File "Duc Tin_10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Duc Tin/Duc Tin_10.htm
File size: 35.69 KiB (36547 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Đức Tin</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr>
<tr>
<td>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Bà_mẹ_và_cô_gái_">Bà mẹ và cô gái</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Bà mẹ kia có đứa con gái.
Nhưng con bà đâm hư hỏng và đi làm chiêu đãi ở những hộp đêm. Bà đâm
buồn phiền và ngồi than thân trách phận, cho mình là vô phúc vì sinh ra
một đứa con như thế. Nhưng có lần ngồi suy nghĩ lại, bà tự hỏi: nếu ta
thực sự tin Chúa, tin vào tình yêu của Ngài đối với mỗi một người, tin
vào sự quan phòng của Ngài thì tại sao tại không lên tiếng ca tụng Ngài
ở bất cứ mọi hoàn cảnh nào. Vì nếu Ngài muốn thì cái gì cũng có thể tốt
cả. Thế rồi từ đó trở đi, bà không buồn phiền mỗi khi nghĩ đến người
con, nhưng luôn lên tiếng ca khen Chúa. Lần kia, gặp người bạn đến chơi,
bà nói với ông về đứa con gái của bà. ... và ông này, lần nọ vào một
snack bar, và vô tình gặp người con của bạn mình. Cô này tiến đến mời
mọc ông. Nhưng trước sự ngạc nhiên của cô này, thay vì nói như bất cứ
người đàn ông nào vào trong quán: anh yêu em, em đẹp ... Ông ta nói: Đức
Ki tô yêu cô lắm! Nói xong ông này bỏ đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Một câu nói gây ngạc
nhiên. Và từ ngạc nhiên làm suy nghĩ. Cô gái sau này đã làm lại cuộc đời
và trở nên một tín hữu có đức tin sống động hơn rất nhiều người. Một
bông hồng có thể mọc lên từ … một đống phân."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700" lang="fr">
<a name="Cây_đinh_oan_nghiệt_">Cây đinh oan nghiệt</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Sáng ngày 5 tháng 12 năm
1991 tại thành phố Nivardô thuộc bang California miền tây Hoa kỳ khí hậu
nắng ấm dễ chịu. Lợi dụng trời tốt anh Mick Saodi 32 tuổi thợ mộc, muốn
hoàn thành ngôi nhà đang xây, cùng với Trovid thợ phụ anh Saodi hăng say
làm việc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Để đóng nhưng cây đinh dài
8 phân Mick dùng một dụng cụ giống như khẩu súng, anh nạp đinh vào súng
và khi cần đóng đinh vào đâu anh chỉ cần bấm cò là đinh ghim ngay vào đó
dễ như chơi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Buổi sáng hôm đó tay cầm
khẩu súng Mick cùng với Trovid chuẩn bị đóng đinh vào một tấm gỗ, bỗng
một cơn gió mạnh thổi đến khiến miếng gỗ lung lay và anh Mick bị mất cân
bằng. Trong nháy mắt đứa con gái của anh Mick bấm cò và chiếc đinh 8
phân bay vút ra ngoài. Thoạt đầu Mick tưởng mình đã may mắn thoát được
vì không thấy đau đớn gì cả. Nhưng rồi kế sau đó anh thấy đau nhói nơi
ngực như thể có thanh sắt nhọn đâm thâu anh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Đưa mắt nhìn xuống Mick
thấy đầu chiếc đinh lòi ra trên áo của anh, đầu chiếc đinh xoắn chặt nơi
mảnh áo thun. Vì quá đau Mick vội cởi phăng chiếc áo, và muốn rút cái
đinh ra khỏi người. Tuy nhiên chiếc áo bị rách và cây đinh vẫn nằm yên.
Trong cơn hốt hoảng Mick cầm chiếc búa định nhổ chiếc định ra, nhưng anh
Trovid kịp thời ngăn chặn. Anh la lớn: “Không! Không được làm thế!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Trovid nhớ lại luật nền
tảng của sự cấp cứu là không bao giờ được tự tay rút bất cứ vật gì, khi
vật ấy cắm sâu vào người, phải nhờ đến phương thức giải phẫu. Trovid lấy
hết bình tĩnh nói với Mick: “Chúng ta đi ngay đến nhà thương”. Nói xong
anh dìu Mick ra xe, Trovid vừa bấm còi vừa cho xe chạy hết tốc lực,
phóng tới nhà thương. Trên xe Trovid không ngừng nói với Mick: “Rồi anh
sẽ hết bệnh đừng sợ hãi quá vậy”. Trong khi Mick vừa chống trả với cơn
đau vừa phải xua đuổi những đen tối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Mick từng lãnh chức vô
địch về môn trượt tuyết và nhào lộn, anh đã từng đối diện với hiểm nguy
và xem cái chết nhẹ như bông gòn và lần nào anh cũng chiến thắng vinh
quang. Nhưng lần này liệu anh có chết vì một tai nạn xem ra như trò chơi
con nít không? Vừa miên man nghĩ ngợi Mick vừa buồn bã tự nhủ: “Chắc
chắn lần này mình không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Khi chiếc xe thắng mạnh
trước cửa nhà thương, một vài cô y tá bước vội đến bên xe, nhìn thấy anh
mặt mũi nhợt nhạt, môi tím thâm và hơi thở đứt quãng. Các y tá hiểu ngay
là phải mang anh đến phòng cấp cứu ngay lập tức. Mick được chụp hình để
các Bác sĩ có thể liệu định sự hiểm nguy ở mức độ trầm trọng nào. Và khi
hình hiện lên màn ảnh mọi người kinh ngạc vì thấy chiếc đinh vừa lớn vừa
dài đã xuyên qua cạnh sườn và đâm thủng trái tim của Mick. Hai Bác sĩ
Sasinkô Crockô và Hoqua Bol thực sự lúng túng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Nhà thương được trang bị
đủ cho các cuộc cấp cứu nhưng chưa được trang bị các máy móc tối tân cần
thiết cho các cuộc giải phẫu tim. Thế nhưng trường hợp của Mick đòi buộc
phải giải phẫu tại chỗ vì nếu di chuyển sang một nhà thương khác có thể
Mick sẽ tắt thở trên đường đi. Bác sĩ Bol nhà phẫu thuật nổi tiếng của
bệnh viện quyết định mổ ngay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Nằm trên chiếc xe băng ca
đẩy vào phòng mổ, Mick thì thào hỏi cô y tá: “Có phải là tôi sắp chết
không?” Cố Y tá mỉm cười trấn an: “chắc chắn là không, nếu chúng tôi có
thể ngăn chặn được, và ông biết là chúng tôi không bao giờ đầu hàng
trước khó khăn”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Trong phòng mổ ê kíp Bác
sĩ và y tá thật sự đương đầu với một trường hợp nan giải. Khi từ từ mổ
ra, mọi người trông thấy rõ ràng tận mắt chiếc đinh xuyên qua xương ức
đâm thủng lá phổi bên phải và sau cùng đâm thủng luôn phần bên phải của
trái tim. Chiếc đinh còn đâm rách đại động mạch khiến máu đen chảy đầy
túi bao tâm, máu đen vì thiếu dưỡng khí. Bác sĩ Bol hết sức kinh ngạc,
anh lẩm bẩm: “Thường thì trong những trường hợp tương tự, cơ may sống
sót chỉ xảy ra không phải một phần ngàn nhưng là một phần triệu. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Khi chiếc đinh được lấy ra
và khi vết thương được khâu lại kết thúc tốt đẹp cuộc giải phẫu. Bốn ánh
mắt của hai Bác sĩ Bol và Crocko cùng giao nhau trong một ý nghĩ: “Giờ
cuối cùng của nạn nhân chưa điểm!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Riêng Bác sĩ Bol, ông cẩn
thận cất giữ chiếc đinh 8 phân, chiếc đinh đã không giết được Mick. Khi
mân mê chiếc đinh trong tay, ông nói lớn cho mọi người nghe: “Khoa học
không thể nào giải thích được việc thoát chết lạ lùng của Mick Saodi.
Chỉ có một điều chắc chắn là thánh thiên thần bản mệnh của Mick đã cẩn
thận gìn giữ anh trong ngày xảy ra tai nạn hôm đó”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Niềm xác tín của một Bác
sĩ phẫu thuật nổi tiếng vào sự che chở của thánh thiên thần bản mạnh
nhắc ta nhớ lại lời Thánh Kinh:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> “Chúa sai thiên thần của
Ngài đến dẫn dắt con qua mọi nẻo đường, nâng con trên tay để con khỏi
vấp chân vào đá”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Có mấy khi ta nhớ đến
thiên thần bản mạnh của mình? Nhưng Người vẫn ở đó, bên cạnh ta. Người
âm thầm lặng lẽ hướng dẫn chỉ bảo trong mọi sinh hoạt của cuộc sống.
Người canh chừng, bảo vệ ta trước mọi hiểm nguy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Người bênh vực chống đỡ
cho ta trước sức tấn công của thần dữ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Điều cần thiết đối với ta
là lắng nghe lời Người chỉ bảo tự trong tâm hồn, tin cậy vào ơn Người
trợ giúp, sống với Người trong tình thân thiết, mến yêu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Và như thánh kinh dạy:
“Chớ làm buồn lòng Người”."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700" lang="fr">
<a name="Cặp_mắt_người_mẹ_">Cặp mắt người mẹ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Sau quả bom nguyên tử ném
xuống Nagasaki, ông Paul Nagai đã trở thành một con người bất hủ, vì sự
tận tụy hy sinh vô bờ bến đối với nạn nhân. Ông để lại giòng tâm sự như
sau: Từ một kẻ vô thần ông đã trở nên người Kitô hữu như thế nào: Kỳ
nghỉ tết đầu năm, lúc tôi học năm thứ hai y khoa, mẹ tôi bị bệnh nặng.
Tôi đến bên giường mẹ tôi. Mẹ tôi chỉ còn một chút hơi thở, nhưng cặp
mắt vẫn âu yếm nhìn tôi. Cái nhìn cuối cùng của cặp mắt mẹ tôi, người đã
sinh thành, dưỡng dục và yêu thương tôi, đã làm cho tôi xúc động và tin
chắc chắn: Phải có một linh hồn tồn tại mãi mãi, và từ đó tôi thay đổi
nếp sống. Chính cái nhìn của người đã cảm hoá được Paul Nagai."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700" lang="fr">
<a name="Bốn_phát_súng_">Bốn phát súng</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Tên anh ta là Lohser, mang
cấp bậc Trung uý trong quân đội Đức Quốc Xã. Năm 1944, Lohser chỉ huy 1
toán quân Đức Quốc Xã đóng tại thành phố Molina (Ý), anh ta trước đây là
người Công giáo, nhưng rồi đã bỏ đạo để gia nhập đảng Quốc Xã Phát Xít.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Hôm ấy Lohser uống rượu
trong quán Graziani, và khi đã quá chén, anh rút súng lục ra, nhắm vào
tượng Thánh Giá treo trên tường làm bia để biểu diễn tài nghệ:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> - Phát 1: trúng con mắt
phải tượng Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> - Phát 2 và 3: trúng ngực
tượng Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> - Phát 4: trúng bàn chân
trái tượng Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Thấy vậy, mọi người hoảng
sợ chạy trốn, chỉ còn lại anh tài xế Georgis phải lái xe đưa Lohser về
đơn vị. . . Khi xe đang chạy trên đường thì bỗng 1 máy bay địch xuất
hiện và nhắm vào xe jeep bắn xuống. Lohser bị trúng đạn, máu ra nhiều,
nên viên tài xế phải dừng xe để săn sóc vết thương:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> - mắt phải trúng 1 viên
đạn,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> - ngực trúng 2 viên,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> - bàn chân trái trúng 1
viên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Nhưng may mắn cuối cùng
cho anh ta, là anh ta đã kịp hối lỗi. Anh cầu nguyện với Chúa: “ Lạy
Thánh Giá Chúa, lạy Thánh Giá Chúa, trong mấy năm qua, con mắt linh hồ
con mù quáng, không nhìn thấy Chúa, không nhìn thấy đời sau, mà chỉ thấy
có tiền tài danh vọng. Giờ đây, con được thấy Chúa, thấy sự công bình
của Chúa và nhất là lòng yêu thương tha thứ của Chúa”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Mười phút sau đó anh ta
tắt thở.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Ngày nay tượng Thánh Giá
mà Lohser đã dùng làm bia được cất giữ trong 1 chiếc tủ kính tại nhà thờ
Molina, và cứ vào ngày 15 tháng 6 hằng năm, giáo dân ở đây lại tổ chức
rước kiệu tượng Thánh Giá này chung quanh nhà thờ."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700" lang="fr">
<a name="Chết">Chết</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Một thầy Do Thái tên là Meir
có hai đứa con, một đứa tên là Gionathan, một đứa là Miriam. Một chiều
Thứ Bảy khi đang giảng dạy tại Hội đường thì hai đứa con chết đột ngột
vì bệnh thương hàn. Bà mẹ đặt hai thi thể con trên giường và phủ kín.
Khi ông Meir về ông hỏi vợ như thói quen: Rachel à, hai con đâu rồi.
Chúng đi ngủ chưa? Bà vợ đáp: Trước khi trả lời anh, em hỏi anh một câu.
Cách đây không lâu, có người nhờ em giữ dùm một vật quí giá. Bây giờ họ
đòi lại em có nên trả lại cho họ không? Có chứ, em phải trả cho họ
ngay. Rachel đáp, “Hôm nay người ta đòi em vật quí giá ấy, nên em đã trả
lại cho họ rồi và chưa kịp xin phép anh. Nói xong, Rachel dẫn chồng vào
phòng và từ từ gỡ tấm khăn phủ ra và nói. Anh vẫn nói với em rằng những
kho tàng người ta nhờ giữ dùm thì phải trả lại ngay cho họ khi họ đòi.
Hôm nay Chúa đã đến để đòi lại hai đứa con của Ngài. Meir đã khóc nhưng
đầy lòng tin ông thổn thức: Chúa ban cho rồi Chúa lại cất lấy: Tạ ơn
Chúa."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700" lang="fr">
<a name="Chết_hãy_còn_vùng_vẫy_">Chết hãy còn vùng vẫy</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Một chàng da đen hộ tống ông
chủ da trắng đi săn vịt. Anh này là một ki tô hữu. Nhân dịp nói chuyện
về vấn đề tôn giáo, ông chủ đã hỏi anh da đen:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Ta chẳng hiểu tại sao mày cứ
thường xuyên nói đến tội, đến chống trả cám dỗ, đến quỉ. Ta chẳng phải
chống trả cám dỗ bao giờ. Quỉ nó để ta yên, chẳng bao giờ quấy phá hoặc
tấn công chi cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Anh chàng người da đen đã trả
lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial">Tôi xin phép được cắt nghĩa
việc này. Chúng ta đang đi săn vịt. Những con vịt nào bị ông bắn và chết
tới khi rơi xuống thì tôi để nằm yên đó. Nhưng con nào chỉ bị thương khi
rơi xuống và tìm cách chạy trốn thì tôi phải dùng sào này mà phang cho
chết hoặc không nhúc nhích được mới thôi, ông là con vịt đã bị quỷ bắn
chết tốt rồi. Nó để ông nằm yên vì nắm chắc rồi. Còn tôi giống như con
vịt mới chỉ bị thương và đang tìm cách trốn thoát, do đó nó đang giơ sào
và tìm mọi cách đập tôi."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700" lang="fr">
<a name="Cụ_già_và_chiếc_ghế_bành_">Cụ già và chiếc ghế bành</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Câu chuyện của một vị linh
mục được gọi đến bên giường hấp hối của một cụ già.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Khi linh mục sắp ngồi
xuống trong chiếc ghế bành đặt cạnh bên giương cụ già; cụ già ngăn cản
lại: “Xin cha vui lòng đừng ngồi vào đó”. Vị linh mục bèn lấy một cái
ghế đẩu, ngồi xuống cho kẻ liệt xưng tội và ban của ăn đàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Cụ già lấy lại đôi tí sức
và nói: “Hãy để con kể lại lịch sử chiếc ghế bành này. Cách đây 50 năm,
khi con còn là một thanh niên , vị linh mục Quản xứ hỏi con có thuộc các
kinh cầu nguyện không. Con đáp: “không, con không có ai để cầu nguyện,
Nếu con hét to đến độ có thể bể cả buồng phổi thì một kẻ đứng ở tầng lầu
3 cũng không nghe con được, vậy thì làm sao Thiên Chúa có thể nghe con
từ trời được?” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Cha sở trả lời cách nhẹ
nhàng: “con đừng thử cố gắng cầu nguyện. Hãy ngồi tự nhiên ở đó buổi
sáng với một cái ghế bành khác. Hãy tưởng tượng Đức Yê Su Ki tô đang
ngồi ở đó, như Ngài đã từng ngồi trong bao căn nhà ở Palestine. Con sẽ
nói gì với Ngài? - Cha sở hỏi con. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> Con trả lời: “nếu con
thẳng thắn, con phải nói ngay rằng con không tin ngài: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> - Được, vị linh mục già
trả lời, ắt là điều đó nói lên cái gì đang có thực sự trong trí con. Con
có thể đi xa hơn nữa và thách thức nữa! Nếu ngài hiện hữu thì tại sao
lại không minh chứng điều đó cho con? Hoặc là nếu con không thích cách
Thiên Chúa quản trị thế giới, tại sao con không nói với Ngài điều này?
Con không phải là người đầu tiên than trách Ngài đau. Vua Đavít và ông
Yob đã có lần nói với Chúa là Ngài bất công rồi </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial"> - Có lẽ con ao ước cái gì?
Con cứ nói lên điều đó. </span>
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Nếu Ngài ban cho con, con
cám ơn Ngài. Tất cả những trao đổi này là đối tượng của lời cầu nguyện.
Con đừng đọc thuộc lòng, máy móc những câu thánh thiện! Hãy nói những gì
thực sự trong lòng con.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> Cụ già hấp hối tiếp tục
nói: “Con không tin vào Đức Ki tô, nhưng con tin tưởng vào vị linh mục
già kia. Để làm hài lòng vị linh mục này, con ngồi trước ghế bành này và
làm như thấy Đức Ki tô. Trong vài ngày đầu, điều này có vẻ như một trò
chơi. Rồi con biết là Ngài ở đó. Con nói với một Đức Yê su có thực về
những chuyện hiện thực. Con bàn hỏi một lời khuyên và con được nó. Cầu
nguyện trở thành đối thoại. 50 năm trôi qua và mỗi một ngày con nói
chuyện với Đức Yê su ngồi trong chiếc ghế bành này”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> Vị linh mục còn ở đó
khi cụ già này chết, và cử chỉ cuối cùng của cụ là đưa bàn tay ra về
hướng Người Bạn vô hình đang ngồi trong chiếc ghế bành này."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Chứng_nhân_bằng__việc_làm_">Chứng nhân bằng việc làm</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> Đức cha Mesmillod, giáo
phận Loisanne, Pháp, là một nhà hùng biện đại tài thế kỷ 19. Một Chúa
Nhật, Đức Cha đã giảng về Thánh thể. Lễ xong, ngài quì chăm chú trước
Nhà chầu chừng 30 phút như vẫn quen mọi khi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> Không ngờ có một bà cụ
già ngoại giáo, từng nghe về danh tiếng của Ngài, đã tới nhà thờ và nấp
kín theo dõi Đức Cha. Sau khi quì cung kính cảm ơn Chúa sau lễ, Ngài
kính cẩn bái gối Thánh Thể để ra về. Bà ngoại giáo đã theo ra và gặp
Ngài:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> - Thưa Đức cha, con
được nghe đồn là Đức Cha giảng thuyết hay, nên, mặc dầu con không là
Công giáo, cũng đến đây để nghe xem sao. Bài giảng của Đức Cha không hề
đánh động con, vì chỉ là lý lẽ bênh vực một giáo thuyết. Nhưng 30 phút
Đức Cha quì cung kính trước Nhà chầu, đã cho con tin thật phải có thật
sự Chúa ngự trong đó, mới làm cho Đức cha quì gối tôn thờ lâu giờ và
thành tâm được như thế. Vâng con xin tin Chúa như lời Đức Cha giảng."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Chứng_tá_của_niềm_tin_">Chứng tá của niềm tin</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Đức Cha Helder Camara đã
kể lại chính kinh nghiệm của Ngài như sau: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Tôi có một người anh hơn
tôi 5 tuổi đã được rửa tội và theo học tại một trường do các cha Dòng
Maria điều khiển. Nhưng sau đó, anh tôi tuyên bố là đã hoàn toàn mất đức
tin. Sau khi tôi thụ phong Linh Mục. Tôi đã cùng anh về chung sống với
một người chị không lập gia đình. Mỗi lần tôi sắp đi giảng hoặc đi dâng
thánh lễ, anh tôi thường hỏi: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">- Hôm nay chú định giảng
gì đó? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Tôi thành thật giải thích
cặn kẽ cho anh tôi hiểu những gì tôi đang định giảng cho người khác, anh
tôi chú ý lắng nghe, nhưng không đưa ra một lời bình luận nào 8 năm sau,
lúc bị bệnh nặng và biết mình sắp chết, anh gọi tôi lại bảo: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">- Tôi biết chú là người
thông minh và hiểu rộng hơn tôi. Tôi không bao giờ thấy sự cách biệt
giữa đức tin và cuộc sống của chú. Vậy tôi xin hỏi chú: Có thể tin thế
cho người khác được không? Có thể hưởng nhờ đức tin của một người mà
mình tin tưởng không? Tôi tin vào sự chân thành của chú. Tôi đã mất đức
tin, nhưng tôi có thể dựa vào đức tin của chú để rước mình thánh Chúa
không? Tôi trả lời: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">- Tôi tin rằng Chúa sẽ
tưởng thưởng thái độ khiêm tốn của anh. Tôi không nghi ngờ gì hết. Tôi
sẽ trao mình thánh Chúa cho anh, và tôi tin chắc rằng anh sẽ được Chúa
thương: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">Trong cơn xúc động, anh
tôi nói: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">- Bây giờ thì chưa được
đâu, tôi còn phải xưng tội đã. Tôi định đi tìm một vị Linh Mục đến để
giải tội, nhưng anh tôi dứt khoát đòi xưng tội với tôi. Và anh tôi đã
xưng tội, rước lễ một cách sốt sắng. Trước khi trút hơi thở cuối cùng,
tôi đã nghe anh tôi thốt lên: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial">- Tôi tin, tôi tin! Tôi
tin không phải là vì chú, nhưng là vì chính tôi tin. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> ÁNiềmin được tiếp nhận và
nuôi dưỡng bằng chính chứng tá của những người chung quanh, nhất là của
những người thân trong gia đình! Vợ chồng, cha mẹ, anh em, con cái...
Hãy tin rằng chúng ta cần có nhau. Chúng ta được nâng đỡ bằng niềm tin
của mỗi người trong gia đình."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr color="#000000" size="1">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Chúng_ta_ở_trong_tay_Chúa_">Chúng ta ở trong tay Chúa</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> Một sĩ quan người
Anh có đức tin mạnh mẽ được phái đến phục vụ ở một xứ nọ. Ông cùng gia
đình xuống thuyền để đi đến đó. Thuyền rời bến được vài ngày thì biển
động mạnh, một cơn bão kinh khủng ập đến làm thuyền có nguy cơ bị đắm.
Sự lo lắng nỗi sợ hãi xâm chiếm tất cả mọi người trên thuyền. Vợ của
viên sĩ quan là người tỏ ra lo sợ hơn cả. Bà trách cứ chồng bà, vì trái
với phản ứng sợ hãi của vợ, ông tỏ ra rất bình tĩnh. Thái độ bình tĩnh
này bị bà xem như một biểu lộ sự thiếu lo lắng, yêu thương đối với bà và
con cái. Sau khi nói vài lời ngắn gọn với vợ, ông rời căn phòng, nhưng
liền sau đó ông quay trở lại với thanh kiếm trên tay. Với ánh mắt thảm
não, ông tiến về phía người vợ và dí mũi kiếm vào ngực bà. Lúc đầu bà
này sợ tái mặt, nhưng sau đó bỗng bà cười lớn tiếng, không hề tỏ vẻ sợ
hãi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> - Làm sao em có thể
cười khi em cảm thấy mũi nhọn của lưỡi kiếm trên ngực em? Em không sợ
sao? - viên sĩ quan hỏi -</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> - Làm sao em sợ được -
bà trả lời, - khi em thấy lưỡi kiếm ấy ở trong tay một người thương em.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial"> - Vậy tại sao em lại
muốn anh sợ cơn bão tố này khi anh biết rằng nó ở trong tay của Cha anh
là Người hằng yêu mến anh?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
</td>
</tr>
<tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>