File "Giadinh_04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Gia Dinh/Giadinh_04.htm
File size: 56.75 KiB (58111 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Gia Đình</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Gia_đình">Gia đình</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người cha bị tai
nạn lao động, mất hết cả hai bàn tay. Mọi sinh hoạt cá nhân của ông giờ
phải dựa vào vợ và hai con, một trai một gái. Cô con gái lên 10 và cậu
con trai lên 8. Một buổi tối, trong lúc người cha đang ngồi xem tivi thì
cậu con trai sà vào lòng ông. Vừa xoa vào phần còn lại hai cánh tay của
người cha, cậu con trai vừa nói với giọng tha thiết: "Bàn tay trước đây
cha đã từng ôm ấp, nâng niu chúng con, đã từng kiếm tiền để nuôi nấng
chúng con, giờ không còn nữa. Con thương cha quá! Ước gì cha được mọc
lại hai bàn tay như xưa!". Người cha cúi xuống, hôn nhẹ lên đầu con, khẽ
nói: "Đừng buồn, con trai yêu quý của cha! Cho dù cha mất hai bàn tay
này, nhưng cha vẫn còn sáu bàn tay khác".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Cậu con trai
giương cặp mắt tròn xoe nhìn cha, lộ vẻ nhạc nhiên. Nở một nụ cười đôn
hậu, người cha nói với con bằng một giọng trìu mến: "Để cha nói rõ cho
con nghe! Này nhé, hai bàn tay luôn chăm sóc cho cha từ li từ tí; giặt
giũ cho cha từ cái áo đến chiếc quần; luôn nấu nướng những món ăn mà cha
thích; đấm lưng, xoa bóp cho cha những khi nhức mỏi; luôn vỗ về, xoa dịu
những lúc cha chán nản, buồn bực. Đó là hai bàn tay mềm mại, đảm đang
của mẹ con. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Hai bàn tay khác
lại luôn đút cho cha từng thìa cơm, muỗng cháo, lấy cho cha từng ly nước
uống; đơm lại cho cha cái nút áo bị đứt; lật cho cha từng trang sách khi
cha đọc; ghi lại những câu thơ bất chợt cha nghĩ ra; luôn nhỏ cho cha
từng sợ tóc bạc, tóc ngứa. Đó là hai bàn tay chăm chỉ của chị con. Còn
hai bàn tay nữa, cho dù nhỏ bé nhưng cũng biết lấy kính và đeo vào mắt
cho cha khi cha đọc sách báo, biết đuổi lũ muỗi cứ chực chích vào da
thịt cha khi cha đang xem tivi; biết quạt mát cho cha khi trời nóng,
hoặc khoác thêm chiếc áo ấm cho cha những hôm trời trở lạnh; biết lau
sạch và mang giúp cha đôi giày mỗi khi cha đi thăm bạn bè; lại biết lấy
thuốc uống cho vào miệng cha. Đó là hai bàn tay của con, con trai à!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Dứt lời, người cha
cúi hôn vào trán cậu con trai và hỏi nhỏ: "Vậy có phải cha có tới sáu
bàn tay khác không, hả con? Và tất cả sáu bàn tay này đều chăm chút cho
cha như chính bàn tay của cha!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Cậu bé không trả
lời, chỉ chúm chím cười và khẽ gật đầu, rồi tiếp tục xoa vào phần còn
lại hai cánh tay của người cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Bài_hoc_của_cha">Bài hoc
của cha</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Nếu phải viết về
một người vĩ đại thì tôi sẽ viết về cha tôi. Trên đời này, có lẽ tình mẹ
dễ cảm nhận hơn tình cha bởi lẽ đứa con nào cũng được mẹ mang nặng đẻ
đau, được mẹ chăm nom từng bữa ăn, tấm áo. Nghĩa mẹ dạt dào như nguồn
nước, như trong lời ca dao, song tình cha thì cao vời vợi, chỉ trong
hoàn cảnh người con phải ngước mắt lên thì mới nhìn thấy được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tôi vẫn nhớ buổi
chiều hôm ấy, tìm được một lời giải hay cho đề toán thầy ra và được thầy
khen giữa đội tuyển học sinh giỏi toán. Tôi hớn hở ngồi chờ cha tôi
trước cổng trường, thầm nghĩ sẽ chạy ù ra khoe với cha khi cha đến đón.
Nhưng các bạn tôi đã được mẹ cha đến đón, chỉ còn tôi đứng nép trước
cổng trường trong bóng chiều đang xuống. "Chắc cha quên đón mình rồi !"
Mắt tôi cay xè, chực khóc. Tôi giận cha tôi lắm. Tính ương ngạnh trẻ con
trong lòng trỗi dậy, tôi đứng lên và quyết đi bộ về nhà, qua một quãng
đường dài 5 cây số từ trường tôi gần chợ Tân Ðịnh về đến Hàng Xanh,
Sài-gòn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tôi đã không ăn
cơm tối hôm đó dù mẹ tôi cố dỗ dành. Tôi nghe mẹ trách cha tôi sao quên
đi đón, còn cha nói: "Tuy là một học sinh giỏi nhưng con trai mình yếu
đuối lắm. Anh không hề quên đón con. Anh đã đến trường nhưng không đón
mà lặng lẽ theo sau con, xem con ứng xử thế nào. Con mình cần được thử
thách, phải tập giải những bài toán khó trong đời". Cha tôi đã dạy tôi
những bài học làm người như thế đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ngồi sau lưng cha,
cha thường mắng tôi: "Ðừng ngồi cứng đờ, mà phải biết nghiêng người
ngược hướng nghiêng của xe thì cha chạy xe mới dễ". Ðể rồi bao năm
tháng, ngồi trên chiếc đò tròng trành trên mương rạch cùng các bạn sinh
viên, tôi lại nhớ yên xe của cha, biết giữ thăng bằng đò, cũng như thích
nghi giữa những tròng trành của cuộc đời.<br>
Cũng trên yên xe ấy, cha đã dạy tôi bài học tình người. Mẹ tôi bị tai
biến não và mất trí từ năm tôi lên 11 tuổi. Cha tôi sau giờ làm việc
thường đưa tôi đi chợ trưa. Một hôm khi đến chợ nghe tiếng kêu "Giật đồ
!", cha bảo tôi ôm chặt rồi phóng xe theo chặn đầu kẻ cắp: thì ra là một
thằng bé. Bắt nó trả lại túi xách và xin lỗi người phụ nữ, cha tôi dạt
đám đông đang la ó đòi đưa nó lên công an: "Nó hối lỗi rồi".<br>
Ðến dãy hàng ăn, cha tôi hỏi nó muốn ăn gì trước cặp mắt mở to ngạc
nhiên của nó. Vừa ăn tôi thắc mắc hỏi cha sao không cho nó tiền mà lại
dắt nó đi ăn. Cha tôi trả lời như cho chính cuộc đời này: "Tiền đã biến
người bạn ấy thành thằng ăn cắp, con không thấy sao ?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tôi dậy rất sớm,
chuẩn bị dắt chiếc xe đạp ra cùng "lều chõng" đi thi đại học. Cha đã chờ
tôi trước cổng, nhẹ nhàng nói: "Con cất xe đi, cha đưa con đi thi. Sao
không cho cha biết hôm nay con đi thi đại học ?" Tôi chỉ biết lặng im vì
muốn tự đi thi như chúng bạn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Cuối buổi thi,
cùng cô bạn thi cùng phòng ra đến cổng trường, đã thấy cha tôi từ xa vẫy
gọi. Cô bạn mãi từ quê miền Trung vào dự thi nháy mắt nói với tôi: "Bạn
sướng thật, có bố đếm từng phút mình làm bài bên cổng trường thi !" Sau
này khi nhận giấy báo trúng tuyển, cô bạn ấy hỏi tôi: "Ai sẽ là người
thân đầu tiên bạn khoe niềm vui này ? - rồi nói luôn - mình đâu còn bố
để khoe".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ðêm đó rất khuya,
tôi rón rén đến bên cha. Người đang ngồi trên ghế bố đọc truyện Thủy hử.
Tôi đưa cha giấy báo trúng tuyển đại học. Cha xem rất lâu, khẽ khàng xếp
lại rồi nắm chặt bàn tay tôi: "Hãy là một người thầy có trái tim như
thầy Mạnh Tử, con nhé "...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Con_Vẹt_Xanh_">Con Vẹt Xanh </a> </font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ
nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố
mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà. Công việc
và những lo toan chẳng bao giờ dứt… Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về
mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho
bà… Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi: Con trai ơi… đã quên mẹ rồi sao…
Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ.
Lòng tràn ngập hân hoan… Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khôn
xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng: Con ơi, mẹ nhớ con lắm…!
Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: Mẹ
ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần này con về mang cho mẹ Con Vẹt Xanh mua đắt
tiền lắm, con đã nuôi dạy nó lâu… Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với
mẹ cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày. Mẹ nghe chỉ
bảo: Con tốn tiền đến vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con
hàng ngày… Anh bảo: Mẹ hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón
mẹ đi cùng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ở nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên
đường trở lại thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Mẹ già ở nhà một
bóng. Con Vẹt Xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi,
con Lưu Tư Kinh đây, con nhớ mẹ lắm… Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một
chút đi mẹ… Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé… Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn
rất nhiều. Bà thương quý Con Vẹt Xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó,
trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua
đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt,
đau khổ, Lưu Tư Kinh dứt bỏ mọi công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở
về… Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt
trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở thương xót mẹ và ân hận vô cùng đã
không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp
đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngồi khâu vá bên anh,
mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: Con ơi,
mẹ nhớ con lắm… Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ! Choàng tỉnh,
không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói : Con ơi, con có khỏe không…
Mẹ nhớ con lắm… vẫn từ như rất gần đây đấy vọng đến… Anh đi nhẹ gần đến
ban công sát vườn. Tiếng nói phát ra từ đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối
cùng chiếu qua kẽ lá. Anh nhận ra Con Vẹt Xanh đang đậu trên cành cây!
Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con ơi, con khỏe không? Mẹ nhớ con lắm…
Con Vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều. Lưu Tư Kinh ôm con Vẹt vào ngực
mình nức nở: Mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng…</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ôi! Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả Vẹt Xanh
ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được
tình cảm của Bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này
như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của Bà với anh ấy…</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Bát_Mì_cuối_năm_">Bát Mì cuối năm </a> </font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người Nhật có phong tục đêm cuối năm, trước giờ Giao
Thừa, thường cùng gia đình đến một quán mì ưa thích, mỗi người ăn một
bát mì truyền thống để cùng nhau ôn cố tri tân.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">21h đêm Giao Thừa, quán mì của ông bà Bắc Hải Đình đã
hết khách, họ chuẩn bị đóng cửa, chuẩn bị cho lễ Tất Niên của nhà mình…
Tiếng chuông gió trước của vang lên, ông ra mở cửa: Một người phụ nữ
trung niên với hai cậu bé khoảng 10 và 7 tuổi, trông họ thật lam lũ,
ngập ngừng xin phép bước vào. Sau khi xếp cho họ ngồi trước bàn, ông chủ
quán chờ đợi. Người phụ nữ bối rối: Ông bà có thể cho ba mẹ con chúng
tôi một bát mì được không? Hơi ngạc nhiên, nhưng ông nói vâng, và quay
vào dặn bà làm một bát to hơn bình thường đưa lên cho họ. Ba mẹ con cùng
chụm đầu vào ăn, xuýt xoa ngon lành. Đứa bé đang ăn ngẩng đầu nhìn mẹ
hỏi: Mẹ ơi, liệu năm sau nhà ta có được ăn như thế này nữa không? Người
mẹ nhẹ nhàng nói: chúng ta sẽ cùng cố gắng để được như thế nhé! Ăn xong
họ lễ phép cảm ơn ra về. Ông bà chủ quán nhìn theo ái ngại...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một năm qua đi rất nhanh... Lại đến sau 21h Giao Thừa
sang năm, ông bà chủ quán dường đã quên, thì lại như năm trước Ba mẹ con
líu ríu bước vào như để trốn cái lạnh cắt da bên ngoài. Trông họ tiều
tụy hơn, và người mẹ lại xin được phục vụ một bát mì. Ông chủ quán vồn
vã, rồi bước vào trong dặn bà làm ba bát mì. Bà phúc hậu nói: Ông ạ, hãy
làm một bát như ý họ. Nhưng bà làm để đủ no và ấm lòng cho ba người. Họ
ngồi vào chiếc bàn bình dị năm ngoái, ăn rất ngon, vui vẻ dặn dò nhau
những việc phải nỗ lực hơn trong năm mới. Xong, người mẹ đứng lên cảm
ơn, muốn trả thêm tiền cho bát mì đó, nhưng ông bà ân cần từ chối: Được
ba mẹ con đến đây, và nếu quán chúng tôi như là nơi ba mẹ con có thể
hưng phấn hơn cho những điều các vị cần cố gắng thì đã là điều thật quý
hóa rồi...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lại thêm một năm nữa. Ông Bà đã đặt lên tấm biển con
giữ chỗ trên chiếc bàn đó trong quán, dành cho họ. Nhưng mãi sau 21h
không thấy họ quay trở lại... Ông bà có cảm giác buồn trống vắng, khẽ
bảo nhau đóng cửa hàng để chuẩn bị Tất Niên... Cứ như thế trong nhiều
năm sau đã thành thông lệ, mọi khách hàng cũng biết chuyện mà cảm động,
không ai ngồi vào chiếc bàn đó vào đêm Giao Thừa cả và ai cũng có ý vừa
nhâm nhi bát mì vừa mong đợi Ba Mẹ Con trở lại…</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Rồi lại một cái Tết nữa... Đã quá 21h ông bà chủ quán
định nói lời cảm ơn cuối năm với mọi người đang còn trong quán thì tiếng
chuông vang lên… Ông ra mở, mọi người nhìn ra theo. Ba người : một phụ
nữ lịch lãm và 2 cậu thanh niên tuấn tú khỏe mạnh bước vào. Dường như
quen thuộc, họ tiến đến chiếc bàn kia. Ông chủ khiêm nhường nhắc: Thưa,
chỗ này đã được dành cho người khác ạ... Họ xin được ngồi ngay bàn sát
bên. Ông chủ lễ độ chờ họ gọi. Người phụ nữ ngẩng lên: Xin cho ba chúng
tôi Một Bát Mì… Trời ơi… Mọi người đều quay hết về phía họ: Phải chăng
các vị là Ba Mẹ Con ngày xưa? Chúng tôi đã mong chờ các vị bấy lâu...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Dạ vâng, là chúng tôi ạ. Chồng và cha chúng tôi bị
tai nạn qua đời đã lâu, để lại món nợ rất lớn, chúng tôi đã vô cùng khó
khăn nên đã nhiều năm không còn khả năng được ăn mì Tất Niên nữa. Bây
