File "Giadinh_07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Gia Dinh/Giadinh_07.htm
File size: 67.48 KiB (69096 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
span.yshortcuts
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Gia Đình</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="XIN_HÃY_NÓI_YÊU_CON_">XIN HÃY NÓI YÊU
CON </a> </span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông không thể nào quên
được cái ngày đứa con trai đầu lòng của ông suýt bị tai nạn nghiêm
trọng. Nó chỉ mới biết lái xe nên tay lái chưa vững và chính điều này đã
khiến ông thêm lo lắng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ngay ngày hôm sau, nó xin
phép ông ra ngoài. Ông bảo: “Con lái xe cẩn thận đấy!”. Nó quay lại nhìn
cha tỏ vẻ chán nản và hỏi: “Sao cha cứ chỉ nói mỗi một câu thôi?”. “Nói
cái gì?”. “Thì lái xe cẩn thận. Cứ như là cha không tin tưởng con vậy”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông giải thích: “Không
phải đâu con trai. Không phải như thế đâu. Đó chỉ là cách cha muốn nói
“cha yêu con” mà thôi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Nhưng nó vẫn không đồng
ý: “Vâng, nếu như cha muốn nói cha yêu con, cha cứ nói ra. Cha nói cách
đó, con không thể liên tưởng được”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông ngập ngừng: “Nhưng,
nếu như lúc ấy có mặt bạn con thì sao? Nếu cha nói “cha yêu con”, có thể
con sẽ ngại ngùng”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">“Trong trường hợp này,
cha hãy đặt bàn tay lên chỗ tim và con cũng sẽ làm giống như thế”- nó đề
nghị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông xúc động vì con trai
ông muốn biểu hiện tình yêu của nó. Ông nói: “Cha con mình thỏa thuận
thế nhé!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Mấy hôm sau, nó lại chuẩn
bị đi ra ngoài, lần này có một người bạn đi cùng. Nó hỏi ông: “Cha cho
con mượn chìa khóa xe nhé?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông trả lời: “Được. Con
đi đâu vậy?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- “Con ra phố”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông đưa chìa khóa xe cho
nó và bảo: “Con này, con đi chơi vui vẻ nhé!”. Ông nhẹ nhàng đặt bàn tay
lên ngực chỗ gần trái tim. Nó cũng làm như thế. “Chắc chắn rồi cha ơi!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông nháy mắt với con. Nó
quay lại phía ông và thầm thì: “Nháy mắt không nằm trong thỏa thuận giữa
cha và con đâu đấy”. Nói rồi, nó nhanh nhẹn quay đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Nổ máy xe, nó nói: “Cha
ơi, cha hãy nhìn đây”. Và nó nháy mắt... </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span style="color:black">
<a name="Chuyện_người_mẹ">Chuyện người mẹ</a></span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Suốt thời thơ ấu và cả khi
lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có
một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để
nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng.
Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái
nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn
học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn
mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó
đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Mẹ tôi không nói gì. Còn
tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy
giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra
khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành
thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở
Singapore.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Sau đó, tôi lập gia đình,
mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về
bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống,
với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua
cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà,
tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với
tôi.<br>
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm
chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông
có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa
hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám
đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả
lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm
liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị
chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống
đang có của con hay sao?</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Một hôm, nhận được một lá
thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi
công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là
muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước
đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.<br>
Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư
mẹ để lại cho tôi:</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">“Con yêu quý,</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến
con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu
phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp
mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ
ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở
đây.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Con biết không, hồi con còn
nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên
nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ
đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng
chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên
người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn
thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..<br>
Mẹ yêu con lắm,</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color:black">Mẹ..." </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Để_đọc_khi_con_một_mình">Để đọc khi con một mình</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi tôi 13 tuổi, gia đình dọn đến California. Tôi
bước vào tuổi thanh niên trong tinh thần "nổi loạn". Tôi luôn nóng nảy
và muốn phản kháng với bất cứ điều nhỏ nhặt nào mà cha mẹ tôi bảo ban.
Như những đứa trẻ mới lớn khác, tôi vùng vẫy để thoát khỏi bất kỳ điều
gì mà tôi không bằng lòng về thế giới với ý nghĩ mình là đứa trẻ "biết
hết mọi chuyện, không cần ai bảo ban". Tôi từ chối tất cả những hành
động yêu thương. Thật sự tôi phát cáu khi ai đề cập đến tình thương.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một tối, sau một ngày đặc biệt chán nản, tôi vùi mình
trong phòng riêng, đóng kín cửa và nằm lăn ra giường. Khi vùi đầu trên
gối, tôi phát hiện dưới gối có một phong thư. Tôi lấy ra, trên thư ghi
rõ "để đọc khi con một mình".</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vì lúc đó chỉ có một mình, không ai có thể biết tôi
có đọc hay không nên tôi mở thư ra. Thư viết: "Con ơi, mẹ biết cuộc sống
thật khó khăn, mẹ biết con đã thất vọng, chán chường và mẹ biết không
phải chúng ta lúc nào cũng làm điều đúng. Mẹ biết rằng mẹ yêu thương con
biết bao và dù con làm gì, nói gì cũng không thay đổi được tình thương
mẹ dành cho con. Mẹ luôn bên con khi con cần chia sẻ và nếu con không
cần cũng ổn thôi. Chỉ cần biết rằng dù con đi đâu, là gì trong đời mình,
mẹ luôn yêu con và tự hào con là con trai của mẹ. Mẹ luôn bên cạnh con
và yêu con, điều đó không bao giờ thay đổi. Mẹ của con."</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đó là lá thư đầu tiên trong một chuỗi thư "để đọc khi
con một mình". Tôi chẳng đá động với ai về chúng mãi đến khi trưởng
thành.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bây giờ tôi đã đi khắp nơi trên thế giới để giúp đỡ
mọi người. Một lần khi diễn thuyết ở Sarasota, Florida, cuối ngày học,
một quí bà đã tìm đến tôi và tâm sự về những khó khăn của hai mẹ con cảm
thông được với nhau. Chúng tôi cùng đi dạo dọc bờ biển và tôi kể cho bà
nghe về tình thương bất tử của mẹ tôi, về những lá thư "để đọc khi con
một mình" của mẹ. Vài tuần sau đó, tôi nhận được một bưu thiếp bảo rằng
bà đã viết lá thư đầu tiên cho con trai bà và để dưới gối.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tối đó, khi đi ngủ, tôi đặt tay dưới gối và bồi hồi
nhớ lại cái cảm giác thanh thản, khuây khỏa mỗi lần tôi nhận được thư
của mẹ dưới gối.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Giữa những năm tháng hỗn loạn của tuổi niên thiếu,
những lá thư của mẹ là đỉểm tựa vững chắc để tôi luôn tin rằng tôi được
yêu thương dù bất cứ điều gì xảy ra. Trước khi ngủ, tôi luôn cám ơn cuộc
đời đã ban tặng cho tôi một người mẹ tuyệt vời, biết được tôi, cậu con
trai "nổi loạn" bé nhỏ của bà, cần gì.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày nay, khi cuộc đời gặp phong ba bão táp, tôi biết
chắc ngay dưới gối nằm của mình là một điểm tựa vững chắc của tình
thương của mẹ - kiên định, vĩnh cữu, không điều kiện - sẽ lèo lái cuộc
đời tôi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Búp_bê_và_bông_hồng_trắng">Búp bê và bông hồng trắng</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vào ngày cuối cùng trước Lễ Giáng Sinh tôi vội vã tới
siêu thị để mua các món quà tặng còn sót lại mà trước đó chưa kịp mua.
Trời ơi, sao mà đông người như thế. Tôi bực bội tự nhủ thầm: "Cả đống
người thế này thời bao giờ mới xong việc đây. Còn bao nhiêu nơi phải đi
nữa chứ...!" </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mỗi năm lễ Giáng Sinh tới quả thật là gây phiền nhiễu
cho tôi vô cùng. Tôi nhiều khi nghĩ lẩn thẩn giá mình được nằm xuống ngủ
một giấc dài cho ngon lành và chỉ tỉnh dậy khi ngày lễ đã trôi qua xong
xuôi thì hay biết mấy. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tuy thế tôi vẫn phải len chân vào khu bán đồ chơi.
Tại đó nhìn thấy giá cả quá mắc tôi lại lầm bầm rủa thầm. "Không biết
tại sao bọn con nít cứ phải chơi các thứ đồ chơi đắt tiền như vậy chứ!"
Trong khi loanh quanh tìm kiếm tại khu này tôi bất ngờ nhận thấy một cậu
bé chắc khoảng chừng năm tuổi. Nó đang ôm một con búp bê trong ngực. Nó
cứ lấy tay vuốt tóc con búp bê mãi. Nét mặt thật buồn bã. Tôi ngạc nhiên
tự hỏi không biết nó muốn mua món đồ chơi này cho ai.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"> Chợt câu bé quay qua phía bà già đứng bên cạnh khẽ
nói: "Bà ơi! Bà có chắc là con chẳng đủ tiền mua cái này không?" Bà già
trả lời: "Con ơi! Bà biết mà, con không đủ tiền để mua cái con búp bê đó
đâu!" Rồi bà dặn nó cứ đứng nguyên tại chỗ, khoảng năm phút sau bà sẽ
trở lại. Bà phải chạy đi kiếm món đồ gì gần khu đó. Dặn dò xong là bà
vội vã đi ngay. Cậu bé vẫn khư khư ôm con búp bê trong tay. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi tò mò, bèn đi về phía nó và hỏi là nó muốn mua
con búp bê này cho ai. Cậu bé nói: "Đó là đồ chơi mà em gái con ưa thích
lắm và luôn ao ước được tặng làm quà vào dịp Giáng Sinh này. Em con cứ
tin chắc là ông già No El sẽ cho em con món quà búp bê như vậy đó!" Tôi
an ủi: "Thế nào ông già No El cũng sẽ cho em con món quà đó. Con đừng lo
lắng làm chi!" </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhưng cậu bé trả lời tôi, giọng thật buồn: "Không
đâu! Ông già No El không thể mang món quà này tới chỗ em của con bây giờ
được đâu! Con phải đưa búp bê cho mẹ con để mẹ trao lại cho em con khi
mẹ về nơi đó." Mắt cậu bé thật sầu thảm. "Em con đã về với bố con rồi.
Bố nói mẹ cũng sẽ về với bố sớm thôi, nên con nghĩ rằng mẹ sẽ có thể
mang búp bê theo rồi đưa lại cho em con!" <br>
Tim tôi hầu như ngưng đập. Cậu bé ngước nhìn tôi và nói thêm: "Con đã
nói với bố là dặn mẹ đừng bỏ đi vội. Hãy chờ con mua quà ở tiệm này xong
và trở về kịp tới nhà đã." Rồi cậu bé móc trong túi ra một tấm hình rất
đẹp chụp nó đang cười rất tươi tắn, rất dễ thương. "Con cũng muốn mẹ con
mang theo tấm ảnh này để mẹ đừng có quên con! Con yêu mẹ và ước mong
rằng mẹ không phải rời xa con nhưng bố nói là mẹ phải đi theo với em gái
con!" Nói xong cậu bé lại nhìn vào con búp bê, cặp mắt buồn bã thầm
lặng. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi vội thò tay vào túi kín đáo lấy ra vài tờ giấy
bạc. Tôi nói với đứa bé: "Con hãy đếm lại tiền của con xem, biết đâu có
khi đủ tìền mua quà đấy!" "Vâng!" cậu bé nói "Con mong sao có đủ tiền."
Tôi khéo léo lén bỏ chút tiền bạc của tôi nhập vào xấp tiền của cậu bé
không để cậu bé thấy và chúng tôi cùng đếm. Bây giờ thì có đủ tiền mua
búp bê rồi, ngoài ra lại còn dư thêm một chút nữa chứ! </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cậu bé mừng rỡ ra mặt, la lên: "Cám ơn Trời đã cho
con đủ tiền!" Rồi nó ngước nhìn tôi nói thêm: "Hôm qua trước khi đi ngủ
con đã cầu Trời cho con đủ tiền mua con búp bê này để mẹ con có thể mang
theo mà đưa lại cho em con. Vậy là ông Trời đã nghe thấy lời cầu xin rồi
đó!" "Con cũng muốn có đủ tiền để mua thêm một bông hồng tặng mẹ con.
Nhưng con đâu dám xin nhiều như thế. May sao Trời thương mà lại cho con
đủ tiền mua cả búp bê lẫn hoa hồng!" "Bác biết không, mẹ con thích hoa
hồng màu trắng lắm bác ạ!" </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Câu chuyện tới đó thời bà già vừa quay lại. Tôi bèn
đẩy xe đi qua khu khác để mua hàng. Tôi mua sắm xong xuôi. Ô hay! Sao
trong lòng mình lại suy tư khác lúc mới vào trong tiệm như thế này! Tôi
cứ nghĩ mãi về đứa bé đó. Không thể nào quên được. Rồi tôi chợt nhớ đến
một tin về tai nạn xe cộ đã đăng trên báo địa phương này, khoảng hai
ngày trước đó. Tin đề cập tới một kẻ lái xe tải say rượu. Hắn đâm vào
một xe hơi trên đó có một bà mẹ trẻ lái xe với cô con gái nhỏ ngồi bên
cạnh. Chiếc xe tan nát. Cô bé gái chết ngay tại chỗ. Còn bà mẹ bị thương
rất nặng. Gia đình hiện phải quyết định có nên rút các ống thở bằng máy
trợ giúp ra hay không vì nạn nhân vẫn mê man bất tỉnh. Khó mà sống nổi.
Không rõ đây có phải là gia đình cậu bé nói trên hay chăng?" </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hai ngày sau khi chuyện trò với cậu bé, tôi lại đọc
được một tin trên báo chí loan báo rằng bà mẹ trong tai nạn xe hơi trên
nay đã qua đời rồi. Tôi bèn quyết định đi mua một bó hoa hồng màu trắng
và tìm tới viếng người quá cố theo như địa chỉ nhà quàn ghi trên báo.
Tôi tới nơi. Bà mẹ trẻ nằm đó, trong quan tài. Một tay ôm một bông hồng
màu trắng tuyệt đẹp cùng con búp bê. Một tay ôm tấm hình một đứa trẻ đặt
trên ngực như ấp ủ yêu thương. Đó chính là hình đứa trẻ mà tôi đã gặp
trong siêu thị. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi rời nhà quàn. Mắt đẫm lệ. Có cảm tưởng rằng cuộc
đời mình từ nay sẽ thay đổi luôn rồi. Tình yêu mà cậu bé kia đã dành cho
mẹ và em gái thật tuyệt vời, khó mà tưởng tượng ra nổi. Vậy mà chỉ trong
một giây phút ngắn ngủi không đầy chớp mắt một tên say sưa rượu chè lái
xe đã cướp đi tất cả khối tình cảm thiêng liêng đó của cậu bé.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Ngàn_lần_xin_lỗi_mẹ...">Ngàn lần xin lỗi mẹ...</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con viết thư này mong mẹ đừng lo lắng thêm. Con chỉ
bị dị ứng sơ thôi mà mẹ đã gọi điện bảo con về để mẹ chăm sóc, khiến anh
em trong phòng bảo con là sinh viên 28 tuổi rồi vẫn để mẹ chăm như con
nít. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con biết với chúng con dù lớn mấy cũng luôn bé bỏng
trong mẹ. Dù đi đâu mẹ cũng luôn canh cánh chăm từng miếng ăn, giấc ngủ,
học hành, đừng nói chi bệnh tật… </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mang nặng đẻ đau sinh được bốn anh em con, chưa được
hưởng niềm vui khi con cái lớn khôn thì bất chợt bố mẹ ly dị. Cha lấy vợ
khác, mẹ còn trẻ nhưng vẫn quyết định ở vậy nuôi các con. Chính sự hi
sinh lặng thầm ấy dần kéo hết các con về với mẹ. <br>
Lúc ấy con chỉ lạ vì sao mẹ không như mọi người xui bảo mà vẫn để bố đến
thăm các con. Mẹ lại khuyên chúng con thương yêu những đứa em của bố với
mẹ kế. Trong khi con biết mẹ rất giận bố và người đàn bà ấy…</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ gắng sức lo cho các con mà anh em con vẫn để mẹ
đau lòng. Anh cả không quản được vợ để vợ hay cãi mẹ. Anh hai làm được
nhưng ăn chơi phung phí, mẹ khuyên quản mấy cũng không nổi. Em con thì
đau ốm hoài...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Còn con lại chán ngán gia đình tan vỡ đi lêu lổng
theo bạn, từ học trường chuyên bỗng chốc xuống trường "bình thường". Mẹ
hết lời khuyên rồi đến la mắng, nhưng hằng ngày vẫn để phần cơm, hâm lại
thức ăn để con đi chơi khuya về có cái lót bụng. <br>
Nhưng con không tỉnh ngộ lại phẫn chí ra đi dẫu chỉ còn 18 ngày nữa đến
tết. Tối mẹ lên trường tìm chỉ còn chiếc cặp bỏ không nơi hộc bàn và câu
hằn học của bác bảo vệ: “Nó cùng bạn... cuốn xéo vào Nam rồi”!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ gục xuống giữa sân trường, không phải vì lời miệt
thị đó mà lo đứa con nhỏ ra sao trước bao cạm bẫy cuộc đời.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Em ốm nặng. Ngày mẹ đi làm, chăm em trong bênh viện,
tối vẫn đến từng nhà những đứa bạn con - nếu có thể nghĩ ra - để hỏi
thăm. Tết, mẹ len lỏi hết các đám bắn pháo hoa ở các xã lân cận may ra
bắt gặp con ở đó. Trong thâm tâm mẹ luôn nghĩ con ham chơi, đến nhà bạn
vài hôm thôi chứ không phải đã vào Nam. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi ấy, trong núi rừng Đamrông (Lâm Đồng) con nếm đủ
mùi cùng cực để tồn tại. Một ngày, qua người quen mới biết ở nhà mẹ đăng
báo, đài tìm con khắp nơi. Đứa em nhỏ bệnh đã mất. Mẹ ốm nặng...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tình cảm của mẹ làm thức tỉnh thằng phu rừng bất cần.
Những đêm lể mụn gai chân đã bưng mủ, nặn phỏng buộc tay để mai phải đi
làm, con thấy dại dột nhất trên đời khi bỏ nhà ra đi. <br>
Con về. Mẹ nằm bơ phờ, teo tóp một chỗ nghe tiếng con về bỗng nhiên bật
dậy. Con ứa nước mắt hiểu lúc này chính con là căn bệnh và cũng là liều
thuốc duy nhất kịp cứu mẹ...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Và cũng trong lá thư này, con xin mẹ đừng gắng làm
việc nữa. Từ khi gia đình tan vỡ, sa sút, mẹ đã phải bỏ công việc kế
toán về nhà chăm chúng con, hi vọng dùng sự quan tâm của mình nhiều hơn
để bù đắp sự thiếu vắng cha trong mái nhà. Đồng lương hưu nghỉ non không
đủ cho mấy đứa con tuổi ăn, tuổi học, tuổi chơi. Mẹ xoay ra buôn bán đủ
nghề kiếm thêm tiền trang trải, chống đỡ, níu kéo gia đình nghiêng ngả…
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Những đồng tiền làm ra con hí hửng đưa cho mẹ, nhưng
khi quay đi con kịp nhìn mẹ đau khổ ném đồng tiền xuống giường, ngồi
khóc. Mẹ không muốn nhận những đồng tiền con phải vật lộn đủ nghề mới
kiếm được ấy. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày con xin đi học lại, mẹ mừng không dám tin vào
tai, mắt mình. Hai mẹ con chạy vạy đi xin khắp nhưng không trường nào
nhận vì con đã 21 tuổi, quá tuổi học cấp III. Con học bổ túc, mẹ mừng vì
dẫu sao cũng còn hi vọng. Mẹ lại gắng làm cật lực để con đạt được ước
mơ. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Năm 2006, con đậu Đại học Luật trong Huế, mẹ sung
sướng đến rơi nước mắt. Từ khi bố mẹ chia tay, lần đầu tiên khuôn mặt
sạm nhăn của mẹ nước mắt lại rơi vì mãn nguyện khi con thành đạt. </font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ba tháng không thấy con gọi về xin tiền, chắc mẹ biết
được con giấu mẹ đi làm thêm. Mẹ mắng con ham kiếm tiền bỏ bê học hành.
Con xin lỗi dù biết mẹ sẽ buồn lắm: kỳ này con không đạt học bổng. Nhưng
con không nỡ để mẹ lưng còng thêm vì gánh hàng nặng, không muốn tóc mẹ
bạc thêm, da mặt lại sạm đen trải sương dầm nắng. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lúc này, chắc mẹ không tin vào lời nói suông nhưng
con sẽ gắng học giỏi lại như ngày xưa. Và con cũng không bỏ làm thêm để
tự lo cho mình, để đỡ đần cho mẹ. Dù biết mẹ không vui nhưng con vẫn
phải nói: Ngàn lần xin lỗi mẹ…</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Câu_chuyện_về_người_mẹ_vĩ_đại">Câu chuyện về người mẹ vĩ đại</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ,khi
đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời,hai mẹ con cùng nhau
dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người
cha.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng
con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn
dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh.Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá
đan áo cho con.Ngày tiếp ngày,năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên
vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa
xuân vụt lên phơi phới ,nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng
xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần
thưởng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa
con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp
nặng.Việc đồng áng làm không nỗi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ
ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học mỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa
con biết mẹ không có khả năng nên nói với mẹ: “mẹ, con sẽ nghĩ học để
giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con , âu yếm nói: “con có lòng thương mẹ
như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được, yên tâm. Mẹ sinh
con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo
lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ
bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị
mẹ đánh như vậy.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường, nhìn sau
lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò trán suy nghĩ.
Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang
đến, Bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả
xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem, hốt
một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ bậc phụ huynh các
người thích làm những việc có lợi cho mình. Bà xem gạo nè, có thóc có
sạn có hạt cỏ…làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời
xin lỗi. người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.
Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp vãi lấy ra 5 tệ nói với người
phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền
ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào bà nhặt được trên đường đó à”
bà mắc cở đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Rồi lại đến một tháng, bà nhọc nhằn vác bao gạo đến
nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại,
cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẽ lần trước do không dặn người
này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng
tôi đều nhận, nhưng làm ơn để riêng ra, cho dù thế nào cũng không được
để chung, như vậy chúng tôi không thể nào nấu được, nấu ra thì cơm sẽ bị
sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành
khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả, phải làm thế nào” ?
Người phụ trách đùng đùng nói : “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng
được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà
không dám nói năng gì, lặng lẽ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để
bà đi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đến tháng thứ ba, bà lại vất vả vác đến một bao gạo,
vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ
cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn
nói: “tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi, sao mà ngoan cố, cũng
thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về
vậy!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó, bà liền
quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt,
buồn bã nói: “ tôi nói thật với ông, gạo này là …tôi đi xin đấy, ông
giật bén người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng,
sưng húp… rơi lệ nói: “tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể
làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại
trường học.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con
hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của
nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách
thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thương của những người khác, rồi đợi
trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào.
Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói
mà nước mắt lưng tròng. Ông đỡ bà dậy nói: “thật là ngừơi mẹ tốt, tôi sẽ
lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”. Bà
vừa nghe xong hốt hoảng lắt đầu nói : “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi
đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến
sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “à, thì ra bà muốn tôi dấu kín điều
này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với
nét mặt hiền hoà nói : “vì gia đình bà quá nghèo, trường sẽ miễng học
phí và tiền sinh hoạt 3 năm. Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường
đại học Thanh Hoa. Ngày tốt nghiệp, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng
đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta
lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao
bảo em lên lễ đài? Lại càng làm mọi người ngạc nhiên hơn là trên lễ đài
đổ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm
ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi
xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng
nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của
người mẹ đi xin, trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo
này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đứa con trong lòng nghi nghi ,nhìn lại phía sau xem,
thấy ngừời phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó
chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm
cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là tuồng kịch tình
mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp
lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán.
Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc , “mẹ…mẹ của con…”
trãi qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong
truyền thuyết.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Như Nguyện dịch</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Bí_mật_của_bố_tôi">Bí mật của bố tôi</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là trò cười
của bạn bè vì tôi rất dở trong khả năng tìm đường. Có lần, cậu bạn tôi
hài hước: “Hy vọng lối lên Thiên Đường cũng có bảng chỉ dẫn, nếu không
cậu lạc mất”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tôi cười: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Tớ chỉ cần tìm một ngọn đồi có hàng
rào nhiều cây hoa giấy - Và khi cậu ta nhíu mày suy nghĩ xem đó là cái
gì, thì tôi kể cho cậu ta nghe câu chuyện về bố tôi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ông bà nội tôi rất nghèo, bố và 5 anh
em trai phải cố gắng ghê gớm để tồn tại. Chính thời thơ ấu đó đã làm cho
bố tôi trở thành một người cứng rắn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Khi anh em chúng tôi nhận ra rằng những
đứa cùng lớp đều được bố mẹ cho tiền tiêu vặt, chúng tôi đã hỏi xin bố
tiền. Bố bình thản: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Nếu các con đã đủ lớn để xin tiền thì
các con cũng đủ lớn để kiếm tiền. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Và thế là, chúng tôi đi làm đủ các việc
vặt cho khu phố, như dọn vườn hoặc lau nhà. Bố không bao giờ hỏi về số
tiền mà chúng tôi kiếm được, cũng không bao giờ khen. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Khi chúng tôi lớn lên, đi học khá xa
nhà. Không có xe riêng, chúng tôi phải đi xe bus. Dù bến xe bus cách nhà
tới gần 2km, cả vào những ngày mưa gió bão bùng, bố tôi cũng chẳng bao
giờ lái xe ra đón. Nếu ai đó càu nhàu (anh trai tôi càu nhàu suốt), bố
sẽ nói nghiêm khắc: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Chân các con để làm gì? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Còn tôi thì không ngại đi bộ bằng nỗi
sợ đi một mình dọc theo đường cao tốc, vòng một vòng rồi mới có đường đi
lên đồi để về nhà. Tôi cũng cảm thấy tủi thân vì dường như bố tôi chẳng
quan tâm đến sự an toàn của tôi. Nhưng rồi cảm xúc đó biến mất vào một
buổi tối mùa hè. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đó là một ngày mệt mỏi với những bài
thi dài làm tôi kiệt sức. Tôi chỉ muốn về nhà và nằm ngủ. Khi xe bus
dừng ở trạm cuối, tôi xốc lại cái balô đầy ụ sách, chuẩn bị đi bộ một
chặng dài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Tôi đi dọc theo đường cao tốc ở dưới
chân đồi, cho đến khi nhìn thấy một hàng rào nhiều hoa giấy chạy dọc
theo con đường lên đồi dẫn tới nhà tôi. Lúc nào tôi cũng cảm thấy dễ
chịu khi nhìn thấy cái hàng rào ấy, vì như thế có nghĩa là tôi sắp về
đến nhà. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Hôm đó, khi tôi vừa nhìn thấy đám hoa
giấy thì trời bắt đầu mưa. Tôi ngồi xuống để nhét mấy cuốn sách đang cầm
trên tay vào balô, rồi lấy ra cái ô. Khi đứng dậy, tôi chợt nhìn thấy
cái gì đó màu xám di chuyển dọc theo hàng rào. Nhíu mắt nhìn kỹ hơn, tôi
nhận ra đó chính là cái mũ của bố tôi. Và tôi biết rằng - mỗi ngày tôi
về nhà, bố đều đứng trên đồi, sau dãy hàng rào để quan sát, cho đến khi
bố biết tôi về nhà an toàn. Tôi lau mắt. Bố đã quan tâm mà tôi đã không
bao giờ biết. Hôm đó, khi tôi về đến nhà, tôi thấy bố đang ngồi như
không biết gì trên ghế bành, nói giọng thản nhiên: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Về rồi hả con?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> “Cậu thấy đấy” - Tôi kết thúc câu
chuyện kể cho người bạn - “Tớ chẳng lo là không tìm thấy Thiên Đường”.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Có nhiều người nói Thiên Đường là khi
bạn nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, hay một chùm sáng trên cao.
Nhưng tôi thì nghĩ tôi sẽ nhìn thấy một dãy hàng rào đầy hoa giấy dẫn
lên đồi, và bố tôi sẽ đợi ở trên đỉnh đồi, và nói: “Về rồi đấy hả con?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Đã_kịp_yêu_thương">Đã kịp yêu thương</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đó là những ngày bố tôi rất mệt, bố bị
bệnh nặng. Nhưng vào buổi sáng, khi chưa quá kiệt sức, bố vẫn đọc truyện
cho tôi nghe, vì biết tôi rất thích. Đó là những giờ phút sáng sủa nhất
trong ngày. Rồi một ngày bố bỗng gấp sách lại, và bảo tôi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Bánh Quy này. Ngày nào bố cũng đọc
truyện cho con nghe. Bây giờ đến lượt con. Con hãy kể cho bố nghe một
câu chuyện đi, còn bố sẽ ghi lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Cũng được ạ - Tôi nói sau vài phút
suy nghĩ - Con có một chuyện đây rồi. Hè năm ngoái, mẹ cho con về thăm
trang trại của bà. Bà và mẹ đi vào nhà, nhưng con thì thích chơi ngoài
vườn cơ. Hôm đó trời nóng lắm. Con đi chân đất vì con thích giẫm chân
lên cỏ, rất là mát. Bỗng nhiên, con nghe thấy tiếng rất to: "cúc cúc
cúc!". Con quay lại và thấy một con gà trống đỏ to tướng, cao gần bằng
con, đang đứng ngay bên cạnh. Nó nhìn chằm chằm vào chân con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Hẳn nó nghĩ các ngón chân con là những
con giun có thể ăn được vì nó đột ngột dùng cái mỏ bự mổ vào ngón chân
cái của con. Ôi, đau lắm bố ạ! Cứ như là bị dao cứa ấy! Xong rồi nó lại
lấy đà định mổ tiếp, nhưng mà con chạy. Nó đuổi theo, cứ mổ vào gót chân
con. Con hét: "Mẹ ơi, mẹ ơi!". Mẹ nghe thấy và chạy ra. Mẹ bế bổng con
lên ngay trước khi con gà trống kịp mổ vào con cái nữa. Bà thì cầm cái
chổi đuổi nó đi. Con thở phào vì mình vẫn còn sống. Mẹ cũng vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Trong khi tôi kể, bố tôi viết lia lịa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Thật là một câu chuyện hay, rất rùng
rợn đấy!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Bố nói - Con gà trống đó thật là tồi
tệ! Thôi, nhưng nó không ăn thịt con là tốt rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Con cứ tưởng nó sẽ ăn thịt con rồi
đấy - Tôi bình luận thêm.<br>
Ba tuần trôi qua. Một buổi tối, khi bố con tôi lại ngồi dựa lưng vào
thành giường, bố tôi bỗng như trở về con người hoạt bát ngày xưa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Bố có một điều ngạc nhiên cho con
này! - Bố cười rất vui - Con nhắm mắt lại đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tôi làm theo lời bố, và khi mở mắt ra,
tôi thấy... một tờ báo, ở một góc có... tên tôi, được in chữ đậm:
"Myrtle Cook".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">- Chính là câu chuyện của con đấy - Bố
nói - Bố đã gửi câu chuyện của con, và người ta đã cho in nó để các bạn
khác đều có thể được đọc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tôi không tin vào mắt mình. Chính là
câu chuyện về chú gà trống đỏ to tướng của tôi được in trên báo. Chưa
bao giờ tôi sung sướng đến thế. Chẳng bao lâu sau, bố tôi mất. Đó là khi
trái tim tôi muốn vỡ ra nghìn mảnh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nhưng rồi tôi lớn dần lên, tôi học chữ
để tự đọc truyện. Câu chuyện về chú gà trống đỏ to tướng mà bố chép lại
cho tôi đã khiến tôi yêu thích việc viết truyện. Không lâu sau, tôi bắt
đầu gửi những câu chuyện của mình tới tờ báo mà bố đã gửi bài cho tôi.
Hầu hết các câu chuyện của tôi đều được đăng, và việc viết văn đã trở
thành sự nghiệp của tôi sau này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bố đã không kịp nói với tôi là bố muốn
tôi làm nghề gì, trở thành ai, sống như thế nào, bố đã chỉ kịp yêu
thương tôi. Nhưng tôi tin rằng chính vì được yêu thương đúng cách mà một
cô bé như tôi đi đúng hướng trong cuộc đời mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Ước_mơ_của_mẹ">Ước mơ của mẹ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tôi là giáo viên dạy nhạc bậc tiểu học.
Suốt 30 năm trong nghề, ngoài giờ lên lớp ở trường tôi thường nhận dạy
piano tại gia cho các em theo yêu cầu của phụ huynh. Thú thực, không
phải lúc nào công việc này cũng hứng thú, nhất là khi bạn gặp những
“thần đồng" sinh ra từ cao vọng của cha mẹ chúng. Một năm nọ, có cậu bé
tên Bobby tự tới nhà tôi xin học. Lúc đó, Bobby đã 11 tuổi. Tôi toan từ
chối vì tuổi đó mới bắt đầu học đàn piano là đã muộn. Nhưng Bobby cứ nằn
nì… Sau cùng, tôi xiêu lòng khi nghe chú bé nói rắng ước mơ cả đời của
mẹ chú là con trai của mình trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Bobby trở
thành học trò của tôi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tuy nhiên, ngay từ buổi học đầu tiên
tôi hiểu rằng mình đã vác một gánh nặng vào thân. Bobby rất chăm chỉ
nhưng xem ra không có nhiều triển vọng trên con đường âm nhạc. Thụ cảm
nhạc và tiết tấu của Bobby quá kém. Thế nhưng, sự chán nản của tôi được
xoa dịu phần nào khi thấy chú bé nhẫn nại thực hiện mọi lời chỉ dẫn của
tôi. Thỉnh thoảng, tôi không kìm nổi bực bội, buông lời cáu gắt, thậm
chí cầm thước khẻ vào tay Bobby. Chú bé chỉ ngước đôi mắt tròn xoe nhìn
tôi và rồi tiếp tục cặm cụi trên phím đàn. Mỗi khi Bobby ra về, tôi thấy
mình mệt nhừ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tháng ngày trôi qua, trái với dự đoán
của tôi, Bobby vẫn chăm chỉ dự các buổi học. Mỗi khi bị tôi mắng cậu bé
lại lẩm bẩm: “Một ngày kia mẹ sẽ được nghe mình đàn". Bằng kinh nghiệm,
tôi biết chắc Bobby không thể trở thành một nhạc công. Tôi thầm trách
móc mẹ Bobby. Ép đứa con không có năng khiếu nhạc này học đàn mà làm gì?
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Buổi trình diễn cuối khóa, lần lượt các
học trò của tôi đã lên sân khấu, nhưng không thấy dáng Bobby đâu. Tôi
đương khấp khởi mừng vì bớt đi một tiết mục kém thì Bobby thẫn thờ đi
vào, mắt đỏ hoe sưng húp, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Tôi không thể
hiểu nổi tại sao có người mẹ lại để con mình ăn mặc đầu tóc như thế khi
bước lên sân khấu. Nhưng không kịp nữa rồi, đành cứ mặc Bobby, miễn
chuyện này qua cho nhanh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang
lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc buồn do cậu tự chọn mà tôi
cũng chưa từng tập cho cậu. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao hơn những gì Bobby
đã học. Dẫu vẫn là tiếng đàn của trẻ con, nhưng nó như có hồn, lúc ai
oán, khi ào ạt. Khi hợp âm cuối cùng lắng xuống, toàn thể hội trường
đứng bật dậy vỗ tay rầm rầm. Bobby lập cập đứng dậy tiến lại gần micro:
“Mẹ thích bản nhạc này không"?, cậu bé hỏi. Ai nấy ngơ ngác nhìn quanh
cố tìm xem ai là mẹ của Bobby. Sợ cậu bé làm điều thất thố, từ trong
cánh gà tôi vội chạy ra kéo tay Bobby. Một người đàn ông – sau này tôi
biết đó là nhân viên bảo trợ xã hội có nhiệm vụ tháp tùng cậu bé – len
đến bên tôi nói khẽ: “Mẹ Bobby bị điếc. Cả đời bà chỉ mong được nghe
tiếng đàn của con. Bà vừa qua đời sáng nay vì bệnh ung thư và không kịp
đến xem con trai biểu diễn".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Điều_kỳ_diệu_của_tình_yêu">Điều kỳ diệu của tình
yêu</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Như mọi người mẹ chu đáo khác, khi
Karen biết mình sắp sinh em bé, cô chuẩn bị tinh thần cho cậu con trai 3
tuổi là Michael. Tối tối Michael áp tai vào bụng mẹ và hát cho em nghe.
Rồi kỳ sinh nở cũng đã đến. Sau cơn vật vã, Karen cho ra đời một em bé
gái. nhưng đứa bé ở trong tình trạng rất nguy kịch và được cấp tốc đưa
vào khu chăm sóc trẻ sơ sinh của bệnh viện . Nhiều ngày trôi qua mà tình
hình em gái của Michael không hề có dấu hiệu khả quan. Bác sĩ khoa nhi
đã nhiều lần nói với bố mẹ cậu rằng hy vọng rất mỏng manh, rằng cả nhà
hãy chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Vợ chồng Karen đã liên hệ với nghĩa
trang địa phương một chổ mai táng. Trước đây họ háo hức sắp xếp một căn
phòng đặc biệt dành cho trẻ sơ sinh. Nhưng bây giờ họ thấy mình đang
phải chuẩn bị cho một đám tang.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Michael năn nỉ bố mẹ cho cậu vào thăm
em gái: "Con cần được trông thấy em mà bố mẹ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Đã qua tuần thứ hai và có lẽ đám ma sẽ
diễn ra vào cuối tuần. Michael vẫn nằng nặc đòi bố mẹ vào thăm em gái
mặc dù trẻ em không được phép vào khu chăm sóc đặc biệt. Tuy nhiên,
Karen vẫn quyết định cho cậu vào dù người ta có đồng ý hay không . Cô
mặc cho con trai chiếc áo blouse rộng quá khổ , giả vờ là người đẩy xe
tả lót và dẫn cậu vào khu chăm sóc đặc biệt. Nhưng bà y tá trưởng nhận
ra ngay cậu bé, bà hét to lên :"Đưa thằng bé ra khỏi đây ngay, khu vực
này cấm trẻ con?" Bản năng người mẹ trỗi dậy trong Karen. Người phụ nữ
vốn thường ngày rất dịu dàng này trừng mắt nhìn thẳng vào mặt bà y tá
trưởng gằn từng tiếng một:" Nó sẽ chỉ ra khỏi đây khi nào gặp được em
gái nó!"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Karen dắt Michael đến giường em gái.
Cậu nhìn chằm chằm vào đứa trẻ sơ sinh đang dần bất lực trước cuộc tranh
đấu gìanh sự sống. Sau một khoảnh khắc cậu cất tiếng hát. Giọng hát
trong trẻo và tràn ngập yêu thương của một cậu bé 3 tuổi cất lên " Em là
ánh mặt của anh, là ánh mặt trời duy nhất sưởi ấm lòng anh khi bầu trời
sám xịt." Ngay lập tức đứa bé có vẻ phản xạ lại. Mạch đập của bé dịu
xuống và ổn định dần ." Hãy hát tiếp đi Michael!" Karen động viên con
trai mà nước mắt lưng tròng . Cậu bé tiếp tục hát: "Làm sao em hiểu được
anh thương em đến nhường nào . Xin đừng mang ánh mặt trời của anh đi
mất!"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Khi Michael hát cho em nghe, hơi thở
ngắt quãng và khó nhọc của em bé trở nên nhẹ nhàng như một chú mèo
con."hát nữa đi con yêu". Karen thì thầm ." Đêm hôm trước khi anh ngủ,
anh tưởng như đang được ôm em trong tay" Em gái Michael bắt đầu thư giãn
. nước mắt giàn giụa trên má y tá trưởng, bà động viên:"hát tiếp đi
Michael".Karen đứng bên cạnh, vừa cười vừa khóc trong kinh ngạc."Em là
ánh mặt trời của anh, xin đừng dập tắt tia nắng duy nhất sưởi ấm lòng
anh. " Kỳ diệu thay, ngay hôm sau, cô bé được trở về nhà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Thế đấy đừng bao giờ bỏ cuộc trước
người mà bạn yêu quý. Tình yêu luôn có sức mạnh kỳ diệu đến không ngờ</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>