File "Duc Tin_07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Duc Tin/Duc Tin_07.htm
File size: 53.41 KiB (54691 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Đức Tin</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="ĐỨC_TIN_">ĐỨC TIN </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một linh mục mới được bổ nhiệm về một nhà thờ tọa lạc ở cạnh một khu
rừng già. Bữa nọ, khi đi ngang khu rừng để đến nhà thờ, ông bị một con
gấu to đuổi theo. Sau khi chạy một trối chết, ông thấy mình ở trên một
bờ vực cao. Tấn thối lưỡng nan, ngài quì xuống, giang hai tay ra và nói:
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Lạy Chúa lòng lành vô cùng, xin Chúa ban cho con gấu này một chút đức
tin nơi Chúa. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Trời đất bỗng tối sầm và sấm chớp bỗng nổi lên. Con gấu đột nhiên dừng
lại, nhìn quanh, bối rối. Bỗng nó nhìn lên trời cao và nói: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Tạ ơn Chúa cho bữa ăn ngon con sắp được hưởng… </span></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
Hạnh Nguyễn</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="ALPHONSE_DARAGON_VÀ_HIỆP_SĨ_TÂY_BAN_NHA">ALPHONSE D'ARAGON VÀ
HIỆP SĨ TÂY BAN NHA</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Alphonse, nhà hiền triết, vua xứ Ara-gon, nổi tiếng bởi lòng đạo đức và
lối sống Ki tô hữu, ngày nọ, trước lễ Giáng sinh ít ngày, đến thăm một
hiệp sĩ Tây Ban Nha. Hiệp sĩ này đã dành cho ngài một sự tiếp đón nồng
hậu, chu đáo. Tuy nhiên, hiệp sĩ này mang tiếng xấu vì lối sống sa đoạ
của ông. Trước khi chia tay ra về, vua Alphonse mới nói những lời đầy ý
nghĩa sau đây:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
“Hỡi hiệp sĩ quí phái! Người đã dành cho ta một sự đón tiếp đầy vinh dự
và huy hoàng. Nhưng, trong vài ngày nữa, Vua các vua sẽ đến, và Người
muốn cử hành Lễ Giáng sinh ở nhà ngươi. Chính vì thế mà khi đón tiếp
Người, hãy cố gắng Trang trí tâm hồn ngươi như ngươi đã Trang hoàng lâu
đài của ngươi hôm nay để đón tiếp ta!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Và vị hiệp sĩ này đã nghe theo lời khuyên của vị vua khôn ngoan. Giáng
sinh trở thành lễ đón tiếp cuộc viếng thăm của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Hãy làm như vị hiệp sĩ này để Đấng Thiên Sai đến ở trong chúng ta."</span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="ÁNH_SÁNG_TRẦN_GIAN">ÁNH SÁNG TRẦN GIAN</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thời đó, Arthur Jones được gọi nhập ngũ phục vụ trong không lực hoàng
gia và sống trong một trại lính cùng với 30 binh sĩ khác. Ngay đêm đầu
tiên, anh đã phải cân nhắc về một quyết định quan trọng: Trước đây anh
vẫn luôn luôn quì gối đọc kinh, liệu bây giờ vào quân ngũ rồi có nên
tiếp tục quì gối không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lúc đầu anh cảm thấy ngường ngượng nhưng rồi anh tự nhủ: “Tại sao chỉ vì
sợ những kẻ khác dòm ngó mà mình lại thay đổi cách sống? Bộ mình vừa
khởi đầu cuộc sống xa nhà là đã để cho thiên hạ sai bảo phải nên làm và
không nên làm điều này điều nọ sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Nghĩ thế, anh liền quyết định cứ tiếp tục thói quen quì gối xuống đọc
kinh. Khi vừa đọc kinh xong, lập tức anh nhận ra mọi người đang để ý
anh, và khi làm dấu thánh giá, anh chợt nhận ra lúc ấy họ mới biết anh
là một người công giáo. Và xảy ra là trong toàn tại lính chỉ có một mình
anh là người Công giáo. Tuy nhiên, hằng đêm, anh vẫn quì gối cầu nguyện.
Anh nói rằng mười phút cầu nguyện ấy thường dẫn đến những cuộc tranh cãi
kéo dài hàng giờ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Vào ngày cuối cùng của khóa huấn luyện, có người đến nói với anh:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Anh là người Kitô hữu tốt nhất mà tôi gặp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Anh liền đáp lại:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Có thể tôi là người Kitô hữu dám công khai biểu lộ đức tin của mình,
nhưng tôi không cho rằng tôi là người Kitô hữu tốt nhất đâu. Dầu vậy
tôi cũng xin cám ơn bạn về điều bạn vừa nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Suy diễn: Câu chuyện trên nhắc nhớ chúng ta rằng: dấn thân theo Chúa
Giêsu tức là chấp nhận kiên định về một số sự việc, và đôi khi sự kiên
định này giúp chúng ta có cơ hội làm chứng cho lời Chúa dạy khi Ngài
nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
“Con con là sánh sáng thế gian, một thành xây trên núi không thể giấu
được. Không ai đốt đèn rồi lại đặt dưới đáy thùng, nhưng đặt trên giá
đèn để soi sáng cho cả nhà. Ánh sáng của các con cũng phải chiếu toả
trước mặt mọi người như thế, ngõ hầu họ có thể nhìn thấy việc thiện các
con làm mà ngợi khen Cha các con trên trời” (Mt 5:14-16)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Đội khi vì dấn thân theo Chúa Giêsu mà chúng ta phải chịu bắt bớ. Đôi
khi vì dấn thân theo Chúa mà chúng ta phải chiến đấu gian khổ. Và đôi
khi vì theo Chúa là chúng ta phải can đảm lướt thắng chính bản thân mình
để dạn dĩ biểu lộ và sống niềm tin, để không sợ hãi cũng không hổ thẹn
vì mình là Kitô hữu."</span> </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="ÁNH_SÁNG_TRÊN_ĐOẠN_ĐẦU_ĐÀI">ÁNH SÁNG TRÊN ĐOẠN ĐẦU ĐÀI</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Trước mặt Thiên Chúa không ai là kẻ hư mất, ngay cả người đó có bị xã
hội kết án đi nữa. Đức Hông Y J.M. Lustiger tổng giám mục Paris đã nói
như trên khi đề cập đến hồ sơ xin phong chân phước cho anh Jacques
Flesh, do chính tay ngài ký và gởi về bộ phong thánh tại Rôma trong năm
vừa qua.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Jacques Flesh là một tên tội phạm đã bị kết án tử hình và đã lên máy
chém ngày 2-10-1957 vì tội giết chết một cảnh sát viên. Tuy nhiên, trong
những ngày tù tội anh được ơn thánh Chúa đánh động tấm lòng đã hoán cải
trở về với Chúa và sống kinh nghiệm lòng tin sâu xa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Jacques Flesh là một thanh niên con nhà giầu nhưng vì được cha mẹ quá
nuông chiều nên chàng chơi bời, phóng đãng và trở thành người hư đốn. Là
con một ông chủ ngân hàng người Bỉ giầu sụ, Jacques muốn gì được nấy và
cho đến lúc 24 tuổi chàng không hề thiếu thốn sự gì. Nhưng chàng đã
phung phí tuổi thanh xuân trong ăn chơi, lười biếng và ương ngạnh. Học
trường nào cũng chỉ được vài hôm hoặc một tuần là bị đuổi. Do đó Jacques
đã không bao giờ học hết chương trình trung học. Tính tình ngang bướng
và kiểu sống độc lập ấy đã biến chàng trở thành người vô dụng nhất thế
giới. Tệ hơn nữa nó đã biến chàng thành kẻ sát nhân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Đầu năm 1954 Jacques nổi hứng ăn chơi thích mua chiếc thuyền buồm hiệu
Philimoska dài 10 mét trị giá hai triệu quan Pháp. Nhưng cha mẹ chàng từ
chối không cho chàng số tiền khổng lồ ấy, mặc dù cho tới lúc đó hai ông
bà đã không bao giờ từ chối chàng điều gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thế là để có tiền mua thuyền buồm, Jacques quyết định đi đánh cướp nhà
băng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Nội vụ xảy ra cách đây bốn mươi năm nơi giữa lòng thủ đô Paris tráng lệ,
ngày 25 tháng 2 năm 1954 Jacques Flesh đã dùng súng cướp ngân hàng, bắn
trọng thương một nhân viên nhà băng. Sau đó bắn chết một viên cảnh sát
và làm một số người qua đường bị thương.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Nhưng cuối cùng Jacques bị tóm cổ và tống ngục.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Theo các bài tường thuật của báo chí Paris thời đó, trong phiên xử
Jacques đã lạnh lùng và ngạo mạn khiêu khích mọi người. Chuyên viên bệnh
tâm thần do toà án chỉ định trắc nghiệm Jacques đã mô tả chàng như là
một người trẻ ăn chơi, hoang đàng, lười biếng và là một tên tội phạm
ngẫu nhiên đã không hề mảy may tỏ ra hối hận vì tội giết người, trái lại
còn vô liêm sỉ một cách trơ trẽn và bình thản chấp nhận bản án tử hình.
