File "GiaoDuc_03.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/GiaoDuc/GiaoDuc_03.htm
File size: 29.94 KiB (30659 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Giáo Dục</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Tính_lầm">Tính lầm</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="VI" style="font-family: Arial">Một hôm, bác Voi đi qua, chẳng 
	may đụng nhẹ vào làm đổ mái nhà anh Sói.<br>
	<br>
	- Xin lỗi anh bạn! - Bác Voi nói với Sói - Tôi sẽ sửa ngay cho anh.<br>
	<br>
	Bác Voi vốn là người giỏi giang, cái gì cũng biết và không sợ công việc. Bác 
	liền lấy búa, đinh, sửa ngay mái nhà cho Sói. Mái nhà trở nên chắc chắn hơn 
	trước...<br>
	<br>
	&quot;Ô hô ! - Anh Sói bụng bảo dạ - Rõ ràng là lão ta sợ mình! Thoạt đầu đã phải 
	xin lỗi, sau đó còn sửa lại cả mái nhà. Mình phải bắt lão ta làm cho mình 
	một cái nhà mới mới được! Lão sợ, ắt phải nghe theo!&quot;<br>
	<br>
	- Này, đứng lại! - Sói quát bảo Voi - Mày làm cái thói gì thế? Mày tưởng có 
	thể bỏ đi một cách dễ dàng thế chắc? Làm đổ nhà người ta, đóng qua loa được 
	mấy cái đinh rồi định chuồn à? Biết điều thì đi mà làm cho ta một cái nhà 
	mới! Đồ súc sinh! Bằng không ta sẽ cho một bài học, đừng hòng mong thấy lại 
	bà con thân thích! Nhanh lên!<br>
	<br>
	Nghe Sói nói những lời ấy, bác Voi không nói gì cả. Bác lẳng lặng quắp ngang 
	bụng Sói ném xuống hố nước bẩn. Rồi đè bẹp dí nhà Sói.<br>
	<br>
	- Này, nhà mới này! - Bác Voi nói rồi đi thẳng. <br>
	<br>
	Tỉnh dậy, Sói ngạc nhiên tự hỏi: <br>
	<br>
	&quot;Mình thật không hiểu gì cả! Lúc đầu lão có vẻ sợ mình đã xin lỗi tử tế, thế 
	mà sau đó lại hành động thế này... Thật không sao hiểu nổi!&quot;<br>
	<br>
	- Chú mày ngu lắm! - Nhìn thấy hết mọi chuyện, bác Quạ già nói - Chú mày đã 
	không hiểu sự khác nhau giữa người hèn nhát và người được giáo dục tốt!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b><font face="Arial"><a name="Cuộc_kiểm_nghiệm">Cuộc kiểm nghiệm</a></font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">Có một anh Vẹt 
	sau khi học được vài ba tiếng Người thì lấy làm hãnh diện và tự phụ lắm. Anh 
	ta tuyên bố: </span></strong></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">- Ta biết nói tiếng Người. Từ nay các người 
	sẽ không bao giờ nghe ta nói một lời nào bằng tiếng chim nữa !<br>
	<br>
	- Ồ, ồ ! - Mấy chị chim Chìa Vôi thốt lên – Thông minh làm sao ! Anh ta chỉ 
	nói bằng tiếng Người ! Anh ta khinh rẻ tiếng chim !<br>
	<br>
	- Anh ta biết nói tiếng Người ư? – Bác Quạ già hỏi – Thì đã sao ! Thế càng 
	tốt ! Nhưng như thế không có nghĩa là anh ta thông minh hơn tất cả những kẻ 
	khác. Tôi cũng biết nói tiếng Người nhưng chưa bao giờ tôi cho mình là một 
	nhà thông thái. <br>
	<br>
	- Thế thì bác nói đi, nói với anh ta bằng tiếng Người đi ! Mấy chị chim Chìa 
	Vôi năn nỉ - Chúng em cam đoan là anh ta chẳng bao giờ nói với bác bằng 
	tiếng chim đâu. Đấy, rồi bác sẽ thấy !<br>
	<br>
	- Nào, để tôi thử xem ! – Bác Quạ nói rồi nhảy sang cành cây, nơi anh Vẹt 
	đang ngồi với vẻ quan trọng. <br>
	<br>
	- Chào anh Vẹt ! – Bác Quạ cất tiếng chào và tự giới thiệu bằng tiếng Người 
	rất rành rẽ - Tôi là Quạ !<br>
	<br>
	- Vẹt là thằng ngu ! Vẹt là thằng ngu ! – Anh Vẹt cũng đáp lại bằng tiếng 
	Người rất trịnh trọng - Vẹt là thằng ngu !<br>
	<br>
	- Bác nghe thấy chưa ? - Mấy chị Chìa Vôi thán phục reo lên – Anh ta đã làm 
	cho bác tin rồi chứ ? Anh ta nói toàn bằng tiếng Người, bác tin rồi chứ ?<br>
	<br>
	- Vâng, tôi tin ! Và tôi công nhận là anh ta nói rất đúng !</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Nghệ_thuật_tiếp_nhận_những_kiến_thức_mới">Nghệ 
	thuật tiếp nhận những kiến thức mới</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Có một giáo sư, lúc 
	còn trẻ rất chăm chú đi sâu nghiên cứu học thuật. Nhưng về sau vẫn cảm thấy 
	mình đang đi theo đường mòn lối cũ, bao năm chẳng làm nên được Ngược lại, 
	mấy học trò vừa rời ghế nhà trường đã thành đạt trên con đường sự nghiệp với 
	nhiều giải thưởng quốc gia và quốc tế. Ông cảm thấy cuộc đời khoa học của 
	mình như sắp lụi tàn. Ông rất đau buồn, nhưng không tìm ra được nguyên nhân 
	vì sao. Và ông bắt đầu nghi ngờ cả chính mình. Một lần, ông đem điều này hỏi 
	một vị thiền sư, song vị thiền sư chẳng nói gì mà lặng lẽ lấy cái cốc đặt 
	trước mặt ông giáo sư, rồi rót nước vào. Cốc đầy nước, mà vị thiền sư vẫn cứ 
	rót mãi. Ông giáo sư mới nhắc nhở: Cốc đầy nước rồi kìa, vị thiền sư vẫn 
	không ngừng tay và nói với ông giáo sư:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Chả lẽ ông không 
	nghĩ ra được điều gì sao? Thật ra mọi sự buồn phiền của ông là ở chỗ cái cốc 
	của ông đã quá đầy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Bấy giờ ông giáo sư 
	mới bừng tỉnh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Đó là câu chuyện ngụ 
	ngôn dân gian hiện đại của Nhật Bản. Kỳ thực hiện tượng lão hoá ở người 
	không phải bắt đầu từ thể xác, mà bắt đầu từ tinh thần, tâm linh đã chai 
	cứng. Khi một người đã không tiếp thu được sự vật mới nữa, có nghĩa là ở họ 
	đã bắt đầu lão hóa. Không phải vì họ không có nhu cầu, mà là do chiếc cốc ở 
	trên tay họ đã chứa đầy nước. Dù có đưa bất kỳ một cái gì mới lạ vào, liền 
	bị cái vốn có ở trong làm làm tan biến đi, hoặc bị tràn đẩy ra ngoài.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Thường nhiều khi ta vô 
	tình đổ các thứ vào chiếc cốc của mình. Lâu dần, chiếc cốc không còn chỗ để 
	dung nạp những cái mới nữa. Đầy thì tràn đó là cái lý đương nhiên. Đối với 
	cuộc đời, sao ta không thường xuyên rửa sạch &quot;cái cốc&quot; của mình, tạo ra một 
	không gian sạch, trước khi sẵn sàng tiếp thu cái mới. Có như vậy, &quot;cái cốc&quot; 
	của mình mới ngày càng thêm phong phú và tốt đẹp.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Đích_đến">Đích 
	đến</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Đó là một buổi sáng 
	sương mù phủ kín, ngày 4-7-1952 khi Florence Chadwick bước xuống nước bơi 
	vượt eo biển từ đảo Catalina đến bờ biển California. Bơi đường trường không 
	phải là một điều mới lạ đối với Florence, bởi cô từng vượt biển Manche (giữa 
	nước Anh và Pháp) ở cả hai chiều.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Buổi sáng hôm đó nước 
	lạnh cóng, còn sương mù thì dày đến nỗi cô khó có thể nhìn thấy chiếc thuyền 
	trong đoàn. Sau khi đã bơi hơn 15 tiếng đồng hồ, cô yêu cầu mọi người kéo cô 
	lên thuyền. Huấn luyện viên của Florence ráng hết sức để động viên cô bởi họ 
	đã rất gần bờ, nhưng cô chỉ nhìn thấy sương mù và sương mù. Vì thế cô bỏ 
	cuộc... khi cách đích không tới nửa dặm.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sau đó cô tâm sự: 
	&quot;Không phải tôi biện hộ cho mình, nhưng nếu tôi nhìn thấy bờ, tôi đã có thể 
	bơi đến đích&quot;. Không phải cái lạnh hay sự sợ hãi, hay sự kiệt sức đã khiến 
	cho Florence Chadwick thất bại, mà chính là sương mù.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Hai tháng sau cũng 
	chính tại eo biển đó, cũng là khoảng cách đó, Florence Chadwick đã lập một 
	kỷ lục mới, bởi vì giờ đây cô có thể nhìn thấy đất liền.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Nhiều lúc chúng ta 
	cũng thất bại, không phải vì chúng ta sợ hay bởi áp lực của những người xung 
	quanh hay tại bất cứ điều gì, mà chỉ vì chúng ta không nhìn thấy đích của 
	mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Quan_sát_và_lắng_nghe">Quan 
	sát và lắng nghe</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Một 
	người thì thầm: &quot;Cuộc sống ơi, sao không nói gì với tôi?&quot;. Và một chú sáo 
	cất tiếng hót. Đó chẳng phải là tiếng nói của cuộc sống sao? Nhưng anh ta 
	không nghe thấy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Một 
	người thì thầm: &quot;Cuộc sống ơi, hãy nói gì với tôi đi chứ!&quot;. Và một tiếng sấm 
	nổ vang trời. Đó chẳng phải là tiếng nói của cuộc sống sao? Nhưng anh ta 
	không nghe thấy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Một 
	người nhìn quanh và nói: &quot;Cuộc sống ơi, sao tôi không bao giờ nhìn thấy cuộc 
	sống?&quot;. Và một vì sao sáng hơn. Đó chẳng phải là ánh sáng của cuộc sống hay 
	sao? Nhưng anh ta không để ý thấy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Một 
	người kêu lên: &quot;Cuộc sống ơi, tôi muốn có một điều kì diệu!&quot;. Và một đứa trẻ 
	được sinh ra đời. Đó chẳng phải là một điều kì diệu sao? Nhưng anh ta không 
	hay biết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Một 
	người kêu lên trong thất vọng: &quot;Cuộc sống, hãy chạm vào tôi. Hãy cho tôi 
	biết là người vẫn ở đâu đây và có thể bảo vệ tôi&quot;. Một giọt nước trên lá cây 
	rơi xuống vai anh ta. Đó chẳng phải là cuộc sống đã nhẹ nhàng chạm vào anh 
	ta đó sao? Nhưng anh ta lau giọt nước và bỏ đi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
	Hạnh phúc không được đóng gói gửi cho mọi người. Nó đến từ cuộc sống, từ 
	thiên nhiên, từ những gì tưởng như vô tình. Hạnh phúc đến, nhưng nó thường 
	không đến theo cách mà bạn muốn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Làm_gương">Làm 
	gương</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
	Nauy, một chiều đông, tuyết rơi nặng hạt. Một người đàn ông say rượu đang 
	lảo đảo bước đi trên tuyết. Cậu con trai 14 tuổi của ông sau khi ngồi chờ 
	cha mình ngoài quán rượu cũng lẽo đẽo theo cha về nhà. Cậu đặt bàn chân nhỏ 
	bé của mình lên những dấu chân hằn sâu trên tuyết mà cha cậu để lại. Những 
	bước chân ngả nghiêng chao đảo. Bất chợt người đàn ông quay lại, nhìn thấy 
	con mình bước thấp bước cao, dáng vẻ như người say rượu, ông gắt gỏng hỏi nó 
	với giọng lè nhè : </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">- 
	Mày đi kiểu gì vậy ?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Cậu 
	bé trả lời: </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">- 
	Dạ con đi theo bước chân của cha! </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">Sự 
	gương mẫu đối với trẻ em là yếu tố quan trọng nhất trong giáo dục. Chúng ta 
	có thể huyên thuyên giảng giải trong hàng giờ đồng hồ song chúng chẳng nhớ 
	bao nhiêu, thế nhưng những gì chúng nhìn thấy sẽ để lại những ấn tượng rất 
	sâu đậm. Rồi đến một ngày, chúng ta nhìn thấy con em chúng ta nói những lời 
	giống hệt như ta, giận dữ hệt ta, hống hách hệt ta, lười biếng hệt ta … Và 
	chúng sẽ trả lời với ta rằng :”Con đang bước theo bước chân của ba mẹ!”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
	<a name="Thanh_âm_diệu_kỳ">Thanh 
	âm diệu kỳ</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ðó là câu chuyện của 
	Jimmy Durante, một diễn viên hài được mời tham gia một buổi trình diễn phục 
	vụ những cựu chiến binh trong thế chiến thứ hai. Ông báo với ban tổ chức 
	rằng lịch diễn của mình rất khít nên chỉ có thể tham gia diễn trong vài 
	phút. Nhưng nếu họ cho phép, ông sẽ độc diễn một đoạn rồi đi ngay. Dĩ nhiên 
	là ban tổ chức đồng ý.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Nhưng khi Jimmy lên 
	sân khấu, điều thú vị đã xảy ra. Ðộc diễn xong ông vẫn đứng lại, tiếng hoan 
	hô càng lúc càng lớn hơn và ông cứ đứng đấy trên sân khấu. 15, 20 phút rồi 
	cả nửa tiếng. Cuối cùng ông cũng cúi đầu chào lần cuối và rời sân khấu.
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tại hậu trường, một 
	người hỏi ông :</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Tôi ngỡ là ông sẽ đi 
	sau vài phút, chuyện gì thế ?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Jimmy trả lời :</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Ðúng là tôi phải đi 
	nhưng tôi sẽ chỉ cho anh thấy tại sao tôi lại ở lại. Hãy nhìn vào hàng ghế 
	trước.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ðó là 2 người đàn ông 
	đều bị cụt mất một cánh tay. Một người mất cánh tay mặt, người còn lại mất 
	cánh tay trái. Cùng với nhau, họ mới có thể vỗ tay được và họ làm điều đó 
	một cách hết sức nhiệt tình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Cà_phê_và_tách">Cà phê và tách</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một nhóm bạn học nay 
	thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, 
	than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe 
	vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ông đem ra rất nhiều 
	những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, 
	chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, 
	vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những “người 
	thành đạt” tự chọn tách và rót cà phê cho mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sau khi mỗi người đều 
	đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn:<br>
	- Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách 
	đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ các 
	em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái 
	tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề rắc rối trong 
	cuộc sống của các em.<br>
	Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng của cà 
	phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách. Thế mà 
	thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt nhất, rồi sau 
	đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của 
	mình không.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Món quà mà Thượng đế 
	ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải tách. Vậy thì cứ thoải mái 
	nhâm nhi cà phê của mình và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal; font-style: italic">
	Hoathuytinh.com</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Đôi_tay_cô...">Đôi tay cô...</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">&quot;Một người thầy. Nắm 
	lấy bàn tay và mở mang một khối óc. Làm rung cảm một trái tim. Và định hình 
	nên cả một tương lai.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Buổi học đầu tiên tại 
	trường mẫu giáo, con đã khóc hết nước mắt vì lần đầu tiên trong đời phải xa 
	mẹ. Ngay lúc ấy chính đôi bàn tay cô dã lau dòng nước mắt đầm đìa trên mạt 
	con, đã vuốt lại mái tóc lòa xòa trên trán con. Cô đã làm cho con cảm thấy 
	vững tâm và thấy rằng cuộc sống xa mẹ không phải là một điều quá tệ. </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Đôi bàn tay ấy dịu 
	dàng ôm lấy con để chào mừng con bước vào lớp một. Rất kiên nhẫn và cũng 
	tràn đấy yêu thương, cô dạy con biết có những việc quan trọng phải làm, rằng 
	con phải hoàn thành bài tập viết cô cho, rằng con phải biết giữ gìn quần áo 
	sạch sẽ để mẹ khỏi phải nhọc công giặt ủi. Cô dạy con về kỷ luật, tính công 
	bằng và sự kiên nhẫn, nhưng con vẫn được thỏa thuê sáng tạo và phát minh mọi 
	thứ mà một đứa trẻ sáu tuổi có thể nghĩ ra.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Đôi bàn tay cô đã chỉ 
	cho con biết cách gói một món quà để tặng cha nhân Ngày của Cha, và cả những 
	bông hoa cẩm chướng bằng giấy dùng riêng cho Mẹ vào ngày Quốc tế phụ nữ. Con 
	vẫn còn nhớ nụ cười thật tươi của cha và những giọt nước mắt lấp lánh trong 
	mắt mẹ khi nhận được những món quà ấy. Cho đến tận bây giờ, cha mẹ con vẫn 
	còn giữ đồng hai xu được gói cẩn thận và những bông hoa than nhã ấy. <br>
	Chính đôi bàn tay cô đã chỉ cho con những hiểu biết đầu tiên về môn địa lý 
	năm lớp ba bằng cách lần theo trên bản đồ những vùng đất mà cô đã đi qua. 
	Những câu chuyện lý thú về các chuyến du lịch và khám phá của chính cô đã 
	khơi dậy trong lòng con khát vọng được đi khắp nơi trên thế giới, được ngắm 
	nhìn những thắng cảnh xinh đẹp và gặp gỡ nhiều người. Cô đã làm thế giới của 
	con trở nên rộng lớn hơn.<br>
	Lên lớp bốn, đôi bàn tay cô đã làm cho những con số trở nên thật thần kỳ. Cô 
	dã chia sẻ cho con niềm đam mê số học và cho con thấy rằng toán học được sử 
	dụng rộng rãi trong tất cả mọi lĩnh vực của cuộc sống . Cô đã thách thức trí 
	tuệ của con và tập cho con thói quen tư duy logic.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Lớp năm, đôi tay cô dã 
	cho con biết rằng khoa học kỹ thuật chính là một con tàu cao tốc và con cần 
	phải tham gia chuyến tàu ấy. Chính cô đặt con ngồi trước máy vi tính lần đầu 
	tiên trong đời để khám phá ra đó là một công cụ thân thiện và hữu dụng với 
	con người dường nào. Cũng từ ấy, con biết được những chân trời khoa học mới. 
	Cô gieo vào trong con lòng tự tin và khao khát nắm bắt tri thức để bước vào 
	một tương lai tươi sáng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Vâng, trong suốt quãng 
	đời thơ trẻ của con, đôi tay cô đã âu yếm vỗ về trong những lúc con buồn 
	tủi, đã lau khô những giọt nước mắt trên khuôn mặt con khi con thấy dường 
	như cả thế giói đang chống lại mình. Đôi tay ấy đã hân hoan vỗ vai con khi 
	con được giải thưởng &quot; Học sinh gương mẫu của tháng&quot;. Cũng chính đôi tay ấy 
	đã ghi những lời phê bình và sổ học bạ khi kết quả học tập của con sut kém; 
	đã đưa lên vẫy chào để con yên lòng trong buổi diễn kịch mừng giáng sinh ở 
	trường; đã băng bó vết thương trên đầu gối con sau khi con tranh chấp quyết 
	liệt một pha bóng trong giải đấu thể thao nhà trường;dãddeo cho con giải ruy 
	băng &quot;Chúc mừng sinh nhật&quot; trong ngày vui đặc biệt của con; và cũng bàn tay 
	ấy đã đưa lên miệng để ra hiệu nhắc con rằng thư viện là nơi cần được tôn 
	trọng sự yên tĩnh. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Và giờ đây, đôi tay cô 
	đang nắm lấy tay con, cầu chúc cho con may mắn và hướng cho con bước đi tiếp 
	theo trên con đường học tập. Cảm ơn cô. Cảm ơn cô vì sự chăm sóc bao năm 
	qua, vì đã đúc nặn nên tuơng lai con. Cảm ơn cô và cảm ơn đôi bàn tay đã và 
	sẽ theo con suốt cuộc đời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-weight: normal; font-style: italic">
	Hoathuytinh.com </span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager