File "Duc Tin_06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Duc Tin/Duc Tin_06.htm
File size: 31.61 KiB (32367 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Đức Tin</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Chết_Vì_Niềm_Tin">Chết Vì
Niềm Tin</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Một
sĩ quan quân đội Nga đến gặp một vị mục sư Hungari và xin được được nói
chuyện riêng với ông. Viên sĩ quan là một chàng trai trẻ, tướng khí hung
hãn và dương dương tự đắc trong tư thế của kẻ chiến thắng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Khi
cửa phòng khách đã được đóng lại rồi, viên sĩ quan chỉ cây thánh giá
treo trên tường và nói với vị mục sư rằng: "Ông biết không, cái đó là sự
dối trá do các mục sư bày đặt ra để làm mê hoặc đám dân nghèo, để giúp
những giàu dễ dàng kiềm hãm họ trong tình trạng ngu dốt. Bây giờ chỉ có
tôi và ông, ông hãy thú nhận với tôi rằng: ông không hề bao giờ tin rằng
Chúa Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Vị
mục sư cười và trả lời rằng: "Ông bạn ơi, tôi tin thật đấy, vì đó là sự
thật". "Ông đừng có lừa dối tôi, cũng đừng giễu cợt tôi", vị sĩ quan hét
lên. Anh ta rút ra một khẩu súng lục, chĩa vào vị mục sư và hăm dọa:
"Nếu ông không nhận rằng đó chỉ là một sự dối trá, thì tôi sẽ nổ súng".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Vị
mục sư điềm tĩnh trả lời: "Tôi không thể nói như thế, vì không đúng. Ðức
Giêsu thật sự là Con Thiên Chúa".<br>
Viên sĩ quan vứt khẩu súng xuống sàn và chạy đến ôm vị mục sư. Anh ta
vừa khóc vừa nói: "Ðúng thế, đúng thế. Tôi cũng tin như vậy, nhưng tôi
không thể tin rằng có những người dám chết vì Ðức tin cho đến khi chính
tôi khám phá ra điều này. Tôi xin cám ơn Ngài. Ngài đã củng cố lòng tin
của tôi. Bây giờ chính tôi cũng có thể chết cho Ðức Kitô. Ngài đã chứng
minh cho tôi rằng: Ðiều này có thể làm được".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Thiên_Chúa_Tạo_Dựng_Con_Người">Thiên
Chúa Tạo Dựng Con Người</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Người Ấn Ðộ thường kể câu chuyện ngụ ngôn về việc sáng tạo con người như
sau: Một hôm Thiên Chúa quyết định tạo dựng con người, nghĩa là làm một
tạo vật đẹp nhất giữa các tạo vật. Dĩ nhiên, khi Thiên Chúa vừa công bố
quyết định, các Thiên thần đã tỏ ra không mấy hồ hởi, một phần vì ganh
tị, một phần vì không thể chấp nhận được một ý tưởng xem ra quá kỳ cục
ấy. Làm sao tưởng tượng được một thụ tạo vừa thuộc về hạ giới, lại vừa
tham dự vào đời sống thần linh. Làm sao có được một hữu thể vừa là một
mảnh của thời gian, lại vừa mang tính vĩnh cửu? Làm sao chấp nhận được
giữa vật chất và tinh thần?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Các
Thiên Thần không thể tưởng tượng được rằng Thiên Chúa có thể tạo dựng
được một tạo vật như thế. Các vị e ngại rằng ý tưởng ấy sẽ hạ giảm quyền
năng và sự khôn ngoan thượng trí của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Ðể
ngăn chặn Thiên Chúa trong ý định của Ngài, các Thiên Thần mới bầu ra
một ủy ban. Sau nhiều ngày ráo riết làm việc, ủy ban đã soạn xong một
kiến nghị đệ trình lên Chúa gồm những điểm như sau: tinh thần không thể
kết hợp với vật chất, bản tính thiên thần không thể kết hợp với bản tính
thú vật, cái có cùng không thể hòa hợp với cái không cùng, cái chóng qua
đi không thể đi đôi với điều vĩnh hằng, do đó yêu cầu Thiên Chúa hãy từ
bỏ ý định điên rồ của Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black">Sau khi đọc kỹ bản kiến
nghị, Thiên Chúa đưa ra phán quyết như sau: "Tất cả những góp ý của các
người đều hợp lý. Nhưng điều ta sắp thực hiện không phải là một vấn đề
triết học". Các Thiên Thần đều nhao nhao hỏi: "Vậy thì vấn đề đó là
gì?". Sau một hồi thinh lặng, Thiên Chúa chậm rãi đáp: "Con người là vấn
đề của Niềm Tin". Ngài thinh lặng, rồi phán quyết: "Con người là vấn đề
của Niềm Tin".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Ðôi_Cánh_Con_Tuấn_Mã">Ðôi
Cánh Con Tuấn Mã</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Hai
người bạn thân ngồi bên nhau dưới một bóng cây cổ thụ. Cả hai đều đưa
mắt nhìn về cánh đồng trước mặt, nhưng mỗi người một ý nghĩ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Người có dáng vẻ đầy nghị lực, cái nhìn cương quyết, thốt lên như sau:
"Một cảnh vật phẳng lặng và độc điệu như thế này quả thực là nhàm chán.
Tôi sẽ rời bỏ ngôi làng nhỏ bé này để làm một vòng du lịch cho biết đó
biết đây".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Người bạn khác với dáng điệu mảnh khảnh ít nói, mỉm cười nhìn vào phong
cảnh xung quanh rồi nói: "Tôi cũng có một con tuấn mã. Từ bao lâu nay,
tôi đã đi lại không biết bao nhiêu nơi rồi".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Hai
người chia tay nhau và hẹn cũng gặp lại dưới bóng cây cổ thụ để kể cho
nhau nghe những cuộc du lịch của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Sau
một năm, họ lại gặp nhau... người thứ nhất kể chuyện: "Trong một năm
qua, hầu như nơi nào tỗi cũng đã đặt chân đến. Tôi đã đi xuống biển, lên
ngàn, vượt đèo, qua suối. Tôi đã gặp không biết bao nhiêu người. Tôi đã
học được bí quyết kiếm được nhiều tiền... Giờ đây, tôi trở nên giàu có.
Tôi sẽ tiếp tục đi du lịch... Còn bạn, bạn đã đi được nơi nào trong suốt
năm qua?".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Người bạn chưa từng rời bỏ ngôi làng của mình đã trả lời: "Tôi đã lên
trời, tôi đã bay lượn trên các tầng mây. Tôi đã đến đô thị của mặt
trời". Nghe thế, người kia thắc mắc: "Phải chăng con tuấn mã của anh bay
được?". Con người có tâm hồn thi sĩ trả lời: "Ðúng thế, con ngựa của tôi
có đôi cánh. Nó đưa tôi lên tất cả những nơi nào tôi muốn. Mắt tôi nhìn
thấy được muôn kỳ công của vũ trụ. tai tôi nghe được muôn điệu nhạc của
thiên nhiên... Ðối với anh, sự giàu có nằm trong của cải vàng bạc. Nhưng
đối với tôi, của cải chính là đôi mắt của tâm hồn tôi. Cho dẫu một năm
qua, tôi chỉ ngồi dưới bóng cây cổ thụ này, cho dẫu quang cảnh trước mặt
tôi chỉ là cánh đồng phẳng lặng này, nhưng tâm hồn tôi nhìn thấy muôn
nghìn cảnh đẹp của thiên nhiên, tai tôi có thể nghe được bao nhiêu điệu
nhạc của thiên nhiên mà anh không thể nghe được".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Tôi_Chết_Thay_Cho_Thầy_Tôi">Tôi
Chết Thay Cho Thầy Tôi</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Một
tu sĩ Hồi Giáo nọ quy tụ được 60 môn sinh. Sau một thời gian giáo huấn
họ, ông quyết định như sau: Ta thấy đã đến lúc phải làm một cuộc hành
trình mới. Ta không biết những gì sẽ xảy ra cho thầy trò chúng ta. Các
ngươi hãy tuân giữ các điều ta đã truyền dạy cho các ngươi. Hãy nhớ điều
này: trong bất cứ lúc nào, hễ ta giơ tay lên trời thì các ngươi hãy hô
lớn: "Tôi chết thay cho thầy tôi".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Ðám
môn sinh nhận thấy không thể chấp nhận được một đề nghị xem ra điên rồ
như thế, cho nên 59 người đã bỏ cuộc trở về với nếp sống cũ của họ. Chỉ
có một người chấp nhận điều kiện và quyết tâm đi theo thầy mình cho đến
cùng. Hai thầy trò lên đường mà không biết đi về đâu. Họ đi mãi cho đến
lúc tới một thành phố do một bạo chúa cai trị. Không bao lâu thì họ vào
thành phố, ông bạo chúa đã ra lệnh cho các binh lính như sau: "Các ngươi
hãy bắt giữ lấy tên du thử du thực đầu tiên và điệu đến đây cho ta. Ta
muốn treo cổ hắn để làm một bài học cho bọn vô lại trong thành phố này".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Thế
là bọn lính đã đến bắt người đệ tử của vị tu sĩ và điệu đến trước mặt
bạo chúa. Giữa lúc cuộc hành quyết sắp bắt đầu, thì vị tu sĩ mới xuất
hiện giữa đám đông và hô lớn: "Thưa quan lớn, xin hãy giết tôi, vì chính
tôi là người đã dụ dỗ thanh niên này bỏ nhà ra đi để sống kiếp sống lang
thang như tôi". Nói xong ông giơ tay lên trời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Vừa
thấy cử chỉ ấy của vị thầy, người thanh niên mới gào lên: "Thưa quan
lớn, tôi muốn chết thay cho thầy tôi".<br>
Quan bạo chúa nghe thế, mới hỏi các viên cố vấn của mình như sau: "Họ là
ai mà sẵn sàng chết thay cho nhau?". Quan bạo chúa mới cho điệu vị tu sĩ
đến trước mặt và yêu cầu giải thích cho cặn kẽ về mối tương quan giữa
thầy trò.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Vị
tu sĩ Hồi Giáo mới bình tĩnh phát biểu như sau: "Thưa quan lớn, chúng
tôi có nghe nói rằng bất cứ ai được giết trong thành phố này đều được
phúc trường sinh bất tử. Dĩ nhiên, nghe biết như thế, cho nên thầy trò
chúng tôi mới hăm hở đến đây để được chết như thế".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Nghe
thế, quan bạo chúa mới mỉm cười, rồi ra lệnh trả tự do cho họ. Người môn
sinh chợt hiểu được rằng ai hy sinh mạng sống mình thì sẽ tìm lại được
nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Ði_Một_Ðoạn_Ðường_Với_Chúa">Ði Một
Ðoạn Ðường Với Chúa</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người Ấn Ðộ có kể
một câu chuyện ngụ ngôn như sau: Có một người thanh niên nọ khao khát
được nhìn thấy Chúa. Ðêm ngày, anh cầu nguyện liên lỉ chỉ mong sao cho
ước nguyện của mình thành sự thật. Quả thực, không bao lâu, Thiên Chúa
đã đến với anh dưới hình dạng của một con người đẹp đẽ, uy quyền, trầm
tĩnh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Chúa đề nghị với
anh: "Con có thể đi với Ta một quãng đường không?". Người thanh niên cảm
thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Chúa và anh đồng hành với nhau như một
đôi bạn tri âm. Ði một lúc, Chúa dừng lại nói với anh: "Ta khát nước,
con có thể đi tìm cho Ta một ít nước không?".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người thanh niên
hăm hở đi tìm nước. Lòng anh tràn ngập hạnh phúc. Còn gì sung sướng bằng
đi tìm nước để mang về cho Chúa... Nhưng, anh đi tìm mãi mà không thấy
nơi nào có nước... Anh đi mãi để rồi cuối cùng dừng lại bên một bờ sông.
Anh đang chuẩn bị lấy nước mang về cho Chúa, thì tình cờ một cô gái đẹp
xuất hiện bên bờ sông. Cô gái đẹp đến độ người thanh niên không còn thấy
cảnh vật xung quanh, cũng như không còn nghĩ đến việc mang nước về cho
Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Anh nấn ná đến làm
quen với cô gái. Họ thương nhau, lấy nhau và sinh được nhiều con cái.
Không gì đầm ấm, hạnh phúc cho bằng. Nhưng một cơn ôn dịch xảy đến.
Người thanh niên đưa vợ con đi đến một nơi khác. Nhưng khi họ đi qua một
chiếc cầu, thì thình lình mưa gió thổi đến, nước dâng lên kéo cả vợ con
anh theo. Người đàn ông bám vào được một gốc cây lớn. Anh khóc thương
cho thân phận bọt bèo của vợ con cũng như chính kiếp cô đơn lạc loài của
anh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Giữa lúc đó, Thiên
Chúa xuất hiện trước mặt anh: Ngài mỉm cười hỏi anh: "Này con, con có
mang nước về cho Ta không? Con làm gì để Ta phải chờ đợi gần cả tiếng
đồng hồ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một người cha nhân từ mòn mỏi trông đứa
con hoang trở về: đó là hình ảnh cảm động nhất về Thiên Chúa mà Chúa
Giêsu đã mạc khải cho chúng ta trong bài dụ ngôn "Người Con Hoang Ðàng".
Từng ngày, người cha ra đầu ngõ để trông đợi. Khi đứa con còn ở đằng xa,
ông đã chạy đến để giang rộng đôi cánh tay để ôm trọn đứa con vào lòng,
không một lời quở trách, không một cử chỉ bất bình... Thiên Chúa cũng
đối xử với chúng ta như thế. Chúng ta tưởng mình đi tìm Ngài, chúng ta
tưởng Ngài ẩn mặt với chúng ta. Nhưng kỳ thực, chính Ngài mới là Ðấng
đeo đuổi chúng ta, tìm kiếm chúng ta, chờ đợi chúng ta. Chúng ta tưởng
mình đang đi đến với Chúa, nhưng kỳ thực chính Ngài đang ở với chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Ta_Không_Kết_Án_Con">Ta
Không Kết Án Con</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tại nhà thờ chánh
tòa Wurzburg trong miền Baviere, Tây Ðức, có một tượng thánh giá rất nổi
tiếng được tạm trổ vào khoảng thế kỷ 14. Trên những tượng thánh giá,
thông thường đôi tay Chúa Giêsu giang ra và bị đóng vào gỗ giá. Riêng
đôi tay của Chúa Giêsu trên tượng thánh giá tại nhà thờ chánh tòa
Wurzburg thì khác hẳn: thay vào bị giang ra và bị đóng vào gỗ giá, hai
cánh tay của Chúa lại khoanh trước trái tim như thể đang ôm vào lòng một
người nào đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người dân địa
phương truyền tụng rằng trong cuộc chiến tranh tôn giáo giữa tin lành và
công giáo vào giữa thế kỷ 17, một người lính chống công giáo đã vào nhà
thờ này. Nhìn thấy trên đầu Thiên Chúa có một triều thiên bằng vàng, anh
sinh lòng tham, bắc thang leo lên để đánh cắp. Khi anh vừa đưa tay tháo
gỡ triều thiên thì đôi cánh tay của Chúa Giêsu bỗng được tháo gỡ. Chúa
Giêsu giang tay ôm trọn lấy anh vào lòng, với tất cả trìu mến. Người
lính chết lịm trong vòng tay âu yếm của Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người ta tìm thấy
xác của anh dưới chân thánh giá!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Kể từ ngày đó, hai
cánh tay của Chúa Giêsu không còn giang ra và bị đóng vào lỗ đinh nữa,
nhưng được khoanh trước trái tim trong tư thế đang ôm chầm lấy một người
nào đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Du khách nhìn lên
thập giá đều có cảm tưởng như ánh mắt của Chúa Giêsu nhìn mình và nghe
có tiếng thì thầm: "Ta không hề kết án con".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">"Thiên Chúa yêu
thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài", đó là chân lý cơ bản
nhất trong Kitô giáo. Tất cả cuộc đời của Chúa Giêsu, cái chết của Ngài
trên thập giá: đó là ngôn ngữ qua đó muốn nói với chúng ta rằng Ngài yêu
thương chúng ta, yêu thương đến nỗi sẵn sàng để cho Người Con Một của
Ngài chết thay cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Thiên Chúa yêu
thương con người: điều đó không có nghĩa là Ngài yêu thương con người
một cách trìu tượng, yêu thương con người như một đám đông hay như một
con số. Thiên Chúa yêu thương con người bằng một tình yêu cá biệt, nghĩa
là mỗi người chúng ta đối với Ngài như thể là người duy nhất hiện hữu
trên trần gian này. Mỗi người là một lịch sử, mỗi người chiếm trọn tình
yêu của Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Thiên Chúa yêu
thương tôi, nghĩa là Ngài chỉ muốn điều thiện cho tôi. Ðiều thiện ấy có
thể vượt khỏi suy tính, đo lường của tôi. Do đó, cho dẫu có gặp trăm
nghìn đớn đau, vất vả, chúng ta cũng hãy tin rằng Thiên Chúa đang yêu
thương chúng ta. Ngài yêu thương tôi đến độ làm mọi cách để cho mọi sự
đều quy về điều thiện hảo cho tôi. Một cơn bệnh, một sự thất bại, một
cái chết, một sự mất mát và ngay cả tội lỗi: tất cả đều là những cơ may
để Ngài ban cho tôi một ơn phúc cao cả hơn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Ngoc_trai">Ngoc trai</a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một con trai nhìn thấy một
viên ngọc bong ra, rơi vào khe nứt của một tảng đá dưới</span><span style="font-family:"Arial","sans-serif"">
đáy biển. Sau nhiều cố gắng, nó lấy lại được viên ngọc và đem đặt trên
một chiếc lá bên cạnh nó. Nó biết rằng có nhiều người chuyên lùng sục
tìm ngọc dưới đại dương, vì thế nó nghĩ: “Viên ngọc này sẽ thu hút sự
chú ý của họ, họ sẽ lấy viên ngọc, và họ sẽ không tóm cổ mình.”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Thế
nhưng, khi một thợ lặn mò ngọc trai lù lù xuất hiện, đôi mắt anh ta chỉ
đảo ngang đảo dọc kiếm tìm những con trai chứ không chú ý gì đến những
viên ngọc nằm yên trên các phiến lá.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Anh
thợ lặn tóm lấy con trai, một con trai không có viên ngọc bên trong nó.
Còn viên ngọc thì rơi trở lại vào khe đá </span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Bạn
biết rõ phải tìm ở đâu. Đó là lý do tại sao bạn không gặp thấy Thiên
Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Tìm_Kiếm">Tìm Kiếm</a></span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Ông nội và bà nội cãi nhau.
Bà nội giận quá, quyết không nói chuyện với ông nội</span><span style="font-family:"Arial","sans-serif"">
nữa.</span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Ngày
hôm sau, ông nội quên tuốt hết mọi điều về cuộc cãi vã ấy. Nhưng bà nội
vẫn tiếp tục làm mặt lạnh với ông nội. Ông nội cố mọi cách làm hòa,
nhưng đều vô hiệu. Bà không hé răng nói một lời nào với ông.</span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cuối
cùng, ông bắt đầu lục lọi trong tủ chén và các ngăn kéo. Ông lục lọi như
thế được một lúc, bà nội không chịu nổi, quát lên: “Ông kiếm cái quỉ gì
vậy?”</span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">“Tạ
ơn Chúa, tôi tìm được rồi.” Ông nội vừa trả lời vừa tủm tỉm cười.</span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Nếu
bạn muốn tìm gặp Chúa, bạn hãy tìm một chỗ nào đó khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Đức_tin">Đức tin</a></span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Vị Rabbi già bị mù, không
thể đọc sách vở gì được, cũng chẳng nhận ra được khuôn</span><span style="font-family:"Arial","sans-serif"">
mặt của những người đến gặp ông.</span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Một
người chữa bệnh bằng đức tin nói với Rabbi: “Nếu Thầy chấp nhận để tôi
săn sóc, tôi sẽ chữa lành chứng mù cho thầy.”</span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">
“Không cần thế đâu” - Rabbi trả lời - “Tôi vẫn có thể trông thấy mọi thứ
mà tôi cần thấy.” </span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Không
phải ai nhắm mắt cũng ngủ. Và không phải ai mở mắt cũng thấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>