File "GiaoDuc_11.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_11.htm
File size: 46.09 KiB (47194 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
span.norm
	{}
span.quangle
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Những_lúc_không_cần_lời">Những lúc không cần lời</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Hôm đó, ngồi quanh tôi trong tiệm ăn quen là những gia 
	đình đang ăn sáng, những người bạn đang tâm sự, những đối tác gặp gỡ vì 
	chuyện làm ăn, và cả những người như tôi, ngồi đây chỉ để thư giãn. Và tất 
	nhiên, có rất nhiều cuộc nói chuyện đang diễn ra.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Trừ cái ô bàn ở ngang bàn tôi ngồi. Im lặng.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một cậu trai trẻ khoảng 18-20 tuổi, và một ông già khoảng 
	hơn 70 tuổi, tóc ông bạc trắng nhưng phong thái vẫn rất nhanh nhẹn.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Chỉ có điều là chẳng ai nói gì cả.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Hôm nay cháu mệt phờ mới dọn hết chỗ tuyết trong vườn 
	nhà, ông ạ - Cuối cùng thì cậu trai cất tiếng.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Đúng, nhiều tuyết thật - Người ông đáp.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Tiếp theo lại là im lặng.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Đột nhiên, tôi nghe tiếng cậu trai trẻ:</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Em cháu đến rồi!</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Trông cậu ta như nhẹ nhõm cả người. Chắc vì có thêm người 
	sẽ giúp cậu đỡ được cảm giác lúng túng vì không biết nói gì. Người mới vào 
	là một cô bé khoảng 14-15 tuổi.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người ông ngồi dịch vào nhường chỗ cho cô cháu gái.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Cháu chào ông - Cô gái nói.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Chào cháu - Người ông nói.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Lại im lặng.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một cô phục vụ lại gần để hỏi xem họ gọi gì.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người ông đứng dậy, xin lỗi vì ông cần vào nhà vệ sinh.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ông vừa đi khuất, cậu trai vội nói với em gái:</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Trời ơi, anh không biết phải nói gì với ông cả. Ông 
	cũng chẳng nói gì hết.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Tại vì ông già rồi - Cô em gái tuổi teen thở dài - Bọn 
	mình biết nói chuyện gì với người già cơ chứ?</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình không thể ngồi yên mà nghe 
	được nữa. Dù có thể họ sẽ bảo rằng đó không phải là việc của tôi.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Hãy hỏi về thời ấu thơ của ông - Tôi nói sang.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Cái gì ạ? - Cậu thanh niên quay sang tôi – Anh đang nói 
	với bọn em à?</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Đúng! Các em không nhận ra rằng ông có rất nhiều điều 
	để tặng cho các em à? Các em có muốn biết ông đã nhìn thấy những gì, trải 
	nghiệm những gì không? Ông biết rất nhiều điều các em cần biết cho cuộc đời 
	mình. Ông là một kho báu đấy!</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Lại im lặng.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Cứ hỏi ông về thời trẻ của ông - Tôi tiếp tục - Hỏi ông 
	xem hồi xưa tuyết có nhiều thế này không. Ông sẽ có hàng triệu câu chuyện để 
	kể cho các em nghe.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Khi đó, người ông quay trở lại. Hai anh em cùng nhìn tôi.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sau một chút im lặng nữa, cô gái nói:</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Ông à, hồi xưa, khi ông còn nhỏ, có nhiều tuyết thế này 
	không?</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Chà, ông chưa từng thấy bao giờ có nhiều tuyết như hồi 
	ông 7-8 tuổi</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Người ông đáp - Ông đã kể cho các cháu nghe về cơn bão 
	tuyết vùi lấp cả căn nhà ông ở chưa?</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Ông kể đi ông - Cậu trai nói ngay.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người ông hào hứng kể lại câu chuyện hồi nhỏ của mình. Có 
	lúc ông còn đứng dậy để diễn tả cho hai đứa cháu biết là tuyết ngập cao đến 
	đâu. Càng ngày, cô bé và cậu bé càng có nhiều câu muốn hỏi hơn. Họ cùng 
	cười, cùng góp chuyện, và gương mặt người ông sáng bừng lên vui vẻ.<br>
	Khi chuẩn bị đứng lên, tôi nghe thấy người ông nói:</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Các cháu không biết hôm nay có ý nghĩa với ông thế nào 
	đâu. Bao nhiêu năm, ông cứ nghĩ các cháu chẳng thích nghe những gì ông nói.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Ôi... bọn cháu thì lại nghĩ ông không muốn nói chuyện 
	với bọn cháu</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Cậu trai trẻ thật thà.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Thực ra vì... chẳng có ai hỏi ông gì cả. Ông tưởng 
	những câu chuyện của ông quá tẻ nhạt với mọi người - Người ông ngừng lại một 
	chút.<br>
	Trước khi ra khỏi tiệm ăn, tôi nhận thấy cô bé vẫy tay với tôi, rồi cô quàng 
	tay qua vai ông. Lúc này thì cô không cần nói lời nào.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Nếu_một_ngày_...">Nếu một ngày ...</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy mọi chuyện tốt đẹp bấy 
	lâu nay đã thay đổi, xin đừng bi quan và buồn khổ, đó là lúc bạn cần mỉm 
	cười ...</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy người mình yêu thương 
	không còn yêu thương mình nữa, xin bạn đừng trách người ấy và hãy tôn trọng 
	quyết định của họ, bởi vì họ thực sự muốn như thế, bạn chẳng thể nào ép buộc 
	con tim của người ta khi tình cảm của họ không còn thuộc về bạn nữa.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nếu 1 ngày nào đó bạn chợt nhận ra nụ cười mà bạn dành 
	tặng cho ai đó lại có 1 ý nghĩa đặc biệt như thế, xin bạn hãy tiếp tục mỉm 
	cười và tặng cho tất cả những người còn lại -những người còn chưa thấy được 
	nụ cười của bạn.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;Nếu 1 ngày nào đó bạn phát hiện ra những sự thật phũ 
	phàng đằng sau những điều tưởng như tươi sáng kia, xin bạn đừng tuyệt vọng 
	mà hãy tin rằng đằng sau những sự thật phũ phàng ấy chắc chắn có những lý do 
	riêng của nó và điều tốt đẹp vẫn đang chờ đón bạn vào 1 ngày không xa.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;Nếu 1 ngày nào đó bạn không còn được như bây giờ, tài 
	năng, sức khoẻ, và nhan sắc đã bị thời gian làm phai màu thì xin bạn chớ lo 
	lắng, đó là lúc bạn bắt đầu kể lại câu chuyện cuộc đời mà bạn đã trải nghiệm 
	cho những con người trẻ hơn - những con người cần sự chỉ đường sáng suốt của 
	1 người như bạn.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy cuộc đời này đáng chán 
	biết dường nào, và mọi việc dường như đi vào ngõ cụt thì đó là lúc bạn phải 
	bình tĩnh, can đảm để tìm 1 con đường mới, dù rằng có thể bạn sẽ bị shock 
	nhưng cách tốt nhất để nhìn thấy màu hồng của cuộc sống là bạn phải mở to 
	mắt ra và chỉ nên nhìn vào những điều tốt đẹp.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nếu 1 ngày nào đó bạn đối mặt với những lời yêu thương từ 
	những người mà bạn yêu quý, đó là lúc bạn để con tim mình cất lên tiếng nói 
	chọn lựa ai là người bạn yêu mến nhất và lý trí của bạn sẽ đảm nhận phần 
	việc xem ai là người thích hợp nhất. Thật tuyệt vời nếu người mà bạn yêu 
	nhất lại là người thích hợp với bạn nhất, nhưng nếu chỉ được chọn 1 trong 2 
	người đó thì có lẽ bạn nên chọn người đã cùng bạn trải qua những vui buồn, 
	chia sẽ với bạn tình cảm chân thành của họ và có nhiều kỷ niệm đẹp cùng bạn. 
	Vì khi chọn lựa họ, bạn sẽ không bao giờ đánh rơi những kỷ niệm đẹp mà bạn 
	có và đó là động lực để 2 người yêu thương nhau hơn.<br>
	<br>
	Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy mình đã trưởng thành, và đủ tự tin để có thể 
	đối mặt với những điều khó khăn sắp tới, đó là lúc bạn nên chia sẽ kinh 
	nghiệm của mình cho mọi người, vì ở 1 nơi nào đó vẫn còn nhiều bạn cùng lứa 
	với bạn vẫn đang loay hoay tìm lối đi vững chắc vào đời.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nếu 1 ngày nào đó, bạn không còn đủ thời gian để xem, hay 
	đơn giản là ngẫm nghĩ lại những điều tốt đẹp mà bạn đã trải qua, đó là lúc 
	bạn cần phải nghỉ ngơi và thư giãn, vì bạn đang đi quá nhanh trên con đường 
	đời và rất có thể bạn sẽ bạn sẽ vấp ngã. Cách tốt nhất là bạn nên dung hoà 
	giữa công việc và cuộc sống, và luôn mỉm cười.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy trong cuộc sống có quá 
	nhiều điều tươi đẹp và mọi người xung quanh bạn đã trở thành bạn tốt, và bạn 
	được 1 ai đó yêu bằng cả con tim thì đó là lúc bạn phải mạnh mẽ lên để giữ 
	lấy những điều tốt đẹp này, vì nếu bạn không trân trọng, nâng niu những gì 
	bạn đang có thì bạn đang đánh rơi cơ hội để trải qua hạnh phúc, tình yêu và 
	cả những nụ cười...</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="GIÁO_DỤC">GIÁO DỤC&nbsp;</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Dù ngờ vực đối với kiến thức và học vấn về 
	những vấn đề thần thiêng, Minh Sư không bao giờ bỏ qua một cơ hội để khuyến 
	khích nghệ thuật, khoa học và mọi hình thức hiểu biết khác. Vì vậy không lấy 
	làm lạ là ngài đã sẵn sàng chấp nhận lời mời để phát biểu trước một hội nghị 
	đại học.&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Ngài đã đến sớm trước một giờ để dạo quanh 
	khu đại học và chiêm ngưỡng các phương tiện tối tân dành cho việc học hỏi 
	chưa từng có trước kia vào thời của ngài.&nbsp;&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Đặc biệt diễn văn của ngài kéo dài không 
	đầy một phút. Ngài nói:&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">&quot;Những phòng thí nghiệm, những thư viện, 
	những dãy hành lang, những mái hiên, những phòng giảng thuyết - tất cả những 
	thứ ấy chả ích lợi gì, nếu thiếu một tâm hồn minh triết và cặp mắt biết 
	nhìn.&quot;&nbsp;</span></p>
	<p style="margin-top:0cm;margin-right:3.75pt;margin-bottom:0cm;margin-left:
0cm;margin-bottom:.0001pt" align="right"><i><font face="Arial">Anthony de Mello, 
	S.J.</font><span style="font-family: Arial">&nbsp;</span></i></p>
	<hr>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="KÍN_ĐÁO">KÍN ĐÁO&nbsp;</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Một người nổi tiếng đạo đức tìm tới Minh Sư 
	và nói: &quot;Con không thể cầu nguyện, con không thể hiểu Thánh Kinh, con không 
	thể thực hành những bài tập tu đức mà con chỉ bảo người khác...&quot;&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Minh Sư vui vẻ trả lời: &quot;Vậy thì con hãy bỏ 
	rơi mọi thứ đi.”&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Nhưng làm sao con có thể làm được? Con 
	được tiếng là người thánh thiện, vì có nhiều người theo con trong vùng 
	nầy.&quot;&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Về sau, Minh Sư thở dài và nói: &quot;Ngày nay, 
	Thánh Thiện là một danh xưng mà không có thực chất. Thánh Thiện chỉ chân 
	chính khi nào nó là một thực chất mà không có một danh xưng.&quot;&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Anthony de Mello, S.J.</font></i></p>
	<hr>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="DIỄN_ĐẠT">DIỄN ĐẠT&nbsp;</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Một học giả đến tham vấn Minh Sư. ngài hỏi: 
	&quot;Ông tìm gì?&quot;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Học giả trả lời: &quot;Sự sống.&quot;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Minh Sư nói: &quot;Nếu ông sống, ngôn từ tất 
	phải chết.&quot;&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Về sau, khi được hỏi ngài muốn nói gì, Minh 
	Sư đáp: &quot;Các con đã lạc đường và chới với vì các con sống trong một thế giới 
	ngôn từ. Các con được nuôi dưỡng bằng ngôn từ, các con an phận thủ thường 
	với ngôn từ trong khi điều các con cần chính là thực chất. Một thực đơn sẽ 
	không làm cho các con hết đói. Một công thức nước giải khát sẽ không làm cho 
	các con hết khát.&quot;</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Anthony de Mello, S.J.</font></i></p>
	<hr>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="HIỆP_THÔNG">HIỆP THÔNG&nbsp;</a></span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Khi biết chắc chắn Minh Sư sắp từ trần, đệ 
	tử muốn tổ chức một tang lễ xứng hợp với ngài. Minh Sư biết được điều đó nên 
	nói: &quot;Lấy trời đất làm mồ; lấy mặt trời, mặt trăng và các tinh tú làm vật 
	trang sức cho tang lễ; và tất cả tạo vật sẽ tiễn đưa thầy ra nơi mộ phần - 
	thầy còn có thể mong ước điều gì khác hợp nghi thức hơn và vĩ đại hơn?&quot;&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Minh Sư không muốn chôn đất, nhưng đệ tử 
	không muốn nghe lời ngài, họ phản đối rằng ngài sẽ bị chim trời và thú vật 
	rút tỉa.&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Minh Sư mỉm cười nói: &quot;Vậy thì các con hãy 
	cẩn thận đặt cây gậy bên thầy để thầy có thể đánh đuổi chúng đi.&quot;&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">&quot;Làm sao thầy có thể làm được? Thầy có còn 
	ý thức nữa đâu?&quot;&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">“Như vậy, có quan trọng gì việc thầy bị 
	chim trời và thú vật rút tỉa?&quot;&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Anthony de Mello, S.J.</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Chỗ_trống">Chỗ trống</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Cha tôi thường nói đùa với tôi rằng:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">- Sau khi cha qua đời, nhớ giữ cho cha một 
	chỗ ở bàn nhé!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Và tôi:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">- Chỉ những người tốt mới thường chết sớm! 
	Con sẽ đi trước cả cha cho xem! Có khi cha phải giữ chỗ cho con ấy chứ!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Và cuối cùng cha tôi mất. Tôi đã giữ lời 
	hứa qua rất nhiều năm. Mỗi ngày tôi vẫn giữ một ghế trống chỗ mà cha tôi 
	trước đây thường ngồi trên bàn. Nhiều người lấy làm lạ:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">- Một chỗ trống như thế sẽ làm mọi người 
	trong nhà nhớ ông cụ và buồn hơn đấy!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Trong thời gian đầu đúng là như vậy. Nhưng 
	thời gian luôn có cách làm cho những nỗi buồn cũng có ích. Tôi đọc trong một 
	cuốn sách rằng tục lệ cổ xưa là ngày lễ Giáng Sinh, hãy để một chỗ trống ở 
	bàn ăn để gia đình có thể mời một người khách nghèo không có gì để ăn. Việc 
	giữ một chỗ trống ở bàn sẽ làm cho người khách lạ cảm thấy thân mật và tự 
	nhiên hơn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chỗ trống trên bàn ăn không phải là để 
	tưởng nhớ. Chỗ đó để trống để được làm đầy. Nếu bạn không có người khách nào 
	vào lễ Giáng Sinh, hãy cảm ơn vì kỷ niệm vẫn đang ở chỗ trống đó. Và tuyệt 
	làm sao nếu có ai đó đến để điền vào chỗ trống. Khi ấy nó được lấp đầy bằng 
	sự cởi mở và thân tình của bạn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Hãy ước rằng bạn luôn có một chỗ trống như 
	thế trong cuộc sống và trong trái tim, để dành cho những kỷ niệm và sau đó 
	là những yêu thương sẽ có chỗ để hạ cánh và vĩnh viễn ngự trị.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><span style="color: black">
	<a name="Biến_một_đồng_thành_tỷ_đồng_">Biến một đồng thành tỷ đồng
	</a>
	</span></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Bước sang tuổi 56, Michael 
	Lee-Chin đã trở thành một trong những doanh nhân thành đạt nhất Canada và 
	thế giới. Tên ông có trong danh sách hơn 800 tỷ phú Thế giới năm 2007, do 
	tạp chí Forbes bình chọn. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Tại Canada, Jamaica, Trinidad 
	&amp; Tobago và cả khu vực Caribê, không ít người không biết tới nhà đầu tư gốc 
	Jamaica, Michael Lee-Chin.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Michael Lee-Chin sinh năm 1951 
	tại Port Antonio, Jamaica trong một gia đình có sự kết hợp của hai châu lục 
	Á – Phi. Xuất thân là một cậu bé nhà nghèo, từ nhỏ, mẹ ông căn dặn: <i>“Xã 
	hội có rất nhiều loại người, vì thế nếu muốn đạt được bất kỳ điều gì, con 
	phải tự làm bằng chính đôi tay mình”. </i>Thấm thía lời răn của mẹ, Lee-Chin 
	đã nỗ lực hết mình và biến giấc mơ làm giàu của những người Jamaica thành 
	hiện thực. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Từ khi còn nhỏ, Michael 
	Lee-Chin đã có ý chí quyết tâm trong học tập và ý thức độc lập trong cuộc 
	sống. Với tố chất thông minh hơn người và tinh thần thực sự cầu thị, Michael 
	Lee-Chin học tập chiến lược kinh doanh của các doanh nhân lớn như Warren 
	Buffett, Benjamin Graham and Kenneth Thomson. Công việc đầu tiên của 
	Lee-Chin khi còn là học sinh phổ thông là chăm sóc hoa và vườn cho một khách 
	sạn. Mùa hè, khi các bạn khác nghỉ ngơi, thì Lee-Chin xin lau chùi phòng máy 
	trên tàu du lịch Jamaica Queen. Bỏ lại sau lưng những khó khăn, Michael 
	Lee-Chin duy trì được kết quả học tập rất cao ở các môn học. </span></font>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Năm 1969, Lee-Chin đã là một 
	chàng trai đầy hoài bão. Cậu tới Canada theo học ĐH McMaster chuyên ngành 
	xây dựng. Năm đầu tiên, cậu tự xoay xở bằng những món tiền tự kiếm được. Tuy 
	nhiên, sang năm thứ hai, cậu nợ một khoản học phí là 2.520 USD trong lúc 
	chiếc ví lép kẹp chỉ còn 600 USD. Không thể gọi điện xin tiền bố mẹ bởi họ 
	còn phải lo cho 6 đứa con khác, Lee-Chin liền nảy ra một ý tưởng táo bạo là 
	xin trợ giúp từ… Chính phủ Jamaica. Liều lĩnh và quyết tâm, Lee-Chin dùng 
	400 USD mua vé máy bay về nước một mình gặp Thủ tướng và thuyết phục ông đầu 
	tư cho việc học của cậu. Và thật không ngờ, cậu đã quay trở lại trường với 
	15.000 USD học bổng. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Được đào tạo chuyên sâu về 
	lĩnh vực cơ khí, với những kiến thức nóng hổi của mình, sau khi tốt nghiệp 
	ĐH, theo lời hứa, Lee-Chin quay về Jamaica để phục vụ đất nước trong một dự 
	án đường cao tốc của chính phủ. Đây là khoảng thời gian vô cùng quý báu để 
	Michael Lee-Chin tích luỹ những kinh nghiệm trong môi trường làm việc thực 
	tế. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Tuy nhiên, sau đó thủ đô 
	Toronto đã cuốn hút Lee-Chin quay lại Canada để mở rộng sự nghiệp của mình. 
	Trong những năm giữa thập niên 70, môi trường đầu tư tại Canada đang trong 
	đà phát triển mạnh, nhiều người đã thành công từ những những xu thế chung 
	này và một trong số đó là Ken Thomson. Từ thực tế đó, Michael Lee-Chin đã 
	bắt đầu tính tới việc kinh doanh. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Nhưng do chưa có kinh nghiệm 
	trong lĩnh vực đầu tư, Michael Lee-Chin đã tốn không ít thời gian, công sức 
	tìm hiểu và học tập những triết lý kinh doanh và đúc rút bài học từ thất bại 
	của các doanh nhân đã thành đạt như Ken Thomson, Galen Weston, Warren 
	Buffett. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Khi nói về điều này, Michael 
	Lee-Chin cho biết “Khi tôi đọc được những triết lý kinh doanh hiện đại của 
	Warren Buffett trong cuốn Money Masters của John Train, tôi đã điên lên vì 
	vui mừng và quyết tâm tái tạo lại triết lý này thêm lần nữa”. </span></font>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Môi trường thực tế đầu tiên mà 
	Michael Lee-Chin làm việc là Công ty đầu tư Investors Group tại Hamilton, 
	Ontario. Tại đây, ông có được nhiều điều kiện thuận lợi để tìm hiểu sâu hơn 
	về lĩnh vực đầu tư. Với số vốn ít ỏi, Michael Lee-Chin quyết định chọn một 
	số công ty nhỏ để đầu tư. Nhờ khả năng dự đoán chính xác triển vọng của các 
	nguồn trên và may mắn, ông đã thu được những khoản lợi nhuận đầu tiên.
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Sau 5 năm, Michael Lee-Chin có 
	trong tay một khoản vốn kha khá. Năm 1983, ông quyết định vay từ Ngân hàng 
	lục địa Canada 500.000 USD để mua cổ phần của tập đoàn tài chính Mackenzie. 
	Trên đà tăng trưởng mạnh mẽ của McKenzie Financial Corporation, chỉ trong 2 
	năm, số vốn 500.000 USD của Michael Lee-Chin tăng lên 35 triệu USD. Năm 
	1985, Michael Lee-Chin quyết định dồn vốn mở công ty đầu tư riêng lấy tên là 
	Berkshire Group hoạt động ở lĩnh vực tài chính và bảo hiểm. Berkshire Group 
	là công cụ hữu hiệu đầu tiên giúp Michael Lee-Chin mở rộng hoạt động đầu tư.
	</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Cũng trong những năm 80, công 
	ty đầu tư AIC Limited, một trong những doanh nghiệp lớn có tầm hoạt động 
	rộng, đang đứng trên bờ vực phá sản. Thấy được vị trí trên thị trường và 
	nhiều cơ hội phát triển của doanh nghiệp này, năm 1987, Michael Lee-Chin tìm 
	cách mua lại và bắt tay ngay vào chương trình phát triển AIC Limited. Tới 
	cuối thập niên 80, AIC Limited không những đi vào ổn định mà còn thanh toán 
	được núi nợ trước đó. Năm 1990, các hạng mục đầu tư của AIC Limited tăng 
	nhanh tới chóng mặt. Chỉ riêng chương trình đầu tư tại Merrill Lynch, số vốn 
	của AIC Limited đã lên tới 8 tỷ USD. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Thành công trên thị trường đầu 
	tư của Canada, Michael Lee-Chin tiếp tục hướng AIC Limited tới các chương 
	trình đầu tư lớn sang các quốc gia khu vực Caribê. AIC đang là một trong 10 
	công ty lớn nhất Canada với số tài sản là 14 tỷ USD.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Hơn 30 năm hoạt động liên tục 
	trong lĩnh vực đầu tư, bằng công sức và trí tuệ của mình, Michael Lee-Chin 
	vươn lên vị trí một trong những doanh nhân thành đạt nhất khu vực và thế 
	giới, hiện sở hữu số tài sản 2,1 tỷ USD. Với sự nỗ lực và khả năng đầu tư 
	tài chính thiên bẩm của mình, Lee-Chin luôn biết cách biến một đồng thành 
	hàng triệu, hàng tỷ đồng. Giàu có và hào phóng, ông đã đóng góp một phần tài 
	sản của mình cho các trường học và viện bảo tàng ở cả Canada và Jamaica.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Ông cũng đã từng được các tổ 
	chức lớn trên thế giới trao tặng nhiều giải thưởng danh giá: Nhà đầu tư của 
	năm năm 1997, Nhà hảo tâm trong năm của tổ chức Association of Fundraising 
	Professionals năm 2005, Nhà điều hành xuất sắc của thập kỷ năm 2002, Anh 
	hùng Canada tháng 05.2004, Giải thưởng danh dự của trường ĐH McMaster năm 
	2003, Tiến sỹ luật danh dự của trường Đại học University of Toronto tháng 
	1/2007.</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><a name="Cô_bé_quàng_khăn_đỏ">Cô bé quàng khăn đỏ</a></font></h1>
	<h1 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-weight: 400"><font face="Arial"><font size="3">Trời trở 
	lạnh, tuyết rơi trắng xóa. Bà chuẩn bị vào rừng hái nấm. Trước khi đi, bà 
	dặn cô bé quàng khăn đỏ: “</font><em><font size="3">Cháu đã lên 5, bà tin 
	cháu bà rất thông minh. Nếu có người lạ đến gõ cửa, cháu phải trả lời hết 
	sức lịch sự, lễ phép. Không được hờn giận, khóc nhè. Ngày mai đến lớp, cô sẽ 
	kiểm tra 125 chỉ số đấy! Nhớ lời bà dặn, cháu phải tập di lùi cho thật 
	thẳng, tối thiểu phải đi giật lùi từ bếp ra đến cửa cho đủ 5m. Sau đó, cháu 
	phải trèo lên giường, nhớ lên giường của bà cho đủ 40cm rồi tập nhảy xuống 
	sao cho hai chân chụm vào nhau...</font></em><font size="3">”. </font>
	</font></span></h1>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Đến nửa tiếng đồng hồ, bà mới xách làn vào rừng. Chợt nhớ 
	ra một điều chưa kịp dặn, bà quay lại nhắc: “<em>Cháu có biết tiết kiệm là 
	gì không</em>?”. Nói đoạn, bà xoay cái nút bóng đèn tiết kiệm cho ánh sáng 
	trong phòng lù mù tối. Bà dặn: “<em>Khi nào tập đọc chữ cái thì cháu hãy vặn 
	đèn sáng. Khi nào tập đi lùi hay tập nhảy, cháu phải vặn đèn tối cho tiết 
	kiệm nhé! Đọc lại số điện thoại di động của bà xem còn nhớ không</em>?”. Cô 
	cháu đọc vanh vách. Bà yên tâm xách làn ra cửa và chép miệng: “<em>Trẻ con 
	bây giờ vất vả quá</em>!”. </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Bà vừa đi khỏi, con sói già thè lè cái lưỡi đỏ lòm nhe 
	hàm răng nhọn hoắt, lân la đến gần. Cô bé quàng khăn đỏ đang ê a học thuộc 
	từng chữ cái theo trật tự cải tiến: “<em>E, mờ... mờ em, xờ em xem.</em>..”. 
	Sói nheo mắt hồi lâu rồi đánh tiếng: “<em>Cháu ơi! Mở cửa ra, bà đã về đây</em>!”. 
	Cô bé nhìn qua cửa sổ thấy lão sói già, cô không sợ hãi khóc nhè mà còn rất 
	lễ phép: “<em>Xin lỗi ông! Ông nhầm rồi! Bà tôi đeo kính và để tóc dài cơ</em>!”. 
	Con sói lại năn nỉ: “<em>Cháu ơi! Mở cửa ra cho bà! Bà mang về cho cháu 
	nhiều bánh lắm đấy</em>!”. Cô bé lại lịch sự trả lời: “<em>Xin mời ông đi 
	chỗ khác. Tôi còn phải tập chạy và tập nhảy...</em>”. </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Nói đoạn cô bé trèo lên chiếc giường của bà đã được bà kê 
	thêm mấy viên gạch cho đủ độ cao 40cm rồi nhảy xuống. Hai chân chạm vào nhau 
	đúng một điểm. Sói nhìn ngơ ngác chẳng hiểu gì. Nhảy dăm ba lần, cô bé vào 
	bếp rồi cứ thế đi giật lùi về phía cửa. Sói chột dạ. Sói chợt nhớ ra cái hôm 
	lân la về làng, nó thấy hai người đàn ông đi lùi trước linh cữu trong một 
	đám ma. Họ mặc áo sô, tay chống gậy đầu đội khăn rơm, kèn trống inh ỏi.
	</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sói lại nằn nì một lần nữa: “<em>Cháu ơi! Mở cửa cho bà. 
	Bà lạnh lắm rồi. Bánh của cháu đây này</em>!”. Cô bé lần này hết sức kiềm 
	chế và trả lời hết sức lễ phép: “<em>Thưa ông, ông không phải là bà tôi. Xin 
	ông đừng quấy rầy tôi. Nếu ông cứ tiếp tục quấy rối, tôi buộc lòng phải gọi 
	điện thoại mời bà tôi về giải quyết</em>!”. Nói đoạn cô bé rút điện thoại 
	bấm. Lão sói già thấy cô bé gọi điện thoại và bấm những 10 con số dài dằng 
	dặc, nó chẳng biết cô làm trò gì. </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Gọi điện xong, cô bé vào bếp vớ cái chổi, cưỡi lên cán và 
	chạy nhong nhong vòng quanh nhà. Sói giật thót lè lưỡi chuồn thẳng vào rừng: 
	“<em>Trời ơi, ta gặp mụ phù thủy, mà cứ ngỡ là con bé quàng khăn đỏ</em>!”.
	</font></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><i>
	<font face="Arial">Vũ Thế Long</font></i></p>
	<hr>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><strong><a name="Nỗi_niềm_của_Chú_Gà_Trống">Nỗi niềm của Chú Gà Trống</a></strong></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Khi Chú còn bé tí, mới có thể chiêm chiếp, thấy Bố gáy 
	thật hoành tráng, sau đó Mặt Trời thức dậy. Chú khâm phục Bố vô cùng: &quot;Nhờ 
	Bố mà mỗi ngày đã được bắt đầu&quot;.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Rồi Chú lớn dần lên, trở thành Thanh niên cường tráng, 
	bây giờ chú gáy sáng còn dõng dạc, vang xa hơn cả Bố. Mặt Trời có vẻ tròn 
	đẹp hơn. Chú nghĩ : Bố cũng thường thôi và hãnh diện về bản thân lắm.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một ngày kia chú sợ như mình đã già, tiếng gáy khàn đặc 
	dần, cho đến một sáng Chú cố gắng mà không thể cất lên tiếng, chú lả thiếp 
	đi. Khi tỉnh dậy, Mặt Trời đã hiện lên sáng rực rỡ.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cho đến tối nay, khi lên chuồng, nằm yên vị trong ổ của 
	mình, trằn trọc, Chú nghe thấy tiếng chủ nhà xôn xao : Sáng mai, khi Mặt 
	Trời lên người ta sẽ giết thịt Chú để làm Giỗ. Chú gục xuống tuyệt vọng cầu 
	mong rằng ngày mai Mặt Trời không mọc nữa...</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	<hr>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><strong><a name="Nỗi_niềm_của_Sư_Tử">Nỗi niềm của Sư Tử</a></strong></font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sư Tử con khi mới sinh ra, hàng ngày quấn quít bên Cha 
	Mẹ. Với Chú, họ thật hiền hòa, bao dung và nhân từ, không hiểu sao những con 
	thú khác trên đồng cỏ Kính nể và run sợ trước Cha Mẹ chú đến vậy. Nhưng Sư 
	Tử con thấy thích thú vô cùng.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Lớn lên Sư Tử hiểu được rằng Dòng giống của mình sinh ra 
	được ủy thác là Chúa tể của muôn loài, cai trị, cân bằng mọi cuộc sống trên 
	đồng cỏ. Nhưng Sư Tử đã biết rất rõ rằng phải duy trì được sức mạnh để được 
	no đủ và sự kính trọng</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Năm tháng làm Sư Tử già yếu dần, không đi săn được nữa, 
	không còn sự kính trọng của Sư Tử khác, và không chịu được những miếng thịt 
	thừa mà bầy đàn sau khi ăn chán chê bỏ lại một chút cho mình. Sự xuất hiện 
	của mình cũng không còn khiến những muôn thú khác phải kiêng sợ kính nể như 
	trước. Sư Tử buồn bã bỏ đi biệt tăm vô tín....</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager