File "Duc Tin_05.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Duc Tin/Duc Tin_05.htm
File size: 34.33 KiB (35157 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Đức Tin</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<font face="Arial"><b><span style="color: black">
<a name="Thiên_Chúa_tình_yêu">Thiên Chúa tình yêu </a></span></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Một người cha hứa cho đứa
con gái 12 tuổi một số tiền nếu cô bé xén sạch đám cỏ trước nhà. Cô bé
vui vẻ mang máy cắt cỏ ra làm việc. Ðến chiều, cả đám cỏ đã được cắt xén
gọn gàng - ngoại trừ một máng cỏ tí tẹo còn sót trong góc sân. Ông bố
nói rằng ông không thể trả số tiền đã thoả thuận, bởi vì đám cỏ chưa
được cắt xong. Cô bé nói cho biết cô sẵn sàng chịu mất số tiền đó và cô
nhất định không cắt nốt máng cỏ còn sót kia. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Tò mò muốn biết lý do tại
sao, ông bố kiểm tra chỗ cỏ chừa lại. Hóa ra, ở giữa chòm cỏ ấy, một chú
cóc đang ung dung ngồi ngắm cảnh hoàng hôn! Cô bé quá thương con cóc, đã
không đành đưa lưỡi dao của máy cắt vào chòm cỏ ấy.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Arial"><a name="Mầu_nhiệm_Chúa_Ba_Ngôi">Mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi </a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Trong một xứ đạo miền quê
xa xôi hẻo lánh, đa số dân chúng là người ít học và nghèo khổ. Trong
thánh lễ ngày Chúa Nhật, cha xứ giảng một bài giảng rất hùng hồn về Chúa
Ba Ngôi. Trước khi kết thúc bài giảng, cha xứ hỏi: </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><i><span style="color: black">- Ông bà anh chị em có
hiểu được gì về mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi không? </span></i></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Cả nhà thờ im lặng, nhưng
có một bà cụ già đứng lên nói: </span> </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><i><span style="color: black">- Thưa cha, cha giảng
rất hay, con không hiểu gì hết nhưng con cũng xin nói lên những việc làm
của con về việc tôn kính Chúa Ba Ngôi. Lúc nhỏ, con cũng được học giáo
lý, được nghe các dì phước dạy về Chúa Ba Ngôi và con đã làm trong cuộc
sống của con là: Mỗi ngày trước khi đi ngủ con dành ra ba phút, chỉ ba
phút ngắn ngủi thôi vì suốt ngày con phải làm việc cực nhọc, tối về mệt
mỏi, con không còn đọc kinh nhiều được nữa, vì thế con chỉ có ba phút
thôi rồi ngủ ngon lành. </span></i></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Phút đầu tiên con nhìn lại
những khuyết điểm: nào là con gây lộn với người hàng xóm, nào là con tức
giận với chồng với con trong gia đình …con nhìn lại những sự thiếu sót
lỗi lầm đó và con dâng điều đó lên cho Chúa Cha. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Phút thứ hai con nhìn lại
xem con có làm điều gì tốt trong ngày hôm đó không: những việc tốt như
con cho người hàng xóm một cộng hành, cho một em bé một cái bánh, dỗ một
đứa bé khóc vì nhớ mẹ đi làm ruộng chưa về … những việc tốt nhỏ nhặt đó
con cũng xin dâng lên cho Chúa Giêsu và con nói với Chúa rằng: Mặc dầu
con có nhiều tật xấu, nhưng con cũng có những việc lành nho nhỏ, con xin
góp những việc lành nho nhỏ đó để cộng tác với việc cứu chuộc của Chúa,
để đền bù một chút tội lỗi của con.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Phút thứ ba con so sánh
xem việc tốt, việc xấu con đã làm trong ngày, con lại thấy việc xấu
nhiều hơn việc tốt, nhưng con cũng dâng hết lên cho Chúa và con nói: Lạy
Chúa Thánh Thần, xin thánh hoá và biến đổi cuộc sống của con mỗi ngày
một tốt hơn. </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><span style="color: black">Như thế đó, con chỉ có làm
bấy nhiêu đó thôi để sống mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi.” </span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Arial"><a name="Thiên_Chúa_Ba_Ngôi">Thiên Chúa Ba Ngôi</a></font></b></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có một vị ẩn sĩ, vào sa mạc tìm đời sống cầu nguyện
và kết hợp với Chúa. Nhưng sau một thời gian dài, ông cảm thấy dường như
Chúa không còn yêu thương mình nữa, vì ông thấy mình buồn chán thất
vọng.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Qua bao nhiêu cố gắng nhưng không thể nào tìm được sự
an bình thư thái. Ông ngỡ rằng Chúa đã rời xa mình nên ông mới gặp tình
trạng như thế. Ông lang thang buồn chán. Bỗng có tiếng gọi, ông biết đó
là tiếng của Chúa, ông lên tiếng gắt gỏng trả lời: "<i>Chúa đã bỏ con,
tại sao còn gọi con làm gì</i>?". Chúa nhỏ nhẹ trả lời :"<i>Ta đâu có bỏ
con, con hãy nhìn lại đoạn đường con đã đi, con thấy được điều gì</i>?".
Ông vội nhìn lại phía sau và nhìn thấy, không phải chỉ có hai dấu chân
của ông in trên cát, nhưng bên cạnh còn có những dấu chân của một người
khác, đi theo từng bước chân của ông. Chúa bảo ông: "<i>Đấy là những
dấu chân của Ta luôn theo sát bên con</i>. " Ông vui mừng bước đi với
tâm hồn phấn khởi. </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đến trưa, mặt trời chiếu những tia nắng nóng như
thiêu đốt, ông mệt lã người, ông vội nhìn ra sau, thì hỡi ôi ! chỉ còn
có những bước chân mệt mỏi của ông kéo lê lết trên đường. Ông vội la
lên: "<i>Đó Ngài lại bỏ con nữa rồi, nên con mới mệt lã như thế nầy</i>".
Chúa lên tiếng vỗ về và giải thích cho ông: "<i>Ta đâu có bỏ con, con
hãy nhìn kỹ xem, những dấu chân đó là những dấu chân của Ta chứ đâu phải
của con, vì Ta đã bế con trên đôi tay của Ta</i>". </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vị ẩn sĩ nhìn lại, quỳ gối xuống và tạ ơn Chúa. Ông
tiếp tục cuộc hành trình của mình, và từ đó không còn kêu trách Chúa
nữa. Ông đã nhận ra rằng: Thiên Chúa luôn ở bên cạnh ông từng giây từng
phút và luôn nâng đỡ từng bước chân của ông. Và ông nhớ lại lời hứa của
Chúa: <b>“</b><i>Ta sẽ ở với các con mọi ngày cho đến tận thế<b>.</b></i><b>"</b>
(Mt.28:20)</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="ecmsonormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Ăn_cơm_“Chùa”">Ăn cơm “Chùa”</a></font></b></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Hai
cha con bé Việt ngồi nói chuyện bên nhau :</span></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">-Ba
ơi ! Chiều nay Ba cho con mời thằng Nam về nhà ăn cơm chung với nhà mình
được không?</span></i></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">
-Được. Con cứ mời.</span></i></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Sau
bữa cơm chiều, Việt chạy đến bên Ba và xin :</span></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">-Ba
ơi! Ba cho phép thằng Nam ngủ lại nhà mình tối nay được không?</span></i></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">
-Được. Nhưng con phải nói bạn con xin phép bố mẹ nó nghe chưa .</span></i></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Qua
ngày hôm sau, Việt lại xin phép ba đem thêm ba người bạn nữa: Quốc,
Bình, Hương, về nhà cơm chung. Rồi cũng như Nam, cả ba đứa đều xin ngủ
lại nhà Việt sau cơm tối. Những ngày sau đó, Việt lại đến xin Ba cho
phép đem Hưng, Yến, Vân, Kiều về ăn cơm chung, và cũng như hai đêm
trước, tất cả các em đều xin ngủ lại nhà Việt .</span></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Bạn sẽ
phản ứng làm sao, nếu bạn chính là ba của bé Việt ? Bạn sẽ nghĩ sao nếu
bé Việt cứ tiếp tục mời không những hai hay ba đứa bạn, mà cả chục đứa
bạn về nhà ăn cơm "chùa" mỗi ngày, và rồi bọn trẻ lại đòi ở luôn không
chịu về ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="ecmsonormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Bỏ_Thầy_con_biết_theo_ai_">Bỏ Thầy con biết theo ai? </a></font></b></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Trong
cuốn Eucharistic Miracles của Carroll Cruz có viết một tích chuyện về Bí
tích Thánh Thể như sau:</span></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Năm
700, tại tu viện Thánh Lougino ở Lanciano bên Italia, có một linh mục
tên là Basilio hoài nghi về mầu nhiệm Chúa hiện diện trong hình bánh
rượu. Chúa đã làm một phép lạ cả thể còn được lưu giữ cho đến ngày nay,
như một minh chứng vĩ đại về Phép Thánh Thể, được gọi là phép lạ
Lanciano.</span></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Vừa
khi linh mục ấy truyền phép, bánh đã trở nên thịt và rượu đã trở nên
máu. Thịt Máu Chúa đó còn được cô đọng đến ngày nay. Năm 1713 bửu huyết
Chúa đã được lưu giữ trong hào quang quí giá gọi là hào quang phép lạ
Thánh Thể Lanciano. Năm 1971, cuộc khảo cứu khoa học đã cho biết Thịt đó
là một thớ thịt từ trái tim, và Máu đó là máu của con người, thuộc nhóm
máu AB (vết máu trên chiếc khăn liệm Turin cũng thuộc nhóm máu AB).</span></p>
<p class="ecmsonormal" style="text-align: justify; text-indent: 22.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Ngày
nay, Thịt và Máu Chúa hiện đang được lưu giữ trong Nhà thờ thánh
Phanxicô, là trung tâm hành hương nổi tiếng của cả thế giới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p style="margin-top:4.5pt;margin-right:0cm;margin-bottom:4.5pt;margin-left:
0cm" align="justify"><b><font face="Arial"><a name="Ta_đã_sinh_ra_con">Ta đã sinh ra con </a></font></b></p>
<p style="margin-top:4.5pt;margin-right:0cm;margin-bottom:4.5pt;margin-left:
0cm;text-indent:15.0pt" align="justify"><font face="Arial">Một người đi trên
đường phố, chợt nhìn thấy một em bé dơ bẩn, ăn mặc rách rưới đang đứng
bơi đống rác bên cạnh. Người hành hương bực tức hỏi Chúa:</font></p>
<p style="margin-top:4.5pt;margin-right:0cm;margin-bottom:4.5pt;margin-left:
0cm;text-indent:15.0pt" align="justify"><font face="Arial">Lạy Chúa, tại sao
Chúa để cho những cảnh tượng như thế này có thể xảy ra trong thế giới mà
Chúa đã tạo dựng và cứu chuộc vì yêu thương con người? Tại sao Chúa
không ra tay làm một cái gì để em bé này nói riêng và mọi người nghèo
khổ khác nói chung được sống hạnh phúc hơn?</font></p>
<p style="margin-top:4.5pt;margin-right:0cm;margin-bottom:4.5pt;margin-left:
0cm;text-indent:15.0pt" align="justify"><font face="Arial">Và người khách nghe
tiếng Chúa trả lời bên tai: Ta đã làm một cái gì chớ, Ta đã sinh ra con.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-family: Arial"><a name="Ðôi_Vai_Của_Người_Cha">Ðôi Vai Của Người Cha</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tháng 11 năm 1958, ngay chính ngày
đăng quang, khi nói chuyện với khách hành hương, Ðức cố Giáo Hoàng Gioan
23 đã kể lại một giai thoại trong cuộc đời của ngài như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">"Khi tôi lên 7, một hôm cha tôi đưa
tôi đến một làng bên cạnh, nơi đang tổ chức một buổi lễ của Công Giáo
tiến hành trong giáo phận. Phải đi bộ nhiều cây số, tôi cảm thấy mệt
mỏi. Cha tôi đã phải đặt tôi trên vai của người. Ðến nơi, tôi cảm thấy
thất vọng, bởi vì dân chúng qúa đông, mà tôi thì bé nhỏ. Mất hút trong
chợ người, tôi không thể nhìn đoàn người đang diễn hành... Thế là một
lần nữa, cha tôi lại bồng tôi trên vai của người. Từ trên cao, tôi có
thể xem thấy tất cả mọi sự".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Và vị Giáo Hoàng được mệnh danh "nhân
lành" đã kết luận như sau: "70 năm qua, nhưng tôi vẫn còn ghi nhớ trong
tâm trí tôi cử chỉ của cha tôi. Nó đã trở thành một biểu trưng kỳ diệu.
Ngày nay, mỗi khi mệt mỏi, mỗi khi tôi không còn thấy gì nữa, tôi nài
xin vị Cha trên trời nâng tôi lên đôi cánh của Người"<i>.</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Chỉ từ trên đỉnh cao, chúng ta mới có
thể thấy rõ mọi sự. Chính Chúa là đỉnh cao của chúng ta. Nơi Người,
chúng ta sẽ thấy được ý nghĩa của cuộc sống... Những lúc chán sống,
những lúc hầu như không còn thấy gì nữa, chúng ta hãy chạy đến với
Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="Cái_Nhìn_Của_Một_Tướng_Lãnh">Cái Nhìn Của Một Tướng
Lãnh</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ðại tướng Marbot,
trong tập ký sự, có kể lại một hôm, khi còn là thiếu úy, vua Nã Phá Luân
sai ông làm một việc cực kỳ nguy hiểm. Ðó là giữa đêm khuya, luồn qua
bọn lính tuần tiễu đối phương, bắt một người lính Áo đứng canh bên kia
bờ sông Danube, tra khảo để xem tình thế của địch quân. Sau bao nhiêu cố
gắng không thể tưởng tượng được, toán quân của thiếu úy vượt qua được
khúc sông và bắt được ba người lính Áo. Sau khi đã hoàn thành công tác,
họ đẩy thuyền ra xa, chèo về. Bỗng dòng nước cuốn mạnh đẩy một gốc cây
lớn xô mạnh vào thuyền. Tiếng động đó đã báo động bọn lính tuần tiễu Áo.
Họ vùng lên bắn xối xả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Trong cơn nguy biến
cùng cực ấy, viên thiếu úy bỗng nhìn thấy một ánh lửa tỏa ra từ sườn núi
chỗ đóng quân bên kia bờ. Viên thiếu úy đã hiểu rằng, Nã Phá Luân đã
theo dõi cuộc xô xát và đang chăm chú nhìn từ cửa sổ của ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ðôi mắt phượng hoàng
của Nã Phá Luân đã xé tan bóng tối để gửi đến cho những người lính trẻ
sự cổ vũ khuyến khích. Viên thiếu úy có cảm tưởng như nhà vua đã quên
hết cả một đạo binh để chỉ nhìn về phía anh. Sự chăm chú theo dõi của
nhà vua đã đem lại cho những người lính trẻ sự phấn khởi để giúp họ vượt
qua được khó khăn và trở về an toàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Một cái nhìn của một vị
tướng lãnh đã có sức nâng đỡ người lính chiến giữa trận địa như thế,
cũng vậy, Chúa cũng đã chăm chú theo dõi và nhìn mỗi người chúng ta như
thể chỉ có mỗi người chúng ta là đáng được chú ý. Thiên Chúa không chăm
sóc chúng ta như chăm sóc một đàn cừu trong đó mỗi con vật chỉ là một
con số. Thiên Chúa yêu thương chúng ta bằng một tình yêu biệt loại.
Người gọi tên từng người trong chúng ta. Người đối xử với chúng ta như
thể chỉ có ta là người duy nhất hiện hữu trên trần gian này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<b><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="BIẾT_ĐI_HÁI_LỘC">BIẾT ĐI HÁI LỘC</a></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Thế thì tôi đâu dám cầu mong “vạn sự
như ý” được. Vì như vậy có thể tôi sẽ bất mãn quanh năm! Tôi chỉ xin
“hằng ngày dùng đủ” vì nhận ra rằng “khổ ngày nào đủ cho ngày ấy” (Mt
6:34) để thấy được sức hạn hẹp của con người mà còn biết đi hái lộc chờ
mong ơn trời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Truyện kể về một linh mục qua đời đến
cổng thiên đàng, gặp thánh Phêrô giữ cửa. Thánh Phêrô hỏi: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Con muốn vào thiên đàng phải không?
Con phải kể cho cha biết khi ở trần gian con đã làm được những gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Linh mục trả lời: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Thưa thánh Phêrô, con đã mở được một
nhà mồ côi chăm sóc trẻ con bị bỏ rơi hoặc cha mẹ chết sớm. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Tốt. Con được một điểm. Còn gì nữa?
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Thưa thánh Phêrô, con đã xây được một
nhà thờ làm nơi giáo hữu đến dâng của lễ và cầu nguyện sốt sắng. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Tốt. Được thêm một điểm nữa. Con còn
gì nữa không? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Thưa thánh Phêrô, con đã viết sách
làm mạng lưới tức là thả lưới thu phục người ta biết Chúa và sống ngay
lành. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Tốt, được thêm một điểm nữa. Con còn
gì nữa không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Linh mục gãi đầu: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Thưa thánh Phêrô, vậy bao nhiêu điểm
mới được vào thiên đàng cơ ạ? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- 100 điểm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Linh mục bối rối: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Con cố gắng hết sức mà chỉ làm được
có bấy nhiêu thôi. Còn thì mọi sự đều do ơn Chúa cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Thánh Phêrô nói ngay: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">- Vậy thì con đủ 100 điểm để vào thiên
đàng rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify"><b><font face="Arial">
<span lang="PT-BR"><a name="Luật_Chúa,_luật_đời">Luật Chúa, luật đời</a></span></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<font face="Arial"><span lang="PT-BR">Theo lời bác sĩ dặn, mỗi sáng từ 6
giờ sáng ông Năm thường đi bách bộ xung quanh khu ông ở chừng một tiếng.
Một hôm, sau khi đi bộ về gần nhà, ông thấy trên đường một người đang
quằn quại trên vũng máu. Ông muốn tiến đến để xem chuyện gi xảy ra,
nhưng nhớ lại lời con ông dặn: Ra đường, nếu thấy ai gặp hoạn nạn, ba
đừng có mà ra tay nghĩa hiệp. Coi chừng họa vào thân. Ông Năm nữa muốn
đến giúp người hoạn nạn, nửa muốn bỏ đi. Cuối cùng ông đành nghe theo
lời con. Bước đi được mấy bước ông lai quay đầu lại nhìn người bị nạn.
Tâm hồn ông như đang có một áp lực nào đó níu kéo. Suốt cả ngày hôm đó,
dụ ngôn người Pharisiêu và người Samari cứ ám ảnh ông mãi.</span></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="Thiên_Đàng_ở_đâu_">Thiên Đàng ở đâu?</a></span></b><a name="Thiên_Đàng_ở_đâu_"><span style="font-family: Arial; color: black">
</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Đạo mà không có Đời là mông lung, huyền ảo. Đời mà
không có Đạo là vô vọng, hung tàn.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cha Gioan Tauler, một vị linh mục đạo đức vẫn luôn
cầu xin để được gặp một người chỉ dẫn cho ngài thiên đàng ở đâu. Một
ngày kia, có tiếng lương tâm giục ngài ra trước cửa nhà thờ để gặp vị
quân sư đó. Nhìn trước nhìn sau, cha chẳng thấy ai, ngoại trừ một người
ăn mày, quần áo rách rưới, mặt mũi bẩn thỉu, hôi thối. Cha đến gần chào
người hành khất:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Chào ông, chúc ông may mắn.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người ăn mày thản nhiên trả lời:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Chào cha, tôi có bị rủi ro bao giờ đâu.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Vậy thì xin Thiên Chúa ban cho ông mọi điều sung
sướng.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Ồ, thưa cha, đời tôi chưa bao giờ thấy khổ cả.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cha Tauler rất ngạc nhiên về cách nói năng của người
này. Cha hỏi tiếp:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Nếu Chúa bắt ông xuống hỏa ngục, ông có buồn khổ
không?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người hành khất trả lời không cần suy nghĩ:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Nếu Chúa làm như vậy thì tôi sẽ ôm ghì lấy Chúa và
đưa Chúa xuống hỏa ngục luôn. Tôi thà ở hỏa ngục với Chúa còn hơn ở
Thiên Đàng mà không có Ngài.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Vị linh mục càng ngạc nhiên hơn nữa. Cha hạch hỏi:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Này ông, ông có thể cho tôi biết ông từ đâu tới
đây?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Thưa Cha, tôi từ Thiên Chúa mà đến.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Nhưng ông tìm thấy Thiên Chúa ở đâu?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Ở ngay khúc quẹo, chỗ mà tôi từ bỏ mọi của cải vật
chất trên đời này. </font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tới đây, Cha Tauler không thể chờ đợi thêm được nữa.
Ngài hỏi nhanh:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Thế thì, ông là ai?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Người ăn mày nói một cách trịnh trọng:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Tôi là Vua.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cha Tauler quỳ xuống trước mặt người ăn mày:</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Tâu Đức Vua, Ngài có thể cho con biết vương quốc
ngài ở đâu không?</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Vương quốc của Ta ở ngay trong tâm hồn Ta.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 25.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>