File "Giadinh_03.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Gia Dinh/Giadinh_03.htm
File size: 51.17 KiB (52397 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
	Truyện Minh Hoạ - Gia Đình</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Arial"><a name="Tiếng_gáy_đầu_đời__">&quot;Tiếng gáy&quot; đầu đời&nbsp; 
		</a> </font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">Hôm nay, 
		khi nhìn thấy cậu thanh niên cầm gậy trong tay đang lao vào ẩu đả với 
		một nhóm khác, ba không thể tin đó là con trai mình. </span></strong>
		</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ba chỉ dạy con những điều hay, lẽ phải, biết kính 
		trên nhường dưới và hòa thuận với bạn bè mà quên mất là con đang lớn, 
		đang cái tuổi rất dễ bị bạn bè xúi giục làm những điều sai trái. Nếu hôm 
		nay ba không kịp thời ngăn những hành động xốc nổi đó lại, có thể con đã 
		làm cho ai đó bị thương. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Con từng nói với ba, thà ba cứ đánh, cứ mắng con còn 
		hơn là phạt bắt con đứng quay mặt vào tường. Nhưng con có biết, khi ba 
		đánh con cũng là lúc trái tim ba rướm máu. Ba nghĩ, đòn roi không thể là 
		phương tiện giáo dục con người. Mỗi lần phạt con đứng quay mặt vào tường 
		là ba muốn con có thời gian để nghĩ về những lỗi lầm đã gây ra. Đó là 
		cách để con bình tâm lại và ba cũng có thời gian suy nghĩ về trách nhiệm 
		của mình trong những lỗi lầm của con. Con đứng đó cũng chính là ba đang 
		tự phạt mình. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Con trai của ba, có phải con đang khóc? Ba có thể 
		nghe tiếng con nấc từng hồi trong lồng ngực. Hãy khóc đi. Nước mắt sẽ 
		giúp tâm hồn con trở nên trong sạch hơn, thể hiện sự hối lỗi chứ không 
		làm con trai của ba yếu đuối. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Con trai của ba, con đã 17 tuổi. Ba biết con đang lớn 
		và con muốn được đương đầu, được thử thách để chứng tỏ bản lĩnh của 
		mình. Một chú trống choai trước khi có thể cất được tiếng gáy &quot;ò ó o...&quot; 
		dõng dạc đã phải mất một thời gian với tiếng &quot;kéc ke ke e...e...e...&quot; 
		nghèn nghẹn, nhưng không ai cười những tiếng gáy đầu đời ấy cả. Cũng như 
		thế, những hành động bồng bột nhất thời của con đáng được tha thứ. Vấn 
		đề là phải biết dừng lại trước những sai lầm không thể sửa chữa.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ba nghĩ, khoảng thời gian vừa rồi đã đủ để con suy 
		nghĩ về lỗi lầm của mình. Giờ ba muốn con ngồi xuống đây, đối diện với 
		ba, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau như hai người đàn ông. </font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
		<font face="Arial"><strong style="font-weight: 400; font-style: italic">
		Vũ Mạnh</strong></font></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Arial"><a name="Trước_khi_dạy_con_phải_dạy_chính_mình..._">&quot;Trước khi dạy con phải dạy chính mình...&quot; 
		</a> </font>
		</b></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&quot;Dạy con làm người: dễ hay khó?&quot;, không chỉ là một 
		câu hỏi mà còn là một vấn đề, nỗi trăn trở lớn của những bậc cha mẹ. Sự 
		bùng nổ của công nghệ thông tin, sự xâm nhập của các luồng văn hóa 
		mới... đã khiến môi trường nuôi dạy con ngày càng phức tạp và càng làm 
		gia tăng khoảng cách giữa các thế hệ. Nếu những kinh nghiệm dưỡng dục 
		con cái trước đây được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác thì bây 
		giờ, không ít cha mẹ phải thở dài vì không thể hiểu và dạy con mình.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nhà văn Nguyên Ngọc cho biết: &quot;Ở thời kỳ chiến tranh, 
		cha mẹ thường không lo con mình bị hư mà sợ bị chết do bom đạn. Giờ hết 
		chiến tranh, con cái mới vào mẫu giáo là bố mẹ đã rất lo vì sợ ra xã hội 
		không an toàn về đạo đức. Khi đứa trẻ lớn lên, bố mẹ sống không đàng 
		hoàng thì đừng hy vọng gì&nbsp; dạy con cái tốt. Trước khi dạy con phải dạy 
		chính mình. Tôi có một đứa con, hằng ngày nó nhìn mình, ảnh hưởng mình 
		ghê lắm. Mình không trung thực, không biết kiềm chế sẽ khiến con cái học 
		theo cái xấu đó”.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đồng tình với nhà văn Nguyên Ngọc, nhà nghiên cứu 
		triết học Bùi Văn Nam Sơn&nbsp; nhận định: &quot;Dạy con sẽ dễ dàng hơn khi cha mẹ 
		hiểu sâu sắc những thay đổi của xã hội, những giá trị quan trọng cần giữ 
		gìn, những giá trị cần tạo dựng, hướng tới cho con mình. Theo tôi, nên 
		xây dựng nền tảng gia đình không có bạo lực, dùng lý lẽ thuyết phục để 
		cảm hóa con trẻ. Tạo thói quen cho trẻ yêu mến sự hoàn hảo, có trách 
		nhiệm. Bên cạnh đó, phải dạy trẻ yêu thiên nhiên, có ý thức bảo vệ môi 
		trường sống&quot;.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đạo diễn Việt Linh dí dỏm chia sẻ kinh nghiệm: &quot;Tôi 
		thỉnh thoảng vẫn đánh đòn con, nhưng chỉ đánh nhẹ khi cháu đã năm tuổi 
		và thấy rất hiệu quả.&nbsp; Dạy con cũng phải có lộ trình, khi trò chuyện với 
		con, tôi luôn dạy cháu &quot;đừng bao giờ làm những gì mà&nbsp; mình không muốn 
		người khác làm cho mình&quot;. Tôi thường xuyên tập cho con ba &quot;tự&quot;: tự 
		trọng, tự lập và tự do suy nghĩ. Đừng bao giờ nói xấu người khác trước 
		mặt con, dù người đó thật xấu xa hay đáng lên án&quot;.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Chuyên gia giáo dục Giản Tư Trung cho rằng: &quot;Người ta 
		thường nói &quot;cha mẹ sinh con, trời sinh tính&quot; nhưng theo tôi, nên thay 
		đổi, trở thành &quot;Cha mẹ sinh con, người sinh tính&quot;. Một trong những người 
		quyết định tính cách con trẻ chính là cha mẹ&nbsp; chúng&quot;.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Buổi tọa đàm &quot;nóng&quot; lên khi các diễn giả đưa ra những 
		sai lầm và ngộ nhận trong cách nuôi dạy con của các&nbsp; bậc cha mẹ.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nhà văn Nguyên Ngọc bức xúc: &quot;Có nhiều cha mẹ kỳ vọng 
		vào những điều không thể xảy ra. Cha mẹ nào cũng áp đặt, muốn con mình 
		trở thành thiên tài, nhưng thực tế, 99% trẻ con chỉ trở thành những 
		người bình thường. Theo tôi, hãy cố gắng giúp con trở thành một người 
		tốt, làm cho chúng cảm thấy hạnh phúc chứ không phải áp lực&quot;.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tham gia ý kiến tại hội thảo, một vị phụ huynh nói: 
		&quot;Ngày nay có rất nhiều phụ huynh có xu hướng phục vụ tận răng mọi nhu 
		cầu của con mà không biết rằng chính điều này đã làm hại con mình. Bọn 
		trẻ sẽ không biết tự làm, trở nên vụng về, và không hiểu được giá trị 
		của lao động. Dạy chúng tự làm mọi việc không có nghĩa là bạn thương con 
		mình ít đi, mà là bạn muốn chúng ngày càng tốt hơn&quot;.</font></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right"><i>
		<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">Quỳnh Mai</span></strong></font><b><span style="font-family: Arial">
		</span></b></i></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Điều_bí_mật_của_con__">Điều bí mật của con&nbsp; 
		</a> </font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">Đã 19g mà 
		Thảo Vi (con gái tôi) đi học vẫn chưa về, trễ hơn mọi ngày đến hai tiếng 
		đồng hồ. Tôi sốt ruột, đạp xe đến trường, cổng trường đã khóa. Tôi hốt 
		hoảng quay về, định nhờ người giúp đi tìm con. Thấy cổng mở, biết con 
		gái đã về rồi, bao nhiêu lo lắng tiêu biến mất nhưng tức giận lại trào 
		lên, tôi nghĩ: Phải cho nó trận đòn!</span></strong><b> </b></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Thảo Vi chạy ra, cười hớn hở: “Con chào mẹ, xin lỗi 
		mẹ, hôm nay con về trễ ”. Tôi sa sầm mặt, gắt: “Không lỗi phải gì hết, 
		con để mẹ phải tìm hết cả hơi !”.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Thảo Vi vẫn hồn nhiên: “Mẹ! Con xin lỗi rồi mà, con 
		có điều bí mật, tối nay con cho mẹ biết!”. Tôi vẫn chưa nguôi cơn giận, 
		dằn từng tiếng: “Con giỏi lắm rồi, tan học không về nhà, đi chơi biệt 
		tăm. Mới 13 tuổi đã bày đặt bí với mật. Con cứ ôm lấy điều bí mật ấy, mẹ 
		không cần biết! Ăn cơm xong lên phòng đứng chịu phạt!”.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Thảo Vi xịu mặt như muốn khóc. Suốt bữa cơm, nó không 
		líu lo như mọi khi... Ăn cơm xong, tôi đi tắm.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Trong nhà tắm ra, tôi thấy chóa mắt, đèn phòng khách 
		sáng choang, giữa bàn là lẵng hoa hồng nhung rực rỡ, hai bên có hai hàng 
		nến cháy đỏ lung linh. Tôi bước đến, tò mò muốn biết con gái bày trò gì 
		thì nhìn thấy tấm thiệp, bên ngoài ghi dòng chữ: “Tặng mẹ kính yêu!”. 
		Tôi sửng sốt, mở ra xem: “Mẹ! Hôm nay là sinh nhật của mẹ, con cảm ơn mẹ 
		13 năm vất vả nuôi con. 13 bông hồng này là 13 tuổi hồng, con muốn đặt 
		trong vòng tay yêu thương của mẹ!”.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Như có luồng điện chạy suốt sống lưng, tôi sững sờ, 
		cổ nghẹn cứng! Đã 10 năm nay, từ khi chồng tôi mất, tôi không có quà 
		sinh nhật. Sống cảnh “mẹ góa con côi ”, tôi như quên ngày sinh nhật của 
		mình! Nước mắt tôi cứ tràn ra...</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tôi chạy vội lên phòng Thảo Vi, nó đang đứng tựa lưng 
		vào tường chịu phạt, khóc thút thít. Tôi ôm chầm lấy con, nghẹn ngào: 
		“Con gái của mẹ, mẹ cảm ơn con! Mẹ xin lỗi con&quot;.</font></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong>
		<span style="font-weight: normal; font-style: italic">Phạm Thị Minh 
		Trang</span></strong></font></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Arial"><a name="Con_gái_quậy__">Con gái &quot;quậy&quot;&nbsp; 
		</a> </font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">Từ khi còn 
		nhỏ, bố đã biết con là một cô bé rất nghịch ngợm. Ít khi nào con chịu 
		ngồi yên chơi đồ hàng như các bé gái khác. Khi chơi với các bạn cùng 
		xóm, con luôn là người&nbsp; bày trò, thích được chỉ huy hơn là nghe theo các 
		bạn. </span></strong></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nhiều lúc nghe mẹ phàn nàn về cá tính của con, bố 
		cười xòa, tại con mình có tố chất của người&nbsp; lãnh đạo. Mẹ lắc đầu chịu 
		thua.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Sáu tuổi, con vào lớp 1, nghĩ rằng trong môi trường 
		mới, lạ lẫm, con sẽ hiền hơn và đằm tính lại, không ngờ chỉ sau một tuần 
		là con đã thích nghi và bố mẹ tiếp tục... mệt. Cứ cách vài hôm, bố lại 
		nhận được&nbsp; phiếu liên lạc kèm theo lời than phiền của cô giáo về những 
		trò quậy phá mà con luôn là người đầu têu. Lúc thì con lấy phấn viết 
		bảng vẽ đầy lên bàn ghế. Lúc thì con leo lên ghế giáo viên làm... ca sĩ. 
		Lúc thì con mang snack vào lớp chia cho các bạn... ăn vụng. Ôi! Toàn 
		những chuyện động trời mà có mơ bố cũng không dám nghĩ là con gái lớp 1 
		của bố đã làm. Tất nhiên, con luôn bị mẹ phạt sau những lần quậy phá như 
		thế nhưng chỉ vài bữa là con sẽ quên hết, rồi đâu lại vào đó.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Cái lần đáng nhớ nhất đối với bố là ngày nhận được&nbsp; 
		điện thoại của cô giáo gọi bố lên trường gấp vì con... đánh nhau với bạn 
		trai trong lớp. Trong lúc làm việc với cô giáo, bố lặng lẽ quan sát cả 
		hai đứa nhỏ. Trong khi gương mặt cậu bạn đánh nhau với con vẫn chưa hết 
		sợ, nước mắt đầm đìa, đầu tóc xơ xác thì con vẫn bình tĩnh, chỉ thỉnh 
		thoảng đưa mắt nhìn bố. Về đến nhà, mẹ giao con cho bố xử lý vì mẹ đã 
		hết cách. Bố cũng chẳng biết làm thế nào, nên nói con xuống rửa mặt rồi 
		chuẩn bị ăn cơm. Tối, tập viết xong, con không xem hoạt hình như mọi khi 
		mà bỏ ra phòng khách ngồi ôm búp bê chơi. Thấy vậy, bố nhẹ nhàng ngồi 
		xuống và ôm con vào lòng. Một lúc sau, thấy con có vẻ vui hơn, bố mới 
		hỏi nguyên nhân tại sao con đánh nhau với bạn. Chỉ chờ có thế, con òa 
		khóc, nói là bạn chọc con không có... răng ăn cơm.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">À! Ra là vậy. Con gái của bố đang thay răng nên bị 
		sún hai cái răng cửa cộng thêm hai cái răng hàm dưới. Là con gái, dù 
		hiếu động cỡ nào thì con vẫn rất xem trọng vẻ bề ngoài. Sún răng đã mắc 
		cỡ, lại còn bị bạn chọc nên con phản ứng lại bằng... sức mạnh. Thương 
		con ngày thường mạnh mẽ mà giờ vẫn bị tổn thương bởi những câu châm 
		chọc, bố chỉ biết... an ủi. Con là con gái xinh đẹp nhất của bố mẹ, 
		nhưng con sẽ đẹp hơn nếu không đánh bạn và quậy phá. Mẹ đứng gần đó, lại 
		lắc đầu với cả hai bố con.</font></p>
		<p align="right" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong>
		<span style="font-weight: normal; font-style: italic">Blog Bút Nam</span></strong></font></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Niềm_vui..._cúp_điện__">Niềm vui... cúp điện&nbsp; 
		</a> </font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">&quot;Nhà cúp 
		điện rồi mẹ ơi!&quot; - cậu con trai năm tuổi ỉu xìu thông báo khi tôi vừa về 
		đến nhà. </span></strong></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tôi thật sự rất lo vì cơm chưa nấu, đồ dơ chưa giặt, 
		cúp điện thì làm sao mà bơm nước lên bồn rồi cả đêm chắc khỏi ngủ vì 
		nóng...</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Mới gần 5 giờ chiều mà trong bếp tối thui, trong khi 
		ngoài đường nắng chỉ mới dịu xuống. &quot;Nhà ở đô thị, nơi tấc đất tấc vàng 
		mà” - tôi tự an ủi. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Chờ có điện thì biết đến bao giờ? Vừa làm thức ăn, 
		tôi vừa loay hoay xoay trở nồi cơm trên bếp gas. Không khéo thì cơm sống 
		hoặc khê như chơi. Lâu rồi, toàn nấu bằng nồi cơm điện, giờ phải đánh 
		vật với nồi cơm trên bếp gas thật không dễ chút nào!</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Chồng tôi về đến nhà cũng là lúc cơm canh đã nấu 
		xong. Cả nhà dọn cơm bên ánh nến. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Xới cơm cho cả nhà xong, nhìn đáy nồi có cơm cháy, 
		tôi hỏi chồng tôi ăn không, anh gật đầu cái rụp. Chan một tí nước thịt 
		ba rọi kho khô vào chén cơm cháy vàng ruộm, anh ăn một cách ngon lành. 
		&quot;Ngon quá! Hơn 10 năm ở Sài Gòn mới được ăn miếng cơm cháy ngon như vậy! 
		Nấu cơm điện thì làm gì có cơm cháy mà ăn. Mà nhà mình giống như đang ăn 
		cơm ở nhà hàng vậy, nến lung linh, lãng mạn quá chừng!&quot;. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tôi liếc xéo chồng: &quot;Cúp điện cực muốn chết mà anh 
		vui dữ vậy sao. Thiệt là vô tâm!&quot;. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Chồng tôi vỗ về: &quot;Tại lâu rồi mới được ăn cơm cháy 
		nên anh thích. Nhớ hồi còn ở quê, anh luôn giành phần vét nồi để được ăn 
		cơm cháy với nước cá kho. Em nấu bếp gas mà cơm ngon không thua gì bếp 
		củi. Nhờ cúp điện mà anh phát hiện ra vợ mình thật đảm đang. Hôm nay anh 
		xung phong rửa chén, xong chở hai mẹ con ra công viên hóng mát, chịu 
		không?&quot;. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Cu Bi khoái chí: &quot;Hoan hô ba!&quot;. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Bi vui cũng phải thôi, vì mỗi khi xong bữa tối, trong 
		lúc tôi dọn dẹp nhà cửa thì chồng tôi hướng dẫn Bi tô màu và viết chữ. 
		Tôi xong việc nhà cũng là lúc hai cha con hoàn thành nhiệm vụ sau một 
		lúc con khóc nhè vì lười tô, lười viết, ba thì gào lên vì không đủ kiên 
		nhẫn với ông con. Sau đó, Bi mới được xem tivi, vệ sinh, thay đồ xong 
		thì đi ngủ... Sau khi Bi ngủ thì ba lướt web hoặc coi đá bóng, mẹ cặm 
		cụi chấm bài, soạn bài. Thỉnh thoảng Bi mới được đi chơi vào ngày cuối 
		tuần nếu ba không bận tăng ca và mẹ không có lịch dạy. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ra công viên, Bi như chú chim được sổ lồng, vừa chạy 
		nhảy vừa luôn miệng: &quot;Ba ơi, cái cây này tên gì vậy ba? Mẹ ơi, màu xanh 
		tiếng Anh nói sao hả mẹ?... Ba à, cho Bi chơi thêm năm phút nữa 
		nghen...&quot;.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Hơn 8 giờ tối Bi mới phụng phịu chịu ngồi lên xe để 
		về nhà. Rồi đột nhiên Bi hỏi: &quot;Khi nào cúp điện nữa hả mẹ?&quot;. Tôi thật 
		thà: &quot;Mẹ không biết. Cúp điện tối tăm nên con sợ, phải không?&quot;. Bi nhanh 
		nhảu: &quot;Không, Bi đâu có sợ! Cúp điện có ba, có mẹ cho Bi đi chơi, Bi còn 
		thích nữa. Cúp điện&nbsp; Bi không phải viết chữ, tô màu. Bi ước gì cúp điện 
		hoài!&quot;.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ba chen vào: &quot;Vậy là ba sẽ được ăn cơm cháy mệt nghỉ 
		luôn đó Bi. Thích quá há!&quot; </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Thiệt hết biết cha con nhà Bi. Không biết tôi nên 
		buồn hay vui vì cúp điện nữa đây?</font></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong style="font-weight: 400; font-style: italic">
		Nguyễn Thanh</strong></font></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Hãy_mở_lòng_với_con__">Hãy mở lòng với con&nbsp; 
		</a> </font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">Tôi là giáo 
		viên, nên trong việc giáo dục con cái tôi rất nghiêm khắc. Tôi luôn bắt 
		các con theo khuôn phép do tôi đặt ra, một phần tôi sợ bị đánh giá là 
		&quot;con nhà giáo mà không có giáo dục&quot;. Tôi không cần biết con mình có vừa 
		lòng hay không.</span></strong><b> </b></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Khoảng cách giữa các con và tôi luôn là đạo đức và sự 
		áp đặt, không bao giờ có những cuộc trò chuyện tâm lý hay những câu 
		chuyện phiếm. Các con luôn giấu diếm tôi về các mối quan hệ bạn bè, may 
		lắm chỉ nói về chuyện học hành, đó mới là vấn đề tôi quan tâm nhất.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Theo linh cảm của một người mẹ, tôi biết con gái tôi 
		đã có bạn trai (nó đã 21 tuổi, điều đó là lẽ đương nhiên), nhưng khi tôi 
		đặt vấn đề thì con gái tôi luôn trả lời là không có. Tôi biết rằng nó sợ 
		tôi ngăn cấm, sợ tôi la mắng, và sẽ đặt ra những &quot;điều luật&quot; khác. Đó là 
		một sai lầm của tôi, cái gì càng cấm, chúng càng thích khám phá, và muốn 
		bứt ra khỏi cái vòng kim cô kiểm soát của cha mẹ. </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết được bí mật của con 
		gái tôi, nếu không phải vô tình trong một lần dọn phòng cho con gái, 
		dưới cái hộc tủ là một mớ giấy lộn, tôi định đem bỏ sọt rác thì một tờ 
		giấy siêu âm rơi ra, nó mang tên con gái tôi với nội dung &quot;thai bốn tuần 
		tuổi&quot;, &quot;phá thai&quot;... Những con chữ nhảy múa trước mắt tôi, tôi choáng 
		váng, không tin đó là sự thật. Tôi đã quản con rất chặt chẽ, khi con đi 
		với ai cũng phải có người đó đến xin phép, không được đi quá giờ quy 
		định (là 21 giờ). Thường thì con gái tôi hay đi với bạn gái, còn những 
		bạn trai chỉ đến nhà và ngồi ngoài sân trò chuyện. Vậy con tôi có thai 
		với ai? Bao giờ? Ở đâu? Con bé không có biểu hiện gì, hay tại tôi không 
		quan tâm? Dường như sự quản lý và giáo dục của tôi đang bị xúc phạm, bị 
		coi thường nặng nề. Tôi giận con đến cực độ, nhưng phải nói với nó thế 
		nào đây? </font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tôi bóng gió: &quot;Con luôn nói dối mẹ, con đã lớn, có đủ 
		lông đủ cánh rồi, con coi thường mẹ, không coi mẹ ra gì nữa phải không? 
		Tại sao con nói dối mẹ?&quot;. Tôi nghĩ rằng con gái tôi sẽ sợ hãi, tái mặt 
		đi vì tôi đã phát hiện ra một điều bí mật kinh khủng của nó. Nhưng 
		không, ngược lại, con bé rất bình tĩnh: &quot;Mẹ biết tại sao con nói dối mà, 
		mẹ luôn áp đặt, mẹ không cần biết con nghĩ gì, mẹ không bao giờ mở lòng 
		để con được tâm sự, con rất sợ điều đó, vì thế con luôn phải nói dối&quot;.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Con gái nhìn tôi không chớp mắt, còn tôi, rơi tỏm vào 
		đúng khoảng lặng của chính mình. Con tôi nói quá đúng, chưa bao giờ tôi 
		mở lòng ra với con, chưa bao giờ mẹ con tôi gần gũi ngồi với nhau tâm sự 
		kiểu hai người &quot;phụ nữ&quot; với nhau. Tôi và con gái không ngủ chung giường 
		từ khi nó cai sữa. Cũng chẳng bao giờ có chuyện con được sờ &quot;tí” mẹ như 
		những đứa trẻ khác mà tôi vẫn nghe kể. Tôi muốn con biết tự lập ngay từ 
		nhỏ. Khi con gái tôi đến tuổi dậy thì, tôi đã không quan tâm, hướng dẫn 
		con ra sao khi ngày đầu con trở thành người lớn, nhưng con bé đã tự biết 
		xử lý...</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đến lúc này, tôi mới ngộ ra được nhiều điệp khúc 
		&quot;không&quot; và &quot;chưa bao giờ&quot;, trong trách nhiệm và cũng là thiên chức của 
		một người mẹ. Thay vì làm bạn với con, tôi lại áp đặt con vào khuôn khổ. 
		Tôi giáo dục con theo kiểu &quot;gia giáo&quot;, học làm người, nhưng lại thiếu 
		điều quan trọng nhất là giáo dục con về sự phát triển của con người, về 
		giới tính cho con, nên mới gây ra hậu quả đáng tiếc này.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tôi đã sai trong cách giáo dục con, tôi rất đau lòng, 
		nhưng thiệt thòi nhất vẫn là con gái tôi.</font></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong style="font-weight: 400; font-style: italic">
		Ly Ly</strong></font></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Arial"><a name="Con_trai_của_mẹ__">Con trai của mẹ&nbsp; </a> </font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">Sau bữa cơm 
		tối, con trai nói với mẹ để con trai rửa chén phụ mẹ, mẹ tròn mắt ngạc 
		nhiên:</span></strong><b> </b></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Con làm được không?</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Được mà mẹ, hôm qua bà ngoại dạy con rồi!</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Mẹ không sợ bể chén đĩa, chỉ lo con trai 10 tuổi chưa 
		làm được thôi. Con trai cầm chiếc chén thủy tinh làm như rất thành thục, 
		hướng dẫn cho mẹ.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Mẹ biết không, rửa chén phải rửa dưới đáy này nè, 
		vì dầu mỡ rất dễ bám dưới đó... còn rửa ly là mình rửa vòng cái miệng ly 
		vì miệng mình uống quanh quanh đó...</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Mẹ nhìn con vừa xoay xoay chén vừa nói trông rất 
		thương.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Bà ngoại bảo con, vì mẹ chỉ sinh được hai anh em 
		trai nên con phải phụ mẹ việc nhà, mai mốt mẹ sinh em gái nữa thì mới có 
		em gái làm.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Vậy, nếu mẹ không sinh em gái nữa thì sao?</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Có vẻ suy nghĩ, một lúc sau con nói:</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Thế thì... con làm cũng được.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đến bữa cơm, con hỏi em Tí:</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Tí có muốn lớn như anh Hai không?</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Dạ có!</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Vậy Tí tự xúc cơm ăn một mình đi là lớn như anh Hai 
		nè, để mẹ đút hoài không hành người lớn được đâu.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Hai anh em lui cui với cái chén và đôi đũa vì em Tí 
		mới 3 tuổi, đôi tay nhỏ xíu cầm đũa lóng ngóng là... xoảng! Cái chén rơi 
		xuống sàn bể làm đôi. Hai anh em im lặng chờ... mẹ mắng. Nhìn ánh mắt 
		các con lo lắng, mẹ thương quá.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Mẹ nghĩ lần sau mình nên cho em Tí ăn chén nhựa, 
		Gôn nhỉ!</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Dạ!</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Con trai cười hớn hở. Những ngày sau đó, con chủ động 
		giúp mẹ quét nhà dù chưa sạch, cất quần áo dù chưa gọn gàng, dọn cơm dù 
		có lúc bể chén đĩa... Mẹ rất hạnh phúc và càng thương các con trai của 
		mẹ. Mẹ tự hào vì Gôn của mẹ đã sớm biết chia sẻ cùng mẹ và sống rất tình 
		cảm.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Cuối tuần này ba mẹ sẽ về để cảm ơn bà ngoại thôi, 
		phải không con trai?</font></p>
		<p align="right" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong>
		<span style="font-weight: normal; font-style: italic">An Hạ Châu</span></strong></font></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Lời_xin_lỗi__">Lời xin lỗi&nbsp; </a> </font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">Quá trưa, 
		trường học đã vắng ngắt. Đi tìm ngược xuôi, bố bạn con đã lo lắng đến 
		mức quát cho mấy đứa một trận. Chẳng ai có thể ngờ là ngay chiều đấy, 
		bác ấy mất. Nhồi máu cơ tim. Quá bất ngờ và xót xa. Đó là lý do vì sao 
		con về muộn và khóc bên đường. Bố biết con đã cảm nhận được sự sống và 
		cái chết mong manh đến nhường nào, và con đã tự học được cách nói lời 
		xin lỗi trước khi quá muộn.</span></strong><b> </b></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tóc bò liếm, trán dô cao, con thường lấy lý do ấy 
		giải thích vì sao con bướng bỉnh như thế.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Con chưa bao giờ nói &quot;xin lỗi&quot; ngay cả khi biết mình 
		sai. Cũng chưa bao giờ bố mẹ đánh con vì bố mẹ không cho rằng roi vọt có 
		thể đem lại kết quả. Đòn duy nhất mà con nhận được là khi năm tuổi, từ 
		cô giáo. Con tranh đồ chơi của bạn. Cô hỏi: &quot;Tại sao con lấy đồ chơi của 
		bạn?&quot;. Con cãi: &quot;Đấy là đồ chơi của cả lớp, Nhím cũng phải được chơi 
		chứ&quot;. &quot;Nhưng bạn đang chơi, con không được tranh&quot;. &quot;Bạn chơi trước rồi 
		thì phải đến lượt Nhím chứ&quot;. Cô giáo nói một câu, con cãi một câu nên cô 
		giáo bực mình, vặt mông con một cái. Con hét: Cô là phù thủy. Cô giận 
		quá, vặt thêm mấy cái. Con nằm lăn ra nhà... cười. Khi bố đến đón con, 
		cô còn bảo: &quot;Em đánh cháu mà cuối cùng em khóc chứ không phải cháu!&quot;.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Bố mẹ đã áp dụng nhiều &quot;chiến thuật&quot; để con học cách 
		&quot;xin lỗi&quot;. Nói nhẹ nhàng, đe nẹt, dọa dẫm. Cho con đọc sách báo thiếu 
		nhi có những câu chuyện, những bài học... Vẫn không được. Một tối bố 
		vắng nhà. Con không cho chị ngủ cùng bên mẹ. Mẹ nói thế nào con cũng đẩy 
		chị ra, thậm chí cắn cả chị. Mẹ giận quá, lôi con ra ngõ, khóa cổng lại, 
		bắt con ở đó đến khi con thật sự &quot;xin lỗi&quot; mới cho vào. Đêm tối, đom đóm 
		lập lòe, mẹ và chị dọa ma. Bảy tuổi, tất nhiên con sợ ma chết khiếp. Mẹ 
		kể lại với bố, cuối cùng, sau hai tiếng đồng hồ thi gan, mẹ đành mở cổng 
		cho con. Lúc đó, người con sưng vù vết muỗi cắn, lạnh buốt, tái đi. Mẹ 
		cuống lên lấy dầu xoa cho con, chẳng còn nhớ bắt con phải xin lỗi nữa.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Lớp bốn, con học xa nhà hơn 5km, bạn bè ở lại trường, 
		cuối tuần mới về nhà nhưng con không thích. Cuối cùng, như bao lần khác, 
		bố mẹ đành nhượng bộ, để con đạp xe, sáng đi chiều về, trưa con nghỉ ở 
		nhà một người bạn gần đấy.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Một tối mùa đông, đã 7g mà con chưa về. Bố mẹ hết sức 
		lo lắng. Mẹ ra ngõ ngóng. Bố đạp xe dọc đường con đi học. Tim bố thót 
		lại khi thấy con co ro bên đường giữa mù mịt gió mưa. Bố đã đến ôm chặt 
		lấy con, nước mắt con thấm vào tim bố, lạnh buốt. Con thì thầm: &quot;Bố ơi, 
		con xin lỗi&quot;. Con biết lúc ấy bố &quot;sốc&quot; thế nào không? Lời &quot;xin lỗi&quot; đầu 
		tiên của con! Bố đã mong nó biết bao nhiêu, nhưng chắc chắn không phải 
		trong trường hợp thế này. Chuyện gì đã xảy ra với con?</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Hôm đó, khi tan học buổi sáng, con cùng người bạn 
		thân đạp xe trong sân trường. Thầy hiệu phó bắt gọn cả nhóm. Dĩ nhiên, 
		thầy yêu cầu viết kiểm điểm và mời phụ huynh đến (trường con cấm học 
		sinh đi xe trong sân). Cả nhóm sợ quá, chui vào phòng học, ôm nhau khóc.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Quá trưa, trường học đã vắng ngắt. Đi tìm ngược xuôi, 
		bố bạn con đã lo lắng đến mức quát cho mấy đứa một trận. Chẳng ai có thể 
		ngờ là ngay chiều đấy, bác ấy mất. Nhồi máu cơ tim. Quá bất ngờ và xót 
		xa. Đó là lý do vì sao con về muộn và khóc bên đường. Bố biết con đã cảm 
		nhận được sự sống và cái chết mong manh đến nhường nào, và con đã tự học 
		được cách nói lời xin lỗi trước khi quá muộn.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Một lời xin lỗi khiến bố đau xót.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nhưng cũng là lời xin lỗi khiến bố tự hào về con.</font></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong style="font-weight: 400; font-style: italic">
		Minh Vũ</strong></font></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
		<a name="Lòng_trung_thực__">Lòng trung thực&nbsp;
		</a>
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong><span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chủ nhật, 
		mẹ và con mới có dịp rảnh rỗi để đi nhà sách, vừa thư giãn,&nbsp;vừa chọn mua 
		sách và đồ dùng học tập. </span></strong></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Sau một hồi so sánh, cân nhắc, hai mẹ 
		con cũng tìm được kha khá dụng cụ học tập, đủ cho con cả một học kỳ. 
		Quầy tính tiền đông đúc hơn vào cuối tuần, trời cũng đã tối nên ai cũng 
		muốn nhanh chóng thanh toán xong để ra về. Cô thu ngân toát mồ hôi với 
		một loạt yêu cầu từ khách hàng. Ai cũng muốn mình là người được giải 
		quyết trước.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Vất vả chen khỏi đám đông từ quầy tính 
		tiền, mẹ và con lỉnh kỉnh những món đồ trên tay, nhanh bước ra cổng. 
		Theo thường lệ, mẹ không quên kiểm tra lại phiếu thanh toán, chỉ là để 
		chắc chắn không mua thiếu đồ. Mẹ nhẩm tính và chợt nhận ra cô thu ngân 
		đã bỏ sót không tính tiền năm đồ chuốt bút chì, có lẽ do con tinh nghịch 
		bỏ vào trong hộp viết, trong lúc thanh toán đông đúc, cô ấy đã không 
		kiểm tra lại.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Hơi lưỡng lự khi nghĩ đến cảnh phải 
		chen trở lại vào đám đông kia, con lại kéo mẹ đi nhanh vì biết ba đang 
		nóng lòng chờ trước cổng. Mẹ nhẩm tính: &quot;Trị giá của năm đồ chuốt bút 
		chì là 10.000đ, không lớn lắm, các cô ấy nếu có bù vào cũng chẳng là 
		bao&quot;. Nghĩ vậy, mẹ mạnh dạn bước đi, nhưng... ngẫu nhiên lúc ấy gương 
		mặt trong sáng của con ngước lên nhìn như định nói điều gì, mẹ lại hơi 
		chột dạ.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Quyết định nhanh chóng, mẹ kéo con quay 
		trở lại quầy thanh toán, trả thêm tiền cho cô thu ngân trước ánh mắt ngơ 
		ngác của con và cả sự khó chịu của vài người đứng sau làm họ phải đợi 
		thêm. Không muốn con thắc mắc, mẹ nói ngay: &quot;Do cô ấy tính nhầm. Số tiền 
		tuy không lớn nhưng lại là một phần tiền công cả ngày làm việc của cô 
		ấy. Nếu chẳng may cô ấy thối nhầm nhiều người mà không ai trả lại hết, 
		chắc cô ấy buồn lắm. Con nghĩ sao nếu ngược lại, mẹ con mình trả nhầm mà 
		cô ấy không gửi lại?&quot;.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">&quot;À con biết rồi, cái này giống như 
		chuyện nhặt được của rơi trả người đánh mất, cô có dạy con mà”. Nhìn ánh 
		mắt lấp lánh của con, mẹ hơi xấu hổ, vì trước đó đã do dự không muốn 
		quay lại. May là mẹ đã kịp quyết định đúng và nhờ vậy, con sẽ hiểu ý 
		nghĩa của sự việc vừa rồi. Tuy hai mẹ con về trễ hơn một chút, ba đợi 
		lâu hơn một chút, nhưng đó là bài học đáng để mẹ con ta phải suy nghĩ: 
		sự trung thực, dẫu nhỏ thôi, nhưng là vô giá.</span></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<strong>
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal; font-style: italic">
		Nguyễn Thị Hiếu Hạnh</span></strong></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Trái_tim_người_mẹ__">Trái tim người mẹ&nbsp; 
		</a> </font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><strong><span style="font-weight: normal">Sách Ngữ 
		văn 6 có truyện </span></strong><em>Mẹ hiền dạy con</em><strong>.<span style="font-weight: normal"> 
		Truyện kể về một người mẹ rất thương con, đặc biệt có phương pháp dạy 
		con tuyệt vời. Đó là Mạnh Mẫu.</span></strong><b> </b></font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Chính nhờ mẹ, Mạnh Tử đã trở thành một bậc vĩ nhân.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Thử đặt giả thiết, nếu Mạnh Mẫu không có ý thức dạy 
		con ngay từ thuở ban đầu, có thể Mạnh Tử đã trở thành người phu đào 
		huyệt, kẻ khóc thuê? Hoặc một kẻ buôn bán điên đảo? Nếu Mạnh Mẫu không 
		dọn nhà đến cạnh trường học, Mạnh Tử biết bắt chước ai để “học tập lễ 
		phép, cắp sách vở”? Nếu Mạnh Mẫu không cắt đứt tấm vải đang dệt trên 
		khung, Mạnh Tử có quyết tâm học tập để trở nên “bậc đại hiền”? Hóa ra, 
		người mẹ đóng vai trò quyết định trong việc hình thành nhân cách của 
		con, quyết định cả cuộc đời con!</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Cũng dễ hiểu. Bởi chín tháng mười ngày mẹ cưu mang 
		con. Con chính là máu thịt của mẹ. Rồi mẹ sinh ra con, nâng niu ấp ủ 
		con, cho con bú mớm. Mẹ hát ru con ngủ… kể chuyện con nghe… dạy bảo con 
		…. Mầm sống của con nhú lên từ trong lòng mẹ và con cũng bắt đầu cuộc 
		sống từ dòng sữa ngọt lành trong bầu vú mẹ. Từ một hình hài bé xíu, con 
		dần dần lớn lên, quấn quít, lẫm chẫm bên chân mẹ. Lời mẹ nói, việc mẹ 
		làm; con nghe, con thấy… Cho nên mẹ ảnh hưởng rất nhiều đến con. Chị Hai 
		tôi tính nết dịu hiền, ăn ở có nhân có nghĩa, có ý thức dạy con nên 
		người; các con của chị đều ngoan ngoãn, hiếu thuận.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Dĩ nhiên môi trường có ảnh hưởng tới con, vì nhà gần 
		nghĩa địa nên Mạnh Tử mới bắt chước “đào, chôn, lăn, khóc”, vì ở gần chợ 
		nên bắt chước nô nghịch, “buôn bán điên đảo”, rồi nhờ ở gần trường học 
		mà bắt chước học tập lễ phép… Nhưng nếu không có tình yêu thương con; sự 
		chủ động, ý thức quyết tâm dạy con nên người của Mạnh Mẫu qua chính hành 
		động của mình thì liệu Mạnh Tử có trở thành bậc hiền triết?</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Chị hàng xóm tôi là người mẹ mẫu mực, nhưng con trai 
		chị lại bị bạn bè lôi kéo vào con đường nghiện hút. Nhờ luôn sát sao 
		con, chị đã phát hiện kịp thời và với tấm lòng người mẹ, chị đã giúp con 
		cai nghiện. Con chị đã trở lại cuộc sống bình thường.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Dì Tám bán vịt lộn, chân chất hiền lành, cả đời nhọc 
		nhằn tần tảo nuôi đứa con trai duy nhất, mong nó nên người, đâu ngờ, nó 
		theo bọn xấu đi cướp giật. Biết được, dì bỏ tất cả, lăn lội tìm con. Dì 
		khóc dưới chân con. Nước mắt dì đã cảm hóa được con, nó quay về làm ăn 
		lương thiện.</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nói vậy không có nghĩa là tuyệt đối hóa vai trò của 
		người mẹ và vô hiệu hóa những quan hệ khác. Bên cạnh mẹ, đứa trẻ còn có 
		cha, có đại gia đình, họ hàng gần xa, có nhà trường, bạn bè.... Cha là 
		tấm chắn, là chỗ dựa vững chắc cho con trước phong ba bão táp ở đời: 
		“Con có cha như nhà có nóc”, “Còn cha gót đỏ như son”… Tấm lòng nhân 
		hậu, đạo đức của ông bà là tấm gương trong sáng cho con cháu… Nhà 
		trường, nơi giáo dục đào tạo con người…</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Tóm lại, gia đình là cái nôi hình thành nhân cách của 
		con trẻ. Nhưng có lẽ, đặc biệt quan trọng hơn hết thảy là vai trò của 
		người mẹ: <em>Trái tim người mẹ là trường học của con</em> (danh ngôn 
		phương Tây), hoặc: <em>Phúc đức tại mẫu</em> (danh ngôn phương Đông).</font></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Vì vậy, con cái nên người, phần không nhỏ là nhờ tình 
		yêu thương, công lao biển trời của mẹ - của trái tim người mẹ.</font></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: 25.65pt"><font face="Arial">
		<strong><span style="font-weight: normal; font-style: italic">Kim Chi</span></strong></font></td></tr><tr><td height="53"><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager