File "GiaoDuc_06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_06.htm
File size: 41.81 KiB (42813 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.norm
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black; font-weight: 700">
<a name="VUA_FREDERICK">VUA
FREDERICK</a></span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Kiêu ngạo, nóng giận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Hồi ấy Frederick, một ông vua
nước Đức, tự cho mình là thông minh thượng trí, nhất định đoạt giải vô địch
hoàn cầu về kinh tế học. Ông ta lấy bút mực tỉ mỉ tính toán rằng: cứ mỗi năm
chim sẻ trời trong nước ăn hao hụt mất hai triệu thùng thóc. Và ông truyền
phát động chiến dịch "bài sẻ" trong toàn quốc. Mỗi đầu sẻ là mỗi thưởng!
Toàn dân của ông từ gìa đến trẻ, từ phái mạnh cho đến phái yếu, một sáng,
một chiều, thảy trở nên những tay thiện xạ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Thương hại cho đàn chim bé
bỏng!... Chẳng bao lâu không còn sót lại một bóng sẻ nào trên đất nước của
Federick nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Vụ chiêm năm ấy hẳn đầy hứa
hẹn. Ngờ đâu, khi ngày mùa vừa tới, thì những đoàn quân sâu bọ mũ xanh mũ đỏ
đủ màu, những đám cào cào châu chấu rùng rùng xuất hiện, tràn ngập khắp lãnh
thổ như nước lụt, không binh pháp nào, không quỉ thần nào có thể đàn áp nổi!
Mỗi bụi cỏ, mỗi ngọn lúa, dẫu núp ngay bên ngưỡng cửa ra vào, cũng đều được
chúng nó tới viếng thăm. Tiếng rên xiết khóc than rộn lên khắp hang cùng ngõ
hẻm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Frederick ngồi trên điện rồng
nhìn qua cửa sổ, vuốt mặt hổn hển thở ra, dở cười dở khóc:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">"Bây giờ đất thấp trời cao</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ăn làm sao nói làm sao bây
giờ?" </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span><span style="font-family: Arial; color: black"> </span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="LÒNG_THÔNG_CẢM_">LÒNG THÔNG CẢM </a> </span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Anh lính Pháp nọ đào ngũ khỏi
đoàn quân của Napoléon. Anh không gặp may, vì chỉ sau vài giờ, anh bị chính
các đồng đội của mình tóm được. Để bảo vệ kỷ cương quân đội và để trấn áp
tinh thần những chiến sĩ bị cám dỗ đào tẩu, hình phạt dành cho anh lính kia
là hình phạt nặng nhất: Tử hình! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Người mẹ của anh lính này
nghe biết về trường hợp của con mình. Bà lặn lội tìm đến gặp Napoléon để
khẩn cầu ông tha mạng cho con. Napoléon nghe những lời van xin của bà, rồi
giải thích cho bà rằng vì tính chất nghiêm trọng trong hành phạm tội của con
trai bà, anh ta không xứng đáng nhận được bất cứ sự thông cảm và khoan hồng
nào cả. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">“Thưa ngài,” người mẹ trả
lời, “Tôi cũng hiểu rằng con trai tôi không xứng đáng được thông cảm và
khoan hồng. Nhưng nếu như nó xứng đáng được thông cảm và khoan hồng, thì
thiết tưởng đó đâu còn đúng thực là thông cảm và khoan hồng nữa!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong style="font-weight: 400">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">Tác giả
Lê Công Đức, Lm. (Dịch)</span></strong></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt">
<a name="BỒ_CÔNG_ANH_VÀ_CƠN_GIÓ_"><strong>
<span style="font-family: Arial">BỒ CÔNG ANH VÀ CƠN GIÓ</span></strong><span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Bồ Công Anh nở ra những
đóa hoa vàng tươi rực rỡ xinh đẹp. Ngày ngày, những đóa hoa lung linh vui
đùa nhảy múa trong ánh nắng ấm áp nồng say. Chiều chiều, những đóa hoa hát
ca réo rắt trong tiếng gió đệm đàn du dương và kể cho nhau nghe những câu
chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa … Đêm đêm, hoa giang rộng đôi tay hứng lấy
những giọt sương ngọt ngào mát rượi. Hoa uống sương đêm với niềm say mê rạo
rực ngất trời, để rồi càng ngày đóa hoa Bồ Công Anh càng lớn lên càng nở
