File "Giadinh_13.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Gia Dinh/Giadinh_13.htm
File size: 40.6 KiB (41579 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40"><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
span.yshortcuts
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
span.norm
{}
h1
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0in;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0in;
page-break-after:avoid;
font-size:16.0pt;
font-family:"Cambria","serif";
font-weight:bold}
span.vietadtextlink
{}
table.MsoNormalTable
{mso-style-parent:"";
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
}
span.title
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Gia Đình</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Bầu_khí_gia_đình_">Bầu khí
gia đình</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Trong quyển sách “Ai chỉ huy ?” tác giả
Gianni Rodari ghi lại câu chuyện dí dỏm như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tôi hỏi một em bé :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Trong nhà em, ai là người chỉ huy ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Em bé im lặng nhìn tôi không nói gì.
Tôi năn nỉ hỏi thêm :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Em nói đi mà, trong nhà ai là tướng
chỉ huy ? Ba em, hay là má em ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một lần nữa, em bé nhìn tôi ngơ ngác
như không hiểu gì. Tôi hỏi thêm :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Em có biết chỉ huy là gì không ? Dĩ
nhiên là em biết rồi. Vậy hãy nói đi, ai là người chỉ huy trong nhà em ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Em vẫn chỉ chăm chú nhìn tôi, làm tôi
muốn bực mình, tôi tự hỏi hay là em bị câm chăng ? Nếu vậy thì tội
nghiệp em quá ! Thế rồi em quay lưng cắm đầu chạy cách tôi thật xa, rồi
quay lại, lè lưỡi nhìn tôi cách đùa cợt chọc ghẹo vừa cười vừa nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Trong nhà em, không có ai chỉ huy cả.
Bởi vì chúng tôi thương mến nhau rất nhiều.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Các bạn thân mến, câu trả lời ngây thơ
của em bé diễn tả một trực giác rất sâu xa. Vấn đề giáo dục và trưởng
thành của tuổi trẻ bắt đầu ngay từ trong bầu khí gia đình. Nó như hơi
thở, như cơm ăn, nước uống, thấm nhập vào đời sống con người. Ai lại
không hiểu được hậu quả tai hại của những sơ suất và những hành động
thiếu khôn ngoan trong đường lối huấn luyện tuổi trẻ. Nó như những vết
thương khó chữa lành, và nếu có được chữa lành cũng còn phải mang vết
sẹo cả đời. Đó là những vết thẹo được hàn gắn bởi thương của tình
thương. Vì thế chỉ có tình thương chân thành mới hàn gắn và chữa lành
lại được những vết thương đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Trên thực tế, có hai đường lối giáo
dục, hoặc là bằng hình phạt, đánh đập để buộc con cái phải thi hành
những gì cha mẹ ra lệnh, hoặc là bằng phương pháp đề phòng, tức là dùng
lý trí và tình thương thuyết phục để con cái được xác tín về giá trị
việc phải làm, việc nên làm, để rồi tự động nó sẽ làm mà không cần phải
có người theo dõi hoặc quan sát nó luôn nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Qua nhiều thế kỷ, kinh nghiệm cho thấy
phương pháp giáo dục thứ hai là đường lối hữu hiệu hơn cả, và cũng chính
là nghệ thuật giáo dục của Don Bosco đối với các bạn trẻ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Dưới mái gia đình, trong mọi hoàn cảnh
cụ thể của cuộc sống, các phụ huynh cần phải biết chọn một trong hai
đường lối giáo dục nói trên, hoặc là dùng áp lực của quyền bính, hoặc là
dùng sức mạnh của tình thương.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bạn thử tưởng tượng đến cảnh trong một
gia đình sau đây.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Em Lan ngồi vào bàn cơm, vụng về vướng
tay làm rơi đũa xuống đất. Mẹ em giận dữ ra lệnh:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Lan, cúi xuống nhặt đũa lên ngay !</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Em bé nổi ương, xịu mặt, cứ ngồi yên
rồi đáp lại:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Không, con sẽ không nhặt đũa lên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Mẹ em càng nổi giận quát lớn tiếng:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Mày lộn xộn, lại còn nổi ương nữa à ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một lần nữa với tất cả sự cứng đầu ở
tuổi lên ba, nó nhất định trả lời không.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Mẹ em phải làm gì bây giờ đây ? Xem ra
bà đã thua cuộc. Nếu bà đánh nó để bắt nó phải vâng lời, bà sẽ cảm thấy
nhục hơn nữa, vì đó chỉ là điều vô ích, và sẽ bị chồng khiển trách. Nếu
bà nhượng bộ, cúi xuống nhặt đũa lên cho con, em bé sẽ càng lên mặt tự
hào và lần sau cũng sẽ tiếp tục như vậy. Dĩ nhiên em sẽ bắt đầu cảm thấy
mình là bà chủ con trong nhà. Đó là khởi điểm của những sự xích mích nho
nhỏ trong gia đình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Chắc hẳn mẹ đứa bé sẽ không khỏi phân
vân tự hỏi, phải làm sao bây giờ ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đây là trường hợp cụ thể cần được áp
dụng nguyên tắc đầu tiên của phương pháp đề phòng. Đó là: Trong những
xung khắc giữa cha mẹ và con cái, cha mẹ chính là người thua cuộc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Thật vậy, chúng ta đừng quên rằng, áp
đặt ý riêng của cha mẹ trên con cái chỉ là điều vô ích. Hành động của bà
mẹ trên đây là khởi điểm của cuộc chiến tranh lạnh trong gia đình, dựa
trên một thách đố không lời, nhưng cả hai bên đều có thể hiểu được. Tức
là, để xem, ai là người điều khiển, chỉ huy trong nhà ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Cuộc chiến tranh lạnh đó không đem lại
lợi ích gì hơn ngoài những vết thương tâm hồn càng thêm sâu đậm. Chấp
nhận gây nên những xung khắc cha mẹ sẽ buộc lòng phải dùng đến hình phạt
để sửa trị con cái, vì thế càng làm cho con cái thêm lòng oán hận, và
ngấm ngầm tìm cách trả đũa. Cũng đừng quên rằng tuổi trẻ thường rất tinh
ranh hơn người lớn. Một khi đã bị thương tổn, chúng rất khôn khéo trong
việc tìm mọi mánh lới để trả thù, cả đến những việc khờ dại, thiếu khôn
ngoan nữa. Đến nỗi cha mẹ chỉ còn biết lắc đầu than trách không biết
phải làm gì với con cái. Đó chính là hoa trái của phương pháp giáo dục
dựa trên hình phạt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đường lối giáo dục của Don Bosco rất
đơn giản. Hình phạt, những lời đe dọa, ra lệnh, được thay thế bằng tình
thương, sự tộn trọng nhân vị và tinh thần cộng tác. Tuổi trẻ cần được
hướng dẫn trong sự tự do, cần có người lãnh đạo tốt, chứ không muốn có
những người kiểm soát luôn đi kèm. Người lãnh đạo tốt là người biết đối
thoại chỉ đường, giúp vạch rõ hướng đi, biết đưa ra những đề nghị thích
hợp, đồng thời cũng biết thông cảm những yếu đuối và khích lệ những cố
gắng, lưu tâm đến những bước tiến nho nhỏ. Đó cũng chính là trách nhiệm
của cha mẹ và các bậc thầy dạy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tuổi trẻ cần đến sự hướng dẫn của cha
mẹ, mặc dù thái độ bên ngoài nhiều lúc tỏ ra như bất cần. Tuy nhiên, các
bạn trẻ thường chỉ chấp nhận nếu được tôn trọng và được đối xử như người
bằng vai. Trái lại, chúng sẽ cảm thấy nhân vị mình bị tổn thương nặng nề
mỗi lần bị đánh đập, quở trách một cách bất công phi lý.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bà mẹ của Lan trong trường hợp trên
đây, có thể tránh được sự xung khắc và sự phát ương cứng đầu của cô bé
một cách dễ dàng và ổn thỏa hơn bằng một cái nhìn nhân từ, âu yếm, bằng
một nụ cười khích lệ, hoặc bằng một lời nói khôi hài, bằng lời mời cộng
tác của đứa bé, thay vì bằng thái độ nóng giận và những lời dọa nạt. Và
dĩ nhiên em sẽ tự nhận sự vụng về của mình và sẽ tự cúi xuống nhặt đũa
lên mà không cần được ai sai bảo. Sự việc nhỏ bé ấy sẽ được giải quyết
một cách tự nhiên nhẹ nhàng, không gây tiếng to tiếng lớn, cũng không là
sự thua thắng của ai cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Việt Nam có câu: “ Một nhịn, chín lành
“. Biết nhịn và thực tình tha thứ đúng chỗ, đúng lúc, không phải là thua
cuộc, cũng không hẳn là yếu nhược; trái lại là sức mạnh, là thắng cuộc,
bởi vì chiến thắng đầu tiên là tinh thần tự chủ, là khắc phục được tính
nóng giận của chính mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">-----------</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Cf * FERRERO Bruno, Quando i genitori
perdono, in Genitori Felici con il sistema di Don Bosco , LDC (1997) p.
28 - 30.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nguồn: donboscoviet <i> </i></span></p>
<hr size="1" color="#333333">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-family: Arial">
<a name="Cư_xử_với_người_sống_và_kẻ_chết_">Cư xử với người sống và kẻ chết</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Kẻ tôn kính cha được xóa lỗi lầm</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Và trọng kính mẹ khác gì tích trữ bảo
tàng</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Kẻ trọng kính cha sẽ được dài ngày</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Người an ủi mẹ sẽ được công nơi Chúa”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">(Hc 3,3-4.6)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Giu-se và Ni-cô-đê-mô lãnh công việc
khiêng xác Chúa Giê-su từ thập giá đến huyệt mộ. Có lẽ trong lòng họ đã
có những bứt rứt vì ăn năn và hối tiếc. Hối tiếc vì những năm tháng trôi
qua trước đó, họ biết đức Giê-su là Thiên Chúa, nhưng đã không công khai
tuyên xưng Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ngày nay, chúng ta cảm phục lòng hy
sinh của họ. Họ liều chịu nhạo báng -và có thể cả hiểm nguy nữa- để cung
kính đưa xác Chúa đến nơi an nghỉ; họ liệm xác Chúa bằng vải sạch, trải
thuốc thơm lên thi thể Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nhưng sự hiếu thảo đối với một xác chết
không thể thay thế cho sự hiếu thảo khi người đó còn sống. Phục vụ cho
người ấy khi họ còn sống là điều quan trọng hơn! Hình ảnh đáng cho chúng
ta suy nghĩ liên quan đến vấn đề này, đã từng diễn ra ở nhiều trường
hợp: Một người mẹ, một người cha, một người thân yêu... bị xao lãng, bị
bỏ quên ngay khi còn sống sờ sờ! Họ bị con, cháu, anh, em hầu như từ
chối, không được một chút tình yêu thương, chăm sóc và biết ơn!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Rồi cái chết của họ, có lẽ đánh thức
những người kia! Và, những cỗ áo quan đắt giá, những vòng hoa kềnh càng
với một đám táng lin đình! Quả là một sự long trọng vô nghĩa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Giống như Giu-se và Ni-cô-đê-mô, chúng
ta cũng có những ray rứt vì đã xao lãng với những người thân yêu khi họ
còn sống."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#333333">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"><a name="Bát_canh_hẹ__"> <b>Bát canh hẹ</b>
</a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Xưa có một người bị ngờ là kẻ trộm,
phải giam ở trong ngục, không ai được vào thăm hỏi. Một hôm, bà mẹ làm
cơm nhờ người canh ngục mang vào. Người kia trông thấy mâm cơm, khóc nức
nở, không sao ăn được. Người canh ngục hỏi tại làm sao. Người kia nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> - Tôi ở nhà hay ăn canh hẹ; mẹ tôi
thường rửa từng cái nõn hẹ, ngắt thật đều, nấu cho tôi ăn. Nay trong mâm
cơm có bát canh hẹ, chắc là mẹ tôi đã từ xa lặn lội đến đây, không được
giáp mặt tôi, tôi lại không được ra ngoài để hầu hạ mẹ tôi, xót xa biết
là dường nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Người canh ngục thương tình, vào bẩm
chuyện với quan. Quan nghĩ: “Người có hiếu như thế, tất là người tốt”,
bèn đem án xét lại thì quả là bị kẻ thù vu cáo. Lập tức, quan làm tờ
thân oan ngay cho. Người kia được tha về."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#333333">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Bé_mù_từ_lúc_mới_sinh_">Bé mù từ lúc mới sinh</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một bà mẹ kể lại cái kinh nghiệm mà bà
đã học được từ đứa con mù loà của mình như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tôi có đứa con trai bị mù từ lúc mới
sinh. Khi cháu được 20 tháng, lần đầu tiên tôi đưa cháu đến một siêu thị
gần nhà. Với những bước đi chập chững, nó không ngừng bám vào gấu áo của
tôi, và cứ vài ba bước nó lại ngừng lại để lắng nghe những tiếng động
chung quanh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Sáng hôm đó, tôi đã học được nhiều
điều. Thật thế, tôi bỗng nhận ra rằng từ tiếng chân người đi bộ đến
tiếng xe, tất cả các tiếng ồn đó đều khác nhau. Cách 100 thước chúng tôi
đã nghe mùi thơm của một tiệm bánh kẹo. Vừa vào cửa tiệm, đứa con đã
dừng lại và mỉm cười. Tôi mua cho cháu một sôcôla rồi tiếp tục đi đến
một cửa hàng khác. Một con chim từ đâu bay đến gần bên chúng tôi. Con
tôi đứng lại, như đang thưởng thức tiếng chim hót. Một lúc, sau tôi thấy
cháu le lưỡi ra và hít thở làn gió mát từ phương bắc thổi tới, cho tới
giờ phút này tôi vẫn chưa biết gió đến từ đâu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Chúng tôi tiếp đi. Vào cửa tiệm bán cá,
con tôi liềm ném mẫu sôcôla và đưa tay sờ vào các loại cá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Trên đường về, con tôi cười vui rộn rã
hơn bao giờ hết. Nụ cười của nó nói với tôi rằng hôm ấy là một buổi sáng
tuyệt vời của nó vì nó đã khám phá được những điều mới mẻ kỳ diệu. Riêng
tôi, tôi đã tự hỏi: tôi với con tôi, ai mới thực sự là kẻ mù loà."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#333333">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-family: Arial"><a name="Bi_kịch_của_tình_mẫu_tử_">Bi kịch của tình mẫu tử</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bà Rosanne Willman đã thật sự trải qua
cơn ác mộng của người mẹ trước quyết định sẽ nhường thận của mình để cứu
sống hai trong số bốn đứa con đang chờ chết vì một chứng bệnh thận nan
y. Thật đau lòng khi việc cứu sống một người con cũng là bản án tử hình
cho ba kẻ xấu số còn lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Với nét mặt sầu khổ đến cùng tận, người
phụ nữ 51 tuổi, sống ở tiểu bang Illinois tâm sự: “Đây là quyết định đau
đớn và khó khăn nhất trong đời tôi. Tôi đi hỏi Bác sĩ: có thể cho mỗi
đứa con một nửa quả thận được không...nhưng không thể!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bốn người con của bà Rosanne bị một
chứng bệnh rất hiếm: hội chứng VIIL (von hippel lindau syndrome), di
truyền từ người cha. Căn bệnh này gây ra các khối u trong thận, mắt,
xương sống, não và hệ thần kinh. Đôi khi khối u biến thành ung thư. Các
con bà Rosanne đã trải qua18 lần giải phẫu và hơn 100 lần tiểu phẫu mắt.
Steve, con trai đầu, 32 tuổi, đã bị mù một mắt, mắt kia mờ hẳn và bị các
khối u khắp cơ thể. Tuy vậy anh vẫn làm việc cho hội từ thiện thành phố
với những khả năng hiện có. Kim 31 tuổi, với vẻ đẹp lôi cuốn, từng mơ
ước trở thành người mẫu, nhưng giải phẫu mắt đã buộc cô phải chuyển sang
nghề y tá. Lisa, 27 tuổi hiện đang hoạt động trong nghề địa ốc. Jeff con
trai út, 25 tuổi, ít lận đận hơn vì 1.3 quả thận vẫn còn hoạt động tốt.
Bà Rosanne sẽ nhường thận cho ai trong số họ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Sau những đắn đo cân nhắc, bà Rosanne
họp các con lại để chọn lựa quyết định cuối cùng. Mọi người nhìn nhau,
mắt đẫm lệ. Lisa phát biểu: “Theo con, mẹ nên dành cho Steve. Anh ấy là
người mang chứng bệnh nặng nhất”. Rosanne đã đồng ý với các con: dành
phần sống cho Steve. Anh đã không kìm được xúc động trước sự hy sinh cao
cả của mẹ và tình yêu thương của các em. Anh nghẹn ngào: “Làm sao tôi có
thể đền đáp được công ơn của người đã sinh ra và cứu mạng sống cho tôi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Những người con còn lại trong gia đình
Rosanne chỉ còn trông chờ vào những quả thận hiếm hoi do ai đó tự nguyện
hiến tặng. Dù hàng ngàn người đã chết trong mòn mỏi đợi chờ, thất vọng
vì người cho thận ngày càng ít ỏi, họ vẫn hi vọng. Niềm hy vọng giờ đây
là niềm khích lệ họ sống thật trọn vẹn những ngày còn lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Cơn ác mộng của bà mẹ Rosanne rồi sẽ
qua đi. Vấn đề còn lại là rồi đây con người có mạnh dạn chia sẻ bộ phận
cơ thể như “nhường cơm xẻ áo” cho những kẻ bất hạnh? Trong thực tế,
những người biếu tặng chỉ cho phép sử dụng bộ phận cơ thể họ khi họ
chết. Các giới chuyên môn vẫn đang tranh luận tìm cách khuyến khích thân
nhân những người chết đồng ý trao tặng các bộ phận cơ thể ngay cả khi
người sở hữu không có ý kiến."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#333333">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"><b>
<a name="Bi_kịch_ngộ_nhận_của_Albert_Camus_">Bi kịch ngộ nhận của Albert Camus</a></b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Hai mẹ con cô Martha, chủ một lữ
quán ở vùng quê hẻo lánh. Một hôm có một hành khách sang trọng ghé lại
quán. Hai mẹ con cho ông này uống một thứ thuốc mê, lấy hết của cải rồi
vứt ông xuống sông. Sau đó một thời gian, Jan, con bà chủ quán, sau khi
bỏ nhà đi xa 20 năm, nay trở về. Mẹ không nhận ra con, và riêng Jan, vì
một lý do riêng chưa tiện nói tên tuổi thật của mình cho mẹ hay. Thế rồi
Jan cũng bị một liều thuốc ngủ và bị quẳng xuống sông trôi ra biển như
bao khách trọ trước y thị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Ngộ nhận là ở chỗ nhiều người tưởng
ghé lữ quán nghỉ mệt thì lại bị chết oan; bà chủ quán giết con mà cứ
tưởng khách hàng! Thế giới này cũng lắm cảnh đảo điên như thế."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#333333">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Bí_quyết_thành_công_">Bí quyết thành công</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Nhờ bỏ ăn trưa mà nhà kinh tế học
WALTER WILLIAMS tìm ra được một trong những bí quyết thành công. Ông đã
kể lại như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> “Năm 13 tuổi, tôi đúng là một đứa
trẻ lang thang, lêu lổng. Mẹ tôi phải đi nấu nướng thuê để nuôi chúng
tôi, và tôi thường đến xin thêm tiền bà để ăn trưa, vì bao nhiêu tiền
dành cho việc ăn uống ở trường, tôi đã xài hết sạch. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Một hôm, mẹ tôi bảo:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> -Con tiêu sạch tiền trong lúc con
cũng hiểu rằng phải dành tiền để ăn trưa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Và bà không cho tôi một xu nào. Nghĩ
mẹ mình là một người tàn ác nhất đời, tôi bỏ luôn bữa ăn trưa trong
tuần. Nhưng từ đó, tôi không còn dám xài chi vào tiền ăn nữa. Đó là bước
đầu mà tôi đã sống như một con người thực sự văn minh, tức là con người
ý thức được trách nhiệm của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Thật ra mẹ tôi đâu phải là người tàn
ác. Bây giờ tôi mới hiểu được mẹ tôi đã đau lòng thế nào biết tôi nhịn
đói. Nhưng nếu các bậc cha mẹ không đủ can đảm để bắt buộc con cái mình
phải gánh chịu hậu quả về những sự vô trách nhiệm của bản thân chúng nó,
thì làm sao họ có thể dậy dỗ cho con cái họ biết sống nên người?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#333333">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-family: Arial">
<a name="Câu_chuyện_« Hoa_cúc »_">Câu chuyện « Hoa cúc »</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Một em bé nó chỉ có mỗi một người
mẹ. Hai mẹ con đùm bọc nhau sống qua ngày. Ngày kia mẹ em bé bị bệnh
nặng, em cố gắng tìm đủ mọi cách có thể được để cứu lấy người mẹ, nhưng
càng ngày tình thế càng tuyệt vọng. Em ra đi tìm thuốc cho mẹ. Em thấy
một bông hoa trắng đẹp bên vệ đường. Cầm hoa trong tay, em bỗng nghe có
tiếng nói: “Cứ đếm hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ còn sống bấy nhiêu
ngày.” Em bé bắt đầu đếm, có 20 cánh hoa cả thảy. Vậy mẹ em chỉ còn
sống có 20 ngày nữa thôi ư? Nhìn trước nhìn sau như sợ có người nào đó
bắt gặp, em bé kéo dài và xé các cánh hoa ra để tăng thêm số cánh hoa.
Vì em nghĩ, tăng số cánh hoa tức là tăng tuổi thọ cho mẹ. Thấy em có
hiếu như thế, Chúa thương đã cho mẹ em bình phục và sống lâu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Hoa trắng đó chính là Hoa Cúc mà
hiện nay chúng ta thấy có điểm thêm những cánh hoa có chiều dài, dài hơn
những cánh hoa khác. Hoa nở vào mùa xuân là để nói lên sự sống cùng tâm
tình hiếu thảo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#333333">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Bừ_thư_không_địa_chỉ_">Bức thư không địa chỉ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Fred Amstrong là một người hiền lành
sống ở tỉnh lẻ miền quê Anh Quốc. Anh đảm nhận một công việc khiêm tốn
như con người của mình: chọn lựa, suy đoán để gởi đến tận tay người nhận
những bức thư sai địa chỉ. Sống cùng vợ và hai con trong một ngôi nhà cổ
kính, thú vui duy nhất buổi tối của anh là hút một tẩu thuốc rồi kể cho
hai con nghe việc làm không kém phần hấp dẫn của mình. Nó giống như việc
làm của nhà thám tử khi bắt tay điều tra một vụ án. Bỗng dưng, vào một
buổi sáng đẹp trời, Peter, cậu con trai út của anh ngã bệnh rồi qua đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tâm hồn tan nát, anh cảm thấy bị hụt
hẫng như đang chìm xuống tận cùng địa ngục. Vợ anh cùng Marianne, cô con
gái, đã chiến đấu hết sức mình để vượt qua cơn hoạn nạn. Riêng Fred thì
không, nỗi đau đã gặm nhấm và đục rỗng tâm hồn anh... Bơ vơ, lạc lõng,
anh buông xuôi đời mình trôi dạt như những bức thư không địa chỉ. Anh
đến sở làm như kẻ mất hồn, giam mình trong im lặng, trừ khi các đồng
nghiệp thăm hỏi. Tối đến, vào bàn, anh ngồi bất động ăn vội vã rồi đi
ngủ. Tuy nhiên, vợ anh biết chắc chắn là anh sẽ thao thức suốt đêm để
nhớ đến cậu con bé bỏng. Người vợ hiền thục đã nhiều lần nhắc nhở anh
quay về với cuộc sống thực tế, đảm nhận lại nghĩa vụ của người chủ gia
đình. Nhưng căn bệnh suy nhược tâm lý của anh hình như trầm trọng hơn
lên với thời gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Giáng sinh đã cận kề. Fred
ngồi lặng lẽ trong văn phòng tay mân mê chồng thư mà anh đang cố đoán
địa chỉ chính xác để gởi đi. Dù sao đấy cũng là những tình cảm thiêng
liêng người ta trao đổi nhau trong ngày Chúa ra đời, Fred không thể lơ
là. Giữa chồng thư bề bộn có một chiếc mà chắc chắn anh biết không thể
gởi đi được. Trên phong bì vỏn vẹn một hàng chữ vụng về bằng bút chì,
ghi một địa chỉ kỳ quặc: ÔNG GIÀ NOEL-CỰC BẮC ĐỊA CẦU. Anh định vất vào
sọt rác, nhưng một mãnh lực vô hình giữ tay anh lại. Anh chậm chạp khẽ
bóc thư, lướt mắt trên dòng chữ không được may mắn lắm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> “Ông già Noel thân mến!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Giáng sinh năm nay gia
đình con gặp chuyện rất buồn. Con van ông đừng mang quà cho con nữa. Em
trai con đã vội bỏ con về trời vào mùa xuân vừa qua. Con mong ông mang
hộ lên cho bé những món đồ chơi mà bé còn bỏ lại: con ngựa gỗ, chiếc tàu
hoả và những thứ khác. Bé chắc sẽ cảm thấy rất lạc lõng khi không có
chúng. Riêng con, con không dám xin ông một thứ gì, ngoài việc giúp bố
hút lại tẩu thuốc và kể chuyện cho con nghe như trước. Một hôm con chợt
nghe bố nói với mẹ là chỉ có cõi vĩnh hằng mới giúp được bố lành bệnh.
Ông có thể biếu nó cho bố con một ít?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Cháu gái luôn ngoan ngoãn
của ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Marianne”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Chiều hôm ấy, Fred
Amstrong trở về nhà với những bước chân vội hơn thường lệ. Từ khi phố
nhận nhịp rộn rã ánh đèn mừng Giáng sinh, anh rẽ vào sân nhà. Dừng lại
trong bóng đêm anh đánh diêm để châm tẩu thuốc. Đẩy nhẹ cửa bước vào,
anh nhả một làn khói thơm lừng, lượn lờ quanh hai khuôn mặt thân yêu
đang chờ đợi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">“Anh ấy đã hút thuốc lại,
thật không ngờ” Bà mẹ mừng thầm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Riêng cô bé gặp trên khuôn
mặt cha nụ cười rạng rỡ như lúc cậu em Peter còn sống. Lần đầu tiên,
Marianne tìm lại được những ngày êm ả đích thực của mình."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr size="1" color="#333333">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Bất_nhẫn_">Bất nhẫn</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> Đời Đường bên Tàu, có
gia tộc của quan Trương Công Nghệ, chín đời ông bà con cháu chút chít ở
chung với nhau dưới một mái nhà, được danh truyền là “Cửu đại đồng
đường”. Danh tiếng này vang đến cả vua Cao Tông, vua đã khen ngợi gia
tộc này như một truyện lạ, một mẫu gương hiếm có. Nên chính vua, một hôm
đã đích thân tới thăm, để tận mắt thấy được cảnh gia tộc xum họp ấy. Vua
đã hỏi quan Trương Công Nghệ làm thế nào mà gia tộc chín đời có thể sống
chung được như vậy. Quan Trương Công Nghệ đã bảo con cháu đem giấy bút
ra, và ông đã viết 100 chữ NHẪN, tựa để là “BẤT NHẪN” để dâng lên vua
Cao Tông. Từ đó truyền lại cho hậu thế gương gia tộc Trương Công Nghệ
với danh xưng “BẤT NHẪN”.</span><p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>