vợ, mặc dầu đã gần bốn chục tuổi đầu.<br>
	Ôn lại đời cha ông xưa và nhìn cuộc đời mình chàng không khỏi thấy ngán 
	ngẩm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Một đêm, 
	chàng đến rình nhà ông thầy đồ ở xóm bên, định ăn trộm cái thủ lợn mà một 
	nhóm học trò mang đến biếu. Rình mãi tới khuya, ông thầy vẫn chưa đi ngủ, 
	ông đọc hết trang sách này tới trang sách khác. Chợt ông thầy đọc tới câu: 
	&quot;Tích thiện chi gia tất hữu dư hương; tích bất thiện chi gia tất hữu dư 
	ương&quot;. Chàng bụng bảo dạ: &quot;Phải chăng ông cha ta làm nghề thất đức nên để 
	khổ nhục lại cho tả” Rồi tự đáp: &quot;Phải, quả thật đúng như vậy&quot;. Đoạn chàng 
	chạy một mạch về nhà, quyết từ nay bỏ nghề ăn trộm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Sáng hôm 
	sau, chàng vác búa vào rừng hái củi mang ra chợ bán. Công việc thật là vất 
	vả, hái được một gánh củi chàng phải đổi một bát mồ hôi mới kiếm được một 
	món tiền mua gạo, nhưng chàng thấy yên tâm hơn mọi ngày. Tuy vậy, đi đến 
	đâu, chàng cũng nghe tiếng người xì xào: &quot;Cẩn thận đấy! Cái thằng ba đời ăn 
	trộm đã đến kia!&quot;. Cái tiếng &quot;ba đời ăn trộm&quot; làm cho chàng buồn bã. Chàng 
	nghĩ: &quot;Từ nay ta phải làm những việc gì phúc đức họa may mới xóa được mấy 
	tiếng đó&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Một ngày 
	mùa hạ, trời mưa to nước lũ tràn về. Chàng đem củi đi chợ bán, vì nước lũ 
	tràn về nhanh quá, không thể lội qua sông như mọi hôm được. Hàng trăm người 
	ùn lại vì chưa có đò, mặt trời đã khuất sau rặng núi, mà mọi người vẫn loay 
	hoay ở bờ sông. Chàng bèn nghĩ tới việc bắc một cái cầu. Đêm ấy, ngủ lại bến 
	sông cùng với nhiều người khác, chàng đem chuyện bắc cầu ra hỏi bà con, 
	nhiều người nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">- Đó là một 
	điều phúc đức được muôn ngàn người nhớ ơn. Trước đây cũng đã có người làm 
	nhưng rồi lại bỏ dở...<br>
	Sáng hôm sau, nước rút, chàng lội sông về nhà, tới nhà, chàng đem ý định bắc 
	cầu ra hỏi ý kiến mẹ. Mẹ chàng rất vui và giục chàng dốc sức bắc cầu!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Từ đó, cứ 
	sáng chàng lên rừng chặt cây; chiều ra sức chuyển gỗ; trưa cố hái thêm một 
	gánh củi để về cho mẹ đi chợ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Chàng làm 
	việc quên ngày tháng. Buổi chặt cây, buổi chuyển gỗ, buổi bắc cầu, không bao 
	lâu đã bắc được hơn chục sải cầu. Công việc còn nhiều nặng nhọc vì con sông 
	rộng gần hai trăm sải. Vì ăn đói mà làm nhiều nên chàng bị kiệt sức. Một hôm 
	đói quá chàng nằm lăn ra mê man ở đoạn cầu đang làm dở. Những người đi qua 
	xúm lại cứu chữa, nhưng chàng vẫn chưa hồi tỉnh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Giữa lúc ấy 
	có một viên quan võ đi đến, thấy một đám đông đang xúm quanh một người nằm 
	sõng soài, viên quan xuống ngựa đến gần hỏi chuyện. Mọi người cho biết đây 
	là anh chàng bắc cầu làm phúc đang làm thì vì mệt quá mà lăn ra ngất đi... 
	Viên quan liền mở túi lấy thuốc cho chàng uống. Được một lúc, chàng bắc cầu 
	tỉnh lại, mọi người tản dần ra về, viên quan ngồi lại bên chàng ân cần hỏi 
	chuyện. Chàng thật thà kể hết cho ông nghe cuộc đời của mình và nói rõ ý 
	định cùng công việc đang làm. Viên quan võ nghe nói ra chiều cảm động, ông 
	ngồi ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">- Xưa kia 
	cha ông chàng làm nghề thất đức để cho chàng ngày nay phải đói nghèo. Nay, 
	chàng muốn làm điều phúc đức để chuộc lỗi lầm xưa kia, quả là hay vô cùng! 
	Về phần tôi, tôi xin nói thật: cha tôi, ông tôi, ông cụ ông kỵ tôi, đời đời 
	làm quan ức hiếp dân lành, bóp hầu bóp cổ để nã tiền, nã của. Đấy cũng là 
	điều thất đức, vì vậy đến tôi ngày nay trời quả báo: lấy vợ đã hơn hai mươi 
	năm rồi mà không có một đứa con để vui cửa vui nhà, cho nên, tuổi đã ngoài 
	bốn mươi, chúng tôi vẫn phải sống hiu quạnh. Nay tôi cũng muốn làm điều phúc 
	đức để chuộc lỗi lầm xưa, chẳng hay chàng có cho tôi góp sức cùng nhau bắc 
	cầu được không?<br>
	Chàng bắc cầu vui mừng nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">- Nếu quan 
	lớn có chí hướng như vậy thì cái cầu này sẽ chóng xong, dân chúng sẽ mau 
	được qua lại, còn gì tốt hơn!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Hai người 
	bèn kể cho nhau biết tên tuổi, quê quán rồi kết làm anh em, viên quan võ hơn 
	chàng bắc cầu bốn tuổi, được nhận là anh. Chàng bắc cầu nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">- Em còn có 
	mẹ già ở nhà, vì nhà nghèo, phải bán củi lấy tiền mua gạo cho nên ngày nào 
	em cũng phải đem củi về nhà để sáng hôm sau mẹ đem củi ra chợ bán lấy tiền.<br>
	Viên quan võ thân mật bảo chàng:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">- Anh có 
	nhiều tiền của, anh sẽ bỏ ra nuôi mẹ để em khỏi phải bận tâm, như vậy chúng 
	ta sẽ chuyên chú vào việc bắc cầu, em nghĩ thế nào?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Chàng bắc 
	cầu nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">- Nếu vậy 
	thì còn gì hay hơn!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Từ đấy, 
	hàng ngày hai anh em cùng nhau lên núi đốn cây, chuyển gỗ. Chẳng bao lâu, 
	hai người đã dựng xong chiếc cầu gỗ hơn hai trăm sải. Dân chúng ai cũng vui 
	mừng, họ đặt tên là cầu Phúc Đức. Các cụ hai làng hoan hỉ cùng nhau bàn định 
	góp tiền làm một bữa tiệc ăn mừng cầu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Ngày ăn 
	mừng chiếc cầu, các vị bô lão và tất cả dân chúng quanh vùng nô nức đến dự, 
	ai cũng cầu xin Ngọc Hoàng ban phúc cho hai người bắc cầu, họ ăn uống linh 
	đình suốt cả buổi sáng. Bỗng một cơn gió bất chợt kéo đến, gió thổi mạnh, 
	làm cúi rạp ngọn cỏ nghiêng ngả cành cây. Gió thổi mỗi lúc một mạnh, rồi bất 
	thình lình cuốn anh chàng bắc cầu đi mất. Viên quan võ thất thanh kêu gọi, 
	tất cả mọi người đều ngậm ngùi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Thấy người 
	em kết nghĩa của mình hết lòng hết sức hàng ba năm trời ra làm cầu mà lại 
	không được hưởng phúc, viên quan xót xa lắm. Sau khi mọi người đã ra về, ông 
	đón vợ sang ở chung với bà cụ để sớm hôm trông nom, phụng dưỡng bà thay 
	người em kết nghĩa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Lại nói đến 
	chàng bắc cầu bị gió lốc cuốn tới một cái hang trên một ngọn núi cao. Chàng 
	lảo đảo đứng chưa kịp vững. Cơn gió bỗng vụt hóa thành người tươi cười nói 
	với chàng:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">- Nhà ngươi 
	chớ sợ, ta là thần Gió được Ngọc Hoàng sai đi đón nhà ngươi về đây để thưởng 
	cho ngươi cái công thành tâm làm chuyện phúc đức. Bạc vàng đấy, nhà ngươi 
	muốn lấy bao nhiêu thì lấy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Chàng bắc 
	cầu nhìn vào hang thấy đống vàng sáng chói. Chàng cởi áo gói lấy một số 
	vàng, rồi buộc lại cẩn thận, chàng vác gói vàng lên vai, tiến ra cửa hang, 
	thần Gió lại hóa thành cơn gió lốc cuốn chàng đi, trả về bản và đặt chàng 
	nhẹ nhàng xuống giữa sân nhà.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Chàng bắc 
	cầu sung sướng để gói vàng xuống rồi lên tiếng gọi cửa. Nghe tiếng gọi, mẹ 
	chàng và hai vợ chồng viên quan võ tưởng là hồn chàng bắc cầu hiện về, liền 
	dắt nhau lại ngồi quanh chiếc bàn thờ thắp hương khấn vái lầm rầm. Nhìn qua 
	kẽ liếp thấy ba người vừa cúi lạy, vừa khấn, chàng bắc cầu bật cười lại một 
	lần nữa chàng lên tiếng gọi:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">- Mẹ ơi! 
	Anh ơi! Em đây mà! Em hãy còn sống trở về nhà đây! Mau mau mở cửa!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Nghe rõ 
	tiếng gọi của con, bà mẹ mừng quýnh, lật đật xuống giường. Vợ chồng viên 
	quan võ cũng chạy ra mở cửa, đón người em kết nghĩa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Chàng bắc 
	cầu ngồi xuống kể lại ngọn ngành câu chuyện được thần Gió đưa đi lấy vàng 
	cho cả nhà nghe, mọi người reo mừng sung sướng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Từ đấy mẹ 
	con chàng bắc cầu bắt đầu trở nên giàu có, chàng mời hai vợ chồng người anh 
	kết nghĩa ở lại và cùng nhau làm ăn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">Ít lâu sau, 
	vợ viên quan võ có mang, đến tháng đến ngày chị sinh hạ được một con trai. 
	Hai vợ chồng mừng vô kể. Còn chàng bắc cầu ít lâu sau cũng lấy vợ có con và 
	sống sung sướng đến già.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font size="3" face="Arial"><a name="Câu_chuyện_thỏ_và_rùa_">Câu chuyện thỏ và rùa 
	</a> </font></h1>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ngày xửa ngày xưa, có một con rùa và một con thỏ cãi nhau 
	xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc 
	thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thỏ xuất phát nhanh như bắn và chạy thụt mạng một hồi, và 
	sau khi thấy rằng đã bỏ khá xa bạn rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một 
	tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới 
	bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc 
	đường đua, dành chiến thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã 
	bị thua.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Bài học của câu chuyện trên là: chậm và ổn định đã chiến 
	thắng cuộc đua.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện 
	được tiếp tục phát triển thêm:</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thỏ vô cùng thất vọng vì để thua và nó cố suy nghĩ. Nó 
	nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó 
	không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì rùa không thể nào có cửa hạ 
	được nó. Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Lần này, thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt 
	một mạch về đích. Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thế, bài học của câu chuyện này?: nhanh và vững chắc sẽ 
	chiến thắng cái chậm và ổn định.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nếu có 2 người trong công ty của bạn: một người chậm, 
	nguyên tắc và đáng tin cậy; một người khác nhanh và vẫn đáng tin cậy ở những 
	việc anh ta làm. Người nhanh và đáng tin cậy chắc chắn sẽ được thăng chức 
	nhanh hơn.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Chậm và chắc là điều tốt, nhưng nhanh và tin cậy là điều 
	tốt hơn. Nhưng câu chuyện cũng không dừng lại ớ đây. Rùa đã suy ngẫm kết quả 
	và nhận ra rằng: nó không có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi. 
	Nó suy nghĩ thêm một tí nữa và rồi thách thỏ một cuộc đua khác, nhưng có một 
	chút thay đổi về đường đua.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thỏ đồng ý. Họ bắt đầu cuộc đua. Như đã tự hứa với lòng 
	mình là phải luôn nhanh, thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho 
	đến bên bờ sông. Vạch đích đến lại còn đến 2 Km nữa ở bên kia sông!</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Thỏ dành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây. 
	Trong lúc đó, rùa đã đến nơi, lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia, tiếp tục 
	chạy và kết thúc đường đua.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ý nghĩa từ câu chuyện này?. Trước tiên, cần phải xác định 
	ưu thế của mình, và sau đó là biết chọn sân chơi phù hợp.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><a name="Câu_chuyện_người_chăn_cừu_">Câu chuyện người chăn cừu 
	</a> </font></h1>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Những nhân tố lãnh đạo tuyệt vời dường như bất biến về 
	mặt thời gian và không ngừng được mở rộng về mặt không gian. Từ thời thượng 
	cổ, cả thế giới luôn khát khao tìm kiếm những nhà lãnh đạo lớn. Trong quãng 
	thời gian chiến tranh và hỗn loạn, các nhà lãnh đạo lớn thường xuất hiện để 
	vạch ra con đường dẫn đến hoà bình. Trong quãng thời gian của sự hoà bình và 
	thịnh vượng, các nhà lãnh đạo lớn vẫn cần để duy trì
	<span class="vietadtextlink">hệ thống</span> trật tự hay tìm ra các hướng đi 
	phát triển mới. </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Các nhà lãnh đạo lớn luôn nhận được sự ngưỡng mộ từ mọi 
	người. Nhưng làm thế nào chúng ta phân biệt được những nhà lãnh đạo thực thụ 
	từ vô khối những con người khác nhau?</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nguyên lý bắt nguồn từ thời cổ xưa và vẫn đứng vững qua 
	những trải nghiệm thời gian. Các nhà lãnh đạo lớn luôn tiến thẳng về phía 
	trước, xây dựng các hướng đi, đảm bảo trật tự và chỉnh sửa các khiếm khuyết 
	hay quy định khi cần thiết. Không dừng lại ở đó, họ là những người giàu tình 
	cảm với các nhân viên. Các nhà lãnh đạo lớn khao khát sống cuộc sống của họ 
	để phục vụ những nhu cầu của mọi người.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Điểm đáng thú vị là khi <span class="ilad">quan</span> 
	tâm tới những nhà lãnh đạo đáng kính trên thế giới và trong lịch sử loài 
	người, chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy một hình ảnh tương đồng giữa những 
	người chăn cừu và nhà lãnh đạo tài ba.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Không quá khó khăn để miêu tả các tính cảnh của một nhà 
	lãnh đạo <span class="ilad">theo</span> hình ảnh người chăn cừu. Có rất 
	nhiều điều chúng ta có thể học hỏi được từ sự so sánh này.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Bằng việc khảo sát những tính cách, đặc điểm và tầm nhìn 
	theo phương thức người chăn cừu, chúng ta có thể chuyển tiếp tới một cấp độ 
	năng lực lãnh đạo mới:</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b>1</b>. Người chăn cừu nhận ra đàn cừu không thể làm 
	bất cứ điều gì anh ta muốn</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Anh ta hiểu rằng đàn cừu không phải một công cụ, một 
	phương tiện để anh ta tự ý xử lý mà là nguồn trách nhiệm mà anh ta cần quan 
	tâm, <span class="vietadtextlink">chăm sóc</span>. Anh ta được trao quyền, 
	được tin tưởng bởi một người khác, và rõ ràng phải trả lời trước một người 
	có thẩm quyền lớn hơn.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Là một nhà lãnh đạo hiệu quả, anh ta hiểu rõ không chỉ 
	những gì cấu thành nên một nhà lãnh đạo mà cả những gì phải phục tùng và 
	quan tâm tới nữa. Việc hiểu và chấp nhận chu trình này sẽ trau dồi và củng 
	cố các tính cách của một nhà lãnh đạo tài năng.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b>2</b>. Đàn cừu nghe thấy, nhận ra và đi theo giọng nói 
	của người chăn cừu</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Hết sức tự nhiên, mọi người có xu hướng đi theo những gì 
	quen thuộc. Lòng tin sẽ phát triển mạnh theo những kinh nghiệm có được từ 
	các mối quan hệ tốt đẹp. Chúng ta thường nghe thấy rằng sự thân mật rất dễ 
	dẫn tới sự bất tuân lệnh, nhưng nó cũng dẫn tới lòng tin tưởng và với thời 
	gian cùng sự kiên trì, nó sẽ đem đến các mong đợi.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b>3</b>. Người chăn cừu biết rất rõ đàn cừu và anh ta có 
	thể nhớ tên từng con cừu một</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người chăn cừu sử dụng một hệ thống âm thanh, gõ lách 
	cách và huýt gió để gọi đàn cừu. Những âm thanh này là khác biệt cho từng 
	con cừu trong đàn và mỗi con cừu nhận ra và phản hồi theo từng âm thanh 
	riêng biệt với nó. </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Trong lãnh đạo, những sự quan tâm chân thành và gần gũi 
	luôn được mọi người nhận rõ. Đương nhiên nhà lãnh đạo sẽ đạt được các kết 
	quả tuyệt vời. Mối quan hệ với các nhân viên chính là chìa khoá – không một 
	người chăn cừu nào có thể làm việc tốt mà không ở bên cạnh những con cừu.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b>4</b>. Người chăn cừu luôn dẫn dắt đàn cừu tới những 
	nơi an toàn nhất và có nhiều lợi ích nhất, đồng thời tránh xa mọi nguy hiểm</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Về chiến lược, người chăn cừu ra ngoài chuồng trước đàn 
	cừu nhằm xác định và tránh xa các tai hoạ và rồi đưa đàn cừu tới chỗ an 
	toàn. Trong bất cứ trường hợp nào, anh ta cũng giữ vai trò dẫn dắt. Anh ta 
	không bao giờ mong đợi đàn cừu sẽ gặp phải những hoàn cảnh mà anh ta không 
	sẵn sàng đương đầu.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người lãnh đạo kinh doanh cũng vậy. Anh ta luôn dẫn dắt 
	nhân viên tới những nơi an toàn và nhiều ích lợi nhất. Nhà lãnh đạo phải có 
	khả năng nhận diện các rủi ro và biết cách phòng tránh chúng.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b>5</b>. Người chăn cừu luôn sẵn lòng đặt những nhu cầu 
	cấp bách và sức khoẻ của đàn cừu lên trước nhu cầu của bản thân mình</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sức khoẻ tốt của đàn cừu là vô cùng quan trọng với người 
	chăn cừu. Mục đích khác thường này đã khích lệ các quyết định của anh ta 
	luôn hướng tới lợi ích của đàn cừu trước tiên. Cả về nghĩa đen lẫn nghĩa 
	bóng, người chăn cừu luôn được chuẩn bị để “hy sinh tính mạng bản thân” cho 
	đàn cừu.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b>6</b>. Có sự khác biệt giữa những đôi tay làm thuê và 
	người chăn cừu</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Những đôi tay làm thuê được khích lệ bởi các đồng tiền 
	công. Còn người chăn cừu có mối quan tâm sâu xa và chân thành tới đàn cừu 
	của anh ta. Anh ta là người chịu trách nhiệm cho những gì không phải của anh 
	ta – theo đúng sự lựa chọn của anh ta. Và mối quan hệ của anh được đặc trưng 
	vởi sự hiện diện lâu bền và xuyên suốt cho dù có hay không có tiền công.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Vào mọi thời điểm, người chăn cừu luôn sẵn lòng hy sinh 
	cuộc sống của anh ta cho đàn cừu. Anh ta là một nhà lãnh đạo thực thụ đối 
	với những người tưởng ở anh ta.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người chăn cừu thực thụ hiểu rõ sự khác biệt quan trọng 
	giữa sức mạnh (yếu tố đè nặng lên vai nhà lãnh đạo) với thẩm quyền (yếu tố 
	thể hiện trách nhiệm và năng lực giải trình với cấp có quyền lực cao hơn).</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Chắc chắn rằng, bức tranh người chăn cừu và hình ảnh nhà 
	lãnh đạo tuy rất đơn giản, nhưng nó để lại nhiều bài học sâu sắc cho nghệ 
	thuật quản lý ngày nay.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	<a name="Những_bài_học_từ_loài_ngỗng_trời">Những bài học từ loài ngỗng trời</a></span></h1>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">1</span></b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">. 
	Khi một con ngỗng vỗ cánh, nó sẽ tạo ra một “lực nâng” cho các con chim theo 
	sau nó. Bay theo hình chữ V, cả đàn ngỗng sẽ bay xa hơn 71% so với khi bay 
	từng con một.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bài học: 
	Khi biết <span class="vietadtextlink">chia sẻ</span> chung chí hướng và ý 
	thức cộng đồng, người ta có thể đến nơi họ muốn một cách nhanh hơn và dễ 
	dàng hơn.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">2</span></b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">. 
	Khi một con ngỗng bị rơi ra khỏi đội hình, nó sẽ cảm thấy bị lôi kéo trở 
	lại, ngăn không cho bay một mình. Vì thế, nó sẽ nhanh chóng quay trở lại đội 
	hình để tận dụng lực nâng của con ngỗng phía trước nó.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bài học: 
	Nếu chúng ta có được sự thông minh nhiều như của một con ngỗng, chúng ta sẽ 
	tự biết hoạt động theo đội hình với những người cùng định hướng. Chúng ta sẽ 
	sẵn sàng chấp nhận sự giúp đỡ của họ và đồng thời giúp đỡ những người khác.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">3</span></b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">. 
	Khi con ngỗng đầu đàn bị mệt, nó quay ngược trở vào đội hình và một con 
	ngỗng khác sẽ tiến lên vị trí tiên phong.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bài học: 
	Cần phải thay nhau thực hiện những nhiệm vụ khó khăn và chia sẻ vai trò lãnh 
	đạo. Cũng như loài ngỗng, con người phụ thuộc vào các kỹ năng, khả năng của 
	nhau và phụ thuộc và một sự sắp xếp năng khiếu, tài năng hay tài nguyên theo 
	cách duy nhất.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">4</span></b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">. 
	Loài ngỗng bay theo đội hình thường kêu to để khích lệ những con phía trước 
	duy trì tốc độ.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bài học: 
	Chúng ta cần phải chắc chắn rằng tiếng kêu của chúng ta mang tính khích lệ. 
	Trong nhóm, nếu có sự động viên khuyến khích, năng suất làm việc sẽ được 
	tăng lên rất nhiều.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">5</span></b><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">. 
	Khi một con ngỗng bị ốm, bị thương, hoặc bị bắn rơi, hai con ngỗng khác sẽ 
	tách ra khỏi đội hình để theo con ngỗng đó và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở với nó 
	cho đến khi nó chết hoặc có thể tiếp tục bay. Sau đó, chúng sẽ nhập vào một 
	nhóm khác hoặc bắt kịp với bạn.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bài học: 
	Hãy luôn sát cánh bên nhau dù trong những giờ phút khó khăn hay khi yên bình 
	suôn sẻ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	<a name="Tại_sao_kiến_càng_lại_có_đôi_chân_dài_!">Tại sao kiến càng lại có đôi chân dài !</a></span></h1>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Gia đình 
	nhà kiến càng chỉ có ba người, bố <span class="vietadtextlink">mẹ</span> 
	kiến và Kiến càng. Ngày ngày Kiến rất ngoan và nghe <span class="ilad">theo</span> 
	lời bố mẹ dặn. Ban ngày bố mẹ Kiến đi kiếm mồi, Kiến ở nhà một mình và biết 
	trông nhà đấy.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Nhà Kiến 
	được bố mẹ xây trong một khe nhỏ trong ngôi nhà của cu Hải, lúc nào cu Hải 
	chơi đồ chơi hay học bài Kiến càng đều ra xem. Một hôm thời tiết thật là 
	nóng bức, cu Hải liền mở tủ lạnh để lấy đá pha nước uống, chú kiến càng liền 
	bò theo sau để xem cu Hải đang làm những gì.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Đến tối, 
	bố mẹ Kiến đi kiếm mồi trở về tha theo 1 con sâu thật to, thế là tối nay cả 
	nhà Kiến có một bữa ăn thật thịnh soạn. Khi ăn bữa tối xong, Kiến liền bò 
	tới tủ lạnh nhà cu Hải định lấy chân để cậy cánh cửa tủ ra. Bố mẹ Kiến nhìn 
	thấy liền nói : Con không được tự do nghịch các đồ vật trong nhà cu Hải nhớ 
	chưa, con mà không nghe lời sẽ gặp chuyện không hay đó.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ngày hôm 
	sau khi bố mẹ Kiến đi kiếm mồi như mọi ngày, Kiến thì vẫn đang say sưa trong 
	giấc mơ kỳ diệu. Trong mơ Kiến càng thấy cu Hải mở tủ lạnh lấy bánh ăn sáng, 
	Kiến nhìn mà thèm quá, chưa bao giờ mình được ăn chiếc bánh ngon như thế. 
	Đợi chu Hải ăn xong và đi học bài, không thể cưỡng lại được cơn thèm và tò 
	mò nên Kiến đã bò tới chiếc tủ lạnh. Chiếc cánh tủ thật là to và nặng so với 
	người của Kiến, cuối cùng thì Kiến cũng tìm được một khe hở của cánh tủ lạnh 
	và chui vào bên trong. Ôi chiếc bánh thật to và thật hấp dẫn, Kiến ta thích 
	lắm liền đến và ăn bánh, ăn no nê căng phồng cả cái bụng lên. </span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Khi đã 
	thưởng thức chiếc bánh xong Kiến liền tìm đường để ra khỏi chiếc tủ lạnh 
	này. Vì cái bụng no bánh nặng nề nên trên đường đi ra cánh cửa liền bị mắc 
	phải khay đá lạnh không thể nào rút được đôi chân ra. Càng rút thì càng bị 
	đá lạnh giữ chặt lại, trong khi cái lạnh của đá làm cho Kiến càng lạnh cóng. 
	Kiến càng vừa khóc thút thít vừa ra sức kéo cái chân ra khỏi khay đá. Càng 
	kéo thì đôi chân của Kiến càng dài ra, khi Kiến nhìn lại đôi chân của mình 
	thì không thể tin nổi vào mắt mình nữa rồi. Kiến vừa khóc vừa nhớ lại lời bố 
	mẹ đã dặn mà mình không nghe lời, nên mới xẩy ra như thế này, khi Kiến cố 
	kéo chân ra khỏi nơi đó thì đánh phựt cái, Kiến giật mình tỉnh dậy bởi tiếng 
	gọi của bố mẹ đi kiếm mồi đã về. Kiến bừng tỉnh và vẫn hình dung ra đôi chân 
	của mình dài ra và tự nhủ phải biết nghe lời bố mẹ dặn.</span></p>
	<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Gia Phong</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="ĂN_CẮP_DÊ">ĂN CẮP DÊ</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Vào dịp lễ Phục Sinh, cha xứ nọ mệt nhoài vì vấn đề giải tội, một hối nhân 
	vào toà quì xuống xưng tội:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Thưa cha con ăn cấp dê hai lần</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Xưng đến đây, cha xứ quá mệt nên xuất thần lim dim trong giấc ngủ. Chàng 
	thanh niên xưng xong chờ mãi không thấy cha nói gì cả, quay ra đàng sau thấy 
	còn nhiều tội nhân đang quì chờ, anh liền nhẹ nhàng lui gót như đã xong rồi 
	vậy. Kế đến một cô con Đức Mẹ vào toà, quì phập xuống, cha xứ giật mình tỉnh 
	ngủ vội hỏi:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Con kể lại cho cha vấn đề ăn cắp dê của con thế nào?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Cô con Đức Mẹ hoảng hốt:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Thưa cha, con đâu có ăn cắp dê</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Cha xứ hỏi lại:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Thế ai ăn cắp dê?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Cô con Đức Mẹ chạy lại cuối nhà thờ la lớn:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Thằng ăn cấp dê ơi, cha gọi…</span></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Càng gọi thì chàng thanh niên càng chạy xa, cha xứ ra khỏi toà, tỉnh ngủ lắc 
	đầu.&quot;</span><font face="Arial,sans-serif"> </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify">
	<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="QUÁ_TAM_BA_BẬN_">QUÁ TAM BA BẬN </a> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:.5in">
	<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">Ông thày tu 
	kia có cái tật hay bị bối rối . Mỗi ngày thày thường mở sách thánh ra , gặp 
	đúng </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:.5in">
	<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">câu nào thày 
	nhìn thấy trước thì thày liền áp dụng cho cả ngày hôm đó . Sáng hôm nay theo 
	như thường lệ thày mở sách ra , thày đọc phải câu :”...và Giuđa ra đi treo 
	cổ tự vẫn ...” . Hốt </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:.5in">
	<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">hoảng thày 
	gấp ngay sách lại, tự nhủ : </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:.5in">
	<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">-”Chẳng nhẽ 
	...Chúa đời nào bảo mình làm vậy ...” </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:.5in">
	<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">Rồi thày thử 
	lại lần nữa ...Xui thay, lần này tay thày lại chỉ đúng ngay vào câu : 
	“...ngươi hãy </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:.5in">
	<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">đi và làm như 
	vậy ...”. Tá hỏa tam tinh, thày run bắn người lên ...Gấp ngay sách lại , 
	thày nhủ thầm : “ quá tam ba bận ...dẫu sao phải thử lần chót ...”. Lần cuối 
	cùng ông thày đáng thương nhà ta đọc đúng ngay câu : “... con hãy thi hành 
	một cách mau chóng ...”!!!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="ĐÃ_BẢO_RỒI_...MÀ_KHÔNG_CHỊU_NGHE_">ĐÃ BẢO RỒI ...MÀ KHÔNG CHỊU NGHE 
	</a> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Cu Tèo nhà ta năm nay lên sáu ...tính tình bướng bỉnh nghịch ngợm, phá phách 
	đủ điều ...Mỗi lần phá thì nó bị mẹ la : </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-”Đã bảo rồi ...mà không chịu nghe ...bướng qúa đi thôi ...”. Riết rồi nó 
	thuộc nằm lòng câu nói đó . </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Một hôm nó nghe mẹ dạy chị : </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-Này nhé con gái yêu của mẹ, năm nay con đã lên mười, lớn rồi thì phải cẩn 
	thận nghe con ...bởi vì “con gái mà chơi với con trai ...thì mai cái bụng nó 
	lớn bằng hai qủa dừa ...” nguy hiểm lắm con ơi, liệu mà nghe lời mẹ dạy nghe 
	con ... </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Hôm sau cu Tèo được mẹ dẫn đi chợ , chợt trông thấy một “bà bầu” đi ngang 
	qua , cu Tèo nhà ta liền dừng ngay lại, lên tiếng phát biểu một cách dõng 
	dạc với “bà bầu” kia : </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-”Đã bảo rồi ... mà không chịu nghe ...bướng quá đi thôi ...!!” </span></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
	Vinh Tran </span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="ALFRED_NOBEL">ALFRED NOBEL</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Một buổi sáng năm 1888, Alfred Nobel, người phát minh ra chất nổ và hái ra 
	tiền như nước, đã thức giấc trong bàng hoàng sửng sốt: Tất cả các báo chí 
	trong ngày đều nói đến cái chết của ông vua chất nổ! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Thực ra, đây chỉ là sự lầm lẫn của 1 ký giả nào đó, bởi vì không phải Alfred 
	Nobel qua đời mà là người anh em ông ta. Thế nhưng dù sao đây cũng là dịp để 
	Alfred Nobel đọc được cảm nghĩ của người khác đang có đối với ông. Trên môi 
	miệng mọi người, ông chỉ là ông vua chất nổ, là người đã làm giầu trên cái 
	chết của không biết bao nhiêu sinh mạng. Người ta đã không hề nhắc tới những 
	nỗ lực của chính ông nhằm phá vỡ những hàng rào ngăn cách giữa các dân tộc 
	và các ý thức hệ. Không một ai đã nhắc đến những kiến tạo hòa bình của ông 
	cả. Ông quyết định làm cho cả thế giới biết lẽ sống đích thực của ông. Với 
	quyết tâm ấy, ông ngồi xuống bàn làm việc và viết tờ chúc thư. Trong đó, ông 
	đã dành tất cả tài sản của ông để thiết lập nên một trong những giải thưởng 
	có giá trị nhất thế giới: giải Nobel hòa bình, nhằm tưởng thưởng tất cả 
	những ai có công góp phần vào việc xây dựng Hòa bình thế giới.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Ngày nay, biệt hiệu của Alfred Nobel không còn là vua chất nổ nữa mà là vua 
	Hòa Bình!&quot;</span> </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="BA_CÁI_TAI_CỦA_CON_THỎ">BA CÁI TAI CỦA CON THỎ</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Có một con thỏ có ba cái tai.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Những con thỏ khác nhìn nó không thuận mắt, nên nhao nhao phê bình, nói :</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-&nbsp; “Thật kì quái, chúng ta đều có hai cái tai, tại sao một mình anh lại có 
	ba cái ?”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-&nbsp; “Chắc chắn nó là quái vật không bình thường”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-&nbsp; “Đúng, chúng ta không cần quái vật, đuổi nó đi, đuổi nó đi”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Để được sự đồng ý tiếp nhận của chúng nhân, nó nhịn đau cắt đi một cái tai. 
	Mấy năm sau, nó đi đến một khu rừng rậm khác, bỗng phát hiện những con thỏ ở 
	đây đều có ba cái tai.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Chúng nó hình như phát hiện ra người...ngoài hành tinh, vây lại bình phẩm đủ 
	điều :</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-&nbsp; “Trời ạ , con thỏ xấu xí này ở đâu mà đến đây vậy ?”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-&nbsp; “Anh coi, nó thiếu một cái tai, chúng ta có bị truyền nhiễm không ?”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-&nbsp; “Thật tôi không thể chịu đựng khi ở chung cùng với loại thỏ như thế...”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Con thỏ nghi hoặc không hiểu, rốt cuộc ba cái tai là bình thường hay là hai 
	cái tai mới đúng. Nó chỉ có một khẳng định duy nhất là : “Chỉ cần nó không 
	giống với người khác, thì nhất định bị coi là khác loài, không được đón 
	tiếp”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Suy tư :</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Muốn vừa lòng ông chủ, những người làm công nịnh hót luôn đánh mất nhân cách 
	của mình ; để cấp trên khen thưởng và để lấy lòng họ, các nhân viên thường 
	che giấu cái tôi của mình, chịu lòn cúi, nịnh hót...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Con người ta khi đã đánh mất mình đi thì không còn là mình nữa, chỉ là những 
	con người máy làm theo lệnh của cấp trên ; vì quyền lợi cá nhân, vì địa vị, 
	vì danh vọng, mà có rất nhiều người tự chặt bỏ đi sự can đảm, cương trực, 
	ngay thẳng của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Thánh Gioan Tiền Hô đã bị chặt đầu vì đã can ngăn những loạn luân lăng loàn 
	của vua Hêrôđê. Ngài đã không đánh mất sự cương trực của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Thánh nữ Maria Gôrétti đã bị đâm hàng chục nhát đao để bảo vệ sự trong trắng 
	của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Thánh Tôma Thiện thà chịu chết vì đạo Chúa hơn là được quan gả con gái cho 
	và được ra làm quan...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Bản chất của người Kitô hữu là : có thì nói có, không thì nói không (Mt 5, 
	37).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Bản chất người tu sĩ khi hoạt động tông đồ, khi học hành nghiên cứu, khi 
	tiếp xúc... ...đừng nên để bị đánh mất, vì những ham muốn không chính đáng 
	với lời khấn của mình.</span> </p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager