File "Giadinh_08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Gia Dinh/Giadinh_08.htm
File size: 66.3 KiB (67888 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
span.yshortcuts
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
span.norm
{}
h1
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0in;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0in;
page-break-after:avoid;
font-size:16.0pt;
font-family:"Cambria","serif";
font-weight:bold}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Gia Đình</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Cho_một_khởi_đầu_mới">Cho một khởi đầu mới</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial">“..Bất kỳ thời điểm nào cũng có thể
là điểm khởi đầu tốt nhất cho bạn..”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Con yêu quý của mẹ, </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Vậy là con đã tốt nghiệp và bắt đầu
bước vào cuộc hành trình mới. Mẹ biết giờ đây trong con đang có rất
nhiều cảm xúc. Dù cuộc sống có thế nào đi nữa, con hãy giữ cho tâm hồn
mình luôn đầy những cảm xúc như thế, vì chính những cảm xúc ấy sẽ giúp
con biết trân trọng những khoảnh khắc hạnh phúc cũng như giúp con vượt
qua khó khăn, thử thách.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Mẹ đã suy nghĩ rất nhiều, đã cân nhắc
điều gì nên nói và điều gì nên để tự con khám phá. Sẽ có những câu hỏi
mà chính những trải nghiệm cuộc sống mới có thể giúp con nhận ra đâu là
câu trả lời hoàn thiện nhất. Và mẹ sẽ cùng đi tìm, chia sẻ với con lời
giải cho những câu hỏi ấy. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Tôi là ai trong cuộc sống này?” - Thời
gian sẽ giúp con khám phá ra con là ai và tìm thấy con người thật của
mình. Hãy sống chân thành với mọi người, tôn trọng những cảm xúc của
mình và tận hưởng niềm hạnh phúc thật sự. Khi con hòa hợp với chính bản
thân mình, mọi thứ dần dần hoàn thiện. Hãy luôn là chính mình, đừng cố
gắng bằng một lớp vỏ bọc hoàn hảo khác. Hãy vươn lên, trưởng thành và
thay đổi. Hãy nhớ rằng con không đơn độc trên suốt cuộc hành trình này –
gia đình, bạn bè và những người yêu mến con luôn bên cạnh mỗi khi con
cần. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Mục tiêu của tôi là gì?” – Khi con
hiểu được những mục tiêu và ước mơ của mình, mẹ mong con hãy mạnh dạn
tiếp tục nuôi dưỡng ước mơ đó. Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ. Hãy cố gắng
bằng mọi cách để biến ước mơ thành hiện thực, con nhé. Niềm vui khi đạt
được mục tiêu sẽ giúp con tiếp tục vững bước trong những khó khăn, trở
ngại của cuộc sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> “Khi nào tôi nên bắt đầu?” – Nên bắt
đầu mọi thứ khi có thể, nhưng đợi khi sự đắn đo có thể sẽ hiệu quả hơn.
Tất cả mọi thứ đều có thời điểm bắt đầu thích hợp của nó. Con cần phải
nhận thức để thực hiện. Và mọi thứ trở nên khó khăn, con hãy đặt tất cả
sang một bên, nghỉ ngơi, tận hưởng những điều kỳ diệu của cuộc sống mà
đôi khi con chưa kịp cảm nhận. Mỗi ngày đều là những khoảnh khắc thật ý
nghĩa. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Tôi sẽ đi về đâu trong cuộc sống này?”
– Luôn hướng về nguồn cội và gia đình, vì đó là chiếc nôi đã cho con
cuộc sống. Hãy sống tích cực với mọi người và khám phá từng ngày những
điều kỳ diệu xung quanh con. Đôi khi một cử chỉ đẹp, một nụ cưới, hay
một cái ôm thật chặt – những điều tưởng chừng như đơn giản nhất – cũng
có thể đem lại sự khác biệt lớn lao và làm thay đổi mọi thứ. <br>
“ Tôi phải bắt đầu như thế nào ?” – Đây là câu hỏi mẹ muốn con tự mình
tìm câu trả lới. Trong những năm tháng qua, có những lúc mẹ không thể ở
bên con nhiều nhưng con đã làm rất tốt. Con hãy tin vào bản thân mình.
Hãy nhớ rằng những bước trưởng thành nhất chỉ đến sau những trăn trở,
vất vả. Và hãy nhớ mẹ luôn yêu con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Chúc con thành công trong cuộc hành
trình mới!!!!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h2 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3">
<a name="Nhật_ký_của_1_em_bé_chưa_chào_đời_">Nhật ký của 1 em bé chưa chào đời
</a> </font>
</h2>
<h2 style="text-indent: 25.65pt; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-weight: 400"><font face="Arial" size="3">Ngày 5-10 -
Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì
mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi.</font></span></h2>
<h2 style="text-indent: 25.65pt; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-weight: 400"><font face="Arial" size="3">Và mình sắp
là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được
sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ!</font></span></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 19-10 - Một số người nói mình chưa phải là một
con người hoàn chỉnh, rằng mới chỉ có mẹ mình thật sự tồn tại mà thôi.
Nhưng mình là người mà, cũng giống như mẩu ruột bánh mì nho nhỏ chưa
phải là bánh mì thật sự. Mẹ là người, vậy thì mình cũng thế.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 23-10 - Mới rồi mình vừa mở hé đôi môi. Chà, để
nghĩ coi cỡ một năm nữa, mình sẽ nở nụ cười và sau đó biết nói. Chắc
chắn tiếng đầu tiên mình thốt ra sẽ là: Mẹ... mẹ...ơi!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 25-10 - Hôm nay, tim của mình bắt đầu tự đập
lấy. Từ giờ trở đi nó sẽ nhảy múa nhẹ nhàng cho đến phút cuối đời của
mình mà không nghỉ chút nào! Sau nhiều năm chắc nó phải mệt mỏi. Nó sẽ
dừng khi mình chết đi, chắc thế!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 2-11 - Mình lớn lên một chút từng ngày. Tay chân
mình bắt đầu hình thành. Nhưng chắc chắn mình phải đợi một thời gian khá
dài trước khi đôi chân có thể giơ cao để chạm vào tay mẹ, trước khi lòng
bàn tay bé nhỏ có thể cầm được hoa và ôm lấy ba.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 12-11 - Những ngón tay nhỏ xíu bắt đầu mọc ra
trên bàn tay của mình. Ồ, trông chúng nhỏ nhắn mà dễ thương làm sao!
Mình sẽ được vuốt tóc mẹ nhờ chúng đấy nhé!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 20-11 - Hôm nay, bác sĩ nói với mẹ rằng mình
đang sống ở đây, bên dưới trái tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết
bao! Mẹ có vui không hở mẹ?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 25-11 - Có lẽ ba mẹ đang đặt tên cho mình. Nhưng
chắc ba mẹ vẫn chưa biết mình là con gái đâu. Bí mật đấy nhé! Mình muốn
được người khác gọi là bé May. À, mình đang lớn dần lên đây!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 10-12 - Mình đang mọc tóc! Sao nó mượt mà và tỏa
sáng quá. Mình tự hỏi tóc của mẹ có giống thế không?</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 13-12 - Mình vừa chớp mắt. Bóng tối bao phủ xung
quanh mình. Khi mẹ sinh mình ra, chắc là thế giới sẽ nhiều hoa và nắng
ấm lắm. Nhưng điều mình muốn hơn cả là trông thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ có đẹp
không hở mẹ? Con muốn nhìn thấy mẹ ghê!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 24-12 - Mình tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy tiếng
thì thầm của trái tim mình? Một số bạn của mình ra đời hơi bị yếu một
chút. Nhưng trái tim mình rất khỏe mạnh. Nó đập đều đặn: tup-tup,
tup-tup. Mẹ sẽ có một đứa con gái thật khỏe mạnh đó nghe mẹ!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày 28-12 - Hôm nay, mẹ mình giết mình... </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Ôm_ấp">Ôm ấp</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Chiều muộn, tôi đã phải dừng lại
để nhường đường cho một người phụ nữ đang vội vã đẩy một chiếc xe chất
đầy những túi lớn và một cô bé con. Vừa lúc, một bánh của chiếc xe đẩy
bị mắt kẹt, khiến cho chiếc xe bị đổ, mấy cái túi đổ tung toé, người phụ
nữ cũng bị ngã, cả cô bé con cũng rơi khỏi xe, hoảng hốt tột độ.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Đúng theo bản năng của một người
làm cha, phản ứng đầu tiên của tôi là lao đến bế cô bé sốc lên vai mình,
vỗ lưng để dỗ dành nó. Và cảm giác đầu tiên của tôi là ngạc nhiên khi cô
bé không hề nhìn quanh tìm mẹ. Cô bé chỉ khóc và nhìn thẳng vào bức
tường, cuống cuồng nắm chặt lấy áo và cổ tôi. Cô bé cũng không trả lời
khi tôi nựng nịu, mà chỉ vùi mặt vào ngực tôi.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Chỉ vài dây sau, người mẹ trẻ chạy
lại phía con, nhưng cô bé không chịu rời tay ra khỏi vai tôi. Tôi đành
nói người mẹ cứ sắp xếp lại những chiếc túi, để tôi bế cô bé giúp.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Nghe thấy tôi vỗ về cô bé, chị
bỗng nói:</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">- Nó chỉ có thể nghe anh nếu anh
áp tai nó vào ngực anh, vì nó còn bị điếc nữa.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">"Còn?"</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Tôi cuối xuống nhìn vào đôi mắt
xanh rất đẹp. Và tôi nhìn thấy... không gì cả. Không phản ứng. Không
định hướng. Không cảm xúc. Cô bé mong manh và hoảng hốt này vừa bị mù
vừa bị điếc. Cửa sổ duy nhất của cô bé để hướng ra thế giới là nhờ sự ôm
ấp.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Tôi vuốt má cô bé và thấy một nụ
cười yên tâm qua làn nước mắt. Tôi cù vào phía dưới cằm, cô bé cười khúc
khích rồi ngả đầu vào vai tôi. Tôi cảm thấy trái tim mình như rạn nứt
khi nghĩ đến cô con gái 2 tuổi rưỡi của mình - Christina. Đã hàng tháng
nay tôi không kể chuyện cho nó nghe trước khi đi ngủ, vì tôi phải làm
việc buổi đêm. Đã cả năm nay rồi tôi không chơi trò cù vào bụng để nó
cười rộ lên thích thú. và có lẽ cũng cả tuần nay rồi tôi chỉ "Ngủ đi, bố
yêu con" mà không hề ôm hay hôn Christina.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Christina!</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Liệu cô bé tôi đang bế trên tay có
biết rằng tôi là một người xa lạ? Và liệu cô bé có phân biệt được những
người khác nhau? Liệu cô bé có biết đâu là mẹ mình và đâu là những người
phụ nữ khác? Và tất cả những câu hỏi của tôi được trả lời trong một giây
sau đó. Khi mẹ cô bé ôm lấy con mình thật chặt, dụi vào má và hôn lên
trán cô.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Vẻ mặt cô bé đã trả lời tất cả:
Tất nhiên là cô có thể nhận biết được mọi người.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Tôi đã cố gắng để không khóc khi
nhìn hai mẹ con họ đi khuất sau góc phố. Có một điều tôi muốn làm ngay
lập tức: Về nhà và ôm lấy bé Christina, để nó nghe được cả trái tim tôi
cũng nói "Bố yêu con".</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Gánh_vợ_trên_vai_30_năm">Gánh vợ trên vai 30 năm</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Trên đại lộ thị trấn Tân Tạo huyện
Phiên Ngung (Quảng Đông – Trung Quốc) thỉnh thoảng lại xuất hiện một đám
đông những người hiếu kỳ tụ tập ở một góc đường. Họ chăm chú nhìn vào
cái giỏ mây đặt bên đường. Nằm trong giỏ dài hơn 90cm, ngang nhỏ hơn
60cm, là một người dị dạng: tứ chi hoàn toàn bị gấp khúc, xương sống
cong gập, toàn thân chỉ còn da bao lấy đầu xương. Người ấy nằm bất động,
chỉ có hai con mắt và miệng là cử động được.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Ông lão Triệu Hiền Thành ngồi bên
cạnh cái giỏ mây cho biết người nằm trong giỏ là vợ ông – bà Đường Kim
Tú. Ông nói: “Ngày trước, bà ấy cao 1m69, nặng 54kg. Giờ đây chỉ còn
24kg rưỡi, cao không tới 0.7m."</span><br>
<span class="norm">Thật khó mà hình dung được bà lão đang cuộn tròn kia
đã từng là một phụ nữ cao ráo, cân đối. Ông Thành kể: “Năm 1963, vợ tôi
mới 27 tuổi. Một hôm đi làm đồng bà ấy than đau mắt cá. Qua hôm sau, đầu
gối cũng bắt đầu đau nhức. Sau đó, cả chân, tay, vai đều đau thốn như bị
ai rút gân vậy. Chỗ nào đau thì chỗ đó bắt đầu co rút lại. Bà ấy đau đến
nỗi cứ khóc suốt. Tôi đã đưa bà ấy đi khám nhiều bác sĩ."</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Hầu hết đều cho rằng bà mắc bệnh
phong thấp. Nhưng càng uống thuốc, bệnh tình bà càng nặng, thân thể ngày
càng teo lại. Các khớp xương bị phù gây đau nhức rồi biến dạng. Đến lúc
này ông Thành biết vợ mình mắc phải bệnh nan y.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">“... Lỗi tại tôi cả. Vợ vừa mới
sinh chưa đầy một tháng đã phải ra đồng làm việc, cứ ngâm mình trong
nước mãi... Rồi tôi lại không đủ tiền cho bà ấy chữa bệnh. Mỗi lần khám
tốn những 30 đồng."</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Vào những năm ấy, 30 đồng đối với
một nông dân Trung Quốc là một số tiền rất lớn. Thời kỳ đầu mới phát
bệnh, Đường Kim Tú không ra đồng làm việc được nhưng có thể nửa nằm nửa
ngồi bế con. Ba năm sau bà bị căn bệnh quái ác làm cho biến dạng, toàn
thân không thể duỗi thẳng, không thể cử động được nữa. Chỉ có cái đầu là
còn động đậy. Từ đó, bà sống nửa đời còn lại trong cái giỏ mây của ông
chồng. Ăn uống, tiêu tiểu... thảy đều do chồng săn sóc.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">“Trước đây con gái giúp tôi một
tay", ông nói. Nhưng đến năm 23 tuổi, Triệu Kim Hoa, con gái ông, mắc
bệnh viêm màng não rồi qua đời. Cái chết của Kim Hoa là một cú sốc cho
vợ chồng ông. Tinh thần của bà Kim Tú ngày càng suy sụp...</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Năm 1993, ông Thành quyết định rời
quê nhà đi tìm cuộc sống mới. Ông đặt vợ vào một cái giỏ mây, tự mình
gánh đi. Một người đồng hương viết lại hoàn cảnh khốn khổ của họ và bệnh
của bà Kim Tú lên một tấm giấy lớn cho họ mang theo qua khắp các tỉnh
thành của Trung Quốc.</span><br>
<span class="norm">Bà Kim Tú kể: “Chúng tôi đã qua 8 tỉnh rồi: Hồ Nam,
Giang Tây, Triết Giang, Phúc Kiến... hôm nay mới đến được Phiên Ngung
này". Tuy thân thể bị teo nhỏ nhưng giọng của bà vẫn còn trong trẻo, đầu
óc hãy còn minh mẫn.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">“Đi khắp nơi để kiếm sống đương
nhiên là không dễ chịu rồi. Nhưng buồn nhất là phải chịu đựng ánh mắt
soi mói của mọi người." Hồi ở Quý Châu, có một tạp chí bảo tôi mang vợ
ra cho người ta chụp ảnh chung, họ sẽ cho tôi tiền nhưng tôi từ chối.
Tôi thà đi ăn xin chứ nhất quyết không làm chuyện ấy. Có thời gian, mỗi
ngày chúng tôi kiếm được bảy, tám chục tệ. Hôm nào may mắn, được hơn cả
trăm tệ..."</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Qua bao gian khó, ông Thành vẫn cứ
gánh vợ bên mình, như là một bảo vật ông phải gìn giữ.</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">“Chúng tôi hai người cùng khổ,
nhất định phải ở bên nhau rồi" – ông Thành vừa vắt khăn lau cho vợ, vừa
tiếp tục câu chuyện. “Năm tôi lên 6 gặp cảnh mất mùa, cha mẹ đem tôi bỏ
ngoài đường. Tôi phải đi làm thuê, chăn bò... để kiếm miếng ăn. Sau có
người mai mối tôi với vợ tôi bây giờ. Còn vợ tôi, mới lên 3 thì cha mất,
mẹ cải giá, dượng ghẻ đối với bà ấy không tốt lắm..." Ông nhìn vợ trìu
mến: “Tôi không thể bỏ vợ được! Nếu bà ấy mà chết trước tôi không biết
sẽ ra sao nữa!" Bà Kim Tú nằm trong giỏ nghe được câu nói tình cảm của
chồng cũng bật cười: “Đúng vậy! Nếu chẳng may ông ấy mà chết trước tôi
cũng không thiết sống nữa!"</span><br>
<span class="norm">Bà nói tiếp: “Nhiều năm trước tôi từng nghĩ đến cái
chết. Nhưng tôi chạnh nghĩ đến chồng, đến chị và em trai tôi còn ở quê
nhà, tôi lại không muốn chết nữa. Ông ấy gánh tôi trên vai ba mươi năm,
vất vả vô cùng. Tôi biết mình thật vô dụng. Những gì ông ấy đối với tôi,
không thể một câu là kể hết được!"</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Nói đến đây, bà khóc. Ông Thành
lau nước mắt cho vợ, vỗ về: “Đừng khóc nữa, mai chúng ta về quê..."</span></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span class="norm">Họ ra bến xe Quảng Châu. Chuyến xe
chiều ấy sẽ đưa họ về lại cố hương Tứ Xuyên. Nhìn cảnh ông già 60 tuổi
gánh trên vai bà vợ 61 tuổi, lẻ loi ở bậc cửa xe, không ai mà không thấy
xót xa...</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Giờ_trái_đất_của_gia_đình">Giờ trái đất của gia đình</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> “Vào học bài!”. Nghe tiếng bố, đang chơi bóng ngoài
sân con vội chạy ngay vào nhà ngồi vào bàn học. Bỗng “phụp”! Con hét lên
vui sướng: “Mất điện rồi!”. Ngoài sân, tiếng em Bi: “Không phải, không
mất điện”. Con vội vàng chạy ra sân, đúng là vẫn sáng vằng vặc. Ánh sáng
dịu mát, dễ chịu chứ không gay gắt như mọi ngày con vẫn thấy. Bố và mẹ
cùng bước ra sân, mẹ cũng ngỡ ngàng: “Hôm nay rằm”. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cả nhà mình cùng ngồi bệt ngay ở thềm cùng tỉ tê
chuyện trò. Không có quạt mà vẫn mát rười rượi vì gió từ đâu thổi tới.
Mẹ kể trung thu hồi nhỏ, mẹ cùng bạn bè trong xóm cầm đèn ông sao chạy
thật nhanh nhưng không sao chạy kịp ông trăng. Lâu lắm rồi mẹ cũng không
nhìn thấy trăng. Còn con, trung thu con cũng đi rước đèn nhưng chưa nhìn
thấy trăng bao giờ. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bố cũng “góp chuyện” về trung thu xưa. Bà mua cho bố
một chiếc đèn ông sao giá 1.000 đồng nhưng không có nến, thế mà vẫn rước
được đèn chạy khắp nơi. Còn bây giờ, đồ chơi của con, cả đèn ông sao chỉ
cần bật nút công tắc là sáng trưng. Nhưng đổi lại, con chẳng nhìn thấy
ánh sáng của đêm răng rằm. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lâu lắm rồi nhà mình mới có một buổi ngồi trò chuyện
thế này. Ngọn gió mát rượi đã ru em Bi ngáy khò khò trong lòng mẹ từ lúc
nào. Hàng ngày con sợ bố và ngại mẹ mà giờ thấy bố mẹ thật gần. Con kể
cho bố mẹ chuyện thầy cô, bạn bè ở lớp. Con còn dám nói với bố mẹ bí mật
“con quý bạn Hà lớp trưởng vì bạn ấy rất xinh”.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Mất điện mới nhìn thấy được trăng. Con sẽ không phải
ngồi vật vờ trước bàn học, vì một ngày con đã học hai buổi ở lớp là quá
đủ rồi. Bố mẹ sẽ không ngồi “ôm” lấy máy tính. Gia đình chúng ta sẽ có
nhiều thời gian để trò chuyện, chia sẻ với nhau như thế này hơn. </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bố nhắc chuẩn bị có chiến dịch “Giờ trái đất”. Nhưng
bố nói từ giờ mỗi tuần một lần gia đình mình sẽ tắt toàn bộ hệ thống
điện. Bố mẹ sẽ không ngồi máy tính, con sẽ không phải học bài để cùng ra
ngồi trước thềm như hôm nay. <strong><i>
<span style="font-weight: normal">Những giây phút như thế chính là “giờ
trái đất” của gia đình mình!</span></i></strong></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Bức_thông_điệp_yêu_thương_thầm_lặng">Bức thông điệp yêu thương thầm lặng</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thời gian đầu khi mới làm mẹ, tôi đã khám phá ra một
điều thú vị mà sau này nó đã trở thành một bí mật nhỏ của gia đình tôi,
đó là sức mạnh của những lời yêu thương.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lúc mới chập chững tập đi, cũng giống như những đứa
trẻ khác, bé con của tôi thường hay níu lấy tôi. Nó sợ ngã. Những lúc
như vậy, tôi thường nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của bé trong tay mình, khẽ
vân vê và thì thầm: "Mẹ yêu con". Trẻ con thường thấy thích thú với
những gì có vẻ bí mật. Thế nên, hành động này vô tình đã trở thành một
dấu hiệu riêng của hai mẹ con tôi. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Năm tháng trôi qua, bé con của tôi đến tuổi đi học.
Nó giờ đã là một cô gái, có lẽ nó không cần những dấu hiệu riêng ngày
xưa nữa... Tôi nghĩ vậy. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hôm đó, trường mẫu giáo của bé con tổ chức hội diễn
văn nghệ. Con bé sẽ tham gia trong một vở kịch ngắn cùng các bạn cùng
lớp. Trong vở kịch ấy, bé con chỉ đóng một vai nhỏ, nhưng điều đó cũng
trở thành một sự kiện đối với con bé và gia đình tôi. Từ hàng ghế khán
giả, tôi nhìn thấy con bé cứ lấp ló bên cánh gà, mặt mày ra chiều "căng
thẳng" lắm. Tôi muốn trấn an nó, nhưng tôi biết những lời tôi nói lúc
này chỉ làm con bé cảm thấy lo lắng hơn thôi. Chợt nhớ đến dấu hiệu bí
mật, tôi rời chỗ ngồi của mình và bước đến chỗ con bé. Chẳng nói gì cả,
tôi nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang run lên của nó và vân vê. Mắt bé con
chạm vào mắt tôi. Và tôi biết, con bé đã nhận ra... Ngày hôm đó, bé con
và các bạn của nó đã trình diễn thật xuất xắc.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ba năm trước, "bé con" kết hôn với một chàng trai rất
tuyệt. Gần đến giờ làm lễ, nhìn quanh, tôi chẳng thấy "bé con" đâu cả.
Thì ra, cô gái nhỏ của tôi đang đứng khóc thút thít bên hông nhà thờ:
một sự thay đổi lớn trong cuộc đời. Tôi rất muốn chạy đến ôm lấy con bé,
nói cho nó biết nó là một cô gái dễ thương như thế nào, rằng hai đứa
thật xứng đôi, và rằng có cả một tương lai rộng mở đang chờ chúng phía
trước. Hơn hết thảy, tôi muốn nói cho nó biết, tôi yêu nó biết nhường
nào! Nhưng... Khẽ bước đến và cầm lấy đôi bàn tay của cô dâu bé nhỏ. Một
lần nữa, tôi muốn nói lời yêu thương với "bé con" theo cách của mình.
Tôi gọi đấy là bức thông điệp yêu thương thầm lặng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Phương Thi</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Ngày_Của_Mẹ">Ngày
Của Mẹ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ngày Chúa Nhật thứ
hai trong tháng năm, tại nhiều nước trên thế giới, được gọi là ngày của
Mẹ, ngày dành riêng để tỏ lòng báo hiếu đối với Mẹ...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sáng kiến dành
ngày Chúa Nhật thứ hai của tháng năm làm ngày của mẹ được gán cho một
thiếu nữ người Hoa Kỳ tên là Anna M.Jarvis qua đời khoảng năm 1948. Mẹ
của cô qua đời tháng năm năm 1905. Trong những năm kế tiếp, cô thường tổ
chức giỗ mẹ một cách trọng thể như mời bạn bè đến cầu nguyện tại gia
đình. Cô viết thư gửi tới các nhân vật quan trọng trong nước Mỹ để xin
lập một ngày tưởng nhớ các bà Mẹ. Tiểu bang nơi cô đang sống đã chấp
nhận đề nghị năm 1913. Và ngày 10 tháng 5 ấy, quốc hội Hoa Kỳ cũng thông
qua đề nghị nhận ngày Chúa Nhật thứ hai trong tháng 5 như một ngày để
ghi ơn các bà mẹ. Tổng thống Wilson của Hoa Kỳ đã công bố quyết định này
ngày 09/5/1914. Tục lệ này đã lan rộng sang nhiều quốc gia trên thế
giới... Trong ngày nhớ mẹ, người con thường cài trên áo một bông hoa cẩm
chướng màu trắng nếu mẹ đã quá cố và màu hồng dành cho những ai còn mẹ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Trong các tước
hiệu Giáo Hội dùng để gọi Ðức Maria, có lẽ xứng hợp với tâm tình con
người hơn cả vẫn là tước hiệu Mẹ. Chúng ta có thể gọi Ðức Maria là Mẹ
với tất cả tâm tình trìu mến như khi chúng ta gọi người mẹ của chúng ta.
Do lời trăn trối của chính Chúa Giêsu con Mẹ, Mẹ đã trở thành Mẹ của
Giáo Hội. Qua muôn thế hệ, Mẹ không ngừng cưu mang, sinh ra và dưỡng dục
các tín hữu trong Ðức tin.<br>
Niềm hạnh phúc của bất cứ người mẹ nào vẫn là thấy con mình được nên
người. Mẹ Maria chăm chú theo dõi và lo lắng cho từng người chúng ta.
Niềm vui của Mẹ chính là thấy mỗi người chúng ta được lớn lên theo hình
ảnh của Chúa Giêsu con Mẹ...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chúng ta mang đến
cho Mẹ những bó hoa trong suốt tháng 5, tháng 10 và trong từng lời Kinh
dâng lên Mẹ. Nhưng có lẽ Mẹ sẽ sung sướng hơn mỗi lần nhìn thấy sự
trưởng thành nơi chúng ta. Mỗi lần chúng ta lớn lên trong ân phúc, trong
bác ái yêu thương, trong hy vọng tin yêu: đó là những bó hoa tốt đẹp
nhất mà chúng ta dâng lên Mẹ...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="title" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Tôi_làm_dâu">Tôi làm dâu</a></font></b></p>
<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người xưa vẫn thường nói: 'Thật thà cũng thể lái
trâu. Yêu nhau cũng thể nàng dâu mẹ chồng'. Thế mới biết từ muôn đời xưa
mối quan hệ nàng dâu, mẹ chồng đã được đóng khung là 'khó mà hoà hợp'.
Nhưng chỉ 'khó' thôi chứ không hẳn là không thể. </font></p>
<p class="author" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bản thân là con dâu mới vừa về nhà chồng chưa tròn
năm, tôi cảm thấy mình thay đổi nhiều trong cách nhìn nhận về mẹ chồng.
Trong suốt những tháng ngày làm dâu, tôi vui có, buồn có, tủi có, giận
có, thương có... đủ cả! Dù đã được nhiều người cảnh báo trước về cảnh
làm dâu nhưng tôi thật sự không tưởng tượng được nó sẽ như thế nào cho
đến ngày... đám cưới!</font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">24 tuổi, tôi còn hơi trẻ để đương đầu với cuộc sống
gia đình. Vì yêu anh, tôi nghĩ mình có thể làm tất cả, kể cả việc chiều
mẹ anh. Những ngày đầu làm dâu thật không dễ như tôi tưởng. Mẹ chồng tôi
là người Bắc chính gốc nên tính tình rất hay để ý việc này việc nọ, tiết
kiệm từng li dù hoàn cảnh nhà cũng không eo hẹp lắm, và nhất là tư tưởng
con mình luôn luôn đúng! Mỗi bữa cơm là tôi phải ngồi gần nồi cơm xới
cho cả nhà rồi mời từng người, mời hết mới được cầm đũa. Ăn xong thì
phải ngồi chờ người cuối cùng ăn xong để dọn bàn. Đến lúc rửa chén, ánh
mắt soi mói của mẹ thật sự làm tôi khó chịu. Mẹ bảo nước sạch rất quý.</font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày xưa mẹ làm giao liên sống trong rừng, nước rửa
mặt còn không có nên không được lãng phí nước. Mẹ bảo tôi lấy nước vo
gạo để rửa rau, rồi lấy nước rửa rau để ngâm chén dĩa dơ. Khi rửa chỉ
được xả hai thau nước, dù có nhiều chén đi nữa. Nước rửa chén thì mẹ chỉ
mua loại bình lớn 2, 3 lít không rõ nguồn gốc nên nhớt vô cùng. Với cách
rửa chén đó, tôi thật sự thấy kinh hãi! </font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đến lúc lau nhà thì mẹ bảo nên ngồi xuống lau mới
sạch, dù nhà có 3, 4 cây lau nhà để sẵn. Nấu ăn cũng là lúc mẹ thể hiện
quan điểm tiết kiệm tuyệt đối. Dầu ăn phải chiên xào mấy lần mới bỏ đi.
Nước tương, nước mắm ăn dở cũng phải để lại ăn cho bữa sau đến khi hết
mới thôi. Nhà có máy giặt đời mới do chồng tôi mua lúc mới cưới nhưng
chưa khi nào mẹ cho dùng vì cho rằng giặt máy tốn nước hơn giặt tay!
</font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Và còn rất nhiều, nhiều nữa những cái mà mẹ chồng dạy
bảo nhưng tôi chẳng thể nào... nuốt vô! Thế nhưng, tôi vẫn làm theo. Tôi
biết rằng khó chịu với mẹ chồng chỉ khiến cho gia đình lục đục, rồi
người khổ sẽ là chồng tôi. Anh ấy hàng ngày đi làm đã rất vất vả, tôi
không thể đem chuyện trong nhà ra kể lể với anh. Thế rồi, tôi có thai.
