File "GiaoDuc_09.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_09.htm
File size: 40.94 KiB (41920 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
span.norm
	{}
span.quangle
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
	<span lang="ES" style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
	<a name="Tôn_giáo">Tôn 
	giáo</a></span></strong></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Sách đạo Do thái có kể về một nhà 
	chế biến xà bông và một giáo sĩ. Ngày kia, nhà sản xuất xà bông đến với vị 
	giáo sĩ và báo rằng<em><span style="font-family:Arial">&nbsp;: “</span></em>Tôi 
	đã hiểu đạo Do thái. Ngài đã nói với chúng tôi rằng mục đích của tôn giáo là 
	mang lại hòa bình, công bằng và bác ái cho thế giới. Nhưng tôn giáo chẳng 
	thực hiện được điều nào cả”.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Vị giáo sĩ bình thản mời anh đi 
	dạo trong công viên. Họ đi ngang qua một đám trẻ đang chơi. Giáo sĩ nói&nbsp;<em><span style="font-family:Arial">: 
	“</span></em>Quan sát những trẻ này, anh sẽ kết luận rằng xà bông không có 
	hiệu quả”.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Anh phản đối&nbsp;: “Vô lý. Xà bông 
	bao giờ cũng hiệu quả khi nó được sử dụng”.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">&nbsp;Vị giáo sĩ phản lại&nbsp;: “À, tôn 
	giáo cũng vậy. Nó cũng chỉ có giá trị khi những lời giáo huấn và những điều 
	luật được áp dụng vào cuộc sống”.</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="es">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
	<span lang="ES" style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
	<a name="Xưng_tỘi_không_thành_thỰc">Xưng 
	tỘi không thành thỰc</a></span></strong></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Paddy đang hồi phục sau ca mổ, ba 
	bạn thân ghé thăm để khích lệ anh. Ngoài chuyện thăm hỏi, họ kể cho anh về 
	những ca mổ họ nghe biết.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Một người nói&nbsp;: “Tôi nghe có một 
	ca mổ họ để quên cái gạc trong bụng bệnh nhân và phải mổ để lấy ra”.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Người khác kể về ca mổ bác sĩ để 
	quên kéo bên trong và bệnh nhân phải mổ lần nữa để lấy ra. Vừa nói xong, bác 
	sĩ thực hiện ca mổ cho Paddy thò đầu vào cửa gọi lớn&nbsp;<em><span style="font-family:Arial">: 
	“</span></em>Có ai thấy mũ của tôi không&nbsp;?” </span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Và Paddy ngất đi.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">&nbsp;Một lần xưng thú không chân 
	thành giống như một ca mổ tồi tệ. Một vài thứ bị để quên và phải thực hiện 
	một ca mổ khác để lấy ra.</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic" lang="es">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="tags" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="CÂU_CHUYỆN_GIÁO_DỤC">CÂU CHUYỆN GIÁO DỤC</a></font></b></p>
	<p class="tags" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Một bóng dáng nhỏ khép nép bên cạnh bàn </font></p>
	<p class="tags" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Cô mua giùm con đi cô, chú mua giùm con một vé đi chú
	</font></p>
	<p class="tags" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Cô không mua đâu con - câu trả lời thường lệ cho lời 
	mời mua vé số được thốt ra khi mình đang cho 1 muỗng cháo vào miệng.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Con bé đứng tần ngần. Một nhóm khách vào quán &amp; dòng 
	người đẩy con bé tới phía trước. Ngước nhìn lên, bóng dáng con bé lọt thỏm 
	trong nhóm người đứng lố nhố tìm bàn ngồi. Dáng con bé gầy gò, cái quần ngắn 
	tới ống chân, gương mặt trông sáng, nhưng xanh.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Mình chuyển ánh mắt sang con bé nhà mình. Gương mặt bầu 
	bĩnh toát lên vẻ ngây thơ &amp; sự thoải mái sau khi đã ăn ngon lành cái đùi gà 
	luộc chấm nước mắm ở quán cháo gà mà con bé thích nhất.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Con thấy bạn bán vé số không ? </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Dạ thấy.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Bạn đó chắc bằng tuổi con </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Nhỏ mà đi bán vé số hả Mami ? </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Ừm. Tội nghiệp lắm đó. Con thì được ăn cháo gà ngon 
	thiệt ngon, bạn đó thì phải cực khổ đi bán. Vì sao con được sung sướng hơn 
	bạn đó vậy ? </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Tại vì con được ăn cháo gà ! </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Thì biết là được ăn ngon thì sung sướng rồi, nhưng nhờ 
	đâu mà con được ăn ngon ? <br>
	- Nhờ có tiền ! </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Tiền ở đâu ra ? </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Papa và Mami đi làm có tiền.</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">&nbsp;- Papa &amp; Mami cực lắm đó, phải làm việc suốt ngày mới có 
	tiền để lo cho con ăn ngon, mặc đẹp, có đồ chơi. Con có biết như vậy không ?
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Dạ con biết, mai mốt lớn lên con đi làm có tiền con cho 
	Papa với Mami hén. <br>
	- Ừm, giỏi. Maimốt nhớ nuôi tui nghen </font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Vợ nói nhỏ với chồng : Không biết có nuôi không nữa đây &nbsp;</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">- Bé ơi, tới đây cô mua vé số cho ! </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify"><b>
	<span style="font-family: Arial; color: black"><a name="Hợp_Tác_Là_An_Toàn">Hợp Tác Là An Toàn</a></span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:28.5pt"><i>
	<span style="font-family: Arial; color: black">Ngày nay, khi đi trên các nẻo 
	đường của nước Thụy Sĩ, người ta lại nhìn thấy một tấm biển lớn, trên đó 
	trình bày hai chiếc xe hơi, một chiếc màu đỏ, một chiếc màu xanh. Cả hai xe 
	đi cùng chiều, những người ngồi trên hai xe đang chào nhau, cười với nhau. 
	Người lái xe xanh đang ra dấu cám ơn lại bằng cách giở mũ chào.</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:28.5pt"><i>
	<span style="font-family: Arial; color: black">Ở phần dưới tấm biển có ghi 
	một hàng chữ: &quot;Hợp tác là an toàn&quot;. Ðiều này muốn nói lên rằng giúp đỡ lẫn 
	nhau, đối sử với nhau như người cộng sự, bằng tình bằng hữu là một đảm bảo 
	cho một cuộc hành trình không nguy hiểm.</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Tinh thần hợp tác không những 
	chỉ đảm bảo cho một cuộc sống bình yên trên các lộ trình, mà cũng còn là một 
	đảm bảo cho một cuộc sống bình yên ở mọi vị trí trong xã hội. Có tinh thần 
	hợp tác là đặt kẻ khác vào chính vị trí của mình, quan tâm tới họ như quan 
	tâm tới chính mình, kính trọng, yêu mến, giúp đỡ họ như kính trọng, yêu mến 
	giúp đỡ chính mình vậy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Những_lời_nói_làm_đau_lòng_con_trẻ__">Những lời nói làm đau 
	lòng con trẻ&nbsp; </a> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">Một số lời 
	trách mắng mà cha mẹ thốt ra trong lúc nóng giận có thể gây nhũng tác hại 
	trên trẻ như đòn roi. Thế mà những lời ấy lại rất thường nghe phải...</span></strong><span style="font-family: Arial">
	</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">“Cha mày 
	là kẻ bất tài, chẳng ra gì”</span></strong></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Bảo với một đứa trẻ rằng cha nó là một kẻ 
	chẳng ra gì cũng hàm ý nó sẽ chịu cùng số phận, vì nó là con của nguời ấy. 
	Nếu lời đã lỡ thốt ra, tốt hơn người mẹ nên trở lại chủ đề, thừa nhận đã nói 
	ra trong lúc giận dữ. Điều cần thiết là tránh hạ thấp giá trị chồng trên 
	cương vị người cha, đừng mắng mỏ “cha mày thế này thế kia” trước con trẻ.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">“Nếu con 
	không vâng lời, mẹ sẽ đi và bỏ con lại”</span></strong></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Lời đe dọa kiểu này thường nhắm vào những 
	đứa con nhỏ, dùng dằng không muốn đến trường, hoặc nhăn nhó không muốn rời 
	nhà bạn để về nhà. Lời này thường được thốt ra vào lúc cha mẹ cảm thấy mệt 
	mỏi, bực dọc. Trẻ bị tổn thương ở mức độ nào? Tất cả tùy thuộc số lần đe 
	dọa. Nếu cha mẹ nói thế nhiều lần mỗi ngày, trẻ sẽ buồn, nhưng sau đó trẻ sẽ 
	không còn quá quan tâm, vì nó biết điều đó không xảy ra.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">“Con là kẻ 
	vô dụng”</span></strong></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Câu này thường được thốt ra khi trẻ trở về 
	nhà với bảng điểm kém, hay bỏ một ngày học thêm. Đây là một kiểu bạo lực tâm 
	lý rất thường xảy ra, cha mẹ phạm phải mà không lường hậu quả. Trẻ sẽ nhớ 
	lâu rằng nó là “đồ vô dụng” ảnh hưởng xấu đến sự tự tin của trẻ.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Khi bạn muốn nêu một phê phán tiêu cực, 
	đừng nhắm vào con người mà vào hành vi hay một kết quả: “kết quả học kém” 
	khác với “con là kẻ kém cỏi”. Trẻ sẽ không bị tổn thương và có thể thừa nhận 
	sự thật dễ dàng hơn. Đồng thời chuẩn bị chu đáo hơn để tiến bộ.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial">“Nói thêm 
	tiếng nữa, con sẽ bị ăn đòn”</span></strong></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Thường sự bực bội do bất mãn, phật ý phải 
	chịu trong ngày, lúc về nhà người mẹ trút giận sang con. “Mày sẽ bị một trận 
	đòn”, đó là câu nghe đến nhàm tai, được thốt ra một cách dễ dàng, mà không 
	nhất thiết chuyển sang hành động. Tác động trên trẻ thế nào? Tất cả tùy 
	thuộc số lần đe dọa và những gì xảy ra sau đó.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Đòn hay tát, ngay cả khi chỉ là lời đe dọa, 
	không phải là cách giáo dục hay. Tốt hơn nên hướng sang một giải pháp khác, 
	chẳng hạn thừa nhận: “Mẹ đã giận vô lý”, hay “Mẹ con ta nên tránh mặt một 
	lúc, con vào phòng, còn mẹ ra sân”. Là người lớn, nên biết tránh bạo lực 
	bằng cách đặt ra khoảng cách, tìm một thái độ có trách nhiệm hơn.</span></p>
	<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400; font-style: italic">
	<span style="font-family: Arial">Kim Thu</span></strong></p>
	<hr>
	<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial" size="3"><a name="Chuyện_Cô_Bé_và_Sói_Mẹ">Chuyện Cô Bé và Sói Mẹ</a></font></h1>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Mỗi buổi chiều Cô Bé đều mang cơm ra cho Ông Nội, hàng 
	ngày trông nom trại chăn nuôi của gia đình nằm bên bìa rừng. Một buổi, sau 
	khi như vậy Cô Bé nhảy chân sáo trở về nhà, bỗng nhìn thấy Con Sói lớn ngồi 
	sừng sững trên đường đất nhỏ trước lối về, hai bên cây cối rậm rì. Sói lớn 
	ngồi yên, chân trước chống thẳng, hướng mặt về Cô Bé. Thoáng chút sợ hãi qua 
	nhanh, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hiền lành của Sói, Cô Bé nhẹ nhàng từng bước 
	về phía nó đang ngồi. Cô đưa tay vuốt đầu Sói…Con Sói lớn rên lên khe khẽ, 
	thè lưỡi mềm ấm liếm láp bàn tay Cô Bé. Bé bẻ miếng bánh bao Ông Nội vừa nãy 
	nhường đưa cho mình, ấu yếm đút vào mồm Sói, nó dùng lưỡi đỡ lấy nuốt gọn 
	ngon lành và như chờ đợi được tiếp. Bé cảm thấy thích con Sói lớn này, nhưng 
	chiều xuống rất nhanh, Bé rảo bước về nhà, vừa đi vừa quay đầu lại, vẫy tay 
	mời gọi. Sói đứng dậy hơi ngần ngại rồi bước theo chậm rãi…</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Cho đến lối rẽ, từ đó đã nhìn thấy ngôi nhà, nó mới ngồi 
	xuống nhìn mãi theo Cô Bé, rồi mới quay về Rừng.</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Hôm sau Cô Bé lại đến trại đưa cơm cho Ông và kể lại 
	chuyện đó. Ông Nội kinh sợ nói: Ôi nguy hiểm cho cháu tôi quá, đó chính là 
	loài Sói lớn rất hung dữ cháu ạ, để Ông tìm cách giết nó đi. Nói rồi xách 
	súng săn đưa Bé qua con đường nhỏ, từ đó đã nhìn thấy ngôi nhà, rồi mới thận 
	trọng trở lại trại chăn nuôi. Bé ngoái đầu lại nhìn nơi hôm trước thì vẫn 
	thấy Sói lớn đi ra khỏi bụi cây, ngồi xuống lặng lẽ trông theo vẻ buồn bã, 
	Bé vẫy tay bước vào nhà, rồi lúc sau khi trời đã nhập nhoạng tối Sói mới 
	biến vào rừng…</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ngày tiếp theo cũng vậy…cho đến một buổi chiều khi Ông 
	Nội dẫn Bé về một quãng an toàn như mọi hôm, thì Bé thốt lên khẽ: Ôi, Ông 
	Nội ơi</font></p>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Sói đang nằm ngay kia kìa ! Phản xạ của người thợ săn 
	từng trải, Ông Nội lên nòng và giương súng rất nhanh hướng vào chỗ Sói Lớn 
	đang nằm sẵn sàng nhả đạn. Nhưng nhanh hơn thế, Cô Bé chạy về phía Sói lớn 
	ngồi thụp xuống ôm lấy đầu nó vỗ về. Người Ông như đờ ra, hạ súng xuống, 
	chạy đến chỗ đó. Bé ngước lên nhìn Ông: đừng lo Ông ạ, Sói lớn bị thương rất 
	nặng ở chân trước đây này! Ông Nội ngồi xuống, nhìn Sói Lớn nằm trên vũng 
	máu nhỏ đã khô se lại, nó cố nhỏm đầu dậy lấy lưỡi liếm nhẹ lên bàn tay âu 
	yếm của Cô Bé…</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người Ông nhìn vết thương của nó và cũng thấy cảm động 
	với hình ảnh cả đời mình chưa được chứng kiến bao giờ. Cô Bé kêu lên thương 
	xót : Ông Nội ơi hãy giúp chữa vết thương cho Sói Lớn đi! Người Ông nâng 
	chân trước của Sói lên lau những vết bẩn, lấy từ thắt lưng mình một túi 
	thuốc đặc hiệu của những người thợ săn, rắc đều lên chỗ bị thương đó, rồi 
	mới xé vạt áo băng lại cẩn thận cho nó. Kì lạ thay, Sói lớn như tự biết được 
	công đoạn đã xong, nó cố gắng đứng lên loạng choạng, liếm tay Cô Bé lần nữa 
	rồi tập tễnh bước nhanh vào bìa rừng. </font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Ông Nội nói: Cháu ạ, Ông không hiểu ! Đó là Con Sói Mẹ, 
	vết thương của nó chắc chắn do nó tự dùng răng cắn mà ra. Cháu hãy về trước 
	để Ông đi theo nó xem sao. Cho cháu đi theo với, Cô Bé nói. Ừ, nhưng chúng 
	ta thật nhẹ nhàng và cách nó một đoạn đủ để nó không nhận ra, nếu không nó 
	sẽ không tới chỗ nó cần đâu cháu ạ. Câu nói của Ông Nội càng kích thích tò 
	mò của Cô Bé. Một lát sau, hai ông cháu thấy Con Sói Mẹ đến trước một hốc 
	núi nhỏ. Nó dùng răng kéo ra một Sói con, dưới ánh sáng còn lại của rừng 
	chiều đủ nhìn thấy con Sói Con đó một chân bị thương nặng, máu đông thành 
	cục tại khớp đùi của nó. Sói Mẹ dùng hàm răng sắc khỏe cố xé miếng vải đang 
	bó ở chân mình ra, đưa lưỡi liếm những những lớp thuốc vừa được Ông Nội đắp 
	vào, rồi liếm chậm rãi như miết vào chỗ bị thương của Sói Con, những lớp 
	thuốc vừa bám dính trên lưỡi nó …</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial">Người Ông thở dài quay lại nói nhỏ nhưng rõ từng tiếng 
	với Cô Bé: Ôi, cháu có thấy không, đến như loài Sói hung dữ mà đầy tình mẫu 
	tử cao cả. Hóa ra vài ngày trước nó đã gặp cháu, và như có một điều gì mách 
	bảo nó dám làm cái cách mạo hiểm như thế đấy. Tình Mẫu Tử thật cảm động, 
	nhưng kì diệu hơn cả, cháu ạ là chính Tấm lòng của cháu đã khiến loài Sói có 
	thể nghĩ ra được một cách làm như thế.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="Hoàng_Tử_Và_Cậu_Bé_Nghèo">Hoàng Tử Và Cậu Bé Nghèo</a></span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Văn hào Anh Mark Twain cách 
	đây ba thế kỷ, có viết một quyển tiểu thuyết mang tựa đề &quot;Hoàng tử và cậu bé 
	nghèo&quot;. Chuyện kể lại tình bạn của hai cậu bé giống hệt nhau khiến người ta 
	tưởng là sinh đôi. Một trong hai cậu bé tên là Edward, hoàng tử xứ Galles. 
	Còn Tom Canty, người bạn của vị hoàng tử, lại là một cậu bé con nhà nghèo.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Một ngày kia, hai cậu bé có 
	một ý nghĩ ngộ nghĩnh là thay đổi địa vị xã hội. Tom vào thế chỗ của vị 
	hoàng tử Edward trong triều đình, còn Edward thì khoác lên mình mảnh áo rách 
	rưới và bắt đầu cuộc phiêu lưu. Cậu lang thang đầu đường xó chợ bên cạnh 
	những người cùng cực nhất trong xã hội.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Thế nhưng một lúc nào đó, hai 
	cậu bé cũng cảm thấy mệt mỏi với trò chơi đầy phiêu lưu này. Edward mới sực 
	tỉnh về ngôi vị hoàng tử của mình. Trong bộ quần áo rách rưới nhơ bẩn, cậu 
	tìm đủ mọi cách để chứng minh rằng mình là hoàng tử nối ngôi của xứ Galles. 
	Nhưng cảnh sát đã không tin... Thế là hoàng tử Edward đành phải lặng lẽ bước 
	vào tù vì tội giả mạo.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Giữa lúc Tom, cậu bé nghèo, 
	sắp sửa được tấn phong làm vua, thì hoàng tử Edward xuất hiện... Không mấy 
	chốc cậu đã được phục hồi trong ngôi vị hoàng tử của cậu. Chính nhờ kinh 
	nghiệm của những tháng ngày làm người ăn xin, lang thang đầu đường xó chợ 
	với những người cùng khổ, mà Edward đã trở thành một vị vua đạo đức và giàu 
	lòng thương người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="PT-BR" style="font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Lòng_dạ">Lòng dạ</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="PT-BR" style="font-family: Arial">Hằng năm, cứ đến ngày lễ Tạ 
	ơn, những người được hưởng trợ cấp xã hội như bà Tám,đều được cơ quan xã hội 
	phát không một con gà tây để ăn mừng lễ.Từ sáng sớm, con bàTám đã chở bà đến 
	địa điểm phát quà. Mọi người xếp hàng theo thứ tự. Nhân viên phục vụ đóng 
	lên tay mỗi người một dấu đỏ để biết ai đã nhận quà ai chưa.Sau khi cất phần 
	quà của mình, bà Tám âm thầm lấy nước miếng xóa đi dấu đỏ trên tay và lẻn 
	vào giữa hàng người đang đứng chờ, hy vọng lãnh được con gà thứ`hai, nhưng 
	không may cho bà và những người kế tiếp; vì khi đến lượt bà lần thứ hai, gà 
	cũng vừa hết.Để vớt vát, bà vớ lấy một xấp khăn giấy .</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="TÌM_ĐÚNG_NGƯỜI_XỨNG_ĐÁNG_">TÌM ĐÚNG NGƯỜI XỨNG 
	ĐÁNG </a> </span></strong><font face="Arial"><b>
	<a name="TÌM_ĐÚNG_NGƯỜI_XỨNG_ĐÁNG_"><span style="color:black">&nbsp;</span></a></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">&nbsp;<span style="color:black">&nbsp;&nbsp; &nbsp;Người đàn 
	ông nọ sống trong cùng một thị trấn với Rabbi Zusya. Nhận thấy vị rabbi này 
	quá nghèo, mỗi ngày ông đặt 20 đồng cắc trong chiếc túi nhỏ đựng sách của 
	Zusya, để vị rabbi và gia đình có thể trang trải chi phí ăn uống. Kể từ đó, 
	ông trở nên làm ăn khấm khá, giàu lên rất nhanh. Càng có nhiều tiền, ông 
	càng kín đáo tặng cho vị rabbi nhiều hơn; và càng tặng nhiều hơn, ông càng 
	làm ăn khá giả hơn.</span></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng một hôm, ông phát 
	hiện ra rằng Zusya là môn đệ của một vị đại sư phụ . Ông tự nhủ nếu mình 
	cống hiến cho môn đệ mà được tưởng thưởng hậu hĩ như vậy, thì khi cống hiến 
	cho vị sư phụ ắt hẳn mình sẽ càng nhận được nhiều hơn. Vì thế, ông đi đến 
	Mezritch và đề nghị biếu Rabbi Baer, sư phụ của Zusya, một món công quả khá 
	lớn. Từ hôm đó, ông làm ăn lụn bại dần. Chẳng bao lâu, tất cả những của cải 
	mà ông kiếm được trước đây đều tiêu tán hết. Vô cùng băn khoăn, ấm ức, ông 
	quyết định đem toàn bộ câu chuyện kể cho Rabbi Zusya nghe. Ông muốn biết tại 
	sao cớ sự trớ trêu này đã xảy ra cho mình. Bởi rõ ràng là chính Zusya đã 
	từng nói với ông rằng Rabbi Baer là vị sư phụ vĩ đại hơn bản thân Zusya một 
	trời một vực kia mà!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </span>
	<span style="font-family: Arial; color: black">Nghe xong câu chuyện của 
	người đàn ông ấy, Zusya giải thích: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Ồ, 
	bao lâu bạn trao tặng mà không hề bận tâm đến chuyện mình đang trao tặng cho 
	ai – cho Zusya hay cho bất cứ ai khác cũng thế thôi – thì Thiên Chúa cũng 
	đáp lại bạn một cách vô điều kiện như vậy. Còn khi bạn cố ý tìm người đặc 
	biệt xứng đáng để trao tặng, thì Thiên Chúa cũng làm y như bạn, thế thôi!”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="CÁI_BONG_BÓNG_BỂ_">CÁI BONG BÓNG BỂ
	</a>
	</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Có một 
	chiếc bong bóng màu đỏ rực rỡ trông thật xinh đẹp. Chiếc&nbsp; bong bóng được bơm 
	hơi no tròn nung núc. Tiết tết đem về muôn vàn niềm vui và làm bừng&nbsp; lên 
	niềm hạnh phúc khôn tả. Muôn hoa lá lung linh vươn mình khoe màu thắm sắc 
	giúp cho đất trời thêm phần sáng tươi, giúp cho lòng người hân hoan lâng 
	lâng một nỗi niềm thích thú hòa chung với khung cảnh tưng bừng của vạn vật.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Chiếc 
	bong bóng đỏ tươi tròn trịa dễ thương cũng đung đưa lung lay theo gió để 
	chung phần giúp cho mùa xuân thắm sắc hơn, đẹp tươi hơn. Chiếc bong bóng rất 
	hãnh diện bởi vì mọi người khi nhìn thấy chiếc bong bóng thì thấy trong lòng 
	vui tươi, hạnh phúc hơn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Chiếc 
	bong bóng vui lắm, vui lắm và càng lúc nó càng tự hào, kiêu kỳ hơn. Càng tự 
	hào, kiêu hãnh thì nó càng coi thường, khinh bỉ mọi thứ chung quanh. Nó nghĩ 
	rằng chỉ nhờ có nó cho nên mùa xuân mới đẹp tươi, tết mới vui vẻ và mọi 
	người, mọi vật mới tươi cười được.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Một cậu 
	bé đến bên chiếc bong bóng cầm lấy bóng chơi đùa, vô tình chạm chiếc bong 
	bóng vào cây hương đang cháy … Bùm … !!! … !!! Chiếc bong bóng nổ tung.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Đời 
	bong bóng thế là đi tong. Chiếc bong bóng xinh đẹp tròn trịa trước đây giờ 
	chỉ còn là nhúm cao su nhăm nhúm, bèo nhèo, chẳng còn ai thèm để ý đến nó 
	nữa. Nó chẳng còn ích lợi gì trên trần đời này nữa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black; letter-spacing: .3pt">Cuộc 
	đời con người chúng ta cũng có thể giống như chiếc bong bóng kia. Mong rằng 
	cuộc đời chúng ta sẽ mãi mãi hữu ích cho mọi người, nhưng hữu ích trong tâm 
	hồn khiêm nhượng và giúp ích cho hết mọi người mà không so đo tính toán, 
	không đề cao hay tự mãn với mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400; font-style: italic">
	<span style="font-family: Arial; color: black">Nguyễn Ngọc Phi . Lm</span></strong></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><b><a name="Ba_người_thầy_vĩ_đại">Ba người thầy vĩ đại</a></b></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Khi Hasan, một nhà hiền triết 
	Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: &quot;Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?&quot;</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Hasan đáp: &quot;Những người thầy 
	của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng 
	tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. 
	Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Người đầu tiên là một tên 
	trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng 
	thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm 
	thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta 
	xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: &quot;Khuya khoắt thế này thật khó tìm 
	chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một 
	tên trộm.&quot; </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Người đàn ông ấy thật tuyệt 
	vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: &quot;Tôi đi làm 
	đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!&quot; Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: 
	&quot;Có trộm được gì không?&quot; và ông ta đều đáp: &quot;Hôm nay thì chưa, nhưng ngày 
	mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ&quot;. Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng 
	tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Có lần ta đã suy ngẫm và suy 
	ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã 
	rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt 
	tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ 
	hằng đêm vẫn quả quyết: &quot;Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!&quot; </span>
	</font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Người thầy thứ hai là một con 
	chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát 
	nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại 
	tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi 
	khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy 
	xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi 
	đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành 
	động. </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Người thầy cuối cùng là một 
	đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến 
	dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: &quot;Con tự thắp cây nến này 
	phải không?&quot; Đứa bé đáp: &quot;Thưa phải.&quot; Đoạn ta hỏi: &quot;Lúc nãy nến chưa thắp 
	sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu 
	đến không?&quot;</span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn 
	nến và nói: &quot;Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi 
	đâu?&quot; </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color: black">Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn 
	toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm 
	ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến 
	thức của mình. <br>
	Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa 
	ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của 
	ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành 
	cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có 
	hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu 
	trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là 
	có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn 
	vật.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager