File "Duc Tin_09.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Duc Tin/Duc Tin_09.htm
File size: 36.83 KiB (37709 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Đức Tin</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr>
<tr>
<td>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify; margin-top:12px; margin-bottom:0">
<b>
<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">
<a name="Alpha_và_Omêga_">Alpha và Omêga</a></span></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify; margin-top:12px; margin-bottom:0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif">Đến thăm Rôma, nếu được
vào bên trong Vatican, du khách không thể bỏ qua một tác phẩm nghệ thuật
mà người ta thường gọi là 'viên ngọc quý' của nghệ thuật thời văn nghệ
phục hưng ở Âu Châu: Đó là nguyện đường SIXTINA bởi vì đã được xây cất
và dâng tặng cho ĐGH Sixtô IV vào những thập niên cuối thế kỷ XV. Được
gọi là “viên ngọc quý” của nền nghệ thuật văn nghệ phục hưng, bởi vì bốn
bức tường và trần nhà là bộ tranh có nội dung Kinh Thánh, do các hoạ sĩ
thời danh thực hiện. Nổi tiếng hơn cả là các bức tranh trên trần nhà do
chính danh hoạ Michael Angelo thực hiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify; margin-top:12px; margin-bottom:0">
<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif">Trong suốt 7 năm ròng rã
ngày đêm, Michel Angelo nằm trên những chiếc giàn gỗ, mắt nhìn lên trần,
để vẽ lại những chương đầu trong sách Sáng Thế Ký. Thông thường, sau khi
hoàn thành 1 tác phẩm, nhà nghệ sĩ nào cũng ký tên lên tác phẩm để tên
tuổi của mình lưu truyền cho hậu thế. Thế nhưng, nhìn kỹ những bức tranh
trên trần nhà nguyện Sixtina, không ai có thể tìm thấy bất cứ 1 dấu vết
nào của danh hoạ M.Angelo. Thay vào đó, người ta chỉ đọc được 2 chữ
ALPHA và OMEGA, nghĩa là Nguyên Thuỷ và Cùng Đích. Qua 2 chữ này,
M.Angelo muốn dành tất cả danh dự và vinh quang cho Thiên Chúa, Đấng Tạo
Hóa, Đấng là Nguyên Thuỷ và là Cùng Đích của mọi sự. Tất cả cho Thiên
Chúa. Tất cả vì Thiên Chúa!"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Ánh_sáng_trần_gian_">Ánh sáng trần gian</a></span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Thời đó, Arthur
Jones được gọi nhập ngũ phục vụ trong không lực hoàng gia và sống trong
một trại lính cùng với 30 binh sĩ khác. Ngay đêm đầu tiên, anh đã phải
cân nhắc về một quyết định quan trọng: Trước đây anh vẫn luôn luôn quì
gối đọc kinh, liệu bây giờ vào quân ngũ rồi có nên tiếp tục quì gối
không?</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Lúc đầu anh cảm
thấy ngường ngượng nhưng rồi anh tự nhủ: “Tại sao chỉ vì sợ những kẻ
khác dòm ngó mà mình lại thay đổi cách sống? Bộ mình vừa khởi đầu cuộc
sống xa nhà là đã để cho thiên hạ sai bảo phải nên làm và không nên làm
điều này điều nọ sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Nghĩ thế, anh
liền quyết định cứ tiếp tục thói quen quì gối xuống đọc kinh. Khi vừa
đọc kinh xong, lập tức anh nhận ra mọi người đang để ý anh, và khi làm
dấu thánh giá, anh chợt nhận ra lúc ấy họ mới biết anh là một người công
giáo. Và xảy ra là trong toàn trại lính chỉ có một mình anh là người
Công giáo. Tuy nhiên, hằng đêm, anh vẫn quì gối cầu nguyện. Anh nói rằng
mười phút cầu nguyện ấy thường dẫn đến những cuộc tranh cãi kéo dài hàng
giờ.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Vào ngày cuối
cùng của khóa huấn luyện, có người đến nói với anh:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> - Anh là người
Kitô hữu tốt nhất mà tôi gặp.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Anh liền đáp
lại:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> - Có thể tôi là
người Kitô hữu dám công khai biểu lộ đức tin của mình, nhưng tôi không
cho rằng tôi là người Kitô hữu tốt nhất đâu. Dầu vậy tôi cũng xin cám
ơn bạn về điều bạn vừa nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Suy diễn: Câu
chuyện trên nhắc nhớ chúng ta rằng: dấn thân theo Chúa Giêsu tức là chấp
nhận kiên định về một số sự việc, và đôi khi sự kiên định này giúp chúng
ta có cơ hội làm chứng cho lời Chúa dạy khi Ngài nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> “Con con là
sánh sáng thế gian, một thành xây trên núi không thể giấu được. Không ai
đốt đèn rồi lại đặt dưới đáy thùng, nhưng đặt trên giá đèn để soi sáng
cho cả nhà. Ánh sáng của các con cũng phải chiếu toả trước mặt mọi người
như thế, ngõ hầu họ có thể nhìn thấy việc thiện các con làm mà ngợi khen
Cha các con trên trời” (Mt 5:14-16)</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"> Đội khi vì dấn
thân theo Chúa Giêsu mà chúng ta phải chịu bắt bớ. Đôi khi vì dấn thân
theo Chúa mà chúng ta phải chiến đấu gian khổ. Và đôi khi vì theo Chúa
là chúng ta phải can đảm lướt thắng chính bản thân mình để dạn dĩ biểu
lộ và sống niềm tin, để không sợ hãi cũng không hổ thẹn vì mình là Kitô
hữu."</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif"><b>
<a name="Sống_đạo_">Sống đạo</a></b></span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Một người mới gia nhập đạo công giáo gặp một người bạn cũ không có đạo.
Người bạn này hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Thế nào? Anh đã vào đạo và tin Chúa Giêsu rồi à?</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Phải, tôi đã tin vào Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Vậy là anh biết Ngài rõ lắm phải không? Anh cho tôi biết Ngài xinh ra ở
nước nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Rất tiếc tôi không biết điều đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Vậy Ngài chết hồi mấy tuổi?</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Rất tiếc tôi không biết điều đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Anh không biết về thân thế Ngài, vậy cho tôi hỏi xem Ngài giảng được mấy
bài giảng?</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Cái đó, xin lỗi, tôi lại càng không biết nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Như thế anh biết rất ít về Chúa Giêsu, mà anh bảo anh tin vào Ngài và
theo Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Anh nói đúng tôi cũng cảm thấy xấu hổ khi tôi biết rất ít về Ngài. Nhưng
có điều này tôi nhận thấy rõ ràng nhất là ba năm trước tôi rượu chè say
sưa, tôi mắc nợ đủ chỗ, gia đình tôi tan nát, vợ con tôi buồn và không
muốn thấy mặt tôi khi tôi về nhà. Nhưng bây giờ tôi đã bỏ rượu, trả xong
nợ, gia đình tôi hạnh phúc. Tất cả những cái đó Chúa Giêsu đã làm cho
tôi. Tôi biết chắc điều đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Quí vị và các bạn thân mến!</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Tạ ơn Chúa, chúng ta là những người tin Chúa. Chúng ta tự hào mình biết
Chúa rất rõ nhờ cha mẹ đạo dòng đạo gốc, nhờ học giáo lý từ nhỏ, Ít nhất
mỗi lần nhận lãnh Bí Tích là mỗi lần học giáo: Giáo Lý Rước Lễ, Giáo Lý
Thêm Sức, giáo lý Hôn Phối,v.v… có người còn mai mắn được học thêm Kinh
Thánh. Biết rõ Chúa, biết rõ những lời giảng dạy của Chúa, có thể thuộc
lòng các kinh, trích đọc từng câu Phúc âm. Nhưng trong thực tế, sự hiểu
biết Chúa đó đã giúp được gì cho chúng ta chưa?</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Nhiều khi chúng ta sống như không biết Chúa, hoặc biết Chúa như biết một
nhân vật lịch sử, nghiên cứu những lời giảng dạy của Chúa như một môn
học, chứ chua sống sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời và thực hành
những điều Chúa dạy.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Chúng ta tưởng rằng mình biết Chúa, nhưng thật ra trong đời sống hằng
ngày Chúa còn rất xa lạ với chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Mỗi người chúng ta hãy cầu xin Chúa, cho chúng ta hiểu được rằng khi
chúng ta biết Chúa chính là lúc phải để Chúa thay đổi đời sống chúng ta,
để mỗi người sống đúng với điều mình tin và phù hợp với điều mình tuyên
xưng.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Lạy Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Chúa là Đường, là Sự Thật, là Sự Sống. Con tạ ơn Chúa đã cho con nhận
biết Chúa và tôn thờ yêu mến Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Hôm nay con xin Chúa ban ơn giúp con biết Chúa cách sâu xa hơn, để con
không những tìm biết Chúa phần nào như là đối tượng của lý trí Chúa ban
cho con, của tìm tòi của học hỏi, mà cần thiết nhất là biết Chúa như một
nguyên lý sống trong con, hướng dẫn đời con, để con sống trong con đường
mà Chúa tự hiến mình cho con để dẫn con đến sự thật duy nhất và sự sống
vững bền.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Chúa là nguồn hốc của Chân, Thiện Mỹ. Xin Chúa hãy là nguồn gốc duy nhất
của mọi hoạt động đời con, từ tư tưởng, lời nói, việc làm, cho tất cả
được luôn phù hợp với thánh ý Chúa, để con được phần nào là chứng nhân
của sự thánh thiện của Chúa, của tình yêu thương của Chúa đối với anh
chị em chung quanh con, để mọi người nhận biết Chúa là Đấng ban ơn cứu
thoát cho tất cả loài người.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Con hết lòng cầu xin Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Xin Chúa nhậm lời chúng con.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Lên_thiên_đàng_cùng_ngày_với_Đức_Mẹ_">Lên thiên đàng cùng ngày
với Đức Mẹ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
<font size="2">“Nếu nó nghe ngươi thì ngươi đã lợi được một người anh
em” (Mt 18,15)</font></span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Một cha
sở kể lại cách đây ít năm, một gia đình gặp khó khăn đến xin ở nhà xứ ít
ngày, vì họ mới bị cháy nhà và người cha đang đau nặng. Nhưng, cha cũng
biết gia đình này khô khan, từ lâu không ai xưng tôi rước lễ! Lúc đầu,
cha từ chối! Nhưng sau nghĩ lại, cha bằng lòng cho họ tá túc ít bữa...
Hôm lễ Đức Mẹ lên trời, giáo dân từ các họ lẻ kéo về mừng lễ đông nghịt.
Đột ngột, ông già ở trọ bệnh nguy kịch, cha sở phải bỏ ăn sáng, lo liệu
các phép cho ông. Lát sau, ông lão qua đời...</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Mệt nhoài
vì công việc mục vụ, giải tội quá lâu, làm hai lễ liền, tiếp bao nhiêu
người mới đến, với đủ thứ rắc rối phải giải quyết; lại thêm cái chết của
ông già này trong nhà xứ, cha có vẻ khó chịu. Cha thầm nghĩ: “Rối tinh
rối hẹ lên như thế này, mà lại còn thêm chuyện nữa. Chúa tính làm sao
chẳng biết? Chọn ngay lúc này mà chết!”</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Đang lúc
bực dọc như vậy, một người giáo dân lại nói: “Chà, ông già này thật tốt
phước, lên thiên đàng cùng ngày với Đức Mẹ!”</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Sau đám
tang, con trai và con dâu ông xưng tội rước lễ lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">(Lợi được
người anh em còn hơn được cả thế giới, thì một chút nhọc công có đáng
gì!)"</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Trong_cơn_hấp_hối_">Trong cơn hấp hối</a></span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Khi nhà
triết học Đức nổi tiếng Sô-pân-hau-ơ hấp hối, trong cơn đau đớn, người
không tin vào Chúa này đã la lên:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">-”Ôi,
Chúa ơi!”</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Vị bác sĩ
hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">-”Có chỗ
của Chúa trong triết lý của ngài không?”</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Triết gia
trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">-”Khi mà
ông đau đớn, nếu không có Chúa, triết học chẳng tích sự gì cả!”"</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Cha_ta_kia_rồi_">Cha ta kia rồi</a></span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">“Linh hồn
người công chính ở trong tay Thiên Chúa và chẳng cực hình nào động tới
được nữa”</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">(Kn 3,1)</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Theo Cựu
Ước, ông Tô-bi-a con sống tới 99 tuổi. Bên giường bệnh, lúc ông hấp hối,
người con là A-da-ri-a đứng khóc lóc, thương cha mình đang phải chịu
những cơn đau quằn quại. Nhưng Tô-bi-a không một lời rên rỉ. Ông bình
tỉnh lạ lùng!</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
A-da-ri-a ngạc nhiên hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
-”Sao cha có thể thản nhiên đến thế, trong khi thể xác cha đau đớn và
cái chết đã gần kề?”</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Tô-bi-a trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
-”Cha đã từng kể cho con nghe cuộc hành trình từ Ni-ni-vê về đất Mê-đi-a
của cha, cuộc hành trình mà ông nội con muốn cha thi hành, khi ấy cha
còn là thanh niên. Sau khi cha đã làm theo ý ông nội, Chúa thương cha
nhiều lắm. Nhưng cuộc hành hồi hương quá vất vả. Cha phải vượt qua sa
mạc nóng bỏng và leo những dốc núi cao lởm chởm. Lúc đó, ý nghĩ về ông
nội và về quê hương đã làm cha phấn khởi, đôi chân rã rời của cha như
rắn chắn lại, cha đã về đến nhà, ngả vào vòng tay ông nội”...</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Cơn đau làm ông phải ngừng nói một lúc. Rồi, ông mỉm cười nhìn
A-da-ri-a:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
-”Người cha trần gian có nghĩa gì so với cha trên trời. Chúa đã chẳng
hướng dẫn cha cả đời và gởi thiên thần đến với cha khi cha gặp gian nan,
thử thách đó sao? Lẽ nào Người lại bỏ cha ở chặng đường cuối này? Không!
Cuộc hành trình của cha sắp hoàn tất, cha sắp về đến nhà rồi!”</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
“Tôi đã đi hết quãng đời của tôi...” (2Tm 4,7)"</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Anh_mù_tự_phụ_">Anh mù tự phụ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Có người kia sinh ra đã bị mù. Anh sống trong một gian phòng, nhưng
bởi vì không nhìn thấy gì hết, nên anh phủ nhận tất cả những gì người
chung quanh anh quả quyết là có: “Tôi không tin, vì tôi có thấy đâu
nào!”</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Một vị lương y đem lòng thương hại, đi tìm cho ra một thứ biệt dược
trên Hy mã Lạp Sơn đem về chữa anh lành. Anh ta sung sướng tự phụ bảo:
“Giờ đây tôi thấy được tất cả sự thật chung quanh tôi rồi”. </span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Nhưng có người nói với anh:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Bạn ơi, bạn chỉ thấy được những vật chung quanh bạn trong căn phòng
này thôi. Như thế có là bao! Ngoài kia, người ta còn thấy được mặt trời,
mặt trăng cùng các vì tinh tú hằng hà sa số. Còn biết bao vật xấu, đẹp,
lộng lẫy, màu sắc huy hoàng mà bạn chưa thấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Làm gì có được những cái đó -anh chàng tỏ vẻ không tin, nói-. Cái
gì có thể thấy được, tôi đã thấy tất cả rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Một vị y sĩ khác lên tận núi cao, gặp được Sơn thần chỉ cho 1 thứ
linh dược khác đem về giúp cho anh ta được cặp mắt sáng hơn và thấy xa
hơn những vật chung quanh trong căn phòng của anh. Bây giờ, anh ta thấy
được mặt trời, mặt trăng, các vì tinh tú trên không trung. Mừng quá, và
lòng tự phụ tự đắc lại tăng thêm:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
</span>
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Trước đây, tôi không tin, nhưng giờ tôi thấy, tôi tin. Như thế, giờ
đây không còn có gì mà tôi chẳng thấy chẳng biết. Đâu còn ai hơn tôi
được nữa?</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Nhưng, lại có một hiền giả có đôi mắt thần, nói với anh ta:</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Cậu ơi, cậu vừa hết mù, nhưng cậu vẫn cũng chưa biết gì cả. Tại sao
lại quá tự phụ như thế? Cũng như khi cậu ở trong phòng và tầm mắt cậu
không vượt khỏi 4 bức tường, cậu không tin có vật gì ngoài căn phòng của
cậu. Giờ đây, tầm mắt câu vượt khỏi 4 bức tường, thấy được nhiều vật xa
hơn. Nhưng với chừng mực của tầm mắt và lỗ tai của cậu, cậu làm gì biết
có những vật ngoài ngàn dặm mà tai mắt cậu không làm sao nghe, thấy
được. Cậu có thấy được những nguyên nhân nào đã cấu tạo ra cậu khi cậu
đang còn nằm trong bào thai của mẹ cậu chăng? Ngoài cái vũ trụ nhỏ bé mà
cậu đang sống đây, còn có không biết bao nhiêu vũ trụ khác vô cùng to
lớn và nhiều không kể hết như cát ở sông Hằng. Tại sao cậu dám tự phụ
bảo rằng “Tôi thấy cả, tôi biết cả”? Cậu vẫn còn là một anh mù, cậu vẫn
còn lấy tối làm sáng, lấy sáng làm tối!</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
</span>
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
Sahharma Pundurika</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
<b><a name="Dám_nhận_lổi">Dám nhận lỗi</a></b><br>
<br>
George Washington, tổng thống đầu tiên của Hiệp chủng quốc Hoa kỳ, người
có công đưa nước Mỹ đến độc lập, tự do và phồn thịnh. George cũng nổi
tiếng là người luôn biết phục thiện và yêu sự thanh liêm. <br>
<br>
Ngày kia, khi còn nhỏ, cậu George ra vườn làm cỏ vô tình chặt đứt cây
anh đào mà mẹ rất quý. Khi cha cậu thấy cây anh đào bị chặt, liền hỏi:
<br>
Con có biết ai là người chặt cây anh đào không? <br>
George suy nghĩ rồi trả lời: <br>
Chính con là người chặt cây anh đào, xin cha cứ phạt con! <br>
Và George rất ngạc nhiên khi nghe cha nói: <br>
Điều con làm là một điều lỗi, nhưng con đã chữa được điều lỗi đó là khi
con dám nhận lỗi.</span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
<b><a name="Chứng_nhân_bằng_việc_làm">Chứng nhân bằng việc làm</a></b><br>
<br>
Đức cha Mesmillod, giáo phận Loisanne, Pháp, là một nhà hùng biện đại
tài thế kỷ 19. Một Chúa Nhật, Đức Cha đã giảng về Thánh thể. Lễ xong,
ngài quì chăm chú trước Nhà chầu chừng 30 phút như vẫn quen mọi khi.
Không ngờ có một bà cụ già ngoại giáo, từng nghe về danh tiếng của Ngài,
đã tới nhà thờ và nấp kín theo dõi Đức Cha. Sau khi quì cung kính cảm ơn
Chúa sau lễ, Ngài kính cẩn bái gối Thánh Thể để ra về. Bà ngoại giáo đã
theo ra và gặp Ngài: - Thưa Đức cha, con được nghe đồn là Đức Cha giảng
thuyết hay, nên, mặc dầu con không là Công giáo, cũng đến đây để nghe
xem sao. Bài giảng của Đức Cha không hề đánh động con, vì chỉ là lý lẽ
bênh vực một giáo thuyết. Nhưng 30 phút Đức Cha quì cung kính trước Nhà
chầu, đã cho con tin thật phải có thật sự Chúa ngự trong đó, mới làm cho
Đức cha quì gối tôn thờ lâu giờ và thành tâm được như thế. Vâng con xin
tin Chúa như lời Đức Cha giảng." </span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">
<b><a name="Chứng_tá_đức_tin">Chứng tá đức tin</a><br>
</b><br>
Đức Cha Helder Camara đã kể lại chính kinh nghiệm của Ngài như sau: Tôi
có một người anh hơn tô i 5 tuổi đã được rửa tội và theo học tại một
trường do các cha Dòng Maria điều khiển. Nhưng sau đó, anh tôi tuyên bố
là đã hoàn toàn mất đức tin. Sau khi tôi thụ phong Linh Mục. Tôi đã cùng
anh về chung sống với một người chị không lập gia đình. Mỗi lần tôi sắp
đi giảng hoặc đi dâng thánh lễ, anh tôi thường hỏi: - Hôm nay chú định
giảng gì đó? Tôi thành h thật giải thích cặn kẽ cho anh tôi hiểu những
gì tôi đang định giảng cho người khác, anh tôi chú ý lắng nghe, nhưng
không đưa ra một lời bình luận nào 8 năm sau, lúc bị bệnh nặng và biết
mình sắp chết, anh gọi tôi lại bảo: - Tôi biết chú là người thông minh
và hiểu rộng hơn tôi. Tôi không bao giờ thấy sự cách biệt giữa đức tin
và cuộc sống của chú. Vậy tôi xin hỏi chú: Có thể tin thế cho người khác
được không? Có thể hưởng nhờ đức tin của một người mà mình tin tưởng
không? Tôi tin vào sự chân thành của chú. Tôi đã mất đức tin, nhưng tôi
có thể dựa vào đức tin của chú để rước mình thánh Chúa không? Tôi trả
lời: - Tôi tin rằng Chúa sẽ tưởng thưởng thái độ khiêm tốn của anh. Tôi
không nghi ngờ gì hết. Tôi sẽ trao mình thánh Chúa cho anh, và tôi tin
chắc rằng anh sẽ được Chúa thương: Trong cơn xúc động, anh tôi nói: -
Bây giờ thì chưa được đâu, tôi còn phải xưng tội đã. Tôi định đi tìm một
vị Linh Mục đến để giải tội, nhưng anh tôi dứt khoát đòi xưng tội với
tôi. Và anh tôi đã xưng tội, rước lễ một cách sốt sắng. Trước khi trút
hơi thở cuối cùng, tôi đã nghe anh tôi thốt lên: - Tôi tin, tôi tin! Tôi
tin không phải là vì chú, nhưng là vì chính tôi tin. Niềm tin được tiếp
nhận và nuôi dưỡng bằng chính chứng tá của những người chung quanh, nhất
là của những người thân trong gia đình! Vợ chồng, cha mẹ, anh em, con
cái... Hãy tin rằng chúng ta cần có nhau. Chúng ta được nâng đỡ bằng
niềm tin của mỗi người trong gia đình." </span></p>
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></td>
</tr>
<tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>