File "GiaoDuc_13.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_13.htm
File size: 32.58 KiB (33366 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
span.apple-style-span
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Sự_Tích_Cái_Chổi">Sự Tích Cái Chổi</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Ngày xưa ở trên cung điện nhà trời có một 
	người đàn bà nấu ăn rất khéo tay. Bà chế những món bánh trái tuyệt phẩm, làm 
	những thức ăn ngon đến nỗi chỉ nếm qua một miếng là không thể nào quên được. 
	Cho nên Ngọc Hoàng thượng đế cho bà chuyên trông nom công việc nấu ăn cho 
	mình ở thiên trù. Nhưng bà lại hay ăn vụng và tham lam. Lệ nhà trời những 
	người hầu hạ đều có thức ăn riêng, nhất thiết không được đụng chạm đến ngự 
	thiện, dù là Ngọc Hoàng ăn thừa cũng vậy. Nhưng luật lệ đó không ngăn được 
	những người đang sẵn thèm khát. Người đàn bà vẫn tìm đủ mọi cách để làm cho 
	kho thức ăn của nhà Trời hao hụt. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Tuy đã quá tuổi xuân, bà ta lại yêu một lão 
	vốn chăn ngựa cho thiên đình. Đời sống của những người chăn ngựa thì ở cõi 
	trời cũng như cõi đất đều cực khổ không kém gì nhau. Ông ta thích rượu và từ 
	khi gặp người đàn bà này lại thèm ăn ngon. Bà ta say mê ông tưởng trên đời 
	không còn gì hơn được. Mỗi lúc thấy người đàn ông đó thèm thức ăn, đồ uống 
	của nhà Trời, bà ta không ngại ngần gì cả. Đã nhiều phen bà lấy cắp rượu 
	thịt trong thiên trù giấu đưa ra cho ông. Cũng nhiều phen bà dắt ông lẻn vào 
	kho rượu, mặc sức cho ông bí tỉ. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Một hôm, Ngọc Hoàng thượng đế mở tiệc đãi 
	quần thần. Bà và các bạn nấu bếp khác làm việc tíu tít. Chỉ vào chập tối, 
	các món ăn đã phải làm đầy đủ. Rồi khi ánh nguyệt của đêm rằm sáng lòa là 
	mọi người bắt đầu vào tiệc. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Nhưng giữa lúc cỗ đang bày lên mâm thì từ 
	đàng xa, bà đã nghe tiếng lão chăn ngựa hát. Bà biết ông tìm mình. Bà lật 
	đật ra đón và đưa giấu ông ta vào phía góc chạn. Bà đưa cho ông mấy chén 
	rượu, thứ rượu ngon nhất của thiên tào rồi trở ra làm nốt mẻ bánh hạnh nhân.
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Người đàn ông đó mới đi tắm ngựa ở bến sông 
	về. Bưng lấy bát cơm hẩm, ông sực nhớ đến rượu thịt bây giờ chắc đang ê hề ở 
	thiên trù, nên vội lẻn đến đây. Trong bóng tối, ông nuốt ực mấy chén rượu 
	lấy làm khoái. Chén rượu quả ngon tuyệt, hơi men bốc lên làm ông choáng 
	váng. Ông bỗng thèm một thức gì để đưa cay. Trong bóng tối, trên giá mâm đặt 
	ở gần đó có biết bao là mỹ vị mùi thơm phưng phức. Đang đói sẵn, ông giở 
	lồng bàn sờ soạng bốc lấy bốc để... </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Khi những người lính hầu vô tình bưng mâm 
	ngự thiện ra thì bát nào bát ấy đều như đã có người nào nếm trước. Ngọc 
	Hoàng thượng đế vừa trông thấy không ngăn được cơn thịnh nộ. Tiếng quát tháo 
	của Ngọc Hoàng dữ dội làm cho mọi người sợ hãi. Bữa tiệc vì thế mất vui. 
	Người đàn bà nấu bếp cúi đầu nhận tội. Và sau đó thì cả hai người cùng bị 
	đày xuống trần làm chổi để phải làm việc luôn tay không nghỉ và tìm thức ăn 
	trong những rác rưởi dơ bẩn của trần gian. Đó là tội nặng nhất ở thiên đình.
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Lâu về sau, thấy phạm nhân bày tỏ nông nỗi 
	là phải làm khổ sai ngày này qua tháng khác không lúc nào ngơi tay, Ngọc 
	Hoàng thương tình ra lệnh cho họ được nghỉ ba ngày trong một năm. Ba ngày đó 
	là ba ngày Tết Nguyên đán. Bởi vậy đời sau trong dịp Tết Nguyên đán, người 
	ta có tục lệ kiêng không quét nhà. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Người Việt Nam chúng ta có câu đố về cái 
	chổi &quot;Trong nhà có một bà hay la liếm&quot; mô tả thần tình động tác quét nhà 
	nhưng trong đó chắc còn có ngụ ý nhắc lại sự tích của cái chổi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Nguyễn Đổng Chi</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">
	<a name="NGỦ_NGON_VÀ_MẤT_NGỦ_">NGỦ NGON 
	VÀ MẤT NGỦ</a></span></strong><font face="Arial,sans-serif"><a name="NGỦ_NGON_VÀ_MẤT_NGỦ_"><span style="color: black">
	</span></a></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Jim là 
	một kế toán trẻ, linh lợi. Một đồng nghiệp đề nghị với Jim tham gia một ‘vụ 
	làm ăn’ bất chính, nhưng rất béo bở. Nếu đồng ý thực hiện cú ‘áp phe’ này, 
	Jim sẽ kiếm được 10.000 đô la. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Jim hơi 
	băn khoăn. Anh hỏi ý kiến mẹ mình. Sau một lát im lặng, mẹ anh nói: </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">“Jim 
	con, mỗi sáng đến đánh thức con, mẹ phải lay thật mạnh, song con vẫn không 
	nhúc nhích. Mẹ lay mạnh hơn nữa –&nbsp; con chỉ kêu ú ớ và ngáp dài. Mẹ phải lay 
	lần thứ ba, mạnh hơn nữa – con mới hé mở được một mắt. Và mẹ thích như vậy. 
	Mẹ không muốn mỗi sáng đến đánh thức con và thấy con vẫn còn … chưa ngủ, với 
	đôi mắt thao láo, đờ đẫn.”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Jim trả 
	lời ‘KHÔNG’ với đồng nghiệp mình. Và mỗi tối, anh vẫn tiếp tục ngủ ngon.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic" lang="fr">
	Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	<a name="Điều_kỳ_diệu">Điều kỳ 
	diệu</a></span></b></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một người đàn ông dẫn con chó 
	săn mới của mình đi săn một chuyến thử nghiệm.</span><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Chẳng mấy chốc, ông bắn được một con vịt nước. Con vịt rơi xuống hồ. Con chó 
	săn bước đi trên mặt nước, ngoạm lấy con vịt và mang trở lại cho chủ.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Người đàn 
	ông vô cùng kinh ngạc. Ông bắn một con vịt khác. Một lần nữa, ông lại trợn 
	mắt nhìn và cơ hồ không thể tin vào mắt mình: Con chó lại bước đi thoải mái 
	trên mặt nước và đem con mồi về cho ông.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Không thể 
	tin được những gì mình đã tận mắt chứng kiến, ngày hôm sau, ông rủ một người 
	hàng xóm cùng đi săn với ông. Sự việc vẫn diễn ra như hôm trước: Mỗi lần họ 
	bắn rơi một con chim, con chó săn của ông lại bước đi trên mặt nước, tha con 
	chim về cho họ. Người đàn ông cố nín thinh, không nói gì. Ông hàng xóm cũng 
	im thin thít. Cuối cùng, không nín được nữa, ông bật miệng thốt lên: “Chứ bộ 
	anh không chú ý thấy điều gì lạ nơi con chó sao?”</span></p>
	<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Người 
	hàng xóm đưa tay vuốt cằm, trầm ngâm, rồi lên tiếng trả lời: “À, à ... có 
	chứ. Mấy con chó loại xoàng ấy thì không bơi được.”</span></p>
	<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Đời sống 
	chứa đầy những điều kỳ diệu. Chính đời sống cũng vốn là điều kỳ diệu. Bất cứ 
	ai ngừng xem thường nó, sẽ nhận thấy cái kỳ diệu của nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic" lang="fr">
	Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
	<a name="Kiêu_ngạo">Kiêu ngạo</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">Một tối nọ, thi sĩ 
	Awhadi ngồi ngoài hiên nhà, ông cúi gập đầu trên một cái chậu nhỏ. Sufi 
	Shams-e Tabrizi tình cờ đi ngang qua, hỏi: “Ông đang làm gì vậy?”</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">“Tôi chiêm ngắm 
	mặt trăng trong chậu nước.” Awhadi trả lời.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">“Cổ của ông bị gãy 
	cụp rồi ư? Sao ông không ngẩng lên để trực tiếp nhìn vầng trăng trên bầu 
	trời?”</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">&nbsp;Ngôn từ là những 
	phản ảnh rất què quặt của thực tại. Một người nọ nghĩ rằng mình biết Taj 
	Mahal vì anh ta đã được trông thấy một phiến đá cẩm thạch – và giải thích 
	rằng Taj Mahal là một tập hợp những phiến đá cẩm thạch như thế. Một người 
	khác, vì đã trông thấy một xô nước lấy từ Thác Niagara, nên chắc mẩm rằng 
	mình biết rõ Thác Niagara như thế nào.</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><i>
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Lê Công Đức</span></i></strong></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Ngôn_từ">Ngôn từ</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một gã say rượu đi ngang qua cầu 
	vào buổi tối nọ. Tình cờ, gã gặp một người bạn.</span><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cả hai đứng vịn thành cầu, tán dóc.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Cái gì 
	phía dưới kia thế nhỉ?” Gã say rượu hỏi.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Đó là 
	mặt trăng.” Người bạn trả lời.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Gã say 
	rượu trố mắt nhìn, lắc đầu, lẩm bẩm: “Phải rồi, mặt trăng. Nhưng mình đã đi 
	con đường nào mà lên được tận trên cao nầy vậy cà?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Dường&nbsp; 
	như chúng ta không bao giờ thấy được thực tại. Cái mà chúng ta thấy chỉ là 
	một phản ảnh của thực tại dưới dạng ngôn từ hay ý niệm – mà chúng ta vẫn 
	thường tưởng là chính thực tại. Thế giới mà chúng ta đang sống chủ yếu là 
	một viện tâm thần. Người ta sống bằng những ngôn từ, nuôi dưỡng mình bằng 
	những ngôn từ. Không có ngôn từ, người ta không chịu nổi!</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><i>
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: normal">
	Lê Công Đức</span></i></strong></p>
	<hr>
	<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Dọn_tâm_hồn">Dọn tâm hồn</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một người ăn mày níu lấy tay áo 
	của một khách qua đường để xin tiền mua một tách</span><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	cà phê. Đây là câu chuyện của anh ta: “Thưa ngài, trước đây tôi là một 
	thương gia giàu có giống như ngài vậy. Tôi chăm chỉ làm việc suốt ngày. Trên 
	bàn giấy của tôi có một câu khẩu hiệu: SUY NGHĨ THẬT SÁNG TẠO, HÀNH ĐỘNG 
	THẬT DỨT KHOÁT, SỐNG THẬT BẠO DẠN. Đó là châm ngôn dẫn dắt lối sống của tôi 
	– và tiền bạc tuôn vào như nước. Thế rồi ... thế rồi ... “ - anh chàng ăn 
	mày bệu bạo như muốn bật khóc - “Thế rồi chị bồi phòng đã vô ý vứt câu châm 
	ngôn của tôi vào giỏ rác!”</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;Khi bạn 
	quét dọn sân nhà thờ, đừng dừng lại để đọc những mẩu giấy báo cũ. Khi bạn 
	quét dọn tâm hồn mình, đừng dừng lại để vờn với mớ ngôn từ.</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Sống_thực_tại">Sống thực tại</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một trong những nhà hiền triết 
	danh tiếng nhất của Ấn Độ ngày xưa là Svetaketu.</span><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Đây là con đường qua đó ông đã tiếp cận sự khôn ngoan của mình:</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Hồi còn 
	bé, chỉ mới bảy tuổi, cậu được cha gửi đi học Vedas. Nhờ ở khả năng tiếp thu 
	và trí thông minh đặc biệt của mình, cậu sớm tỏ ra trỗi vượt hẳn trên các 
	bạn đồng môn. Vừa bước vào tuổi trưởng thành, chàng thanh niên Svetaketu đã 
	được nhìn nhận là một chuyên gia vĩ đại nhất về Kinh Điển.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Khi 
	Svetaketu trở về nhà, cha anh muốn kiểm tra khả năng của con mình. Ông đặt 
	cho con trai câu hỏi: “Có phải con đã học được đúng cái mà không cần phải 
	học gì khác? Có phải con đã khám phá được cái mà nhờ đó mọi nỗi đau khổ sẽ 
	không còn? Có phải con đã nắm hiểu được điều mà không ai có thể dạy cũng 
	chẳng ai có thể học được?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Thưa 
	cha, không.” Svetaketu trả lời.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Vậy thì 
	tất cả những gì con đã học được suốt ngần ấy năm đều vô nghĩa, con à.”</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Sự thật 
	hàm chứa trong những lời nói của người cha đã tác động mãnh liệt nơi 
	Svetaketu. Chàng bắt đầu cuộc khám phá trong thinh lặng sự khôn ngoan mà 
	không ai có thể diễn đạt thành lời.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Khi ao cạn 
	khô và cá nằm trên mặt đất nứt nẻ, bạn đừng hà hơi cho cá có chút ẩm hoặc 
	phun miếng nước bọt để thấm ướt cho nó. Bạn hãy trả cá về hồ. Cũng vậy, bạn 
	đừng nuôi người ta bằng những thuyết lý. Hãy trả người ta về thực tại. Vì bí 
	quyết sống phải được tìm trong chính cuộc sống – chứ không phải trong những 
	thuyết lý về cuộc sống</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Biết_mình">Biết 
	mình</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Guru hứa sẽ giúp một 
	học giả hiểu ra một điều còn vĩ đại hơn bất cứ gì được chứa đựng trong Kinh 
	Điển.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Vị học giả nôn nóng 
	muốn biết đó là điều gì. Guru nói: “Ông hãy đi ra ngoài giữa cơn mưa, ngẩng 
	đầu và đưa hai tay lên trời. Rồi ông sẽ nhận được mạc khải đệ nhất.”</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Hôm sau, vị học giả 
	trở lại gặp Guru: “Thưa ngài, tôi đã làm theo y lời ngài – và người tôi ướt 
	như chuột lột. Tôi thấy mình như một thằng khùng vậy.”</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">“Tốt” - Guru nói - 
	“Ngay ngày đầu tiên, ông đã nhận được một mạc khải quí giá đấy chứ, phải 
	không?”</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Nhà thơ Kabir nói:</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Ích gì cho ngài, thưa 
	ngài học giả, việc chúi đầu vào chữ và nghĩa mà trái tim ngài không sôi sục 
	tình yêu?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Ích gì cho ngài, thưa 
	ngài khổ tu, việc ngài khoác lên người chiếc áo cà sa tươi màu vàng nghệ, 
	còn bên trong thì nhợt nhạt, eo sèo?</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Ích gì cho bạn, việc 
	bạn tẩn mẩn nắn nót hành vi cử chỉ của mình cho tới khi nó phát sáng lên, 
	còn bên trong thì trơn lu, trống rỗng?</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="VỀ_CÁM_DỖ">VỀ CÁM DỖ</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;&nbsp; - Giáo dục, Ma quỉ</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;&nbsp; Một đoạn hay của 
	Anatole France trong cuốn “Thai”s vũ nữ thoát tục”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;&nbsp; Các vị tu hành (trong 
	sa mạc) bị hàng sư đoàn bọn côn đồ dưới địa ngục tấn công tới tấp, đã kháng 
	chiến tự vệ. Với sự trợ giúp của Chúa và của các thiên thần. Nhờ vào phương 
	pháp ăn chay, hãm mình phạt xác. Đôi khi, những đam mê xác thịt giày vò họ 
	dữ dội đến nỗi họ tru lên vì đau đớn, và những tiếng kêu la của họ dưới trời 
	sao bình yên như ứng đáp tiếng gào rú của loài beo báo đói mồi. Chính vào 
	những lúc đó, bọn quỉ sứ hiện hình trong những dáng dấp đẹp đẽ. Bởi vì nếu 
	trong thực tế, ma quỉ xấu xí, chúng lại hay mặc một lớp bề ngoài kiều diễm 
	để che giấu cái xấu xí của chúng. Các nhà ẩn sĩ vùng Thèbes đôi khi nhìn 
	thấy trong phòng của họ những hình ảnh lạc thú mà những kẻ chơi bời đàng 
	điếm ngoài thế gian cũng chưa từng được trông thấy. Nhưng vì họ có dấu Thánh 
	giá trên mình, nên họ không sa chước cám dỗ, nên các tà thần ô- uế phải trở 
	lại nguyên hình và trốn mất biệt vào lúc bình minh, vừa tức giận vừa xấu hổ. 
	Hiếm gì lần có người gặp một trong những con quỉ đó vào lúc bình minh vừa 
	khóc lóc vừa chạy trốn, và có ai hỏi thì chúng trả lời rằng : “Tôi khóc than 
	vì một Ki tô hữu ở vùng này đã lấy roi đánh tôi và xua đuổi tôi nhục nhã.”</span></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">&nbsp;&nbsp; 
	“Trong suốt đời tu hành của tôi, tôi nghiệm ra rằng người tu sĩ không có kẻ 
	thù nào đáng sợ hơn nỗi buồn... Thắng lợi to lớn nhất của quỉ sứ là gieo rắc 
	được vào tâm hồn người tu sĩ một tính khí ủ ê hôi hám. Nếu quỉ chỉ cám dỗ ta 
	bằng những cám dỗ vui, thì nó đáng sợ một nữa. Nhưng hỡi ôi, nó lại thích 
	làm chúng ta buồn kia!”</span><font face="Arial"> </font></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">Lời 
	của tu sĩ Palemon</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="CHỮ_ĐẮT_GIÁ_NHẤT">CHỮ ĐẮT GIÁ NHẤT</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">Hồi 
	thế kỷ XVIII vua Joao V nước Bồ Đào Nha đã phải trả gần ¼ tỉ đôla cho 2 chữ 
	“REIFIDELISSIMO” (vị vua tín trung nhất). Từ đó vua có quyền sử dụng 2 chữ 
	đó trong tước hiệu ngài. Nhưng khi vua băng hà, trong ngân khố không còn 
	tiền để lo việc an táng cho ngài đúng theo lễ nghi. Người ta phải quyên tiền 
	công cộng để tổ chức việc an táng ngài. Tiếc quá.&quot;</span><font face="Arial">
	</font></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="A_LƯU">A LƯU</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">- Kính trọng, lòng 
	thương người</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Lưu là tên tiểu Đồng ông 
	Chu Nguyên Tố. Nó thật là ngây ngô, không được việc gì cả. Vậy mà Chu Nguyên 
	tố lại nuôi nó suốt đời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Lúc ông bảo quét nhà, nó 
	cầm chổi quanh quẩn suốt buổi mà không sạch được cái buồng con. Ông giận, 
	mắng nó, thì nó quăng chổi đi, lẩm bẩm: “Ông quét giỏi thì phiền đến tôi làm 
	gì?” Khi ông đi vắng, sai nó canh chừng ngoài cửa, dù khách quen đến, nó 
	cũng không nhớ được tên ai. Có hỏi thì nó nói: Người ấy lùn mà béo - người 
	ấy gầy và lắm râu - Người ấy xinh đẹp lắm - Người ấy cao tuổi và chống 
	gậy... Đến lúc liệu chừng không nhớ xuể, nó đóng cửa lại, không cho ai vào 
	nữa. Trong nhà có chứa một ít đồ cổ như chén, lọ, đinh, đôn... Khách đến 
	chơi, nó bày ra cho xem. Lúc khác về, nó lẻn đến gõ vào các thứ ấy mà nói: 
	“Những thứ này có khi bằng đồng mà sao lại đen xì như thế”. Rồi nó chạy đi 
	lấy cát, lấy đá, lấy nước để đánh. Nhà có cái ghế gẫy chân, ông sai nó đi 
	chặt cây có chạc để chữa lại. Nó cầm theo búa, cưa, đi khắp vườn. Đến hết 
	ngày, nó về, chìa hai ngón tay làm hiệu và nói: “cành cây có chạc đều chĩa 
	lên trời cả, chẳng có cành nào chúc xuống đất!” Cả nhà đều cười, trước sân, 
	có vài cây liễu mới trồng, ông sợ trẻ hàng xóm tới nghịch phá hư đi, nên sai 
	nó trông nom giùm. Đến lúc vào ăn cơm,nó nhổ cả cây lên rồi đem cất vào một 
	chỗ...</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Các công việc của nó làm 
	đều đáng cười như thế cả!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Ông Chu Nguyên Tố là 
	người viết, vẽ đẹp lắm. Mộthôm , ông hoà phẩm với mực để vẽ, trông thấy A 
	Lưu, ông bảo đùa: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">- Mày vẽ được không?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Nó đáp ngay: “Khó gì mà 
	không được!”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Ông bảo vẽ, A Lưu vẽ nét 
	đậm, nét nhạt, nét xa, nét gần như người đã từng biết vẽ xưa nay. Ông thử 
	luôn mấy lần và lần nào A Lưu cũng vẽ được như ý cả. Từ đó, ông dùng đến A 
	Lưu luôn, không lúc nào rời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Về sau, A Lưu nổi tiếng 
	là một nhà danh hoạ.</span></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
	<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">Lục 
	Dung</span> </i></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager