File "Giadinh_01.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Gia Dinh/Giadinh_01.htm
File size: 53.15 KiB (54427 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
span.yshortcuts
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Gia Đình</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Cái_bát_gỗ">Cái bát gỗ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tôi cam đoan bạn
sẽ nhớ được câu chuyện của cái bát gỗ này vào ngày mai, tuần tới, tháng
tới hay năm tới nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Một ông già gầy
yếu phải dọn đến ở chung với con trai, con dâu và một đứa cháu nội lên 4
tuổi. Ông già hai tay run rẩy, mắt đã mờ, chân bước không vững. Cả gia
đình ngồi ăn chung nơi bàn ăn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Nhưng người ông
lớn tuổi với hai tay lụng cụng và đôi mắt kèm nhèm khiến cho việc ăn
uống rất khó khăn. Những hạt đậu rớt từ muỗng xuống sàn nhà. Khi ông với
tay lấy ly sữa thì sữa đổ tóe ra khăn bàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Người con trai và
con dâu rất bực mình vì phải lau chùi dọn dẹp cho ông. Người con trai
nói: “Chúng mình phải làm một cái gì để giải quyết vấn đề này. Anh chán
ngấy cái vụ ông đánh đổ sữa, ăn uống nhồm nhoàm, và đánh đổ thức ăn trên
sàn nhà.” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Do đó hay vợ
chồng bàn nhau đặt một cái bàn trong góc phòng. Ở đó, người ông phải
ngồi ăn một mình trong khi cả gia đình ăn uống vui vẻ. Vì ông cụ đã đánh
vỡ mấy cái đĩa, thức ăn của ông được bỏ vào một cái bát gỗ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Khi cả gia đình
liếc nhìn về phía ông cụ, đôi khi thấy ông chảy nước mắt khi phải ngồi
một mình. Vậy mà, mỗi khi ông đánh rơi muỗng nĩa hay đánh đổ thức ăn,
hai vợ chồng vẫn còn la rầy ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Đứa cháu 4 tuổi
quan sát mọi sự trong thinh lặng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Một tối kia, ngay
trước bữa ăn, người cha thấy đứa con nghịch với mấy khúc gỗ vụn trên
sàn. Anh ta dịu dàng hỏi: “Con đang làm gì vậy?” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Đứa bé cũng trả
lời dịu dàng không kém: “Ồ con đang làm một cái bát nhỏ cho ba và mẹ ăn
khi con lớn lên.” Nó cười và tiếp tục làm việc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Những lời nói của
đứa trẻ làm cho cặp vợ chồng sững sờ không nói nên lời. Rồi những giọt
nước mắt tuôn rơi trên mặt họ. Dù không nói ra lời, cả hai đều hiểu
phải làm cái gì. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal"> Tối hôm ấy, người
con trai, cầm tay bố và dịu dàng dắt ông cụ trở về bàn ăn của gia đình.
Và trong suốt những ngày còn lại của cuộc đời ông cụ được ngồi ăn chung
với gia đình. Và từ đó cả chồng lẫn vợ dường như không còn chú ý đến
những lúc muỗng nĩa rơi, sữa bị đổ tràn hay khăn bàn bị dính bẩn. </span>
</p>
<p align="right"><i><span class="small">
<span style="font-family: Arial">Bùi Hữu Thư dịch </span></span>
<span style="font-family: Arial"> </span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Nhảy_Múa_dưới_cơn_mưa_">Nhảy Múa dưới cơn mưa
</a>
</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Lúc đó khoảng 8;30 sáng, phòng cấp cứu rất bận rộn.
Một ông cụ khoảng trên 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ
khâu ở ngón tay cái. Ông cu nói ông rất vội vì ông có một cuộc hẹn vào
lúc 9 giờ. Tôi bắt mạch, đo huyết áp cho ông cụ xong, tôi bảo ông ngôi
chờ vì tôi biết phài hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có người đến cắt chỉ
khâu cho ông. Tôi thấy ông nôn nóng nhìn đồng hồ nên tôi quyết định sẽ
đích thân khám vết thương ở ngón tay cái của ông cụ. vì lúc đó tôi cũng
không bận với một bịnh nhân nào khác cả. </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi khám tôi nhận thấy vết thương đã lành tốt vì vậy
tôi đi lấy dụng cụ để tháo chỉ khâu ra và bôi thuốc vào vết thương cho
ông cụ. <span class="yshortcuts">Trong</span> khi săn sóc vết thương cho
ông cụ tôi hỏi ông là ông vội như vậy chắc là ông có môt cuộc hẹn với
một bác sĩ khác sáng hôm nay phài không. </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Ông nói không phải vậy nhưng ông cần phải đi đến nhà
dưỡng lão để ăn điểm tâm với bà cụ vợ của ông ở đó.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi hỏi thăm sức khỏe của bà cụ thì ông cho biết là
bà đã ở viện dưỡng lão một thời gian khá lâu rồi và bà bị bệnh Alzheimer
(bệnh mất trí nhớ ở người lớn tuổi). Khi nói chuyện tôi có hỏi ông cụ là
liệu bà cụ có buồn không nếu ông đến trể một chút. Ông cụ nói bà ấy
không còn biết ông là ai nữa và đã 5 năm nay rồi bà không còn nhận ra
ông nữa. Tôi ngạc nhiên quá và hỏi ông cụ, ' và Bác vẫn đến ăn sáng với
Bác gái mỗi buồi sáng mặc dù Bác gái không còn biết Bác là ai nữa?' Ông
cụ mĩm cười, vỗ nhẹ vào tay tôi rồi nói 'Bà ấy không còn biết tôi nữa
nhưng tôi vẫn còn biết bà ấy là ai.' </font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">Khi ông
cụ bước ra khỏi phòng, tôi phải cố gắng lắm để khỏi bật khóc. Tôi vô
cùng xúc động và thầm nghĩ, 'Ước gì đời mình có được một tình yêu như
thế!' </font><span style="font-size: 20.0pt; font-family: VNI-Times"> </span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right"><i>
<span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Bức_tranh_đẹp_nhất">Bức tranh đẹp nhất</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">M</font><span style="font-family: Arial">ộ</span><font face="Arial">t
h</font><span style="font-family: Arial">ọ</span><font face="Arial">a s</font><span style="font-family: Arial">ĩ</span><font face="Arial">
su</font><span style="font-family: Arial">ố</span><font face="Arial">t
</font><span style="font-family: Arial">đờ</span><font face="Arial">i m</font><span style="font-family: Arial">ơ</span><font face="Arial">
</font><span style="font-family: Arial">ướ</span><font face="Arial">c m</font><span style="font-family: Arial">ộ</span><font face="Arial">t
b</font><span style="font-family: Arial">ứ</span><font face="Arial">c
tranh </font><span style="font-family: Arial">đẹ</span><font face="Arial">p
nh</font><span style="font-family: Arial">ấ</span><font face="Arial">t
tr</font><span style="font-family: Arial">ầ</span><font face="Arial">n
gian. Ông </font><span style="font-family: Arial">đế</span><font face="Arial">n
h</font><span style="font-family: Arial">ỏ</span><font face="Arial">i v</font><span style="font-family: Arial">ị</span><font face="Arial">
giáo s</font><span style="font-family: Arial">ư</span><font face="Arial">
</font><span style="font-family: Arial">để</span><font face="Arial"> bi</font><span style="font-family: Arial">ế</span><font face="Arial">t
</font><span style="font-family: Arial">đ</span><font face="Arial">i</font><span style="font-family: Arial">ề</span><font face="Arial">u
gì </font><span style="font-family: Arial">đẹ</span><font face="Arial">p
nh</font><span style="font-family: Arial">ấ</span><font face="Arial">t.
V</font><span style="font-family: Arial">ị</span><font face="Arial">
giáo s</font><span style="font-family: Arial">ư</span><font face="Arial">
tr</font><span style="font-family: Arial">ả</span><font face="Arial"> l</font><span style="font-family: Arial">ờ</span><font face="Arial">i:
"Tôi ngh</font><span style="font-family: Arial">ĩ</span><font face="Arial">
</font><span style="font-family: Arial">đ</span><font face="Arial">i</font><span style="font-family: Arial">ề</span><font face="Arial">u
</font><span style="font-family: Arial">đẹ</span><font face="Arial">p nh</font><span style="font-family: Arial">ấ</span><font face="Arial">t
tr</font><span style="font-family: Arial">ầ</span><font face="Arial">n
gian là ni</font><span style="font-family: Arial">ề</span><font face="Arial">m
tin, vì ni</font><span style="font-family: Arial">ề</span><font face="Arial">m
tin nâng cao giá tr</font><span style="font-family: Arial">ị</span><font face="Arial">
con ng</font><span style="font-family: Arial">ườ</span><font face="Arial">i."</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người họa sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với một cô gái
và được trả lời: "tình yêu" là điều đẹp nhất trần gian, bởi tình yêu làm
cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ đang than khóc,
làm cho điều bé nhỏ trở nên cao quý, cuộc sống sẽ nhàm chán biết bao nếu
không có tình yêu"</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cuối cùng, người họa sĩ gặp một người lính mới trở về
từ mặt trận, khi được hỏi, người lính trả lời: "hòa bình" là cái đẹp
nhất trần gian, ở đâu có hòa bình, ở đó có cái đẹp." </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Khi trở về nhà, người họa sĩ nhận ra niềm tin trong
ánh mắt các con, tình yêu trong cái hôn của người vợ. Chính những điều
đó khiến tâm hồn ông ngập tràn hạnh phúc và bình an. Bây giờ thì ông đã
hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian. Sau khi tác phẩm của mình hoàn
thành, người họa sĩ đặt tên cho bức tranh của mình là: "gia đình"</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thật vậy, gia đình là nơi đầy ấp tiếng cười của trẻ
thơ, tiếng hát của người mẹ và sức mạnh của người cha. Nơi đó có hơi ấm
của những con tim biết yêu, là ánh sáng của đôi mắt tràn đầy hạnh phúc,
là sự ân cần, là lòng chung thủy. Gia đình là ngôi thánh đường đầu tiên
cho tuổi thơ học những điều hay lẽ phải, niềm tin và lý tưởng sống.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Đó là nơi chúng ta tìm về để được an ủi, nâng đỡ</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Đó là nơi những món ăn đơn sơ cũng trở thành mỹ vị</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Đó là nơi tiền bạc không quí bằng tình yêu</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Đó là nơi ngay cả nước sôi cũng reo lên niềm vui và
hạnh phúc.</font></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right"><i>
<span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Câu_Chuyện_Cát_Đá_">Câu Chuyện
Cát Đá </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";
font-weight:normal">Một cô gái nọ vì buồn phiền chuyện gia đình nên đem hai đứa
con nhỏ về nhà cha mẹ để ở. Cô ta khóc kể than thở với mẹ:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Con thực sự hết sống nổi với hắn ta rồi. Thà là sống một mình như vậy
nuôi hai đứa con còn sướng hơn. Lúc nào trong nhà cũng có chuyện gây gổ.
Cứ như thế thì hai đứa bé ngày nào cũng chứng kiến những điều không tốt,
lớn lên sẽ bị ảnh hưởng xấu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Người mẹ nhìn cô con gái nhẹ nhàng nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Con à. Gia đình nào mà không có những chuyện xích mích bất hòa. Trời
còn có mưa có nắng huống gì con người lúc giận lúc vui. Nếu con sợ mấy
cháu bị ảnh hưởng không tốt thì hai vợ chồng nên thông cảm và nhẫn nhịn
nhau chứ đâu phải giải quyết như thế. Hãy nhớ lại xem, cha mẹ đâu có ép
duyên con đâu. Chính con đã từng yêu thương nhung nhớ, chính con đã từng
thề non hẹn biển. Còn nhớ không con?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Cô con gái vừa khóc vừa trả lời với giọng bực mình:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Hồi đó con bị lầm vì chưa có kinh nghiệm. Bây giờ con đã khôn hơn và
trưởng thành rồi. Trên đời này đâu phải chỉ mình hắn là đàn ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Người mẹ vẫn nhẫn nại khuyên con:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Con ơi. Con cho rằng hai đứa cháu ngoại của mẹ sống không cha là tốt
và không bị ảnh hưởng xấu sao con? Ngày xưa cha mẹ mà có những suy nghĩ
như con hôm nay thì con đã không biết cha hay mẹ mình là ai đó con ơi.
Vợ hoặc chồng thì ai cũng có thể tìm người khác, nhưng hai đứa con của
con suốt đời cũng chỉ có một người cha và một người mẹ mà thôi con ạ.
Trẻ thơ mà phải chịu cuộc sống mồ côi, dù mồ côi cha hay mẹ. Đó là một
điều bất hạnh lớn đối với trẻ thơ. Chỉ vì những tự ái nhỏ nhen của mình
mà con đành bắt hai đứa con của chính mình gánh chịu sự bất hạnh này hay
sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Nhân lúc ngoài trời đang cơn mưa nặng hạt. Người mẹ chỉ cho cô con gái:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Con gái của mẹ hãy nhìn xem. Nơi vườn cà ngoài kia, con gà mái đang
xòe rộng hai cánh hứng chịu cơn mưa gió bão bùng để ấp ủ cho đàn con.
Một con gà mẹ mà còn sẵn sàng chịu đựng những gió mưa cuộc đời cho đàn
con được yên ấm. Mà con gái của mẹ chẳng chịu đựng nổi những bất hòa
giữa vợ chồng để bắt hai đứa con của chính mình phải hứng chịu bất hạnh
cuộc đời sao con. Những xích mích phiền muộn trong cuộc sống vợ chồng
chưa đáng để gọi là gió bão cuộc đời và nhẫn chịu những điều đó cũng
chưa đáng để gọi là sự hy sinh cao cả của lòng mẹ thương con đâu con ạ.
Hãy bình tâm suy nghĩ kỹ lại đi con gái yêu thương của mẹ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Nghe lời mẹ khuyên cùng nhìn hình ảnh gà mẹ chịu đựng cơn mưa gió che
chở cho đàn con, cô con gái vui vẻ đem hai đứa con trở về với gia đình.
Và từ đó gia đình cô ta, vợ chồng con cái sống yên vui hạnh phúc trong
yêu thương và thông cảm.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right"><font face="Arial">
<span style="font-weight: normal; font-style: italic">Sưu tầm</span></font></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Học_cách_lắng_nghe_">Học cách
lắng nghe </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta
biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và
lẩm bẩm… Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ.
Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống
nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã
gọi điện cho vợ mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Mẹ đấy ạ? - Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất
khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang
khóc. Rất rõ. Giọng thì thầm tiếp tục:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã.
Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường
cao tốc và…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Có cái gì đó không ổn. Người mẹ cố im lặng…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một
cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về
nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết
có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con
sợ… con sợ…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói
lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rõ ràng ngay trước
mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che
chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem
nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống
rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Giọng nói bên kia lại ngắt quãng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che
miệng, mắt đầy nước. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang
lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Mẹ còn nghe con không ? Con xin mẹ đừng đặt máy!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ.
Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm gì. Mẹ
nói mẹ đã đọc hết quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả
những gì mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không
bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của
con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ
biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời
giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà để ở đầu giường.<br>
- Mẹ đang nghe con – Người mẹ thì thầm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con
nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng
con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống
rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà – Cô
gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Không – người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại – con
ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói
chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người
mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Có taxi rồi mẹ ạ! - Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng
lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. - Con về nhà ngay đây, mẹ nhé!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi.
Người bố đi theo, và hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Có lẽ cô bé đã không gọi nhầm…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Bố mẹ làm gì thế ? - Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở
mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Bố mẹ đang tập… - Người mẹ trả lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Tập gì ạ ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
- Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right"><span style="font-style: italic">
<font face="Arial">Sưu tầm</font></span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<a name="CANH_RAU_MỒNG_TƠI">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">CANH
RAU MỒNG TƠI</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Có lẽ với ai đó khi nghĩ về mẹ, về những món ăn mẹ nấu sẽ nhớ nhiều đến
thứ ngon vật lạ, còn tôi đơn giản chỉ là món canh rau mồng tơi thuở ấy.<br>
Ngày đó bố mất, mẹ một mình nuôi ba anh em ăn học, bữa cơm của mấy mẹ
con chẳng bao giờ có đủ thịt cá. Cơm dọn ra chỉ bát nước mắm, vài quả cà
với nồi canh rau mồng tơi, gần như là ngày nào cũng vậy. Rau mẹ hái ở
ngoài vườn rửa sạch, nước đổ vào nồi nổi lửa, đợi sôi lên thì thả rau,
thêm ít muối trắng, bắc xuống thế là thành canh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Bữa nào mẹ đi chợ mua ít thịt bỏ vào nồi canh trở nên ngọt lạ, hôm đó
tôi ăn nhiều hơn, đưa bát liên tục. Mẹ bảo: “Nấu canh có thịt dễ ăn hơn
phải không con?”. Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Thế là từ bữa đó nồi canh rau
mồng tơi thay vì chỉ có nước lã đã có thêm thịt. Tôi lớn dần bên mẹ cùng
với món sở trường là canh rau mồng tơi, ăn hoài thành nghiền. Mà lạ một
nỗi vườn nhà tôi trồng rau gì cũng không thể phát triển được trừ rau
này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Ngày tôi vào đại học mẹ cũng ăn mừng bằng nồi canh rau mồng tơi, nhưng
lần này là nấu bằng nước luộc gà. Trước hôm tôi đi mẹ dặn đủ điều sợ con
điều gì cũng không biết. Lúc mẹ tiễn ra xe, tôi chẳng dám ngoái lại nhìn
nhưng qua gương chiếu hậu tôi thấy mẹ khóc. Hình ảnh mẹ gầy ốm, đứng lẻ
loi cuối con đường cứ bám riết lấy tôi suốt chặng đường dài...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Vào Sài Gòn chỉ có một mình, lạ lẫm và cô đơn tôi nhớ mẹ vô cùng. Bữa
cơm đầu ăn ở quán theo thói quen gọi canh rau mồng tơi, nhưng người ta
không bán, thế là tôi nhịn đói luôn. Lúc ấy tôi ước gì mình có đôi cánh
bay về với mẹ để lại được ăn với mẹ bữa cơm chiều, được húp bát canh rau
mồng tơi, được ngủ chung với mẹ và để lại được rúc mặt vào bộ ngực không
còn căng đầy của mẹ mà say nồng tới sáng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";font-weight:normal">
Thời gian trôi nhanh quá! Giờ ngồi nhớ lại tất cả tôi không nghĩ gia
đình mình đã trải qua những tháng ngày vất vả như thế. Niềm hạnh phúc
lớn nhất của tôi lúc này là hằng ngày đi làm về nhìn thấy mẹ, cất tiếng
gọi "mẹ ơi" và để tôi có thời gian bù đắp vào khoảng thời gian trước đó
- khoảng thời gian mà tôi biết mẹ đã thắt lưng buộc bụng nuôi các con
thành người.</span></p>
<p align="right">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
Tác giả: Đoàn Xuân</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÓNG_MẸ">BÓNG MẸ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
nhổ thêm cho mẹ mấy sợi tóc bạc nữa thôi vì nó ngứa quá”! “Con mới nhổ
cho mẹ tuần trước mà, sao tóc mẹ nhanh bạc thế, con nhổ mỏi hết cả tay
rồi”... Bọn con càng lớn lên mẹ càng gầy yếu, tóc càng thêm sợi bạc, vậy
mà hồi đó, mỗi lần mẹ nhờ nhổ mấy sợi tóc bạc con lại than mỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Chiều
nay cơn mưa lại rả rích, Sài Gòn nhộn nhịp là thế nhưng mỗi lần mưa con
lại cảm thấy cô đơn khủng khiếp. Chắc giờ này ở quê một mình mẹ thui
thủi trong căn nhà gỗ. Mỗi lần mưa nước tràn vào nhà, mẹ lại nhẫn nại
lấy thau tát nước. Mấy lần anh hai bảo mẹ nâng nền nhà lên cho nước khỏi
tràn vào nhưng mẹ nói chờ con Út ra trường rồi tính . </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
vào Sài Gòn học. Mẹ vẫn cặm cụi phơi bắp dưới cái nắng khắc nghiệt của
miền Trung, nhưng chưa một lần than thở khi con gọi điện bảo mẹ gửi tiền
cho con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Đã
hai mùa phượng nở mà con vẫn chưa về thăm mẹ, chị hai đi lấy chồng, anh
hai đi tàu ngoài biển không biết khi nào mới về. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Giờ
này lại một mình mẹ bên mâm cơm chiều. Bạn con gọi điện nói mỗi lần nó
đến chơi, nhìn mẹ một mình bên mâm cơm vẫn để bốn cái chén như thuở tụi
con còn ở nhà mà nó rơi nước mắt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif""><br>
<br>
Sáng nay con nghe bài hát Mừng tuổi mẹ con đã khóc, con thấy sợ! Một nỗi
sợ mơ hồ mà con không thể gọi thành tên. Và con ước giờ này có mẹ bên
cạnh để sà vào lòng mẹ như ngày còn bé. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Hè
này, con đã đặt vé tàu về quê. Con sẽ nhổ tóc sâu cho mẹ thật nhiều và
con chỉ muốn nói “con yêu mẹ”. Chỉ có ba từ thôi mà sao khó thốt lên
lời, nhưng lần này con sẽ không đánh mất thời gian để sau này chỉ còn
tiếc nuối… Đợi con về mẹ nhé!</span></p>
<p align="right">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">NGUYỄN
THÙY NỮ</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Đơn_giản_hãy_gọi_người_là_Mẹ">Đơn giản
hãy gọi người là Mẹ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">Có một
đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Họ nói
ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở
đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">Thượng Đế
đáp:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Trong
số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ
đợi con và săn sóc con chu đáo. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">Đứa bé
lại nài nì:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Nhưng
này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">Thượng Đế
đáp:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Thiên
thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày.
Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy
rất hạnh phúc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">Đứa bé
lại hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Và làm
sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà
con chưa hề biết đến? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">Thượng Đế
trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Thiên
thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất
mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng,
thiên thần của con sẽ dạy con biết nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Con
nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Thiên
thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của
người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Nhưng
con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Thiên
thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với
Ta dù rằng Ta luôn cận kề con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">Vào giây
phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể
nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi
Thượng Đế:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Thưa
Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần
hộ mạng của con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">- Tên của
người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là "Mẹ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Trang_cuối_cùng_của_mẹ_tôi">Trang cuối cùng của mẹ tôi</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Enricô ơi! Thế là năm học hết rồi! Con
sắp phải từ giã thầy con, bạn con. Nhân tiện mẹ cho con biết một tin
buồn: cuộc từ biệt ấy không phải chỉ trong hai tháng rưỡi đâu, mà là
suốt đời! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Cha con vì nghề nghiệp bó buộc phải rời
Tôrinô, lẽ tất nhiên, gia đình ta phải theo cha con. Sang thu, ta sẽ dọn
nhà. Con sẽ theo học trường mới. Điều đó có phần làm cho con buồn, phải
không? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Mẹ chắc con quyến luyến trường cũ, ở
đấy ròng rã bốn năm, con đã vui vẻ làm việc mỗi ngày hai buổi, ở đây
ngày nào con cũng trông thấy thầy ấy, bạn ấy, cũng trông thấy cha mẹ con
đứng chỗ ấy đón con. Con sẽ nhớ trường cũ, ở đấy trí tuệ con đã được mở
mang, ở đấy con đã kết giao được nhiều bạn tốt và ở đấy mỗi một lời nói
là một điều ích lợi cho con. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Hãy đem cái kỷ niệm ấy đi với con và để
lời từ biệt chúng bạn với một mối nhiệt tình phát tự đáy lòng. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Rồi ra, bạn con bất hạnh cũng có người
gặp sự không may, bị cha hay mẹ mất sớm, cũng có người mệnh yểu, cũng có
người đem bầu máu anh dũng tưới trên bãi chiến trường, nhưng hầu hết bạn
con sẽ là những người thợ chính trực trung hậu, những người cha gia đình
cần mẫn đảm đang đáng trọng, và biết đâu trong đám bạn con sau này lại
không có người ra gánh vác việc nước và lừng lẫy tiếng tăm! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Hãy từ biệt bạn con một cách yêu dấu
thiết tha, hãy để lại một chút tâm hồn vào chốn đại gia đình ấy là nơi
lúc con vào hãy còn thơ ấu, lúc con ra thì đã lớn khôn, là nơi mẹ con
vẫn có cảm tình vì nơi ấy con được lòng thương mến của mọi người. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Enricô ơi! Trường học ví như người mẹ,
người mẹ đã dứt con ở tay ta khi con nói chưa sõi để trả lại ta một đứa
con khỏe mạnh, tử tế và siêng năng. Lạy Thượng Đế giáng phúc cho người
mẹ khoan từ ấy! Này con! Con đừng quên vị ân nhân ấy, con ơi! Mai sau
con nên người, con sẽ du lịch trong thế giới con sẽ trông thấy những thị
thành hoa lệ, những lâu đài nguy nga, nhưng con phải nhớ luôn luôn đến
nếp nhà trắng tầm thường kia với cửa chớp khép, với vườn cây xanh vì đấy
là nơi bông hoa trí tuệ đầu tiên của con đã nảy nở. Mẹ tin rằng hình ảnh
trường cũ của con sẽ in vào ký ức cho đến lúc tàn hơi thở cũng như không
bao giờ mẹ quên được bóng dáng cái nhà của kỹ mà ở đấy mẹ đã nghe tiếng
nói ban đầu của con. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Mẹ con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>