File "GiaoDuc_10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_10.htm
File size: 40.25 KiB (41220 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.norm
{}
span.quangle
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Câu_chuyện_con_lừa">Câu chuyện con lừa</a></b></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Một ngày nọ, con lừa của một
ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp
hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông
quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và
không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm
sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện
gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng.
Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng
sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và
bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ
một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc
cóc chạy ra ngoài. </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Cuôc sống sẽ đổ rất nhiều thứ
khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn
bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản
bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.</span> </font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Phải,_Bạn_Có_Thể">Phải, Bạn Có Thể</a></b></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Kinh nghiệm không phải là điều xảy ra với một con người.
Mà nó là điều mà người đó làm với những gì đã xảy ra với anh ta. Aldous
Huxley </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bạn sẽ làm gì nếu vào tuổi 46 bạn bị phỏng đến độ không
còn nhận ra nổi vì một vụ tai nạn xe hơi khủng khiếp, và 4 năm sau bạn lại
bị liệt nửa thân dưới sau một vụ rớt máy bay? Và rồi bạn có tưởng tượng rằng
trong tình trạng đó bạn có thể trở thành nhà triệu phú, một nhà diễn thuyết
được nhiều người kính trọng, thành một người chồng hạnh phúc và một nhà kinh
doanh thành công? Bạn có hình dung bạn có thể đi bè? Nhảy rơi tự do từ máy
bay? Hoạt động chính trị? </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">W. Mitchell đã làm được tất cả những điều trên và còn hơn
nữa là sau hai tai nạn khủng khiếp đã khiến mặt của ông trở thành một mảng
các miếng da đắp vá nhiều màu, bàn tay mất ngón và đôi chân teo liệt trên
một xe đẩy. </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sau một loạt 16 cuộc giải phẫu ngay sau khi ông bị tai
nạn xe hơi làm cho ông có một cơ thể bị phỏng hơn 65%, không thể nhấc dù chỉ
là muỗng thức ăn, không thể quay số điện thoại hay đi vào nhà tắm mà không
có người giúp. Nhưng Mitchell, nguyên là lính thủy, không bao giờ tin là ông
đã bị đánh bại. "Tôi phải chịu trách nhiệm về con tàu của mình," ông nói.
"Nó là sự thành bại của tôi. Tôi có thể nhìn tình thế như là sự khởi đầu lại
từ điểm xuất phát." Sáu tháng sau ông đã lái máy bay được. </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mitchell mua một căn nhà lớn tại Colorado, vài mảnh đất,
một chiếc máy bay và một quán bar. Sau đó kết hợp với 2 người bạn, ông mở
một công ty sản xuất đồ gốm với số nhân công lớn thứ nhì Vermont. Và 4 năm
sau ngày bị tai nạn xe hơi, cái máy bay mà Mitchell lái đã bị rớt xuống
đường băng khi vừa cất cánh, làm gãy 12 đốt xương sống vùng ngực và làm ông
liệt hẳn nửa người bên dưới. "Tôi không hiểu chuyện quái quỉ gì đã xảy ra.
Tôi đã làm gì mà phải lãnh kết quả như vậy?" </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhưng rồi, không nản lòng, Mitchell làm việc ngày và đêm
để có thể lấy lại được sự độc lập cho mình càng nhiều càng tốt. Ông được bầu
làm thị trưởng của Crested Butte, Colorado, để đấu tranh giữ cho thành phố
thoát khỏi nguy cơ bị ô nhiễm và bị tàn phá vẻ đẹp bởi một mỏ quặng sắp được
xây dựng. Mitchell còn ứng cử vào Quốc hội, chuyển cái vẻ bề ngoài khó coi
của ông thành một sức mạnh qua câu khẩu hiệu "Not just another pretty face"
- Không chỉ là một khuôn mặt đẹp nữa (vào Quốc hội). </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mặc cho vẻ bề ngoài khó coi và khả năng hoạt động giới
hạn, Mitchell vẫn tham gia đi bè, yêu và lập gia đình, lấy được bằng cao học
về công tác xã hội (public administration) và tiếp tục bay, tích cực bảo vệ
môi trường và diễn thuyết. </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tinh thần mạnh mẽ tích cực đập vào mắt mọi người của
Mitchell đã làm ông được mời vào các chương trình "Chương trình hôm nay" và
"Chào nước Mỹ" cũng như nhiều bài viết về ông đã được đăng trong các báo,
tạp chí Parade, Time, The New York Times... </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">"Trước khi tôi bị tai nạn, tôi có thể làm được 10,000
việc," Mitchell nói. "Bây giờ chỉ còn là 9,000. Tôi có thể cứ nghĩ đến 1,000
điều bị mất hay tập trung vào 9,000 điều tôi còn? tôi biết mình phải làm gì.
Tôi vẫn nói với người ta rằng tôi có 2 cú đập của số phận. Tôi đã chọn việc
không dùng điều đó như là lời bào chữa cho đào ngũ, thì những kinh nghiệm
đau đớn có thể được nhìn với một góc độ mới. Bạn có thể dừng lại, nhìn một
cách toàn diện hơn và có thể nói rằng "Có cũng không tệ lắm." </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Xin nhớ rằng "Quan trọng không phải điều gì xảy ra với
bạn, mà là điều gì bạn làm sau đó."</font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><b><a name="Người_Bạn">Người Bạn</a></b></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Người chủ tiệm treo tấm bảng
"Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các
khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đo, ù có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy
con chó này với giá bao nhiêu vậy?" cậu bé hỏi. </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30
cho tới $50." </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Cậu bé móc trong túi ra một ít
tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không?"
</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Người chủ tiệm mỉm cười và
huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé
xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập
tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao
vậy?" Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con
bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi.
Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó." Người chủ nói rằng
"Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ
cho cháu luôn." </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn
thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng "Cháu không muốn chú cho cháu con
chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ
giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi
tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền." </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Người chủ phản đối "Cháu đâu
có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với
cháu như những con chó con khác." </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và
kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống
thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng
không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!"</span></font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> </font><span style="color: black; font-family: Arial; font-style: italic">Dan
Clark</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span style="color: black"><a name="Giấc_Mơ">Giấc Mơ</a></span></b></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Đó là một cuộc chạy đua tại
địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham
dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã
phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng
thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black"> "Chuẩn bị... sẵn sàng..."
Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều
chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở
đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau. </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Người chạy đầu tiên đã về đích
trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan
hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua. </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">"Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi
thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những người kia không muốn chờ để mình chạy
tới đích." Nhưng cuối cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy
cuối cùng tôi đã chạy trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào
năm tới. Thật không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng
không thể thắng nổi cái cô bé đã thắng tôi đến hai lần. </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Khi tới đích, tôi nghe tiếng
hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Có gì vậy?" Tôi tự
hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy.
"Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai."</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Tôi đang chạy thẳng vào nhà
tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!"
cô gái đó nói với tôi. <br>
Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua
mà!" </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">"Nếu tôi thì đã không thể chạy
nổi hai dặm như bạn vừa làm. Tôi chắc sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân
bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?" <br>
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô
ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại
lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới.
Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình. </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Vào hôm đó tôi học được hai
điều: </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Thứ nhất, một chút thân ái và
tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Thứ hai, sức mạnh và dũng khí
không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng
được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất
không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ
cuộc khi họ đã thua. </span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày
đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô
vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.</span></font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black"><i>Ashley Hodgeson</i></span></font></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-family:Arial;color:black"><a name="Bài_học_đáng_giá">Bài học đáng giá</a></span></b></p>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">
Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của mình. Thời gian đối
với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy bay, chạy tới gặp
khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về. Một chiếc taxi đón tôi. Người
tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho tôi ngồi thoải mái trong xe rồi
mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall
Street Journal bên cạnh tôi nếu tôi muốn đọc. Anh ta lại còn đưa ra một loạt
các băng nhạc khác nhau cho tôi chọn loại nhạc tôi thích. Trời ạ, tôi nhìn
quanh xem có phải tôi ở trên xe của trong chương trình Candid Camera không
(chương trình được quay lén để lừa người không biết). Tôi không thể tin nổi
vào dịch vụ mà tôi đang được phục vụ. "Chắc là anh tự hào về công việc của
mình," tôi hỏi người lái xe. "Anh chắc phải có một câu chuyện kể về mình."
</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">"Tôi từng làm việc cho Corporate
America," anh ta bắt đầu. "Nhưng tôi mệt mỏi khi nghĩ rằng những sau cố gắng
của mình, tôi vẫn chưa được coi là đủ tốt, đủ nhanh, và không được đánh giá
đúng mức. Tôi quyết định kiếm cho tôi một chỗ thích hợp để tôi có thể cảm
thấy tự hào vì những gì mình làm được. Tôi biết tôi không phải là nhà khoa
học giỏi hay gì ghê gớm, nhưng tôi thích lái xe, phục vụ người khác và cảm
thấy mình đã làm việc cả ngày bận rộn và đã làm tốt công việc của mình.
</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Sau khi xem xét khả năng của
mình, anh ta quyết định trở thành tài xế taxi. "Không phải chỉ trở thành
người tài xế thuê mướn mà còn trở thành lái xe taxi chuyên nghiệp," anh ta
nói. "Một điều mà tôi biết chắc chắn là để có thể thành công trong công
việc, tôi phải vượt lên trên mọi sự chờ đợi của hành khách. Tôi muốn trở
thành tuyệt vời chứ không phải chỉ trung bình mà thôi." </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial;color:black">Tôi tin chắc anh ta sẽ thành
công.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">Petey
Parker</span></p>
<hr>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-align:justify"><b>
<span style="font-family:Arial;
color:black"><a name="Một_câu_chuyện_cảm_động">Một câu chuyện cảm động</a></span></b></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial;
color:black">Tại Thế Vận Hội đặc biệt Seatte (dành cho những người tàn tật) có
chín vận động viên đều bị tổn thương về thể chất hoặc tinh thần, cùng tập
trung trước vạch xuất phát để tham dự cuộc đua 100m. </span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial;
color:black">Khi súng hiệu nổ, tất cả đều lao đi với quyết tâm chiến thắng. Trừ
một cậu bé. Cậu cứ bị vấp té liên tục trên đường đua. Và cậu bật khóc. Tám
người kia nghe tiếng khóc, giảm tốc độ và ngoái lại nhìn. Rồi họ quay trở
lại. </span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial;
color:black">Tất cả, không trừ một ai! Một cô gái bị hội chứng Down dịu dàng cúi
xuống hôn cậu bé: </span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial;
color:black">- Như thế này, em sẽ thấy tốt hơn. </span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial;
color:black">Cô gái nói xong, cả chín người cùng khoác tay nhau sánh bước về
vạch đích. </span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial;
color:black">Khán giả trong sân vận động đồng loạt đứng dậy. Tiếng vỗ tay hoan
hô vang dội nhiều phút liền. Mãi về sau, những người chứng kiến vẫn còn
truyền tai nhau câu chuyện cảm động này.</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial;color:black">Tận trong sâu thẳm, chúng ta
luôn ý thức chiến thắng không phải là tất cả, mà ý nghĩa thật sự của cuộc
sống là ở chỗ ta giúp đỡ người khác cùng chiến thắng dù ta có phải chậm một
bước.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><a name="Ước_mơ_"><b>Ước mơ</b> </a> </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ nghèo đi ở mướn. Con nhỏ chạy chơi với "cậu chủ" cùng
lứa. Chơi trò cưỡi ngựa: nó luôn làm ngựa, cậu chủ cưỡi lên lưng. Ngựa phi,
ngựa phi vòng vòng, tấm lưng nhỏ oằn cong. Mẹ nhìn rưng rưng nước mắt. Đêm
về, thoa lưng con, mẹ hỏi: - Sao con không đổi làm chủ ấy ? Đứa trẻ bảo: -
Con thích cưỡi ngựa thật chứ không thích cưỡi ngựa người. Mẹ ừ mà lòng chạnh
xót xa.... </font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><a name="Những_chiếc_bao_lì_xì_"><b>Những chiếc bao lì xì</b>
</a> </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ba mẹ làm lớn, tết đến tôi được nhận nhiều bao lì xì đỏ
thật đẹp với lời chúc học giỏi và chóng lớn. Những bao lì xì xé ra tôi mua
đồ chơi và bỏ đầy con heo đất. Chiều, thấy thằng con dì Ba cầm thật nhiều
bao lì xì. Tôi hỏi: “Mày được bao nhiêu?” Nó đáp: “Em nhặt ở sọt rác nhà anh
50 caí” </font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><a name="ANH_..._"><b>ANH ...</b> </a> </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ
giận dữ, mắng “ sanh ra.. giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học
như bé Út…” Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi.
Anh đã quyết thế! Ngày bé Út vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở trọ.
Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho
bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé Út khóc thút thít… anh cười,
“ Út ráng học ngoan…” Miệt mài 4 năm DH, Út tốt nghiệp loại giỏi, được nhận
ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê… Vừa
bước vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút
khói… Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối,
biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…” Anh ơi… ôi, người
anh của Út…!</font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><a name="MẤT_XE_"><b>MẤT XE</b> </a> </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhà có hai chiếc xe đạp. Mẹ đi dạy hàng ngày phải chạy
một chiếc. Còn lại một chiếc cho nó đi học đại học. Hơn hai năm đại học trôi
qua, lối sống nhộn nhịp ở thành phố đã cuốn hút nó. Những quán nhậu, quán cà
phê, quán bi da trở nên quen thuộc đối với nó. Một buổi tối nó đi bộ về nhà
trọ. Mặt buồn xo. Hai đứa bạn cùng phòng đang học bài bật dậỵ “Xe mày đâu?”.
“Mất rồi”. Để giáo trình lên bàn, nó nằm úp mặt vào gối, chẳng buồn nói
chuyện. Hai đứa bạn lại gần vỗ về, an ủi. Cuối tháng nó về quê. Ba mẹ không
mắng, chỉ buồn. Ngày đi, ba cho tiền. Nó nhét tiền vào bóp. Một tờ giấy mỏng
chợt rơi xuống đất. Mẹ nhặt vội tờ giấy và trả lời thắc mắc của ba :”Hóa đơn
thuốc của em, tháng trước em cho con tiền vô tình cái hóa đơn bị kẹp vào
giữa xấp tiền, may mà còn”. Nó nhìn mẹ, hai dòng nước mắt lăn dài trên má.
Ba đâu biết rằng, cái hóa đơn thuốc mà mẹ nói chính là giấy biên lai cầm
chiếc xe đạp của nó. </font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><a name="XE_HỎNG_"><b>XE HỎNG</b> </a> </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một cô bé đi học về nhà rất muộn .Bố mẹ cô rất
bực mình và hỏi cô đã đi đâu và làm gì .Cô bé đã thưa với bố mẹ
: - Con phải dừng lại một lát để giúp đỡ bạn con ạ .Xe đạp của
bạn ấy bị hỏng ! - Nhưng con có biết sửa xe đạp đâu ? – Bố cô bé
hỏi vẻ nghi ngờ - Đúng ạ ,nhưng con dừng lại để giúp bạn ấy khóc
. Cũng như cô bé đó ,ko phải ai trong chúng ta cũng biết sửa xe đạp
.Nhưng chúng ta biết chia sẻ những nỗi lo âu và sợ hãi. Cuộc sống
là một con đường rất dài, sẽ còn nhều lần gặp cảnh ‘Hỏng xe’
lắm , Chúng ta hãy cùng nhau chia sẻ và an ủi. </font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><a name="Một_buổi_sáng_"><b>Một buổi sáng</b> </a> </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo
trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ, nghèo nàn bên góc phố,
đường hoàng nói lớn: - Dì bán cho con tô phở ba ngàn đem về! Bà hàng phở
nhìn nó, nhưng rồi lại cụp đầu xuống. Tưởng bà không nghe, nó nói càng to
hơn. Nào ngờ, bà mắng xối xả: - Tao không bán. Mới sáng mà mày đã tới ám tao
hả thằng ăn mày! Mua ít vậy sao tao bán? Nó cúi gằm mặt, nắm chặt mấy tờ bạc
lẻ nhàu nát trong tay rồi lầm lũi bước đi. Nó chỉ muốn mua cho mẹ một tô phở
nóng, nên để dành mãi từ số tiền ít ỏi bán vé số hàng ngày. Mẹ nó đau</font><span style="font-size:18.0pt">.
</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><strong><a name="Lòng_tốt.........._">Lòng tốt..........
</a> </strong></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ăn rau không chú ơi?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt
gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau
chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Ăn hộ tôi mớ rau...!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như
van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên
người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp
nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt
cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương
người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu
gã.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho
lợn!<br>
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô
gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Rau này bà bán bao nhiêu?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Sao chú mua nhiều thế?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho
con gửi đến chiều con về qua con lấy!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy
hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.<br>
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn
những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã
thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí
tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang
oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">-Nghỉ thế đủ rồi đấy!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của
gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và
quên hẳn bà cụ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý
lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng
lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.<br>
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và
có lẽ gã cũng thích thế.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc
đang buôn chuyện.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng
oang oang của một bà béo:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Bà bán rau chết rồi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên
mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán,
rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi
khỏi môi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không
ngờ...! </font></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>