giờ mọi điều đã rất tốt đẹp, nên trở lại đây muốn được ăn bát mì như năm
xưa, được hưởng tấm lòng của ông bà mà nhờ đó chúng tôi đã thêm được sự
ấm lòng để cố gắng vượt qua… Tất cả tràn đầy xúc động đứng lên bước lại
quây quần và cung kính cảm tạ lẫn nhau.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><span style="color: black"><a name="Đinh_Tử_">Đinh Tử
</a> </span></b>
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Có một cậu bé trai, nó có
cái tật xấu là ưa nổi nóng quạu quọ, vì vậy, cha của nó đã đưa cho nó
một túi đinh;</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Lại bảo nó, mỗi khi nó có
nổi nóng quạu quọ thì hãy đóng một cây đinh lên trên bờ rào phía sau
vườn nhà..</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Ngày thứ nhất, nó đóng
được 37 cây đinh. Và từ từ mỗi ngày số đinh được đóng lên bờ rào mỗi ít
đi. Nó cũng đã phát hiện là nó đã khống chế được cái tật xấu của nó cũng
như cái việc đóng những cây đinh có hơi dễ dàng,</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Cuối cùng, có một ngày kia
cậu bé này cũng thấy là mình vẫn đủ nhẫn nại để không nổi lên cái tật
xấu nóng nảy quạu quọ nữa, nó báo cho cha nó biết việc này.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Cha nó lại bảo nó, bắt đầu
từ nay, mỗi khi nó khống chế được cái tật xấu của nó thì hãy đi nhổ một
cây đinh. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Ngày ngày trôi qua, sau
cùng thì nó báo cho cha nó hay là, nó đã nhổ hết những cây đinh rồi.</span><span style="color:black"><br>
</span><span style="color: black">Cha nó nắm tay nó, cùng đi ra sau vườn
nhà và nói rằng: Con của cha, con ngoan lắm, con làm rất hay. </span>
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Nhưng mà hãy nhìn những
cái lỗ đinh trên bờ rào, cái bờ rào này không thể hồi phục được cái
nguyên trạng của nó nữa. Một khi con nổi nóng thì những lời nói của con
nó cũng giống như những cái lỗ cây đinh này, chúng đã để lại những vết
hằn.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Giả dụ như con dùng dao
đâm người ta một dao, thì bất luận là con đã nói bao nhiên lần những lời
tạ lỗi, cái vết thương đó nó vẫn sẽ vĩnh viễn còn đó.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Những lời nói (xóc óc)
nhức nhối cũng ví như sự nhức nhối thực tại, không làm sao chấp nhận
được (dù đó chỉ là lời nói). </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Ghi chú: Giữa người và
người với nhau, thường do sự kiên trì về cố chấp bởi những lỗi lầm giữa
đôi bên, đã tạo nên những thương tổn vĩnh viễn cho nhau. </span></font>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Nếu mọi người trong chúng
ta đều có thể tự mình làm, bắt đầu có thái độ khoan dung đối với mọi
người, bạn nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà bạn không hề nghĩ
tới... Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta, cũng là để cho chính mình nhìn
thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">
<strong><a name="Không_còn_gia_đình">Không còn gia đình</a></strong></font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Gần nhà tôi có một gia đình, chồng hơn 50 tuổi làm
thủ trưởng một cơ quan lớn, vợ làm giáo viên tiểu học. Họ có 1 đứa con
trai 5 tuổi. Ông thủ trưởng có lái xe của cơ quan hàng ngày đến đưa đón
đi làm việc. Nhưng hơn cả công việc người lái xe còn phải thường xuyên
đưa đón gia đình họ đi chơi. Bản thân anh lái xe có vợ và 2 con nhỏ chạc
tuổi đứa con trai của thủ trưởng. </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vào một ngày Chủ Nhật nọ, như thường lệ, người lái xe
đánh xe đến nhà thủ trưởng đưa cả gia đình họ đi chơi công viên. Hai vợ
chồng thủ trưởng ngồi trên ghế đá quàng vai nhau trò chuyện tình tứ, còn
ở góc xa kia anh nô đùa trông nom đứa con trai của họ, rất mực chiều
chuộng. Tình cờ hôm đó vợ anh cũng đưa 2 đứa con của mình đi chơi công
viên. Từ xa chị nhìn thấy anh như vậy, lặng đi, buồn bã và uất ức, về
nhà không nói gì nhiều chị tuyên bố li dị anh và nhận nuôi 2 con nhỏ.
Anh không biết nói sao đành chấp nhận.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một thời gian sau đó, tôi đi ngang qua tình cờ thấy
anh ngồi trên bục cửa nhà thủ trưởng anh, chống tay lên cằm, chăm chú
nhìn đứa con trai của thủ trưởng đang chạy nhảy vui vẻ. Anh đăm đăm
hướng nhìn vào đôi giày rất đẹp của nó đang đi, ánh mắt xa xăm và toát
ra một vẻ ai oán, buồn thương khôn tả. </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi đi về nhà và cứ bị ám ảnh mãi bởi dáng vẻ, ánh
mắt và cuộc sống của anh.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h3 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Lời_chưa_nói_cùng_bố">Lời chưa nói cùng bố</a></font></h3>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mỗi khi bên người thân yêu, hãy luôn nói lời thương
yêu nhất bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">“Con có sợ độ cao không?”, bố hỏi khi tôi leo lên cái
thang hơi bị bấp bênh và chỉ còn hai bậc nữa là lên tới nóc nhà. Tôi
trèo lên đó để giúp bố sửa lại cái ăng-ten.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">“Không sao, bố ạ!”, tôi trả lời trong khi bố đang leo
lên cùng với đồ nghề trong tay.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi chẳng làm gì nhiều trên nóc nhà, hầu như tôi chỉ
giúp cho ăng-ten đứng yên và trao cho bố những dụng cụ khi bố cần. Vì
thế tôi cứ tiếp tục nói trong khi bố làm.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi nói liên tục. Trông bố giống như một đứa trẻ to
xác hơn là một người trưởng thành. Thực tế thì bố tôi trông trẻ hơn
nhiều so với cái tuổi 40. Bố có mái tóc thẳng, đen với một hàm râu, chưa
có dấu hiệu bị bạc hay hói đầu. Bố tôi cao khoảng 1,82m và có đôi mắt
xanh đen dường như luôn cười cùng với những trò đùa bí mật. Thậm chí
ngay cả bạn tôi, những đứa từng được bố làm cho cười chảy nước mắt, cũng
thích bố nữa. Hầu hết bạn bè tôi đều ngại mỗi khi có bố chúng đi chơi
cùng, nhưng tôi thì không. Thực ra, tôi rất tự hào về bố. Không ai có
được người cha tuyệt vời như bố của tôi. Tôi tự nhủ.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sau khi sửa ăng-ten xong, chúng tôi vào nhà và tôi
chuẩn bị đi ngủ. Khi về phòng, tôi nhìn quanh và thấy bố đang làm việc
say sưa bên chiếc máy tính trong phòng làm việc. Nó nằm nay cạnh phòng
tôi. Khi nhìn bố, trong tôi có một sức mạnh vô hình nào đó, nó thúc giục
tôi nói với bố rằng tôi yêu bố lắm. Nhưng tôi gạt ý nghĩ ấy đi và bước
nhanh vào phòng mình. Tôi không thể nói với bố rằng con yêu bố. Tôi cũng
chưa từng nói với bố hay với một người đàn ông nào khác câu nói ấy kể từ
khi tôi được bảy tuổi, khi mà bố và mẹ thường vào phòng ôm hôn tôi và
chúc tôi ngủ ngon. Đó không phải là điều mà hai người đàn ông lại nói
với nhau! Tôi nghĩ thế, bước vào và đóng cánh cửa sau lưng mình. Nhưng
cái cảm xúc ấy cứ tiếp tục lớn lên trong tôi. Tôi chần chừ, mở cửa, bước
ra, gõ cửa và thò đầu vào gọi khẽ:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Bố!</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Gì thế con?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Dạ, con..., tim tôi bắt đầu đập thình thịch, con...
chỉ muốn nói... chúc bố ngủ ngon.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Chúc con ngủ ngon nhé, bố đáp lại.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi quay ra và trở lại phòng mình. Tại sao mình lại
không nói với bố điều đó nhỉ? Mình sợ cái gì chứ? Tôi tự an ủi mình rằng
có thể lần sau mình sẽ đủ can đảm để nói với bố. Nhưng dù thế, tôi cũng
biết rằng điều đó có lẽ sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Vì lý do nào đó, đôi
lần tôi cảm nhận đủ gần gũi để tôi có thể nói với bố điều đó, và tôi cảm
thấy bối rối và giận chính mình. Trong sâu thẳm trái tim mình, tôi bắt
đầu hy vọng bố biết được rằng mỗi khi tôi nói: “Chúc bố ngủ ngon" có
nghĩa là tôi muốn nói với bố: “Con yêu bố lắm!”.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày hôm sau, cũng như bao ngày khác, sau khi tan
học, tôi đi bộ cùng cậu bạn thân về nhà cậu ấy, như tôi vẫn thường làm.
Tuy nhiên, ngay khi thấy tôi cùng cậu ấy ở bãi đậu xe, mẹ cậu thật sự
ngạc nhiên và hỏi:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Cháu định đi đâu đấy?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Đến nhà cô, tôi trả lời.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Giọng cô ngập ngừng và nói: “Hình như mẹ cháu muốn
cháu về nhà ngay sau khi tan học thì phải”. Chẳng nghi ngờ gì, tôi nghĩ
chắc cô ấy muốn giải quyết công việc gì của gia đình nên tôi không nên
vào.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi về đến nhà, tôi thấy rất nhiều xe trước nhà và
một số người tôi quen biết đang đứng trước cửa.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ đón tôi ở cửa. Mặt mẹ giàn giụa nước mắt. Khi đó
mẹ nói với tôi, giọng cố giữ bình tĩnh, một tin đau đớn nhất trong đời
tôi: "Bố mất rồi con ạ!".</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thoạt tiên, tôi chỉ đứng đó khi mẹ ôm chặt lấy tôi,
tôi chết lặng và không phản ứng gì. Trong đầu tôi luôn lặp lại: "Ôi, lạy
Chúa, không thể thế được, đó không thể là sự thật, con xin Ngài". Nhưng
tôi biết, tôi không bị lừa. Tôi cảm thấy nước mắt bắt đầu rơi khi tôi
ghì chặt những người đứng quanh đó, sau đó lên lầu, tôi chạy về phòng
mình.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi về phòng, tôi ghé nhìn phòng làm việc của bố. Tại
sao mình lại không nói điều đó? Con yêu bố! Khi đó tôi nghe đứa em nhỏ 3
tuổi của tôi hỏi mẹ:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Mẹ ơi, sao anh con khóc vậy?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Anh thấy mệt trong người, con ạ - mẹ trả lời em khi
tôi đóng cửa phòng lại. Vậy là mẹ chưa nói với em rằng bố sẽ chẳng bao
giờ về nhà nữa.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một mình trong phòng, tôi đau quá đến nỗi toàn thân
tôi tê cóng, nằm sóng soài trên nền nhà, tôi thổn thức. Lúc sau, tôi
nghe tiếng em khóc thét hỏi: “Tại sao vậy mẹ?”. Mẹ đã nói với em về sự
thật đau lòng vừa xảy ra.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ ẵm em lên phòng và giao cho tôi. Mẹ bảo tôi hãy
trả lời những câu hỏi của em để mẹ còn đi tiếp những người đến viếng bố.
Tôi thật sự đau đớn và mệt mỏi vì phải giải thích cho em tại sao Chúa
Trời lại muốn bố quay về với Ngài. Tôi cũng cố kéo mình gượng dậy.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sau đó, tôi được cho biết là bố mất vì một tai nạn
trên công trường. Bố tôi làm việc tại công trường xây dựng. Và bằng cách
nào đó, bố đã bị cần trục nghiến khi bố đang kiểm tra nó. Công nhân ở đó
không nghe tiếng bố kêu cứu hay bất cứ điều gì. Nhưng khi họ đến, bố đã
nằm bất động trên mặt đất. Bố ra đi lúc 11h sáng hôm đó, ngày 21/4/1993.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi thực sự chưa bao giờ nói rằng: "Con yêu bố" và
mãi mãi, sẽ chẳng còn cơ hội nữa. Ước gì tôi đã nói với bố điều đó. Tôi
nhớ bố rất nhiều. Nhất định, khi gặp lại bố trên thiên đường, điều đầu
tiên tôi nói với bố là: "Con yêu bố" và sau đó mới đến: "Chúc bố ngủ
ngon!".</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="ptitle" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Arial"><a name="Tình_yêu_của_mẹ">Tình yêu của mẹ</a></font></b></p>
<p class="phead" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Càng lớn con càng cảm nhận sâu sắc tình thương mẹ
dành cho con sâu nặng nhường nào. Dẫu tình yêu ấy chẳng được mẹ nói bằng
lời... </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đã 0g, con ngủ gật trên bàn học. Cảm giác mệt mỏi xâm
chiếm con, làm con chỉ muốn bỏ mặc sách vở, thi cử… Nhưng ngay lập tức
con hình dung hình ảnh mẹ. Giờ này, mẹ đang oằn lưng bên chiếc xe rác
nặng nề, cô đơn trên đường vắng. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày bé, con vẫn thường cố giấu bạn bè rằng mẹ con là
công nhân… Nhớ lại phút thơ dại ấy, con ray rứt lắm mẹ à.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhà thiếu bóng cha, một mình mẹ tảo tần nuôi con khôn
lớn. Dù chạy ăn từng bữa, mẹ vẫn chiều chuộng con. Những năm tháng tuổi
thơ, con chưa bao giờ thật sự quan tâm đến những vất vả của mẹ. </font>
</p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Rồi từ bao giờ, con bị tiêm nhiễm thói hư tật xấu.
Con mê game, học đòi thuốc lá, lô đề. 15 tuổi, con cả gan trộm tiền của
mẹ để tiêu xài. Mẹ phát hiện, cho con một trận đòn nhừ tử. Những vết lằn
trên cơ thể, những lời mẹ mắng làm con thấy bị... xúc phạm. Con không
những không biết hối hận mà còn giận dữ bỏ đi.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con lang thang lên Hà Nội không một xu dính túi, chỉ
có chiếc xe đạp mẹ mua cho hồi đầu năm học ở bên mình. Đói, con mang
cầm chiếc xe để có tiền mua đồ ăn. Cắm cúi ăn một mình trong quán lạ, tự
nhiên con muốn khóc. Mọi giận hờn vì bị mẹ đánh mắng đều tan biến. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con hình dung mẹ đang lo lắng, hoảng hốt đến nhường
nào khi không tìm thấy con. Lúc quyết định dạt nhà, con cứ nghĩ mình sẽ
hả hê thế nào khi khiến mẹ ân hận, dày vò. Vậy mà lúc bước vô định trên
con đường lạ lẫm, con chợt nhận ra chính con mới bị dày vò, đau đớn. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đó cũng là lần đầu tiên con biết quý những giây phút
yên lành dưới mái nhà thân quen, biết nhớ bữa cơm nghi ngút khói mẹ nấu.
Và mẹ ơi, con thật sự sợ hãi khi không có mẹ ở bên.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con gọi điện về nhà, giọng mẹ lạc đi vì lo lắng. Con
ràn rụa nước mắt khi nghe tiếng nói thân thương của mẹ.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mẹ tất tả đi đón con về. Đó là một đêm mùa hè nóng
bức, vậy mà hai mẹ con ôm nhau ngủ. Những lỗi lầm của con mẹ không nhắc
lại một lời. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Từ hôm ấy, con đoạn tuyệt với những trò chơi bời vô
nghĩa và quyết tâm làm điều gì đó để mẹ vui lòng. Con lao vào học, học
ngày học đêm để lấy lại căn bản, theo kịp bạn bè.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con vào lớp 12, giấc mơ đại học lấp lánh trong tâm
trí. Đậu đại học, con sẽ mang lại cho mẹ niềm tự hào, hạnh phúc. Con
hình dung ngày con cầm giấy báo trúng tuyển, gương mặt mẹ sẽ rạng ngời
thế nào…</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con dốc hết sức học nhưng nhiều khi vẫn thấy
"đuối" vô cùng. Nhà mình không giàu nhưng mẹ thuê hẳn gia sư riêng để
giúp con ôn thi. Để có tiền trả cho gia sư, mẹ phải làm việc vất vả gấp
nhiều lần. Những đêm đi làm về khuya, khi con đã ngủ, mẹ lại đến bên,
nhẹ nhàng hôn trán con. Biết bao lần nụ hôn của mẹ đánh thức con, nhưng
con vẫn nhắm nghiền mắt vờ như say ngủ. Khoảnh khắc ấy với con dịu ngọt
vô cùng…</font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">DUY TUẤN</span></p>
<hr>
<p class="ptitle" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Arial"><a name="Nhớ_nhà">Nhớ nhà</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Giá rét về. Lúc này điều duy nhất khiến lòng con ấm
chính là hình ảnh ngôi nhà mình, với bếp củi đỏ lửa và cả tiếng chim kêu
khắc khoải. Hẳn ba đang ngồi bên bàn với chén trà nóng và mẹ vẫn bận rộn
với những thứ vải vóc trong tay khâu vá. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con nhớ những mùa đông, đồng quê mình đất cày phơi ải
trắng xóa. Trong cái rét căn cắt, mẹ vẫn phải lội mương với chiếc gàu
sòng múc từng gàu nước đổ vào những thớ đất khô cằn trắng phớ vì hanh
khô. Mùa này, con nghe đài báo nói nước dùng cho nông nghiệp thiếu trầm
trọng, chắc mẹ sẽ vất vả hơn để hớt từng vũng nước sót lại đổ vào ruộng.
</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con chạnh lòng thương đôi bàn chân nứt nẻ vết chân
chim đang ngâm dưới bùn. Cái rét tháng chạp lạnh đến con cua cũng chui
vào trong hang, con cá chết phơi mình, chỉ mẹ, với tấm áo bông dày cũ
kỹ, đôi chân đất vẫn thoăn thoắt bước trên đồng. Con vẫn nhớ cái áo bông
mẹ hay mặc, nó có từ bao giờ con chẳng biết, con lớn lên thấy mẹ mặc nó
mỗi mùa rét. Đến giờ mẹ vẫn chưa may tấm áo mới cho mình, dù mỗi đông mẹ
lại gửi cho con một cái áo khoác mới. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ngày con còn bé, mẹ hay cho con theo ra đồng tha thẩn
chơi trong khi mẹ làm việc. Để con bớt lạnh, mẹ đốt một đống lửa bên góc
bờ, vun vào ít cỏ khô, rạ mục còn mẹ dỡ khoai. Mẹ ném vào bếp cho con
dăm củ khoai nho nhỏ. Con vừa nghịch lửa vừa trông những củ khoai nướng.
Trong cái lạnh cuối năm, con hớn hở cưới với cái miệng lem nhem tro
khoai cháy đen sì. Mẹ gọi con lại gần, lấy vạt áo lau cho con, lúc ấy
con mới biết áo mẹ đang thấm mồ hôi âm ẩm. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Năm nào cũng thế, nhà mình thường trồng rất nhiều
khoai lang chất đầy gầm để dành cho vụ giáp hạt. Khoai thường được dỡ
vào dịp cuối năm, buổi tối có thêm nồi khoai luộc ăn khuya. Trời lạnh,
được bốc từng củ khoai còn đang bốc hơi ăn ngấu nghiến thì thật hạnh
phúc và ấm áp. Phút chốc, nồi khoai đầy vun đã hết veo dù trước đó bữa
tối vừa ăn xong. Cảnh tượng đáng thương ấy nhiều khi khiến ba mẹ nhìn lũ
con rồi nhìn nhau chấm nước mắt. Để rồi hôm sau ba mẹ lại phơi mình
trong gió bắc hun hút làm việc cật lực. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Những ngày cuối năm, ba mẹ phải lo nghĩ nhiều hơn.
Năm hết tết đến, ba mẹ lo làm sao để cả nhà có được cái tết tươm tất,
con có manh quần tấm áo mới bằng bạn bằng bè. Có khi cả đêm, ba cứ trằn
trọc. Góc nhà, đốm lửa hồng thỉnh thoảng lại đỏ rực lên thao thức trong
bóng tối. Những nỗi lo toan của ba mẹ quanh năm suốt tháng liền kề nhau
như thế chẳng lúc nào dứt. Dường như trong những đôi mắt luôn trĩu nặng
lo âu, đôi mắt ấy chỉ thoáng bừng sáng lên khi con cái đỗ đạt.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một năm trôi đi, con thì lớn lên và tóc mẹ bạc thêm
mãi, màu trắng đã quá nửa đầu. Nhìn những gia đình tay trong tay, đôi
khi họ kéo áo khoác cho nhau ấm hơn khiến con càng thương mẹ nhiều. Con
muốn trở về nhà ngay lúc này, được sà vào lòng mẹ như những ngày bé
bỏng. Con muốn khóc nhưng biết mẹ chẳng vui nếu biết con gái mẹ lại yếu
đuối như thế. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ba mẹ đã đặt niềm tin nơi con, bốn năm qua chưa khi
nào con dám ngơi tay khỏi cuốn sách vì biết rằng nơi quê nhà ba mẹ chưa
dám ngơi tay cuốc tay gàu. Không biết năm nay, mẹ đã thay cái áo bông cũ
bằng tấm áo ấm mới chưa? </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Không biết giờ này mẹ có cảm nhận được tấm lòng ám áp
con vừa gửi về nhà qua cơn gió lạnh hay không?</font></p>
<p class="pauthor" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">HẢI YẾN </font></i></p>
<hr>
<p class="ptitle" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Arial"><a name="Món_quà_ba_để_lại">Món quà ba để lại</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con chẳng bao giờ còn được nghe giọng ba nói, chẳng
bao giờ được nghe ba mắng… và chẳng bao được nghe ba kể chuyện. Nhưng ba
mãi ở đây trong trái tim con. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chuông điện thoại reo: Chị thu xếp học hành về quê
gấp, ba mất rồi.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đó là tất cả những gì đọng lại trong con ngày đó. Con
cũng không biết bằng cách nào con có thể vượt hơn 600km để về nhà. Con
về, ba đã không thể nói cũng chẳng thể cười… Ba nằm đó bất động. Con đã
gọi, đã lay nhưng ba vẫn không ngồi dậy. Con không tin nhưng rồi con
phải chấp nhận “tai nạn giao thông đã mang ba đi mãi”.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con nhớ mỗi năm vào dịp tết, nhà mình lại gói bánh
chưng và bà không quên gói cho con một chiếc bánh gù nhỏ “trẻ có phần
riêng mới háo hức”. Con mong đợi từng ngày tết để được ăn bánh và được
ba chở đi chợ mua áo mới. Đặc biệt chỉ có tết con mới được gần ba, được
ba kể chuyện vì ba phải đi công tác thường xuyên.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con nhớ những ngày lễ thiếu ba là những ngày buồn
nhất, ở nhà chỉ có mẹ và con. Nhưng đổi lại những lúc ba về ba giặm lại
cho mẹ cái rổ, trồng vài bụi chuối, một khóm xoài… con thấy nhà mình
thật hạnh phúc. Những lúc đó, con lại ngồi gần bên ba để được là người
sai vặt của ba. </font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con cũng nhớ mãi năm con 15 tuổi, một người đàn bà
bồng một đứa trẻ tới nhà mình và con có thêm em. Con chỉ muốn hét lớn
“con ghét ba”. Người làng nhìn ba, bạn bè chêu chọc con… và từ đó con
không còn nghe ba kể chuyện, không còn đứng đợi ba sau mỗi chuyến công
tác. Con chỉ biết lặng nhìn đứa trẻ - em con lớn.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con chọn trường thật xa để học, để xa ba hơn, để
không phải nghe những lời chọc ghẹo. Những lúc nhớ con, ba gọi điện con
chỉ nói vỏn vẹn một câu “con khỏe” và cúp máy. Mỗi lần con về, ba đứng
đợi con trên con đê dài, mái tóc ba điểm bạc. Ba nấu cho con món canh
cua con thích, lén nhìn con và giữ khoảng cách thật xa.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lụt Huế, con tươi cười cùng chúng bạn dầm mưa, lội
lụt và được nghỉ học dài ngày… con quên mẹ, quên ba… và quên cả gia
đình. Đến khi nước rút, trước cửa phòng con là ba - một người đàn ông
hốc hác vì bụi đường. Ba đã khóc khi thấy con khỏe mạnh. Đó là lần đầu
tiên trong cuộc đời con thấy ba khóc. Lúc đó con chỉ biết đứng nhìn ba
và im lặng. Hôm sau, ba lại về nhà.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con biết, trong trái tim ba lúc nào cũng có mẹ và
con. Con cũng biết tình yêu ba dành cho con là vô tận. Còn con, cũng bao
lần con muốn được nằm bên ba được nghe ba kể chuyện, được đón ba về sau
chuyến đi dài. Nhưng sao khó quá ba ơi! Bởi không phải lúc nào con cũng
là người hiểu chuyện.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ba đi đến một miền đất mới, con ở lại với những
khoảng trống thiếu ba. Em con đã lớn, học giỏi và rất thương mẹ, với con
đó là món quà lớn nhất mà ba để lại.</font></p>
<p class="pbody" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Con tự hỏi mình sao con không nhận ra điều đó sớm
hơn? </font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">THANH TOAN</span></td></tr><tr><td height="53"><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>