File "GiaoDuc_05.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_05.htm
File size: 35.26 KiB (36111 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
span.norm
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<h2 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Thành_công_và_thất_bại_">Thành công và
thất bại </a></font></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thành công biết chính xác những gì mình muốn, tin
tưởng vào khả năng của mình và sẵn sàng cống hiến hết thời gian của cuộc đời
để đạt được điều đó.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thành công có khả năng ảnh hưởng đến những người
xung quanh và hợp tác với họ trong thái độ thân thiện.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thành công chỉ bày tỏ ý kiến về những điều mình
biết và họ hoàn toàn có thể thực hiện điều đó một cách rất khôn ngoan.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thành công dung hoà quan hệ với tất cả mọi người mà
không quan tâm đến lợi ích đạt được.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thành công luôn trau dồi kiến thức và mở rộng lòng
khoan dung. Họ sống hướng đến quyền lợi chung của cộng đồng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thành công theo kịp thời đại và xem đây là một
trách nhiệm quan trọng để biết được điều gì đang diễn ra.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thất bại không có mục đích cụ thể cho cuộc sống,
luôn tin rằng mọi thành công đều là kết quả của vận may và chỉ thật sự bắt
tay vào việc khi có sự tác động từ bên ngoài. Người thất bại tìm thấy khuyết
điểm của mình ở người khác.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thất bại phát biểu ý kiến về mọi vấn đề mà họ chỉ
biết chút ít hoặc hoàn toàn không có một chút kiến thức gì về chúng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nguời thất bại chỉ nuôi dưỡng quan hệ với những ai mà từ
đó họ sẽ có những thứ mà họ muốn.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thất bại có trí tuệ hạn chế, sự vị kỷ chiến thắng
lòng vị tha. Vì vậy họ bị tách khỏi những cơ hội thuận lợi và mối quan hệ
thân thiện với xã hội.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người thất bại chỉ quan tâm đến bản thân với những nhu
cầu trước mắt và bất chấp mọi thứ để thực hiện, không cần biết đó là điều
tốt hay xấu.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Không ai trong chúng ta muốn mình là người thất bại.
Nhưng mỗi lời nói, mỗi hành động diễn ra từng ngày, từng giờ là nhân tố quan
trọng quyết định sự thành bại của mỗi người. Vì vậy, chúng ta hãy sống để
nâng cao giá trị bản thân cho một cuộc đời đầy ý nghĩa.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<h2 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Giàu_và_nghèo">Giàu và nghèo</a></font></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng
quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì
vùng. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">"Đây là một cách để dạy con biết qúy trọng những người có
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">cuộc sống cơ cực hơn mình" – người cha nghĩ đó là bài học
thực tế </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">tốt cho đứa con bé bỏng của mình.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về
nhà.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười: "Chuyến
đi như thế nào hả con?"</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Thật tuyệt vời bố ạ!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Ô, vâng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đứa bé không ngần ngại:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một
con sông dài bất tận. Chúng ta phải treo những chiếc đèn lồng vào vườn,họ
lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân
trời. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những
cánh đồng trải dài. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người
khác. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những
thứ ấy. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh,còn họ có
những người bạn láng giềng che chở nhau…</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đến đây người cha không nói gì cả.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<h2 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Quyết_định_số_phận_của_mình_!">Quyết
định số phận của mình !</a></font></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Leonardo da Vinci vẽ bức "Bữa ăn chiều cuối cùng" (The
last supper) mất bảy năm liền. Đó là bức tranh vẽ Đức chúa trời và mười hai
vị tông đồ trong bữa ăn cuối cùng trước khi Chúa bị Judas phản bội. </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Leonardo tìm người mẫu rất công phu. Giữa hàng ngàn thanh
niên, ông chọn được một chàng trai 19 tuổi có gương mặt thánh thiện, một
nhân cách tinh khiết tuyệt đối để làm mẫu vẽ Chúa Jesus. Da Vinci làm việc
không mệt mỏi suốt sáu tháng trước chàng trai, và hình ảnh Chúa Jesus được
hiện trên bức vẽ. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sáu năm tiếp theo ông lần lượt vẽ xong 12 vị tông đồ, chỉ
còn có Judas, vị môn đồ đã phản bội Chúa vì 30 đồng bạc, tương đương 16.96
đô la Mỹ và tương đương 254.400 đồng Việt Nam. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hoạ sĩ muốn tìm một người đàn ông có khuôn mặt hằn lên sự
hám lợi, lừa lọc, đạo đức giả và cực kỳ tàn ác. Khuôn mặt đó phải toát lên
tính cách của kẻ sẵn sàng bán đứng người bạn thân nhất, người thầy kính yêu
nhất của chính mình... </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cuộc tìm kiếm dường như vô vọng. Bao nhiêu gương mặt xấu
xa nhất, độc ác nhất, Vinci đều thấy rằng chưa đủ để bộ lộ cái ác của Judas.
Một hôm, Vinci được thông báo rằng có một kẻ mà ngoại hình có thể đáp ứng
được yêu cầu của ông. Hắn đang ở trong một hầm ngục ở Roma, bị kết án tử
hình vì giết người và phạm rất nhiều tội ác tày trời khác. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Da Vinci lập tức lên đường đến Roma. Trước mắt ông là một
gã đàn ông nước da đen sậm với mái tóc dài bẩn thỉu phủ xoà xuống mặt, một
khuôn mặt xấu xa, độc ác tự nó nói lên nhân cách của một kẻ hoàn toàn bị tha
hoá. Đúng, đây là Judas! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Được sự cho phép đặc biệt của Đức Vua, người tù được đưa
tới Milan nơi bức tranh đang được vẽ dở. Mỗi ngày, tên tù im lặng ngồi trước
Da Vinci và hoạ sĩ thiên tài cần mẫn với công viêc truyền tải vào bức tranh
diện mạo của kẻ phản phúc. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, kiệt sức vì phải đối mặt
với cái ác một thời gian dài, Vinci quay sang bảo lính gác "Các ngươi đem
hắn đi đi...". Lính canh túm lấy kẻ tử tù, nhưng hắn đột nhiên vùng ra và
lao đến quì xuống bên chân Da Vanci, khóc nấc lên: "Ôi, ngài Da Vinci! Hãy
nhìn con! Ngài không nhận ra con ư?" </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Da Vinci quan sát kẻ mà suốt sáu tháng qua ông đã liên
tục nhìn mặt. Cuối cùng ông đáp: "Không, ta chưa từng nhìn thấy ngươi cho
đến khi ngươi được đưa đến cho ta từ hầm ngục ở Roma...". Tên tử tù kêu lên
"Ngài Vinci... Hãy nhìn kỹ lại tôi! Tôi chính là người mà bảy năm trước ông
đã chọn làm mẫu để vẽ Chúa Trời..."</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Câu chuyện này có thật, như bức tranh "Bữa ăn chiều cuối
cùng" là có thật. Chàng trai đã từng được chọn làm hình mẫu của Chúa Trời
chỉ sau hơn hai ngàn ngày, đã tự biến mình thành hình tượng hoàn hảo của kẻ
phản bội ghê gớm nhất trong lịch sử. Tương lai không hề được định trước.
Chính chúng ta là người quyết định số phận của chính mình.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<h2 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Câu_chuyện_con_cá_">Câu chuyện con cá
</a></font></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một người thích chơi các loài cá cảnh. Lần nọ, anh đi
nghỉ ở biển và tìm mua được một con cá ngũ sắc tuyệt đẹp. Anh mang cá về nhà
và chăm sóc nó rất công phu. Vốn là một người chuyên nuôi dạy các loài vật
nên anh lên một chương trình tập luyện cho con cá của mình. Tuần lễ đầu tiên
anh nuôi cá trong hồ chứa toàn nước biển. Tuần tiếp theo anh thêm một ít
nước ngọt. Cứ như thế, vài tháng sau con cá đã sống thoải mái trong hồ nước
ngọt và vui mừng với những thức ăn nước ngọt. Con cá lớn dần.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Giai đoạn hai của công việc "huấn luyện" còn kỳ công hơn
nữa. Anh trộn một phần bùn vào nước và tăng dần lượng bùn theo thời gian.
Lâu dần, con cá chỉ còn di chuyển trong một hồ chứa bùn sền sệt. Một năm
sau, bùn được thay hẳn bằng đất và con cá nằm trên hồ đất đớp mồi như một
con chuột nhỏ. Anh chủ cá chưa hài lòng với điều đó. Anh xỏ dây vào mang cá
và tập cho nó đi trên mặt đất. Mấy tháng sau nữa, đi đâu anh cũng dắt con cá
theo mình. Khi con cá đã quen dần, anh cắt dây. Con cá lách tách nhảy theo
chủ như một con chó nhỏ trung thành. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một hôm, con cá theo chủ đi thăm viếng bạn bè của anh ta.
Khi trở về nhà trời đổ mưa to. Con cá ráng sức chạy lạch đạch phía sau chủ
mình... Lúc tìm được một chỗ trú mưa, người chủ sực nhớ đến con cá của mình
nhưng không thấy nó đâu nữa. Anh ta quay lại quãng đường ban nãy để tìm con
cá. Anh thấy nó nằm chết trong một ổ gà trên đường đọng nước mưa tràn trề.
Nó chết đuối vì không biết bơi! Cũng chỉ vì những thói quen mới... </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<h2 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Đại_bàng_và_Gà_!">Đại Bàng và Gà !</a></font></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày xưa, có một ngọn núi lớn, bên sườn núi có một tổ
chim đại bàng. Trong tổ có bốn quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra làm
rung chuyển ngọn núi, một quả trứng đại bàng lăn xuống và rơi vào một trại
gà dưới chân núi. Một con gà mái tình nguyện ấp quả trứng lớn ấy.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một ngày kia, trứng nở ra một chú đại bàng con xinh đẹp,
nhưng buồn thay chú chim nhỏ được nuôi lớn như một con gà. Chẳng bao lâu
sau, đại bàng cũng tin nó chỉ là một con gà không hơn không kém. Đại bàng
yêu gia đình và ngôi nhà đang sống, nhưng tâm hồn nó vẫn khao khát một điều
gì đó cao xa hơn. Cho đến một ngày, trong khi đang chơi đùa trong sân, đại
bàng nhìn lên trời và thấy những chú chim đại bàng đang sải cánh bay cao
giữa bầu trời.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">"Ồ - đại bàng kêu lên - Ước gì tôi có thể bay như những
con chim đó".</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bầy gà cười ầm lên: "Anh không thể bay với những con chim
đó được. Anh là một con gà và gà không biết bay cao". </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đại bàng tiếp tục ngước nhìn gia đình thật sự của nó, mơ
ước có thể bay cao cùng họ. Mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của mình, bầy gà
lại bảo nó điều không thể xảy ra. Đó là điều đại bàng cuối cùng đã tin là
thật. Rồi đại bàng không mơ ước nữa và tiếp tục sống như một con gà. Cuối
cùng, sau một thời gian dài sống làm gà, đại bàng chết. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Trong cuộc sống cũng vậy: Nếu bạn tin rằng bạn là một
người tầm thường, bạn sẽ sống một cuộc sống tầm thường vô vị, đúng như những
gì mình đã tin. Vậy thì, nếu bạn đã từng mơ ước trở thành đại bàng, bạn hãy
đeo đuổi ước mơ đó... và đừng sống như một con gà!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hãy tung bay như những con đại bàng ! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<h2 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Nụ_cười_vào_mỗi_buổi_sáng">Nụ cười vào
mỗi buổi sáng</a></font></h2>
<h2 style="text-indent: 28.5pt; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"><font size="3">Chợt
một buổi sáng, bạn thức dậy và nhận ra tầm quan trọng của những nụ cười vào
buổi sáng. Vì sao vậy?</font></span></h2>
<h2 style="text-indent: 28.5pt; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"><font size="3">- Bạn
nhận ra rằng chiếc chăn mình đang đắp là do tối qua, bố đã lén đắp lên cho
bạn khi bạn đang lim dim ngủ.</font></span></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">- Bạn nhớ ra rằng sáng nay bạn
sẽ thực hiện một kế hoạch mà bạn đã chuẩn bị rất kỹ, một món quà bạn sẽ dành
tặng ai đó và cảm giác ấm áp khi đón nhận niềm vui trong nụ cười của người
đó. Một điều tuyệt vời hơn nữa đó là một bất ngờ nho nhỏ đủ đánh thức sự
hiếu kỳ và đam mê trong con người bạn.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">- Bạn biết mẹ đang ở dưới nhà
chuẩn bị đồ ăn cho bố con bạn, cho dù đó chỉ là vài chiếc bánh mì nhưng đó
cũng là công sức cả buổi sáng mẹ đã dậy sớm.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">- Bạn còn đươc ngủ trên một
chiếc giường có chăn, có gối. Trong khi đó ở ngoài kia có rất nhiều bạn nhỏ
mong ước không phải ngủ cảnh màn trời chiếu đất nữa...</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">- Sáng nay, bạn sẽ gặp lại rất
nhiều cảnh quen thuộc như cái cây ven đường, con đường mòn bạn đã đi lại
hàng trăm lần...rồi cô bán xôi, cô lao công, những con người luôn cần cù
chăm chỉ vì mọi người.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Tôi có rất nhiều lí do để mỗi
người trong chúng ta hãy nên cười vào buổi sáng. Dù bạn có được đầy đủ hay
thiếu thốn, dù bạn có hạnh phúc hay buồn đau,...thì bạn hãy cứ cười tươi
lên. Vì nụ cười là món quà đẹp nhất, mà lại rẻ nhất mà tạo hóa đã ban tặng
cho con người, đừng để phí nó, bạn nhé!</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt"><b>
<span style="font-family:Arial"><a name="Đừng_sợ_vấp_ngã_">Đừng sợ vấp ngã
</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Đã bao lần bạn vấp ngã mà không hề nhớ? Đầu
tiên chập chững bước đi, bạn đã bị ngã?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Lần đầu tiên tập bơi, bạn uống nước và suýt
chết đuối phải không? <br>
Lần đầu tiên chơi bóng bàn, bạn có đánh trúng banh không? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Không sao đâu, vì Walt Disney từng bị tòa
báo sa thải vì thiếu ý tưởng. Ông cũng nếm mùi phá sản nhiều lần trước khi
sáng tạo nên Disneyland. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Lúc còn học phổ thông, Louis Pasteur chỉ là
một học sinh trung bình. Về môn hóa, ông đứng hạng 15 trong số 22 học sinh
của lớp. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Lev Tolstoy, tác giả của bộ tiểu thuyết nổi
tiếng "Chiến tranh và hòa bình" bị đình chỉ học đại học vì vừa không có khả
năng, vừa thiếu ý chí học tập. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Henry Ford thất bại và cháy túi tới năm lần
trước khi thành công. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Ca sĩ opera nổi tiếng Enrico Caruso bị thầy
giáo cho là thiếu chất giọng và không thể nào hát được. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Vậy xin bạn chớ lo sợ thất bại. Điều đáng sợ
hơn là bạn đã bỏ qua nhiều cơ hội chỉ vì không cố gắng hết mình. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Biết_và_không_biết">Biết và không biết</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chuyện kể rằng có một đứa học trò ngỗ nghịch đã hỏi thầy
giáo đường đến thiên đàng dài bao xa.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Rất tiếc, tôi không biết- người thầy trả lời. </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nghe thế, đứa học trò cất giọng hỗn xược: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Không biết ư? Thế tại sao người ta phải trả tiền cho
thầy về điều thầy không biết? </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Nếu tôi được trả tiền cho những gì tôi không biết thì
có lẽ tôi đã giàu to rồi. Tuy nhiên, người ta chỉ trả tiền cho một số rất ít
kiến thức mà tôi biết được! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Một_vài_dòng_">Một vài dòng </a></b></font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhiều năm về trước, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi
của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt
hại hơn hai triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu công ty
này. Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra,
hầu hết các nhân viên và ủy viên khác của công ty đều lo lắng và muốn tránh
mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì.<br>
Chỉ trừ có một người, đó chính là ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông
ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford
rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngã từ
Rockefeller.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa
đang ngồi cạnh bàn, bận rộn viết bằng bút chì lên một tờ giấy. Bedford đứng
yên lặng, không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- A, anh đấy hả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh
- Tôi nghĩ là anh đã nghe tin những tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bedford đáp rằng ông đã biết rồi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này - Rockefeller nói
- Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra đây vài dòng. </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với
Rockefeller như sau: Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã
"viết vài dòng" là: "Những ưu điểm của Bedford". Sau đó là một loạt những
đức tính của tôi, kèm theo là miêu tả vắn tắt rằng tôi đã giúp công ty đưa
ra quyết định đúng đắn được ba lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần
số tiền tổn thất lần này.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi không bao giờ quên bài học ấy. Trong nhiều năm sau,
bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt mình phải ngồi
xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết
sức có thể. Khi tôi viết xong bản đó thì thường tôi cũng thấy bớt cáu rồi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Không biết là thói quen này đã giúp tôi bao nhiêu lần
tránh được những sai phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với
người khác.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bây giờ tôi
giới thiệu nó cho tất cả các bạn.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Con_voi">Con voi</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có lẽ bạn đã nhìn thấy con voi thật to lớn trong rạp xiếc
bị xích vào chiếc cọc nhỏ xíu. Sinh vật to lớn ấy có thể nâng hàng trăm ký
bằng chiếc vòi của mình, nhưng lại cam chịu xích như thế chăng?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi con voi đó còn nhỏ chưa có đủ sức mạnh, nó đã bị trói
vào chiếc cọc thép bằng một sợi dây xích thật lớn. Vì thế dù nó có ra sức cỡ
nào cũng không thể phá đứt dây xích mà thoát đi. Sau một thời gian dài nó
đành bỏ cuộc. Và sau đó, dù đã lớn mạnh nó vẫn không bao giờ nghĩ đến việc
phá xích thoát đi. Câu nói “Khó quá! Mình không thể làm được…” đã hằn sâu
vào trong tâm trí nó.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Rất nhiều người trong chúng ta cũng có những suy nghĩ như
chú voi kia trong rạp xiếc. Chúng ta đã tự hạn chế, tự ràng buộc và cứ tự
nhủ rằng “mình chẳng bao giờ làm gì được đâu”, và đã rất nhiều lần chúng ta
bỏ cuộc vì câu nói ấy. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chắc chắn chúng ta ai cũng có những ước mơ trong đời muốn
thực hiện, nhưng chính “vết hằn” kia đã níu kéo chúng ta...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>