Những tưởng đứa con trong bụng sẽ là thần hộ mạng cho tôi sống thoải mái
hơn. Thật không ngờ từ ngày có bé, tôi lại càng tủi thân hơn. Mẹ ít khi
hỏi thăm tôi thích ăn gì, uống gì, chỉ căn dặn đi đứng cho cẩn thận và
siêng làm việc nhà hơn để em bé khoẻ mạnh?</font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có lần, mẹ tôi gửi vào cho tôi vài con cá chép, mấy
kí thịt bò, chục trứng ngỗng để tẩm bổ. Mẹ đi chợ về, không biết những
thứ ấy do bà sui gửi, nên liền lời ra tiếng vào rằng mua nhiều đồ ăn thế
chỉ tổ đem đi đổ chứ sao ăn hết. Chỉ duy nhất đến một ngày nọ, trời mưa
rất to, mẹ lấy hết thau ra hứng rồi chất đầy trong nhà tắm để xài dần.
Tôi không biết nên khi bước vào bị vấp té, suýt động thai thì tức nước
vỡ bờ, tôi nói hết với chồng những bức xúc trong lòng và kiên quyết ra
riêng.</font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi thật không ngờ anh ấy lại phản ứng mạnh với mẹ
mình và cũng tán thành việc ra riêng. Tôi hiểu anh không phải là đứa con
quá nghe lời mẹ. Vả lại, anh rất yêu vợ. Mẹ anh chỉ ngồi nghe mà không
nói gì, dù biết mẹ luôn cưng chiều anh nhưng sao lúc này, tôi thấy mẹ
anh thật tội nghiệp. Xét cho cùng cũng do quá khứ quá cực khổ nên hôm
nay tính mẹ mới thế. Mẹ cũng chưa hề mắng mỏ hay nặng nhẹ tôi bao giờ.
Từ hôm đó, tôi thấy mẹ hơi khác. Mẹ quan tâm tôi hơn. Tôi có làm gì sai
mẹ cũng ít cằn nhằn hơn. Có lần mẹ nói với tôi khuyên chồng đừng ra
riêng. Mẹ chỉ có mình anh, nếu hai vợ chồng ra riêng thì mẹ ở với ai?
Bây giờ tôi mới cảm thấy thương bà thật sự. </font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi cũng có phần lỗi khi cứ nhẫn nhịn một cách vô
thức chứ không thật tâm làm vì mẹ, vì chồng! Tôi bắt đầu thay đổi cách
sống và cách suy nghĩ. Khi có việc gì cảm thấy không hài hòng, tôi thật
lòng góp ý với mẹ chồng. Tôi chủ động đi chợ thường xuyên với mẹ, mua
những món quà nhỏ tặng mẹ vào những dịp kỉ niệm, việc mà trước đây tôi
chưa từng làm. </font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Quan trọng nhất là tôi làm những việc đó với tất cả
tấm lòng của mình, dù mẹ có thích hay không. Dần dà mối quan hệ giữa tôi
và mẹ chồng đã khá hơn hẳn. Những lúc giận chồng, tôi lại tỉ tê để tìm
đồng minh từ phía mẹ chồng. Ngày tôi trở dạ, tôi đã bật khóc khi thấy mẹ
chồng tất bật cơm nước và chăm cháu cho tôi được nghỉ ngơi để lại sức.
Đứa bé chính là sợi dây thắt chặt thêm tình cảm giữa tôi và mẹ. Mẹ đã
không còn quá tiết kiệm như trước. Bây giờ tôi cảm thấy mình đang hạnh
phúc với vai trò con dâu. Hơn ai hết tôi hiểu mẹ cũng muốn có thêm một
đứa con gái chứ không phải là mất đi một người con trai. Và tôi cũng
nhận ra rằng nếu bản thân nàng dâu không thay đổi thì đừng mong sự thay
đổi của mẹ chồng. </font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sống là phải biết dung hoà và thật tâm, đây là bài
học lớn nhất mà tôi học được kể từ ngày làm dâu!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Phạm Thị Hoàng Oanh</font></i></p>
<hr>
<p class="title" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Và_con_đã_quen">Và con đã quen</a></font></b></p>
<p class="title" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bố kính yêu của con,</font></p>
<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bố có thấy rằng ngoài đời hay trên báo chí người ta
hay nhắc đến chuyện mẹ chồng nàng dâu, từ chuyện đối nhân xử thế, đến
những tình huống va chạm nhưng ít ai đề cập đến quan hệ giữa con dâu và
bố chồng bố nhỉ. Phải chăng mối quan hệ này không có nhiều sóng gió, hay
vì con dâu và bố chồng hiểu nhau hơn?</font></p>
<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vì những lí do gì đi nữa thì con vẫn nằm trong số may
mắn đấy. Con về làm dâu nhà mình được ba năm rồi. Đó là thay đổi lớn
nhất cuộc đời con. Nhớ lần đầu tiên sang nhà mình chơi, con sợ sệt và
hơi hồi hộp nữa bố ạ. Bố không vồn vã quá, khuôn mặt bố còn lạnh lùng
nữa nhưng bố lại là người đầu tiên và duy nhất quan tâm đến con, giúp
con rút ngắn khoảng cách với gia đình mình. </font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi về làm dâu, bố kể con nghe nhiều lắm từ chuyện ở
quê, chuyện hàng xóm, từ tuổi thơ nhọc nhằn của bố với tám đứa em rồi
đến những chuyện bươn chải ngoài cuộc sống. Tất cả bố đều nói một cách
cởi mở và chân tình. Có hôm nói chuyện thật khuya rồi hai bố con mới đi
ngủ. Hôm sau con than vãn: "Tối qua con nằm tới 3h đêm mới ngủ được". Bố
bảo: "Tao cũng vậy, tại uống nước chè nhiều quá đấy". Lúc đấy con mới
ngớ người nhận ra. Đúng rồi bố ạ, nói chuyện nhiều nên con cũng chẳng để
ý đâu.</font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Rồi nhà con đi công tác bên Nhật, mới cưới được 1
tháng thôi mà con đã phải xa chồng. 3 tháng đối với con dài đằng đẵng,
con đếm từng ngày, từng ngày bố ạ. Con thấy xa lạ với cuộc sống làm dâu
ở nhà mình. Ban ngày đi làm tối mới về nhà. Nhà mình lại đông người từ
ông nội, đến bố mẹ, vợ chồng anh, vợ chồng em, rồi chị em họ, thợ thuyền
đều ở chung và ăn chung nữa. Hồi yêu nhà con, dù đã sang nhà mình chơi
và biết về cuộc sống nhà mình nhưng lúc về rồi con vẫn bị sốc lắm. Con
không hiểu mình sẽ sống ra sao khi sinh hoạt với một tập thể 20 người đủ
các thế hệ. </font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con đã đấu tranh với nhà con vì con muốn ở riêng, vì
con sợ nhiều thứ lắm bố ạ. Con sợ mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu, quan
hệ giữa chị em dâu, con sợ mọi người soi mói và nhận xét. Con sợ những
toan tính về vật chất, con sợ nấu ăn không hợp khẩu vị mọi người trong
khi ông nội thì ăn mặn, mẹ con thì ăn nhạt.. Làm sao để hài hòa tất cả
mọi người đây... Con đã đàm phán với nhà con, nhẹ nhàng cũng có, quyết
liệt cũng có. Nhưng cuối cùng con vẫn đồng ý ở cùng với đại gia đình vì
những lí do nhà con đưa ra thuyết phục và hoàn toàn chính đáng. Chúng
con đều là con trưởng cơ mà, khi mà cuộc sống ở Việt Nam mình vẫn còn
nặng nề và phong kiến lắm. Mọi người và họ hàng sẽ nghĩ ra sao nếu vợ
chồng con không ở cùng bố mẹ. Rồi chúng con sẽ phải giải thích, phải
thanh minh... và nhiều thứ khác nữa.</font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Thấm thoắt đã 3 năm trôi
qua, nhìn lại con thấy mọi chuyện không quá khó khăn như con nghĩ. Giờ
đây con nhận ra rằng nếu mình quan trọng hóa mọi vấn đề thì nó sẽ càng
phức tạp hơn. Mình suy nghĩ thoáng hơn, cởi mở hơn thì không có gì là
không giải quyết được. Bây giờ nếu có ai đó hỏi con rằng "sống ở gia
đình chồng đông đúc như vậy thì có phức tạp không", con sẽ trả lời:
"Mình đã quen rồi".</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Và con đã quen...</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Với cuộc sống của một tập
thể 20 người.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Con đã quen rồi một đại
gia đình và 4 thế hệ.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Con đã quen rồi với những
bữa ăn 2 đến 3 mâm cơm.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Và con đã quen rồi với
tiếng khóc, tiếng cười của 3 đứa trẻ.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Và con thấy lạ...</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Con thấy trông vắng nếu
nhà mình chỉ có 10 người.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Con thấy trống vắng nếu
nhà mình chỉ còn 3 thế hệ.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Con thấy trống vắng nếu
nhà mình chỉ có 1 mâm cơm.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Và con thấy trông vắng nếu
thiếu tiếng cười, tiếng khóc đánh nhau um tỏi của bọn trẻ.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Khi bài viết <em>Tự sự 18
tháng tuổi</em> của con được đăng trên báo <em>Ngoisao.net</em> mọi
người bảo con rằng: "T sướng thế, ông nội chăm cháu khéo quá, ít người
đàn ông nào được như vậy lắm". Lúc đó con thấy mình thật may mắn bố ạ.
Quả đúng là bố yêu và chăm cháu hơn bao giờ hết. Bố học từ cách <em>
massage</em> cho trẻ trên ti vi, rồi cách tắm, cách cho trẻ ăn uống và
hấp thụ dinh dưỡng như thế nào cho tốt nhất. Bây giờ với 3 đứa cháu, bố
vất vả và tất bật như người nuôi con mọn ấy, nhiều đêm bố mất ngủ nhưng
chẳng bao giờ con thấy bố phàn nàn hay kêu ca gì. Điều đó làm cho con
càng kính trọng và nể phục bố hơn.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Không giống như nhiều bà
mẹ trẻ khác khi phải tất bật tìm người trông con, lo lắng không biết
người giúp việc có cho con ăn đầy đủ không thì con may mắn vì có bố. Bố
mà đi đâu một hai ngày là ở nhà mình cứ loạn cả lên. Thế mới biết bố
quan trọng thế nào với con, với cháu và với gia đình mình đến nhường
nào.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Bố bị bệnh tiểu đường cũng
được 10 năm rồi, ngày trước bố chỉ phải uống thuốc thôi, nhưng vài tháng
nay bố phải tiêm rồi. Lần đầu tiên nhìn bố tự cầm kim tiêm mà cả nhà
thấy ghê quá. Mọi người bảo hay bố bảo ai đó biết tiêm, tiêm hộ. Bố bảo
rằng "bệnh này phải tiêm đến suốt đời, có bảo được tiêm hộ suốt đời
không". Chúng con nhìn bố rồi nhìn nhau... và im lặng.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Chúng con thương bố thật
nhiều. Dù có bệnh nhưng bố vẫn chăm cháu, các cháu cũng quấn bố vô cùng.
Bố vẫn hay bảo rằng chẳng còn sống được bao lâu nữa nên cứ phục vụ con
cháu thôi. Con nhìn bố và chẳng nói điều được gì nhưng từ sâu thẳm trong
lòng con biết ơn bố nhiều lắm bố ạ.</span></font></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Bố hãy mãi là điểm tựa, là
chỗ dựa cho chúng con và các cháu bố nhé.</span></font></p>
<p class="author" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Nguyễn Thị Thanh Thảo</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Con_biết_tìm_lại_hạnh_phúc_gia_đình_ở_đâu_">Con biết
tìm lại hạnh phúc gia đình ở đâu? </a> </span></p>
<h1 style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal">
<font size="3">Bố à, trong 3 năm qua con đã chứng kiến rất nhiều thay
đổi của bố. Bố không còn là bố trước đây của con. Thay vào đó là những
ngày tháng con nhìn thấy bố say xỉn, về đến nhà là mắng chửi tụi con.
Ngày tháng đó con vô cùng sợ hãi, sợ hãi làm chân tay con tê lạnh, sợ
hãi làm con khóc từng đêm.</font></span></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Bố à, vậy là ngày 1 tháng 5
nữa lại đến. 3 năm đã trôi qua rồi bố nhỉ? Hạnh phúc gia đình vỡ tan
cũng 3 năm rồi! Con vẫn không quên được 18 giờ 55 phút, ngày 1 tháng 5
năm 2007, kể từ giớ phút đó trở đi, con hiểu rằng hạnh phúc gia đình
mình không còn nữa.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Bố à, trong 3 năm qua, con
đã chứng kiến rất nhiều sự thay đổi của bố. Bố không còn là người bố
trước đây của con. Thay vào đó là những ngày tháng con nhìn thấy bố say
xỉn, về đến nhà là mắng chửi tụi con. Ngày tháng đó con vô cùng sợ hãi,
sợ hãi làm chân tay con tê lạnh, sợ hãi làm con khóc từng đêm đến nỗi
thiếp đi trong giấc ngủ lúc nào không hay.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Và, những ngày tháng sau đó,
con liên tục chấp nhận những sự thật ngay trước mắt con. Con không chấp
nhận cũng không được, vì con không biết làm sao khi vô tình nhìn thấy
bao cao su trong túi áo bố... Bố à, lúc đó con mới 16 tuổi, bố có biết
con đã ngỡ ngàng đến thế nào không?<br>
Bố à, bố biết không, từ sau ngày 1 tháng 5 đó, cách bố cư xử với con
cũng khác đi. Những thứ bố mua cho con như điện thoại, xe đạp... thì tất
cả đều lần lượt trở về với bố. Cũng đúng thôi bố ạ, vật về chủ nhân mà
bố. Bố mua thì là của bố, con không trách gì, con cũng tự nói với mình
"của mình thì không ai lấy đi được, không phải là của mình có cố giữ
cũng không giữ được". Nhưng thật sự con rất buồn, rất buồn bố à!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Bố còn nhớ, có một chuyện
xảy ra cách đây 4 năm không? Khi ấy, con rất muốn học nghề may, nhưng
không có điều kiện, bác Sáu muốn cho con tiền để học. Nhưng sau đó đột
nhiên bác Sáu thay đổi ý định, con không biết do đâu. Rồi có một ngày,
bác Sáu nói với con rằng: ''Cha mày khoe với tao có vợ bé. Có vợ bé thì
có gì hay mà đi rêu rao khắp nơi. Mày thử nghĩ đi, nhà không có gì đáng
giá mà còn đèo bòng vợ lớn vợ nhỏ. Thôi, nếu như cha mày nghĩ dư dả để
cho vợ bé thì để cha mày lo cho mày đi''.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Bố có biết, con bị dội
nguyên một gáo nước lạnh vào mặt không? Bố có biết con hy vọng học được
nghề để đi làm đến thế nào không? Chắc bố không biết đâu. Bố đã thay
đổi, không còn là người bố lo lắng cho con nữa. Con đã chờ, chờ đợi bố
trở lại là bố của con ngày trước. Vậy mà gần 3 năm nay, sự chờ đợi của
con là vô vọng.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Khi chiếc đồng hồ bố mua cho
con ngày nào đột nhiên dừng lại, không chạy nữa thì cũng là lúc con nhận
ra rất nhiều điều. Đó là món đồ bố mua mà con giữ, những thứ khác con đã
trả lại bố hết rồi. Con nhận ra gần 3 năm qua con đã mệt mỏi, và con đã
bắt bản thân mình dừng lại không chờ, không đợi nữa. Con xin lỗi, vì con
không muốn bản thân con mệt mỏi thêm nữa, và cũng là không muốn trái tim
con bị thương nữa.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Bố biết không, khi biết bố
đã tiêu hết số tiền bồi thường giải tỏa nhà của mình khiến cho anh em
tụi con phải đối mặt với cuộc sống không nhà, cũng từ chỗ đó mà tình cảm
giữa con và anh hai có khoảng cách. Anh hai cho rằng con ích kỷ, không
biết ngăn cản bố để bây giờ anh phải bỏ đi ý nghĩ lấy vợ để lo cho gia
đình.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Bố à, bố đã làm gì vậy? Bố
qua mặt con, nói thế này thế khác để lấy tiền ăn nhậu, chơi số đề. Con
tự dằn vặt bản thân con suốt thời gian qua, tại sao con ngu ngốc tin bố
đến vậy? Nhưng rồi một ngày kia con tình cờ hiểu rằng thì ra suốt thời
gian đó chính con đang tự cầm dao đâm vào trái tim con, chính con tự làm
mình bị tổn thương. Rồi con hiểu được rằng, nếu lúc đó con biết mọi
chuyện bố làm, rồi con ngăn cản bố thì bố có nghe con không? </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Lâu nay bố luôn là người tự
mình làm mọi việc có nghe ai bao giờ đâu, nếu con ngăn cản chưa chắc bố
đã nghe con. Âu cũng là do số trời đã định, không thể thay đổi nữa rồi.
Con cũng học cách tha thứ cho chính mình, vì con đã hiểu chỉ có tha thứ
cho chính mình thì con mới bớt đi những đêm không ngủ, bớt đi những giọt
nước mắt, bớt đi những vết thương lòng và vượt qua nỗi sợ hãi của chính
mình.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Giờ đây, gánh nặng đang đè
trên vai con, cái trách nhiệm làm việc để có tiền mua nhà đang ở trên
vai con. Đôi lúc con cũng tự hỏi mình, đến bao giờ con mới mua được nhà?
Rồi lúc đó tuổi xuân của con có còn để tìm cho mình một bờ vai để nương
tựa không? Chắc là không đâu bố ạ, vì con hiểu không phải ngày một, ngày
hai mà có thể mua được nhà. Chỉ con mới hiểu rằng con phải vứt bỏ hạnh
phúc của mình, con phải bỏ đi tất cả những gì con từng mơ ước mà bước đi
trên một con đường chông gai trước mặt con. Có nhiều lúc con cũng muốn
buông xuôi, nhưng nếu con làm vậy thì con là một đứa ích kỷ, biết sống
cho mình, không biết người khác.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">''Đời cha ăn mặn đời con
khát nước'' con chắc bố từng nghe câu nói này. Con mong mọi khó khăn,
vất vả hãy để con chịu, đừng để bé út phải chịu bố ạ, nó còn nhỏ lắm.
Con mãi mãi chỉ là một đứa im lặng chấp nhận, chịu đựng, chưa nói với bố
câu nào. Con mong trên đời này có những người bố thương yêu, lo lắng cho
con mình để bớt đi những hoàn cảnh giống con, và cũng là bớt đi những
giọt nước mắt.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Cầu mong bố bình yên vượt
mọi dông bão trong nửa quãng đời còn lại.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Con gái của bố!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: normal; font-style: italic">
Theo Nguyễn Trúc</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>