Sau khi nghe toà tuyên án Jácques dõng dạc tuyên bố: “Cho mày đáng đời!
Tôi đã đáng tội lên máy chém và tôi sẽ biết tỏ ra can đảm”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thế là chỉ vì để thoả mãn ước muốn có một chiếc thuyền buồm mà Jacques
đã trở thành một tên sát nhân. Chàng thanh niên con nhà giầu ấy giống
như một hình múa rối bị các ham muốn không đâu của mình giật dây điều
khiển đến độ cằm súng giết người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Tuy nhiên điều đáng nói ở đây không phải là cái đam mê, hư đốn, liều
lĩnh của Jácques mà là cuộc hoán cải đổi đời của chàng. Sau ngày bị kết
án tử hình, trong ba năm nằm tù để chờ ngày lên máy chém Jacques đã say
sưa học Kinh Thánh và đã khám phá ra những chân trời mới mà trong những
năm ăn chơi chàng đã không bao giờ biết tới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Trong mỗi lá thơ Jacques viết cho người vợ trẻ người ta đều nhận thấy
chiều sâu tinh thần toả phát ra từ một tâm hồn đã gặp Chúa là đều nói
lên kinh nghiệm thiêng liêng cao vời. Hơn ai hết Jacques ý thức được
mình là một tội phạm đang phải đền tội nhưng sung sướng vì cuộc đời đổi
mới, và chàng cảm thấy ba năm trong ngục tù chờ chết là ba năm duy nhất
chưa từng có trong đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Trong một lá thư viết cho người vợ trẻ chàng tâm sự: “Em à, trước kia
anh chỉ là một cái xác sống, nhưng nay anh thâm tín rằng đây là lần đầu
tiên trong đời anh thực sự sống”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Các thư mà Jacques viết cho vợ được in và xuất bản trong cuốn sách có
tựa đề: “Ánh sáng trên đoạn đầu đài”. Một ngày trước khi bước lên máy
chém Jacques viết trong thơ vĩnh biệt vợ như sau: “Cuộc hành quyết sẽ
xảy ra ngày mai lúc 4 giờ sáng. Xin cho ý Chúa được trọn vẹn. Em yêu,
trong 5 tiếng đồng hồ nữa anh sẽ được trông thấy Chúa Giêsu”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Nhật báo Rạng Đông tại Paris tường thuật lại cuộc hành quyết như sau:
“Đội lính canh đứng xung quanh đoạn đầu đài buổi sáng thứ năm hôm đó đã
cho biết họ chưa từng thấy một tội nhân nào bước lên máy chém với tất cả
lòng can đảm và bền vững như Jacques Flesh”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Sau khi chịu Mình Thánh Chúa từ tay Linh mục tuyên úy nhà tù Jacques
hiên ngang bước đi trong hành lang dẫn tới máy chém. Năm đó anh vừa tròn
27 tuổi. Con đường bí nhiệm nào đã khiến cho Jacques là một kẻ sát nhân
biến thành một người sám hối đền tội và một tâm hồn thánh thiện như vậy?
Câu chuyện về cuộc hoán cải đổi đời của anh làm chấn động giới luật sư,
trí thức và tôn giáo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi ký vào đơn xin phong chân phước cho kẻ sát nhân đã được gặp Chúa đó,
Đức Hồng Y Lustiger cầu mong anh trở thành niềm hy vọng cho tất cả những
ai tự khinh rẻ mình và thất vọng, coi mình là đã tự hư mất. Không, trước
mặt Chúa không ai là kẻ hư mất ngay cha khi người đó có bị xã hội kết án
đi nữa."</span> </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BA_CÁI_NHÌN">BA CÁI NHÌN</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một người bao nhiêu năm đã vui vẻ chấp nhận cuộc sống với những thiếu
thốn tiền bạc và rắc rối trong gia đình. Người ta hỏi ông:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Làm sao mà có thể an vui như thế?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Tôi biết sử dụng, ông trả lời, với đôi mắt sáng suốt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Như thế có nghĩa là gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- Trước hết, tôi nhìn lên trời và nhớ rằng công việc chính yếu của tôi
là đạt tới trời. Rồi tôi nhìn xuống đất và cố hình dung một nắm đất tôi
sẽ nằm xuống sau khi chết, nó thật bé nhỏ. Và sau cùng tôi nhìn đến biết
bao nhiêu người đàn ông, đàn bà, cũng như trẻ thơ ở bên cạnh tôi trên
khắp trái đất này có khi còn cực khổ hơn tôi nhiều... Ba cái nhìn đó làm
tôi sung sướng và bằng lòng, nó khử trừ mọi than vãn trách móc."</span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BA_MƯƠI_BA_NĂM_SAU_ĐÓ">BA MƯƠI BA NĂM SAU ĐÓ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Vị vua già có dáng vẻ trầm tư và tự hỏi : </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Điều gì đã xảy ra cho em bé năm nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Suốt đời mình ông không thể nào quên được cuộc hành trình cách đây
khoảng 33 năm để dõi theo ánh sao dẫn đến hang đá Belem.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Câu hỏi: “Liệu em bé ấy hiện giờ có trị vì dân Do Thái hay không?” đã
làm nhà vua bồn chồn , để rồi một lần nữa ông quyết định đi đến đất Do
Thái.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Tại Jérusalem, những vị bô lão còn nhớ đến ánh sao lạ, nhưng không ai
biết gì đến em bé được sinh hạ dưới ánh sao đó. Còn tại Belem mọi người
đều lắc đầu ngoại trừ có một cụ già, cụ bảo ông:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Làm gì có ông Giêsu Belem, chỉ có ông Giêsu Nazareth, một người nói
phạm thượng khi xưng mình là Thiên Chúa, nên cách đây mấy tuần đã bị xử
án thập hình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Với tâm hồn đầy thất vọng, nhà vua nhập đoàn khách hành hương trở lại
Jérusalem vào đúng ngày lễ ngũ tuần. Chen lẫn vào đoàn người đang tạ ơn
sau mùa gặt, nhà vua chú ý đến những người đang bao quanh một nhóm
người. Tò mò, ông tiến lại gần và nghe có kẻ nói: “Tưởng gì chứ lại gặp
mấy tên say rượu nói tầm phào”. Nhưng tai nhà vua lại nghe một người
trong nhóm họ nói ông Giêsu Nazareth đã bị đóng đinh thập giá và đã được
Thiên</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Chúa phục sinh từ cõi chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Như bị thúc đẩy bởi sức mạnh vô hình, nhà vua lên tiếng nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Vậy bây giờ ông Giêsu đó ở đâu?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Đại diện nhóm người, Simon Phêrô trả lời:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ngài đang ở giữa chúng tôi, ở trong chúng tôi, chúng tôi là tai, mắt,
môi, miệng của Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Trong lúc Phêrô đang nói, bỗng có một luồng gió mạnh, và hình Lưỡi Lửa
một lần nữa đổ xuống mọi người. Nhà vua bỗng thấy lại ánh sao Belem,
nhưng lần này ánh sao ấy chia thành nhiều ánh sao khác rơi xuống từng
người. Trong tâm hồn, nhà vua chợt hiểu: “Mỗi người phải trở thành hang
Belem, mỗi người phải trở nên máng cỏ cho Hài nhi Giêsu nằm, mỗi người
phải mang Ngài đến cho tha nhân”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀ_EVÀ_VÀ_ĐÊM_GIÁNG_SINH">BÀ EVÀ VÀ ĐÊM GIÁNG SINH</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Chuyện xảy ra ở Belem vào lúc trời vừa rạng sáng, sao vừa biến và người
khách hành hương cuối cùng vừa từ giã chuồng bò. Đức Maria xếp lại đống
rơm và Hài nhi sắp ngủ... thì cánh cửa nhẹ nhàng mở ra. Một người đàn bà
xuất hiện ở cửa, áo rách rưới, rất già và nhăn nheo đến độ trên khuôn
mặt màu đất, người ta có cảm tưởng cái miệng của bà cũng chỉ là một vết
nhăn mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thấy bà, Maria sợ như thể một bà tiên mang xui xẻo nào đến. Nhưng may
thay Hài nhi đang ngủ. Chú lừa và chú bò nhai rơm cách yên lành, và nhìn
người đàn bà lạ tiến vào mà không lấy làm ngạc nhiên y như chúng đã biết
bà từ lâu. Trái lại Maria không ngừng đưa mắt dõi theo. Mỗi bước chân
của bà đối với Maria hình như dài băng cả thế kỷ. Bà già tiếp tục bước
và bây giờ thì bà ở cạnh bên máng cỏ. Bé Yêsu vẫn ngủ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Bất chợt Yêsu mở đôi mắt và Mẹ Ngài ngạc nhiên khi thấy đôi mắt của con
Mẹ và đôi mắt của người đàn bà hoàn toàn giống nhau và chiếu lên cùng
một niềm hy vọng. Bà già cúi mình trên đống rơm trong khi bàn tay bà lục
soạn trong mớ áo quần rách một vật gì mà như thể bà ta bỏ cả hàng thế kỷ
để tìm. Maria luôn nhìn bà ta cách lo lắng. Các con vật cũng nhìn, nhưng
chúng không có vẻ gì ngạc nhiên như thể đã biết cái gì sẽ xảy ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Cuối cùng bà già tìm được và kéo ra từ bộ quần áo cũ của bà một vật được
giấu trong bàn tay, và bà đưa cho Hài Nhi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Sau các kho tàng của ba vua và các lễ vật của các mục đồng, thì quà tặng
này là cái gì thế? Bà này từ đâu đến, Maria không được biết. Nàng chỉ
thấy cái lưng cong với số tuổi của bà còn còng hơn nữa khi cúi xuống
trên nôi. Nhưng chú bò và chú lừa thấy mà vẫn không ngạc nhiên tí nào.
Và như thế kéo dài khá lâu. Rồi bà già đứng thẳng người lại như được
trút khỏi một vật gì nặng kéo bà xuống đất. Đôi vai của bà không còn
cong, đầu bà gần như đụng mái tranh, khuôn mặt bà đã tìm lại được cách
kỳ diệu vẻ trẻ đẹp. Và khi bà rời cái nôi để ra cửa và biến mất trong
đêm tối từ đó bà đã đến, cuối cùng, thì Maria thấy được món quà tặng kỳ
diệu của Bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
EVA (chính là bà già) vừa trao lại cho Hài nhi một trái táo nhỏ, trái
táo của tội đầu tiên (và của bao nhiêu tội tiếp theo) - và trái táo nhỏ
đó rạng sáng ở đôi tay em bé sơ sinh như quả địa cầu của một thế giới
mới vừa mới sinh ra với em."</span> </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀ_LÀ_AI__2">BÀ LÀ AI 2</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Cha xứ Châu Bình, Thủ đức muốn cho giáo dân nức lòng kính mến Đức Mẹ,
thường hay mở nhạc trên loa phóng thanh chung quanh nhà thờ vào trước
giờ lễ ngày kính Đức Mẹ. Hôm ấy, một bà lão thở hổn hển vào phòng áo cúi
chào cha:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lạy cha, cha gọi con phải không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Không, tôi gọi bà gì đâu</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Dạ con nghe loa nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Bà nghe loa nói sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Con nghe loa nói kìa bà là ai?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Cha xứ cười cười hỏi thêm:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Bà nghe sao nữa?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Con nghe loa nói bà đẹp như mặt trăng, rực rỡ như mặt trời mà con thì
tội lỗi khốn nạn dốt nát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Cha xứ cười lớn:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Không phải bà đâu bà ơi, đấy là bản nhạc ca ngợi Đức Mẹ đấy. Hội Legio
mỗi khi hội họp họ hát bản này. Vậy bà vào hội nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Dạ con vào hội Thánh Giuse phù trợ các kẻ làm ăn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Thảo nào…!!!"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀ_LA-REN_ĐÁNH_CỌP">BÀ LA-REN ĐÁNH CỌP</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Câu chuyện sau đây xảy ra vào ngày 3 tháng 7 năm 1991 tại Biluet, một
làng của nước Canada, nằm trên bờ sông Phơrat cách thành phố Vancôvơ 200
cây số về hướng đông bắc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Chung quanh làng Biluet có núi rừng bao bọc. Phong cảnh nơi đây trông
thật nên thơ. Vì tính chất hoang dại của nó nên dân cư còn thưa thớt.
Trái lại vùng này là một địa bàn hoạt động của đoàn quân trên dưới ba
ngàn con cọp rừng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Buổi sáng hôm đó trời thật đẹp, nên bà La-ren Lếch 44 tuổi quyết định
đưa năm em nhỏ mà bà nhận nuôi tại nhà ra ngoài trời để vừa chơi vừa vẽ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Đã từ rất lâu bà ấp ủ mộng ước mở một nhà trẻ nhận chăm sóc các trẻ em
ngay trong nhà của bà. Đây là một việc làm thoải mái rất phù hợp với
tấm lòng yêu thương trẻ em tràn trề của bà. Sau khi trải qua tất cả các
cuộc khảo hạch. Bà La-ren nhận được đầy đủ văn bằng cần thiết để mở nhà
trẻ. Lần đầu tiên bà thu nhận được 5 trẻ tuổi từ 2 đến 5, gồm 4 gái 1
trai. Cho đến ngày hôm đó mọi sự đều dễ dàng trôi chảy như ý bà. Cuộc
đời như tươi cười trước đôi mắt sáng ngời tự tin của bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Đang trông coi các em bỗng bà có ý nghĩ dẫn các em đi hái trái dâu dại
mọc theo hàng dài dọc bờ sông. Mọi người hăng hái lên đường. Bà không
quên mang theo ba con chó bergiê giống Đức đã được 1 tuổi. Sau khi hái
dâu bà lại quyết định đưa các bé ra bãi cát của bờ sông để chơi trò
tương tự như trò tìm khăn của trẻ em Việt nam.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Vừa dự tính bắt đầu trò chơi bà La-ren chợt nhận ra sự im lặng lạ lùng
của các em. Ngước mắt lên bà trông thấy Jang đứng trước mặt Nikê, bé
trai 2 tuổi, một con cọp to bằng con chó bergiê của bà. Đầu con cọp cúi
xuống trên mặt bé Nikê. Trong nháy mắt bà La-ren như chết điếng tại
chỗ. Bỗng bà nói với con cọp như thể nói với con mèo trong nhà: Thôi
đi! Đừng liếm mặt bé Nikê nữa! Bà không biết Nikê có bị cọp cắn không vì
cậu bé cứ ngồi yên bất động.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Không một chút do dự bà nhảy bổ đến bên con cọp và định kéo đuôi có.
Nhưng rồi bà đổi ý ngay. Bà dùng hết sức mình lấy tay túm cổ con cọp và
lay nó thật mạnh. Tức khắc cọp con quay phắt ra sau hùng hổ giơ các
nanh vuốt nhọn của hai cẳng trước ra. Bằng một động tác bất ngờ nó cào
rách mặt hai bé đứng gần đó, rồi nhảy bổ lại giơ hai cẳng trước để túm
lấy đầu bà La-ren.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Mặc dầu còn nhỏ cọp con cũng đã đủ sức để có thể giết chết một nạn nhân
to lớn hơn nó gấp ba lần. Chỉ vào lúc bấy giờ các cô cậu bé mới ý thức
được nguy hiểm đang diễn ra. Các bé chạy núp sang bên bà La-ren và không
ngừng la hét. Bà La-ren càng ý thức rõ ràng mình đang đối đầu với một
con vật vô cùng nguy hiểm. Nhưng bà không có lựa chọn nào khác hơn là
phải ăn thua với con vật để bảo vệ đến cùng năm đứa trẻ mà bà có bổn
phận phải coi sóc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Vừa đối diện với cọp con bà vừa ra lệnh cho các bé: Các con đứng tất cả
sau lưng cô. Bà dùng hết sức mạnh túm lấy hai cẳng trước của con cọp và
tìm cách đẩy nó đi xa. Bà quyết một sống chết với con cọp. Cuộc chiến
diễn ra vô cùng khốc liệt. Bà bị cọp cấu rách đầy mình. Vừa chống trả
bà La-ren vừa la hét ra lệnh cho con chó bẹc bergiê: Pan! Nhảy vào cắn
cọp đi! Nhưng con chó kinh hãi lùi ra xa, không dám phản ứng gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thấy mình quá yếu sức lại không biết cầu cứu cùng ai bà La-ren dùng
phương pháp cuối cùng, bà tha thiết thầm xin Chúa cứu giúp vừa hét vào
mõm con cọp: Mày hãy cút đi và để tụi tao được yên, vừa đẩy nó về phía
con chó. Bà nói như van lơn con chó: Cắn nó đi! Cắn nó đi!. Cọp con
bị đẩy quá mạnh liền lăn nhào xuống và cắm cổ chạy vào rừng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lúc đó bà mới hoàn hồn. Không ngờ trong phút cực kỳ nguy hiểm, ngoài
lòng tin cậy Chúa bà La-ren đã dùng đúng chiến thuật phải dùng để đẩy
lui địch thủ. Trước tiên bà đã lên tiếng kịp thời để ngăn chặn không
cho cọp con ghé mõm ngậm đầu bé Nikê và mang đi. Sau đó bà không ngừng
la hét bà tỏ thái độ dữ tợn quyết một sống một chết với cọp. Theo các
chuyên viên thì cọp thường mất tính chất hung hăng của nó trước tiếng la
hét dữ dằn của đối thủ. Bà La-ren và năm trẻ nhỏ của bà đã thoát khỏi
hiểm nguy nhờ lòng tin cậy Chúa, cùng với sự can đảm và thật tình yêu
thương trẻ của bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lòng yêu thương lớn lao và tinh thần trách nhiệm cao độ đã khiến bà
La-ren dám liều mạng để cứu những kẻ mình yêu là một phản ảnh trung thực
của Đấng đã thể hiện cách hoàn hảo điều Ngài răn dậy: Không có tình yêu
nào lớn hơn tình yêu của kẻ liều mạng vì người mình yêu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Gương bà La-ren cũng là một lời mời gọi chúng ta diễn tả lại nơi bản
thân mình lời dậy và gương mẫu của Chúa Giêsu, đối với những người chúng
ta yêu thương và có trách nhiệm."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀI_THƠ_VỀ_CÂY_VĨ_CẦM_">BÀI THƠ VỀ CÂY VĨ CẦM </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Có bài thơ nói về một cây đàn vĩ cầm cũ kỹ . Nó là hình ảnh câu chuyện
của bạn, của tôi và của tình yêu Chúa dành cho chúng ta nữa. Bài thơ ấy
như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
“Cây vĩ cầm bị nứt bể rồi lại được dán lại. Người bán đấu giá nghĩ
rằng chẳng nên phí thì giờ chăm chút cho nó làm gì. Nhưng ông ta vẫn
tươi cười cầm nó lên và rao bán:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Nào, thưa quí vị, ai sẽ trả giá đầu tiên đây? Một đồng, một đồng, rồi
tới hai đồng, chỉ có hai đồng thôi sao? Ai sẽ trả nó ba đồng đây? À,
một người trả ba đồng, rồi hai người trả ba đồng, không còn ai nữa sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Bỗng nhiên từ cuối phòng, một người đàn ông tóc hoa râm bước lên cầm lấy
cây đàn, ông lau bụi chiếc đàn cũ kỹ rồi siết lại những sợi dây lỏng.
Sau đó ông tấu lên một bản nhạc êm dịu, ngọt ngào, y như những bài ca
của các thiên thần. Tiếng nhạc dừng lại, người bán đấu giá chậm rãi nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Tôi sẽ ra giá bao nhiêu cho chiếc vĩ cầm cũ kỹ này đây?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Rồi ông vừa cầm cây đàn lên vừa nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Một ngàn đồng, và ai sẽ tăng lên 2000? Hai ngàn rồi! Có ai chịu tăng
lên ba ngàn không? Một người chịu giá 3,000, hai người chịu giá 3,000
và còn nữa!!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Đám đông hồ hởi reo vui nhưng có vài người trong họ lạ lên:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Chúng tôi hoàn toàn chẳng hiểu cái gì đã làm thay đổi giá trị cây vĩ
cầm ấy?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lập tức có tiếng đáp lại:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Chính nhờ đôi tay ông nhạc sĩ chạm vào đấy!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Quả thế, nhiều người trong chúng ta đã từng đi sai đường lạc lối, bị bầm
dập vì tội lỗi và bị đám đông vô tâm rẻ rúng, khác nào cây vĩ cầm cũ mèm
kia. Chỉ một tô cháo, một ly rượu, một cuộc chơi là đã đưa chúng ta sa
chân hết lần này đến lần khác, và cuối cùng chúng ta hầu như bị hư hoại
luôn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Nhưng vị Minh Sư đã đến, và lũ dân chúng khờ khạo hoàn toàn không thể
hiểu nổi giá trị của linh hồn và sự đổi thay của nó, sau khi linh hồn đã
được đôi tay của vị Minh Sư chạm đến”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>