nang, càng xinh đẹp, càng ngát hương thơm phức.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Cuộc đời êm đẹp cứ thế
trôi qua trong hạnh phúc ấm êm. Cuộc đời như một khúc ca ngọt ngào lả lướt,
như một bức tranh kiều diễm êm đềm. Cuộc đời thật là đẹp ! Cuộc đời thật là
xinh !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Một ngày kia, gió bão
khủng khiếp bỗng tự nhiên nổi lên, cuồng phong ba đào bỗng tự nhiên ào đến,
cuốn lấy những đóa hoa Bồ Công Anh bay đi với những đôi tay hung dữ bạo tàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Bồ Công Anh xinh đẹp nõn
nà ngày nào, giờ đây rụng hết cánh, áo quần rách nát tả tơi bị gió cuốn bay
đi xoay xoay lông lốc ngả nghiêng trên cát. Bồ Công Anh kinh hoàng run rẩy
thét lên đau đớn :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">- Á! Đau quá ! Đau đớn
quá đi thôi ! Buông tôi ra ! Buông tôi ra ! Ai cứu tôi với ! Ai cứu tôi với
!!!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Những cơn gió tàn nhẫn
vẫn hung dữ quấn chặt lấy đóa hoa nâng bổng lên ném ra xa tít mù.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Đóa hoa Bồ Công Anh hết
hồn hết vía la toáng lên :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">- Chúa ơi, sao Chúa lại
để chuyện đau đớn này xảy ra cho con ??? Sao Chúa không yêu thương bảo vệ
cứu giúp con ??? Xin cứu chữa nâng đỡ con, Chúa ơi !!!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Cuối cùng, đóa hoa Bồ
Công Anh rơi xuống một vùng đất ẩm ướt, đau căng cả người nhưng đóa hoa vẫn
cố gắng hết sức bám chặt vào đất …</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Rồi từ đó nó đâm ra một
chồi non Bồ Công Anh. Cây Bồ Công Anh theo thời gian lớn dần lên, lớn dần
lên…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Vòng đời lại tiếp tục
vần xoay với những đóa hoa Bồ Công Anh đang hé nở đung đưa trong gió, lung
linh dưới ánh mặt trời rực rỡ. Bồ Công Anh lại tiếp tục nở ra những đóa hoa
vàng tươi rực rỡ xinh đẹp. Ngày ngày, những đóa hoa lung linh vui đùa nhảy
múa trong ánh nắng ấm áp nồng say. Chiều chiều, những đóa hoa hát ca réo rắt
trong tiếng gió đệm đàn du dương và kể cho nhau nghe những câu chuyện cổ
tích ngày xửa ngày xưa… Đêm đêm, hoa giang rộng đôi tay hứng lấy những giọt
sương ngọt ngào mát rượi. Hoa uống sương đêm với niềm say mê rạo rực ngất
trời, để rồi càng ngày đóa hoa Bồ Công Anh càng lớn lên càng nở nang, càng
xinh đẹp, càng ngát hương thơm nức …</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Giờ đây ngẫm nghĩ lại,
Bồ Công Anh mới nhận thức rõ ràng rằng nhờ cơn gió bạo tàn khủng khiếp cuốn
đi mà nó mới có thể vượt xa cả hàng vạn dặm trường gian nan để đến định cư
nơi vùng đất này. Hiểu rõ điều này rồi, những đóa hoa Bồ Công Anh sung sướng
rung rinh cất cao giọng hát bài ngợi ca tạ ơn Thiên Chúa đã để cho điều kỳ
diệu đó xảy ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:18.0pt">
<span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Ôi, chương trình của
Thiên Chúa thật tuyệt vời bao la !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:81.0pt;
line-height:13.0pt"><i><span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">CHÚA
MÃI THƯƠNG TÔI</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:81.35pt;
line-height:13.0pt"><i><span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Cho
dẫu rằng ngày mai tôi phải chết</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:81.35pt;
line-height:13.0pt"><i><span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Tôi
vẫn cười phá nát nổi buồn đau</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:81.35pt;
line-height:13.0pt"><i><span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Dẫu
cho rằng đời tôi truân chuyên lắm</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:81.35pt;
line-height:13.0pt"><i><span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Tôi
vững tin luôn có Chúa ở cùng</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:81.35pt;
line-height:13.0pt"><i><span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Đời
tôi dẫu gặp gian nan hoạn nạn</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify;text-indent:81.35pt;
line-height:13.0pt"><i><span style="font-family:Arial;letter-spacing:.3pt">Tôi
an lòng vì Chúa mãi thương tôi</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 81.35pt; line-height: 13.0pt; margin-top: 9.0pt">
<strong style="font-weight: 400">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">Tác giả
Nguyễn Ngọc Phi . Lm </span></strong></p>
<hr>
<p class="MsoNormal"><strong><span style="font-family:Arial;color:black">
<a name="TÌNH_YÊU_CỨU_THẾ_">TÌNH YÊU CỨU THẾ</a></span></strong><a name="TÌNH_YÊU_CỨU_THẾ_"><span style="font-family:Arial;color:black">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 25.65pt">
<span style="font-family:Arial">Một vị quan lớn mở tiệc mời nhiều người đến
dự. Tất cả các người được mời đều ăn mặc sang trọng và dùng xe đi đến. Trong
số ấy có một người khách già. Rủi thay, vì già yếu nên ông cụ này khi xuống
xe đã trượt chân té vào vũng bùn. Khách đến dự tiệc thấy vậy phá lên cười.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Xấu hổ và cảm thấy mình không xứng đáng, ông
quyết định quay về. Gia nhân nài nỉ cách mấy ông cũng không chịu ở lại dự
tiệc. Khi đó vị quan chủ tiệc bước ra sân, đi tới chỗ vũng nước đó, rồi cũng
cố tình té ngã vào vũng nước. Thế là áo quần của ông quan cũng dơ dáy y như
cụ già kia. Mọi người chung quanh chẳng ai dám cười nhạo nữa. Sau đó, vị
quan lớn cầm tay ông cụ đưa vào phòng tiệc. Ông cụ chẳng còn lý do nào để
chối từ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt" align="right">
<em><span style="font-size: 10.0pt; line-height: 140%; font-family: Arial">
Thiên Phúc</span></em></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<a name="ĐỀN_ĐÁP_ÂN_TÌNH_">
<strong><span style="font-family: Arial">ĐỀN ĐÁP ÂN TÌNH</span></strong><font face="Arial">
</font></a></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 145%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 145%; font-family: Arial"> <span style="color:black">Huyền
thoại Ấn Độ kể rằng: Thuở trái đất này còn hoang sơ, có một con thỏ tên là
Pôlixa rất thương người, ai xin gì cũng cho, không bao giờ từ chối người
nào. Ngày kia, một lão ông lom khom chống gậy tới than thở với thỏ Pôlixa:</span></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<em><span style="line-height: 140%; font-family: Arial">- Suốt mùa nước lũ
vừa qua, lão không có gì để ăn, đói lả người, chắc lão sẽ chết nay mai thôi.
Trước khi chết, lão chỉ xin một miếng thịt thỏ mà lão rất thèm thuồng bấy
lâu. Vậy thỏ Pôlixa có cho lão được không:</span></em></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Thỏ Pôlixa
nhìn ông lão hom hem yếu đuối, tội nghiệp, liền nói:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<em><span style="line-height: 140%; font-family: Arial">- Được rồi, ông chờ
cháu một lát.</span></em></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Thế là
Pôlixa vội đi kiếm củi, xếp thành đống, mồi lửa và nói:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<em><span style="line-height: 140%; font-family: Arial">- Ông chờ thịt cháu
chín, rồi ông lấy mà ăn nhé!</span></em></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Nói xong,
thỏ chụm chân nhảy vào lửa. Bỗng nhiên lửa tắt, ông lão biến mất.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Thì ra đó
là một vị thần được sai tới để thử lòng thỏ. Về sau để thưởng công, Thượng
Đế đã cho thỏ Pôlixa về vui đùa mãi bên mặt trăng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span><span style="font-family: Arial; color: black"> </span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Con_Công_và_Con_Quạ">Con Công và Con Quạ</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Xưa con công với con quạ làm bạn với nhau thân lắm, vì
hai con cùng xấu cả. Một hôm công và quạ ngồi nói chuyện với nhau, Quạ bảo
Công rằng: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Thử xem, các giống chim trên rừng, trên núi, giống nào
cũng đẹp. Này như: con phượng hoàng, cái mình nó quý giá biết bao, đến nỗi
người ta thường khen: "Một cái lông con phượng hoàng bằng cả làng chim
chích". Còn như con hạc, cái hình, cái dạng, cái chân, cái tóc nó thanh tao
biết bao, để cho người ta phải nói: "Hạc đứng chầu vua nghìn năm tóc bạc",
tuổi rùa càng sống thọ hơn. Còn như anh em ta đây! Than ôi! Thân hình thật
không còn giống nào xấu bằng nữa. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Công nói: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Phận xấu đành vậy, chớ biết làm sao bây giờ? </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Quạ nghĩ một lúc rồi bàn rằng: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Xấu mà làm ra đẹp, cũng được chớ gì! Bây giờ hai đứa ta
thử tô điểm vẽ vời lẫn cho nhau xem có đẹp hay không?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Công bằng lòng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Quạ bèn tô điểm, vẽ vời cho Công trước. Quả nhiên cái
mình, cái đuôi Công lóng lánh, có bao nhiêu màu sắc đẹp, đẹp hơn những giống
chim khác nhiều. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đến lượt Công ngồi tô điểm, vẽ vời cho quạ, thì chợt nghe
tiếng ríu rít, biết bao nhiêu chim con ở phía đông bay lại. Quạ liền hỏi :
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Các bạn đi đâu mà kéo đàn, kéo lũ như thế? </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đàn chim nói: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Chúng tôi nghe đồn ở dưới phương nam có thật nhiều gạo,
nhiều gà, và rất nhiều đồ ăn ngon khác... Chúng tôi rủ nhau đi kiếm ăn đây.
Anh làm gì đấy?... Hay ta cùng đi một thể. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Quạ nghe nói, trong lòng háo hức muốn đi theo đàn chim
kia ngay lập tức. Quạ mới nói với Công rằng: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Bây giờ mà tôi ngồi đợi để cho anh tô điểm vẽ vời, thì
chưa biết đến bao giờ mới xong. Thôi, hay sẵn cả đĩa mực đây, anh cứ cầm thế
mà đổ lên mình tôi để tôi đi theo bọn kia, kẻo lỡ mất một dịp kiếm ăn tốt.
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Công thấy quạ bảo thế, chiều ý làm theo, cầm cả đĩa mực
dốc vào mình quạ. Thành bao nhiêu lông cánh của quạ toàn một màu đen như
mực. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Quạ bay đi kiếm ăn không còn nghĩ gì đến xấu với đẹp nữa.
Nhưng đến lúc ăn no trở về, quạ thấy con cò trắng muốt bay qua trông thấy nó
mà cười. Quạ tức lắm... bèn ngắm lại mình thì ôi thôi. Quạ thấy mình đen
thui thủi, thiệt xấu xí, thẹn quá bèn bay đi trốn.. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Từ đó, không ai còn thấy quạ đâu nữa trừ những nơi hoang
dã vắng vẻ.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Con_Chuột_và_Con_Mèo">Con Chuột và Con Mèo</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đời xưa, chuột vốn là một giống linh thiêng ở trên Trời.
Trời giao cho nó giữ chìa khóa kho lúa của Trời. Nhưng chuột không phẳi là
một loài đáng tin cẩn, nhân được giữ chìa khóa, cứ tự do đến mở kho rủ nhau
vào ăn rả rích hết bao nhiêu là lúạ </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sau Trời biết, lấy làm giận lắm, mới không cho ở trên ấy
nữa, mà đuổi xuống dưới hạ giới để săi giữ chìa khóa lẫm thóc của nhân gian.
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhưng chứng nào tật ây, chuột lại rủ nhau vào lẫm thóc
của người rả rích ăn. Đến nỗi người phải có câu than rằng:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> "Chuột kia xưa ở nơi nào ?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bây giờ ăn lúa nhà tao thế này ?" </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người lấy làm chua sót, mới kêu với vua Bếp. Vua Bếp liền
bắt nó đem lên trả Trời và tâu rằng: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Chuột này vốn chuột của Thiên Đình, sao Thiên Đình lại
thả nó xuống hạ giới ? </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trời nói: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Ừ, trước nó ở trên này giữ chìa khoá kho thóc cho ta.
Nhưng bởi nó ăn vụng lúa của ta nhiều lắm nên ta không cho nó ở trên này, ta
đuổi nó xuống hạ giới cho nó giữ lúa ở dưới ấy. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vua Bếp tâu: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Nó xuống dưới ấy nó lại ăn vụng lúa hại lắm. Bẩm,chúng
con thiết nghĩ: luá của Trời nhiều, lúa của người ít, của Trời nó ăn không
hết chớ của người nó cứ ăn mãi, thì có ngày hết cả, người đến chết đói mất.
Vậy xin bây giờ lại cho nó lên trên Trời là phải. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trời nghe tâu phán rằng: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Không được. Ta đã đuổi nó đi cho xa, ta không thể cho
nó lại lên đây nữạ Thôi bây giờ có mộ cách: Ta có một con mèo, ta cho chú
đem xuống hạ giới để khi nào chuột nó ăn lúa của nhân gian thì thả mèo ra
cho nó bắt chuột, rồi gầm gừ ăn chuột đi, còn khi nào nó không muốn bắt
chuột, thì chú bảo con mèo cứ kêu với con chuột rằng: "Nghèo, nghèo, nghèo",
thì chuột nó cũng sợ mà nó phải bỏ đi. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vua Bếp lạy tạ, rồi lại đem chuột va đem cả mèo xuống hạ
giới. Rồi cứ theo như lời dậy mà làm.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Thành tự bấy giờ khi nào mèo rình bắt được chuột, rồi
mèo cứ "gầm gừ, gầm gừ" và khi nào không bắt được chuột thì mèo ngồi kêu:
"nghèo, nghèo, nghèo, nghèo"... </font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nhưng lúc ấy, mèo hồi nghĩ lại, mới lấy làm
giận vua Bếp, vì tại vua Bếp mèo mới phải xuống dương gian. Nhưng không làm
gì nổi vua Bếp, mèo chỉ còn cách thỉnh thoảng vào giữa đống tro bếp mèo để
phóng uế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; color: black">
<a name="CHÀNG_TRAI_CÓ_TẤM_LÒNG_VÀNG">CHÀNG
TRAI CÓ TẤM LÒNG VÀNG</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Một buổi sáng, tại khu
Brúc-lin ( Brooklyn ) của thành phố Niu Yoóc ( New York ), có một cụ già ngã
quỵ bên vệ đường, bất tỉnh nhân sự. Cụ được đưa ngay vào bệnh viện cấp cứu.
Khi hồi tỉnh, biết mình không sống được bao lâu nữa, cụ tha thiết mong được
gặp mặt người con trai độc nhất là lính thủy, hiện đang đóng quân tại tiểu
bang Bắc Kê-rô-lai-na ( North Carolina ), Hoa-kỳ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Cô y tá trực tiếp chăm
sóc cụ già vội điện thoại ngay cho Hội Chữ Thập Đỏ ở Brúc-lin. Hội lại đánh
điện tín khẩn cho đơn vị hải quân ở Bắc Kê-rô-lai-na. Đơn vị này liền cho
một phi cơ tốc hành mang chàng trai về cho kịp gặp mặt người cha già trước
phút lâm phút lâm chung.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Về đến bệnh viện, chàng
trai được cô y tá đưa ngay đến bên giường cụ già. Chàng xúc động quá, nhìn
sững người bệnh mà không nói nên lời. Cô y tá lay nhẹ để đánh thức cụ già và
báo tin con trai cụ đã về. Thế nhưng cụ già mắt đã gần như lòa, chỉ còn biết
đưa bàn tay phải run run nắm lấy và cố gắng xiết nhẹ bàn tay cứng cáp của
chàng thanh niên một cách thiết tha. Những cảm nhận yêu thương chan chứa như
truyền từ tay chàng trai qua cụ già, một bên là lòng hiếu thảo thủy chung,
một bên là tình phụ tử đậm đà huyết nhục. Không còn nói được, dù là thì
thào, cụ già mãn nguyện nằm yên, hai mắt nhắm nghiền như cố gắng sống thoi
thóp càng lâu càng tốt bên cạnh người con yêu dấu. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Cứ thế, chàng trai vốn
đã quá căng thẳng tinh thần và mệt nhọc về thể xác sau một chuyến đi dài vội
vã, lại chưa kịp ăn uống chút gì lót dạ, anh vẫn cố gượng ngồi đó qua suốt
cả một đêm dài đằng đặc của bệnh viện, tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay cụ già
đáng thương...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Trời tảng sáng, chàng
trai mới đặt bàn tay cụ già xuống và chạy đi báo tin cho cô y tá biết là cụ
già đã qua đời. Sau khi làm xong các thủ tục bệnh viện dành cho người chết,
cô y tá trở về phòng trực, lòng xót xa thay cho chàng trai hiếu thảo. Cô pha
một tách cà phê và dọn phần bánh mì nhỏ bé của mình đem ra cho chàng trai
lúc này đã lả đi vì mệt và đói. Cô ngỏ lời chia buồn, nhưng anh ta ngắt lời
cô với một câu hỏi hoàn toàn bất ngờ: “Cô ơi, cụ già ấy là ai vậy ?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Quá sửng sốt, cô y tá
buột miệng hỏi lại: “Ơ hay, thế chẳng phải đó là ông cụ thân sinh của anh đó
sao ?”. Anh lính thủy chậm rãi trả lời: “Không cô ạ, tôi chưa bao giờ biết
cụ là ai !”. Cô y tá càng ngạc nhiên: “Thế sao anh lại không nói gì khi tôi
dắt anh đến gặp cụ ?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Đến đây chàng trai trầm
ngâm trong giây lát rồi mới từ từ thuật lại đầu đuôi sự thể: “Tôi cũng còn
một người cha đã già yếu, khi nghe đơn vị báo, tôi lên đường về ngay, lòng
vẫn nơm nớp lo sợ không còn kịp nhìn mặt bố mình. Thế nhưng khi về đây, đến
bên giường bệnh, nhìn cụ già là tôi biết ngay người ta đã lầm tôi với một
người lính nào khác là con trai thật của cụ. Trong giờ phút nguy kịch ấy,
tôi biết sẽ không thể nào lại đi tìm cho ra đúng con trai của cụ về kịp nữa.
Chúng ta không nên bắt cụ phải thất vọng và mòn mỏi chờ đợi thêm một lần
nữa, cụ sẽ chết mà không xuôi tay nhắm mắt. Cũng may là cụ đã quá yếu, không
nhìn không nghe được rõ nữa, tôi đành phải đóng vai con trai cụ để nói những
lời an ủi. Vàỉ hình như cu đã tin thật rằng con trai mình đã về thật, đang ở
bên mình thật, để cụ có thể mãn nguyện lìa đời...”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Mãi mấy ngày sau, người
ta mới tìm được người con ruột của cụ về đưa đám tang. Thì ra anh ta cũng
đang đóng quân tại Bắc Kê-rô-lai-na, lại trùng tên với chàng thanh niên có
tấm lòng quý báu hơn vàng kia...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Câu_hỏi">Câu hỏi</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa
phần là những trẻ lang thang, không nhà cửa.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cuối buổi học.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Cô ơi! Dạy hát cho tụi con đi cô.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Hát đi cô.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi
mắt chờ đợi , cô dạy cho tụi trẻ bài Đi học về .</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Hát theo cô nè, "Đi học về là đi học về. Con vào nhà
con chào ba mẹ. Ba mẹ khen..." </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Phía cuối lớp có tiếng xì xào:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Tao không có ba mẹ thì chào ai?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- ….!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Lòng_tin">Lòng tin</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Xe ngừng…</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Mận ngọt đây!...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Bao nhiêu tiền bịch mận đó?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Dạ 2000.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Hổng có tiền lẻ!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Để con đổi cho!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Trời! đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Ai mà tin cái lũ đó chứ!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Bà tin người quá!...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p align="justify"><span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Lãi">Lãi</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial">Quán rất nghèo, lèo tèo dăm chai nước. Hiếm
hoi mới có vài người khách.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial">Con trai càu nhàu:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial">- Chín muời năm rồi, chẳng thấy lời lãi gì
cả, chỉ tổ nhọc thân. Đã bảo u dẹp quách đi cho rồi. Rõ khổ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial">Bà mất vì lao phổi. Con trai dỡ quán bỏ,
thấy một cuộn giấy cất kỹ trên hốc kèo. Mở ra, một dòng chữ nghuệch ngoạc:
"Lãi của quán, dành cho con". Gần ba triệu. Tờ giấy run bần bật.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>