File "Duc Tin_03.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Duc Tin/Duc Tin_03.htm
File size: 29.46 KiB (30162 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Đức Tin</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="ÔNG_GIÀ_XỨ_ARS">ÔNG GIÀ
XỨ ARS</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người ta thường
thấy một nông dâ xứ Ars , mỗi ngày trước khi ra đồng , đều ghé đứng vào
cuối nhà thờ cầu nguyện giây lát rồi mới đi cày . Khi trở về ông cũng
ghé vào nhà thờ cầu nguyện như vậy .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ai cũng để ý và
cảm phục . Một hôm có người hỏi"Ngày ngày ông ghé vào nhà thờ mấy bận để
làm gì thế?" Lão nông dân trả lời cách đơn sơ mà đầy ý nghĩa"Tôi bàn
chuyện với Chúa và Chúa bàn chuyện với tôi"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Giờ cầu nguyện là giờ tâm sự với Chúa
là Cha , chứ không phải là giờ làm bài là gìờ của quả tim chứ không phải
là giờ luận lý .Đừng nặn óc bóp trán để trình bày với Chúa.</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="NẾU_ĐIỀU_ĐÓ_CÓ_ÍCH_CHO_PHẦN_RỖI_CỦA_CON">NẾU
ĐIỀU ĐÓ CÓ ÍCH CHO PHẦN RỖI CỦA CON</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Xưa có một người
mù lúc nào cũng kết thúc lời cầu nguyện bằng câu "Nếu điều đó có ích cho
phần rỗi của con"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một hôm , người ta
dẫn ông đến mồ của thánh Thomas thành Cantobery để xin Thánh nhân làm
phép lạ chữa lành đôi mắt. Ông được nhận lời : đôi mắt vụt sáng lên ngay
, Nhưng sau những giây phút vui mừng sung sướng , ông chợt nhớ mình quên
kết thúc lời cầu nguyện bằng câu thường lệ " Nếu điều đó có lợi ích cho
phần rỗi của con"nên ông vội vàng trở lại trước phần mộ của thánh Thomas
xin được hóa mù trở lại nếu điều đó có ích cho phần rỗi của ông hơn là
được sáng mắt; </span><span style="font-family: Arial">Đôi mắt ông lại
hóa nên mù như trước, nhưng đời ông từ đó nên thánh thiện .</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Cha_-_Con_Ta">Cha -
Con Ta</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Trong lần gặp gỡ
thánh Phanxico vào dịp thánh nhân qua Tòa Thánh để xin phê chuẩn luật
dòng Anh Em Hèn Mọn , Đức Thánh Cha thân mật hỏi ngài :</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Con có bao giờ
thấy Chúa chưa?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Con vừa thấy đêm
qua.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Người có nói gì
với con không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">-Người và con bên
nhau suốt đêm không nói gì .Tuy nhiên , cứ mỗi lần con nói "Cha" với
Người thì Người trả lời lại với con "con Ta". Cứ thế , chẳng có gì
hơn...cho đến khi trời sáng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Chúa dạy con đọc kinh để giúp con cầu
nguyện , nhưng việc chính là gặp gỡ , nói chuyện giữa Cha và con " Khi
con cầu nguyện đừng lo phải nói gì . Hãy vào phòng đóng cửa lại , cầu
nguyện với cha của con cách kín đáo , và Cha con thấy mọi sự sẽ nghe lời
con" Không cần hình thức , chỉ cần tâm tình phụ tử.</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="THẰNG_QUỶ_LÀM_DẤU_THÁNH_GIÁ">THẰNG
QUỶ LÀM DẤU THÁNH GIÁ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Valentia mồ côi
lúc mới lên 5 , phải ở với mẹ tại một khu lao động nghèo khổ . Ngày ngày
sau Thánh lễ , cậu phải vào các tiệm ăn để đánh giầy cho khách .Mỗi lần
khách trả tiền , cậu đều làm dấu Thánh Gía cám ơn Chúa . Tụi bạn nom
thấy thế nhiều lần to nhỏ với nhau "Gạo thì không lo mà lo giữ đạo
"Valentia vẫn cứ hiên ngang giữ hình thức cầu nguyện đơn sơ ấy </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Năm 17 tuổi , cậu
được ban văn nghệ khu phố cho đóng vai thằng quỷ. Màn đầu vừa dứt , khán
giả vỗ tay hoan nghêng nhiệt liệt . Sang màn thứ hai, trời đột nhiên đỗ
mưa , sấm sét nổi lên ầm ầm . Như bao nhiêu lần trước , " thằng quỷ trên
sân khấu quên mất mình đang đóng kịch , vội quỳ gối làm dấu Thánh giá
.Khán giả cười rồ lên , tưởng thằng quỷ làm hề, không ngờ Valentia cầu
nguyện thật !"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sau đêm ấy, mọi
người trong khu xóm hiểu được hoàn cảnh của cậu, họ chung nhau quyên
tiền để giúp Valentia ăn học .Đến sau, Valentia đỗ tiến sĩ lúc mới 30
tuổi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Con hãy cầu nguyện
luôn luôn bất cứ ở đâu . Chúa Giê su đã nói:"Hãy cầu nguyện không ngừng"</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Cơn_mưa">Cơn mưa</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Bên
vỉa hè của một cửa hàng tạp hóa có một cô bé độ sáu tuổi với đôi mắt đen
lánh, tóc thẳng dài ngang vai, gương mặt thật đơn sơ và ngây thơ, đang
cùng đứng với mẹ .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Trời
ngoài đang mưa như thác đổ. Những hạt mưa đang quá vội vàng muốn được
đụng mặt đất như không có thời giờ để rớt xuống mái hiên để trào ra như
bao nhiêu hạt mưa khác. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Có
rất nhiều người đang đứng trú mưa dưới mái hiên ấy. Kẻ thì kiên nhẫn chờ
mưa tạnh, người thì bực bội vì trời mưa bất chợt làm trễ nải công việc
trong ngày. Riêng tôi, tôi rất thích trời mưa. Những giọt nước mưa không
ngừng tuôn làm tôi cảm thấy bị thôi miên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Một
giọng ngọt ngào bé bỏng chợt làm tôi tỉnh giấc:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
Mẹ ơi, mình chạy qua mưa để vào xe mẹ nhé.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Người mẹ giật mình:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
Sao, con nói gì?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
“Mình chạy qua mưa mẹ nhé”, cô bé lập lại.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
Trời đang mưa nhiều quá, mình chờ một chốc đi con.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Sau
một vài giây im lặng, cô bé lập lại:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
Mình chạy qua mưa đi mẹ.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
“Mình sẽ bị ướt lắm con à”, người mẹ đáp.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
“Mình sẽ không sao đâu mẹ ạ. Sao sáng nay mẹ nói khác cơ mà”, nói xong
cô bé chợt ôm tay mẹ.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
-Sáng nay mẹ đâu có nói mình sẽ không bị ướt khi chạy qua mưa bao giờ?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
Mẹ không nhớ à? Sáng nay lúc ba mẹ đang nói chuyện về bệnh ung thư của
ba, mẹ đã nói “Nếu Chúa gìn giữ chúng mình qua khó khăn này, Chúa sẽ gìn
giữ mình qua bất cứ mọi chuyện”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Bất
chợt, mọi tiếng nói và tiếng động đều im bặt. Chỉ còn có tiếng mưa rơi.
Không ai lên tiếng với ai một lời. Và cũng không ai bước đến hay bước đi
trong giây phút đó. Dường như vũ trụ cũng ngừng quay để chỉ còn những
giọt nước mưa kia di chuyển mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Người Mẹ chưa biết phải nói gì với con mình, nhưng bà biết đây là giây
phút mà bà có thể giúp niềm tin thơ ngây của con bà dược vun xới để ngày
sau trở thành một Đức Tin. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
Thế thì mình cùng chạy qua mưa con nhé. Nếu Chúa có để mình ướt thì chắc
Chúa muốn tắm mình cho mát nhỉ.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Thế
là hai mẹ con che giỏ đồ lên đầu mà chạy trong tiếng cười vang, trong
mưa, qua những vũng nước trên mặt đường. Cả hai đều bị ướt. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Tiếp
theo là những bước chân của những người còn lại, kẻ im lặng đi nhanh
trong mưa, người thì vừa chạy vưa la hét cười vang như trẻ con. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Và
chính tôi, tôi cũng chạy trong mưa, để đầu trần cho ướt vì cảm thấy rằng
mình cần được gội rửa. </span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Thánh_giá">Thánh giá</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Trong một chương trình buổi tối trên một kinh truyền hình của Hoa Kỳ,
một cô gái điếm được mời đến phát biểu ý kiến dựa theo một số câu hỏi
của một phóng viên. Cô trang điểm diêm dúa và mặc một chiếc váy thật
ngắn. Cô đã tỏ ra không những bình tĩnh mà còn có thái độ khiêu khích
trước những câu hỏi của người phóng viên. Chợt nhìn thấy trên cổ của cô
một dây chuyền vàng với một cây thánh giá thật đẹp, người phóng viên
thay đổi đề tài. Ông hỏi cô: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
Tôi thấy cô có đeo Thánh giá trên cổ, hẳn cô là người có tôn giáo?</span></i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Khán
giả thấy rõ sự bối rối của cô gái điếm, có lẽ đây là vấn đề mà không bao
giờ cô nghĩ tới. Sau một hồi do dự, cô trả lời: <br>
<i>- Tôi không theo đạo nào cả.</i> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
Người phóng viên hỏi dồn: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
Thế tại sao cô lại mang Thánh giá trên người?</span></i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Cô
gái điếm thinh lặng cúi nhìn xuống sàn nhà một hồi lâu rồi trả lời:
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">-
Lúc nhỏ tôi có đạo, nhưng đó là chuyện xưa rồi.</span></i></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="ẢNH_HƯỞNG_KHÔNG_THẤY_ĐƯỢC">ẢNH HƯỞNG KHÔNG THẤY
ĐƯỢC</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Có một câu chuyện
kể về một thiếu nữ rất yêu thích những bông hoa. Cô ta trồng một loài
cây leo quí hiếm ở chân một bức tường bằng đá. Cây leo này mọc rất nhanh
và mạnh, nhưng không hề trổ hoa. Hết ngày này sang ngày kia, cô tận tâm
vun xới và tưới nước, cố gắng bằng mọi cách vun đắp cho nó nở hoa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Vào một buổi sáng,
lúc cô đang đứng trước cây leo này trong tâm trạng thất vọng, thì người
hàng xóm tật nguyền nhà bên cạnh gọi cô lại và nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">- Chị không thể
nào tưởng tượng được rằng tôi vui mừng biết bao với những bông hoa trên
cây leo nhà chị đã trồng đâu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 28.1pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Cô liền nhìn qua phía bên kia tường và
thấy cả một đám hoa. Cây leo đã bò xuyên qua kẽ hở của bức tường và nở
hoa ở phía bên kia. Tội nghiệp cô gái! Cô cứ nghĩ rằng cây leo của cô là
đồ vô dụng, trong khi nó đã luôn luôn chứng tỏ được ích lợi của nó đối
với một con người vô cùng cần đến nó. Người tật nguyền kia đã được phong
phú hoá và rất đỗi vui mừng, nhờ những cố gắng đầy tin tưởng của cô gái
kia, trong việc vun xới chỉ một thân cây leo, mặc dù cô ta không thể
nhìn thấy được những kết quả trong việc làm của mình.</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial"><a name="GIẤC_MƠ_HÃI_HÙNG">GIẤC MƠ HÃI HÙNG</a></span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Người kia kể lại giấc mơ khủng khiếp
như sau : Tôi thấy mình đứng trước một biệt thự nguy nga. Bước vào trong
tôi thấy hai hành lang với hai hàng chữ ”Bên phải dành cho người công
giáo ; bên trái dành cho kẻ ngoại”. Tôi đi theo hàng lang bên phải. Đi
được một lúc tôi tới ngã rẽ khác, lần này tôi đọc thấy bảng chỉ dẫn như
sau ”Bên phải dành cho người có đức tin vững mạnh, bên trái dành cho kẻ
có đức tin yếu kém”. Tôi lại đi theo bên phải. Đến một ngã rẽ khác, tôi
lại thấy bảng chỉ dẫn ”Bên phải dành cho những người có lòng bác ái, bên
trái dành cho những kẻ ích kỷ”. Tôi lại chạy qua bên phải. Cuối cùng tôi
gặp bảng chỉ dẫn ”Bên phải dành cho những ai có đời sống thánh thiện,
bên trái dành cho những kẻ tội lỗi”. Một lần nữa, tôi chọn bên phải. Tôi
đang hân hoan rảo bước thì bỗng một cảnh tượng hãi hùng khủng khiếp hiện
ra ở cuối hành lang ấy : cảnh hỏa ngục với muôn vàn hình khổ không lời
nào tả xiết. Tôi hoảng hốt kêu rú lên và giật mình thức dậy. Sau một
phút, tôi tự hỏi” Phải chăng cuộc sống đạo của tôi cũng chỉ là một giấc
mơ hãi hùng ?”</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> <i>Trích ”Món quà giáng sinh”</i></span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial">
<a name="NẾU_TIN,_HÃY_BUÔNG_TAY_RA">NẾU TIN, HÃY BUÔNG TAY RA</a></span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Một người vô thần rất mê leo núi. Ngày
kia trượt chân té ngã lăn từ đỉnh núi xuống. Nhưng may thay ông bám được
một cành cây nằm chơ vơ giữa đỉnh cao và vực thẳm. Giữa lúc chỉ còn biết
chờ chết, một ý nghĩ chợt đến với ông : Tại sao không gọi Chúa đến cứu
giúp. Thế la lấy hết sức lực, người vô thần la lớn : “Lạy Chúa”. Tuy
nhiên bốn bề chỉ có thinh lặng và ông chỉ nghe được tiếng dội của lời
kêu van. Một lần nữa, người vô thần lại kêu xin tha thiết hơn : “Lạy
Chúa, nếu quả thật Chúa hiện hữu thì xin hãy cứu con. Con hứa sẽ tin
Chúa và dạy cho những người khác cũng tin Chúa.” Sau một hồi thinh lặng,
bỗng người vô thần nghe một tiếng vang dậy cả vực thẳm và núi cao : “Gặp
hoạn nạn thì ai cũng cầu xin như thế.” “Không, lạy Chúa, nghìn lần
không. Con không giống như những người khác. Chúa không thấy sao, con đã
bắt đầu tin từ khi nghe tiếng Chúa phán. Nào bây giờ xin Chúa hãy cứu
con đi, và con sẽ cao rao danh Chúa cho đến tận cùng trái đất.” Tiếng ấy
trả lời : “Được lắm, Ta sẽ cứu ngươi. Vậy nếu ngươi tin thì hãy buông
tay ra.” Người vô thần thất vọng thốt lên : “Buông tay ra ư, bộ Chúa
tưởng tôi điên sao !” </span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Trích ”Món quà
giáng sinh”</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial"><a name="TỘI_VÔ_TÌNH">TỘI VÔ TÌNH</a></span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một bề trên tu viện công giáo đến tìm
một ẩn sĩ ấn giáo tại chân núi Hy mã lạp sơn và trình bày về tình trạng
bi đát của tu viện ông : </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Trước kia tu viện này là một trung tâm
thu hút nhiều khách hành hương. Nhà thờ lúc nào cũng vang tiếng hát của
giáo dân từ khắp nơi đến. Trong tu viện không còn chỗ nhận thêm người
vào tu hàng ngày đến gõ cửa nữa. Thế mà bây giờ tu viện chẳng khác nào
một ngôi chùa hoang phế. Nhà thờ vắng lặng, tu sĩ thì leo teo mấy người,
cuộc sống thật là buồn tẻ. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Vị bề trên hỏi tu sĩ ấn giáo cho biết
nguyên nhân nào hay lỗi lầm nào đã đưa tu viện tới tình trạng trên đây.
Tu sĩ ấn giáo ôn tồn bảo : “Các tội đã và đang xảy ra trong cộng đoàn đó
là tội vô tình.” Và ông giải thích : “Đấng Cứu Thế đã cải trang thành
một người trong quý vị, nhưng quý vị không nhận ra Ngài.” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Nhận được lời giải đáp, vị bề trên hớn
hở trở về tu viện. Ông tập họp mọi người lại và loan báo cho họ biết
Đấng Cứu Thế đang cải trang thành một người trong nhà. Các tu sĩ đều mở
to đôi mắt và quan sát nhau. Ai là Đấng Cứu Thế cải trang vậy ? Nhưng có
điều chắc là một khi Ngài đã cải trang thì không ai có thể nhận ra Ngài
được. Mỗi người trong họ đều có thể là Đấng Cứu Thế. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial"> Vậy là từ đó mọi người đều đối xử với
nhau như với Đấng Cứu Thế. Chẳng bao lâu, bầu khí yêu thương huynh đệ,
sức sống và niềm vui đã trở lại với tu viện. Từ khắp nơi người ta lại
tìm đến tu viện để tĩnh tâm và cầu nguyện. Nhiều người trẻ cũng đến xin
gia nhập cộng đoàn. </span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Trích “Món quà
giáng sinh” </span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>