File "Giadinh_09.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Gia Dinh/Giadinh_09.htm
File size: 58.93 KiB (60346 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
span.yshortcuts
	{}
h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
span.norm
	{}
h1
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0in;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0in;
	page-break-after:avoid;
	font-size:16.0pt;
	font-family:"Cambria","serif";
	font-weight:bold}
span.vietadtextlink
	{}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
span.title
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
	Truyện Minh Hoạ - Gia Đình</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
		<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="3">
		<a name="Giá_như,_mẹ_đừng_quên…">Giá như, mẹ 
		đừng quên…</a></font></span></h1>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Cô 
		giáo chỉ cho con 7 điểm. Mặc dù con đã phân biệt đúng các đặc điểm khác 
		nhau của 3 loại cây này. Vì cây của con chuẩn bị chưa thể hiện sự tìm 
		tòi công phu. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Hôm 
		nay lớp con học môn Tự nhiên – Xã hội. Hôm trước cô giáo giao bài tập về 
		nhà: hôm sau tới giờ học, mỗi bạn mang theo 3 loại cây: cây sống trên 
		cạn, cây sống dưới nước, cây sống trên không.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tuần 
		trước, đi học về, con đã nhắc <span class="vietadtextlink">mẹ</span> 
		ngay: “Tuần sau, mẹ chuẩn bị cho con ba loại cây nhé…”. Tối hôm qua 
		chuẩn bị đi ngủ, con hỏi mẹ, mẹ lại trách sao con không nhắc mẹ sớm. 
		Chắc tại mẹ nhiều việc quá nên mới quên cây của con ạ? Mai không có 3 
		loại cây mang đến lớp, con sẽ bị cô giáo cho điểm kém.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Hai 
		mẹ con tìm mãi cũng chỉ đủ có 2 loại cây. Cây sống ở trên cạn, mẹ lấy 
		tạm cây cần tây mẹ mua về xào thịt bò ở trong tủ lạnh. May quá, hôm nay 
		mẹ chưa kịp nhặt sạch, nên cây vẫn còn cả rễ. Cây sống dưới nước ư? Cũng 
		không khó lắm. Mượn tạm mấy cây rong ở trong bể cá của ông bà. Học xong, 
		con sẽ mang về trả bể cá.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Còn 
		loại cây sống trên không nữa. Nghĩ mãi, bà mách nước cho mẹ: “Sáng mai 
		sang xin nhánh cây vạn niên thanh của nhà cô Chi”. Thế cũng tạm. Con 
		phục mẹ quá! Chỉ trong một chốc, mẹ tìm cho con đủ 3 loại cây. Con vui 
		lắm, yên tâm đi ngủ sớm để mai còn đi học. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Giá 
		như mẹ giúp con chuẩn bị các loại cây một cách chu đáo hơn… &nbsp; Sáng hôm 
		sau, mẹ chở con tới trường. Từ sáng sớm, các bạn con đã xách những túi 
		nilông khá to, bên trong là những cây xanh mướt. &nbsp; Bố mẹ bạn Bi còn chở 
		tới cả cây đu đủ con con, đặt ngang yên xe. Một&nbsp; bên là gốc cây còn bám 
		đầy đất, rơi lả tả, một bên là ngọn cây đủ đủ với những chiếc lá xòe ra 
		như chiếc quạt. &nbsp; Bạn Hà mang cây sen&nbsp;- loại cây sống dưới nước, lá to 
		như cái mâm… Con nhìn cây của các bạn mà thèm quá, vội giấu những túi 
		cây của mình ra sau lưng, lặng lẽ vào lớp học. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Suốt 
		cả buổi học hôm nay, con cứ giấu giếm những cái cây bé nhỏ, teo tóp của 
		mình, chẳng dám khoe với các bạn. Con cũng chẳng dám xung phong giơ tay 
		phát biểu như mọi ngày. Cô giáo chỉ cho con&nbsp;7 điểm. Mặc dù con đã phân 
		biệt đúng các đặc điểm khác nhau của 3 loại cây này. Vì cây của con 
		chuẩn bị chưa thể hiện sự tìm tòi công phu, chuẩn bị một cách chu đáo.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Giá 
		như mẹ đã nhớ, dành một chút thời gian, giúp con tìm những loại cây một 
		cách chu đáo và kỹ lưỡng hơn. Có lẽ, con đã tự tin và giành lấy điểm 10 
		cho môn Tự nhiên&nbsp;- Xã hội ngày hôm nay.</span></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Con của 
		mẹ</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Mẹ_phải_học_con__">Mẹ phải 
		học con&nbsp; </a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Chiều mẹ đi làm về, con sà 
		vào lòng ôm lấy mặt mẹ hôn lấy hôn để, nũng nịu nói: &quot;Hôm nay lúc ngủ 
		trưa ở trường con nhớ mẹ quá hà!&quot;. Nghe cô &quot;công chúa&quot; lên năm bộc lộ 
		tình cảm, bao mệt nhọc trong ngày của mẹ như tan biến hết...</span><span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Buổi 
		tối, khi cả nhà quây quần, con bảo: &quot;Con muốn tắm&quot;. Như mọi hôm, ba hoặc 
		mẹ sẽ tắm cho con nhưng hôm nay cả ba và mẹ có ý &quot;nhường&quot; nhau. Biết 
		tính con rất thích ba, chuyện gì con cũng muốn được ba can thiệp vào, 
		nên mẹ giả vờ &quot;gài&quot; ba: &quot;Con gái thích ai nhất, con nhờ người đó nhé”. 
		Con nhanh nhảu: &quot;Con thích ba và mẹ”. &quot;Nhưng... người con yêu nhất là 
		ai?&quot;. Con vẫn giữ vững lập trường: &quot;Con yêu ba và mẹ”. Ba thích thú cười 
		vang, mắt hấp háy trêu mẹ...&nbsp;&nbsp; </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Lời 
		yêu thương của con dành cho ba mẹ sao dễ dàng và khéo léo quá. Vậy mà 
		với mẹ, suốt gần 40 năm qua, chưa một lần mẹ thể hiện được điều đó với 
		bà ngoại của con, dù thâm tâm mẹ trăm nghìn lần thôi thúc mẹ làm việc 
		ấy. Con biết không, ông ngoại con mất rất sớm, mình bà ngoại tảo tần 
		nuôi dưỡng đàn con nheo nhóc sáu đứa, mà mẹ là con gái út. Khi các dì 
		của con đến tuổi phải đi học xa nhà, chỉ còn mẹ là người gần gũi với bà. 
		Có thể các dì của con chưa từng bắt gặp cảnh hàng ngày bà làm lụng vất 
		vả, chắt mót từng đồng bạc lẻ để có tiền gửi cho các dì chi tiêu, nhưng 
		mẹ thì thường xuyên chứng kiến cảnh ấy. Quanh quẩn, cuối tuần này lại 
		bắt đầu một tuần mới, bà chưa có một ngày thanh thản. Mẹ thương bà lắm! 
		Giá như ngày ấy mẹ cũng như con bây giờ thốt lên được câu: &quot;Con thương 
		má quá!&quot;, có lẽ nỗi cô đơn, nhọc nhằn của bà sẽ vơi bớt phần nào...
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Lớn 
		hơn một chút, mẹ đi học xa. Những ngày đầu sống xa vòng tay bà, mẹ nhớ 
		bà da diết. Buổi chiều trên đường từ trường về căn gác trọ, nếu vô tình 
		bắt gặp cảnh mấy mẹ con của một gia đình nào đó xúm xít bên nhau là mẹ 
		lại rơi nước mắt, chỉ mong chóng được về nhà để ôm lấy bà hôn cho thỏa 
		lòng thương nhớ. Vậy mà cuối tuần về nhà, mẹ chỉ khẽ khàng được câu: 
		&quot;Con nhớ nhà quá!&quot;... Mới đây thôi, khi căn bệnh nan y của bà tái phát, 
		khiến sức khỏe bà ngày càng suy kiệt, tưởng đã không thể qua khỏi. Được 
		tin mẹ lo lắng, chạy ngay về quê, định ôm chầm lấy bà khi gặp bà 
		nhưng... mẹ vẫn không thể, chỉ làm được mỗi việc là nắm lấy bàn tay gầy 
		guộc xanh xao của bà, nghẹn ngào nói: &quot;Má bệnh lại con lo quá!&quot;...&nbsp;&nbsp;
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Con 
		cái học hỏi cha mẹ là chuyện thường tình, nhưng riêng việc &quot;nói lời yêu 
		thương&quot; có lẽ mẹ sẽ xung phong làm chuyện ngược đời là học từ con. Mẹ 
		phải học, học đến khi nào việc này trở thành phản xạ, để những năm tháng 
		còn lại, bà có thể nghe những lời yêu thương từ con gái mình. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Mẹ Hòa</span> </i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Điều_tuyệt_vời_">Điều tuyệt vời </a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Chiều Sài Gòn nắng quá, con vẫn phải rong ruổi trên những tuyến đường để 
		hoàn thành nhiệm vụ được giao, con đang đi thực tập cuối khóa mà. Đi 
		ngang qua một ngã đường, con chợt nhìn thấy những người đàn ông gánh 
		trên đầu mình mâm bánh, họ đi bán dạo. Và con chợt nghĩ, họ cũng là 
		những người cha, như cha của con vẫn tần tảo với cái nắng khét người nơi 
		đồng ruộng. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		&nbsp; Cuộc sống tự lập, học hành, bè bạn dường như đã chiếm hết quỹ thời 
		gian của con. Con cứ xoay vòng trong mớ suy nghĩ mà con cho rằng còn 
		nhiều khó khăn phức tạp mà quên mất mình có chổ dựa thật vững chắc là 
		gia đình. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Và những cơn mưa đầu mùa dần ập đến. Mưa xóa đi cái nắng gay gắt của 
		ngày hè, mưa làm dịu mát con tim nóng bức và mưa cũng làm sụt sùi bao 
		trái tim đa cảm. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Cũng vì bận việc thực tập mà con chỉ toàn ăn cơm bụi, con nhớ bữa cơm 
		gia đình da diết. Con thèm được ăn chén cơm trắng với canh rau của mẹ, 
		muốn được nghe ba kể chuyện ngày xưa biết bao. Tự dưng con cảm thấy nhớ 
		nhà, cái cảm giác mà từ lâu con đã quen và đã quên. Mái nhà một nơi bình 
		yên, con có thể sẽ không còn áp lực từ học hành, từ cơm áo gạo tiền, con 
		đắm chìm vào khoảng không mát mẻ của buổi chiều quê. Hương nhè nhẹ của 
		làn khói trên cây nhang ba thắp cho ông bà nội thật yên ả biết bao.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Chiều con đạp xe ra bờ sông ngồi ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, 
		lòng cứ nghĩ vẫn vơ về một điều gì đó. Con đang lo lắng biết bao, kỳ 
		thực tập còn chưa kết thúc, kỳ thi tốt nghiệp lại đang đến gần và sau 
		khi tốt nghiệp liệu con có được một công việc ổn định? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Có quá nhiều điều làm con mệt mỏi nơi thành phố xa hoa này, con ước gì 
		mình được chạy ngay về nhà, hôn lên má đứa cháu cưng, buổi tối cùng má 
		đi chùa đọc kinh, được cãi nhau với nhỏ em út. Còn ở đây, trong căn 
		phòng trọ nhỏ bé này, con như lạc lõng với mọi thứ, không phải con tự 
		kiêu hãnh muốn nhốt mình sống riêng, mà tâm hồn con quá nhạy cảm với mọi 
		điều. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Đôi khi con nghĩ mình qua xa lạ với gia đình, con thậm chí không nhớ 
		ngày giỗ của ông bà nội, và người ta gọi đó là sự vô tâm. Con thừa nhận, 
		người trẻ thường ích kỷ như thế, chỉ biết sống cho bản thân mình. Con 
		luôn yêu gia đình mình đấy chứ, chỉ là con không biết thể hiện nó như 
		thế nào, con không ngụy biện mà đó là con một đứa ngốc nghếch và luôn 
		bướng bỉnh. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Con nhặt một chú mèo con từ công viên về nuôi, chỉ cốt để con có cảm 
		giác mình đang ở nhà, nhà mình có tới hai chú mèo lận mà. Vậy mà chỉ độ 
		vài ngày, chú mèo đã đi lạc khi con không có nhà, con buồn lắm, con lại 
		trở lại với việc ăn cơm bụi mà không phải quan tâm đến chú mèo đang ăn 
		gì. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Con vẫn nhớ mỗi lần về nhà, con chó vàng “bánh mì” (tên con đặt cho nó) 
		liền nhận ra ngay mùi của con mà không sủa tiếng nào, rồi nhất định má 
		sẽ hỏi con ăn gì chưa, ở nhà má có để phần cơm đó. Con cũng sẽ được ngủ 
		thả ga, được chạy khắp nhà, được tự tay nấu ăn cho gia đình. Đối với con 
		điều ấy thật tuyệt vời. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Gia đình ơi, con yêu gia đình lắm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
		Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="title" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Ước_nguyện_đầu_năm_gửi_đến_ba!">Ước nguyện 
		đầu năm gửi đến ba!</a></span></p>
		<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Năm 
		mới con không có quá nhiều ước vọng mà con chỉ mong mỏi một điều &#39;ba sẽ 
		bớt uống rượu một tí - chỉ một tí thôi ba à&#39;.</span></p>
		<p class="author" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Châu 
		Ngọc</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Con 
		biết như thế là con không công bằng đối với ba! Nhưng trên đời này đâu 
		có gì được gọi là công bằng đâu ba nhỉ? Con biết con cứ như thế này thì 
		con thật ích kỷ. Ba đã vất vả, hy sinh cả cuộc đời để nuôi dạy bốn anh 
		em con thật tốt. Ngoài niềm vui được chăm sóc vườn cây ăn trái; mỗi ngày 
		nhìn chúng con trưởng thành và vững vàng hơn trong sự nghiệp thì ba chỉ 
		còn có niềm vui cùng bạn bè.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Con 
		thích nghe ba trò chuyện về cách dạy con cái với các chú bên tách trà 
		nóng và những ly cà phê hơn là bên mâm rượu. Ba có biết không, con gái 
		yêu ba và thương ba nhiều lắm! Mặc dù con vẫn biết, ba thương chị nhiều 
		hơn. Ngoài miệng con thường so bì hay nói ba bất công nhưng thật tâm, 
		con không trách đâu. Vì tình thương của ba mẹ dành cho con cái từ xưa 
		đến nay luôn có sự chênh lệch mà, con cũng rất yêu quý các anh, chị em 
		của con nên khi nhìn thấy mọi người luôn mỉm cười tươi, con thấy hạnh 
		phúc rồi.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;Con 
		không quá tham lam là mong ba sẽ bỏ hẳn rượu, con chỉ dám hy vọng ba sẽ 
		uống ít đi một tí, chỉ một tí thôi ba à! Ba có nhớ lời hứa hẹn giữa con 
		và ba không? &quot;Nếu con đậu vào đại học, ba sẽ không uống rượu nữa&quot;. Con 
		đã tốt nghiệp và đi làm hơn 3 năm vậy mà, ba vẫn uống. Thậm chí con thấy 
		ba uống nhiều hơn nữa. </span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bây 
		giờ, tâm trạng ba thoải mái, không còn lo lắng chuyện tiền nong để nuôi 
		chúng con ăn học. Ba có nhiều thời gian bên bạn bè và tâm sự bên ly 
		rượu. Bình thường ba rất kiệm lời. Con thích ba như thế hơn là ba sau 
		khi đã có men vào người. Mỗi khi say, ba nói rất nhiều, nhiều lắm và khi 
		tỉnh dậy, ba không còn nhớ, mình đã nói gì.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Do 
		tính chất công việc, mỗi năm chúng con chỉ về nhà vào dịp 30/4 và ngày 
		Tết. Khi cả nhà quay vần bên nhau, nhìn giọt nước mắt buồn tủi phận của 
		mẹ âm thầm rơi con thấy buồn và xót xa lắm. Mẹ khóc vì những lời nói mất 
		kiểm soát của ba, những lời nói do men rượu. Mẹ cũng đã vất vả cả đời vì 
		làm dâu và nuôi dạy chúng con. Cuộc sống khó khăn đã đi qua, con mong mẹ 
		sẽ được sống quãng đời còn lại thật vui vẻ bên con cháu.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ba à! 
		Ba uống ít đi một tí ba nhé! Nếu được như thế không những chúng con hạnh 
		phúc mà mẹ cũng sẽ có được niềm vui mãn nguyện ba à!</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Con 
		gái yêu gửi đến ba!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
		Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="title" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Nhớ_nhà">Nhớ nhà</a></span></p>
		<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ba mẹ 
		đã về Việt Nam hơn nửa tháng, bên này trời vẫn lạnh và tuyết đóng dày 
		sau trận bão tuyết tuần rồi. Con vẫn đi học, đi làm bình thường.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Con 
		đã cố gắng mạnh mẽ hơn, đã cố gắng cười thật tươi khi có ai đó hỏi: &quot;Có 
		nhớ ba mẹ không?&quot;, &quot;Tết này không về Việt Nam à...&quot;, nhưng sao vào những 
		khoảnh khắc chỉ có con trong căn phòng mà lúc trước 3 người ở con thấy 
		chật chội thì nay chỉ có một mình, con chơi vơi trong nỗi nhớ nhà thênh 
		thang.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mẹ 
		ơi, chưa bao giờ con cảm thấy thèm được rúc vào người mẹ, hít hà hương 
		thơm quen thuộc của mẹ và được mẹ ủ ấm cho ngủ như lúc này. Đêm con nằm 
		dù có mở lò sửa lớn con vẫn cứ thấy lạnh. Hình như là lạnh trong tâm mẹ 
		ạ... Hôm kia con ăn ké canh dưa chua ở nhà ông bà ngoại, con thấy nhớ mẹ 
		đến lặng người, không hiểu sao mẹ ạ.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bố 
		ơi, con đi học được 1 tuần rồi, thầy giảng nhanh quá, con nghe không kịp 
		bố ạ, nhưng con sẽ cố gắng. Ngày đầu tiên ở trường, có một người bạn 
		được bố dắt vào tận lớp, rồi bác ấy hỏi cô giáo mấy giờ hết lớp để ông 
		đến đón con. Lớp con ai cũng cười, tự dưng con lại thấy tủi thân, thấy 
		nhớ bố. Con nhớ khi còn ở Việt Nam bố thường chở con đi học, đi thi rồi 
		ngồi đợi cho đến giờ con về. Lúc bố ở đây con hay lười, ham chơi ít khi 
		chở bố đi đâu. Chỉ khi nào cần lắm con mới có mặt lại hay cằn nhằn bố. 
		Vậy mà giờ, đi xe một mình con thấy mình thèm có bố để trò chuyện, để tỉ 
		tê biết chừng nào.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;Anh 
		hai ơi, Tết về rồi anh nhỉ! Anh hai lại chở mẹ đi biếu quà, chở bố đi 
		mua hoa, sắm chậu mai phải không anh. Năm nay em hết được nhõng nhẽo xin 
		anh mua quần áo mới rồi.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Còn 
		anh ba sẽ phụ trang hoàng lại nhà cửa, sắp bộ salon, bàn, ấm nước để 
		chuẩn bị cho bố mẹ đón khách mấy ngày Tết phải không anh ba? Nhớ năm nào 
		cả nhà mình có hai chiếc xe máy, chồng chất nhau đi chúc Tết mọi người. 
		Bây giờ em hết ngồi được ở yên trước rồi.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Anh 
		tư có còn phải lên trường không hay được nghỉ Tết rồi? Trường college 
		của em bên này rộng lắm, đi mỏi cả chân mà không hết thế nên em càng 
		thấy cô đơn, trống trải hơn mỗi khi di chuyển từ lớp này sang lớp khác. 
		Có lúc em nghĩ ước gì em được học cùng trường đại học với anh tư, rồi 
		trưa anh tư sẽ dẫn em đi ăn giống như lần trước em về. Em sẽ khoe với 
		đám bạn &quot;anh tao là thầy giáo ở trường này nè&quot;, để em không bị ăn hiếp 
		như ở đây.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Chị 
		hai với chị ba năm nay phụ trách nấu đồ ăn Tết dùm mẹ phải không? Em nhớ 
		có năm đến trưa 30 mà mẹ với em vẫn còn vật lộn với nồi trứng kho thịt 
		nè, nồi măng khô nấu giò heo... Tết năm nay chắc còn xôm tụ hơn mọi 
		năm... Nhà mình đặc biệt năm nào cũng có món nem bắc với lá sung, lá 
		ổi... Mọi người nhớ không?</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Năm 
		nay ai đảm nhận phần bóc bánh chưng của con nhỉ?</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bố mẹ 
		ơi, có lẽ bây giờ con mới hiểu được cái cảm giác của những sinh viên 
		sống xa nhà mà Tết đến không thể về quây quần cùng gia đình.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Cũng 
		bánh chưng xanh, mứt gừng, mứt bí, vậy mà sao con không thấy cái không 
		khí náo nhiệt của Tết. 3 năm với 3 cái Tết xa nhà vậy mà dường như con 
		vẫn chưa quen được.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tết 
		này con sẽ mặc chiếc áo dài đẹp nhất, chụp một tấm hình thật tươi. Con 
		sẽ gửi về nhà coi như chung vui với gia đình... mặc dù con khao khát 
		được trở về biết bao.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Hôn 
		mọi người và gửi đến mọi người tình yêu thương với cả tấm lòng.&nbsp;</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Út ít</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Tôi_cũng_thiên_vị__">Tôi cũng 
		thiên vị&nbsp; </a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Tôi từng đối xử thiên vị với 
		con bởi nghĩ đơn giản là đứa nhỏ cần sự chăm sóc hơn. Cũng may là tôi 
		kịp thời sửa chữa, nếu không hậu quả thật khó lường. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tôi 
		nhận ra điều ấy khi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện qua điện thoại 
		giữa con trai và cậu bạn thân của nó. Trước đây, tôi không bao giờ để ý, 
		vì nghĩ con gọi điện cho bạn chỉ để hỏi về bài học. Nhưng hôm đó, tôi 
		nghe con trai thì thầm: &quot;Tớ buồn lắm! Ở nhà tớ bị mẹ ghét, bị mắng suốt. 
		Mẹ tớ chỉ yêu bé Ti thôi. Vài bữa nữa tớ sẽ đi khỏi nhà. Tớ đang để dành 
		tiền ăn sáng. Sắp đủ rồi!&quot;. Tôi đã bất ngờ đến sững sờ. Và chợt nhớ 
		lại... </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Khi 
		tôi sinh cháu thứ hai, con trai tôi khi đó mới bốn tuổi, lập tức bị &quot;ra 
		rìa&quot;. Cháu không còn được mẹ gần gũi và quan tâm như trước. Tôi giao 
		cháu hàng loạt nhiệm vụ khá nặng nề. Đầu tiên là việc phải tự chăm sóc 
		bản thân mỗi ngày: buổi sáng tự dậy đánh răng, rửa mặt rồi ăn sáng. Sau 
		đó thay quần áo, soạn sách vở cho vào cặp rồi tự đến trường mẫu giáo 
		cách nhà chừng 500m. Chiều về, cháu có nhiệm vụ trông em cho mẹ nấu cơm. 
		Bốn tuổi, thằng bé còn ham chơi. Còn tôi, do quá bận rộn nên hay cáu 
		kỉnh, rất dễ nổi xung vì những lý do đôi khi rất nhỏ nhặt. Ví dụ, mỗi 
		lần thấy con đi dép trái, tôi lại mắng cháu té tát: &quot;Con ăn cái gì mà 
		chậm tiêu dữ vậy? Có mang dép mà nói hoài cũng không biết phải trái là 
		sao?&quot;. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mỗi 
		buổi sáng, mẹ gọi mãi mà cháu không chịu rời khỏi giường, thế nào tôi 
		cũng phát vài cái vào mông cháu: &quot;Nướng vừa thôi ông! Nhanh lên không 
		trễ giờ học!&quot;. Khi trông em mà để em khóc hay có khi &quot;ị”, tè dầm là cháu 
		sẽ bị đét đít cùng những câu &quot;ca&quot;. Lúc đầu, mỗi khi bị mẹ đánh, cháu tỏ 
		ra rất ngạc nhiên, buồn tủi và còn khóc lóc xin mẹ tha. Nhưng sau đó, 
		cháu trở nên chai lì, mặt cứ câng câng. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Khi 
		vào cấp I, con trai tôi phải tự đi bộ đến trường, cách nhà hơn hai cây 
		số. Buổi trưa, cháu đi bộ về. Nắng chang chang cũng như mưa dầm gió rét, 
		tôi không còn thời gian để ý xem cháu đi học lúc nào, có bị mưa ướt, 
		nắng hun hay không. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Về 
		nhà, cháu phải tự tắm rửa, tự giặt quần áo... Tắm thì tắm qua loa cho 
		xong nên người cháu vẫn hôi rình. Giặt thì cháu cứ nhúng đại quần áo vào 
		thau nước, nhồi lên nhồi xuống vài lần, giũ giũ rồi đem phơi nên quần áo 
		còn nguyên vết bẩn. Mỗi khi con tới gần, tôi lại xua: &quot;Hôi quá! Đi chỗ 
		khác!&quot;. Từ đó, con tôi không đến gần mẹ nữa. Đi học về, nếu không bị 
		giao việc gì, nó sẽ lỉnh ngay sang hàng xóm hoặc lang thang chơi ngoài 
		đường.&nbsp; </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ngược 
		lại, con gái tôi lúc nào cũng thơm tho, được bồng ẵm, hôn hít. Tôi nhớ 
		lại ánh mắt con trai mỗi lần nhìn mẹ bế em gái. Đó là một cái nhìn khao 
		khát, đôi khi căm phẫn.&nbsp; </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Lớn 
		hơn một chút, con gái tôi nhận ngay ra sự thiên vị để hành tội anh. Bé 
		luôn giành những thứ đồ chơi đẹp nhất, món ăn ngon nhất. Nhiều khi bé 
		còn đòi cái bánh, cây kẹo của anh sau khi đã ăn hết phần mình. Nếu đòi 
		không được bé lại mách mẹ và tôi luôn mắng con trai: &quot;Mày lớn hơn thì 
		phải nhường em chứ!&quot;. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		...Hôm đó, tôi đã ngồi rất lâu, nhớ lại sự thiên vị của mình và quyết 
		định sẽ sửa chữa. Tôi có cuộc trò chuyện thẳng thắn với con trai. Tôi 
		nhận lỗi vì đã tỏ ra không công bằng. Nhưng tôi vẫn rất yêu con chứ 
		không ghét bỏ như cháu nghĩ. Tôi hứa sẽ dành thời gian quan tâm đến con. 
		Thằng bé mở to đôi mắt trong veo nhìn mẹ, cười sung sướng. Tôi nhận ra, 
		đã lâu rồi, tôi mới nhìn thấy nụ cười như thế trên mặt con. </span></p>
		<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
		Thảo Duy</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span class="title">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Mẹ_và_internet_">Mẹ và 
		internet </a> </span></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mẹ nó 
		làm y sĩ trong một bệnh viện nhỏ ven ngoại ô cách xa thành phố chừng 4 
		tiếng chạy xe. Công việc của mẹ xoay quanh việc kê đơn, bốc thuốc, tổng 
		hợp sổ sách cho mỗi đợt kiểm tra bệnh nhân hàng tháng. Nó đi học xa, 
		thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Lần nào về nó cũng tót đi chơi với tụi bạn 
		cùng xóm, chẳng để ý gì đến việc nhà cửa giúp đỡ cha mẹ. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&nbsp;Mẹ 
		thì bận đi làm mãi tối mịt mới về, bởi bệnh xá lúc nào cũng đông nghịt 
		người… Còn nó suốt ngày lang thang bên nhà con bạn hàng xóm buôn “dưa lê 
		dưa chuột”, thấy vậy mẹ la inh ỏi: “Về ngay, con gái lớn mà còn lười 
		biếng thế thì sau này làm sao lấy chồng được hả con”. Nó chạy lẹ về 
		không quên khều nhỏ bạn ngày mai buôn tiếp. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ở nhà 
		chỉ có mỗi nó là con gái bên cạnh hai ông anh trai cao lớn vạm vỡ nên nó 
		luôn được cưng chiều, hầu như mọi việc nó chẳng phải động tay động chân 
		tẹo nào. Nhưng cũng chính bởi thế mà nó luôn bị mẹ cằn nhằn nhiều 
		nhất…và lần này cũng không phải là ngoại lệ. Ba đỡ lời giùm nó: “Thôi mà 
		em, con nó vừa đi học xa về, để nó nghỉ ngơi”. Nhưng lời ba chưa kịp dứt 
		thì ngay sau đó là một tràng “dân ca và nhạc cổ truyền”: “ Lớn rồi mà 
		chẳng biết làm cái gì cả, con hư tại mẹ hay là tại ba hả? Anh cứ chiều 
		nó quá rồi nó đâm hư, mau vào đây nấu ăn xem nào”…kèm theo là khuôn mặt 
		ỉu xìu như cái” bánh đa nhúng nước” của nó. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Một 
		ngày trong gia đình nó thường diễn ra như vậy đấy. Bởi thế mà dù rất 
		thích về nhà nhưng mỗi lần nghe mẹ ca “cải lương” thì nó chỉ muốn ở 
		quách trường cho xong. Trong nhà mỗi ba là thương nó nhất, chẳng mấy khi 
		nói nặng nó lấy một câu, chỉ có mẹ, đụng cái là bị mẹ mắng, sao mẹ không 
		nghĩ nó cũng lớn rồi chứ bộ, 19 tuổi chứ ít ỏi nỗi gì. Lần này, nó được 
		nghỉ học gần 1 tuần liền, vừa biết tin thì dì nó đã đánh điện cho mẹ và 
		ngay lập tức buổi chiều nó đã có mặt tại nhà… </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Vừa 
		bước vào tới cổng nó đã mắt chữ o mồm chữ a khi thấy dàn máy vi tính mới 
		cáu nối mạng <span class="vietadtextlink">internet</span> hẳn hoi. Mẹ 
		tươi cười bảo: </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">- 
		Tuần này Út ở nhà dạy mẹ Worl, Excel và lập nick chat với nghe! </span>
		</p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mắt 
		nó lại càng tròn xoe hơn, nó lắp bắp: </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">- Gì 
		vậy mẹ, sao tự dưng mẹ muốn học mấy thứ này làm chi vậy? </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Nó 
		thấy mẹ có gì đó khang khác so với mọi ngày, mẹ thủ thỉ: “ Xã hội ngày 
		càng tiến bộ mà mẹ không biết gì về công nghệ thông tin thì lạc hậu lắm, 
		công việc đòi hỏi ngày càng cao, cái gì cũng phải học con à, với lại có 
		mạng rồi thỉnh thoảng ba mẹ chat với con chứ bắt con về nhiều cũng 
		tội!”. Nó ngồi suy nghĩ một lúc lâu, mẹ đi làm gần nửa đời người rồi 
		nhưng luôn muốn phấn đấu vì công việc, vả lại mẹ cũng rất thương nó, thế 
		mà nó cứ tưởng mẹ chỉ biết mỗi gắt gỏng nó thôi. Nhưng…nó vẫn chứng nào 
		tật nấy, mẹ vừa nói câu trước thì câu sau nó lại quên béng mất. Vừa chỉ 
		cho mẹ được một lát thì buổi chiều nó chạy đi chơi đến tối khuya mới về.
		</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mẹ 
		vẫn cặm cụi bên ánh đèn nhỏ gõ từng chữ một, thấy mẹ miệt mài nó thương 
		mẹ vô cùng. Mẹ nuôi nó ngần ấy năm, lo cho nó đầy đủ, lo cho nó được 
		tiếp cận công nghệ thông tin để không bị thua thiệt với bạn bè, không bị 
		lỗi thời với xã hội...Vậy mà chỉ có mỗi việc cỏn con mẹ nhờ nó mà nó 
		cũng không nhớ. Nó thật là vô tâm. Hai ông anh đi
		<span class="vietadtextlink">du học</span> rồi, nếu mà biết nó như vậy 
		chắc bực nó lắm. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Nó 
		rón rén bước vào phòng, lí nhí xin lỗi mẹ, mẹ buồn buồn nhìn nó: “Mẹ già 
		rồi con à! Nhìn chữ mờ mờ không được rõ, lại gõ chậm quá! ”…Lòng nó bỗng 
		dưng trĩu nặng, khóe mắt cay cay. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mấy 
		ngày còn lại, đêm nào nó cũng chỉ cho mẹ thật cặn kẽ, giờ mẹ cũng đã 
		nhìn quen với những con chữ trên màn hình, không còn thấy khó đọc như 
		hôm trước nữa. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Dần 
		dần, internet trở thành công cụ đắc lực để thỉnh thoảng hai mẹ con chat 
		với nhau, và nhờ có nó mẹ cũng đỡ vất vả hơn với công việc soạn sổ sách.
		</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bây 
		giờ, nó thấy mình lớn hơn nhiều, nó không còn lười biếng như ngày trước 
		mà đã thành một cô nàng siêng năng chăm chỉ, mẹ cũng ít rầy la nó . Có 
		gì mẹ lại chat, nhắc nhỡ và cũng đôi điều tâm sự với nó. Nó thấy thấm 
		thía và đã biết suy nghĩ nhiều hơn...Cảm ơn mẹ, cảm ơn...cái máy vi tính 
		nữa nhé! </span></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Phạm Thị 
		Hồng</span></p>
		<hr>
		<p class="title" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Ngày_của_mẹ">Ngày của 
		mẹ</a></span></p>
		<p class="title" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ngày 
		còn là một cô học trò trên ghế nhà trường, mỗi độ tháng 5 về con lại 
		thấy lòng rộn rã. Tháng 5 về là một mùa hè sắp đến gần.</span></p>
		<p class="author" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Những 
		chùm phượng vĩ vươn mình trong nắng ấm. Những tà áo dài đi chầm chậm 
		trong sân trường như chờ ai kịp bước theo. Con cũng từng nôn nao với 
		những ngày của tháng 5. Bao nhiêu bài vở phải chạy nước rút để chuẩn bị 
		ôn thi học kì hai. Mà con luôn muốn mang về cho mẹ những điểm 10 đỏ chót 
		và bằng khen loại giỏi. Mẹ sẽ hôn lên trán con và khen rằng con mẹ giỏi 
		quá.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Rồi 
		những tháng 5 cũng trôi qua. Con bước chân vào giảng đường đại học. Nhà 
		gần trường nên tháng 5 đối với con cũng không có gì đặc biệt. Con vẫn là 
		một cô bé tung tẩy đến trường, đi chơi và đi về... Nhưng muộn hơn trước. 
		Con hay gọi điện về nhà và bảo rằng: &quot;Mẹ ơi, mẹ ăn cơm trước đi, con đi 
		chút xíu lại về...&quot; Con để mẹ ăn cơm một mình trong căn nhà lạnh lẽo một 
		thời chỉ có tiếng cười của con và mẹ. </span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Rồi 
		con cũng ra trường, đi làm, có chồng, có con. Tháng 5 đối với con cũng 
		bình thường thôi. Thời gian vùn vụt như thoi. Để đến hôm nay, con đọc 
		một bài báo và biết rằng tháng 5 có một ngày rất đặc biệt: Ngày của mẹ, 
		ngày chủ nhật thứ hai của tháng 5! </span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Đã 
		lâu rồi con không còn nhớ đến những ngày kỉ niệm quan trọng nữa. Dòng 
		xoáy cuộc đời đã cuốn con đi xa mẹ. Mà cũng lâu rồi con chưa về thăm mẹ. 
		Một tháng, hai tháng, rồi sáu tháng. Con vẫn hay cười hề hề: &quot;Để Tết cho 
		cháu về với bà luôn, con bận lắm&quot;. </span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mẹ 
		ơi, khi viết những dòng chữ này, nước mắt con rơi. Con khóc thật nhiều. 
		Con đã quá vô tâm với mẹ, người yêu con nhất cuộc đời này. Mẹ có gì cũng 
		gọi điện tỉ tê với con. Ừ, vì mẹ chỉ có con là con gái mà. Có thứ chi 
		ngon mẹ cũng bảo con sang lấy mà ăn. Con bận quá, chẳng sang mà cũng 
		không hồi âm cho mẹ. Mẹ bảo nhớ cháu lắm. Con lại viện cớ bận làm, bé đi 
		học. Những ngày chủ nhật chỉ là thời gian để giải quyết những việc tồn 
		đọng trong tuần.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tháng 
		5 này có một ngày đặc biệt, con sẽ về với mẹ. Dù có bận gì con cũng sẽ 
		hoãn lại hết để về nhà.Ngôi nhà ấy đã cho con một cảm giác thật đặc 
		biệt, cảm giác của sự yêu thương và an toàn. Con không thể trì hoãn thêm 
		nữa vì con biết rằng, nếu tiếp tục như thế, con sợ có một ngày sẽ chẳng 
		thể làm cái việc nhỏ nhoi là nắm lấy bàn tay mẹ mà nói rằng: Con yêu mẹ!
		</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tháng 
		5 này có một ngày rất đặc biệt: ngày của mẹ tôi!&nbsp;</span></p>
		<p class="lead" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Hoàng 
		Oanh</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b>
		<span style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		<a name="KHÔN_NGOAN">KHÔN NGOAN</a></span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Một ký giả, khi 
		được thực hiện một thiên phóng sự về lễ Kim Khánh hôn phối của một đôi 
		vợ chồng già sống rất hạnh phúc, đã đến hỏi người chồng về bí quyết đã 
		giúp cho ông giữ được niềm vui và sự an hoà trong gia đạo. Ông lão đã 
		trả lời đại khái như sau:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">“Giản dị lắm cậu 
		ơi!&nbsp; Tôi mồ côi cha mẹ từ tấm bé và đã tự mình chống chọi với đời để mưu 
		sinh ngay từ thuở nhỏ. Tôi không còn thời giờ để nghĩ đến việc khác, 
		cũng chẳng có thời giờ để phạm vào một vài lỗi lầm của tuổi trẻ. Lúc đã 
		gần đến tuổi lấy vợ, tôi mới để ý đến Kiều Giang. . . Sau khi hôn lễ và 
		những tiệc tùng đã chấm dứt, ông nhạc tôi kêu tôi ra riêng một nơi, trao 
		cho tôi một gói nhỏ mà bảo tôi: “ Đây là tất cả những gì con cần biết để 
		cho vợ con được hạnh phúc và mang hạnh phúc đến cho con”.&nbsp; Trong cái gói 
		nhỏ ấy chỉ có một cái đồng hồ quả quít. Đây, chiếc đồng hồ ấy đây!&nbsp; Đây 
		là chiếc đồng hồ vàng đã cũ nhưng chạy vẫn còn tốt lắm. Cậu thấy không ? 
		Chỉ cần ấn vào cái nút nhỏ này là đồng hồ mở ra. Bây giờ mời cậu hãy 
		nhìn vào hàng chữ khắc trên mặt đồng hồ. Tôi đọc đi đọc lại câu ấy mỗi 
		ngày 10 lần. Đó là tất cả bí quyết của tôi! “</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ký giả đọc câu ấy 
		như sau: “ Hãy nói vài lời dễ thương với vợ con! “</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Những lời tử tế tạo được nhiều phép lạ!&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
		<hr>
		<p class="title" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Mẹ,_con_và_những_chuyến_đi!">Mẹ, con và 
		những chuyến đi!</a></span></p>
		<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Con 
		yêu thương,</span></p>
		<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mẹ 
		viết thư này cho con từ cách xa hàng nghìn km, nhưng con biết không mẹ 
		dường như vẫn cảm nhận được hơi thở, được tiếng cười khúc khích của con, 
		cảm nhận được đôi bàn tay vương đầy mực tím. Mẹ nhớ con, nhớ em con, nhớ 
		bố con... nhớ mọi thứ ở căn hộ nhỏ bé của nhà mình.</span></p>
		<p class="author" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">TÔM 
		và TÉP</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Con 
		còn nhớ không, những ngày con chưa phải đến trường ấy, những ngày hai mẹ 
		con mình cùng rong ruổi nhiều nơi, nhiều vùng miền của đất nước. Con đi 
		cùng mẹ, mẹ cắp theo con, lúc thì đi du lịch, lúc thì đi công tác... 
		rong ruổi... lang thang... nhiều khi chỉ có hai mẹ con ở vùng đất xa lạ 
		cảm giác nhớ nhà, cô độc lại xâm chiếm trái tim mẹ. Nhiều lúc nghĩ lại, 
		mẹ thấy xúc động và cảm ơn con bé nhỏ biết bao, con đã đi cùng mẹ những 
		hành trình, con đã ngoan ngoãn ở bên mẹ, xoa dịu mẹ...</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bất 
		chợt mẹ nhớ, đôi tay nhỏ nằm trong lòng bàn tay mẹ, xiết chặt mỗi khi mẹ 
		gặp khó khăn. Mẹ nhớ những câu hỏi của con về mọi sự việc ở vùng đất lạ, 
		mẹ chợt nhớ cái dáng nhỏ bé nằm ôm mẹ, mẹ nhớ cả những lúc con ngoan 
		ngoãn ở khách sạn một mình với bút chì, bút màu để vẽ tranh, để luyện 
		chữ khi mẹ đi làm... nhớ xiết bao là nhớ.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Đợt 
		đi này, chẳng có ai bên cạnh mẹ ngoài một cô đồng nghiệp. Chẳng có con, 
		không có em con và đương nhiên không có bố con. Mẹ lại đi một hành trình 
		cũ mà mẹ con mình từng đi. Cuộc hành trình đáng nhớ của ba mẹ con mình 
		và ông bà ngoại con có nhớ không? Mẹ vô tình đi đúng vào những nơi mà mẹ 
		con mình đã đến, nôn nao nhớ con và em Tép đến lạ lẫm, đến xôn xao và 
		bần thần.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Con 
		nhớ chuyến đi Tây Nguyên cùng mẹ không nhỉ? Suốt một tuần với những buổi 
		chiều lang thang ở phố núi tràn ngập bướm và hoa... Hai mẹ con đi xe ôm 
		vào chợ mua đồ, con ngồi trước ông xe ôm, mẹ nhìn thấy hoa đẹp quá nên 
		yêu cầu dừng lại đúng ngã ba chợ tắc đường, cứ đinh ninh ông xe ôm và 
		con đứng chờ, ai ngờ ông ấy phóng lên trước và vòng lại vì sợ nghẽn 
		đường. Mẹ mua nắm hoa cúc vàng xong, quay lại thẫn thờ rơi mất bó hoa, 
		tìm kiếm con bằng ánh mắt hoảng sợ và tim chợt nở tung ra khi ông xe ôm 
		cười hiền lành cùng con tiến về phía mẹ. Ôm con thật chặt, nắm lấy bàn 
		tay nhỏ mà nước mắt mẹ chan hoà, con hỏi: &quot;Sao mẹ khóc nhè thế?&quot;, &quot;Không 
		phải đâu, tại mẹ bị con dĩn chui vào mắt&quot;. Nhớ đời!!! Và rồi mẹ con mình 
		di chuyển từ vùng núi Tây Nguyên xuống vùng biển Nha Trang để gặp em Tép 
		và bố, cả nhà lại đoàn tụ, lại gần nhau trong một kỳ nghỉ tuyệt vời và 
		hiếm hoi. Một chuyến đi ấn tượng và đáng nhớ phải không con.</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tối 
		hôm qua con hỏi mẹ là mẹ đang ở đâu, mẹ kể cho con nghe những niềm vui, 
		nỗi buồn của chuyến đi, rằng mẹ nhớ các con làm sao, rằng ở đây thế nào, 
		nơi mẹ con mình từng đến, từng đi dọc sông nước... Con nói với mẹ rằng: 
		&quot;Mẹ ơi con không nhớ chuyến đi ấy&quot;. Ôi, điều ấy cũng làm mẹ hơi buồn một 
		chút đấy nhé nhưng có sao đâu, con còn nhỏ mà. Con tiếp thu mọi thứ 
		nhanh nhưng cũng lại quên nhanh nhưng quan trọng là mẹ, mẹ ngày càng già 
		đi, cảm xúc trong lòng cứ ngày càng cô đọng, sâu sắc hơn. Mọi kỷ niệm 
		được mẹ xếp kỹ vào tim, vào đầu và kỷ niệm giống như lọ ô mai chua ngọt 
		thỉnh thoảng mẹ lại lấy ra để nhâm nhi và thổn thức. Mẹ sẽ luôn gìn giữ 
		trân trọng những chuyến đi cùng con, những hành trình của mẹ con mình...</span></p>
		<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Cho 
		phép mẹ nhắc lại chuyện này nhé và cảm nhận... mọi xúc cảm hỗn độn của 
		mẹ trong lúc xa con và em Tép.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
		</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager