File "Duc Tin_11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Duc Tin/Duc Tin_11.htm
File size: 36.85 KiB (37730 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Đức Tin</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr>
<tr>
<td>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Nghi_thức_truy_điệu_">Nghi thức truy điệu</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Có mấy
người muốn đi tham gia lễ truy điệu của người bạn, nhưng không hiểu nghi
thức truy điệu phải như thế nào. Có ông Giáp nọ nói với họ :- “ Tôi
hiểu, các anh cứ theo tôi mà làm là được”.Mấy người ấy theo Giáp đến
trước linh đường. Giáp phục trên chiếu cỏ hướng về phía người chết khấu
đầu, mấy người ấy chen chen lấn lấn người này sau lưng người nọ, cũng
khấu đầu. Giáp dùng chân đá lui phía sau một chút, chửi nho nhỏ: “ Đồ
ngớ ngẩn !”- Kết quả mấy người ấy cũng người này tiếp người nọ đá lui
phía sau một chút, chửi nho nhỏ: “ Đồ ngớ ngẩn !” </span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"><i>Suy
tư</i> : Khổng tử rất coi trọng lễ nghĩa, ông nói:”Người ta mà chẳng có
lòng nhân, làm sao mà thi hành lễ tiết ?- Vậy muốn thi hành lễ tiết thì
trước hết phải có lòng nhân. Người có lòng nhân là người biết phải biết
trái, biết kính trên nhường dưới, biết đem hoà thuận đến cho mọi
người.Trong đời sống tâm linh, mỗi một tôn giáo đều có cung cách thờ tự
khác nhau, màu sắc khác nhau, nhưng chung quy vẫn là phải có lễ tiết bên
ngoài để bày tỏ tấm lòng thành bên trong của mỗi người đối với vị thần
mà mình tin. Người Kitô hữu không những chỉ lấy lòng tin để thờ lạy
Thiên Chúa mà thôi, nhưng cần phải dùng lễ nghĩa là những cử chỉ bên
ngoài để tỏ lòng cung kính với Thiên Chúa, nhất là qua Thánh Lễ và các
lễ nghi của Giáo Hội Công Giáo. Có các Kitô hữu hiểu sai về việc phụng
tự của Giáo Hội, nên đã đơn giản đến mức coi thường về việc tham dự
thánh lễ, họ giải thích rằng : đạo tại tâm, đi lễ làm gì khi bụng đói
meo ! Bởi vì suy nghĩ như thế, nên chúng ta không lạ gì khi họ thờ ơ với
Thánh Lễ, và cũng không ngạc nhiên gì khi họ trở thành những người khích
Xếp hàng giáo phẩm, chê bai lễ nghi này, nghi thức nọ, và cuối cùng thì
mất đức tin.Lý do, là bởi vì họ không có lòng nhân để nhìn thấy tình yêu
của Thiên Chúa đang trãi dài trong vũ trụ, họ cũng không tiếp xúc được
với ân sủng, vì họ không tham dự các bí tích, mà các bí tích là những lễ
nghi cần thiết bên ngoài để được hưởng ơn cứu độ bên trong của Thiên
Chúa. </span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Lm.
Giuse Maria Nhân Tài, csjb.</span></i></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Nhớ_công_ơn_thầy_">Nhớ công ơn thầy</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Một
ngày nọ, James A. Mitchener, một nhà văn danh tiếng của Hoa kỳ, được
tổng thống Eisenhower mời dự một dạ tiệc tại tòa Bạch ốc ở Hoa Thịnh
Đốn. Nhưng nhà văn viết thư từ chối, lời lẽ đại khái nói: </span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Thưa
tổng thống, ba ngày trước được thư tổng thống, tôi lại được một trường
trung học nhỏ mời dự bữa ăn tối, và nhân dịp tôi được nói ít lời để tỏ
lòng biết ơn một vị giáo sư đã dạy tôi ở ban trung học, là người tôi hết
sức kính mến. Tôi nghĩ rằng, trong buổi dạ tiệc ở dinh tổng thống, tôi
có mặt hay không cũng không quan trọng gì, nhưng nếu tôi vắng mặt ở buổi
tiếp tân của trường trung học ở đây, tôi chắc giáo sư của tôi sẽ buồn
lắm. </span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Khi
nhận được thư từ chối, tổng thống Eisenhower liền trả lời rằng: </span>
</p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Trong
một đời người, chúng ta có thể có đến mười lăm hay mười sáu ông tổng
thống, nhưng không dễ gì có được một vi giáo sư đáng kính mến như vậy.
</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Thê
gian này đây những trò lừa thầy phản bạn, nhưng cao quý thay còn có
những ngườl như James A Mitchener còn nhớ đến thầy và biết ơn thầy. Lời
Chúa dạy. "Hãy nhớ những người dắc dẫn mình đã truyền đạo Đức Chúa Trời
cho mình, hãy nghĩ xem sự cuối cùng đời họ là thể nào, và học đòi đức
tin họ" (Hê 13.7).3.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Cây_thánh_giá">Cây thánh giá</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
Trong khi thánh Bonaventura đang nổi tiếng với việc ngài dậy thần học ở
Paris, và trong khi mọi người đang khâm phục, kính trọng ngày bỏ dở các
tác phẩm của ngài, thánh Tôma Aquina đến thăm ngài và xin ngài chỉ cho
xem các cuốn sách Ngài dùng để giảng dạy và học hỏi. Thánh Bonaventura
mới dẫn Tôma vào trong căn phòng nhỏ bé của ngài và chỉ cho Tôma xem vài
cuốn sách rất tầm thường ở trên bàn làm việc. Nhưng thánh Tôma bảo ngài
ước ao xem những cuốn sách khác, những cuốn sách mà từ đó Bonaventura đã
rút tỉa được những điều kỳ diệu. Lúc đó, vị thánh mới chỉ cho Tôma nhà
nguyện nhỏ, ở đó chỉ có một cây thánh giá. </span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> -
Thưa cha, - Bonaventura nói - đây là tất cả các cuốn sách của con. Cuốn
này là cuốn chính, từ đó con rút tỉa ra được tất cả những gì con giảng
dạy và tất cả những gì con viết. Vâng, chính khi con phủ phục dưới cây
giá này, chính khi con cầu xin cây giá này làm sáng tỏ các nghi ngờ của
con, chính khi tham dự thánh lễ, mà con đạt được những tiến bộ trong
khoa học và đắc thủ được những ánh sáng đích thực mà con không thể nào
có được khi đọc bất cứ cuốn sách nào khác."</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Các_cơn_cám_dỗ_bị_đánh_bại_bởi_dấu_thánh_giá_">Các cơn cám dỗ
bị đánh bại bởi dấu thánh giá</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
Trong dòng của thánh Benedictô có một tập sinh thuộc gia đình quí phái,
trước kia là một chiến binh dũng mãnh, nay chỉ là một thầy trợ sĩ trong
một tu viện. Ngày kia, thầy được phân công phục vụ trong nhà cơm. Tính
kiêu ngạo xưa kia lại nổi dậy trong thầy: “Các kẻ này là gì mà mình phải
hạ mình phục vụ họ như một người nô lệ thế này?”, thầy tự nghĩ trong
lòng. Lúc đó, thánh Benedictô, người đang coi sóc thầy và là người được
Chúa ban cho ơn đọc thấy các tư tưởng thầm kín của kẻ khác, quay mặt về
phía thầy và nói: </span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> -
Người anh em của tôi ơi, hãy làm dấu thập giá trên quả tim của thầy đi!
Những lời càm ràm trong bụng thầy đó có ý nghĩa gì! Hãy đặt một ấn
</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Cái_chết_kề_bên_cổ_">Cái chết kề bên cổ</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Thánh
Martinô thành Tour, thời còn trai trẻ, một lần đi ngang qua ngọn núi
An-pơ ngài bị rơi vào tay bọn cướp. Chúng lột hết cả hành trang tiền
bạc. Môt tên cầm dao kề vào cổ đòi giết ngài, ngài vẫn đứng yên chờ
chết. Dáng vẻ can đảm và bình tĩnh của ngài khiến tên cướp đầu đảng giật
mình thán phục. Hắn chạy vội lại giật con dao ném xuống đất và hỏi ngài
tại sao chẳng có chút gì sợ sệt khi thấy cái chết đang kề bên cổ. Ngài
trả lời, đã có Thiên Chúa hằng thương yêu săn sóc lúc sống cũng như lúc
chết thì cái chết nào có nghĩa lý gì mà sợ."</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">"</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Bông_hoa_đầu_xuân">Bông hoa đầu xuân</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
Người dân của một vùng cao nguyên nọ có tục lệ rất đẹp. Hằng năm cứ mỗi
độ xuân về, mọi người già trẻ lớn bé đều tham dự vào một cuộc thi đua
tìm bông hoa đầu tiên của mùa xuân. Ai tìm thấy và hái được bông hoa ấy
sẽ được xem là người may mắn nhất trong năm.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Một
năm nọ khi tuyết đông vừa tan, mặt trời xuân ló rạng, mọi người trong
làng đều kéo nhau ra rừng tham gia vào cuộc thi. Một buổi sáng trôi qua
mà chưa có ai tìm thấy một bông hoa đầu xuân nào. Giữa lúc mọi người
đang chán nản định bỏ cuộc, thì trên một triền núi cao, người ta bỗng
nghe vọng cuống một tiếng la mừng rỡ: “tôi đã tìm thấy”.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Thì
ra đó là tiếng reo hò của một cậu bé nhỏ nhất trong làng.Tất cả mọi
người già cả lớn bé, đàn ông đàn bà đều chạy lên triền núi chia sẻ niềm
vui của cậu bé. Thế nhưng không may cho cậu, vì cánh hoa lại nằm kẹt
trong một khe đá mãi dưới vực sâu. Muốn được xem là người may mắn nhất
trong năm, chính cậu phải là người đích thân hái cánh hoa. Tất cả mọi
người tham dự cuộc thi đều mong muốn cho cậu bé được vinh dự ấy. Năm đàn
ông lực lưỡng nhất trong làng liền mang dây thừng đến để giúp cậu bé leo
xuống vực. Nhưng cậu bé oà khóc lớn tiếng. Cậu muốn được cánh hoa nhưng
lại không dám leo xuống vực sâu. Mặc cho mọi người cố gắng thuyết phục
cậu vẫn cứ khóc.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
Người ta lại mang đến một dây thừng khác chắc chắn hơn. Và lần này tất
cả trai tráng trong làng đều được động viên đến để giúp cậu bé hái cho
bằng được cánh hoa. Đám đông bao quanh cũng hết lời cổ võ. Nhưng vô
vọng, không một sức mạnh nào có thể thuyết phục được cậu bé. Thế rồi,
như một phép lạ, người ta bỗng thấy cậu bé đưa tay lên lau nước mắt và
nói một cách quả quyết: “Tôi sẽ leo xuống vực sâu, với điều kiện để cho
ba tôi nắm dây thừng”."</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Con_đường_dẫn_đến_niềm_tin_">Con đường dẫn đến niềm tin</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Sau đây
là những dòng tâm sự của một nữ sinh viên người Pháp, cô Isabelle 19
tuổi.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> “Ta
đang đứng ngoài cửa và Ta gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa cho Ta thì Ta
sẽ vào nhà kẻ ấy và cùng ăn bữa tối với kẻ ấy” (Kh 3,20). Khi đọc những
lời này của Chúa Giêsu tôi không thể cầm được nước mắt. Đây là những
giọt nước mắt thống hối. Vì tôi nhớ là biết bao nhiêu lần tôi đã đóng
kín cửa mình, nhất định không rước Chúa Giêsu vào.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Giờ
đây khi viết những dòng này trong mùa Giáng sinh, tôi hiểu rằng Chúa
Giêsu muốn tôi tiếp rước Ngài một cách đơn sơ, tuỳ theo tâm tình hiện
tại của tôi. Sau đây là chứng từ của tôi. Chứng từ của tôi thì thật là
giản dị, bởi vì tôi đã gặp Chúa Giêsu sau khi hết sức chống đối Ngài.
Diễn tiến câu chuyện như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Cách
đây một năm, anh trai tôi qua đời khi chưa tròn 21 tuổi. Anh tôi qua đời
trong một hoàn cảnh bi thương, sau cơn hấp hối kéo dài một tuần lễ. Ban
đầu người ta hy vọng anh tôi sẽ thóa t chết. Nhưng rồi căn bệnh mỗi ngày
một trầm trọng hơn. Sau cùng anh tôi tắt thở vào một buổi sáng Chúa
nhật. Tôi quên nói là anh tôi bị cháy phỏng trong một vụ hoả hoạn.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Sau
cái chết của người anh yêu quí, tôi thú thật là tôi không còn hiểu gì
nữa. Tôi không ngừng lập đi lập lại điều không thể xảy ra: “Anh tôi
không thể chết được!” Tôi thường ngồi bên phần mộ của anh gần như suốt
ngày. Bởi vì lúc đó đang là kỳ nghỉ hè. Khi ấy hình ảnh Thiên Chúa xuất
hiện trước mắt tôi là một Thiên Chúa dữ dằn, không thương xót cũng chẳng
công bình. Nói tóm một lời, đó là một Thiên Chúa không có hình ảnh Thiên
Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Tôi
thật sự phản loạn chống lại Thiên Chúa. Đối với tôi, cuộc sống chẳng còn
ý nghĩa gì. Tôi thắc mắc tự hỏi: “Tại sao Chúa lại dựng nên anh tôi và
dựng nên tôi? Tại sao Chúa lại cư xử một cách giận dữ đối với các tạo
vật của Ngài? Tại sao Chúa lại để cho con người làm điều ác?”Tôi có cầu
nguyện cho anh tôi thật, nhưng tôi nhận ra là lời cầu của tôi vô hiệu,
bởi vì tôi không chấp nhận Thiên Chúa. Cái chết của anh tôi khiến tôi
suy nghĩ: “Cuộc sống đời này quả là không đáng sống”.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Vào
đầu niên học tiếp theo sau cái chết của anh tôi, tôi tham dự một cuộc
họp của phong trào giới trẻ trong trường. Hôm ấy, một sinh viên đến chia
sẻ với tôi về cuộc trở lại vơi niềm tin Kitô của anh ta. Tôi chăm chú
lắng nghe anh ta nói về một Thiên chúa đầy lòng yêu thương và nhân từ,
một Thiên Chúa chỉ biết yêu thương và cứu vớt con cái Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Sau
khi nghe anh sinh viên nói chuyện tôi lại càng bấn loạn hơn và không
hiểu gì nữa. Tôi tự hỏi: “Làm sao có thể nói Thiên Chúa yêu thương con
cái khi mà Ngài để cho anh tôi chết một cách thảm thương như thế?” Nhưng
cùng lúc đó lại diễn ra nơi tôi một tâm tình tuyệt diệu, gần như là cú
sét ái tình đối với Chúa Giêsu từ bi nhân hậu. Từ nhỏ đến giờ tôi chưa
hề nghe ai nói về một Thiên Chúa tình thương như vậy. Do đó có thể nói
rằng chính từ trong phút ấy hình ảnh Thiên Chúa từ bi nhân hậu ghi khắc
sâu nơi tâm hồn tôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Tôi
nhớ rằng ngay chiều hôm ấy, sau khi trở về nhà, tôi liền dọn một bàn thờ
trong phòng riêng của tôi rồi quì gối cầu nguyện hàng giờ. Cũng từ hôm
đó, người sinh viên đã đến nói chuyện với chúng tôi ở tường học thường
đến gặp gỡ nói chuyện và hướng dẫn tôi, giúp tôi tiến bước trong con
đường niềm tin. Thiên Chúa nhân từ đã đưa anh đến với tôi, chia sẻ với
tôi nhiều chuyện, nhiều vấn đề.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
Khuôn mặt tình thương của Thiên Chúa mỗi ngày một ghi đậm và ở mãi trong
tâm hồn tôi. Từ đó mỗi ngày tôi có thể hát vang lời thánh ca “Không gì
có thể tách tôi ra khỏi tình yêu của Chúa Giêsu Kitô , cho dù là sự sống
hay sự chết, hiện tại hay tương lai. Không, Không, Không gì có thể làm
tôi xa cách tình yêu của Chúa Giêsu Kitô !”</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Từ
cuộc trở lại đó cho đến nay mỗi ngày tôi đều dâng lời cảm tạ Chúa về tất
cả những gì xảy đến trong cuộc đời tôi cũng như xảy đến cho gia đình
tôi. Và tôi tin tưởng vững chắc rằng Thiên Chúa muốn tôi tiếp tục tiến
bước trên con đường niềm tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Con
đường đức tin mà cô Isabella dấn bước cũng có thể tương tự như con đường
đức tin của mỗi người chúng ta. Con đường ấy có khi đòi hỏi chúng ta
phải vượt qua nhiều gian khổ, nhiều thử thách để khám phá ra tình yêu
thương nhân hậu của Thiên Chúa, để vững dạ an tâm sống dưới sự che chở
và chăm sóc của Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Chúng
ta cầu xin Chúa hướng dẫn và ban sức mạnh để luôn luôn can trường dấn
bước."</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Con_thuyền_Hội_Thánh_">Con thuyền Hội Thánh</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
Saladin, vua Hồi giáo, gởi giấy cho Đức Giáo Hoàng: “ Ta sẽ lấy đền thờ
Phêrô làm đền thờ Mahomet! “ Đức Giáo Hoàng trả lời: “ Thuyền Thánh
Pherô có thể lúc lắc nhưng nhất định không chìm” (Fluctuat nec
mergitur).</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Câu
nói thời danh này đã đi vào lịch sử.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> +
Suốt đời Luther dã dùng mọi phương kế để lăng nhục và đánh đổ Hội thánh,
nhưng ông ta không đạt được mong ước. Trên giường bệnh, ông còn xin cục
phấn và gắng gượng viết lên vách câu này: “ Hỡi giáo hoàng, ta là thứ
dịch tễ cho mi thì khi chết, ta sẽ chôn vùi mi theo”.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> +
Nối chí ấy có ông Voltaire ở thế kỷ XVIII. thông minh nhưng nham hiểm,
ông đã viết bao nhiêu sách và đã diễn thuyết bao nhiêu bài cổ động, hô
hào tiêu diệt Hội Thánh Công giáo. Ông công khai tuyên bố rằng chỉ 20
năm nữa thôi thì Hội Thánh đi đời. Thế nhưng, câu đoán đó của ông đã. .
. trật lất! </span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> +
Khi làm Thủ tướng nước Đức, Bismarck (1815-1898), một tay anh hùng đầy
thế lực quyết đánh đổ Hội Thánh trong chiến dịch văn hóa của ông
(Kulturkampf).</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Để
củng cố đức tin của các tín hữu và khơi động lòng cậy trông vào Chúa, có
người đã bí mật dán lên mấy cửa hiệu một mẫu truyền đơn bằng tranh như
sau: Trên một tờ giấy lớn vẽ một núi đá to, sóng biển liên tục tấn công
tới tấp, lại có một đám đông người tý hon ăn mặc như Bismarck đang hợp
lực với sóng gió để xô đổ quả núi. Nhưng chính phía bên kia có một tên
quỉ, đứng khinh bỉ nhìn bọn người tý hon kia, lên tiếng: “ Đã non 2000
năm, tao đã cùng hoả ngục nỗ lực làm đổ mà tảng đá đó vẫn không nao núng
thì sá gì lũ tý hon tụi bay”.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> +
Năm 1903, Jaures (1859-1914), nhà hùng biện người Pháp, thấy Hội Thánh
phải đương đầu với nhiều khó khăn, cùng lúc nhiều nước có đạo bỏ rơi,
ông vui mừng reo lên: “ Sóng đưa thuyền Phêrô vào bờ, bây giờ nước rút,
thuyền mắc cạn, nằm trơ trẽn bãi cát! “</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
Nhưng sự thực thì nước rút rồi nước lại lên, và thuyền Phêrô lại tiếp
tục ra khơi.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> +
Cũng ở nước Pháp, trước Jaures, có Napoléon một nhân vật đã làm chấn
động trời Âu. Khi thấy Napoléon bắt đầu giam giữ ĐGH Piô VII
(1742-1823), các kẻ nghịch reo lên: “ Đây là Giáo Hoàng cuối cùng”.
Nhưng rồi Napoléon thất bại, bị cầm tù tại đảo St. Hélène, và Đức Giáo
Hoàng lại trở về Rôma. Chính Đức Piô VII đã đứng lên đón rước và giúp đỡ
gia đình tan rã của Napoléon -gồm bà mẹ, 4 anh em là Lucien, Jérôme,
Louis và Pauline, kể cả ông cậu là Hồng Y Fesch-, sau khi ông bị đi đày.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">*** Tóm
lại, trước đây cũng như mãi mãi về sau, dù Hội thánh địa phương có thể
mất vì nhiều nguyên do, nhưng Hội thánh toàn cầu nhất định sẽ mãi mãi
tồn tại. Henrich Heine (1797-1856), thi hào người Đức, đã phải đồng ý
như thế khi ông viết: “ Đã lâu tôi không còn công kích Hội thánh Công
giáo nữa. Tôi đã đo sức trí khôn của loài người và nhận thấy rằng: Các
đợt tấn công vào tảng đá khổng lồ và kiên cố đó không thể làm cho tảng
đá sứt mẻ hoặc nhúc nhích được”."</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Con_Vua_Cresus_lại_nói_được__">Con Vua Cresus lại nói được </a>
</span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Crésus vua
xứ Lydie có một người con trai câm. Hoàng tử đã lớn rồi mà vẫn không nói
được một tiếng nào, mặc dù đã chữa chạy đủ mọi mặt. Ai cũng cho là hoàng
tử sẽ câm suốt đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Đến khi
tỉnh Sac bị dân Ba tư chiếm được, vị hoàng tử đó đứng kề nhà vua, lúc
quân xâm lăng tiến vào thành. Bỗng đâu có một tên lính không biết mặt
nhà vua, tuốt gươm ra định chém ngài. Hoàng tử thấy cha bị lâm nguy, hết
sức cố gắng để bảo tên lính kia chớ nên làm như vậy. Và hoàng tử bật ra
được câu nói: “Hỡi tên lính, chớ có hạ sát vua Crésus!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Tên lính
tra gươm vào vỏ rồi bỏ đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Hoàng tử
đã nói được chỉ vì muốn cứu cha khỏi chết. Từ đó hoàng tử cũng nói bình
thường như người ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Truyện này
không có chi là hoang đường. Khoa học bây giờ vẫn đem lại cho chúng ta
những ví dụ người câm bật nói lên được, người mù vì tin tưởng vào một
sức mạnh huyền bí nào đó đã xem thấy được.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Đức tin và
lòng hy vọng là hai liều thuốc nhiều khi chữa khỏi được những chứng bịnh
nan y. Chỉ những kẻ không hy vọng, không tin tưởng mới thất bại ở đời."</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
<a name="Chiếc_quan_tài._">Chiếc quan tài.</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Một
hôm, Đức Giáo Hoàng Innocente IX mời người bạn thân của ngài là cha
Claudius Aquaviva, Bề trên Tổng quyền dòng Tên lúc đó, đến phòng riêng
và chỉ cho thấy một chiếc hộp nhỏ để trên bàn làm việc của ngài rồi nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> - Cha
có biết có gì trong hộp này không ? Trong đó có một điều quí nhất. Cha
hãy mở ra xem! </span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> Cha
Aquaviva mở nắp hộp và ngạc nhiên làm sao khi thấy hình một xác người
rất giống Đức Giáo Hoàng được đặt nằm ngay ngắn trong hộp. Ngài còn phân
vân tìm hiểu lý do thì Đức Giáo Hoàng Innocente IX cất lời tâm sự:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial"> - Này
cha, hình người chết giống như tôi nằm trong hộp đó là điều rất quí giá
nhất, bởi vì nó gợi cho tôi nhớ đến lúc mình sẽ phải chết. Mỗi lần tôi
cần quyết định điều gì quan trọng, thì sau khi đã cầu nguyện với Chúa,
xin ơn Người soi sáng, tôi vào đây mở chiếc hộp này ra, nhớ đến giây
phút tôi phải chết, lúc đó tôi mới quyết định. Tôi đã tự hỏi nếu tôi
phải chết ngay lúc này, thì tôi đã phải quyết định như thế nào về điều
đó. Chính vì thế mà chiếc hộp nhỏ này rất quí giá đối với tôi."</span></p>
<p class="MsoNormal" align="left" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></td>
</tr>
<tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>