File "Giadinh_11.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Gia Dinh/Giadinh_11.htm
File size: 45.78 KiB (46881 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
span.yshortcuts
	{}
h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
span.norm
	{}
h1
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0in;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0in;
	page-break-after:avoid;
	font-size:16.0pt;
	font-family:"Cambria","serif";
	font-weight:bold}
span.vietadtextlink
	{}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
span.title
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
	Truyện Minh Hoạ - Gia Đình</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
		<a name="Gói_xôi_của_mẹ_">Gói 
		xôi của mẹ &nbsp;</a></span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Khi tôi 
		còn bé, vì điều kiện gia đình rất khó khăn nên mẹ tôi vừa phải làm việc 
		đồng áng lại vừa kiêm luôn cả nghề bán xôi. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Xôi của 
		mẹ chỉ bán vào buổi sáng, chủ yếu dành cho những cô, cậu học sinh lót dạ 
		trước những tiết học căng thẳng và mệt nhọc nên giá chỉ khoảng 500 - 
		1000đồng/ gói.&nbsp; </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;Tuy 
		nhiên không phải vì thế mà những gói xôi này kém chất lượng, ngược lại, 
		đó là những gói xôi được mẹ chuẩn bị kỹ càng từ khâu chọn nguyên liệu 
		đến khâu đồ chín rồi đem đi bán. Mẹ bán nhiều loại xôi lắm, hôm thì xôi 
		đậu, xôi gấc; có hôm xôi lạc, xôi vừng…mỗi lần gánh xôi đi kiểu gì mẹ 
		cũng dành sẵn một gói xôi to tướng nóng hôi hổi để tôi ngủ dậy có cái ăn 
		sáng rồi đi học. Tôi rất thích thú với những gói xôi của mẹ, không biết 
		có phải do tôi ham ăn xôi hay bởi với tôi xôi mẹ đồ luôn là ngon nhất 
		nên hôm nào tôi cũng đánh chén một cách ngon lành. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Thế nhưng 
		sáng nào cũng điệp khúc xôi lại xôi khiến tôi thấy đâm ra thấy ngan 
		ngán, dầu vậy tôi cũng không làm sao mở miệng nói với mẹ rằng: “Mẹ ơi 
		con không ăn xôi nữa đâu, mẹ đừng để lại cho con nữa” bởi tôi sợ mẹ 
		buồn. Vả lại nhiều khi mẹ gói lại một phần xôi cho tôi trước khi mẹ đem 
		đi bán giống như một thói quen gần gụi, thân thương không thể nào khác 
		được, hiểu vậy nên tôi lại càng chẳng muốn nói với mẹ làm gì. Thế là tôi 
		nghĩ ra một kế sách mà theo tôi hồi ấy “vẹn cả đôi đường”, khi tôi tỉnh 
		dậy thì đồng nghĩa với việc mẹ đã đi làm rồi nên mẹ sẽ không có ở nhà để 
		trông thấy hành động “đen tối” của mình, còn gói xôi để trên bàn tôi 
		quăng cho con chó Milu ăn, vậy là xong. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì xảy 
		ra, cho đến một hôm… </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tôi vừa 
		ném gói xôi ra một góc cho Milu thì mẹ đột nhiên quay về, hình như mẹ 
		quên đem theo vá múc xôi thì phải, thấy gói xôi còn nguyên vẹn đang từ 
		từ vơi dần trên miệng con Milu thì mẹ đã hiểu ngay toàn bộ sự việc. Mẹ 
		chẳng quát mắng gì tôi cả, chỉ khẽ nói (giọng nói mẹ khi ấy buồn thật 
		buồn): “Con làm thế này bao lâu rồi! Con có biết gói xôi mẹ để lại cho 
		con là mồ hôi, công sức của mẹ không? Nếu con không thích thì hãy nói 
		với mẹ một tiếng, mẹ không trách con đâu”. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tôi chỉ 
		biết cúi gằm mặt, lặng im nghe mẹ nói. Mỗi lời nói của mẹ như từng tiếng 
		chuông ngân vang làm thức tỉnh lòng tôi, khiến tôi thấy thật hối hận bởi 
		hành động dại dột của mình. Để có được gói xôi cho tôi ăn mẹ đã phải 
		thức dậy rất sớm trong khi tôi còn đang say giấc nồng, biết bao mệt 
		nhọc, lo toan bộn bề vậy mà mẹ chẳng than thở lấy một lời. Còn tôi, chỉ 
		vì nỗi sợ hãi vẩn vơ đã khiến mẹ thêm buồn. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Khi đã 
		lớn lên, tôi hiểu mẹ không trách mình về chuyện gói xôi, mà sâu xa hơn 
		mẹ muốn tôi hiểu rằng: làm người cần có tính chân thực, thẳng thắn; từ 
		đó giúp tôi nhận ra một bài học vô cùng thấm thía và càng cảm thấy 
		thương mẹ nhiều hơn. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Giờ đây 
		gia đình tôi đỡ vất vả nhiều nên mẹ không còn phải đi bán xôi vào mỗi 
		buổi sáng nữa nhưng mỗi khi nghe tiếng rao: “Ai xôi đi, xôi đi…” lại 
		khiến tôi nhớ tới mẹ và gói xôi năm nào. </span></p>
		<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
		Phạm Thị Hồng</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<a name="Ba..._">
		<b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Ba...</span></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif"> 
		&nbsp;</span></a></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Ba vừa 
		đến, dúi cho con mấy con cua để con ăn. Ba biết con thích hải sản nên 
		mỗi lần có người quen ở quê xách vô cho ba con mực, con cá, con tôm, con 
		cua, ba đều đem qua gởi con một ít. Con còn nhớ ngày còn nhỏ, lâu lâu 
		ghé qua nhà, ba thường mua 1 hộp 3, 4 cái càng cua rang me vì con thích 
		món đó nhất. Dù rằng lúc đó giá cua mắc kinh khủng. Nhưng vì con, ba 
		chẳng tiếc gì cả. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Ba không 
		còn ở với con từ ngày con học cấp 1. Suốt đời này con vẫn không quên có 
		một đêm ba và mẹ nói chuyện với nhau, con không biết ba nói gì, chỉ nghe 
		mẹ nói ba đừng đi, đừng bỏ con. Nhưng rồi thì ba vẫn đi. Lúc đó, con còn 
		quá non nớt để hiểu lý do vì sao ba đành lòng dứt áo ra đi như vậy. Đâu 
		phải vì con không ngoan hay ngỗ nghịch gì đâu. Con tuy là con gái, nhưng 
		con vẫn có thể đóng vai 1 thằng con trai nếu ba muốn cơ mà. Con cũng 
		ngoan và học giỏi đủ để ba tự hào với bạn bè và mọi người xung quanh mà. 
		Nhưng vì sao, cho đến giờ con vẫn không hiểu vì sao ba lại bỏ con mà đi 
		hả ba? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Con không 
		tủi thân khi nhìn nhà con và mẹ ở nhỏ xíu, xuống cấp dữ dội mà không sửa 
		được, mưa là nước ngập lênh láng, trong khi nhà ba và gia đình mới của 
		ba thì cao to, bề thế như một biệt thự. Nhưng con tủi thân khi thấy ba 
		đưa đón những đứa con riêng của ba đi học, đều đặn mỗi ngày, còn con 
		ngày trước bị ba cho &quot;leo cây&quot; không biết bao nhiêu lần. Mẹ nói con khờ 
		khi ba nói là tin, nhưng có những thứ giống như là một sự mặc định, muốn 
		đổi cũng không đổi được. Con vẫn luôn ngoảnh đầu nhìn lại mỗi khi ra 
		đường nhìn thấy những đứa trẻ một tay ba nắm, một tay mẹ nắm. Con vẫn 
		đau đáu mỗi khi lật giở lại những tấm hình cũ, con bé xíu trong vòng tay 
		thô ráp của ba. Có những thứ giản dị như thế, nhưng sao là quá xa xỉ với 
		con... </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Con biết 
		ba đã cố bù đắp cho con bằng vật chất. Ngày xưa, con hứng lên đòi ba mua 
		bộ trò chơi điện tử, ba mua không chút đắn đo. Ngày ba sắm bộ máy vi 
		tính, cứ tới hè là con đòi ba cho con mượn chơi game, ba cũng gác lại 
		công việc và nhờ người đem qua lắm cho con. Rồi tới cái CPU, cái mp3, 
		sợi dây chuyền bạch kim, những bộ quần áo, những chuyến đi du lịch đắt 
		tiền, chỉ cần con thích là ba chiều hết. Nhưng ba ơi, có nhiều thứ tiền 
		không thể mua được ba có biết không ba? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Từ ngày 
		con sống cùng mẹ, con đã tự hứa với lòng là sẽ trở thành 1 đứa con lý 
		tưởng, sẽ học thật giỏi để ba không coi con như một đứa bỏ đi. Con muốn 
		chứng tỏ, chứng tỏ rằng gạt con qua một bên là sai lầm của ba. Rằng mỗi 
		khi ba cần 1 đứa con để khoe với bạn bè, dòng họ, ba chỉ có DUY NHẤT 1 
		mình con. Bởi vậy mà con ráng học để vào LHP, ráng vào Y. Con còn tập 
		coi đá banh, để có thể tự tin đứng trước mặt ba mà nói chuyện, con gái 
		ba không phải là đứa ngốc. Con học vì mối hận năm xưa ba đã bỏ con. 
		Nhưng càng hận ba, con càng biết mình vẫn còn nhớ đến ba, nhiều, nhiều 
		lắm. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Nếu nhà 
		còn ba, mẹ đã không quản giáo con nghiêm đến vậy, không bắt con từ bỏ 
		những thứ con thích nhiều đến vậy. Tự trong thâm tâm con vẫn biết mẹ 
		muốn tốt cho con, nhưng vì mẹ phải đóng vai trò của người mẹ và người 
		cha nên lòng yêu thương đó trở nên rất cực đoan. Con phải từ bỏ những sở 
		thích của mình và sống theo ý mẹ, chỉ cần muốn thoát ra một chút là sẽ 
		bị chửi ngay. Con ngột ngạt, khó thở trong chính ngôi nhà của mình. Cách 
		đây vài năm, con hỏi mẹ &quot;Sao con vẫn không được lắp internet trong khi 
		con không ham chơi, con học giỏi hơn đứa em nhà bên cạnh, mà nhà nó có 
		internet, có truyền hình cáp rồi?&quot;, mẹ bực mình xẵng giọng &quot;Vì nó có ba 
		má nó quản lý, còn mình tao, tao không canh nổi mày&quot;. Lời nói của mẹ như 
		vết dao cứa vào lòng con. Thì ra, không có ba thì con bị chịu thiệt thòi 
		nhiều như vậy ...</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Bây giờ 
		ba làm lớn, ba có những việc trọng đại cần phải lo, nhưng bất cứ khi nào 
		ba có một phút rảnh rỗi, hãy nhớ là vẫn có một đứa con gái vẫn luôn mong 
		ba tới thăm, nha ba ... </span></p>
		<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
		Phan Minh Phương</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
		<a name="Ba_mẹ_ơi,_con_về_đây!_">Ba mẹ 
		ơi, con về đây! </a> </span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;Một năm 
		học lại qua đi nhanh chóng, nó chuẩn bị sắp xếp lại chồng sách vở để tới 
		dự buổi liên hoan cuối cùng của lớp - kết thúc một năm 2 sôi nổi thời 
		sinh viên. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Với tâm 
		trạng háo hức, nó không muốn dành cả mùa hè chỉ để về nhà cùng ba mẹ, dù 
		rất nhớ…Hè trong nó là phải “ngao du thiên hạ”, phải đến những vùng đất 
		mới, khám phá nhiều điều mới, để “sống” và cháy hết mình cùng ngọn lửa 
		tuổi trẻ đang hừng hực sáng trong tim. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Mẹ gọi 
		điện cho nó bảo: “Con à, về nhà nghỉ ngơi đi, học hành nhiều chắc cũng 
		vất vả rồi!”, nó lắc đầu nguầy nguậy từ chối: “Thôi mẹ à, con đi sinh 
		viên tình nguyện, sau đó làm thêm, học thêm, bận lắm, con không về 
		đâu!”; mẹ lại nhắn nhủ nó nghe buồn thật buồn: “Ừ,thế thì con ở trong đó 
		nhớ phải biết tự chăm sóc mình nha! Ba mẹ nhớ con lắm, dù sao cũng muốn 
		con về...”. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Buông máy 
		xuống, nó thinh lặng hồi lâu…thực ra nó cũng muốn về, đã lâu lắm rồi nó 
		không được mân mê bàn tay chai sần của ba mỗi khi ba đóng lại cánh cửa 
		nhà cho chắc chắn, khi ba cần mẫn cày cuốc ngoài vườn để trồng luống rau 
		bán tăng thêm thu nhập cho gia đình; hay những phút giây yên bình nó 
		ngồi bên thềm hè nhổ tóc sâu cho mẹ và nghe mẹ thủ thỉ chuyện nhà cửa, 
		họ hàng, chợ búa, bán buôn…Nhưng rồi một thoáng mềm lòng lại nhường chỗ 
		cho sự cứng cỏi đang bừng bừng trong nó, nếu về thăm ba mẹ nó chỉ còn có 
		hơn 1 tháng để làm thêm, vả lại từ Sài Gòn trở ra quê hương nó cũng tốn 
		biết bao nhiêu tiền tàu xe, ăn uống…Điều này khiến nó thấy bứt rứt không 
		yên. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">1 ngày…2 
		ngày…5 ngày…nhiều ngày trôi qua, ba mẹ thay nhau gọi điện hỏi thăm sức 
		khỏe, tình hình học hành của nó. Nó thấy lòng chộn rộn, quả thật chẳng 
		ổn chút nào vì bạn bè hầu như ai cũng về quê hết, chỉ còn mình nó trong 
		căn phòng trọ buồn thiu, nó lại thèm món canh chua mẹ nấu, lại muốn về 
		nhà chỉ để đỡ đần ba mẹ những công việc mà nó có thể làm. Cuộc sống mưu 
		sinh khiến nó vô tình quên mất rằng chỉ có ở bên gia đình mới khiến cho 
		lòng mình bình yên thực sự. Nó có thể cố gắng học thật tốt để săn được 
		nhiều học bổng. Nó có thể kiếm tiền trang trải cho việc học hành, sinh 
		hoạt bằng nhiều cách khác nhau, chứ không nhất thiết phải dành cả mùa hè 
		với những đồng lương làm thêm ít ỏi. Giật mình ngoảnh nhìn lại con đường 
		đã đi qua, 2 năm rồi nó chưa về nhà, 2 năm nó mê mải làm thêm, kiếm 
		tiền, mê mải với những dự định tương lai dài dằng dặc, mà quên mất nơi 
		quê nhà yêu dấu ngày càng hằn dần trong đôi mắt ba mẹ nỗi mong nhớ nó 
		trông chờ....Nó chợt nhận ra mình thật vô tâm. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Phải rồi, 
		mình phải về nhà, là để ngụp lặn trong dòng suối mát trong tình thương 
		ấm áp gia đình, là để thấy mình trưởng thành hơn từ nơi mình sinh ra, 
		gắn bó. Nó sắp xếp lại căn phòng cho ngăn nắp, khoác ba lô trên vai, khẽ 
		thầm thì: “Ba mẹ ơi, con về đây…” </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Phạm</span><span style="font-size: 18.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
		</span><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Thị Hồng</span></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
		<a name="Chiếc_bánh_nhân_yêu_thương..._">Chiếc 
		bánh nhân yêu thương... &nbsp;</a></span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Sinh nhật 
		năm nào của tôi, bà cũng làm một chiếc bánh ga tô&nbsp;thật to để dành tặng 
		cho đứa cháu gái bé bỏng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Chiếc 
		bánh ga tô&nbsp;không nhiều màu sắc sặc sỡ như ở cửa hàng, nhưng rất thơm 
		ngọt làm tôi mê mẩn đến nỗi ăn no căng cả bụng. Cả năm bà mới làm loại 
		bánh đó một lần, bà bảo cái gì ăn ít thì mới muốn ăn nữa, ăn nhiều quá 
		dần dần sẽ mất đi vị ngon. Và cứ thế, năm nào tôi cũng háo hức chờ đến 
		sinh nhật để được ăn no căng chiếc bánh đặc biệt bà làm riêng cho tôi…
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Năm nay, 
		tôi tròn mười tám tuổi, thời khắc đánh dấu một bước ngoặt quan trọng 
		trong cuộc đời. Bố mẹ cho phép tôi được tổ chức sinh nhật thật to, mời 
		thật nhiều bạn bè… </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Tôi háo 
		hức cả tuần để chờ đến sinh nhật quan trọng này. Bước sang tuổi mới 
		nhiều thay đổi, cuộc đời đang chào đón, nghĩ đến đó lòng tôi vui sướng 
		lạ lùng. Cả nhà cũng vui mừng lây với tôi, ông bà, bố mẹ và cu Tũn cứ 
		chạy đi chạy lại dọn dẹp nhà cửa… </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Đêm sinh 
		nhật cuối cùng cũng đến, tôi mặc váy trắng như công chúa và điểm một nụ 
		cười thật tươi trên khuôn mặt, nhận thật nhiều hoa, quà, lời chúc của 
		bạn bè. Những ngọn nến lung linh cắm trên chiếc bánh ga tô&nbsp;ba tầng bạn 
		bè mua tặng, khiến tôi hân hoan đến nghẹn ngào... </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Sau khi 
		thổi nến và thầm thì những điều ước, tôi háo hức thưởng thức bữa tiệc 
		sinh nhật của mình. Nếm một miếng bánh ga tô&nbsp;bạn bè mua tặng, vẫn vị 
		ngọt ngào béo ngậy đặc trưng của loại bánh cao cấp, nhưng sao không thể 
		ngon ngọt như chiếc bánh tôi thường ăn trong những sinh nhật đã qua. Tôi 
		chạy loanh quanh tìm bà để hỏi về chiếc bánh ga tô&nbsp;mọi năm bà dành tặng 
		tôi đâu, thì bà trả lời vì bận bịu chuẩn bị cho buổi tiệc sinh nhật long 
		trọng của tôi mà bà không thể làm kịp. Chẳng hiểu sao hai hàng nước mắt 
		lã chã, bỗng cảm thấy thiếu hụt đi một điều gì ngọt ngào, thân thuộc 
		lắm. Bánh của bà cũng giống như bánh đi mua, thậm chí đơn giản hơn 
		nhiều, nhưng sao không có thì cảm giác buồn bã, trống trải đến thế. Có 
		lẽ, bánh của bà được rắc thêm rất nhiều gia vị tình yêu mà bà luôn muốn 
		dành cho tôi… </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Khi bạn 
		bè đã về hết, tôi phụng phịu đòi bà làm cho tôi một chiếc bánh, một 
		chiếc bánh không đủ trứng, sữa hay bơ, vì bà không kịp chuẩn bị, nhưng 
		có sao đâu, bởi bà đã bỏ thật nhiều nhiều gia vị yêu thương vào trong 
		đó. Sự yêu thương và mong mỏi cho mỗi sinh nhật qua, cô cháu gái của bà 
		sẽ lớn khôn hơn, biết quan tâm và mến yêu những điều đơn giản nhất…
		</span></p>
		<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
		Tiểu San</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
		<a name="Vườn_cây_ba,_vườn_rau_mẹ_">Vườn 
		cây ba, vườn rau mẹ &nbsp;</a></span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Lúc nhỏ, 
		tôi vẫn thường nghêu ngao câu hát “má trồng toàn những cây dễ thương, 
		nào là hoa là rau là lúa, còn ba trồng toàn những cây dễ sợ, cây sù sì, 
		cây lại có gai…”. Chỉ là hát theo bài nhạc trên ti vi nhưng thấy cũng 
		đúng lắm, ba thì luôn nghiêm nghị, nên cứng cáp và khỏe mạnh giống như 
		những cây có gai, còn mẹ thì hiền dịu như hoa. ...</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Nhưng 
		ngày đó, cả ba và mẹ tôi đều là những người nông dân quanh năm bán mặt 
		cho đất, bán lưng cho trời, làm gì còn thời gian trồng hoa cỏ. Tôi lớn 
		lên như thế, những đêm ở cùng ngoài đồng, những ngày cùng mẹ chăm đàn 
		heo. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Lớn lên, 
		đi xa nhà rồi, tôi không còn dịp để nghêu ngao bài hát ấy, bởi cuộc sống 
		đã cuốn tôi theo một guồng máy của nó. Tôi cũng dường như quên hẳn bài 
		hát này. Bây giờ cứ nhìn lũ trẻ thành phố đứa nào đứa nấy vác cặp kính 
		to đùng trên mặt, mặt mày lúc nào cùng xanh xao mệt mỏi vì học mà thấy 
		thương. Ngày nhỏ, tôi không có những ngày hè tưng bừng khám phá như 
		trong “Kính vạn hoa”, hay sôi động và bổ ích như “Ngày hè sôi động”, 
		cũng không được đi học thêm như các cô cậu trong “Giấc mơ biển”. Ngày hè 
		của tôi là những cánh đồng bắp ngút ngàn, những đàn trâu mập mạp, tiếng 
		chim kêu véo von và cả những cuộc chơi trong cơn mưa chiều. lúc đó tôi 
		vẫn chưa ý thức được hết ý nghĩa của mùa hè, trong trí óc non nớt của 
		mình tôi vẫn cho rằng, mùa hè tôi sẽ được đi chơi thỏa thích. Tôi ganh 
		tỵ với những đứa trẻ được cha mẹ cho đi di lịch mà không nhìn thấy những 
		giọt mồ hôi đang rơi trên ánh mắt cương nghị của cha, khuôn mặt gầy của 
		mẹ. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Bây giờ 
		ba mẹ tôi đã lớn tuổi, ông bà chỉ quẩn quanh với vườn rau, cây kiểng. 
		Tôi cũng đã lớn, không còn niềm khao khát về những mùa hè thỏa thuê. Với 
		tôi, mùa hè là khoảng thời gian được chạy ù về với ba mẹ, được làm những 
		chuyến đi thiện nguyện. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Đó là khi 
		tôi còn là sinh viên, đến lúc tôi sắp ra trường, đồng nghĩa với việc tôi 
		không còn mùa hè. Tôi sẽ còn ít thời gian được về nhà hơn, ít thời gian 
		được vi vu trên những cánh đồng tuổi thơ. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Con người 
		ta lớn thì kèm đi bao nhiêu đổi khác, tóc ba mẹ giờ đã bạc hơn trước rất 
		nhiều, tôi chợt thấy tiếc vì khoảng thời gian tôi trốn ba mẹ đi chơi lúc 
		xưa. Nếu có thể, tôi muốn dành trọn những ngày hè ấy để giúp ba mẹ làm 
		đồng. Ba tôi là nông dân, mẹ tôi cũng là nông dân, họ mãi mãi là những 
		người nông dân, nhưng họ là những người cha mẹ tuyệt vời nhất cuộc đời 
		này. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
		Phong Vân</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="CÁCH_GIÁO_DỤC_CỦA_NGƯỜI_MẸ__">CÁCH GIÁO DỤC CỦA NGƯỜI MẸ&nbsp; 
		</a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Hồi đó tôi học lớp ba. Tôi được chọn đóng vai công chúa trong một vở 
		kịch ở trường, và mẹ tôi, trong nhiều tuần liền không nề hà công lao, đã 
		cùng tôi tập những câu đối thoại. Nhưng bất kể việc tôi có thể đọc vanh 
		vách những câu đối thoại ở nhà như thế nào, ngay khi bước lên sân khấu 
		tôi không còn nhớ một chữ nào. Cuối cùng, cô giáo gọi riêng tôi ra, cô 
		giải thích là đã viết một vai thuyết minh cho vở kịch và bảo tôi đổi vai 
		diễn. Những lời của cô, dù dịu dàng đã làm tôi nhức buốt, nhất là tôi 
		thấy vai mình được giao cho đứa khác. Bữa ăn trưa hôm ấy tôi không kể 
		cho mẹ nghe việc gì đã xẩy ra, nhưng mẹ đã cảm nhận được nỗi khổ tâm của 
		tôi, và thay vì kêu tôi tập lại, mẹ hỏi có thích đi dạo trong vườn 
		không. Hôm đó là một ngày xuân đáng yêu và dây hồng xanh mơn-mởn leo đầy 
		trên giàn. Dưới tàn lá của những cây du khổng lồ, những chùm bồ 
		Interpolh vàng trồi lên cỏ xanh làm cho cảnh vật trong vườn tựa hồ được 
		một tay họa&nbsp; sĩ chấm phá bằng những nét cọ dát vàng. Tôi ngắm nhìn mẹ 
		bất chợt cúi xuống một chùm hoa. Mẹ nói: “Mẹ nhổ những cây bông dại 
		này”, và đưa tay nhổ một cây cả hoa lẫn rễ, “từ nay trở đi trong vườn ta 
		chỉ có hoa hồng mà thôi”. Tôi phản đối: “Nhưng con cũng thích hoa bồ 
		Interpolh nữa. Mỗi loài hoa đều đẹp kể cả bồ Interpolh”. Mẹ nhìn tôi một 
		cách nghiêm nghị: “Phải rồi, mỗi loài hoa đều mang lại sự thích thú cho 
		ta, theo kiểu của chúng phải không?” Tôi gật đầu lấy làm sung sướng vì 
		được lòng mẹ, “vậy đối với người cũng thế”, mẹ tiếp, “không phải ai cũng 
		là công chúa, và việc đó không có gì phải xấu hổ”. Nhẹ nhõm vì mẹ đoán 
		được nỗi khổ tâm của mình, tôi vừa khóc vừa kể có mẹ nghe sự việc xẩy 
		ra. Mẹ lắng nghe và mỉm cười trấn an tôi: “Vậy thì con sẽ là người 
		thuyết minh xinh đẹp”. Mẹ nói và nhắc đi nhắc lại việc tự tôi thích đọc 
		to những truyện ngắn cho mẹ nghe như thế nào. Vai người thuyết minh cũng 
		quan trọng như vai công chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Trong những tuần lễ kế tiếp, với sự khích lệ thường xuyên của mẹ tôi cảm 
		thấy tự hào trong vai thuyết minh của mình. Giờ ăn trưa, tôi sẽ trang 
		phục ra sao. Đêm diễn, đứng ở cánh gà sân khấu, tôi bỗng thấy bồn chồn. 
		Ít phút trước khi vở kịch bắt đầu, cô giáo đến gần tôi. Cô nói: “Mẹ em 
		nhờ cô trao cho em vật này” và đưa cho tôi một đoá bồ Interpolh. Mép 
		cánh hoa bắt đầu cong và đoá hoa đã rũ xuống. Nhìn hoa và nhớ lại câu 
		chuyện với mẹ ở bữa cơm trưa, biết rằng mẹ đang ở ngoài kia khiến tôi 
		rất tự tin. Diễn kịch xong, tôi nhét cánh hoa vào ngực áo và mang về 
		nhà. Mẹ đem ép nó vào giữa hai mảnh giấy lụa để trong quyển tự điển. Vừa 
		làm, mẹ vừa cười vì có lẽ chỉ có hai mẹ con tôi mới đem ép một cánh hoa 
		dại héo úa như thế.&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="CÁCH_THU_THUẾ_CỦA_ÔNG_PHOCION_">CÁCH THU THUẾ CỦA ÔNG PHOCION 
		</a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Có một lần, Phocion được lệnh đến những đảo Hi-Lạp để thu thuế. Ông ta 
		được nhà chức trách cho 20 tàu để lo sứ mạng này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Phocion nói: “Nếu ta đi đánh giặc thì số tàu này quá ít. Nếu ta đi tìm 
		bạn đồng minh thì cần gì phải nhiều tàu như vậy”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Phocion chỉ xin đem một chiếc tàu. Đến Hi-Lạp, ông đi thăm các đô thị 
		chẳng có vẻ gì doạ nạt mà cũng chẳng phô trương thanh thế. Ông bày tỏ 
		cho dân ở đó biết sứ mạng của mình, ông trò chuyện với các quan một cách 
		nhã nhặn và thành thật. Kết quả, ông đã thành công và lại đem thêm được 
		nhiều tàu về nước. Đó là những tàu của các nước đồng minh dâng cho ông 
		để ông chở tiền thuế vậy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Truyện 
		này nhắc chúng ta nhớ tới chuyện Phùng Hoan đi mua nhân nghĩa cho Mạnh 
		Thường Quân: tiền có thể hết, nhưng nhân nghĩa thì còn mãi mãi. Cũng như 
		tiền, bạo lực không đưa tới kết quả quyết định.&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="CÁI_HỌA_BIẾN_THÀNH_CÁI_PHƯỚC!_">CÁI HỌA BIẾN THÀNH CÁI PHƯỚC!
		</a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Trong số bạn thân của tôi - Luine Rinser - có một cặp vợ chồng nọ hoàn 
		toàn sung sướng cho tới khi sanh đứa con thứ 3. Em gái này trí tuệ trì 
		độn, bị chứng giật gân, động kinh, nguyên Do tại óc, nói không được mà 
		đi cũng không được.&nbsp; Thật là não lòng cho cha mẹ. Mới đầu, hai ông bà 
		còn cố bám lấy cái hy vọng trị được bệnh cho con, chẳng hết hẳn thì cũng 
		đỡ được ít nhiều.&nbsp; Sau ba năm, hy vọng tiêu tan và họ như ngã quị xuống, 
		chịu không nổi, sống cô độc, không giao thiệp với ai hết.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Một năm sau nữa, tôi nhận được một bức thư: “Chúng tôi mới trải qua một 
		kinh nghiệm kỳ thú làm sao: cái hoạ của chúng tôi đã biến thành cái 
		phước, chị ạ.&nbsp; Phải gặp cái cảnh bi thảm đó, vợ chồng tôi mới thực là 
		đoàn kết chặt chẽ với nhau; đứa cháu tội nghiệp đã thành trung tâm của 
		cuộc đời chúng tôi, bảo vật của chúng tôi, hạnh phúc của chúng tôi. 
		Chính vợ chồng tôi cũng khổ mà hiểu nỗi rằng cái hoạ đó đồng thời lại là 
		cái phước cho chúng tôi... Chúng tôi nói vậy không phải để tự an ủi hoặc 
		lừa dối người khác về cảnh bi thảm của chúng tôi đâu, không, chúng tôi 
		quả là sung sướng.”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		- Hạnh phúc của cặp vợ chồng đó là ở chỗ họ đã có thể vui vẻ chấp nhận 
		chiếc thập giá nặng nề của họ.&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		<a name="Sẻ_con_đáng_yêu_">Sẻ con đáng yêu &nbsp;</a></span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Có một chú Sẻ con sống cùng với mẹ trong cái tỏ xinh xắn trên cành cây 
		bàng. Hằng ngày, Sẻ mẹ đi kiếm thức ăn về mớm mồi cho Sẻ con.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Khi mùa đông đến, những chiếc lá vàng thi nhau rơi xuống đất, cành cây 
		trơ trụi. Những đợt gió lạnh buốt giá ùa về, chiếc tổ xinh xắn giờ đây 
		nằm hiu quạnh giữa khoảng trời bao la.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Hôm ấy, cũng như thường lệ, Sẻ mẹ phải bay xa hơn để kiếm mồi, Sẻ con ở 
		nhà. Chờ mãi không thấy mẹ về, Sẻ con cứ ngó đầu ra ngoài tìm kiếm mẹ. 
		Bỗng Sẻ con nghĩ ra điều gì đó, nó bèn can đảm dồn hết sức vào đôi cánh 
		bé nhỏ để bay xuống đất.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Một lát sau, Sẻ con mang về những cành cây khô, một ít rơm và bắt chước 
		mẹ lót tổ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Chiều tối, Sẻ mẹ bay về, mỏ cắp một miếng mồi. Nhưng vừa vào tổ, Sẻ mẹ 
		đã quỵ xuống và run lên vì lạnh. Thấy vậy, Sẻ con dang vội đôi cánh nhỏ 
		bé của mình che gió và ủ ấm cho mẹ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Lát sau, Sẻ mẹ tỉnh dậy và cảm thấy ấm áp vô cùng. Sẻ mẹ hết sức ngạc 
		nhiên vì thấy chiếc tổ đã được lót lại. Sẻ mẹ nhìn Sẻ con, trong lòng 
		lâng lâng hạnh phúc. Sẻ mẹ khẽ ôm con vào lòng và nói: “Con của mẹ thật 
		đáng yêu!”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Bà_ấy_cũng_đóng_góp_vinh_dự_">Bà ấy cũng đóng góp vinh dự &nbsp;</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">
		Người đàn ông trang hoàng lại căn phòng mới của mình và quyết định trưng 
		bày tất cả những huân chương mà ông và đứa con trai đạt được trong nhiều 
		cuộc thi đấu thể thao.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">
		Khi đã treo lên cá hai bên vách tường, ông nói với vợ rằng thật xấu hổ, 
		bà chẳng có thành tích nào đóng góp vào đây.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">
		Hôm sau, bà vợ đưa ra một khung ảnh thật xinh xắn có lộng sẵn mấy tờ 
		khai sanh hai đứa con trai của họ để thêm vào phần trưng bày.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Gia_đình_phúc_đức_">Gia đình phúc đức </a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;
font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">Đứa trẻ 
		hàng xóm vừa mới đánh bạn với một đứa trẻ khác 7 tuổi ở nhà bên cạnh. Nó 
		hỏi:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;
font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">-Nhà 
		cậu có mấy đứa con nít?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;
font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">Đứa kia 
		đáp:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;
font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">-Tám.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;
font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">-Ồ! Nhà 
		tớ không cần đi mua con nít đâu. Nhà tớ làm được con nít mà</span><span style="font-size:18.0pt;
font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;;font-weight:normal">.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
		</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager