File "GiaoDuc_12.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_12.htm
File size: 57.89 KiB (59277 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.apple-style-span
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3">
<a name="Cuộc_trò_chuyện_giữa_bụt_và_cô_bé_bán_hàng_rong">Cuộc trò chuyện giữa bụt và cô bé bán hàng rong</a></font></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Con khóc vì không được bán hàng.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Ôi , con ơi!</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Ngày xưa , mỗi lần có cô bé nhà nghèo khóc bụt lại
hiện ra.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Bây giờ cũng vậy mà</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Nhưng ngày xưa bụt thường quả quyết.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Con ơi ngày xưa ta chỉ cần đưa cho cô bé một bộ
quần áo mới hoặc một đôi giầy mới. Nhưng lúc này không phải như vậy . Những
thứ đó không giải quyết được gì.</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Vâng , nhưng con cũng đâu cần giầy. Con chỉ cần
được bán trên đường phố mà thôi.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt : Con yêu dấu. Chính cái việc bán hàng đó khiến
ta bất lực. Ta không bênh con được .</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Tại sao?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Tại vì ta phải chọn giữa con và sự văn minh . Và
dù đau lòng ta cũng phải để cho văn minh chiến thắng.</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Thưa bụt, con tưởng văn minh nhất của bụt là nghĩ
đến người nghèo?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Đã có thời ta tưởng như thế. Nhưng bây giờ ta
nghĩ ra , văn minh nhất là nghĩ đến người nghèo biết phấn đấu. Còn những
người nghèo chỉ biết ngồi khóc , đôi lúc ta , phải bỏ qua.</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Ôi , như vậy thì bụt không thương con.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Khi ta là Bụt , ta có thể thương đơn giản ,
thương tràn lan. Điều ấy chả có làm sao cả. Nhưng khi ta là Bụt cầm trong
tay thành phần lãnh đạo, ta phải thương cái đúng chứ không phải là cái đáng
thương.</em><i><br>
</i>Cô bé: À.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Bản lĩnh của ta , sự kì vọng của bao nhiêu người
đặt vào ta nằm ở chỗ đó. Ta là Bụt quản lý. Ta không chỉ an ủi và phân phát
qùa khi cô bé khóc. Ta còn phải nghĩ đến bao nhiêu già trẻ không khóc nhưng
đang trăn trở đêm ngày.</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Nghĩa là?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Nghĩa là ta nhấn mạnh, làm lãnh đạo không phải
chỉ làm Bụt , mà rất lắm khi phải làm cả quan tòa.</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Bụt ơi , con không phải bị cáo.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Quan tòa đâu phải lúc nào cũng xử bị cáo , mà
xem xử ai tốt ít, ai tốt nhiều mà thôi. Con là một cô bé bán hàng rong tốt,
nhưng sự phát triển của một thành phố còn tốt hơn con. Cho nên ta không thể
bênh con được. </em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Trời ơi</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Không có Bụt cho tất cả mọi người. Giờ phút này
con hãy chấp nhận điều đó.</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Nghe đau xót quá.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Con tưởng rằng ta không đau xót hay sao? Nhưng
đã tới thời kì mọi người cần hiểu rằng không còn chỗ cho ai ngồi khóc, dù ai
đó có đáng thương và tội nghiệp đáng thương, phải đứng lên đi con.</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Con biết làm việc gì hả Bụt? Khi con chỉ gánh vác
hàng rong mỗi ngày. Con không có kiến thức và không có vốn liếng.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Những chi tiết đó rất đáng thương, nhưng con ơi
, không thể đáng thương mãi mãi. Nếu cứ băn khoăn về con, ta sẽ không bao
giờ giải quyết tận gốc một số việc. Ta sẽ suốt đời chỉ thành một ông Bụt Nhờ
nhờ, làm cho xã hội nhờ nhờ theo.</em></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô bé: Tóm lại, bụt từ chối giúp con?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><em>Bụt: Nếu giúp theo kiểu tặng quà thì con ơi, ta từ
chối. Thời kì giúp kiểu đó đã qua lâu rồi. Ta chỉ có thể giúp bằng cách chỉ
cho con rằng càng ngày càng ít chỗ cho những ai bám vào văn minh mà không
xây dựng nó. Dù ai đó là một cô bé đáng yêu được như con.</em></font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Lê Thị Liên Hoan</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="19_tuổi,_lăn_xe_đi_học_lớp_5">19 tuổi, lăn xe đi học lớp 5</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Dù nắng dù mưa, hay cả những ngày lụt bão, người ta vẫn
thấy Huỳnh Thị Vân (xóm 8, thôn Triều Thủy, xã Phú An, huyện Phú Vang, tỉnh
Thừa Thiên - Huế) mồ hôi nhễ nhại, nhoài mình lăn xe đến lớp. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Căn bệnh liệt nửa người đã cướp đi đôi chân lành lặn của
em từ khi lọt lòng, nhưng không vì thế mà Vân đánh rơi con chữ...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><i>Tuổi thơ bệnh tật</i></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vân nói ngây thơ: “Khi thấy các bạn cùng tuổi đến trường,
em cũng thích đi lắm. Nhưng mẹ nói chân con liệt như ri làm răng đi? Em đã
khóc rất nhiều”. Vân bắt đầu kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời bất hạnh của
mình. <br>
Sinh năm 1990, Vân không may mang trên mình nhiều căn bệnh hiểm nghèo: liệt
nửa người, u dị dạng và viêm thận nặng. Hôm nào trở trời, những căn bệnh
quái ác lại thi nhau hành hạ em, bắt em vật lộn đến teo tóp thân xác. Nhưng
khi cơn đau qua, Vân lại lấy bút màu ra để hí hoáy tập viết, vẽ ước mơ của
mình.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Càng lớn khối u ở lưng em càng to ra, Vân không thể nằm
ngửa hay ngồi, với đôi chân liệt em chỉ biết lết từ góc nhà này sang góc nhà
khác làm bạn với đống giấy lộn mẹ xin về. Và càng lớn thì mong ước được đến
trường của Vân thêm mãnh liệt. Em nằng nặc đòi mẹ cho đi học. Nhưng nhà
nghèo, mẹ đi làm thuê, bố chài lưới bắt cá không đủ ăn, lấy tiền đâu chữa
bệnh cho em? Nhà có bốn người con thì ba anh chị em của Vân đã bỏ học, bươn
chải mưu sinh. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Năm 2003, dựa vào đồng tiền bố mẹ tích cóp cộng với khoản
tiền từ thiện, Vân lần đầu tiên được phẫu thuật cắt bỏ khối u. Sau gần một
tháng điều trị, đôi chân liệt của em vẫn không có cảm giác nhưng từ đây Vân
đã có thể tự ngồi. Nhờ được mọi người giúp đỡ, em đã có được đôi chân “thép”
- xe lăn. Khi tự lăn xe đi, “yêu sách” đầu tiên của Vân là: “Mẹ ơi cho con
đi học”.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><i>Vượt lên nỗi đau</i></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tự lăn xe với quãng đường lô nhô đất đá hơn 1km đã mệt,
Vân còn phải “nếm” biết bao trò chọc ghẹo của bạn bè. Nhưng thời gian qua
đi, các bạn bè cùng lớp dần cảm phục trước ý thức học tập, vượt qua bản thân
của Vân nên từ sự kỳ thị các bạn chuyển sang giúp đỡ. Em Vân Anh, người
thường xuyên đẩy xe lăn vào lớp giúp Vân, cho biết: “Chị Vân ham học lắm,
bất kể thời tiết thế nào chị cũng đến lớp”. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hiện Vân đang học lớp 5A Trường PTCS Phú An 2, với một
thành tích đáng nể: năm năm liền là học sinh xuất sắc, trong công tác Đội em
luôn là người đi đầu. Thầy giáo Trần Văn A, phụ trách Đội, nhận xét: “Dù đi
lại khó khăn nhưng em Vân luôn năng nổ trong công tác Đội, các hoạt động văn
nghệ em luôn tham gia tích cực”.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vì là người lớn tuổi nhất lớp - 19 tuổi nên Vân luôn được
các bạn cùng lớp gọi là chị Vân. Em không thấy đó là sự xấu hổ mà chỉ thấy
đó là niềm tự hào khi vượt qua bệnh tật để được mọi người yêu quý. Ước mơ
lớn nhất của em là trở thành một họa sĩ để được vẽ cuộc sống, vẽ ước mong
của đời mình. Em khoe đã vẽ hơn 1.000 bức tranh rồi. “Em vẽ đôi chân lành
lặn của mình trong tương lai” - mắt Vân ánh lên hi vọng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tan giờ học, chúng tôi cùng em về nhà, tới nơi chỉ thấy
một căn nhà cấp bốn lọt thỏm giữa những ngôi nhà kiên cố. Ông Huỳnh Vị tay
cầm xâu cá vừa bắt được mắt ngấn nước: “Nó ước mơ nhiều lắm nhưng không biết
tui có nuôi nó đến nơi đến chốn được không”. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nói điều ước với chúng tôi, Vân buồn buồn: “Em chỉ mong
có sức khỏe để đi học, mong mẹ đừng bắt em bỏ học”. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><i>TRIỆU PHONG </i></font></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Nuôi_con_!_">Nuôi con ! </a> </font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhà có cháu, bố mẹ đi làm cả ngày nên muốn thuê người
ngoài. Bà nội muốn tự tay mình chăm sóc.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ làm ngành y rất kỹ lưỡng về vệ sinh, có ý không thích
để bà nuôi. Một hôm mẹ làm về sớm thấy bà mớm cho cháu, không bằng lòng nên
nói với bố. Đến tối, bố nói: bà nuôi theo kiểu dân gian, mất vệ sinh lắm nên
cháu bệnh hoài, thôi để con thuê người chăm cho cháu. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bà ngỡ ngàng, chống chế yếu ớt: con cũng lớn, mạnh khỏe
mà có sao đâu! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Mẹ_va_con_">Mẹ va con </a> </font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu
chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía.
Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không
dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con lớn, mẹ bỗng bị chứng điếc đột ngột. Lần lữa mãi, mẹ
mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực
cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Cãi_nhau_">Cãi nhau </a> </font></b></p>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">
Bố mẹ cãi nhau. Bố mua con chim sáo, nhốt trong lồng, treo ngoài vườn. Mẹ
mua con mèo, thả trong bếp. Trưa, chẳng hiểu thế nào, khi bố về, con sáo
không còn trong lồng, con mèo của mẹ đang phơi nắng ngoài sân. Bố đổ cho con
mèo. Mẹ bảo không phải. Lại cãi nhau. Bố bỏ đến cơ quan. Mẹ về bà ngoại,
mang theo nó, đang thút thít khóc. Chiều, người hàng xóm mang con sáo bay
lạc sang trả, nhà chỉ còn bà vú già. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Nhớ_mẹ">Nhớ mẹ</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ tôi bị chứng lở miệng. Mỗi lần bị lở mẹ ăn rất khó
khăn. Khi ấy mẹ chỉ thích có tô cháo hành hoa cho dễ nuốt nhưng tôi thường
tìm cớ né tránh để khỏi phải nấu. Thấm thoát mẹ mất cũng đã gần 10 năm.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mấy hôm nay nuốt thức ăn thấy đau đau. Soi gương thấy hóa
ra miệng có vết lở giống như mẹ ngày trước. Cầm tô cháo hành mà nước mắt tôi
cứ lăn dài.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="CHUYỆN_VUI_NHÀ_ĐẠO_________">CHUYỆN VUI NHÀ ĐẠO</a></span></strong><a name="CHUYỆN_VUI_NHÀ_ĐẠO_________"><span style="font-family: Arial; color: black">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Trước khi ban phép lành và
chúc cộng đoàn ra về bình an, tôi nán lại chừng một phút để thông báo cho
mọi người biết: Tôi sẽ đi RÔ-MA vào ngày mai và trên đường về tôi sẽ ghé
hành hương đất Thánh. Trong thời gian tôi vắng mặt, sẽ có cha khách đến cử
hành Thánh Lễ thay tôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Thật không ngờ! Khi tôi vừa
thay áo lễ xong, bước ra cửa phòng áo đã thấy giáo dân tụ tập khá đông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Mọi người xôn xao lên vì tin
tôi vừa thông báo, nhất là việc ghé thăm đất Thánh. Họ xin tôi hãy đem về
giáo xứ một Thánh Tích để thoả lòng tôn kính. Trước sự háo hức và phấn khởi
của giáo dân, tôi đã buột miệng hứa liều một cách ngu ngốc:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: -18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">-<span style="font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal">
</span>Nhất định tôi sẽ làm điều đó!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: -18.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">-<span style="font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal">
</span>Khi mọi người đã giải tán, tôi mới hối hận thì đã muộn!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Trong suốt cuộc hành trình,
lời hứa với giáo dân cứ dày vò tôi mãi. Tôi không thể nào thực hiện lời hứa
được; bởi vì Thánh Tích không chỉ là tài sản quý của quốc gia, mà còn là gia
sản chung của cả thế giới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Chết tôi chưa! Càng gần đến
ngày về, ruột gan tôi càng nẫu ra… Tôi cầu cứu Chúa và bỗng nhiên một câu
chuyện vui tôi đã nghe ở đâu đó chợt hiện lên trong đầu tôi, tôi phác nhanh
ra một giải pháp:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Thứ nhất, có thể giáo dân
của tôi chưa biết câu chuyện này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Thứ hai, thứ này thì ở đâu
mà không có, lại nhiều vô khối, với tài miệng lưỡi của tôi sẽ không khó để
thuyết phục và biện bác… Vậy là vấn đề đã được giải quyết! Tôi chọn một
“Thánh Tích” khá đẹp có nguồn gốc tại Do Thái, cũng có gốc gác trong Phúc Âm
đàng hoàng, chỉ phải cái tội nặng quá!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Về đến giáo xứ, tôi phải
nghỉ ngơi bù lại vất vả dọc đường. Hôm sau, cuối Thánh Lễ, khi ban phép lành
và chúc bình an xong, tôi mời mọi người vào nhà xứ để thực hiện lời tôi đã
hứa. Trước mặt giáo dân đang háo hức chờ xem Thánh Tích, tôi khệ nệ khiêng
“Thánh Tích” đặt lên bàn:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- Anh chị em thân mến, tôi đã
hứa sẽ đem về một Thánh Tích nơi đất Thánh cho anh chị em, vậy thì, “nó”
đây! Chính là hòn đá mà Chúa Giê-Su đã nói: <i>“Ta bảo thật với các ngươi,
Thiên Chúa có thể khiến những viên đá này trở nên con cái Abraham...”</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Hòn_đá_không_cô_đơn_">Hòn đá không cô đơn
</a>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span class="apple-style-span">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Lớp 12 – Năm học mà ai cũng
nghĩ mọi học sinh đều chăm chỉ ôn luyện cho kì thi sắp đến. Nhưng không, có
một số “nhân” VIP không vậy. Tâm thở dài, ngao ngán nhìn cái lớp mà hai phần
ba là con ông cháu cha, học cứ như chơi. </span></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Như Khiêm chẳng hạn, bất
chợt nhìn sang cậu bạn, Khiêm thoáng buồn. Hồi lớp 10, nó có đến nỗi nào
đâu, vậy mà…Chỉ mới qua hè mà giờ nhìn nó khác hẳn, tóc hoe hoe, lên lớp là
ngồi im một chỗ, lại còn tập tành hút thuốc nữa chứ. Tâm thở dài, xót xa cho
gánh nặng đang đè lên nó…</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Chiều. Lên nghe phổ biến
công tác tuyển sinh xong, lững thững về thì Tâm gặp cô chủ nhiệm. Sau vài
câu xã giao, cô như chợt nhớ ra:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- À, em có biết vì sao
Khiêm lớp mình giờ lại học hành sa sút thế không?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Em không biết cô ạ! – Tâm
đáp, ngao ngán.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Vậy, cô nhờ em một việc
nhé! Em kèm bạn Khiêm học được không?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Tâm nghe như sấm đánh lùng
bùng lỗ tai, hỏi lại để chắc mình không lầm: “Thật hả cô?”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Vì em là lớp trưởng mà! –
Cô nói, đầy tin tưởng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Tâm “Dạ” cay đắng, trong
lòng như muốn vò nát hai chữ “Lớp trưởng” rồi vứt đến một chỗ xa xăm nào…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333"> Tối. Đi học thêm về, Tâm
thấy Khiêm đang gác nghễnh chân trong một quán cà phê ven đường. Thấy cô
nhóc, hắn lờ đi còn Tâm vì “trọng trách” cao cả cô chủ nhiệm “ban” nên không
thể. Gác xe, đến gần chỗ Khiêm, Tâm nghiêm mặt:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Sao chiều nay ông không
đến lớp?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Không thích.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Không thích? - Tâm trố
mắt ngạc nhiên, trong khi Khiêm hờ hững: “Còn lớp trưởng, đến tận quán cà
phê này chắc không chỉ để hỏi tôi như thế đâu nhỉ?”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Chợt nhớ đây là quán café
“nối tiếng” của các đàn anh trong trường, Tâm lúng búng phân bua:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Kết quả dạo này của ông
sa sút, nên cô chủ nhiệm bảo tôi kèm ông…</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Thôi đi. Đừng có mở miệng
ra là học với hành, vứt cả đi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Nhưng…</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Nhưng nhị gì. - Khiêm
liếc Tâm sắc lẻm, cười khẩy: “Hay vờ như thế để moi tôi ít tiền...”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">BỐP!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Khiếm bật ngã sang một bên,
choáng váng đưa tay ôm mặt. Trong khi Tâm giận run lên: “Sao ông dám…”. Nói
rồi Tâm bỏ chạy tức thì, nước mắt rơi lã chã. Lần đầu tiên nó bị một sự xúc
phạm như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Trưa hôm sau, Tâm đến
trường sớm như mọi lần, xem lại bài vở, tận hưởng cái cảm giác thong dong
hiếm hoi của ban trưa. Làm một lớp trưởng nghĩa là phải có trách nhiệm và
biết gương mẫu. Đấy là lí do Tâm luôn cố gắng hoàn thành tốt mọi thứ, từ
công việc lớp đến học hành. Vừa đặt chân đến cửa, Tâm đã thấy Khiêm đến từ
khi nào, hắn ngồi vắt vẻo lên thành cửa sổ, phì phèo điếu thuốc trông đến là
ghét! Thấy Tâm, hắn dập điếu thuốc, nhìn như muốn một điều gì nhưng lại
thôi. Tâm vờ như không biết sự tồn tại của hắn, cặm cụi đọc sách.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Vài cơn gió lao xao thổi,
đẩy đưa ít nắng nhẹ heo hắt. Một phút, hai phút… trôi qua thật chậm. Nắng
gắt dần, sân trường vẫn im ắng thậm chí đến lá rơi cũng khiến Tâm nghe rõ
từng tiếng ‘xào xạc”...</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Xin Lỗi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">... Tâm sửng sốt quay lại,
tự hỏi hai câu đó là do Khiêm thốt ra?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Hôm qua tôi lỡ lời, thật
sự xin lỗi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Chẳng có lỗi gì cả, không
cần phải xin. - Tâm đã hết tức những vẫn bực chuyện tối qua.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Tôi phải làm gì để thay
lời xin lỗi?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Một ý nghĩ nảy lên trong
đầu Tâm:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Được. Vậy thì học nhóm
với tôi, coi như lời xin lỗi của ông, được chứ?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Ha ha. Khiêm cười một
mình, vẫn cái điệu bộ bất cần như mọi lần: “Một đứa sắp chết như tôi, học
thêm nữa thì ích lợi gì chứ”.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Tâm sững người. “Sắp chết?
Khiêm ư?”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Đừng nhìn tôi thương hại
như thế. Một khối u không thể chữa trị. Đành chờ chết, thế thôi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Nói rồi, hắn lặng lẽ đi về
phía cầu thang heo hút. Nước mắt khẽ khàng rơi. Giờ, cuối cùng Tâm đã hiểu
sao Khiêm lại thay đổi nhiều đến thế. Quệt nước mắt, cô nhóc chạy theo, nói
như hét: Khiêm! Dù thế, hãy cứ để tôi giúp đi. Đừng buông xuôi được không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Đôi mắt Khiêm nhìn Tâm đầy
lạ lẫm, khó đoán, rồi bỗng cười: "Là bạn “tự chuốc” đấy nhé?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span class="apple-style-span">
<span style="font-family: Arial; color: #333333"> </span></span>
<font face="Arial">Từ hôm đó, Khiêm đến lớp đều hơn vì một thoả thuận bất
đắc dĩ, vị trí của hai đứa cũng được xếp gần nhau hơn. Tâm gần như dành toàn
bộ thời gian tóm lại kiến thức sáu môn tốt nghiệp cho Khiêm. Đáp lại sự
nhiệt tình của Tâm, Khiêm chịu ôn lại, nắm kiến thức rất nhanh như bù lại
khoảng thời gian chới với khi biết mình bị u não. Cũng từ dạo ấy, Tâm thân
với Khiêm hơn, đủ để cậu nhóc có thể giãi bày mọi chuyện buồn vui bấy lâu
găm trong lòng.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Nhuộm lại tóc đen, bỏ thuốc
lá, trở lại một cậu-học-sinh-đúng-nghĩa, sổ điểm danh chẳng còn chi chít tên
vắng nghỉ. Cô giáo mừng, lớp mừng, chỉ có Tâm mang niềm xót xa vô hạn, Khiêm
còn sống bao lâu để học, để sống, để yêu thương và được quan tâm? Một lần,
Khiêm thủ thỉ:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Khiêm muốn thi vào Nhạc
viện quá, chẳng biết còn thời gian để thực hiện điều đó không?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Nghe xong, Tâm lặng lẽ
khóc, chẳng dám bật lên thành tiếng, thầm ước mình có thể làm gì đó ngoài
khuyên những lời vô vị.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Cuối kì một, Khiêm leo từ
học lực Trung bình yếu lên Khá. Khiêm mừng, không vì kết quả mà vì những gì
cậu làm cũng đền đáp công sức của cô lớp trưởng tận tâm.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Chiều, nhận lời đi mua sách
với Khiêm, Tâm lần đầu tiên đến nhà cậu, một căn biệt thự bốn tầng xây toàn
bằng gỗ bóng loáng. Tâm e dè bấm chuông, một người phụ nữ dáng vẻ mệt mỏi
bước ra:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Hỏi ai con?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Dạ, cho con gặp Khiêm ạ.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Con là ai? - Người phụ
nữ, đoán chừng mẹ Khiêm, hỏi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Dạ, con là Tâm, bạn cùng
lớp.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Đôi mắt bà sáng lên, mở nụ
cười, chào đón nó: "Con vào đi, Khiêm nhắc mãi con với dì."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Tâm theo chân mẹ Khiêm lên
trên phòng, nghe loáng thoáng lời bà “Con giúp nó, dì biết ơn lắm…”. Cửa
phòng mở, Khiêm nằm trên giường truyền thuốc, cô bác sĩ ngồi kề bên lặng lẽ
nhìn từng giọt dung dịch chảy cạn. Khiêm nói: "Chờ chút nhé, truyền thuốc
sắp xong rồi."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Tâm đáp lại bằng nụ cười
tươi và cái gật đầu, nhìn quanh căn phòng Khiêm, chỉ thấy toàn đĩa nhạc,
sách vở xếp rất gọn gàng với sáu cây guitar đủ kiểu xếp thành một góc gây
một sự chú ý khá lớn với Tâm. Đoán chừng, Khiêm chậm rãi kể: "Ước mơ từ năm
lớp 1 của Khiêm đấy, giờ thì xếp xó cũng gần nửa năm rồi."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Tâm không dám đáp lại nên
khéo léo chuyển chủ đề:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Một tháng nữa trường mình
đi trại, Tâm định chiều nay đi mua sách rồi tiện thể đi coi đặt áo cho lớp
mình luôn.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">+ Ồ, hay quá, áo trại à?
Tâm chọn được kiểu chưa?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Chưa, thế nên mới nhờ sự
giúp đỡ của Khiêm đây.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Hội trại trường diễn ra
tưng bừng, mỗi lớp chia thành từng khu vực nhỏ để “đóng đô”. Tối, khu vực
trung tâm đốt đuốc, cả lớp ngồi quây quần bên nhau. Lớp phó đề nghị bổ sung
âm nhạc làm ai cũng la oái oải, đến lượt Khiêm, cả lớp hò reo:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Guitar đê Khiêm ơi!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Khiêm ngạc nhiên: “Ủa, sao
mọi người biết vậy?” Cả lớp cười nhìn nhau, Khiêm nhìn sang Tâm, bắt gặp cô
nhóc đang cười toe. Hiểu ra, cậu khịt khịt mũi: “Chẳng mấy dịp được cả lớp
đề nghị, Khiêm sẽ tặng mọi người bài “Hòn đá cô đơn” nhé.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Bài hát đã ngưng từ khi
nào, nhưng dư âm của nó khiến không khí chung quanh lặng hẳn đi một lúc,
tiếng vỗ tay rào rào. Tâm chợt thấy trong lòng dấy liên một nỗi niềm gì đó
rất riêng, khó tả. Tên con trai cách đây mấy tháng nó còn ghét cay đắng
trong lòng, vậy mà giờ đây...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span class="apple-style-span">
<span style="font-family: Arial; color: #333333"> </span></span>
<font face="Arial">Trại vừa kết thúc là Valentine hối hả đến, sáng 14/2 Tâm
nhận được SMS của Khiêm: “Đến nhà K ngay nhé, đang đợi.” Tâm đạp xe qua,
thấy Khiêm đợi từ bao giờ:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">- Chìa tay ra nào.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Tâm tròn xoe mắt, hộp
chocolate hình trái tim gói cẩn thận được đặt vào tay nó. Khiêm lúng túng:
“Tặng ấy đấy” rồi giành tay lái đạp thẳng một hơi, để lại sau lưng là nụ
cười ấm áp của Tâm..</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Một ngày trước khi thi, hai
đứa không gặp nhau được vì khác địa điểm thi. Tâm gửi SMS: “Cố lên nhé, vì
tất cả”.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Ngày thi cuối cùng kết
thúc, tất cả các môn thành công mĩ mãn, Tâm sướng rơn, thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy là xong, chỉ còn thi Đại học nữa thôi” Phóng bay đến nhà Khiêm nhưng
đáp lại nó, chỉ là cánh cửa đóng im lìm. Nhấc điện thoại phone, không có trả
lời.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Một ngày sau, Tâm nghe tin:
Khiêm sắp mất. Chạy như bay đến bệnh viện, khuôn mặt trắng bệch của Khiêm bị
áp vào ống truyền khí. Khiêm ngắm nghiền mắt, đờ đẫn. Mẹ Khiêm và cô chủ
nhiệm đều đang khóc. Loáng thoáng vài tiếng thầm thì: “Đang ở phòng thi tự
dưng khó thở..”, “giai đoạn cuối rồi..”. Tâm nắm chặt tay Khiêm, nức nở:
“Bọn mình còn cá cược chưa thực hiện cơ mà…”. Tay nắm chặt tay. Khiêm khẽ mở
mắt, thì thào: “Cám ơn nhé, lớp trưởng..”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Một thời gian sau, nỗi đau
về sự ra đi của Khiêm mới nhẹ dần đi. Chưa đầy 1 tháng nữa là thi đại học,
Tâm không muốn để bố mẹ chứng kiến mình xuống dốc mãi. Check mail, ngỡ
ngàng, bức thư Khiêm gửi đến từ lâu lắm rồi. Một bản nhạc demo được attrach,
giọng Khiêm như vẳng lại từ nơi xa: “Tặng cho cô lớp trưởng của tôi. Nếu sau
này mình không còn nữa, hãy thi luôn phần cho Khiêm nhé”. Đệm kèm tiếng
guitar của beat “Hòn đá cô đơn”: “Có câu chuyện một gã lang thang, tìm cho
mình trong vòng xoáy cuộc đời, nàng đã là một vầng sáng, tìm cho ta một con
đường để đi, và có thành cát bụi xin mãi theo chân nàng, như mây và gió..”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: #333333">Tâm vốn không muốn mình yếu
đuối, nhưng nước mắt lại rơi. Khẽ đưa tay gạt nhẹ, cô nhóc tự nhủ: “Sẽ yếu
đuối nốt hôm nay thôi. Ngày mai, mình sẽ lại mạnh mẽ…”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Danh_Dự_Cho_Ai">Danh Dự Cho
Ai</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Văn sĩ Pháp Alexandre
Piron qua đời năm 1773, thường có thói quen đi dạo trong khu rừng Boulogne
giữa thủ đô Paris. Một ngày nọ, ông ngồi nghỉ trên một ghế đá tựa vào một
bức tường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chỉ một lát sau, ông
ngạc nhiên vô cùng, vì trong đám đông những người đang đi dạo trong khu
rừng, một vài người đến gần ông, ngả nón chào. Cũng có một vài người bái cả
gối nữa. Nhà văn mỉm cười đáp lễ cảm tình mà khách qua lại dành cho ông. Ông
không ngờ rằng ông được nhiều người mến mộ đến như thế. Ông mong sao một số
bạn bè trong văn giới chứng kiến được cảnh tượng này để thấy được vinh quang
mà ông đã đạt được...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Nhà văn đang say với
bã vinh hoa thì chợt trong đám người đang bái chào ông, một lão bà để lộ một
thái độ khác thường. Cũng giống như mọi người khác, bà lão cúi chào, rồi
tiến đến gần ghế đá. Bà thì thầm nói trong miệng mà nhà văn không hiểu được,
rồi ngước mắt nhìn lên cao. Ngạc nhiên trước cử chỉ khác thường của bà lão,
nhà văn cũng đưa mắt nhìn lên cao phía trên tường. Lúc bấy giờ ông mới khám
phá ra rằng trên đầu ông có một tượng thánh giá... Thì ra, những người đi
dạo trong khu rừng Boulogne này dừng lại không phải để tỏ lòng mộ mến đối
với ông, mà chính là tỏ lòng cung kính đối với Chúa Giêsu trên thập giá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Hổ thẹn vì sự khám phá
ấy, Alexandre Piron đứng dậy bỏ đi nơi khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sở dĩ Chúa Giêsu đã có
thái độ gay gắt đối với những người biệt phái giả hình, là bởi vì họ muốn
chiếm đoạt chính Vinh dự của Thiên Chúa. Họ cũng giống như văn sĩ Alexandre
Piron trong câu chuyện trên đây: người ta đến bái chào Chúa Giêsu trên thập
giá, nhưng ông lại muốn dành cho mình vinh dự ấy. Những người biệt phái giả
hình cũng giống như con lừa mà Chúa Giêsu dùng để cưỡi vào thành Giêrusalem.
Giữa những tiếng reo hò dân chúng dành cho Chúa Giêsu, con lừa cứ nghĩ rằng
nó là một anh hùng oai phong lẫm liệt...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Khao khát danh vọng,
quyền bính là đam mê chung của mọi người. Ai cũng thích xuất hiện trước công
chúng, ai cũng thích được người đời ca tụng, ai cũng thích được phục vụ. Một
cách nào đó, người tham vọng không những dùng người khác như bàn đạp, mà còn
tước đoạt chính Vinh quang của Chúa...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chúa Giêsu là con
người đã sống trọn vẹn cho tha nhân và do đó cũng quy mọi vinh dự về cho
Thiên Chúa. Thánh Phaolô đã nói với chúng ta rằng: là Thiên Chúa, Ngài đã
không đòi cho được đồng hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hủy bỏ mình đi để mặc
lấy thân phận con người và vâng phục cho đến chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chúa Giêsu đã vạch cho
chúng ta con đường được sống trọn vẹn ơn gọi làm người: đó là sống cho Thiên
Chúa. Chỉ khi nào con người sống cho Thiên Chúa, thuộc về Thiên Chúa trong
tất cả mọi sự, con người mới đạt được chính cùng đích của mình. Sống cho
Thiên Chúa là luôn tìm thấy Thánh ý của Ngài, là hoạt động cho vinh quang
của Ngài, là trở thành khí cụ trong bàn tay của Ngài...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Ði_Một_Ngày_Ðàng,_Học_Một_Sàng_Khôn">Ði Một Ngày
Ðàng, Học Một Sàng Khôn</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span style="font-family: Arial">Cách đây không lâu, một cặp thanh niên
người Pháp đã đến Phi Luật Tân bằng chiếc xe đạp riêng của họ. Nước Phi là
quốc gia thứ 31 họ dùng xe đạp để đi tham quan. Trong vòng 7 năm qua, họ đã
không ngừng di chuyển một cách thích thú trên hầu hết các nước và đã học hỏi
nhiều kinh nghiệm khác nhau. Họ đã bỏ ra 3 năm để đạp từ Pháp xuyên qua đến
Thái Lan. Họ dành một năm làm việc trong các trại tị nạn dọc biên giới Thái,
chín tháng để đi xuyên qua Trung Hoa Lục Ðịa, sáu tháng để tham quan Nhật
Bản, Ðại Hàn và Ðài Loan.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span style="font-family: Arial">Người con gái tên là Claude đã giải thích
mục đích của cuộc mạo hiểm như sau: "Kể từ thời của Marco Polo, con người
không ngừng đi thám hiểm thế giới với nhiều lý do và với nhiều phương tiện
khác nhau. Trong thời đại du hành vũ trụ này, việc đi vòng quanh thế giới
bằng phương tiện thô hiển như xe đạp vẫn không ngừng thu hút nhiều người...
Mạo hiểm như thế để giúp thay đổi cuộc sống của chúng tôi, để cùng trải qua
một kinh nghiệm quá lớn lao".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span style="font-family: Arial">Cuộc mạo hiểm nào cũng thích thú và nguy
hiểm. Claude kể lại rằng tại Thái Lan, họ đã bị hai tên cướp chận đường toan
hành hung. Tại Trung Ðông, họ đã chứng kiến cảnh chết chóc hằng ngày. Và
nhất là tại Ấn Ðộ, sau khi đã trải qua vài tuần lễ tại một vài trại cùi, họ
đã ghi lại trong các sổ ghi niệm của các trung tâm này như sau: "Sau khi đã
đến đây, chúng tôi cảm thấy không còn gì để than phiền trong cuộc sống này
nữa".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span style="font-family: Arial">Có lẽ đó là kinh nghiệm lớn lao nhất mà
những người trẻ này đã cảm nhận được trong cuộc sống. Chạm chán với bao nguy
hiểm, sờ được từng nỗi đau khổ, cảm nghiệm được niềm vui của từng dân tộc
khác nhau... Tất cả những kinh nghiệm ấy cho họ thấy rằng: người ta có thể
vượt qua được tất cả mọi hàng rào ngăn cách để đến với nhau và nơi nào con
người cảm thấy mình đang sống trong gia đình, thì đó là nhà của họ, là quê
hương của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Ðời là một chuyến đi... </span>
<span style="font-family: Arial">Không những đi một ngày đàng, học một sàng
khôn, mà đi để tiến gần đến mục đích của cuộc sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span style="font-family: Arial">Tổ phụ Abraham đã được Chúa gọi để bỏ quê
hương, bỏ tất cả mọi sự và lên đường đến một nơi vô định. Dân Do thái đã
được Chúa mời gọi rời bỏ Ai Cập để tiến về đất hứa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span style="font-family: Arial">Ra đi là chết trong lòng một ít. Cuộc ra đi
nào cũng đòi hỏi con người phải dứt khoát, có khi phải từ bỏ những gì mình
yêu thích nhất trong cuộc đời. Abraham đã từ bỏ quê hương. Có gì quý giá và
thân yêu bằng nơi chôn nhau cắt rún... Tiên tri Êlisê đã phải giết bò và
dùng cày để nướng thịt bò trước khi lên đường theo tiên tri Elia... Các môn
đệ của Chúa Giêsu đã bỏ nghề nghiệp, vợ con, tất cả mọi sự để lưu lạc nay
đây mai đó với Chúa Giêsu. Cuộc ra đi nào cũng là một mất mát... Nhưng có
mất mát mới tìm lại được những gì quý hóa hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span style="font-family: Arial">Giáo Hội đã được định nghĩa như dân Chúa
trên đường lữ thứ trần gian hướng về Thiên Quốc. Mỗi người Kitô được mời gọi
để tham dự vào cuộc lữ hành này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span style="font-family: Arial">Họ không trẩy đi cô độc một mình. Nhưng bên
cạnh họ, từng đoàn người tiến bước trong hân hoan. Người ta không tiến bước
trong buồn bã bởi vì đích điểm đang chờ đợi họ là cả một khung trời của an
vui, hạnh phúc...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt">
<span style="font-family: Arial">Cuộc lữ hành nào cũng đầy cam go. Nhưng
người Kitô không tiến bước với đôi tay trơ trọi. Hành trang của họ chính là
Sức Sống mà Ðức Kitô hằng thông ban cho họ. Cũng giống như người Do Thái
trên đường trở về đất hứa luôn được nuôi dưỡng bằng manna và được hướng dẫn
bởi cột lửa giữa đêm thâu, người Kitô cũng tiến bước bằng sức mạnh của Chúa
Kitô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>